Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Dục vọng ẩn dấu (Full)

Dục vọng ẩn dấu (Full)

Chương 1: Ánh đèn trắng và bí mật thầm kín

Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo của Bệnh viện Triều Vĩ luôn tạo nên một không gian sạch sẽ đến mức vô nhân tính. Sàn đá granite bóng loáng phản chiếu những chiếc blouse trắng phẳng phiu, những đôi giày da đen không một vết bụi, và mùi dung dịch khử trùng thoang thoảng như lớp sơn mỏng che đậy mọi thứ dơ bẩn đang chực chờ bên dưới.

Nhã Trúc bước nhanh dọc hành lang khoa Nội, đôi giày trắng kêu cộp cộp nhẹ nhàng trên sàn. Cô 21 tuổi, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, khuôn mặt trái xoan dễ thương với đôi mắt to tròn long lanh và mái tóc đen dài buộc cao đuôi ngựa đơn giản. Vẻ ngoài của cô toát lên sự hiền hoà, ngoan ngoãn kiểu con gái mà ai cũng nghĩ “sẽ là một bác sĩ giỏi và vợ hiền sau này”. Nhưng điểm khiến người ta khó rời mắt chính là bộ ngực căng tròn, to bất thường so với vóc dáng bé nhỏ của cô. Cặp núi đồi ấy đầy đặn, tròn lẳn, chỉ cần cô cuối người thì khe ngực sâu hun hút luôn khiến chiếc áo sinh viên thực tập rộng thùng thình cũng không thể che giấu hoàn toàn.

Với mọi người, Nhã Trúc là hình mẫu sinh viên lý tưởng: chăm chỉ, cầu tiến, học giỏi và luôn nhận được lời khen từ giảng viên. Cô có một người bạn trai hơn ba tuổi Thanh Quang đang là sinh viên năm cuối, chuẩn bị tốt nghiệp và làm bác sĩ. Quang cao ráo, thư sinh, gương mặt hiền lành đeo kính cận, thường xuyên nằm trong top đầu lớp và giành học bổng. Cả hai thường xuyên hẹn nhau ở thư viện hoặc quán cà phê yên tĩnh để cùng học bài. Quang hay mua trà sữa cho Trúc, chở cô đi ăn, và luôn quan tâm hỏi han sức khỏe. Nhiều bạn cùng lớp còn trầm trồ rằng họ là cặp đôi mẫu mực.

Trúc cũng từng nghĩ như vậy. Cô ngưỡng mộ Quang vì anh giỏi giang, siêng năng và yêu thương cô theo cách riêng. Anh chưa bao giờ la mắng, chưa bao giờ ép buộc cô điều gì. Nhưng sâu thẳm bên trong, Trúc đang giấu một bí mật mà không ai biết.

duc vong an dau

Từ năm lớp 8, khi học môn Sinh học phần cơ thể người và cơ quan sinh dục, mọi thứ đã thay đổi. Đám con gái trong lớp cười đùa rôm rả, bàn tán về những thứ mà Trúc hoàn toàn không hiểu. Chúng ghẹo cô

“Nhỏ này ngoan quá vậy, mày không biết gì hết hả?” khiến cô vừa ngượng vừa sợ mình lạc lõng. Đêm đó, về nhà, trong căn phòng nhỏ khép kín, Trúc lần đầu tiên tò mò mở máy tính tìm hiểu. Những hình ảnh đàn ông và phụ nữ quấn quýt nhau, những tiếng rên rỉ khoái lạc điên cuồng đã khiến cơ thể đang dậy thì của cô nóng ran lạ lùng.

Cô nằm trên giường, tay run run luồn vào quần lót. Ngón giữa chạm vào hột le nhỏ bé đang căng cứng. Chỉ cần xoa nhẹ vài vòng, một khoái cảm sướng rần rần lan tỏa khắp người khiến cô giật nảy, chân co quắp. Lần đầu tiên cô lên đỉnh chỉ bằng cách tự sướng. Từ đó, một loại khoái cảm sinh ra từ bên trong khiến cô rất muốn tìm đến nó mỗi khi rảnh rỗi hoặc gặp stress. Cô thường xuyên lén xem phim đen một mình, tay miết mạnh hột le, tưởng tượng cảm giác được một ai đó thật sự “vào trong”. Cô vẫn còn trinh, chưa dám cho ngón tay vào sâu, nhưng mỗi lần lên đỉnh, cô lại thắc mắc: Liệu quan hệ tình dục thật sự có sướng đến mức những diễn viên kia phải rên rỉ điên dại như vậy không?

Rồi cô gặp Quang. Ban đầu, Trúc rất hạnh phúc. Nhưng càng ở bên anh lâu, cô càng nhận ra sự khác biệt. Quang rất ít có những cử chỉ thân mật. Hôn môi cũng chỉ là chạm nhẹ, ôm thì thoáng qua, chưa bao giờ anh dám vuốt ve cơ thể cô. Họ chỉ học bài, ăn uống, xem phim thông thường. Mỗi lần Trúc cố chủ động hôn sâu hơn hay để tay anh chạm vào ngực mình, Quang lại đỏ mặt, nhẹ nhàng đẩy ra.

Một tối, khi cả hai ở nhà Quang xem phim riêng tư, Trúc quyết định thử. Cô chủ động ngồi sát hơn, tay vuốt ve đùi anh, rồi dám luồn tay lên cao hơn. Quang lập tức nắm lấy tay cô, giọng nghiêm nghị:

“Trúc, anh không muốn tiến xa hơn đâu. Những việc này chẳng cần thiết. Anh thích em vì em chăm học, ngoan ngoãn như anh. Những cặp đôi hay ôm ấp, hôn hít nhau… anh không hiểu nổi vì sao họ phải làm vậy. Chuyện đó làm đầu óc người ta mụ mị, anh cũng nói em trước để em đừng dính vào cái tư tưởng ấy. Anh thấy ghê tởm khi đám con trai bàn tán về sex. Đầu chúng toàn thứ đó, chắc chắn chẳng làm được gì lớn.”

Trúc sững sờ. Cô cố gắng giải thích nhẹ nhàng: “Nhưng anh… đó chỉ là nhu cầu bình thường của con người thôi mà…”

Quang lập tức lớn tiếng, giọng cay nghiệt: “Anh không ngờ em lại là loại con gái nghĩ như vậy! Anh tưởng em khác. Hay em cũng giống đám con gái ăn chơi, đàn đúm hay xem phim đen? Những đứa ấy sớm muộn không làm đĩ cũng chửa hoang, nếu em giữ cái tư tưởng làm chuyện dơ bẩn đó thì đửng lại gần anh!”

Lời nói ấy như dao cắt vào tim Trúc. Cô vụn vỡ. Người con trai cô từng ngưỡng mộ hóa ra lại gia trưởng, độc đoán và đầy định kiến. Bề ngoài anh thư sinh đạo mạo, nhưng bên trong lại coi chuyện tình dục là điều kinh tởm. Từ đó, Trúc càng dồn nén. Ban ngày cô vẫn cười vui vẻ bên Quang, vẫn cùng anh học bài, nhưng đêm về, cô lại thủ dâm điên cuồng hơn, nước mắt lăn dài trên má vì vừa sướng vừa tủi thân.

duc vong an dau (1)

Và rồi ngày thực tập đầu tiên tại Bệnh viện Triều Vĩ đã đến.

Khoa Nội rộng lớn, không khí lạnh lẽo và chuyên nghiệp. Nhã Trúc mặc chiếc blouse trắng rộng, bước vào với vẻ hồi hộp xen lẫn háo hức. Cô gặp bác sĩ Gia Khang bác sĩ nội trú trẻ 25 tuổi, cao ráo, khuôn mặt góc cạnh đẹp trai, dáng người lịch sự và toát lên vẻ tài giỏi. Khang được giao nhiệm vụ kèm cặp sinh viên thực tập. Anh nói chuyện nhẹ nhàng, tận tình hướng dẫn, khen ngợi khi Trúc hỏi han bệnh nhân chu đáo.

Trúc vốn hiếu học, nên thường xin đi theo Khang để quan sát và học hỏi. Anh không hề khó chịu, ngược lại còn khen cô có chí cầu tiến và quan tâm bệnh nhân.

“Em như vậy, sau này chắc chắn sẽ là bác sĩ giỏi,” anh từng nói với nụ cười ấm áp.

Một hôm, Trúc xin trực thêm ca tối để tích lũy kinh nghiệm. Trùng hợp tour đó do chính Khang quản lý. Đêm đó, có một bệnh nhân nam bị nhiễm trùng vết thương nặng được chuyển lên khoa. Khi Trúc vào buồng bệnh thay băng, bệnh nhân nằm trần truồng từ thắt lưng trở xuống vì vết thương ở vùng bụng dưới.

Cô cúi xuống, tay cầm lọ thuốc sát trùng. Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, ánh mắt Trúc vô tình lướt qua “cây hàng” to lớn, cương cứng lên dài và dày của bệnh nhân. Tim cô đập thình thịch, hình ảnh những bộ phim đen ùa về khiến cô thoáng lơ là. Tay cô run run rồi cầm nhầm loại thuốc lên vết thương thay vì sát trùng đúng quy trình.

Bệnh nhân kêu lên đau đớn:

“Á á! Cô làm gì vậy? Đau quá! Bác sĩ điều dưỡng bệnh viện này chết hết rồi hả, sao dám cho một con nhỏ sinh viên vào đây để nó giết người này!”

Người nhà bệnh nhân lập tức xôn xao, giọng giận dữ vang lên. Trúc hoảng loạn, mặt tái mét:

“Em… em xin lỗi… em không cố ý…để em thoa lại thuốc khác cho anh…anh chờ em chút…”

Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh mở ra. Gia Khang bước vào nhanh chóng. Anh kiểm tra tình hình, giọng bình tĩnh nhưng đầy uy quyền:

“Để anh xử lý! Em ra ngoài đi!. Em là bác sĩ phụ trách ca hôm nay, do nãy ekip có ca cấp cứu em xin lỗi nhà mình nha. Bé sinh viên thực tập mới hôm nay, hơi lơ là một chút vì chưa quen ca trực đêm. Em xin lỗi thay bé ấy. Em sẽ thay băng lại đúng quy trình ngay.”

Khang xử lý chuyên nghiệp, trấn an người nhà, giải thích rõ ràng và xin lỗi chân thành. Áp lực dần dịu xuống nhờ thái độ của anh. Người nhà dù vẫn khó chịu nhưng cũng không làm lớn chuyện vì nhìn Khang xử lý cũng an tâm phần nào.

Khi buồng bệnh ổn định, Khang ra ngoài gặp Trúc. Ánh mắt anh sâu tỏ vẻ đồng cảm, đặt tay nhẹ lên vai cô giọng trầm ấm:

“Em theo anh ra ngoài một chút.”

duc vong an dau (2)

Trúc cúi đầu, lòng đầy tội lỗi và lo lắng. Cô theo Khang dọc hành lang trắng toát, mùi khử trùng nồng nặc. Tim cô đập mạnh. Cô biết ơn anh vì đã đứng ra bảo vệ, nhưng cũng sợ anh sẽ trách mắng.

Khang dẫn cô vào phòng trực riêng của mình – một căn phòng nhỏ, cách âm tốt, ánh đèn vàng dịu hơn so với hành lang lạnh lẽo. Cửa đóng lại sau lưng họ với tiếng “cách” khô khốc.

Anh tựa vào bàn, khoanh tay nhìn Trúc. Giọng anh không gay gắt, nhưng mang theo một sức ép vô hình:

“Em biết sai ở đâu không?”

Trúc cắn môi, giọng run run:

“Dạ… em lơ là… em xin lỗi anh Khang. Em sẽ cố gắng hơn ạ. Cảm ơn anh đã… giúp em.”

Khang mỉm cười rất nhẹ, bước lại gần hơn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt dễ thương của Trúc, rồi dừng lại một thoáng trên bộ ngực căng tròn đang phập phồng dưới lớp áo blouse trắng.

“Anh đã cứu em lần này nhưng anh tuyệt đối không muốn nó lại xảy ra nữa. Nếu không có anh, em có thể bị nhắc nhở chính thức trước cả khoa, thậm chí ảnh hưởng điểm thực tập. Bệnh viện Triều Vĩ không dung thứ cho sai sót đâu.”

Trúc nuốt nước bọt, hai tay siết chặt vào nhau. Cô ngẩng lên nhìn anh, giọng nhỏ nhẹ đầy biết ơn xen lẫn lo sợ:

“Em… em rất biết ơn anh. Sau này anh muốn em làm gì để… em hứa sẽ nhiệt tình giúp đỡ. Dù là bất cứ chuyện gì. Em muốn được làm bác sĩ giỏi giống anh vậy, sau này anh có thể giúp đỡ em được không ạ. Em rất muốn theo anh để học.”

Không khí trong phòng trực đột nhiên trở nên nhẹ nhàng. Ánh đèn vàng chiếu xuống, làm nổi bật khuôn mặt của Nhã Trúc. Gia Khang không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, nụ cười thoáng qua khóe môi, và bước thêm một bước nữa.

Cửa phòng đã đóng chặt. Bên ngoài hành lang vẫn là ánh đèn trắng lạnh lẽo và mùi khử trùng đặc trưng. Nhưng bên trong này, thứ gì đó đang bắt đầu thức tỉnh ở Khang.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng