Chương 3: Những cái chạm lén lút và cơn nứng bị dằn vặt
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Trinh đã thức dậy từ sớm. Đêm qua cô hầu như không chợp mắt, đầu óc quay cuồng với đoạn video và lời đe dọa của Nhân. Mắt cô sưng húp, da mặt tái nhợt dù đã cố trang điểm nhẹ. Cô mặc một chiếc đầm ngủ lụa mỏng màu kem, dài đến đầu gối nhưng chất vải mỏng tang, ôm sát lấy đường cong cơ thể. Không mặc áo lót, chỉ có chiếc quần lót ren mỏng manh bên trong. Cô tự nhủ phải kín đáo hơn, nhưng trong cơn hoảng loạn, cô lại chọn bộ đồ này – như thể cơ thể vẫn chưa quên cảm giác bị chạm đến hôm qua.
Tiếng chuông cửa vang lên lúc tám giờ sáng. Minh chạy ra mở, giọng vui vẻ: “Nhân ơi, mày đến sớm thế! Vào đi, hôm nay mình cày game tiếp phần hôm qua nhé.” Nhân bước vào, nụ cười thân thiện như mọi khi, nhưng ánh mắt cậu ta lập tức tìm Trinh. Cô đang đứng ở bếp, quay lưng, tay cầm ly cà phê run run. Nhân liếc qua: chiếc đầm ngủ mỏng dính vào da thịt, lộ rõ hai núm vú cứng nhẹ vì lạnh buổi sáng, cặp mông to tròn cong vút dưới lớp vải lụa.

Hai thằng bạn vào phòng khách, bật máy tính, tiếng game vang lên rộn ràng. Trinh cố tập trung vào việc dọn dẹp nhà cửa, nhưng lòng cô như lửa đốt. Mỗi tiếng cười của Minh là một nhát dao nhắc nhở: con trai cô đang ở ngay đây, mà mẹ nó lại bị bạn con trai tống tình, bị quay video nhục nhã.
Chỉ mười phút sau, Nhân đứng dậy, nói lớn: “Tao khát quá, ra sau bếp lấy nước nhé Minh.” Minh gật đầu, mắt vẫn dán vào màn hình. Nhân bước vào bếp, cửa khép hờ. Trinh đang rửa chén, lưng quay ra. Cô giật mình khi cảm nhận hơi thở nóng hổi sau gáy. Nhân tiến sát, không nói một lời, hai tay vòng qua từ phía sau, nhẹ nhàng đặt lên bộ ngực cô qua lớp đầm mỏng.
Trinh cứng người, thì thầm hoảng loạn: “Đừng… Minh đang ở ngoài… buông ra…” Nhưng Nhân không nghe. Ngón tay cậu ta vuốt ve chậm rãi, xoa nhẹ hai quả vú tròn trịa, cảm nhận núm vú cứng lên dưới lòng bàn tay. Trinh cắn môi, cố kìm tiếng rên. Nhân thì thầm vào tai cô: “Cô run thế này là thích rồi đấy.” Rồi cậu ta táo bạo hơn, luồn hẳn tay vào cổ áo đầm, chạm trực tiếp da thịt. Năm ngón tay bóp nắn vú cô thật chậm, xoay tròn quanh núm vú, rồi kéo nhẹ hai đầu ti ra trước, thô bạo nhưng có kiểm soát.
Đau. Trinh đau đến mức nước mắt trào ra, nhưng khoái cảm lạ lùng cũng dâng lên cùng lúc. Cô đưa tay che miệng, không dám phát ra tiếng. Hai chân dài run run, đầu gối khẽ khuỵu. Nhân kéo mạnh đầu ti thêm một lần nữa, rồi mới rút tay ra, vuốt ve nhẹ như an ủi trước khi bước ra ngoài như không có chuyện gì. Trinh đứng im, thở hổn hển, vú vẫn đau rát, núm vú sưng đỏ cọ vào lớp vải khiến cô rùng mình.
Nhân quay lại phòng khách, cười nói với Minh: “Nước mát thật, mày uống không?” Minh lắc đầu, vẫn tập trung game. Trinh cố gắng trấn tĩnh, nhưng dưới bụng đã nóng ran. Cô cảm nhận rõ quần lót bắt đầu ẩm ướt – dư âm từ những cái chạm vừa rồi.
Một lúc sau, Trinh mang khay trái cây ra bàn – vài quả chuối, dưa hấu cắt miếng, vài quả nho. Cô cúi xuống đặt khay, chiếc đầm hơi trễ, lộ khe ngực sâu. Minh đang quay lưng chỉnh tai nghe, không để ý. Nhân ngồi đối diện, mắt sáng lên. Thừa lúc Minh cúi xuống nhặt chuột rơi, Nhân luồng tay ra sau, lướt nhẹ lên cặp mông to của Trinh. Ngón tay cậu ta vuốt dọc khe mông qua lớp vải mỏng, rồi luồn hẳn xuống dưới, chạm vào quần lót. Trinh giật nảy, suýt đánh rơi khay. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng Nhân đã cảm nhận được: quần lót ướt sũng, nước dâm rỉ ra thấm cả đầu ngón tay.
Nhân rút tay về, liếm nhẹ ngón tay trước mặt cô, thì thầm chỉ đủ hai người nghe: “Cô ướt thế này từ nãy rồi à? Chỉ mới sờ tí thôi mà.” Trinh đỏ mặt, quay đi nhanh chóng, nhưng Nhân đã đứng dậy, nói lớn: “Tao đi vệ sinh cái đã, Minh chờ tao tí.” Minh gật đầu vô tư.

Trinh đang định chạy lên phòng thì Nhân nắm tay cô, kéo nhẹ: “Cô dẫn con xuống nhà vệ sinh dưới tầng này đi, con không quen đường.” Trinh không dám từ chối, sợ Minh nghi ngờ. Cô dẫn Nhân đi qua hành lang hẹp dẫn xuống tầng dưới. Trên đường đi, Nhân liên tục sờ mông cô – tay luồn dưới đầm, bóp mạnh thịt mông săn chắc, ngón tay lướt dọc khe mông, ấn nhẹ vào hậu môn qua lớp quần lót. Trinh đi khập khiễng, cố kìm tiếng rên, nước mắt lăn dài: “Đừng… xin con… Minh sẽ nghe thấy…”
Đến góc khuất cuối hành lang, nơi không có camera và tiếng game vọng lên xa xăm, Nhân đột ngột đè cô vào tường. Một tay bịt miệng cô, tay kia luồn thẳng vào quần lót. Ngón giữa và ngón trỏ chọt sâu vào lồn ướt nhẹp, móc mạnh lên điểm G. Trinh giật nảy, mắt mở to kinh hoàng, nhưng cơ thể lại cong lên đón nhận. Lồn cô co bóp dữ dội quanh ngón tay Nhân, nước dâm chảy ròng ròng xuống đùi dài.
Nhân thì thầm dâm đãng vào tai cô: “Con làm cô nứng lắm sao mà lồn lại ướt nhẹp thế này? Sáng nay mới bị sờ vú tí thôi mà đã chảy nước thế rồi. Cô dâm thật đấy, cô Trinh.” Ngón tay cậu ta móc nhanh hơn, cong lên cọ sát điểm nhạy cảm, tay kia bóp mạnh mông cô. Trinh rên nghẹn trong lòng bàn tay, nước mắt rơi lã chã. Cô cảm nhận rõ cơn cực khoái đang dâng trào – chỉ cần thêm vài cái móc nữa là cô sẽ ra. Chân dài run cầm cập, hông bất giác đẩy ra theo nhịp tay Nhân.
Nhưng đúng lúc ấy, tiếng Minh vọng xuống từ cầu thang: “Nhân ơi, mày đi đâu lâu thế? Game sắp thua rồi!” Nhân dừng lại đột ngột, rút tay ra, lau nước dâm lên đùi Trinh rồi cười khẩy: “Để dành sau nhé, cô Trinh. Lần sau con sẽ làm cô ra cho đã.” Cậu ta quay đi, bước lên như không có gì.
Trinh trượt xuống tường, ngồi bệt dưới sàn, đầm ngủ xốc xếch, quần lót ướt sũng dính chặt vào lồn sưng đỏ. Cơn nứng bị ngắt ngang khiến cô đau đớn, lồn co bóp liên hồi mà không được giải tỏa. Cô ôm mặt khóc nức nở, nhưng tay vô thức luồn xuống, chạm vào vùng kín. Ngón tay cô tự móc vào lồn, cố tái hiện cảm giác vừa rồi. “Mình… mình điên rồi… sao mình lại thế này…” Cô rên khe khẽ, tay móc nhanh hơn, nước dâm chảy ra thấm ướt sàn. Chỉ vài phút sau, cô đạt cực khoái trong cô đơn – cơ thể giật nảy, nước mắt hòa lẫn nước dâm, miệng thì thầm: “Không… không được… nhưng… sướng quá…”

Trinh ngồi đó hồi lâu, thở hổn hển, lòng đầy xấu hổ và sợ hãi. Cô chưa yêu Nhân, chưa hề có tình cảm gì với cậu ta. Cô chỉ thấy ghê tởm bản thân, thấy sợ hãi trước những gì sắp tới. Nhưng cơ thể đã phản bội, đã nghiện những cái chạm lén lút ấy. Cô chậm rãi đứng dậy, lau sạch dấu vết, kéo thẳng đầm ngủ rồi bước lên nhà như người mất hồn.
Từ phòng khách, tiếng cười của Minh và Nhân vẫn vang lên vô tư. Trinh biết, cơn ác mộng này chỉ mới bắt đầu.