Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chó ngoan của cô chủ (Full)

Chó ngoan của cô chủ (Full)

Chương 1: Hạt giống nô lệ

Mưa rơi lộp độp trên mái ngói cong của ngôi biệt thự cổ kính nằm giữa khu vườn xanh mướt ở ngoại ô Sài Gòn. Đó là một buổi chiều tháng Bảy năm 2005, khi bầu trời dường như sụp đổ hoàn toàn xuống đầu thằng bé sáu tuổi tên Dũng. Cậu đứng đó, trong bộ áo sô gai thô ráp cọ xát vào làn da non nớt, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn vào di ảnh của người cha – ông Dũng cha, người đàn ông duy nhất còn lại trong cuộc đời cậu sau khi mẹ ruột mất vì bạo bệnh ba năm trước. Di ảnh treo cao trên bàn thờ tạm, khuôn mặt ông nghiêm nghị nhưng hiền từ, như đang thì thầm lời an ủi cuối cùng cho đứa con trai bé bỏng.

Xung quanh là những người họ hàng xa xôi, những gương mặt xa lạ lấm lem khói nhang, thì thầm to nhỏ về “cái chết đột ngột” của ông chủ doanh nghiệp bất động sản giàu có. Bệnh nan y, họ nói thế. Ung thư gan giai đoạn cuối, bác sĩ lắc đầu từ ba tháng trước. Nhưng Dũng chẳng hiểu gì nhiều. Cậu chỉ biết cha nằm bất động trên giường bệnh, bàn tay gầy guộc nắm chặt tay cậu, thì thầm: “Con phải mạnh mẽ, Dũng à. Ba đi rồi, con phải sống tốt.” Rồi ông nhắm mắt, và thế giới của cậu sụp đổ.

Bà Hồng, người vợ kế của cha cậu, đứng bên cạnh bàn thờ, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng giờ đây nhòe nhoẹt dưới lớp phấn trắng bệch. Bà ta ngoài ba mươi, thân hình đầy đặn, mái tóc uốn xoăn nhuộm vàng hoe theo mốt phương Tây, và đôi mắt sắc lẹm như dao cứa. Trước khi ông mất, bà ta là “dì Hồng” – một người phụ nữ bằng mặt không bằng lòng, luôn lảng tránh cậu với những cái nhìn lạnh lẽo khi ông không để ý. Giờ đây, khi linh cữu vừa được đưa đi an táng, bà ta đã lột bỏ lớp mặt nạ ấy. Luật sư già nua, ông Minh, bước ra từ phòng khách riêng, tay cầm tờ di chúc được công chứng. Giọng ông run run đọc toẹt: “Toàn bộ tài sản của ông Nguyễn Văn Dũng, bao gồm biệt thự, cổ phần công ty và các khoản tiền gửi ngân hàng, sẽ thuộc về người vợ hợp pháp là bà Trần Thị Hồng.”

Không khí im bặt. Những tiếng thì thầm tắt ngấm. Dũng ngẩng đầu lên, đôi mắt ngây thơ chớp chớp. Cậu không hiểu “tài sản” là gì, nhưng cậu biết cha đã hứa sẽ để lại cho cậu “một tương lai sáng sủa”. Bà Hồng quay phắt lại, nụ cười méo xẹo nở trên môi son đỏ chót. “Cảm ơn các vị đã đến chia buồn,” bà ta nói, giọng the thé vang vọng qua hành lang lát đá hoa cương. “Bây giờ, mọi người về đi. Nhà tôi cần… nghỉ ngơi.”

cho ngoan cua co chu

Họ hàng lũ lượt ra về, không ai dám hỏi thêm. Chỉ có Dũng đứng đó, tay nắm chặt mép áo, nhìn bà Hồng với nỗi sợ hãi mơ hồ. Bà ta quay sang cậu, đôi mắt lóe lên thứ ánh sáng tham lam không che giấu. “Mày còn đứng đó làm gì? Vào phòng đi, thiếu gia!” Bà ta cười khẩy, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt. Dũng run run bước theo, đôi chân nhỏ xíu lê trên thảm Ba Tư êm ái của hành lang chính. Phòng ngủ của cậu – căn phòng rộng thênh thang với giường gỗ lim chạm khắc, tủ quần áo đầy ắp đồ chơi và sách vở – là nơi cậu từng chạy nhảy tự do dưới sự nuông chiều của cha.





Nhưng khi cánh cửa phòng khép lại sau lưng, bà Hồng đã thay đổi. Bà ta đẩy cậu ngã dúi dụi xuống sàn, tiếng cười the thé vang lên như tiếng quạ kêu. “Thiếu gia? Ha ha, mày mơ à? Từ nay, cái nhà này không có thiếu gia nào hết. Mày chỉ là cục nợ ăn bám, thằng con hoang của con đĩ chết tiệt kia. Tao nuôi mày thì mày phải làm chó giữ nhà cho mẹ con tao, rõ chưa?” Bà ta túm tóc cậu, lôi xềnh xệch ra khỏi phòng. Dũng khóc thét, nhưng bàn tay bà ta siết chặt như gọng kìm. Bà lôi cậu xuống bếp – góc tối tăm, ẩm mốc ở cuối hành lang phụ, nơi người giúp việc cũ đã bị sa thải từ lâu. Bà vứt cho cậu một mảnh chiếu rách nát, hôi hám mùi mốc meo, cạnh sàn gầm cầu thang. “Ngủ đây. Mai dậy sớm quét nhà, nấu cháo cho tao và con Nhi. Đừng có mơ được ăn thừa thãi.”

Dũng cuộn tròn trên mảnh chiếu, cơ thể run rẩy trong cái lạnh thấu xương của đêm mưa. Cậu không hiểu tại sao. Cha cậu đã chết, và thế giới này bỗng chốc trở thành địa ngục. Tiếng khóc của cậu hòa lẫn với tiếng mưa rơi, nhỏ bé và vô vọng. Bên kia bức tường, trong căn phòng ấm áp với lò sưởi điện và đồ chơi xếp chồng, bé Nhi ba tuổi đang ngủ ngon lành trên chiếc giường có màn lụa trắng muốt. Nhi – đứa em cùng cha khác mẹ, con gái bà Hồng – có đôi má phúng phính, mái tóc đen nhánh xõa trên gối, và đôi mắt to tròn luôn lấp lánh sự ngây thơ. Lúc này, nó chưa biết gì về cơn ác mộng sắp ập đến với cậu anh trai.

Và rồi, sự ép buộc danh xưng bắt đầu. Đó là một buổi sáng tháng Chín, khi nắng heo may len qua cửa sổ bếp. Dũng đang bế bé Nhi ba tuổi trên tay, dỗ dành nó ăn cháo vì bà Hồng bận trang điểm ở phòng khách. Nhi chập chững, đôi tay mũm mĩm vò vò vào áo cậu, miệng bi bô: “Anh… anh…” Dũng mỉm cười yếu ớt, lần đầu tiên sau ba năm, cảm giác ấm áp len lỏi vào tim cậu. “Em Nhi ngoan, ăn đi anh.” Giọng cậu thì thầm, đầy trìu mến.

Tiếng bước chân the thé vang lên từ hành lang. Bà Hồng lao vào như cơn lốc, khuôn mặt đỏ bừng giận dữ. “Mày nói cái gì?” Bà ta giật phắt Nhi khỏi tay cậu, đặt con gái xuống ghế an toàn. Rồi, không một lời giải thích, bà ta tát Dũng một cái nổ đom đóm mắt. Cậu ngã nhào xuống sàn, má bỏng rát. “Mày là cái thá gì mà dám gọi con gái tao là ’em’? Nó là tiểu thư cành vàng lá ngọc, mày là rác rưởi! Mày dám sỉ nhục con tao à?” Bà ta lao vào góc bếp, rút ra cây roi mây dài ngoằng – thứ vũ khí bà dùng để “dạy dỗ” người giúp việc cũ.

Tiếng roi xé gió đầu tiên quất xuống đôi chân non nớt của Dũng. “Rắc!” Một vệt hằn đỏ rướm máu hiện lên trên bắp chân cậu. Dũng hét lên, cơ thể co rúm. “Mẹ… đau… con xin lỗi!” Nhưng bà Hồng không dừng lại. Roi thứ hai, thứ ba, quất liên hồi vào lưng, vào mông cậu. Mỗi cú đánh là một tiếng rít the thé từ miệng bà: “Mày là cái thá gì? Mày là chó! Gọi nó là ‘Cô chủ’! Mở miệng ra!” Máu rỉ ra từ những vết rách da, thấm đỏ cả mảnh chiếu dưới chân cậu. Dũng khóc thét, nước mắt hòa lẫn máu, cơ thể run rẩy như lá úa trong gió. Không ai cứu cậu. Người giúp việc mới – một bà cụ ngoài năm mươi – đứng ở cửa bếp, cúi gằm mặt, không dám can thiệp.

Bé Nhi ngồi trên ghế, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng. Ban đầu, nó ngây thơ, thậm chí còn cười khúc khích khi thấy “anh” ngã lăn ra sàn. Nhưng rồi, theo bản năng bắt chước mẹ, đôi môi nhỏ xinh của nó mím lại, và ánh mắt dần chuyển sang vô cảm, rồi khinh miệt. Nó cầm thìa cháo, hất một ít xuống sàn cạnh Dũng, bi bô theo lời mẹ: “Chó… chó…”

Dũng đau đớn đến mức ý thức mơ hồ. Cậu cắn răng, máu tanh tràn miệng. “Dạ… Cô… Cô chủ…” Giọng cậu thì thào, vỡ òa trong tiếng khóc. Bà Hồng dừng roi, thở hổn hển, khuôn mặt thỏa mãn. “Tốt. Nhớ kỹ đấy. Từ nay, mày gọi nó là ‘Cô chủ’. Còn nó gọi mày là ‘mày’, là ‘chó’. Rõ chưa?” Dũng gật đầu lia lịa, cơ thể co quắp. Đó là khoảnh khắc cái lồng sắt vô hình đầu tiên chụp xuống cuộc đời cậu – không phải từ roi vọt, mà từ hai chữ “Cô chủ” cậu thốt ra trong nỗi tuyệt vọng. Nó cắm rễ sâu vào tâm trí cậu, như một hạt giống độc hại chờ ngày nảy mầm.

Ba năm trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài. Giờ Dũng đã chín tuổi, và địa ngục của cậu đã trở thành thói quen. thân hình cậu gầy guộc, đen nhẻm vì nắng gió và lao động chân tay. Mỗi sáng năm giờ, cậu dậy quét lá sân vườn rộng thênh thang, lau chùi sàn đá hoa cương bóng loáng đến mức có thể soi gương. Bà Hồng không đánh cậu thường xuyên – bà ta thông minh hơn thế, biết rằng nỗi sợ hãi dai dẳng sẽ hiệu quả hơn những vết roi nhất thời. Bà ta thì thầm vào tai cậu mỗi tối, khi cậu quỳ gối lau chân bà: “Mày may mắn lắm, thằng rác rưởi. Nếu không có tao, mày đã chết đói ngoài đường từ lâu. Nhớ ơn tao đi.”

Cậu hầu hạ Nhi như một cái bóng: đánh răng cho nó mỗi sáng, chải mái tóc đen dài giờ đã dài quá vai, mang giày da bóng loáng cho đôi chân nhỏ xíu của nó. Nhi sáu tuổi, đã lớn khôn hơn, thân hình mảnh mai nhưng toát lên vẻ kiêu kỳ bẩm sinh. Nó không còn bi bô nữa; giọng nói non nớt nhưng đã học theo mẹ, the thé và ra lệnh. “Mày làm cái gì mà chậm chạp thế? Cột dây giày cho chị mau lên! Đồ ngu!” Dũng cúi đầu, bàn tay chai sạn vì lao động cặm cụi buộc dây. “Dạ, thưa Cô chủ.”

Cậu không được đi học. Trong khi Nhi sắp bước chân vào lớp Một, Dũng chỉ có những cuốn sách cũ kỹ cậu lén nhặt từ thùng rác sau nhà – những cuốn truyện tranh rách nát và sách toán cơ bản của ông nội để lại. Cậu tự học vào ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét cạnh mảnh chiếu hôi hám. Trí thông minh thiên bẩm của cậu bừng nở trong bóng tối ấy: cậu giải phương trình đơn giản ở tuổi tám, đọc thuộc lòng bảng cửu chương mà không cần ngón tay đếm. Nhưng cậu giấu kín, vì cậu biết – kiến thức ấy không phải để tự do, mà chỉ để tồn tại.

Rồi bước ngoặt đến. Một buổi chiều oi bức tháng Tám năm 2008, khi Nhi đang tập viết chữ cái trên bàn ăn, Dũng liều mạng. Cậu trốn khỏi nhà, đôi chân trần chạy bộ ba cây số đến ủy ban phường. Tim cậu đập thình thịch, mồ hôi nhễ nhại. “Chú ơi… con… con muốn đi học…” Cậu kể lể, nước mắt lăn dài trên má gầy guộc. Ông chủ tịch phường, một người đàn ông trung niên hiền từ, lắng nghe, rồi gọi tổ dân phố đến nhà bà Hồng.

Bà Hồng bẽ mặt trước hàng xóm xì xào. “Nó… nó là con riêng, nhưng tôi thương nó mà. Được rồi, tôi cho nó đi học!” Bà ta miễn cưỡng đồng ý, nhưng tối hôm đó, hình phạt giáng xuống. Bà lôi Dũng vào phòng khách, bắt cậu quỳ trên những vỏ sầu riêng sắc nhọn rải đầy sàn. Đau đớn như kim châm, cậu cắn môi đến rỉ máu. Bà Hồng chỉ thẳng mặt cậu, giọng the thé: “Mày giỏi lắm, dám mách lẻo. Tao cho mày đi học, nhưng mày nhớ kỹ: Mày đến trường không phải để làm cậu học sinh, mà là để xách cặp và làm chó săn cho Nhi, rõ chưa? Một lần nữa dám phản, tao cắt lưỡi mày!”

Dũng gật đầu, nước mắt nhỏ giọt xuống sàn. “Dạ… con xin lỗi…” Bên cạnh, Nhi sáu tuổi ngồi trên ghế sofa, đôi chân đung đưa, cầm que kem liếm ngon lành. Nó nhìn cậu, nụ cười ngây thơ nhưng ánh mắt đã lóe lên sự thích thú 3. “Mày làm chó cho chị hả? Tốt. Mai chị đi học, mày xách cặp nhé!”

cho ngoan cua co chu 1 (1)

Ngày đầu tiên đi học là một cơn ác mộng khác. Lớp 1A trường tiểu học Nguyễn Thị Minh Khai, một ngôi trường công lập cũ kỹ với sân xi măng nứt nẻ và những dãy lớp học quạt trần kêu cót két. Dũng chín tuổi, cao lớn vượt trội so với lũ trẻ sáu bảy tuổi, thân hình gầy guộc nhưng vai rộng, khiến cậu nổi bật như một ông anh lớn lạc loài. Cậu cúi gầm mặt, tay xách chiếc cặp màu hồng phấn lòe loẹt của Nhi, đi theo sau nó như cái bóng. Nhi bước kiêu kỳ, mái tóc buộc nơ đỏ, váy đồng phục trắng tinh tươm, miệng cười toe toét với đám bạn mới. “Chị là Nhi, nhà giàu lắm! Còn nó…” Nó hất hàm về phía Dũng. “Nó là thằng người ở nhà chị.”

Cô giáo chủ nhiệm, cô Lan ngoài ba mươi, ngạc nhiên nhìn Dũng. “Em là anh họ của Nhi à? Sao lớn thế này mà học lớp Một?” Dũng đỏ mặt, lắp bắp: “Dạ… em… em học muộn ạ.”

Nhưng ngay giữa sân trường, tai họa ập đến. Nhi làm rơi cục gôm tẩy màu hồng – thứ đồ chơi yêu thích của nó. Nó không cúi nhặt, mà hất cằm chỉ xuống đất, giọng the thé: “Mày! Nhặt lên!” Đám trẻ lớp Một xúm lại tò mò. Dũng liếc quanh, má nóng bừng. Cậu quỳ một chân xuống cát sân, tay run run nhặt cục gôm, phủi bụi cẩn thận rồi đưa bằng hai tay: “Dạ, của Cô chủ ạ.”

Đám trẻ cười ồ lên. “Ơ, sao gọi ‘Cô chủ’? Anh là osin hả?” Một cậu bé hỏi. Nhi vênh mặt, bản tính ương bướng được mẹ nuông chiều từ nhỏ trỗi dậy: “Ừ, nó là thằng người ở nhà tao. Tao cho nó đi học để chép bài cho tao thôi.” Nó cười khanh khách, kéo tay bạn mới chạy vào lớp, bỏ mặc Dũng đứng đó, đầu cúi gằm.

Tiết học đầu tiên là địa ngục. Dũng ngồi ở bàn cuối, thân hình to lớn khiến cậu phải khom người để vừa với chiếc bàn nhỏ xíu. Bàn tay chai sạn của cậu cặm cụi gọt bút chì cho Nhi, mở nắp bình nước khi nó khát. Cô Lan dạy bảng chữ cái, và khi đến lượt đọc, Dũng – nhờ tự học – đọc lau làu từ A đến Z mà không vấp. Cô giáo vỗ tay: “Giỏi quá, em Dũng! Em học trước ở nhà à?” Đám trẻ tròn mắt. Nhi quay phắt lại, đôi mắt lóe lên ghen tức. Nó cắn môi, bàn tay nhỏ bé siết chặt bút chì đến gãy đôi.

Giờ ra chơi, Nhi kéo Dũng ra góc khuất sau trường – một khoảng sân hoang với bụi cây um tùm và tường rào xi măng loang lổ. “Mày dám giỏi hơn tao trước mặt cô giáo hả?” Giọng nó the thé, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng giận dữ. Nó giơ bàn tay nhỏ bé tát vào mặt Dũng – cái tát đầu tiên từ “Cô chủ” nhỏ tuổi. Má cậu bỏng rát, nhưng Dũng không tránh. Cậu có thể dễ dàng đẩy ngã đứa bé sáu tuổi ấy; nắm đấm cậu siết chặt, cơ bắp căng lên dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình. Cậu có thể chạy về nhà, mách bà Hồng – không, cậu có thể đánh lại, vì cậu lớn hơn, mạnh hơn.

Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt ấy – đôi môi đỏ mím lại kiêu ngạo, đôi mắt to tròn giờ đây lóe lên sự khinh miệt học theo mẹ – nỗi sợ hãi từ ba năm trước trỗi dậy như thủy triều. Bà Hồng sẽ đánh cậu, roi mây sẽ xé da thịt cậu lần nữa. Và sâu hơn nữa, một thứ gì đó kỳ lạ len lỏi: sự tồn tại của cậu, dù nhục nhã đến đâu, cũng được “Cô chủ” đoái hoài. Nhi tát tiếp, cái thứ hai cào xước má cậu, để lại vệt đỏ rướm máu. “Mày là chó! Đồ ngu! Đừng có dám giỏi hơn chị nữa!” Dũng buông thõng tay, cúi đầu. “Dạ… con xin lỗi, Cô chủ.”

Nhi dừng lại, thở hổn hển, khuôn mặt thỏa mãn như vừa chơi xong một trò đùa. Nó hất cằm: “Về lớp. Xách cặp cho chị.” Dũng lầm lũi đi theo, bước chân nặng trịch trên cát sân trường. Không chỉ là sợ hãi, một cảm giác tê dại kỳ lạ chạy dọc sống lưng cậu bé chín tuổi. Nó không đau đớn, mà… ấm áp, theo một cách méo mó. Cậu nhận ra, dù mình có thông minh đến đâu – giải toán nhanh thoăn thoắt, đọc chữ lau làu – thì sự tồn tại của cậu chỉ có ý nghĩa khi được ánh mắt của “Cô chủ” chiếu rọi, dù đó là cái nhìn khinh bỉ, sỉ nhục.

Tan học, dưới nắng chiều chang chang, Dũng xách cặp cho Nhi về nhà. Biệt thự xa hoa với vườn cây xanh mướt tương phản với góc ngủ tồi tàn của cậu – mảnh chiếu hôi hám cạnh bếp, nơi cậu sẽ quỳ lau chân cho bà Hồng và Nhi. Hạt giống phục tùng đã nảy mầm, sâu trong tâm trí cậu. Nó sẽ lớn lên thành một cái cây độc, quấn chặt lấy linh hồn cậu, biến cậu thành con chó trung thành dưới chân em gái mình. Và Nhi, ác quỷ đội lốt thiên thần nhỏ bé, sẽ là người vun trồng nó, từng ngày một.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng