Chương 10: Bữa tiệc đọa đày
Căn hộ chung cư quận 7 chìm trong ánh đèn vàng ấm áp, nhưng không khí lại nặng nề như một nhà tù xa hoa. Trên bàn ăn đã dọn sẵn: chai rượu vang đỏ đắt tiền, đĩa thịt bò bít tết còn bốc khói, salad tươi và chiếc bánh kem nhỏ hình trái tim mà Ngân mang đến. “Chúc mừng sinh nhật anh Dũng!” – Ngân reo lên khi bước vào, giọng trong trẻo, má ửng hồng vì hồi hộp. Chiếc váy trắng ôm sát thân hình mảnh mai 1m62 của cô, cổ trễ nhẹ lộ xương quai xanh trắng hồng, vạt váy dài qua gối nhưng vẫn để lộ đôi chân thon thả. Trong tay cô là hộp quà gói giấy bạc lấp lánh và chiếc bánh kem nhỏ viết dòng chữ kem trắng: “Anh yêu của em – 24 tuổi”.
Ngân mỉm cười rạng rỡ, nhón chân hôn nhẹ má Dũng. Cậu chỉ đứng im, khuôn mặt tái mét, môi run run không thốt nên lời. Nhi ngồi một bên sofa, mặc váy đen ngắn cũn, hai chân vắt chéo, cười nhếch mép. Cường – cao lớn, cơ bắp, mặc áo sơ mi mở hai nút trên – ngồi cạnh, liếc Ngân như sói nhìn cừu non.
“Ngồi đi mày” Nhi ngọt ngào, rót đầy ly rượu vang đỏ cho Ngân. “Sinh nhật người ở nhà tao, mà mày cũng đến là vui rồi. Uống đi, rượu ngon lắm.”
Ngân ngại ngùng nhưng vẫn nhấp một ngụm. Men rượu ấm lan tỏa, má cô càng đỏ hơn. Dũng ngồi cạnh, tay run run cầm ly, mắt không dám nhìn thẳng vào người yêu. Cậu biết rõ: đây không phải tiệc sinh nhật. Đây là lò mổ.
Rượu chảy liên tục. Nhi và Cường chuốc Ngân không ngớt. “Uống thêm đi, hôm nay vui mà,” Cường cười lớn, vai sát vai Ngân. Ngân uống đến ly thứ tư, đầu óc bắt đầu mơ màng, cơ thể nóng ran. Cô liếc Dũng, thì thầm: “Anh… em có quà đặc biệt cho anh tối nay…” Dũng chỉ gật đầu, nước mắt chực trào.
Khi chai rượu thứ hai cạn, Nhi không kìm nữa. Cô ngồi phịch lên đùi Cường, hai tay ôm cổ hắn, hôn ngấu nghiến. Môi son đỏ của Nhi dính chặt lấy miệng Cường, lưỡi quấn quýt. Cường cười khàn, tay luồn thẳng vào váy Nhi, bóp mạnh bộ ngực nảy nở. “Ư… anh… mạnh tay quá…” Nhi rên rỉ the thé, cố ý to hơn để cả phòng nghe rõ.
Ngân sốc nặng, mặt đỏ bừng, định đứng dậy kéo Dũng đi chỗ khác. Nhưng Dũng ngồi im như tượng đá, mắt dán xuống sàn, tay siết chặt ly rượu đến trắng khớp. Tiếng hôn ướt át, tiếng khóa kéo tụt xuống, tiếng da thịt va chạm bắt đầu vang lên. Nhi cởi phăng váy đen, để lộ thân thể người mẫu: bộ ngực D-cup đung đưa, lồn hồng hào đã ướt nhẹp. Cô quỳ xuống, ngậm cu Cường – con cặc to lớn, gân guốc, dài 18cm – mút rào rào. “Cặc anh to quá… em thích…” Nhi rên dâm đãng, nước miếng kéo sợi dài.
Ngân ngồi chết lặng. Men rượu cộng với cảnh tượng sống động khiến lồn cô co bóp nhẹ, dâm thủy rỉ ra thấm ướt quần lót ren đỏ. Cô cắn môi, đùi siết chặt, vừa xấu hổ vừa… nóng ran.
Nhi nhún nhảy trên người Cường, tiếng bạch bạch vang vọng. Cô liếc sang Ngân, cười khẩy: “Ngân, nó là bạn trai mày mà. Mày lột quần nó ra xem nó có cương không? Xem thử thằng ‘người yêu’ của mày có cứng vì nhìn tao bị đụ không?”
Ngân ngập ngừng, rượu làm đầu óc quay cuồng. Cô đưa tay run run cởi thắt lưng Dũng, kéo quần xuống. Quần tụt đến đầu gối. Đập vào mắt Ngân không phải cặc đàn ông – mà là một cục sắt lạnh lẽo, sáng bóng, khóa chặt lấy hạ bộ Dũng. Chiếc chastity cage ôm sát, chỉ chừa lỗ tiểu tiện nhỏ xíu. Da thịt nhẵn nhụi xung quanh tím tái vì bị nhốt lâu ngày.
Ngân há hốc miệng, mắt tròn xoe. “Đây… đây là gì… anh Dũng…?”
Nhi cười phá lên, vẫn nhún hông trên cu Cường: “Nó là con chó tao nuôi từ bé. Cặc nó tao khóa lại, chỉ tao mới được mở. Mày yêu một thằng đéo có quyền làm đàn ông hả Ngân? Nó chỉ là sex toy của tao thôi. Mày tưởng nó là chàng trai ấm áp, tài giỏi? Nó là đồ chơi tao dùng chán thì khóa lại, cho nó nằm dưới sàn bếp liếm lồn tao mỗi ngày.”
Ngân sững sờ, tay vẫn chạm vào lớp thép lạnh. Hình tượng Dũng – người cô yêu, người cô định trao trinh tiết đêm nay – vỡ vụn hoàn toàn. Cô nhìn Dũng quỳ đó, mắt đỏ hoe, không dám ngẩng đầu. Nước mắt Ngân trào ra: “Anh… anh là… chó của chị ấy…?”
Dũng khóc không thành tiếng, chỉ gật đầu.
Nhi vuốt ve má Ngân, giọng ngọt ngào thao túng: “Thằng hèn này không cho mày làm đàn bà được đâu. Nó chỉ biết quỳ liếm lồn tao. Cường đây mới là đàn ông đích thực. Để anh ấy dạy mày cách làm đàn bà đi, Ngân. Mày muốn sướng không? Mày muốn cặc thật to đâm vào lồn mày không?”
Men rượu, cú sốc, và lời nói dâm đãng của Nhi như lưỡi dao cắt đứt ý chí Ngân. Cô nhìn Dũng – con người cô từng tôn thờ – giờ quỳ gục, bất lực. Lòng tự trọng cuối cùng tan vỡ. Ngân nhắm mắt, giọng run run: “Tao… tao không muốn… tao chỉ muốn anh Dũng”
Cường cười lớn, kéo Ngân vào lòng. Hắn và Nhi cùng lột phăng váy trắng tinh khôi của Ngân, để lộ bộ đồ lót ren đỏ quyến rũ. Ngân nằm ngửa trên thảm, hai chân dang rộng run rẩy. Cường khoe con cặc khổng lồ, đầu khấc tím tái, gân guốc. Hắn xoa đầu khấc vào khe lồn Ngân, bôi trơn bằng dâm thủy cô.
“Đừng… anh… không được…” Ngân thì thào, nhưng mắt cô đã lim dim vì rượu và dục vọng.
Cường đâm một phát. “Áaa…!” Ngân hét lên đau đớn khi màng trinh rách toạc. Máu trinh đỏ tươi nhỏ giọt xuống thảm. Dũng quỳ cách đó một mét, mắt trân trân nhìn. Tim cậu như bị xé toạc. Người yêu cậu – thiên thần mặc váy trắng – giờ bị thằng bồ của em gái đè ra đụ ngay trước mặt. Cậu muốn lao tới, muốn đấm Cường, nhưng ánh mắt Nhi lườm một cái sắc lạnh khiến cậu co rúm. Cậu chỉ biết quỳ đó, nước mắt lăn dài, cu trong lồng sắt cương cứng đến mức da thịt cọ sát rỉ máu.
Cường nhấp mạnh, tiếng bạch bạch vang vọng. “Lồn mày chặt quá… con gái ngoan hiền mà dâm thế này…” Hắn gầm gừ. Ban đầu Ngân cắn môi chịu đau, nước mắt lăn dài. Nhưng chỉ sau vài phút, nhờ con cặc điêu luyện của Cường chạm đúng điểm G, Ngân bắt đầu rên rỉ: “Ư… to quá… anh Cường… sâu quá… sướng… em sướng quá anh Dũng ơi…”
Dũng khóc trong câm lặng. Mỗi tiếng rên của Ngân như dao đâm vào tim cậu. Cậu thấy lồn Ngân – từng chỉ dành cho cậu trong tưởng tượng – giờ nuốt trọn cu Cường, dâm thủy bắn tung tóe. Ngân cong người, hai chân quặp chặt eo Cường: “Đụ mạnh nữa anh… đụ chết em đi… em sướng quá…”
Nhi ngồi bên, tay xoa lồn mình, cười đắc thắng: “Nhìn kìa Dũng, con Ngân của mày đang bị đụ sướng hơn cả khi mày liếm lồn tao. Mày chỉ là chó, còn Cường mới là đàn ông.”
Cường gầm lên, bắn tinh ngập tràn tử cung Ngân. Ngân đạt cực khoái cùng lúc, lồn co bóp vắt kiệt từng giọt tinh, miệng rên la: “Tinh dịch nóng quá… em ra… ra rồi anh Dũng ơi…”
Họ nằm đó, thở hổn hển. Ngân rũ rượi trên thảm, tinh dịch trắng đục tràn ra khe lồn hồng hào. Cô không khóc. Không chạy. Cô chỉ nằm im một lúc, rồi bò chậm rãi về phía Nhi. Khuôn mặt đẫm mồ hôi, mắt lim dim đê mê, Ngân quỳ trước Nhi, nhìn chiếc chìa khóa lủng lẳng giữa khe ngực Nhi.
“Nhi…” Giọng Ngân thì thào, bệnh hoạn: “Xin mày mở khóa cho anh Dũng đi… cho anh ấy đụ tao hiệp hai đi… tao còn muốn nữa… em muốn được anh Dũng đụ…”
Nhi cười rú lên đắc thắng. Cường cũng cười lớn. Dũng quỳ gục đầu xuống thảm, nước mắt hòa lẫn máu từ môi, khóc trong sự sung sướng và tuyệt vọng tột cùng. Cậu đã mất Ngân. Không chỉ thân xác – mà cả linh hồn cô cũng đã bị kéo xuống cùng địa ngục với cậu.