Chương 2: Giọt tinh đầu tiên
Năm năm nữa trôi qua như một dòng sông đục ngầu, cuốn phăng đi những mảnh vụn tuổi thơ còn sót lại của Dũng. Giờ cậu đã mười bốn tuổi, thân hình cao ráo một mét bảy, gầy guộc nhưng rắn chắc từ những buổi sáng dậy từ bốn giờ để quét sân, lau nhà và nấu bữa sáng cho mẹ con bà Hồng. Khuôn mặt cậu không còn non nớt nữa; đôi mắt sâu hoắm, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, và nụ cười hiếm hoi chỉ lóe lên khi cậu lén đọc sách dưới ánh đèn dầu leo lét. Trí thông minh của cậu là thứ vũ khí bí mật, rèn luyện qua những cuốn sách cũ kỹ cậu nhặt nhạnh từ chợ trời – toán học nâng cao, văn học cổ điển, thậm chí là triết lý phương Tây. Cậu giải phương trình bậc ba như một trò đùa, phân tích thơ Nguyễn Du với sự sâu sắc khiến ngay cả cô giáo cũng phải ngạc nhiên nếu cậu dám mở miệng.
Trường THCS Nguyễn Du, một ngôi trường công lập bình thường ở ngoại ô Sài Gòn, với sân chơi bê tông nứt nẻ và lớp học quạt trần kêu cót két, là nhà tù mới của cậu. Kỳ thi tuyển sinh cấp hai, Dũng đã đỗ điểm cao nhất vào trường chuyên Trần Đại Nghĩa – giấc mơ của bao đứa trẻ thông minh như cậu. Cậu nhớ rõ buổi chiều ấy, khi nhận giấy báo, tim cậu đập thình thịch như muốn vỡ tung. “Con… con được vào trường chuyên rồi, thưa bà.” Cậu thì thầm với bà Hồng, hy vọng le lói trong giọng nói.
Bà Hồng cười khẩy, đôi mắt sắc lẹm quét qua tờ giấy báo như nhìn một thứ rác rưởi. “Trường chuyên? Mày mơ à? Mày đi đâu? Nhi nhà tao học Nguyễn Du, mày phải theo hầu hạ nó chứ. Tao đã lo lót hết rồi, mày đừng hòng bay xa. Mày là chó săn, nhớ chưa?” Bà ta giật phắt tờ giấy, xé tan thành mảnh vụn trước mặt cậu. Dũng đứng chết trân, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch. Cậu có thể phản kháng – cậu đủ lớn, đủ mạnh để chạy đến ủy ban phường lần nữa, như năm chín tuổi. Nhưng hình ảnh cây roi mây, vết hằn rướm máu trên chân, và đôi mắt vô cảm của Nhi ba tuổi lại ùa về. Cậu cúi đầu. “Dạ… con xin lỗi.”
Nhi, giờ đã mười một tuổi, đứng bên cạnh mẹ, thân hình mảnh mai nhưng đã manh nha đường cong thiếu nữ. Mái tóc đen dài xõa vai, khuôn mặt trái xoan với đôi môi đỏ mọng và đôi mắt to tròn lấp lánh sự kiêu ngạo. Nó không còn là đứa bé ngây thơ nữa; năm năm qua, dưới sự nuông chiều của bà Hồng, Nhi đã lột xác thành một tiểu thư ương ngạnh, thích thao túng mọi thứ xung quanh. “Tốt, mày ở lại với chị đi. Trường chuyên gì, mày chỉ xứng chép bài cho chị thôi.” Nó hất cằm, giọng the thé vang vọng qua hành lang biệt thự. Dũng nhìn nó, một nỗi dằn vặt quen thuộc trỗi dậy: vừa hận, vừa… khao khát. Khao khát được nó chú ý, dù chỉ là để sỉ nhục.
(Góc nhìn của Dũng)

Trường THCS Nguyễn Du, một ngôi trường công lập bình thường ở ngoại ô Sài Gòn, với sân chơi bê tông nứt nẻ và lớp học quạt trần kêu cót két, là nhà tù mới của tôi. Tôi ghét cái trường này. Lớp của tôi đầy những đứa trẻ trung bình, và tôi dễ dàng dẫn đầu mọi bài kiểm tra. Cô giáo khen tôi, gọi tôi là “thần đồng”, nhưng tôi chỉ cười nhạt, cúi đầu cắm cúi chép bài. Họ không biết, mỗi sáng tôi dậy từ bốn giờ, quét lá sân ba trăm mét vuông, nấu cháo yến mạch cho Nhi – Cô chủ của tôi – với những lát chuối tươi cắt lát mỏng đúng hai milimet, vì nó ghét miếng dày. Họ không biết, sau giờ học, tôi phải chạy bộ về nhà, xách cặp cho Nhi, lau giày cho nó trước khi nó bước vào lớp. Và họ chắc chắn không biết, mỗi lần Nhi cười khẩy, gọi tôi là “mày” trước mặt đám bạn, tim tôi lại co thắt theo một cách… lạ lùng.
Lạ lùng vì nó đau, nhưng đau theo kiểu khiến máu tôi dồn xuống dưới, khiến thứ giữa hai chân tôi – thứ đang thay đổi theo tuổi dậy thì – cương cứng một cách xấu hổ. Tôi mười bốn tuổi, lông mu đã mọc lởm chởm, dương vật dài ra và dày hơn, thường xuyên ưỡn lên mỗi khi tôi nhìn Nhi thay đồ. Không phải vì dục vọng – ít nhất, tôi tự nhủ thế – mà vì nó là tất cả những gì tôi có. Bà Hồng là ác quỷ, nhưng Nhi… Nhi là đóa hoa độc, đẹp đến mức tôi sẵn sàng quỳ dưới chân để hít thở. Tôi tôn sùng nó, dù nó đánh tôi, sỉ nhục tôi. Mỗi cái tát của nó là một lời nhắc nhở: Tôi tồn tại vì nó.
Hôm nay, giờ ra chơi, Nhi lại kéo tôi ra sau trường. Đám bạn con gái của nó – lũ tiểu thư lớp thường – xúm lại cười khúc khích. “Nhi ơi, sao mày có thằng anh họ làm osin vậy? Nó cao thế mà hèn thế?” Một con bé tên Lan hỏi, tay che miệng. Nhi vênh mặt, mái tóc xõa tung trong gió chiều. “Nó hả? Đồ chó nhà tao. Mày, quỳ xuống lau giày cho chị mau!” Nó hất chân, chiếc giày da trắng bóng loáng chạm vào đầu gối tôi. Tôi liếc quanh – sân trường vắng vẻ, chỉ có vài thằng con trai lớp tám đang đá bóng xa xa. Tim tôi đập thình thịch, má nóng bừng. Tôi quỳ xuống, tay run run lau bụi bẩn trên mũi giày. “Dạ… thưa Cô chủ.”
Đám con gái cười ồ lên. “Trời ơi, nó gọi ‘Cô chủ’ kìa! Nhi, mày huấn luyện nó kiểu gì vậy?” Nhi cười khanh khách, bàn chân nhỏ xinh giẫm nhẹ lên tay tôi, ép sát xuống đất. “Dễ thôi. Nó sinh ra là chó, tao chỉ dạy nó sủa đúng cách. Phải không, mày?” Nó cúi xuống, thì thầm đủ để tôi nghe, hơi thở ấm áp phả vào tai. “Hay mày thích làm chó của chị đến thế? Cái mặt đỏ bừng kìa, đồ biến thái.” Tôi cắn môi, thứ dưới quần lại nhói lên, cứng ngắc đến đau. Tôi ghét bản thân, nhưng tôi không dám cãi. “Dạ… con thích ạ.” Giọng tôi thì thào, và Nhi cười lớn, giẫm mạnh hơn một chút trước khi buông ra. “Tốt. Về lớp chép bài cho chị đi, chó ngoan.”
Tôi đứng dậy, đầu gối đau rát, nhưng một nỗi khoái cảm méo mó lan tỏa khắp cơ thể. Tôi tôn sùng nó. Không phải yêu – yêu là thứ cho con người, còn tôi… tôi chỉ là bóng dáng dưới chân đóa hoa ấy.
Cuộc sống ở trường là một vở kịch lố bịch, nơi Dũng đóng vai anh hùng thầm lặng bị đẩy xuống bùn lầy. Nhi, học hành chỉ trung bình, nhưng nó được bù đắp bằng sự kiêu ngạo và đám bạn vây quanh. Nó bắt Dũng chép bài mỗi tối, ngồi cạnh cậu ở bàn ăn – không, cậu ngồi sàn, cậu quỳ cạnh ghế nó, đọc to từng câu từ vở. “Mày đọc chậm thế? Đồ ngu!” Nhi quát, tay véo má cậu. Dũng chỉ cúi đầu: “Dạ, con xin lỗi, Cô chủ.”
Ở nhà, sự gần gũi trở nên bệnh hoạn hơn. Bà Hồng thường vắng nhà vào buổi tối, bận rộn với những buổi tiệc xã giao của giới thượng lưu. Chỉ còn hai anh em, trong căn biệt thự rộng thênh thang với hồ bơi riêng và phòng tắm suối khoáng. Nhi bắt đầu từ năm lớp năm, khi cơ thể nó manh nha nảy nở: ngực hơi nhô, mông tròn trịa hơn, và làn da trắng mịn như sứ. “Mày tắm cho chị đi,” nó ra lệnh một tối, khi bà Hồng đi vắng. Dũng đỏ mặt, nhưng cậu quen rồi. Cậu mở vòi nước ấm, pha sữa tắm hương hoa hồng – mùi yêu thích của nó – và chờ Nhi cởi đồ.
Lần đầu, cậu mười hai tuổi, Nhi chín. Nó cởi truồng trước mặt cậu mà không ngượng ngùng, cơ thể non nớt với núm vú hồng hào và khe nhỏ giữa hai chân. Dũng cúi đầu, tay run run kỳ cọ lưng nó. “Mày làm nhẹ thôi, đồ thô kệch!” Nhi cằn nhằn, nhưng rồi nó cười, quay lại nhìn cậu: “Sao mày không cởi đồ? Tắm chung cho vui.” Dũng lắc đầu, giọng lắp bắp: “Dạ… con… con là con trai ạ.” Nhi phì cười: “Con trai cái con khỉ! Mày là chó nhà chị, chó thì phải trần truồng. Cởi ra!” Và cậu cởi, xấu hổ đến mức muốn độn thổ, để lộ thân hình gầy guộc với thứ giữa hai chân đang co ro vì lạnh.
Từ đó, việc tắm chung trở thành thói quen. Họ quen thuộc cơ thể nhau như hai mảnh ghép lệch lạc của một bức tranh địa ngục. Dũng kỳ cọ từng centimet da thịt Nhi: từ mái tóc dài ướt sũng, xuống đôi vai thon, ngực nhỏ đang nở nang, bụng phẳng lì, rồi đến khe nhỏ hồng hào giữa hai đùi. Nhi ngồi trong bồn, chân dang rộng, để cậu rửa sạch sẽ. “Mày rửa kỹ bướm chị đi, đồ ngu. Đừng có đụng mạnh!” Nó ra lệnh, giọng the thé nhưng đầy thích thú. Dũng đỏ bừng mặt, ngón tay lướt nhẹ qua lớp da mịn màng, cảm nhận sự ấm áp lạ lùng. Cậu cương cứng – lần đầu tiên cậu nhận ra, vào năm mười ba tuổi – và phải dùng tay che chắn xấu hổ.
Nhi nhận ra ngay. Nó tò mò, như một đứa trẻ khám phá món đồ chơi mới. “Ơ, cái gì thế kia? Sao nó… to ra vậy?” Nó chỉ tay, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ ác độc. Dũng quay mặt đi: “Dạ… xin lỗi Cô chủ… con… con không cố ý.” Nhưng Nhi không buông tha. Nó ngồi dậy, nước bắn tung tóe, bàn tay nhỏ xinh nắm lấy thứ đang cương cứng của cậu. Da thịt cậu nóng bỏng, lông mu lởm chởm mới mọc khiến nó cười khúc khích. “Trời ơi, mày có lông rồi kìa! Giống con khỉ. Sao nó giật giật thế? Đau hả?” Giọng nó cợt nhả, ngón tay mân mê đầu khấc đỏ au, vuốt ve dọc thân dương vật dài ra theo tuổi dậy thì.
(Góc nhìn của Nhi)
Thích thật. Cái thứ của hắn cứng ngắc trong tay mình, nóng hổi và giật giật như con giun bị chọc. Tôi cười thầm, vì tôi biết nó đang xấu hổ đến chết – mặt đỏ bừng, mắt cụp xuống như con chó bị đánh. Nhưng tôi thích thế. Tôi thích kiểm soát nó, người anh trai của tôi. Mà cũng không phải anh em gì hết, nó chỉ là đồ chơi của mình thôi. Cơ thể nó quen thuộc với tôi rồi – tôi biết từng vết sẹo roi trên lưng mày, từng cơ bắp gầy guộc từ việc quét sân mỗi sáng. Giờ thì cái cu này nữa. Tôi vuốt nhẹ, xem nó phồng to hơn, đầu khấc ứa ra giọt nước nhờn trong suốt. “Sao thế, chó? Thích chị sờ hả? Hay mày nứng vì nhìn bướm chị?” Tôi thì thầm, giọng ngọt ngào nhưng đầy sỉ nhục. Nó run rẩy, thì thào: “Dạ… con… con xin lỗi…” Nhưng tay nó không đẩy tôi ra. Tốt. Có thể nghiện sự nhục nhã này.

Tôi siết chặt hơn, vuốt nhanh lên xuống, tò mò xem nó sẽ thế nào. “Nhìn kìa, cu mày to thật. Dài ngoằng, cong cong như cái lưỡi liềm. Mày dùng nó để làm gì hả, chó?” Tôi cười lớn, nước bồn sóng sánh. Nó rên rỉ, hông giật giật theo nhịp tay tao. Tôi thích cảm giác quyền lực này – nó, thằng anh thông minh xuất chúng, giờ quỳ trong bồn tắm, cu bị siết trong tay em gái.” Mày chỉ là con chó ngoan của chị.”
Đó là khoảnh khắc định mệnh, vào một tối tháng Sáu oi bức năm 2013. Dũng mười bốn tuổi, Nhi mười một. Phòng tắm suối khoáng rộng thênh thang, hơi nước mù mịt dưới ánh đèn vàng ấm áp. Nhi ngồi trong bồn sứ trắng, nước ấm ngập đến ngực, đôi núm vú hồng hào lấp ló dưới lớp bọt sữa tắm. Cơ thể nó đang nảy nở: ngực nhỏ nhưng săn chắc, hông hơi nở, và khe nhỏ giữa hai chân giờ đã có chút lông tơ mỏng manh. Dũng quỳ bên bồn, tay cầm miếng bọt biển, kỳ cọ lưng nó với sự cẩn trọng của một nô lệ. “Kỳ mạnh tay lên, mày! Chị gãi lưng ngứa!” Nhi cằn nhằn, quay lại nhìn cậu với nụ cười nhếch mép.
Dũng cúi đầu, tăng lực, nhưng mắt cậu vô tình lướt qua cơ thể trần truồng của nó. Thứ giữa hai chân cậu lại phản bội – cương cứng ngắc, đầu khấc đỏ au ứa nước nhờn, lông mu đen nhánh lởm chởm. Cậu cố che bằng tay, nhưng Nhi đã thấy. “Lại nữa hả? Mày bị gì vậy, chó? Cứ mỗi lần tắm là cu cứng à?” Nó cười lớn, ngồi dậy, nước bắn tung tóe lên ngực cậu. Bàn tay nhỏ xinh của nó vươn ra, nắm chặt lấy dương vật cậu mà không do dự. Da thịt cậu nóng bỏng, giật giật trong lòng bàn tay mềm mại ấy. “Ôi, to thật. Lông lá um tùm. Chị nghịch xíu nhé?”
Dũng rên rỉ, cơ thể run rẩy. “Cô chủ… đừng… con… xấu hổ…” Nhưng cậu không đẩy ra. Cậu không thể. Tay Nhi vuốt ve chậm rãi, ngón cái lướt qua khe nhỏ ở đầu khấc, khiến cậu cong người vì khoái cảm lạ lùng. “Xấu hổ gì? Đây là cu của chó nhà chị mà. Nhìn kìa, nó ứa nước rồi. Mày cứng vì tắm cho chị hả? Hay vì nhìn bướm chị hồng hào thế này?” Nhi dang rộng chân, để lộ khe nhỏ sạch sẽ, hồng hào dưới lớp nước. Giọng nó cợt nhả, đầy dirty talk thô tục mà nó học lỏm từ phim người lớn bà Hồng giấu trong tủ: “Cu mày cong cong, dài ngoằng. Nếu cho vào bướm chị chắc sướng lắm nhỉ? Nhưng mày dám không, chó?”
Dũng thở hổn hển, hông giật giật theo nhịp tay nó. Khoái cảm dâng trào, lần đầu tiên trong đời – một thứ gì đó nguyên thủy, nhục nhã nhưng không thể cưỡng lại. “Cô chủ… con… con sắp… a…” Cậu thì thầm, mắt nhắm nghiền. Nhi siết chặt hơn, vuốt nhanh. Và Dũng bắn. Những dòng tinh trắng đục phun ra mạnh mẽ, bắn đầy tay Nhi, nhỏ giọt xuống nước bồn. Dũng hét lên trong khoái lạc, cơ thể co giật, đầu óc trắng xóa. Đó là giọt tinh đầu đời của cậu – không phải trong giấc mơ thiếu nữ, mà trong tay em gái mình, dưới lời sỉ nhục dâm đãng.
Nhi rút tay ra, nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng trắng đục dính bê bết trên lòng bàn tay. Nó nhếch mép, ác độc: “Cái gì mà gớm vậy. Bẩn quá. Mày liếm sạch đi, chó.” Dũng, vẫn còn run rẩy sau cao trào, cúi xuống, lưỡi liếm láp từng giọt tinh của chính mình khỏi tay nó. Vị mặn chát, nhục nhã đến tận cùng. Nhưng trong đáy lòng cậu, khoái cảm cắm rễ sâu: sự sỉ nhục này, từ Nhi, là thứ cậu thèm khát. Cậu tôn sùng nó hơn bao giờ hết.
Nhi cười thỏa mãn, ngả người ra sau. “Tốt. Từ nay, mỗi lần tắm, mày phải bắn cho chị xem. Chị thích xem chó sủa.” Nó thì thầm, mắt lóe lên sự điên rồ của kẻ kiểm soát. Dũng gật đầu, nước mắt lăn dài trên má – không phải khóc vì đau, mà vì một nỗi tuyệt vọng ngọt ngào. Hạt giống khổ dâm đã nảy mầm, và Nhi chính là người tưới nước cho nó bằng độc dược.
Những tháng sau, thói quen ấy lặp lại. Mỗi tối bà Hồng vắng, phòng tắm trở thành thánh đường bệnh hoạn. Dũng kỳ cọ cơ thể Nhi, tay lướt qua ngực nó giờ đã nở nang hơn, núm vú cứng lại dưới ngón tay cậu. Nhi mân mê cu cậu, vuốt ve đến khi cậu bắn, rồi bắt cậu liếm sạch. “Cu mày to thật, nhưng chỉ là đồ chơi thôi.” Nó cười, dirty talk ngày càng thô tục. Dũng rên rỉ, xuất tinh hết lần này đến lần khác, sự nhục nhã pha lẫn khoái cảm ăn sâu vào não cậu. Cậu không còn hận nữa; cậu yêu – không, tôn sùng – Nhi như một nữ thần ác quỷ.

Ở trường, sự tôn sùng ấy càng rõ nét. Khi Nhi bị đám con trai lớp tám trêu ghẹo, Dũng lao vào đánh nhau, mặt mũi bê bết máu. Nhưng Nhi không cảm ơn; nó tát cậu trước mặt mọi người: “Mày dám đánh bạn chị hả? Quỳ xuống xin lỗi đi.” Dũng khóc, nhưng cậu làm theo, trong tiếng cười hô hố của đám bạn Nhi. Và đêm ấy, trong bồn tắm, Nhi thưởng bằng cách vuốt cu cậu đến bắn – một phần thưởng nhục nhã khiến cậu nghiện ngập.
Dũng biết mình đang sa lầy. Cậu thông minh, cậu có thể trốn thoát bỏ nhà đi. Nhưng mỗi lần nhìn Nhi, đóa hoa kiêu ngạo với cơ thể nảy nở và lời nói dâm đãng, cậu lại quỳ xuống. Cậu là chiếc bóng của nó, và giọt tinh đầu đời đã khóa chặt cậu vào địa ngục khoái lạc ấy.