Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chó ngoan của cô chủ (Full)

Chó ngoan của cô chủ (Full)

Chương 3: Chó liếm lồn

Bốn năm cấp hai trôi qua như một cơn mê sảng, nơi Dũng ngày càng chìm sâu vào vòng xoáy tôn sùng Nhi. Cậu đã 18 tuổi, thân hình dừng lại ở mức 1m70, không cao lớn hay vạm vỡ, chỉ là dáng vẻ khúm núm, lầm lũi của một thằng con trai tầm thường – khuôn mặt góc cạnh nhưng thiếu sức sống, mái tóc cắt ngắn gọn gàng che đi đôi mắt sâu hoắm luôn cúi gằm, và đôi vai hơi gù vì gánh vác việc nhà từ nhỏ. Dũng thông minh, nhưng cậu giấu kín thành tích bằng cách giả vờ hỏi bài bạn bè, vì cậu biết: trí tuệ của cậu không phải để tỏa sáng, mà chỉ để phục vụ “Cô chủ”. Mỗi tối, trong bồn tắm suối khoáng, cậu quỳ kỳ cọ cơ thể Nhi, để nó mân mê cu cậu đến xuất tinh, rồi liếm sạch tay nó với vị mặn chát của sự nhục nhã. Và cậu nghiện – nghiện lời sỉ nhục dâm đãng của nó, nghiện cảm giác bị kiểm soát.

Lúc này Nhi 15 tuổi, cùng Dũng bước vào cấp ba, trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai. Bà Hồng, giờ đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp sắc sảo nhờ mỹ phẩm đắt tiền và những chuyến du lịch châu Âu, tái giá với một ông chồng Việt kiều giàu có ở Mỹ. “Tao đi đây,” bà ta tuyên bố vào một buổi sáng tháng Chín năm 2017, khi vali Louis Vuitton xếp chồng ở hành lang biệt thự. “Nhà cửa tao để lại cho hai đứa. Dũng, mày lo hết việc nhà, nấu nướng, dọn dẹp. Nhi, con là tiểu thư, đừng đụng tay vào cái gì bẩn thỉu.” Bà ta ôm Nhi một cái, rồi liếc Dũng như nhìn một con chó: “Nhớ đấy, mày mà làm con tao khổ, tao về cắt cu mày.” Bà lên máy bay chiều hôm ấy, và căn biệt thự rộng lớn – với hồ bơi xanh ngắt, vườn cây ăn quả um tùm và những phòng ngủ xa hoa trên lầu – chính thức trở thành “vương quốc” của hai anh em. Không người lớn, không ràng buộc. Chỉ có Nhi – nữ hoàng – và Dũng – con chó.

cho ngoan cua co chu 2 (1)

Sự chênh lệch giữa họ giờ đây rõ rệt đến mức khiến Dũng cảm thấy mình là một bóng ma mờ nhạt bên cạnh đóa hoa rực rỡ. Nhi dậy thì thành công rực rỡ như một lời nguyền từ thần linh. Cô cao 1m75, đôi chân dài miên man chiếm hơn nửa chiều cao, thon thả và săn chắc từ những buổi tập yoga bà Hồng ép nó học từ nhỏ. Thân hình người mẫu: eo thon nhỏ một vòng hai, hông nở nang theo đường cong chữ S hoàn hảo, và bộ ngực nảy nở đầy đặn, núm vú hồng hào luôn lấp ló dưới lớp áo sơ mi đồng phục bó sát. Khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt to tròn giờ đây lóe lên sự kiêu kỳ chết người, mái tóc đen dài óng ả xõa xuống lưng như dòng suối huyền bí, và đôi môi đỏ mọng luôn mím lại trong nụ cười nhếch mép đầy thao túng. Nhi không chỉ xinh đẹp – cô là tuyệt trần, là giấc mơ của mọi thằng con trai trong trường, với làn da trắng nõn mịn màng tỏa hương sữa tắm hoa hồng, và bước đi uyển chuyển khiến không khí xung quanh dường như nặng nề hơn vì dục vọng.

Ngược lại, Dũng trông càng nhỏ bé, hèn mọn. Cậu giờ thấp hơn Nhi, khiến cậu phải ngẩng đầu lên khi nhìn vào mắt nó – một tư thế phục tùng tự nhiên. Dáng vẻ tầm thường: vai hẹp, tay chân chai sạn từ việc nhà, và khuôn mặt góc cạnh thiếu sức sống, với đôi mắt luôn né tránh. Khi Nhi bước đi trước, váy đồng phục trắng bay phất phơ để lộ đôi chân dài trắng muốt, Dũng lẽo đẽo theo sau xách cặp, trông như một thằng hầu già nua bên cạnh nữ thần. Sự đối lập ấy không chỉ thể chất – nó là biểu tượng của quyền lực: Nhi là đóa hoa độc nở rộ, Dũng là chiếc bóng úa tàn dưới chân.

Đêm đầu tiên bà Hồng vắng nhà, Nhi thiết lập luật lệ mới. Căn biệt thự im lìm dưới ánh trăng, tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng qua hành lang lát đá hoa cương. Dũng đang xếp chăn gối trong góc phòng ngủ phụ trên lầu – nơi cậu vẫn ngủ từ nhỏ, dù chật hẹp – thì tiếng bước chân vang lên. Nhi đẩy cửa, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng tang ôm sát cơ thể, đôi núm vú lấp ló dưới lớp vải. “Mày còn nằm đây làm gì?” Giọng nó the thé, đầy khinh miệt. Trước khi Dũng kịp trả lời, nó lao vào, túm đống chăn gối ném tung tóe xuống sàn. “Chó thì không được ngủ trên giường! Từ nay, sàn bếp là chỗ của mày. Lạnh lẽo cạnh tủ lạnh, để mày nhớ thân phận. Không có lệnh của tao, cấm bước chân lên lầu!” Dũng ngẩn người, tim đập thình thịch. Cậu có thể phản đối – cậu lớn hơn, mạnh hơn, và giờ không có bà Hồng. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiêu ngạo ấy, cậu chỉ cúi đầu: “Dạ… thưa Cô chủ.” Nhi cười khanh khách, quay lưng đi, để lại cậu với đống chăn bừa bộn.





Từ đó, Dũng gánh vác toàn bộ. Sáng năm giờ, cậu dậy đi chợ, mua rau củ tươi, cá hồi hun khói cho bữa sáng của Nhi. Cậu nấu cơm, giặt giũ – tay ngâm trong xô nước xà phòng đến nứt nẻ – và ủi phẳng phiu từng chiếc váy lót ren của nó, mùi nước hoa thoang thoảng khiến cu cậu cương cứng xấu hổ. Chiều, cậu lái chiếc xe máy cũ đưa Nhi đến trường, rồi học chung lớp với nó. Tối, cậu quét dọn biệt thự rộng lớn, lau chùi hồ bơi đến bóng loáng, trong khi Nhi nằm dài trên sofa xem phim Hàn Quốc, chân gác lên lưng cậu như ghế tựa. “Mày chậm quá, đồ ăn hại! Lau kỹ sàn đi, tao ghét bụi bẩn.” Nhi quát, và Dũng chỉ gật đầu, lưỡi thè ra lau mồ hôi trên trán.

Ở trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai, Nhi là hoa khôi bất đắc dĩ. Với chiều cao một mét bảy lăm và vẻ đẹp sắc sảo, cô nhanh chóng trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn. Đám nam sinh lớp mười một – những thằng con nhà giàu, cao to, lái xe SH đến trường – xếp hàng theo đuổi: gửi hoa hồng vào tủ đồ, mời cà phê ở quán sang, thậm chí viết thư tình sến súa. Nhi hưởng thụ, cười nhếch mép với mỗi lời tỏ tình, nhưng không bao giờ đáp lại. Dũng luôn lẽo đẽo theo sau: xách cặp nặng trịch sách vở của nó, mua bánh mì kẹp thịt nướng cho nó giờ ra chơi, thậm chí đứng quạt mát bằng quyển vở khi nó than nóng. Giữa lớp, khi Nhi duỗi vai mỏi, cậu quỳ một chân dưới bàn, đấm bóp vai nó nhẹ nhàng, ngón tay chai sạn lướt qua lớp da mịn màng. “Mạnh tay lên, mày! Đồ vô dụng,” Nhi cằn nhằn, nhưng giọng đầy thích thú.

Khi đám con trai tò mò hỏi – “Ê Nhi, thằng kia là ai vậy? Người yêu mày hả?” – Nhi hất hàm, khinh bỉ đáp: “Nó á? Thằng người ở nhà tao. Tao thương tình xin mẹ cho nó đi học để xách cặp, làm bài tập hộ tao cho tiện. Không thì nó ở nhà quét nhà nấu cơm thôi.” Đám con trai cười ồ, vỗ vai Dũng như vỗ đầu chó: “Ồ, osin đi học à? Giỏi ghê, mày lau giày cho bọn tao đi!” Dũng cắn chặt răng, mặt đỏ bừng, nhưng không dám cãi. Việc cậu không mang họ giống Nhi – do bà Hồng che giấu thân phận con riêng – khiến lời nói dối hoàn hảo. Cậu là “thằng người ở”, không hơn. Và sâu thẳm, cậu chấp nhận – vì được ở bên Nhi, dù dưới lớp vỏ bọc nhục nhã ấy.

(Góc nhìn của Dũng)

Tôi ghét chúng nó. Đám thằng con trai lớp bên, cao to ngạo mạn, với cơ bắp cuồn cuộn từ phòng gym và ví tiền dày cộm từ bố mẹ doanh nhân. Chúng theo đuổi Nhi như chó săn mồi, gửi chocolate Thụy Sĩ vào giờ ra chơi, thì thầm lời đường mật bên tai nó. Và tôi – thằng anh trai cùng cha khác mẹ – chỉ là cái bóng, xách cặp theo sau, mua nước suối không gas vì Nhi ghét ga. Hôm nay, giờ ra chơi, một thằng tên Hoàng – cao một mét tám, mặt đẹp trai kiểu idol Kpop – cố tình va vào tôi ở hành lang. Hộp sữa tươi trên tay nó đổ ụp lên đầu tôi, chất lỏng trắng đục thấm ướt áo đồng phục, nhỏ giọt xuống sàn. “Ối, xin lỗi osin! Mày đen đủi quá, chó có thích uống sữa không, uống luôn đi?” Nó cười lớn, đám bạn hùa theo, tiếng cười vang vọng qua dãy lớp.

Tim tôi đập thình thịch, máu dồn lên não. Tôi 18 tuổi, sao phải sợ đám công tử 15 tuổi này. Nắm đấm siết chặt, tôi vung tay – một cú đấm thẳng vào hàm Hoàng, khiến nó ngã dúi dụi xuống sàn gạch. Máu rỉ ra khóe miệng nó, đám đông im bặt. “Mày… mày dám đánh tao?” Hoàng gầm gừ, đứng dậy lao vào. Chúng tôi vật lộn, nhưng tôi làm lụng chân tay nhiều nên khỏe hơn, tôi đè nó ra đấm tiếp vài cú vào bụng nó, nhưng đám bạn nó xông vào, đấm đá tôi túi bụi. Máu me be bét, áo rách tả tơi. Rồi tiếng hét the thé vang lên: “DŨNG! MÀY LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?”

Nhi lao tới, mái tóc tung bay, khuôn mặt xinh đẹp giờ đỏ bừng giận dữ. Đám đông tách ra, để lộ tôi nằm co ro trên sàn, mặt mũi bầm dập. Tôi ngước lên, hy vọng le lói: Nó sẽ bênh tôi chứ? Nhưng không. Nhi tát tôi hai cái trời giáng, tiếng “bốp bốp” vang vọng. Má tôi bỏng rát, đầu óc quay cuồng. “Mày bị mù à? Dám đánh bạn tao? Mày làm tao mất mặt trước trường à, thằng chó!” Giọng nó the thé, đầy sỉ nhục. Hoàng và đám bạn đứng dậy, lau máu, nhìn Nhi với ánh mắt biết ơn. “Thôi… Nhi, tao không sao…” Hoàng lắp bắp, nhưng Nhi lườm nó: “Im! Để tao dạy dỗ nó.”

Rồi nó quay sang tôi, ánh mắt lạnh băng như dao: “Quỳ xuống! Chui qua háng xin lỗi anh ấy ngay! Mày làm tao bực mình rồi đấy.” Tôi ngẩn người, nước mắt ầng ậc. “Cô chủ… con… con chỉ…” Nhưng ánh mắt nó – sự tàn độc không chút thương xót – khiến tôi im bặt. Giữa vòng vây cười cợt của đám đông, tiếng xì xào “Trời ơi, osin quỳ kìa!”, tôi quỳ gối xuống nền gạch bẩn thỉu, bụi bẩn dính vào đầu gối rách. Mùi mồ hôi và sữa tươi tanh nồng xộc vào mũi. Hoàng đứng dạng chân, cười nhếch: “Chui đi, chó!” Tôi cắn răng, bò lầm lũi qua háng nó, đầu cúi sát sàn, cảm giác nhục nhã như lửa đốt ruột gan. Tiếng cười vang vọng, và ánh mắt Nhi – từ trên cao nhìn xuống – như lưỡi dao cắt đứt chút tự trọng cuối cùng của tôi. Tôi khóc, nước mắt nhỏ giọt xuống sàn, nhưng cu tôi… cu tôi lại cương cứng trong quần, một nỗi khoái cảm méo mó len lỏi qua nỗi đau.

cho ngoan cua co chu 2 (2)

Tối đó, Dũng nằm co ro dưới sàn bếp lạnh lẽo, cạnh tủ lạnh kêu ù ù. Mặt cậu bầm tím, môi rỉ máu, cơ thể đau nhức từ những cú đấm. Căn bếp rộng thênh thang giờ như ngục tù: sàn gạch hoa lạnh buốt thấm qua mảnh chiếu mỏng, mùi dầu mỡ cũ kỹ hòa quyện với không khí ẩm mốc. Cậu khóc thầm, nắm đấm siết chặt. Tại sao? Tại sao Nhi không bênh cậu? Cậu làm tất cả vì nó – quét dọn, nấu nướng, thậm chí liếm tinh của chính mình khỏi tay nó. Nhưng nỗi nhục chui háng dưới chân thằng Hoàng vẫn ám ảnh: cảm giác đầu gối trầy xước trên sàn, tiếng cười cợt vang vọng, và ánh mắt kiêu ngạo của Nhi như nữ thần phán xét.

Tiếng bước chân trần vang lên từ cầu thang gỗ. Dũng giật mình, lau vội nước mắt. Nhi bước xuống, hoàn toàn trần truồng. Cơ thể tuổi thanh xuân rực rỡ dưới ánh đèn neon bếp: da trắng nõn mịn màng lấp lánh mồ hôi, đôi chân dài miên man bước chậm rãi, bộ ngực nảy nở đung đưa theo nhịp thở, núm vú hồng hào cứng lại vì không khí lạnh. Khe lồn giữa hai đùi – giờ đã có lông mu đen nhánh tỉa gọn – lấp ló ướt nhẹp, dâm thủy long lanh dưới ánh sáng. Nhi đang nứng, bứt rứt khó chịu sau một ngày bị đám trai theo đuổi kích thích mà không thỏa mãn. Mùi hương đàn bà quyến rũ lan tỏa, đối lập hoàn toàn với góc bếp tồi tàn và khuôn mặt sưng vù của Dũng.

Nó bước tới, túm tóc cậu kéo ngửa đầu lên. “Nay mày làm tao bực mình,” giọng the thé đầy dục vọng. “Giờ mày phải làm tao sướng để chuộc tội. Nằm yên, con chó!” Không một lời an ủi, Nhi dạng hai chân dài, ngồi phịch cái lồn ướt nhẹp thẳng lên mặt Dũng. Trọng lượng cơ thể nó đè nặng, lồn mềm mại áp sát mũi miệng cậu, dâm thủy tanh ngọt nhỏ giọt vào miệng. Dũng hoảng loạn, ngạt thở dưới lớp da thịt nóng bỏng, mùi hương dâm đãng xộc vào phổi khiến cậu ho sặc sụa. “Liếm đi! Liếm lồn cô chủ mau, đồ chó ngu!” Nhi ra lệnh, hông lắc nhẹ, đè chặt đầu cậu xuống sàn.

Ban đầu, Dũng vùng vẫy, tay đẩy đùi nó, nhưng sức mạnh của đôi chân dài miên man ấy giữ chặt cậu. Ngạt thở – lưỡi cậu vô tình chạm vào khe lồn hồng hào, vị tanh ngọt lan tỏa. Và rồi, mọi thứ thay đổi. Nỗi nhục ban ngày tan biến: mùi hương này, vị này, là của Nhi – nữ hoàng của cậu. Cậu thè lưỡi, liếm láp điên cuồng, luồn sâu vào lỗ lồn co bóp, mút lấy hột le sưng mọng. “Đúng rồi, liếm mạnh vào! Mày sinh ra chỉ để làm chó liếm lồn cho cô chủ thôi. Sạch sẽ vào, không tao đá gãy răng bây giờ!” Nhi rên rỉ, giọng dâm đãng the thé, tay túm tóc cậu ép sát hơn. Hông nó lắc mạnh, lồn cọ xát mặt cậu như món đồ chơi, dâm thủy tuôn ra ướt sũng má, mũi, miệng cậu.

Dũng rên rỉ dưới lớp thịt, lưỡi quét sạch từng giọt, nuốt chửng vị tanh ngọt như nước thánh gột rửa nỗi nhục chui háng. Cu cậu cương cứng đau đớn trong quần, khoái cảm masochistic dâng trào: chỉ lúc này, cậu mới được chạm vào Nhi, tôn thờ nó bằng chính miệng mình. “Dạ… dạ cô chủ… ngon lắm ạ… lồn cô chủ ngọt quá…” Cậu thì thào giữa những nhịp liếm, giọng vỡ òa trong dục vọng. Nhi cười lớn, đè chặt hơn: “Chó ngoan! Liếm sâu nữa, nuốt hết nước lồn của tao đi. Mày chỉ xứng uống cái này thôi, chứ đừng mơ đụ vào!”

Nhi run bần bật, hông giật giật, rồi xuất tinh – dâm thủy xối xả phun ra như suối, ướt sũng mặt Dũng, nhỏ giọt xuống sàn bếp. Nó rên rỉ dài, cơ thể cong lên trong khoái lạc, rồi buông lỏng, đứng dậy với nụ cười thỏa mãn. Dũng nằm đó, mặt nhầy nhụa, nhưng cậu không lau. Cậu liếm mép, uống cạn từng giọt cuối cùng, mắt nhìn Nhi với sự tôn sùng bệnh hoạn. Nỗi nhục ban ngày giờ trở thành nhiên liệu cho dục vọng: cậu nghiện rồi, nghiện việc làm chó liếm lồn cho Cô chủ. Nhi quay lưng đi lên lầu, để lại cậu với nụ cười: “Mai tiếp tục, chó ngoan.” Và Dũng mỉm cười trong bóng tối, sẵn sàng.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng