Chương 5: Bị khóa cặc
Nhi 18 tuổi, nhan sắc vẫn rực rỡ như nữ thần, nhưng lớp mười hai của cô là một chuỗi tiệc tùng điên cuồng. Cô cặp kè hết thằng này đến thằng khác: Long – gã bad boy lớp trên – rồi Minh, con trai chủ quán bar ở quận 1, và sau cùng là Huy, tay chơi bóng rổ cao kều với cu to đùng mà cô khoe khoang với đám bạn gái. Những đêm khuya, biệt thự vang tiếng nhạc EDM, tiếng rên rỉ dâm đãng từ phòng ngủ, và Dũng – con chó trung thành – phải lẳng lặng dọn dẹp vỏ bao cao su, lau sạch vết tinh dịch trên sofa, trong khi cu cậu cương cứng vì những âm thanh ấy. Nhi không lo học; cô ngủ gật trong lớp, chép bài từ Dũng, và dành thời gian cho những chuyến bay lắc ở club, hút cần sa với bồ, và khoe body nude trên Instagram private. Kết quả thi đại học: rớt thảm hại.
Ngược lại, Dũng 21 tuổi, với trí thông minh thiên bẩm, dù phải dậy từ bốn giờ sáng nấu bữa sáng, xách cặp cho Nhi, và hầu hạ những gã bồ của cô bằng cách pha rượu whisky hay dọn khay đồ ăn sau những buổi “đụ điên”, cậu vẫn dẫn đầu khối tự nhiên toàn quốc. Thủ khoa – điểm số gần tuyệt đối, tha hồ chọn trường top như Bách Khoa hay Y Dược. Ngày công bố kết quả, cậu ngồi dưới sàn bếp, lướt điện thoại bằng WiFi lén, tim đập thình thịch khi thấy tên mình trên bảng vàng. Một giấc mơ – tự do, có lẽ? Nhưng rồi tiếng chuông điện thoại từ lầu vang lên: bà Hồng gọi về từ Mỹ, giọng the thé qua loa ngoài.
(Góc nhìn của Dũng)
Tôi run rẩy khi nghe bà Hồng gầm gừ qua điện thoại: “Nhi nhà tao rớt đại học? Tao lo lót hết rồi, nhét nó vào trường Quốc tế, học phí một năm bằng lương mày ba đời! Còn mày, thằng rác rưởi, thủ khoa thì kệ mẹ mày, tao cắt học phí của mày. Ra đường mà ở đi, đừng mơ bám váy con tao nữa!” Tim tôi thắt lại – giấc mơ vỡ tan. Tôi quỳ dưới chân Nhi, đang nằm dài trên sofa, chân gác lên lưng tôi như ghế tựa. Cô mặc chiếc váy ngủ mỏng tang, lộ rõ núm vú hồng hào, mắt lướt TikTok với vẻ chán chường. “Mẹ… con…” Cô ngắt lời bà Hồng, giật điện thoại, giọng lạnh lùng: “Mẹ đừng xen vào. Giờ nó là chó của con, để con tự lo. Con cần nó đi học cùng để xách cặp và làm bài hộ. Thủ khoa thì tốt, trường sẽ cấp học bổng toàn phần cho nó, mình khỏi lo tiền.” Bà Hồng im bặt, rồi cười khẩy: “Tùy con. Nhưng nhớ, nó mà phản, cắt cu nó đi.” Nhi cúp máy, liếc tôi với nụ cười ác độc: “Nghe chưa, chó? Mày học cùng tao, nhưng nhớ kỹ: mày vẫn là osin. Cảm ơn tao đi.” Tôi cúi đầu, hôn lên mu bàn chân cô: “Dạ… cảm ơn Cô chủ.” Mang ơn – sự phục tùng của tôi giờ sâu hơn, như xiềng xích siết chặt linh hồn. Thủ khoa, nhưng vẫn là chó dưới chân cô.
Vài tuần sau, hai anh em chuyển đến căn hộ chung cư cao cấp ở quận 7 – món quà bà Hồng mua cho Nhi, rộng trăm mét vuông với view sông Sài Gòn, nội thất Ý và bồn tắm jacuzzi. Không còn biệt thự rộng lớn với hàng xóm xa xôi; giờ là không gian riêng tư, nơi sự độc tài của Nhi lên đến đỉnh điểm. Ngày đầu dọn vào, nắng chiều len qua rèm voan trắng, chiếu lên sàn gỗ óc chó bóng loáng. Dũng xếp đồ đạc, mồ hôi nhễ nhại, trong khi Nhi nằm dài trên sofa da trắng, lướt Instagram. “Mày xong chưa? Lại đây.” Giọng cô the thé, đầy quyền lực. Dũng quỳ xuống phòng khách, đầu cúi sát sàn: “Dạ, thưa Cô chủ.” Nhi đứng dậy, cởi phăng chiếc áo thun mỏng, để lộ cơ thể phồn thực: bộ ngực nảy nở đung đưa, núm vú hồng hào cứng lại vì không khí điều hòa, eo thon nhỏ dẫn xuống hông nở nang và khe lồn hồng hào giữa đôi chân dài miên man. Cô trần truồng, bước chậm rãi quanh cậu như thú săn mồi. “Từ nay ở trong nhà tao, chó thì không được mặc quần áo của người. Lúc nào ra đường tao cho phép mới được mặc, còn ở nhà thì lột sạch cho tao! Hiểu chưa?”

Dũng run rẩy, mặt đỏ bừng: “Dạ… vâng Cô chủ.” Cậu cởi đồ, từng mảnh một: áo sơ mi, quần jeans, quần lót – để lộ thân hình gầy guộc, cu dài cong cong với lông mu đen nhánh lởm chởm. Trần truồng, cậu cảm thấy nhỏ bé, hèn mọn dưới ánh mắt khinh miệt của Nhi. Cô cười khanh khách, túm tóc cậu kéo vào phòng tắm: “Nhưng chưa xong. Chó thì phải sạch sẽ. Tao ghét nhìn thấy lông lá gớm ghiếc này.” Phòng tắm rộng thênh thang với gạch men trắng và vòi sen mưa, Nhi bắt Dũng nằm ngửa trên sàn, dạng háng rộng như món đồ chơi. Cô tự tay cầm dao cạo đa năng – loại chuyên dụng cho vùng kín – bôi kem cạo râu lên lông mu cậu, ngón tay lướt qua da thịt nhạy cảm khiến cu cậu giật giật.
Dũng nằm đó, háng dạng rộng như con đĩ, cặc co ro dưới lưỡi dao. Nhi cạo chậm rãi, lưỡi dao ma sát trên da, từng sợi lông đen rơi lả tả xuống sàn. “Nhìn kìa, lông um tùm thế này. Ghê quá, tao cạo sạch cho mày thành món đồ chơi nhẵn nhụi.” Dũng run rẩy, mặt đỏ bừng nhục nhã – thằng anh trai thủ khoa đại học, giờ bị em gái cạo lông cu. Nhi vuốt ve gốc cặc Dũng, ngón tay lướt qua hòn dái nhăn nheo. Cặc Dũng cương cứng tức thì. Đầu khấc đỏ au ứa nước nhờn, cong vút lên như muốn phản kháng. “Mày nứng hả? Bị chị cạo lông mà cặc cứng thế này? Đồ biến thái, chó đẻ!” Nhi cười lớn, siết chặt gốc cặc Dũng bằng ngón cái và ngón trỏ, ép sát lưỡi dao cạo sạch sẽ. Cặc Dũng giờ nhẵn thín như trẻ con, không một sợi lông. Nhi thổi phù vào đầu khấc, xem cặc Dũng giật giật: “Đẹp lắm. Giờ mày trông giống cu giả sex toy hơn là cu đàn ông.”
Dũng rên rỉ, cơn nhục nhã lan tỏa từ háng lên não: bị em gái cạo sạch sự nam tính tự nhiên, biến thành món đồ chơi nhẵn nhụi. Nhưng cặc cậu không nghe lời – cương cứng ngắc, đầu khấc ứa dâm thủy long lanh dưới ánh đèn LED. Nhi đứng dậy, lau dao cạo, rồi đá nhẹ vào hòn dái cậu: “Dọn dẹp đi, chó. Mai bắt đầu luật mới.” Từ đó, căn hộ trở thành địa ngục khoái lạc. Nhi cũng thả rông: về nhà là cởi tuột đồ, đi lại trần truồng hoặc chỉ mặc áo thun mỏng không nội y, bộ ngực nảy nở đung đưa, khe lồn lấp ló khi cô ngồi vắt chân trên sofa. “Nóng quá, tao thích thế này,” cô thì thầm, biết rõ Dũng đang quỳ lau sàn, mắt lén nhìn. Là gã thanh niên 21 tuổi, Dũng không kiềm chế nổi: cứ thấy da thịt trắng nõn, núm vú hồng hào hay đường cong hông nở của Nhi, cu cậu – giờ nhẵn nhụi như trẻ con – lại cương cứng như thanh sắt, rỉ dâm thủy nhầy nhụa từ đầu khấc.
Nhi phát hiện ngay. Một tối thứ Tư, sau giờ học đại học đầu tiên – nơi Nhi học marketing sang chảnh còn Dũng học kỹ thuật phần mềm với học bổng toàn phần – cô về nhà, cởi phăng váy, nằm dài trên sofa xem Netflix. Dũng quỳ pha trà gừng, mắt vô tình lướt qua khe ngực sâu hun hút của cô. Cặc cậu giật giật, cương lên đầy đặn, dài ngoằng cong cong, đầu khấc đỏ au lấp lánh nước nhờn. Nhi liếc xuống, mắt lóe lên giận dữ: “Mày… mày nứng à? Thằng chó rách này, ai cho phép mày nứng khi nhìn tao?” Cô lao tới, túm tóc cậu ép quỳ sát chân sofa. Tay cầm thước kẻ gỗ – thứ cô dùng để đo váy – quất mạnh vào cặc cậu: “Bốp!” Tiếng thịt va gỗ vang vọng, cơn đau điếng từ hạ bộ lan lên não. Dũng hét lên, co rúm: “A… Cô chủ… xin lỗi… con không cố ý…” Nhưng Nhi không dừng: “Con cặc này là rác rưởi! Mày nghĩ mày có tư cách dùng nó đụ đàn bà sao? Cứng này! Tao đánh cho mày hỏng luôn!” Cô quất tiếp, thước kẻ in hằn đỏ trên thân cu, rồi dùng gót chân trần đá thẳng vào hòn dái: “Bịch!” Đau nhói như kim châm, Dũng khóc thét, nước mắt lăn dài.
Nhưng… kỳ lạ thay, càng đánh, cu cậu càng cứng. Cơn đau tê dại chuyển hóa thành khoái cảm, máu dồn xuống hạ bộ khiến đầu khấc sưng mọng, rỉ dâm thủy thành giọt. Nhi tát tới tấp vào cu cậu – bàn tay mềm mại nhưng tàn nhẫn, tiếng “chát chát” vang lên: “Nhìn kìa, nước nhờn rỉ ra rồi! Bằng chứng của sự hèn mọn mày đấy, chó! Mày sướng vì bị tao đánh cặc hả? Đồ khổ dâm!” Dũng rên rỉ, hông giật giật theo nhịp tát, não bộ hỗn loạn: đau đớn xé ruột, nhưng khoái cảm lan tỏa như lửa cháy. “Dạ… con… con sướng ạ… đánh con nữa Cô chủ…” Cậu thì thào, giọng vỡ òa trong dục vọng. Nhi dừng tay, thở hổn hển, mắt lóe lên sự điên rồ: “Mày… mày đúng là con vật. Đánh không xìu, còn cứng hơn.”
Hai ngày sau, gói hàng từ Shopee đến – chiếc chastity cage bằng thép y tế cao cấp, loại CB-6000S ôm sát tận gốc, chỉ chừa lỗ nhỏ cho tiểu tiện, khóa chốt chắc chắn chống trốn thoát. Tối hôm ấy, trong phòng tắm sáng đèn, Nhi bắt Dũng quỳ, bôi trơn gel lên cu cậu đang cương cứng nhức nhối. “Tự nhét vào đi, chó. Nhét cu mày vào lồng sắt này.” Dũng run rẩy, tay cầm chiếc lồng lạnh lẽo – kim loại nặng trịch, hình trụ hẹp dài vừa khít với cu cậu khi mềm. Cậu ép cu mình vào, da thịt căng tức ép sát song sắt, đầu khấc chui qua lỗ nhỏ. Nhi tự tay bấm ổ khóa: “Cái cạch!” Tiếng kim loại vang vọng như án tử. Cô xỏ chìa khóa duy nhất vào sợi dây chuyền bạc, đeo lên cổ – chìa khóa nằm lủng lẳng giữa bộ ngực nảy nở, như biểu tượng quyền lực.
(Góc nhìn của Dũng)
Lạnh lẽo. Chiếc lồng sắt siết chặt cu tôi, ôm sát từ gốc đến đầu, không cho phép cương cứng dù chỉ một phân. Tôi nhìn xuống háng: cu tôi – thứ từng được Nhi mân mê, từng bắn tinh vào tay cô – giờ bị nhốt như tù nhân, nhẵn nhụi và thảm hại. Cô túm tóc tôi, ép mặt tôi sát vào chìa khóa trên ngực cô: “Nhìn đi, chó. Từ giờ phút này, con cặc của mày thuộc về tao. Tao không mở khóa, mày cả đời cũng đừng hòng được đụ hay quay tay. Mày phải đeo nó 24/7, kể cả khi đi học mặc quần tây, để mày luôn nhớ mày là chó của ai.” Tôi khóc nấc, bứt rứt tột độ – mỗi lần nghĩ đến cơ thể cô, cặc tôi cố cương lên, nhưng lồng sắt cấn vào da thịt, đau nhói như tra tấn. Nhưng sâu thẳm… là sự sung sướng khi bị Nhi sở hữu hoàn toàn, kể cả con cặc của mình. “Dạ… con… con là chó của Cô chủ… xin Cô chủ giữ chìa khóa mãi mãi…” Tôi thì thào, hôn lên chìa khóa, nước mắt rơi trên ngực cô.

Nhi cười thỏa mãn, vuốt ve chìa khóa giữa khe ngực: “Đẹp lắm. Nhớ kỹ, muốn mở thì phải liếm gót chân cầu xin tao. Giờ quỳ liếm lồn tao đi, chó – nhưng cu mày đừng hòng sướng.” Dũng quỳ, lưỡi luồn vào khe lồn ướt nhẹp của cô, liếm láp điên cuồng trong khi hạ bộ tức tối đau đớn. Những tháng sau, chiếc lồng sắt trở thành người bạn đồng hành: ở lớp đại học, dưới lớp quần tây chỉnh tề, nó siết chặt mỗi khi cậu nhìn Nhi cười với đám bạn trai; khi ngủ dưới sàn phòng khách, nó cấn vào đùi nhắc nhở thân phận. Thủ khoa ngoài đời, nhưng ở nhà – trần truồng, nhẵn nhụi, cặc bị khóa – cậu là nô lệ của Nhi. Nàng bắt cậu quỳ massage chân sau những buổi tiệc club, liếm sạch giày cao gót dính bùn, và cười nhếch khi thấy cậu bứt rứt vì không thể cương. “Sướng không, chó? Cu mày kêu cứu kìa.” Cô thì thầm, tay vuốt ve lồng sắt qua lớp da căng tức. Dũng khóc, nhưng tôn sùng cô hơn bao giờ hết – chiếc lồng sắt không chỉ đoạt mệnh sinh lý, mà khóa chặt linh hồn cậu vào địa ngục khoái lạc vĩnh cửu.