Chương 7: Ánh sáng giảng đường
Đại học quốc tế là một thế giới khác hẳn với những hành lang bê tông nứt nẻ của trường cấp ba Nguyễn Thị Minh Khai. Những tòa nhà kính hiện đại mọc lên giữa quận 7, với thư viện mở cửa 24/7 đầy sách ngoại văn và máy tính MacBook lấp lánh, nơi sinh viên quốc tế và Việt kiều tụ họp, nói tiếng Anh lưu loát và khoe những chuyến du lịch châu Âu trên Instagram. Dũng, giờ 24 tuổi, vẫn là cái bóng mờ nhạt giữa đám đông ấy. Với chiều cao một mét bảy, dáng vẻ khúm núm và nụ cười hiếm hoi, cậu không phải kiểu đàn ông khiến con gái ngoái nhìn. Thêm nữa, cái mác “người ở của Nhi” – do cô cố tình lan truyền qua những câu chuyện tám với bạn bè – khiến đám con trai cười khẩy, coi cậu như thằng hầu vô dụng. Nhưng Dũng không quan tâm. Cậu học giỏi – top lớp kỹ thuật phần mềm, giải quyết bug code nhanh như chớp, và âm thầm giúp bạn bè debug chương trình hay viết báo cáo nhóm. Tính tình cậu ấm áp, tháo vát: mang dù che mưa cho bạn nữ, chia sẻ ghi chép bài giảng, thậm chí sửa laptop miễn phí cho thằng bạn nghèo. Đó là những khoảnh khắc cậu cảm thấy mình là con người, không phải con chó dưới chân Nhi.

Và rồi, Ngân xuất hiện – như một tia sáng len qua lớp mây u ám. Ngân 21 tuổi, sinh viên năm ba marketing cùng khoa với Nhi, nhưng trái ngược hoàn toàn với “nữ hoàng” kiêu ngạo 1m75. Ngân chỉ cao 1m62, thân hình mảnh mai nhưng cân đối, với mái tóc bob ngắn cá tính, đôi mắt to tròn long lanh sự chân thành, và nụ cười ấm áp khiến ai cũng muốn che chở. Cô xinh đẹp dạng nhất nhì khoa – không phải kiểu sắc sảo dâm đãng như Nhi, mà dịu dàng, trong sáng, với làn da trắng hồng và đôi môi mọng luôn mím lại khi tập trung học bài. Ngân học giỏi, luôn top đầu, tham gia câu lạc bộ tranh biện và tình nguyện dạy trẻ em nghèo. Cô ghét Nhi – không phải ghét cá nhân, mà ghét sự kiêu ngạo, học hành lơ là của cô nàng “con nhà giàu” ấy, người luôn khoe túi Louis Vuitton nhưng chép bài từ Dũng.
(Góc nhìn của Ngân)
Tôi thích anh Dũng từ những buổi học nhóm đầu tiên. Trong khi đám con trai khoa mình toàn kiểu trai đẹp cà lơ phất phơ, thích khoe xe hơi hay flex cơ bắp trên gym, Dũng lại khác. Anh ấy lặng lẽ, luôn ngồi cuối lớp với laptop cũ kỹ, nhưng mỗi lần ai hỏi bài, anh ấy giải thích kiên nhẫn, không một lời khoe khoang. Tôi thấy anh ấy giúp thằng bạn sửa code đến khuya, hay mang cơm hộp chia cho đứa bạn quên ăn trưa. Và nụ cười của anh ấy – hiếm hoi, nhưng ấm áp như nắng chiều. Mọi người gọi anh ấy là “osin của Nhi”, cười nhạo vì thấy anh ấy xách cặp cho con nhỏ kiêu kỳ ấy, nhưng tôi không quan tâm. Nhi đẹp thật, cao ráo như người mẫu, nhưng cô ta ích kỷ, luôn sai vặt người khác. Còn Dũng… anh ấy là đàn ông thực thụ, ấm áp và đáng tin. Hôm nay, dưới tán cây phượng sau thư viện, tôi quyết định nói. Tim tôi đập thình thịch, tay siết chặt quai balo. “Dũng… anh… anh có bạn gái chưa?” Anh ấy ngẩng lên, đôi mắt sâu hoắm chớp chớp ngạc nhiên. Tôi đỏ mặt, lắp bắp: “Em… em thích anh. Từ lâu rồi. Anh… anh cho em cơ hội nhé?” Anh ấy im lặng vài giây, rồi gật đầu, nụ cười hiếm hoi nở ra: “Ừ… anh đồng ý.” Tim tôi vỡ òa – hạnh phúc giản dị, không drama như những cặp đôi khác.
Dũng bất ngờ trước lời tỏ tình của Ngân, nhưng cậu không từ chối. Trong khoảnh khắc ấy, dưới tán cây phượng đỏ rực, cậu cảm nhận được hơi ấm của một bàn tay con gái – không phải bàn tay tát má hay túm tóc như Nhi, mà là sự dịu dàng, chân thành. Ngân không biết về chiếc lồng sắt dưới lớp quần cậu, không biết cậu là nô lệ tình dục của cô em gái cùng cha khác mẹ. Với cô, cậu là Dũng – chàng trai tốt bụng, thông minh. Cậu ôm cô nhẹ nhàng, nụ hôn đầu tiên vụng về nhưng ngọt ngào, và tim cậu rung lên những nhịp đập của một con người bình thường. Khát khao được yêu thương, được làm đàn ông đích thực – không phải sex toy – trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng sâu thẳm, cậu biết: Nhi sẽ không tha thứ.
Tối đó, căn hộ chung cư im lìm dưới ánh đèn neon quận 7. Dũng quỳ dưới sàn bếp lạnh lẽo, trần truồng theo luật lệ, chiếc lồng sắt lủng lẳng dưới háng. Cậu vừa nấu xong bữa tối – salad gà nướng và súp bí đỏ cho Nhi – và quyết định thành thật. “Cô chủ… hôm nay… con… con có bạn gái rồi ạ.” Giọng cậu thì thào, đầu cúi gằm. Nhi đang ngồi trên quầy bar, chân vắt chéo, mặc chiếc áo thun mỏng thả rông lộ rõ núm vú hồng hào, lướt điện thoại với ly rượu vang đỏ. Cô ngẩng lên, đôi mắt to tròn lóe lên sự ngạc nhiên, rồi chuyển sang giận dữ: “Bạn gái? Mày nói cái gì?” Dũng nuốt nước bọt, kể hết: về Ngân, lời tỏ tình dưới cây phượng, nụ hôn đầu tiên. “Con… con nghĩ… Cô chủ cho phép ạ?”
Nhi không ghen theo kiểu tình yêu – cô không yêu Dũng, cậu chỉ là đồ chơi. Nhưng cơn điên tiết trỗi dậy vì “đồ vật” của mình dám có tư tưởng phản chủ, lại còn với con nhỏ Ngân – đứa con gái mà Nhi ghét cay ghét đắng vì học giỏi hơn, vì xinh đẹp giản dị khiến đám trai quay đầu nhìn thay vì kiểu dâm đãng kiêu ngạo của cô. “Mày… mày dám!” Cô lao tới, túm tóc cậu giật ngửa đầu lên, tát liên tiếp vào mặt: “Bốp! Bốp!” Má cậu bỏng rát, máu rỉ khóe miệng. “Con chó, mày chưa hỏi ý kiến chủ mà dám nhận lời yêu con khác à? Mày là đồ chơi của riêng tao! Cặc mày tao khóa, thân mày tao sai khiến, giờ mày dám ôm ấp con khác?” Cô rút roi da từ ngăn kéo – thứ đồ chơi BDSM cô mua online – quất hằn lên lưng trần cậu: “Vút! Vút!” Vết roi đỏ rướm máu, Dũng khóc thét, co rúm dưới sàn: “Cô chủ… con xin lỗi… con sai rồi… a… đau quá!” Nhi vừa đánh vừa rít: “Mày nghĩ con Ngân đó ngon hơn tao hả? Học giỏi, xinh xắn, nhưng lồn nó có khít bằng tao không? Mày mà dám đụ nó, tao thiến mày luôn!” Cô đánh thừa sống thiếu chết, lưng cậu rách toạc, máu nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Nhưng rồi, cô dừng lại, thở hổn hển, khóe môi nhếch lên nụ cười ác độc. “Thôi… tao không cấm mày yêu nó. Ôm nó, hôn nó cũng được, nhưng hễ cái cặc mày xịt ra một giọt tinh nào cho nó, tao sẽ thiến mày. Rõ chưa?” Dũng gật lia lịa, nước mắt hòa máu: “Dạ… rõ ạ… con là đồ chơi của Cô chủ…” Nhi cười, vuốt ve vết roi trên lưng cậu: “Tốt, chó ngoan.”
Từ đó, mối quan hệ của Dũng và Ngân bắt đầu – một tình yêu chắp vá giữa ánh sáng giảng đường và bóng tối địa ngục. Ở trường, họ quấn quít: những cái nắm tay vội vã trong giờ ra chơi, những nụ hôn trộm sau dãy hành lang kính, nơi Ngân thì thầm: “Anh là người đàn ông tuyệt vời nhất em từng gặp.” Dũng hạnh phúc, cảm giác ấm áp lan tỏa từ bàn tay nhỏ nhắn của cô, trái ngược với những cái tát lạnh lẽo của Nhi. Ngân không ghen khi thấy Dũng xách cặp cho Nhi; cô nghĩ đó chỉ là “nghĩa vụ gia đình”. Nhưng “Cô chủ” không để cậu yên. Cứ mỗi lần Dũng và Ngân ngồi tâm sự dưới gốc cây, Nhi lại cố tình gọi điện: “Dũng! Đi mua cho chị ly trà sữa trân châu đường đen, size L, ít đá!”, rồi “Xoa bóp chân cho chị mau, chân chị mỏi vì mang giày cao gót!” Giọng cô the thé vang vọng loa ngoài, đủ lớn để Ngân nghe. Dũng cắn răng, buông tay bạn gái: “Anh… anh xin lỗi, anh phải đi.” Cậu cun cút chạy đến, quỳ trước mặt Nhi giữa sân trường, tay xoa bóp bàn chân dài miên man của cô qua lớp tất lưới. Ngân nhìn theo, ánh mắt hụt hẫng và khó hiểu: “Sao anh lại để Nhi sai khiến thế? Anh không phải osin của cô ấy mà.” Dũng cười gượng: “Gia đình thôi em… anh quen rồi.” Nhưng sâu thẳm, sợi dây xích vô hình siết chặt – chiếc lồng sắt dưới lớp quần âu cọ xát đau đớn mỗi khi cậu ôm Ngân, nhắc nhở cậu không xứng đáng.
(Góc nhìn của Dũng)
Tôi yêu Ngân – thực sự. Cô ấy mang đến cho tôi những khoảnh khắc bình thường: nắm tay đi dạo khuôn viên trường, ăn kem que dưới nắng chiều, hay nằm dài trên ghế đá thì thầm về tương lai. “Anh sẽ tốt nghiệp, làm lập trình viên, rồi mình cưới nhau nhé?” Cô cười, đôi mắt long lanh, và tôi gật đầu, tim rung động. Nhưng mỗi lần ôm cô, hôn cô, cặc tôi cố cương lên trong lồng sắt – đau buốt như kim châm, da thịt cấn vào song thép, nước nhờn ứa ra nhưng không thể bung ra. Tôi ghét Nhi vì điều đó, nhưng… tôi vẫn tôn sùng cô ấy. Cuối tuần, Ngân rủ tôi đi chơi tối – một buổi hẹn hò thực thụ, có lẽ sẽ có tiến triển. Tôi biết, với một cô gái như Ngân, đêm nay có thể là lúc chúng tôi… Nhưng lồng sắt siết chặt, nỗi sợ hãi dâng trào. Tôi quỳ trước Nhi, giọng run run: “Cô chủ… con… con xin phép ra ngoài hẹn hò với Ngân tối nay ạ.” Nhi đang dũa móng tay, sơn đỏ chót, liếc tôi với nụ cười nhạt: “Ừ, đi đi. Nhưng nhớ, chỉ ôm hôn thôi đấy.” Tôi nuốt nước bọt, cúi thấp hơn: “Cô chủ… con… con xin mở khóa… chỉ tối nay thôi ạ… con… con muốn…” Nhi dừng tay, gõ gõ chiếc chìa khóa lạnh lẽo lên trán tôi: “Mở khóa? Để làm gì? Tính đụ con Ngân hả? Mày quên luật rồi sao con chó? Cặc của mày chỉ có tao được xài. Không! Đeo nguyên cái ổ khóa đó đi hẹn hò cho tao! Để mày nhớ, mày là của ai.” Tôi khóc, van xin: “Cô chủ… xin… con sẽ ngoan… chỉ một lần…” Nhưng cô tát tôi, cười lớn: “Biến đi, chó. Mai về kể tao nghe mày sướng thế nào khi không đụ được nó.” Hy vọng sụp đổ, tôi mặc quần âu chỉnh tề, che giấu nỗi đau dưới lớp vải.

Đêm ấy, buổi hẹn hò bắt đầu ngọt ngào: ăn tối ở quán Ý ven sông, Ngân cười khúc khích khi Dũng kể chuyện code hài hước, rồi dạo bước dưới ánh đèn đường lung linh. “Anh… đêm nay ở lại với em nhé. Em muốn thuộc về anh.” Ngân thì thầm, má đỏ bừng, tay siết chặt tay cậu. Dũng gật đầu, tim đập thình thịch – nhưng nỗi sợ lồng sắt như lưỡi dao. Ngân rủ vào khách sạn, nhưng cậu hoảng sợ từ chối: “Em… anh chưa sẵn sàng… nhà anh có việc.” Ngân giận dỗi, mắt long lanh nước: “Anh… anh không thích em à?” Cuối cùng, họ về căn hộ của Ngân – một căn studio sinh viên gọn gàng với giường đơn và poster K-pop trên tường. Không gian riêng tư, Ngân chủ động: cô đè Dũng xuống giường, môi mềm mại hôn ngấu nghiến cổ cậu, tay luồn vào áo vuốt ve ngực. “Anh… em yêu anh…” Cô thì thầm, lưỡi liếm láp vành tai cậu, khiến cặc cậu cương cứng điên cuồng trong lồng sắt – đau buốt, da thịt cấn vào thép, nước nhờn ứa ra thấm ướt quần lót. Dũng rên rỉ, tay ôm eo cô, nhưng khi Ngân đưa tay xuống thắt lưng, định cởi cúc quần: “Để em… em muốn xem anh…”
Hoảng loạn tột độ, Dũng thô bạo gạt tay cô ra, đẩy Ngân ngã xuống giường. “Không! Anh… anh xin lỗi… anh không thể…” Giọng cậu vỡ òa, mặt tái mét. Ngân ngồi dậy, mắt đỏ hoe: “Anh… anh ghét em à? Sao anh đẩy em? Em… em tưởng anh cũng muốn…” Nước mắt cô lăn dài, giọng nức nở. Dũng hoảng loạn, tiếng kim loại lồng sắt cấn vào thắt lưng vang lên khẽ khàng – âm thanh chết chóc trong tai cậu. “Anh… anh yêu em… nhưng nhà anh có việc gấp… anh phải về… xin lỗi em!” Cậu lao ra cửa, bỏ mặc Ngân ngồi đó, rớt nước mắt vì tổn thương và thất vọng, tưởng rằng Dũng không hề có cảm xúc với mình. Dưới ánh đèn đường, Dũng đi bộ về, con cặc sưng tấy trong khóa sắt cọ xát vào lớp quần âu khiến cậu đau đớn đến ứa nước mắt. Mỗi bước chân là một lời nhắc nhở: cậu không xứng đáng. Nhi đã thắng – ánh sáng của Ngân chỉ làm nỗi nhục dưới lớp quần thêm sâu sắc.
Sáng hôm sau, Dũng quỳ trước Nhi, kể hết – về nụ hôn, về bàn tay Ngân, về nỗi đau lồng sắt. Nhi cười lớn, vuốt ve chìa khóa trên cổ: “Tốt. Mày đau không chó? Đó là bài học. Giờ liếm lồn tao đi, để tao thưởng.” Và Dũng liếm, tôn sùng cô trong nước mắt – tình yêu với Ngân giờ chỉ là ảo mộng, bị chiếc lồng sắt nghiền nát.