Chương 9: Bản án cho thiên thần
Ánh đèn neon lạnh lẽo từ bếp hắt xuống sàn gạch, chiếu lên thân thể trần truồng của Dũng. Cậu quỳ gối, hai tay nâng bàn chân trái của Nhi lên, lưỡi liếm sạch từng ngón chân dài miên man vừa tắm xong. Mùi sữa tắm hoa hồng quyện với mùi da thịt ấm áp của Nhi khiến cặc cậu trong lồng sắt lại giật giật đau đớn. Nhi ngồi trên ghế cao, chân vắt chéo, chỉ mặc chiếc áo choàng lụa mỏng tang, hai bầu vú nặng trĩu lấp ló. Cô không nhìn cậu, chỉ lướt điện thoại, thỉnh thoảng hừ nhẹ khi cậu liếm chưa đủ sâu kẽ ngón.
“Nhanh lên, chó. Liếm sạch đi, đừng có để lại một hạt bụi nào.” Giọng Nhi the thé, nhưng đầy khoái trá.
Dũng “Dạ…” thì thào, lưỡi luồn sâu vào kẽ ngón chân cô, nuốt vị mặn nhạt của da thịt. Khi Nhi buông chân, cậu cúi đầu hôn mu bàn chân cô ba cái, rồi lùi ra sau, bò xuống bếp. Chiếc lồng sắt leng keng theo mỗi bước quỳ. Cậu ngồi co ro trên chiếu, lén lấy điện thoại giấu dưới gối. Màn hình sáng lên. Tin nhắn từ Ngân:
Ngân: Anh ngủ ngon nhé… em sẽ mơ thấy anh. Mai gặp anh ở trường, em muốn ôm anh thật lâu.
Dũng mỉm cười cay đắng, ngón tay run run gõ:
Dũng: Anh cũng vậy. Ngủ ngon em yêu.
Cậu vừa nhấn gửi thì một bàn tay trắng muốt giật phăng điện thoại khỏi tay cậu. Dũng giật bắn người, ngẩng phắt lên. Nhi đứng đó, áo choàng lụa xộc xệch, mái tóc ướt xõa vai, mắt long lên sát khí.
“Mày… mày đang làm gì?” Giọng Nhi ngọt ngào đến rợn người.
Dũng hoảng loạn, theo phản xạ đưa tay định giật lại. Nhưng Nhi giơ cao điện thoại, quát the thé:
“Mày dám giành đồ với tao à? Đọc pass! Ngay lập tức!”
Tim Dũng đập như trống trận. Máu dồn lên tai ong ong. Cậu biết, cái chết đã đến. Cậu run rẩy, giọng vỡ òa:
“0… 8… 1… 2… 0… 5… 2… 0… 0… 5… thưa Cô chủ…”
Nhi cười khẩy, ngồi phịch xuống sofa da, hai chân dang rộng, áo choàng tuột một bên vai lộ nửa bầu vú trắng nõn. Cô mở Zalo, lướt vào đoạn chat với Ngân. Ánh mắt nàng lướt qua từng dòng:
“Anh… em ướt hết rồi…”
“Anh cho em xem cặc anh đi…”
Ảnh Ngân mặc đồ lót ren đỏ, ngực nhỏ nhắn nhưng núm vú hồng hào căng cứng.
Ảnh cận cảnh lồn hồng hào, ngón tay khẽ kéo môi lồn ra, dâm thủy long lanh.
Và bức ảnh cuối cùng – cặc Dũng to lớn, dính đầy tinh dịch trắng đục lẫn dâm thủy, kèm dòng: “Anh nứng quá… vừa sục xong.”
Nhi im lặng một lúc. Khuôn mặt xinh đẹp dần đỏ bừng – không chỉ vì giận, mà còn vì một luồng khoái cảm lạ lùng chạy dọc sống lưng. Cô liếc Dũng, nụ cười nửa miệng:
“Thằng chó… mày dám dùng cặc của tao, để lừa con nhỏ này à?”
Nhi ném mạnh điện thoại thẳng vào mặt Dũng. Màn hình va vào môi cậu, máu rỉ ra ngay lập tức. Dũng kêu lên đau đớn, nhưng không dám lau. Nhi lao tới, đạp gót chân trần thẳng vào ngực cậu, dẫm mạnh:
“Cặc mày của tao! Tao chưa cho phép mà mày dám mang đi ban phát cho con khác xem? Lại còn dám lấy tinh dịch và dâm thủy của tao hôm đó rồi giả vờ bảo là sục cặc? Mày nghĩ mày là ai hả con chó đẻ?”
Dũng ngã ngửa, lồng sắt va vào sàn leng keng. Cậu quỳ dậy ngay, nước mắt lăn dài:
“Cô chủ… con… con sai rồi… con xin cô…”
Nhi túm tóc cậu giật ngược ra sau, ép mặt cậu sát vào màn hình điện thoại:
“Nhìn đi! Nhìn con nhỏ Ngân của mày kìa. Học giỏi, lớp trưởng, ngoan hiền nhất khoa. Mà lồn nó ướt nhẹp thế này, vú nó nhỏ xíu mà núm vú cứng ngắc. Mày tưởng nó yêu mày thật à? Nó chỉ thèm cặc mày thôi. Nhưng cặc mày là của tao! Tao khóa, tao giữ!”
Cô tát Dũng một cái trời giáng, má cậu sưng vù. Rồi nàng ra lệnh lạnh lùng:
“Tự tát vào mặt mày. Năm mươi cái. Đánh mạnh. Tao đếm.”
Dũng run rẩy, giơ tay tát chính mình. Bốp! Bốp! Tiếng tát vang vọng. Má cậu đỏ ửng, rồi tím bầm. Máu rỉ ra khóe miệng. Nhi ngồi trên sofa, chân vắt chéo, một tay vô thức luồn xuống dưới áo choàng, ngón tay khẽ xoa hột le. Nàng không giận nữa. Nàng nứng. Nhìn những bức ảnh Ngân – đứa con gái luôn được ca ngợi là “thiên thần khoa Marketing” – giờ lộ rõ bộ phận sinh dục dâm đãng, Nhi cảm nhận một khoái cảm quyền lực mãnh liệt. Nàng tưởng tượng Ngân bị cởi truồng, bị đụ, bị làm nhục… và Dũng phải nhìn. Nàng cười khẽ, lồn rỉ nước.
“Đủ rồi.” Nhi dừng cậu ở cái tát thứ 47. “Mày khóc gì? Tao đã làm gì nó đâu. Tao chỉ… cho nó một món quà thôi.”
Nhi lấy điện thoại của mình, forward toàn bộ ảnh nóng của Ngân sang cho Cường. Rồi nàng bấm Facetime.
Cường xuất hiện trên màn hình, đang nằm trên giường khách sạn, thân trên trần truồng, cơ ngực săn chắc. Hắn huýt sáo:
“Chà, em gửi gì thế này? Ghê đấy. Vú mẩy, dáng ngon. Lồn hồng hào sạch sẽ. Ở đâu ra thế em?”
Nhi cười tà mị, xoay màn hình cho Dũng quỳ bên cạnh nhìn rõ:
“Phò đâu mà phò. Gái ngoan nhất nhì Khoa em đấy. Ngân lớp trưởng. Trông ngoan hiền thế thôi chứ cũng dâm thủy tràn trề lắm. Nhìn ảnh lồn nó kìa, ướt nhẹp luôn.”
Cường liếm môi, tay vô thức sờ cu mình qua quần:
“Anh thích. Múp thế này đụ chắc sướng lắm. Mà sao em gửi anh? Định dâng cho anh à?”
Nhi liếc Dũng một cái, giọng lạnh tanh:
“Em cho phép anh ăn nó. Đụ nát nó cho em. Em muốn xem cái vẻ thanh cao của nó bị anh giẫm nát dưới chân thì sẽ trông như thế nào. Anh làm được không?”
Cường cười lớn, mắt long lên dục vọng:
“Được chứ. Anh đụ nó trước mặt thằng chó nhà em luôn hả? Nghe đã nứng rồi.”
Nhi tắt máy, ném điện thoại sang một bên. Nàng cúi xuống, túm tóc Dũng, ép mặt cậu vào đùi mình:
“Mày nghe hết chưa? Thứ Bảy này là sinh nhật mày. Mày nhắn cho con Ngân, mời nó qua nhà. Chị Nhi sẽ chuẩn bị tiệc. Rượu vang, bánh kem… và một con cặc to của anh Cường.”
Dũng khóc nức nở, ôm chân Nhi, cọ đầu vào mu bàn chân cô:
“Cô chủ ơi… con xin cô… cô đánh con, giết con cũng được… xin cô đừng đụng vào cô ấy… cô ấy vô tội… con yêu cô ấy…”
Nhi cười khẩy, gõ chiếc chìa khóa lồng sắt vào môi Dũng:
“Mày nhắn, thì nó còn cơ hội. Mày không nhắn, tao mang đoạn chat sex này lên Fanpage trường, kèm tên thật, ảnh mặt con Ngân. Nó chỉ có nước nhảy lầu tự tử. Chọn đi, chó.”
Dũng run rẩy, nước mắt lã chã rơi lên màn hình. Cậu mở Zalo, tay run đến mức gõ sai chính tả ba lần. Cuối cùng, cậu gửi:
Dũng: Em yêu, thứ Bảy này sinh nhật anh. Chị Nhi ở nhà, mời em qua chơi tiệc nhỏ. Anh rất muốn em đến…
Ngân trả lời ngay, kèm icon trái tim bay:
Ngân: Em đến! Em hồi hộp quá. Em sẽ có một bất ngờ rất lớn dành cho anh. Em yêu anh nhất trên đời.
Dũng tắt máy, khóc nức nở, đầu gục xuống sàn.
Ba ngày sau.
Ngân đứng trước gương trong phòng trọ nhỏ, má đỏ bừng. Chiếc váy trắng ôm sát mua ở trung tâm thương mại hôm qua ôm lấy thân hình mảnh mai 1m62 của cô. Váy dài qua gối, cổ trễ nhẹ lộ xương quai xanh, tôn lên làn da trắng hồng. Bên trong là bộ đồ lót ren đỏ quyến rũ – quần lót hở đáy, áo ngực push-up làm ngực cô trông đầy đặn hơn. Ngân xoay người, mỉm cười e thẹn:
“Anh Dũng… đêm nay em sẽ trao tất cả cho anh…”
Cô mua một chiếc bánh kem nhỏ hình trái tim, viết “Chúc mừng sinh nhật anh yêu” bằng kem trắng. Bên cạnh là món quà – một chiếc đồng hồ đeo tay nam chính hãng, giá bằng nửa học bổng của cô. Ngân ôm hộp quà vào lòng, thì thầm:
“Mình sẽ nói với anh… em muốn làm tình với anh. Em muốn anh là người đàn ông đầu tiên của em…”
Cô bắt taxi đến chung cư quận 7. Tim đập thình thịch. Khi chuông cửa vang lên, Ngân mỉm cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay.
Cửa mở. Dũng đứng đó, khuôn mặt tái mét, mắt đỏ hoe, môi run run.
“Chúc mừng sinh nhật anh!” Ngân reo lên, nhón chân hôn nhẹ má cậu.
Dũng không đáp. Cậu chỉ lùi lại, để Ngân bước vào.
Trong phòng khách, hai ly rượu vang đỏ đang đặt trên bàn. Nhi ngồi vắt chân, mặc váy đen ngắn cũn, cười nhếch mép. Bên cạnh là Cường – cao lớn, cơ bắp, mắt long lên như sói đói.
Ngân ngẩn ra, nụ cười dần tắt.
“Chào em… Ngân phải không?” Nhi cất giọng ngọt ngào, nhưng ánh mắt lạnh băng. “Ngồi đi. Tiệc sinh nhật sắp bắt đầu rồi.”
Ngân nhìn Dũng, giọng run run:
“Anh… đây là…?”
Dũng không dám ngẩng đầu.
“Anh Cường, bạn trai của cô Nhi”
Cường cười lớn, nhấp một ngụm rượu, thì thầm với Nhi:
“Đẹp thật. Ngon hơn trong ảnh nhiều.”