Chương 10
Điền Tây đến quảng trường từ sớm để đợi Tiểu Tĩnh, lúc này mới chưa đến 9 giờ. Cạnh quảng trường có một tiệm bánh bao, Điền Tây mua vài cái bánh nhân thịt, ngồi trên ghế dài vừa thong thả nhấm nháp vừa đợi. Chờ mãi cũng chán, Điền Tây nhìn thấy một nhóm các cụ già đang tập múa kiếm giữa quảng trường nên cũng chú ý xem. Nhóm này khoảng hơn mười người, tuy tóc râu đã bạc phơ nhưng tinh thần thì chẳng kém gì đám thanh niên. Theo tiếng nhạc nổi lên, các cụ phối hợp rất nhịp nhàng, những động tác mạnh mẽ, bước chân dứt khoát khiến người xem xung quanh vỗ tay tán thưởng không ngớt. Buổi tập múa kiếm nhanh chóng thu hút ánh nhìn của mọi người, đám đông dần vây quanh thành một vòng tròn lớn.
Các cụ nghỉ ngơi một lát, thấy có nhiều người ủng hộ nên cụ già dẫn đầu lại hô hào cả nhóm biểu diễn lại từ đầu đến cuối một lần nữa. Người xem liên tục trầm trồ khen ngợi.
“Điền Tây!” Có người vỗ vai Điền Tây một cái.
Điền Tây quay lại, đúng là Tiểu Tĩnh. Cô nàng mặc chiếc áo thun đôi, khoác cái túi hình gấu nhỏ, bên dưới là chiếc quần jean ngắn cũn, để lộ đôi chân dài trắng muốt không tì vết.
Tiểu Tĩnh cầm máy ảnh, nhắm thẳng Điền Tây nhấn liên tiếp ba phát máy.
“Ơ kìa, em chụp anh trông có thảm lắm không đấy?”
Tiểu Tĩnh cười hì hì: “Anh tự lại đây mà xem thì biết.”
Tiểu Tĩnh đã đến nên Điền Tây chẳng còn tâm trí đâu mà xem múa kiếm nữa. Điền Tây dắt nàng ra cái ghế dài gần đó ngồi xuống.
“Bên trong đang có gì vui thế anh?” Tiểu Tĩnh tò mò hỏi.
“Mấy cụ già múa kiếm thôi mà.” Điền Tây lật xem mấy tấm ảnh trong máy, thấy mình lên hình cũng không đến nỗi tệ: “Sao em tìm thấy anh hay vậy?”
“Anh quên hôm nay mình mặc áo gì rồi à?”
Điền Tây bừng tỉnh đại ngộ, sau lưng Điền Tây là nửa hình trái tim màu hồng to đùng cơ mà.
Ngồi trên ghế, Điền Tây lật xem mấy tấm ảnh cũ, thời gian chụp hiển thị là hơn 8 giờ: “Tiểu Tĩnh, em đến từ bao giờ thế?”
“Thì khó khăn lắm mới được ra ngoài chơi một ngày mà. Hì hì, em đến quảng trường từ 8 giờ rồi.”
“Sớm thế cơ à…”
“Em cố ý đến sớm để chụp ảnh đấy. Anh xem này…” Tiểu Tĩnh đưa tay bấm nút máy ảnh.
Sau khi lướt qua một loạt ảnh, Tiểu Tĩnh bảo: “Nè, đống ảnh phía sau đều là em chụp sáng nay đấy.”
Trình độ chụp ảnh của Tiểu Tĩnh thì Điền Tây đã biết từ lâu, có thể nói là chân truyền từ ông bố kiến trúc sư. Những thứ nhỏ nhặt trong mắt người thường qua ống kính của nàng luôn trở nên lãng mạn và đầy ý nghĩa.
“Chụp đẹp quá.” Điền Tây không tiếc lời khen: “Làm sao mà chụp được như thế này?”
“Bằng đôi mắt xinh đẹp này đấy.” Tiểu Tĩnh chỉ vào mắt mình, đắc ý bảo: “Ví dụ như thành phố này, người ta chỉ thấy bê tông cốt thép, nhưng em lại thấy được nhiều điều kỳ diệu.”
“Để anh thử chụp một tấm xem.” Thấy ảnh Tiểu Tĩnh chụp, Điền Tây cũng ngứa ngáy tay chân. Điền Tây đưa máy ảnh lên nhìn quét qua quảng trường, định tìm cái gì đó để chụp.
Cái bức tượng kia cũng được nhưng xa quá; con chó nhỏ kia trông cũng yêu; bông hoa đằng kia cũng không tệ…
Điền Tây xoay máy ảnh sang trái sang phải tìm kiếm.
“Nhanh lên anh ơi.” Tiểu Tĩnh giục.
“Đừng gấp, anh phải tìm góc thật đẹp mới chụp chứ.”
Tiểu Tĩnh cười: “Thế thì anh cứ từ từ mà chọn.”
Thực ra Điền Tây chỉ đưa ống kính dạo quanh một vòng, rồi đại khái nhấn nút mấy cái.
“Chụp được cái gì rồi?” Tiểu Tĩnh ghé mặt sát lại.
“Anh mới thử thôi mà.” Điền Tây né người ra không cho nàng xem.
“Dừng lại!”
Điền Tây xoay người, hướng ống kính về phía lối vào quảng trường. Một bóng dáng quen thuộc khiến Điền Tây suýt nhảy dựng lên, là mẹ! Điền Tây theo phản xạ nhấn nút chụp. Người đó đi về phía bên kia quảng trường. Điền Tây cúi xuống nhìn kỹ ảnh, hóa ra không phải nàng. Kỷ Dung không có bộ đồ đó, mặt mũi tuy có nét giống nhưng không phải. Điền Tây thở phào một cái.
“Anh lề mề nãy giờ để chụp tấm ảnh này đấy à?” Tiểu Tĩnh đứng bên cạnh lạnh lùng thốt lên, giọng chua lè.
“Ơ…” Điền Tây cười gượng mấy tiếng: “Anh bảo anh bị run tay em có tin không?”
“Hừ.” Tiểu Tĩnh bĩu môi, vẻ mặt rất không vui.
Điền Tây định xóa ảnh đi nhưng Tiểu Tĩnh đã giật lấy máy ảnh: “Bà cô này xinh đẹp quá nhỉ.”
“Ha ha, không còn sớm nữa, mình đi công viên thôi. À đúng rồi, Tiểu Tĩnh, em ăn sáng chưa?”
Tiểu Tĩnh cất máy ảnh vào túi: “Em ăn rồi. Đi thôi anh.”
“Ừ, ừ.” Điền Tây nắm lấy tay Tiểu Tĩnh.
Tiểu Tĩnh đỏ mặt, để mặc cho Điền Tây dắt tay mình đi.
Kỷ Dung lần đầu tiên cảm thấy mệt mỏi như vậy, dù trời đã sáng rõ nhưng nàng vẫn không muốn rời giường. Chuyện xảy ra tối qua quá mức chân thực, cảm giác nóng rực trên cơ thể dường như vẫn còn đó, sự nhục nhã khi bị trói bằng tất chân vẫn còn khắc sâu trong tâm trí. Nghĩ đến lúc đó suýt bị Điền Kỳ phát hiện, nàng vẫn chưa hết bàng hoàng, tim đập loạn xạ.
Hồi tưởng lại cảnh tượng xấu hổ đó, mặt nàng đỏ bừng lên. “Đêm qua mình đã làm cái quái gì thế này?” Kỷ Dung tự trách thầm. Không thể tiếp tục dung túng cho Tần Thụ nữa, nhất định phải bắt nó dừng ngay những hành động đó lại.
“Dì Kỷ Dung ơi.” Tần Thụ gõ cửa từ bên ngoài.
Kỷ Dung chưa biết đối mặt với nó thế nào nên im lặng không đáp.
“Dì ơi dì tỉnh chưa? Có khách đến tìm dì ạ.”
“Ai thế con?” Kỷ Dung hỏi.
“Là chú Trương, tổ trưởng tổ dân phố ạ.”
“Con bảo chú đợi dì một lát, dì thay đồ rồi ra ngay.”
“Vâng ạ.”
Ông Trương đến để trao đổi về việc quản lý tòa nhà, không liên quan đến tiền bạc nên Kỷ Dung đồng ý ngay, chuyện xong xuôi rất nhanh. Ông Trương về rồi, chỉ còn lại Tần Thụ và Kỷ Dung đối diện nhau trong phòng khách, bầu không khí im lặng đến lạ thường.
Nàng nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ trưa.
“Tần Thụ, con chắc cũng chưa ăn cơm, dì đi nấu mỳ nhé.” Kỷ Dung mở lời trước.
“Vâng.” Tần Thụ khẽ đáp.
Nhìn gương mặt vẫn còn nét trẻ con của Tần Thụ, Kỷ Dung thở dài rồi quay vào bếp.
Đứng trước bếp, nàng ngẩn ngơ một lúc không biết nên nấu món gì. Thôi thì nấu cơm vậy.
Bỗng nhiên, Tần Thụ từ phía sau ôm chầm lấy Kỷ Dung.
“Á!” Kỷ Dung thốt lên: “Tần Thụ, con làm gì thế?”
“Dì Kỷ Dung ơi… con…” Tần Thụ ôm chặt lấy nàng: “Con chỉ muốn ôm dì một chút thôi.”
Cơ thể nàng khẽ run rẩy: “Nói bậy nào, mau buông dì ra.”
Tần Thụ một tay vòng qua bụng nàng, vừa xoa vừa dùng sức siết chặt, lồng ngực nó áp sát vào lưng nàng làm nàng phải hơi cúi người xuống. Vì hai tay bị Tần Thụ giữ chặt nên nàng không thể vùng vẫy được, cứ thế bị nó ôm cứng trong lòng. Bàn tay kia của Tần Thụ bắt đầu leo dần lên, luồn qua lớp áo rồi bóp chặt lấy bầu vú căng tròn của nàng.
“Ưmmm…” Một tiếng rên khẽ lọt ra từ cổ họng Kỷ Dung.
Nghe thấy tiếng rên, Tần Thụ càng hưng phấn, bàn tay càng ra sức nhào nặn.
“Ưmmm… ahhh… Tần Thụ, buông dì ra mau.” Kỷ Dung thở dốc.
Tần Thụ cười dâm đãng, Điền Tây và Điền Kỳ đều đi vắng rồi, dì cứ việc mà hưởng thụ thôi. Nó không những không buông mà còn vén áo nàng lên, thọc tay vào hẳn bên trong áo lót mà vò nặn. Bên dưới nó cũng không để yên, Tần Thụ dùng con cặc cứng ngắc nhấp liên hồi vào cặp mông căng tròn của nàng.
Cảm nhận được vật cứng sau mông, Kỷ Dung hốt hoảng, đây là… nó không mặc quần! Không thể thế này được, nàng bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Thấy người dì hiền thục đang vùng vẫy trong lòng mình, Tần Thụ một mặt ra sức vần vò bầu vú căng tròn trong tay, một mặt vén váy nàng lên. Ngón tay nó chuẩn xác tìm đến vùng nhạy cảm của nàng, nó dùng ngón tay di dọc theo hai mép lồn và khe lồn qua lớp quần lót.
“Ahhh…” Hai điểm nhạy cảm cùng bị tấn công, cơ thể Kỷ Dung lập tức nhũn ra. Dù vẫn đang giãy giụa nhưng trông giống như đang phối hợp với nó thì đúng hơn.
Môi lồn mềm mại đã ướt đẫm dâm thủy, Tần Thụ đẩy cái quần lót sang một bên. Nàng theo bản năng định kẹp chặt đùi lại, nhưng Tần Thụ đã kịp thời đưa con cặc to lớn vào giữa, khiến nàng vô tình kẹp chặt lấy vật nóng hổi của đứa cháu trai.
Con cặc của Tần Thụ áp chặt vào hai mép lồn nàng, tay nó cũng không dừng lại, ngón giữa lướt nhẹ trên 2 mép lồn ẩm ướt rồi ấn mạnh lên cái hột le đang cương cứng lên vì cơn nứng của chủ nhân.
Cảm giác vừa đau đớn vừa kích thích mãnh liệt làm Kỷ Dung nhũn ra như bùn, nếu không có Tần Thụ ôm ngang ngực thì nàng đã ngã quỵ xuống sàn. Đôi mắt nàng mờ mịt, nàng không thể ngờ đứa cháu vốn ngoan ngoãn nghe lời lại khiến mình lâm vào cảnh nhục nhã như thế này.
Trong cơn mê muội, Kỷ Dung vô thức rên rỉ: “Ưmmm… ahhh… ahhh… đừng mà… Tần Thụ…”
Quần áo nàng xộc xệch, trông vô cùng dâm đãng.
Tần Thụ nới lỏng vòng tay, cơ thể yếu ớt khiến nàng phải chống một tay lên bàn bếp để đứng vững. Tay kia của nàng vô tình đặt lên bàn tay đang day nhẹ lênhột le của mình. Tần Thụ thuận thế rời tay khỏi đó, hơi tách hai chân nàng ra, nàng cũng ngoan ngoãn phối hợp. Nó cười dâm đãng, đầy con cặc áp sát vào khe lồn ướt nhầy dâm thủy mà nhấp lên nhấp xuống.
Một ngọn lửa dục vọng bùng lên trong cơ thể Kỷ Dung, thiêu rụi chút lý trí còn sót lại. Cặp mông đầy đặn của nàng bắt đầu lắc lư theo nhịp dập của Tần Thụ.
“Reng…!” Đúng lúc này điện thoại ngoài phòng khách vang lên.
Cả Tần Thụ và Kỷ Dung đều giật mình.
“Tần Thụ… ưmmm… ahhh…” Kỷ Dung muốn nói gì đó, nhưng bàn tay Tần Thụ vẫn đang vò nặn bầu vú nàng, còn cặc nó vẫn di chuyển miết mạnh lên khe lồn ướt nhẫy khiến lời nàng định nói chỉ có thể biến thành những tiếng rên rỉ đầy dâm dục.
“Điện thoại kìa dì, có muốn nghe không ạ?” Tần Thụ phả hơi nóng vào tai nàng.
“Ưmmm… ưmmm… có…”
“Được rồi.”
Nó cười đểu một cái, bế thốc Kỷ Dung ra phòng khách rồi đặt lên sofa.
Tiếng chuông điện thoại nghe thật chói tai, Kỷ Dung nằm sấp trên sofa, với tay nhấc máy.
“Alo…” Giọng nàng run rẩy.
“Vợ à.” Là giọng của Điền Đại Hải.
Nghe thấy giọng chồng, Kỷ Dung sực tỉnh, cảm giác tội lỗi và áy náy lập tức bủa vây nàng. “Anh à, có chuyện gì thế?”
“Anh phải đổi chuyến tàu khác, chắc phải 10 giờ tối mới về tới nơi.”
“Dạ! Em nhớ rồi.”
Lúc này, Tần Thụ ở phía sau bắt đầu vén chiếc váy của nàng lên. Cảm nhận được hành động của nó, Kỷ Dung quay lại nhìn.
“Tiểu Tây và Kỳ Kỳ đâu rồi?”
“Hai đứa nó đi chơi rồi anh.” Nàng vừa trả lời chồng vừa nhìn chăm chăm vào Tần Thụ. Giọng nói của chồng làm nàng bừng tỉnh, nàng thấy vô cùng hối hận vì những hành vi dâm đãng vừa rồi của mình. Kỷ Dung dùng sức gạt bàn tay đang vén váy của Tần Thụ ra.
Tần Thụ không để ý đến sự thay đổi của nàng, nó táo bạo hất tung váy nàng lên, cầm con cặc kê thẳng vào giữa 2 mép lồn sưng mọng, định đâm thẳng vào trong.
Hành động ngông cuồng của Tần Thụ khiến Kỷ Dung thực sự nổi giận, nàng chẳng còn nghe thấy chồng nói gì trong điện thoại nữa. Nàng bật ngồi dậy, vung bàn tay trắng nõn tát mạnh một phát: “Bốp!”
Tần Thụ bừng tỉnh khỏi cơn mê, ôm mặt nhìn Kỷ Dung trân trối.
“Vợ ơi, bên đó có chuyện gì thế?”
Kỷ Dung lập tức cúp điện thoại. Mặt nàng đỏ bừng, giận dữ nhìn Tần Thụ, lồng ngực phập phồng liên hồi. Trong mắt Tần Thụ, cảnh tượng này lại mang một vẻ đẹp khác, trông nàng vô cùng quyến rũ như một cô người tình đang hờn dỗi. Nó ngẩn người ra một lát rồi lại thò tay định bóp lên bầu vú nàng.
Kỷ Dung gạt mạnh tay nó ra, lạnh lùng bảo: “Con định cưỡng hiếp dì đấy à?”
Lúc này Tần Thụ mới nhận ra sự nghiêm trọng, mọi chuyện đang đi ngược lại kế hoạch của nó: “Con… con…” Nó hoảng hốt.
Kỷ Dung ngồi dậy, chỉnh đốn lại quần áo: “Tần Thụ, con về nhà đi. Dì không giúp gì được cho con nữa.”
Tần Thụ như bị điện giật: “Dì Kỷ Dung, con sai rồi.” Nó hốt hoảng quỳ rạp dưới chân nàng: “Dì nghe con giải thích đã.”
Kỷ Dung quay mặt đi, những uất ức dồn nén bấy lâu khiến nàng giận dữ cực độ, nàng không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào của nó.
“Reng…!” Điện thoại lại vang lên, nàng cũng không buồn nhấc máy.
“Dì ơi…” Tần Thụ bật khóc, tự tát vào mặt mình mấy cái thật mạnh: “Con không phải là người. Dì tha cho con một lần này thôi được không?”
Nàng liếc nhìn nó: “Dì không dạy nổi con.”
“Con biết mình sai rồi ạ.” Tần Thụ rấm rứt.
“Nhưng dì Kỷ Dung ơi, nỗ lực của con dì cũng thấy rồi mà. Nếu không có dì, con chắc cnó không làm được. Cho con một cơ hội nữa được không dì? Coi như cho mẹ con một cơ hội đi ạ. Nếu giờ con mà về… mẹ con sẽ chết mất.”
Nghe những lời Tần Thụ nói, lòng Kỷ Dung dịu lại, nàng khẽ thở dài: “Hóa ra con cũng biết mẹ con không dễ dàng gì.”
“Con thực sự đã bị dục vọng làm cho mờ mắt. Nhưng dì Kỷ Dung ơi, con thực sự muốn cố gắng, con muốn học tập thật tốt, con không muốn làm mẹ và dì phải thất vọng về con nữa. Dì… cho con một cơ hội nữa được không dì?”
“Tần Thụ, con phải nhớ con không chỉ sống cho riêng mình, con còn gánh vác hy vọng của mẹ con. Và cả… hy vọng của dì nữa.” Kỷ Dung dừng lại một chút, giọng nàng run run: “Sao con lại có thể đối với dì… làm cái chuyện dâm ô như vậy? Con dám làm chuyện đó với cả dì sao?”
“Dì ơi, con biết lỗi rồi ạ.”
“Chỉ biết lỗi thôi thì chưa đủ đâu.” Kỷ Dung lắc đầu đầy ngao ngán.
“Con nhất định sẽ sửa đổi, con thề với trời đất đấy ạ.”
Lúc này tiếng chuông điện thoại lại vang lên, Kỷ Dung thở dài: “Tần Thụ, con về phòng tự kiểm điểm lại mình đi. Dì cũng cần yên tĩnh một chút.”
“Dì Kỷ Dung, dì tha lỗi cho con rồi chứ?” Tần Thụ vẫn quỳ đó, bướng bỉnh không chịu nhúc nhích.
“Giờ con định không nghe lời dì luôn sao?”
“Dạ, con biết rồi ạ.” Tần Thụ đứng dậy, lóng ngóng tìm cái quần đùi mặc vào che đi con cặc vẫn còn hơi vương chút tinh dịchở đầu khấc, rồi lủi thủi đi về phòng, thỉnh thoảng còn ngoái đầu nhìn nàng một cái.
Kỷ Dung nhấc máy điện thoại.
“Vợ à, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Sao mãi không nghe máy, mà vừa rồi là tiếng động gì vậy?”
Kỷ Dung nóg giọng, cố giữ giọng dịu dàng: “Vừa rồi em lỡ tay làm vỡ cái đĩa, em bận dọn dẹp một chút.”
“Ồ? Anh đoán chắc là tại thằng bé Tần Thụ đúng không?”
Nghe thấy tên Tần Thụ, tim Kỷ Dung bỗng đập lệch một nhịp, trong đầu nàng hiện lên cảnh con cặc gân guốc của nó vừa mới nãy còn đang nằm gọn trong miệng mình.
“Anh đừng có trách mắng nó.”
Nàng vẫn chưa nguôi cơn giận, gắt lên: “Anh thì biết cái gì!”
“Vợ à, em nói thế là không đúng rồi, sao lại cáu với anh? Vỡ cái đĩa cũng đâu có gì to tát, vả lại thằng bé dù sao cũng là khách…”
“Anh thì biết cái gì mà nói!” Kỷ Dung tức giận quát: “Cái loại quanh năm suốt tháng không có mặt ở nhà, giờ lại bày đặt lên mặt dạy đời tôi. Anh đã bao giờ quan tâm đến cái nhà này chưa? Mọi việc lớn nhỏ trong nhà này đều đến tay tôi, anh ngoài cái việc động mồm động mép ra thì còn biết làm cái gì nữa, đã bao giờ anh thực sự nhúng tay vào việc gì chưa?”
Điền Đại Hải bị mắng bất ngờ, nhất thời câm nín không nói được câu nào.
Kỷ Dung cúp máy, bao nhiêu tâm sự và uất ức tràn về, nàng không kìm được mà bật khóc nức nở.
“Dì Kỷ Dung.” Lúc này Tần Thụ từ trong phòng bước ra.
Kỷ Dung liếc nhìn nó một cái rồi quay mặt đi chỗ khác.
Tần Thụ rút mấy tờ khăn giấy đưa cho nàng, nhỏ giọng: “Con xin lỗi dì. Tất cả là tại con. Dì nếu còn giận thì cứ đánh con mấy cái cho hả giận đi ạ.”
Kỷ Dung nhận lấy khăn giấy, im lặng lau nước mắt.
Tần Thụ ngơ ngác đứng bên cạnh, không gian trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn nghe tiếng sụt sùi đứt quãng của nàng.
Điền Tây đã cùng Tiểu Tĩnh chơi suốt cả buổi chiều, khó khăn lắm mới có được những giây phút vui vẻ như vậy. Sau khi cùng nàng ăn tối xong, hai đứa mới lưu luyến chia tay.
Về đến dưới nhà, Điền Tây mới sực nhớ ra bộ quần áo đôi đang mặc trên người. Phải làm sao bây giờ? Điền Tây chợt nhớ tới Lộ Tinh, chẳng còn cách nào khác đành qua mượn đại một cái áo. Lộ Tinh ở nhà một mình, thấy Điền Tây mặc áo đôi thì cười đầy ẩn ý, rồi hào phóng cho Điền Tây mượn một cái áo phông. Sau khi cảm ơn, Điền Tây mới dám về nhà.
Mẹ, Tần Thụ và chị Điền Kỳ đều đang ở nhà.
Điền Tây thuận miệng hỏi: “Mẹ ơi, mấy giờ tàu của bố về tới trạm ạ?”
Kỷ Dung đáp ngắn gọn: “10 giờ.”
Lúc này Điền Tây mới nhận ra bầu không khí trong nhà có gì đó rất lạ, cứ trầm mặc và u ám thế nào ấy. Kỷ Dung thì mặt mày nghiêm nghị ngồi trên sofa, chẳng rõ đang nghĩ ngợi gì. Tần Thụ thì ngồi bên cạnh với vẻ mặt mất hồn mất vía. Còn chị Điền Kỳ thì đang chúi mũi vào máy tính trong phòng.
Điền Tây về phòng nằm nghỉ một lát.
Chẳng mấy chốc đã đến 9 giờ tối. Kỷ Dung chuẩn bị lái xe đi đón Điền Đại Hải, Điền Tây và chị Điền Kỳ cũng muốn đi theo. Tần Thụ thấy ở nhà một mình cũng chẳng vui vẻ gì nên cũng đòi đi cùng.
Kỷ Dung lái xe đến ga tàu, sân ga đã lác đác vài gia đình đồng nghiệp của bố cũng đi đón người thân. Kỷ Dung chỉ hờ hững chào hỏi vài câu với họ.
Điền Tây và Điền Kỳ thì vô cùng háo hức mong chờ.
Cuối cùng đoàn tàu cũng về tới. Điền Đại Hải với dáng vẻ phong trần, xách theo một cái vali lớn tiến về phía cả nhà. Điền Tây và Điền Kỳ vui sướng chạy lại đón.
Đi cùng ông ta còn có mấy người đồng nghiệp, đa số đều có người nhà ra đón, chỉ còn một người cứ lầm lũi đi theo sau bố. Điền Đại Hải giới thiệu: “Đây là Tiểu Vương, cấp dưới của anh.”
Tiểu Vương ngượng nghịu mỉm cười chào cả nhà.
Điền Đại Hải bảo: “Chúng ta tiện đường đưa cậu ấy về nhà luôn nhé.”
“Làm phiền mọi người quá ạ.” Tiểu Vương cười đáp.
Cả nhóm đi ra bãi đỗ xe, Kỷ Dung lấy chìa khóa ra, Điền Đại Hải đưa tay bảo: “Để anh lái cho.”

Kỷ Dung liếc nhìn ông ta một cái rồi đưa chìa khóa, sau đó nàng lẳng lặng leo lên băng ghế sau ngồi. Chuyện gì thế này? Sao hai người trông chẳng giống đôi vợ chồng lâu ngày gặp lại chút nào vậy? Thấy Tần Thụ và chị Điền Kỳ đã ngồi vào băng sau, Điền Tây định leo lên thì Điền Đại Hải lại bảo Tiểu Vương ngồi vào ghế phụ. Thế là Điền Tây cũng phải nhồi nhét vào băng ghế sau. Bốn người ngồi sau thực sự là cực hình, chật như nêm cối. Điền Tây ngồi ngoài cùng bên phải, bên cạnh là chị Điền Kỳ, rồi đến Tần Thụ, và trong cùng là Kỷ Dung. Chật đến mức Điền Tây chỉ có thể hơi chớm đặt một phần nhỏ của mông lên ghế.
Trên đường đi, Điền Tây, Điền Kỳ cùng Điền Đại Hải và Tiểu Vương rôm rả chuyện trò về chuyến công tác Thái Lan. Kỷ Dung thì suốt cả quãng đường im lặng không nói nửa lời, Tần Thụ cũng im lặng như vậy.
Điền Tây không kìm được mà liếc nhìn về phía mẹ mình. Ánh đèn neon ngoài phố hắt vào xe, soi rõ gương mặt nàng. Kỷ Dung tì khuỷu tay lên cửa sổ, mu bàn tay che môi, ánh mắt xa xăm mờ mịt. Kỳ lạ thật, Điền Tây định nhìn kỹ hơn thì xe rẽ vào một con ngõ tối om, trong xe tối đen như mực chẳng nhìn thấy gì nữa.
Xe dừng lại trước cửa nhà Tiểu Vương. Khi anh ta xuống xe, ghế phụ bỏ trống, Kỷ Dung lập tức mở cửa sau, chạy nhanh lên phía trước rồi ngồi vào ghế phụ như thể không muốn nán lại băng ghế sau thêm một giây nào nữa.
Điền Tây huých nhẹ vào người chị gái, thì thầm: “Chị có thấy mẹ lạ lắm không?”
“Bố mẹ lại cãi nhau à?” Điền Kỳ nhỏ.