Chương 11
Về đến nhà, bố mẹ Điền Tây cuối cùng cũng trở lại trạng thái bình thường, Kỷ Dung không còn giữ vẻ mặt lạnh lùng băng giá nữa.
Điền Đại Hải lấy từ trong vali ra rất nhiều đặc sản Thái Lan, Điền Tây và Điền Kỳ tíu tít cùng nhau nếm thử. Lúc này ông thấy Tần Thụ đang ngồi lủi thủi ở đằng xa, liền vẫy tay gọi: “Tần Thụ à, lại đây con. Cùng ăn với mọi người cho vui.”
“Dạ, vâng ạ.”
“Tần Thụ này, mẹ con ở bên đó vẫn khỏe chứ?” Điền Đại Hải hỏi thăm.
Tần Thụ mỉm cười đáp: “Dạ, mẹ con vẫn bình thường ạ.”
Điền Đại Hải gật gật đầu: “Vậy thì tốt, tốt quá rồi.” Ông cũng không hỏi gì thêm, chỉ luôn tay mời Tần Thụ ăn đồ ngọt.
Điền Kỳ tò mò hỏi: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ đưa Tần Thụ đi chơi những đâu thế?”
“Dì Kỷ Dung đưa em đi bảo tàng kỷ niệm XX ạ.” Tần Thụ trả lời thay, mắt còn liếc nhìn Kỷ Dung một cái đầy ẩn ý.
Kỷ Dung cũng tiếp lời: “Còn đi cả công viên XX nữa, đi bộ đến mức hai chân mẹ sắp tê dại cả rồi đây này.”
Đúng là mấy cái chỗ chán ngắt. Điền Tây thầm nghĩ trong bụng.
Cả nhà cứ thế rôm rả chuyện trò về chuyến đi Thái Lan của Điền Đại Hải. Khi nhắc đến mấy cô nàng chuyển giới ở Thái, ông không kìm được mà khen bọn họ còn ra dáng đàn bà hơn cả đàn bà thật. Kỷ Dung nghe vậy có vẻ không vui, nàng lẩm bẩm: “Toàn một lũ biến thái.”
Điền Đại Hải vội vàng xuống nước bồi tội: “Tất nhiên rồi, trên đời này làm gì có ai đẹp bằng vợ của anh cơ chứ.”
Điền Kỳ lại nũng nịu: “Thế còn con đứng thứ mấy ạ?”
Điền Tây nghe mà phát mệt, thấy bố cười hì hì bảo: “Thứ nhất, con cũng đứng thứ nhất.”
Điền Tây muốn trêu chị gái nên bồi thêm: “Con thấy mẹ mới là người hấp dẫn nhất.”
Điền Kỳ hừ một tiếng: “Cái thằng quỷ sứ này.” Rồi nàng nhận ra Tần Thụ cứ ngồi im như người thừa, liền tinh quái hỏi: “Tần Thụ, em thấy thế nào?”
Tần Thụ gãi đầu ngượng ngùng: “Em chỉ biết là trong cả nhà mình, em là người xấu nhất thôi ạ.” Nói xong mặt nó đỏ bừng, trông có vẻ rất thẹn thùng.
Cả nhà đều bật cười, chỉ có Kỷ Dung là bình thản nói: “Vẻ bề ngoài chỉ là phụ thôi, quan trọng là sống sao cho đoan chính.”
“Dạ, con nhớ rồi ạ.” Tần Thụ làm bộ ngoan ngoãn thụ giáo.
Điền Đại Hải cười bảo: “Được rồi, được rồi, sao lại bắt đầu giáo huấn nhau thế này.”
Kỷ Dung lườm chồng một cái: “Anh chê em lẩm cẩm à? Xem ra anh đi chơi về nên rảnh rỗi quá nhỉ.”
Ông ta ấp úng: “Thì anh bận bịu công việc suốt mà…”
Hiếm khi cả nhà lại vui vẻ hòa thuận như thế, suốt cả buổi tối tràn ngập tiếng cười. Bố mẹ cố ý kéo Tần Thụ hòa nhập với gia đình, nhưng Điền Tây vẫn cảm thấy có gì đó lấn cấn, từ tận đáy lòng Điền Tây vẫn không thể chấp nhận nó. Trong mắt Điền Tây, Tần Thụ chỉ là kẻ thừa thãi.
Đêm đã khuya, Điền Đại Hải đi tắm. Vì quá mệt mỏi nên sau khi nói chuyện thêm vài câu, ông đã đi ngủ trước. Kỷ Dung cũng bắt đầu giục ba chị em đi ngủ.
Thật là mất hứng, Điền Tây đành phải về phòng ngủ chung với Tần Thụ. Điền Tây nhanh chóng cởi đồ, chỉ mặc đúng cái quần lót rồi nhảy tót lên giường. Tần Thụ biết Điền Tây không ưa mình nên cũng im lặng, nó lẳng lặng cởi áo, rồi tuột quần đùi ra ở phía đầu giường bên kia. Tần Thụ mặc cái quần sịp đùi bó sát, hạ bộ của nó gồ lên một cục to tướng trông rất kinh người.
Tần Thụ liếc nhìn Điền Tây, Điền Tây vội vàng quay mặt đi chỗ khác. Nằm xuống, Điền Tây nhớ lại buổi hẹn hò hạnh phúc với Tiểu Tĩnh rồi mỉm cười chìm vào giấc ngủ.
Đêm tĩnh mịch, trong phòng ngủ chính của bố mẹ. Một bàn tay đang mơn trớn trên cơ thể dâm mỹ của Kỷ Dung.
“Chẳng phải anh bảo mệt sao?” Kỷ Dung mơ màng tỉnh giấc.
“Vừa mơ thấy chuyện bậy bạ nên anh lại tỉnh. Vợ ơi…”
“Ai mà biết anh mơ thấy cô em trẻ đẹp nào.”
“Thì còn có cô em nào ngoài vợ anh được chứ…”
Điền Đại Hải bắt đầu luồn tay vào trong chăn mà mâm mê cơ thể nàng. Rồi ông ta xoay người đè chặt Kỷ Dung dưới thân.
“Gì mà vội thế.” Kỷ Dung thẹn thùng bảo.
“Anh cứng hết cả lên rồi này?”
“Vậy… mau đeo bao vào đi.” Kỷ Dung lấy từ ngăn kéo đầu giường ra một chiếc bao cao su đưa cho chồng.
Điền Đại Hải chậm rãi trùm bao cao su lên con cặc vừa nhỏ vừa ngắn của mình. Rồi không đợi được nữa, ông ta đè lên người Kỷ Dung mà bắt đầu địt hùng hục.
“Ahhhh…” Chỉ loáng một cái, Điền Đại Hải gầm nhẹ một tiếng rồi xuất tinh.
Ngày đầu tiên sau khi về nước, Điền Đại Hải vừa ăn cơm trưa xong là đã chuẩn bị ra ngoài. Công ty ông tổ chức tiệc mừng cho những nhân viên vừa đi công tác Thái Lan về.

Kỳ nghỉ rảnh rỗi, Điền Tây vốn là người biết cân bằng giữa học và chơi, lúc học thì nghiêm túc nhưng lúc chơi thì phải chơi cho ra trò, nên khi về nhà Điền Tây chẳng buồn đụng đến sách vở. Kỷ Dung thì ngược lại, nàng bận rộn tối mày tối mặt trong phòng để soạn giáo án. Chẳng là sắp tới có một cuộc thi giáo viên giỏi cấp thành phố, và nàng được ban giám hiệu chọn làm đại diện. Điều này cũng dễ hiểu, Kỷ Dung đã công tác gần 15 năm, là nòng cốt của trường, lại thêm nhan sắc tuyệt trần và khí chất xuất chúng, nếu Điền Tây là lãnh đạo thì Điền Tây cũng sẽ chọn nàng thôi.
Điền Kỳ thì không chịu ngồi yên ở nhà, nhưng Kỷ Dung bắt nàng phải về ăn cơm tối. Điền Tây thì khác, Điền Tây cảm giác mẹ vẫn đang nghi ngờ mối quan hệ giữa mình và Tiểu Tĩnh, cuộc nói chuyện tối hôm đó nàng vẫn chưa hoàn toàn bỏ qua chuyện này. Sáng nay lúc vào phòng Điền Tây dọn dẹp, nàng có lục lọi bàn học của Điền Tây, Điền Tây tình cờ thấy được nhưng giả vờ như không biết, vì trong cặp sách của Điền Tây chẳng có gì cả.
Tuy nhiên, hành động nhỏ đó đã khiến Điền Tây phải cảnh giác. Điền Tây thấy mấy món đồ Tiểu Tĩnh tặng để ở nhà thực sự không an toàn. Suy đi tính lại, Điền Tây nghĩ tới Lộ Tinh. Điền Tây gọi điện trước, biết Lộ Tinh đang ở nhà nên Điền Tây lén gom hết đống đồ liên quan đến Tiểu Tĩnh vào một cái thùng, nhân lúc mẹ đang bận rộn trong phòng, Điền Tây lẻn ra ngoài.
Nhà Lộ Tinh ngay tầng trên, nó mở cửa đợi Điền Tây từ sớm.
Lộ Tinh tò mò: “Trong thùng này là cái gì thế?”
“Haiz, còn cái gì nữa. Mẹ tôi soi kinh lắm, đống này để ở nhà không ổn chút nào. À mà bố mẹ ông không có nhà chứ?”
“Đi hết rồi. Vào đi.”
Lộ Tinh dẫn Điền Tây vào phòng ngủ, cười đểu: “Cho tôi xem tí nào.” Nó hất hàm về phía cái thùng.
Điền Tây biết gã này vẫn luôn tò mò muốn xem ảnh Tiểu Tĩnh, nên lôi vài tấm ra đưa cho nó.
“Oa, chị dâu xinh đẹp quá. Gương mặt này… thân hình này… chậc chậc… đúng là cực phẩm.”
Điền Tây ra vẻ đắc ý: “Thôi tìm chỗ giấu nhanh đi.”
“Dễ thôi, cứ tống xuống gầm giường tôi là xong. Mà khoan đã, để tôi xem xem trong này còn cái gì hay ho không.”
“Ông không được xem đâu nhé.” Điền Tây sốt sắng, “Ông mà còn táy máy là tôi mang đi chỗ khác đấy.”
Lộ Tinh cười hì hì: “Ông còn mang đi đâu được nữa chứ. Thôi được rồi, tôi không xem là được chứ gì. Đưa đây tôi cất cho.”
Nó nhận lấy cái thùng rồi đẩy sâu vào gầm giường.
“Cấm ông xem trộm đấy.” Điền Tây vẫn thấy lo lo.
Lộ Tinh thiếu kiên nhẫn đáp: “Biết rồi khổ lắm. Của ông có phải bí kíp võ công đâu mà tôi thèm.”
Điền Tây bước lại gần bàn học của nó, thấy trên bàn có mấy tấm ảnh chụp cùng một người đàn ông trung niên, Điền Tây hỏi: “Ai đây?”
“Haiz, nhắc đến lão này là tôi bực mình. Địt mẹ, lão nợ ông anh của tôi mấy vạn tệ, anh ấy bảo tôi đi đòi.” Lộ Tinh hậm hực nói, “Đừng nói mấy vạn, có đánh chết lão cũng chẳng đào đâu ra nổi một nghìn tệ đâu.”
Nghe có vẻ là chuyện của dân xã hội nên Điền Tây cũng không muốn hỏi sâu thêm.
“Phiền vãi lồn, Điền Tây ơi, mình ra ngoài lượn lờ tí đi.”
Điền Tây đồng ý ngay, dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì làm.
Lúc đi qua cửa nhà mình, Điền Tây hét to báo cáo với mẹ một tiếng. Kỷ Dung bước ra bảo: “Hai đứa cho Tần Thụ đi cùng với.”
Điền Tây vẻ mặt khó xử định tìm cách từ chối, thấy vậy nàng có chút thất vọng, xua tay bảo: “Thôi bỏ đi. Nhớ về sớm đấy nhé.”
Điền Tây mừng rỡ: “Vâng ạ, con đi đây.”
Lộ Tinh cũng lễ phép: “Cháu chào dì Kỷ Dung ạ.”
Nhìn Điền Tây và Lộ Tinh rời đi, Kỷ Dung nhớ tới Tần Thụ đang ở trong nhà. Tần Thụ đang ngủ trưa trong phòng Điền Tây, nó nằm ngửa trên giường, đũng quần gồ lên một cục to tướng làm Kỷ Dung nhìn mà thấy tim đập thình thịch.
Nàng lắc đầu xua đi ý nghĩ bậy bạ rồi quay về phòng làm việc tiếp.
Một lúc sau, Tần Thụ chậm rãi tỉnh dậy. Nó ngồi trên giường hít một hơi thật sâu như để chuẩn bị tâm lý, rồi nó lôi từ trong cặp ra một món đồ, nắm chặt trong lòng bàn tay, từng bước tiến vào phòng ngủ của Kỷ Dung.
Nghe tiếng bước chân, Kỷ Dung quay lại: “Tần Thụ đấy à con, có chuyện gì thế?”
Tần Thụ mỉm cười: “Dì cứ làm việc đi ạ, con chỉ vào xem dì làm gì thôi.”
Nàng cười cười rồi quay lại tập trung chuyên môn. Đúng lúc đó, Tần Thụ đặt một vật lên bàn, Kỷ Dung ngạc nhiên nhìn lại. Đó là một vật hình trụ màu hồng nhỏ xíu, đuôi có một sợi dây nối vào một cái hộp điều khiển. Nàng tò mò hỏi: “Cái gì thế con?”
Tần Thụ bước lại gần, thì thầm vào tai nàng: “Đây là đồ chơi mà mẹ con hay dùng ạ…”
“Kỳ quái thật.” Kỷ Dung quay lại nhìn Tần Thụ: “Con…”
Con cặc khổng lồ của Tần Thụ bất ngờ lộ ra trước mặt nàng, khiến mọi lời Kỷ Dung định nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Tình cảnh nàng bị nó mân mê đầy dâm đãng trên xe tối qua lại hiện lên rõ mồn một trong đầu nàng.
“Dì Kỷ Dung, dì đã hứa rồi mà, mấy ngày này dì vẫn giúp con cho nó ra nhé.” Tần Thụ vừa nói vừa cầm con cặc to tướng dí sát vào mặt nàng.
Hơi thở của Kỷ Dung trở nên dồn dập: “Tần… ưmmm…” Nàng định lên tiếng nhưng đầu cặc khổng lồ của Tần Thụ đã dí sát vào mắt nàng. Con cặc to lớn ấy cứ thế lớn dần lên trong mắt Kỷ Dung, nàng không kìm được mà nhắm nghiền mắt lại.
Tần Thụ nắm chặt con cặc to lớn của mình, dùng cái đầu cặc bóng lưỡng vẽ từng vòng tròn trên má Kỷ Dung. Nàng thở hổn hển, sự khiêu khích của con cặc gân guốc cứng ngắc dài tới gần 25cm khiến trong lòng nàng dấy lên một ngọn lửa dục vọng không thể kiểm soát.
Hôm nay Kỷ Dung mặc một chiếc áo sơ mi nữ màu trắng, Tần Thụ đưa tay kia chậm rãi cởi bỏ hai chiếc cúc áo trước ngực nàng. Bầu vú trắng ngần cùng khe ngực sâu hun hút lộ ra trước mắt Tần Thụ, hai khối thịt trắng như ngọc, căng tròn mềm mại phập phồng theo nhịp thở của nàng làm máu trong người Tần Thụ sôi lên sùng sục.
Con cặc của Tần Thụ vẫn không ngừng mơn trớn trên mặt nàng như đang tuần tra trên lãnh thổ của mình. Nhắm mắt cảm nhận sự va chạm của con cặc, mùi tanh nồng của giống đực kích thích não bộ làm cơ thể nàng dần trở nên nhũn ra.
“Dì Kỷ Dung, há miệng ra nào…” Tần Thụ cầm con cặc đâm thẳng vào môi nàng.
“Đừng mà… ưmmm…” Nàng theo bản năng thốt lên.
Ngay khi khuôn miệng nhỏ nnó hé mở, Tần Thụ liền đâm đầu cặc vào bên trong. Một tay nó giữ chặt gáy nàng, chậm rãi ấn sâu vào, con cặc to lớn lấp đầy khoang miệng nhỏ khiến hai má nàng phồng lên căng cứng.
Con cặc gân guốc của Tần Thụ bắt đầu nhấp nhẹ nhàng trong miệng nàng: “Dì Kỷ Dung, nhìn con này.”
Kỷ Dung chậm rãi mở mắt, ngước nhìn Tần Thụ đầy cam chịu. Nó đặt hai tay lên vai nàng rồi đẩy nàng xuống, nàng đang ngậm con cặc lớn nên chỉ biết ngoan ngoãn để nó điều khiển. Tần Thụ bắt nàng rời khỏi ghế, quỳ xuống sàn nhà để bú cặc cho nó.
Khi đã ổn định tư thế, nó dùng lực nắc mạnh hai cái: “Ưmmm… ahhh…” Nàng rên lên đầy khó chịu.
“Dì Kỷ Dung, đến lượt dì làm việc của mình rồi đấy… làm như những gì con đã dạy dì đi.”
Nàng định dùng tay nắm lấy con cặc nhưng lúc này mới nhận ra mình vẫn đang cầm chiếc bút máy. Tần Thụ giật lấy chiếc bút rồi đặt bàn tay nàng lên thân cặc nóng hổi.
Nàng nhớ lại thỏa thuận chiều qua với Tần Thụ, trong năm ngày nghỉ này, nàng sẽ tiếp tục giúp nó thủ dâm, nhưng khi khai giảng thì tuyệt đối không được nhắc lại chuyện dâm ô này nữa. Nghĩ đoạn, nàng tự nhủ đây là lần cuối cùng giúp nó phóng túng. Nàng bắt đầu dùng bàn tay mềm mại sục cặc, còn cái miệng nhỏ thì ngoan ngoãn mút lên cái đầu cặc to tướng. Lần cuối cùng thôi…
Tiếng bú mút “chùn chụt” vang lên, Tần Thụ sướng tê người thốt lên: “Dì Kỷ Dung, dì đúng là thiên tài bú cặc.”
“Không ngờ người hay dạy đạo lý như dì mà khi bú cặc lại dâm đãng và điêu luyện thế này.”
Nghe những lời nhục nhã của Tần Thụ, nàng sững sờ kinh hãi. Tần Thụ rút con cặc ra: “Dì thấy con nói có đúng không?”
Nàng hốt hoảng định giải thích nhưng Tần Thụ không đợi nàng nói, nó lại đâm cặc vào miệng nàng, nắc mạnh liên tục khiến đầu cặc chọc sâu vào tận cổ họng.
“Ưmmm… ahhh… ưmmm…”
Tần Thụ đưa tay tấn công bầu vú của nàng, nó lôi hai khối thịt trắng ngần ra khỏi áo lót. Với kỹ thuật điêu luyện, nó bóp nặn bầu vú thành đủ loại hình dạng, đặc biệt là hai núm vú được nó chăm sóc rất kỹ lưỡng. Mỗi khi nó vân vê núm vú, bầu vú căng mọng của nàng như muốn nổ tung, nàng rên rỉ liên tục, cơ thể nhạy cảm run rẩy kịch liệt.
“Thôi thì dung túng cho nó nốt lần này vậy.” Nàng thầm nhủ trong lòng.
Tần Thụ thừa thắng xông lên, nó nắc cặc vào miệng nàng mạnh hơn, bàn tay nhào nặn bầu vú cũng tàn bạo hơn.
“Ưmmm… ahhh… ahhh… ưmmm…” Tiếng rên rỉ của nàng nghe như tiếng khóc thống khổ, lại giống như tiếng gọi mời khoái lạc.
Hai núm vú dường như đã hoàn toàn phục tùng dưới bàn tay dâm ô của thằng cháu, chúng trở nên cứng ngắc và sưng đỏ. Gương mặt nàng đỏ bừng vì khoái cảm, kích thích từ núm vú lan tỏa làm tê dại cả người, nàng run rẩy không ngừng.
Tần Thụ bất thình lình rút con cặc ra khỏi miệng nàng, dâm thủy và nước miếng làm con cặc bóng lưỡng, còn khóe miệng nàng cũng đầy thứ hỗn hợp nhầy nhụa trông vô cùng dâm mỹ.
Tần Thụ đỡ nàng dậy, lúc này nàng mới lấy lại chút lý trí định thoát ra, nhưng nó dùng hai tay giữ chặt vai nàng: “Để con thưởng cho cái miệng nhỏ của dì nhé.” Nói rồi nó cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi nàng.
“Đừng mà con… ưmmm…” Nàng lắc đầu tìm cách né tránh nụ hôn của nó.
Không hôn được môi, Tần Thụ liền liếm láp khắp mặt, mũi và mắt nàng. Hơi thở nóng rực phả vào mặt nàng, nó lè lưỡi liếm láp một cách dâm đãng.
“Mau buông dì ra Tần Thụ… cứ để dì giúp con xuất ra đi.”
“Dì Kỷ Dung, thực ra dì cũng đang thèm lắm rồi đúng không?”
“Con nói cái gì?” Nàng kinh ngạc, ngừng hẳn việc lắc đầu.
Bàn tay Tần Thụ lại bắt đầu hoạt động, tiếp tục nhào nặn hai bầu vú nàng. Người phụ nữ nhạy cảm bị kích thích như vậy liền không nhịn được mà rên rỉ: “Ahhh… ahhh… mau dừng tay lại…” Nàng định gạt bàn tay dâm ô đang làm loạn trên ngực mình ra, nhưng cơ thể đã nhũn ra làm gì còn sức mà chống cự. Tần Thụ cứ thế bóp nặn bầu vú nàng một cách đầy kỹ thuật và tàn bạo.
“Ahhh… Tần Thụ, con có nghe dì nói không… ahhh… ahhh… đừng mà…”
Nghe tiếng rên rỉ mời gọi của nàng, Tần Thụ càng hưng phấn, lực tay càng mạnh hơn.
“Ưmmm… ahhh… Tần Thụ, mau buông dì ra, dì sẽ giận đấy.”
Tay kia của Tần Thụ lặng lẽ lấy chiếc trứng rung trên bàn, nó nói: “Dì Kỷ Dung, dì giúp con thủ dâm không biết bao nhiêu lần, chẳng lẽ dì chưa từng thấy nứng sao?”
Cảm thấy bị nhục nhã, nàng bảo: “Dì thực sự sẽ giận đấy.”
“Dì Kỷ Dung…” Tần Thụ khẽ gọi. Nó cầm chiếc trứng rung từ từ đưa xuống đũng quần nàng.
“Tần Thụ, mau buông dì ra… khoan đã, con định làm gì?” Cảm nhận được hành động của Tần Thụ ở hạ bộ, nàng hoảng hốt.
Nàng định ngăn nó lại nhưng Tần Thụ bỗng bóp mạnh vào bầu vú nàng một cái.
“Ahhh!”
Bị tấn công mạnh vào vú, tay nàng bỗng trở nên vô lực. Tần Thụ nhanh chóng luồn tay vào bên trong quần lót, chuẩn xác đẩy nhanh chiếc trứng rung vào giữa khe lồn nàng.
“Cái gì thế này?” Nàng kinh hoàng hỏi.
Đúng là người vợ hiền thục, ngay cả trứng rung cũng chưa thấy bao giờ, Tần Thụ cười thầm trong lòng rồi bấm nút điều khiển.
“O o o…”
“Ahhh… ahhh… ưmmm… Tần Thụ… lấy ra mau…” Những thớ thịt mềm mại ở mép lồn bị trứng rung rung động kịch liệt, kích thích mãnh liệt như thiêu cháy cơ thể nàng: “Ahhh… ahhh… Tần Thụ…”
Chưa từng bị nhục nhã như thế, nàng theo bản năng cúi người định lấy vật đó ra, nhưng Tần Thụ đã giữ chặt hai tay nàng rồi kéo cao quá đầu.
Cửa lồn vẫn đang bị trứng rung quấy phá, khoái cảm mãnh liệt tấn công vào ý chí của nàng. Hai tay bị khống chế, nàng chỉ biết kẹp chặt hai chân: “Ahhh… ahhh… Tần Thụ… dì xin con… lấy nó ra đi…”
Nếu không có Tần Thụ đỡ, nàng đã ngã quỵ xuống rồi. Nó ôm nàng vào lòng rồi ngồi xuống ghế, bắt nàng ngồi lên đùi mình. Ôm lấy cơ thể dâm mỹ của người dì thành thục, Tần Thụ đắc ý thưởng thức biểu cảm mê ly của nàng.
Tần Thụ một tay vòng qua nách nàng để bóp vú, tay kia thì mơn trớn bầu vú từ phía trước. Ngồi trên đùi nó, nàng không thể nào chạm tới hạ bộ, cơ thể lại nhũn ra nên chỉ biết đấm nhẹ vào ngực nó một cách yếu ớt.
Cảm nhận được sự chống cự yếu ớt của nàng, Tần Thụ lại tăng mức rung.
“O o… o o…” Tiếng rung trở nên vang dội hơn!
“Ahhh… ahhh… không muốn… ahhh… Tần Thụ… dì… không chịu nổi… xin con… lấy nó ra…” Gương mặt nàng đỏ bừng, nàng vặn vẹo, giãy giụa trong lòng nó.
Tần Thụ vén váy nàng lên, chiếc quần lót lụa trắng ở hạ bộ đã bị dâm thủy thấm ướt một mảng lớn: “Nứng quá rồi đúng không dì Kỷ Dung, lồn dì ướt đẫm dâm thủy rồi này…”
“Ưmmm… không phải… không phải thế… dì xin con… mau lấy ra đi…” Dù trong lòng đầy hổ thẹn nhưng lúc này nàng đành phải xuống nước van xin.
Tần Thụ luồn tay vào trong quần lót của nàng, hơi nóng từ lồn nàng phả vào tay nó. Nó sờ vào mép lồn, ngón tay lướt nhẹ trên những thớ thịt nhầy nhụa dâm thủy. Tần Thụ cười dâm đãng quyết định làm nàng sướng hơn nữa, nó cầm lấy chiếc trứng rung đang rung điên cuồng.
“Ưmmm… đúng thế… Tần Thụ… lấy nó ra mau…” Nàng cố nén khoái cảm mà nói.
“Dì Kỷ Dung chắc là muốn biết làm thế nào để sướng hơn đúng không?” Tần Thụ cầm lấy đuôi trứng rung, chậm rãi, chậm rãi đâm thẳng vào lỗ lồn nàng. Mép lồn ướt nhầy dâm thủy rất trơn tru, nó không tốn chút sức nào đã đẩy được một nửa cái trứng rung vào trong.
“Nó vào rồi… nó đâm vào trong mình rồi…” Nàng tuyệt vọng gào thét trong lòng, chỉ mong lúc này có Điền Đại Hải ở đây.
“Dì đã bao giờ được chơi như thế này chưa?” Những lời dâm ô của nó đang phá nát lý trí của nàng.
Nhưng thớ thịt trong lồn bị cái trứng rung điên cuồng quấy phá, dâm thủy tuôn ra xối xả, lồn nàng bây giờ giống như một thiếu nữ lần đầu được biết mùi đời, bị kích thích đến mức co thắt liên tục. Dâm thủy ngọt ngào từ sâu bên trong chảy ra, Tần Thụ chậm rãi đẩy trứng rung vào hẳn bên trong lồn nàng.
Nó vẫn tiếp tục đẩy sâu vào, khoái cảm kịch liệt làm nàng tỉnh táo lại đôi chút. Nàng vùng vẫy thoát khỏi đùi nó, định đứng dậy để rút chiếc trứng rung ra. Nhưng ngay khi vừa đứng lên, khoái cảm từ trong lồn ập tới làm nàng đứng không vững.
Tần Thụ phản ứng nhanh, từ phía sau đẩy nàng nằm rạp xuống bàn học. Tư thế này khiến cặp mông tròn trịa của nàng chổng ngược lên trời. Nó hất tung váy nàng lên tận lưng, để lộ cặp mông trắng muốt chỉ còn được che chắn bởi lớp quần lót lụa mỏng manh, Tần Thụ nhìn mà nuốt nước miếng ực ực.
“Tần Thụ… đừng làm bậy nữa con…” Nàng yếu ớt nói.

Tần Thụ kéo tuột quần lót của nàng xuống tận đầu gối, để lộ cái lồn mà nó hằng ao ước bấy lâu. Lỗ đít nhỏ nhắn và cái lồn ướt nhầy nhụa phơi bày sạch sẽ trước mắt nó. Đám lông mu rậm rạp che phủ hạ bộ nàng, dù đã có tuổi nhưng lồn nàng vẫn hồng hào ướt át làm dục hỏa trong nó bùng cháy.
Cặp mông nàng không ngừng run rẩy theo nhịp rung của chiếc máy.
“O o… o o…”
Tiếng trứng rung kêu vang đến chói tai, dâm thủy theo sợi dây chảy ra khỏi lồn nàng ròng ròng, làm ướt đẫm cả đùi và nhỏ thành vũng xuống sàn nhà.
“Dì Kỷ Dung nhiều dâm thủy quá đi.” Tần Thụ tiếp tục dùng những lời lẽ thô tục để chà đạp lên lòng tự trọng của nàng.
“Ưmmm…” Nàng rên lên một tiếng rồi vội bịt miệng lại. Cái trứng rung trong lồn rung mạnh khiến cơ thể nàng co giật liên hồi.
Ngón tay Tần Thụ di chuyển dọc theo khe mông của nàng, nó cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt. Sắp rồi sao?
“Ahhhh…!” Một tiếng rên rỉ đầy khoái cảm phát ra từ kẽ tay nàng.
Một dòng dâm thủy phun mạnh ra từ lỗ lồn, nàng đã lên đỉnh. Tần Thụ sướng rơn trong lòng.
Sau khi lên đỉnh, nàng nhũn ra như một đống bùn, nằm bẹp trên bàn thở dốc. “Đây là cảm giác lên đỉnh sao?” Kết hôn hơn 20 năm, chuyện giường chiếu với Điền Đại Hải luôn luôn chỉ là chuyện trả bài lấy lệ, nàng chưa bao giờ biết đến cảm giác cực khoái là gì. Vừa rồi nàng cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang nhảy múa vì sung sướng.
Tần Thụ chậm rãi cầm sợi dây, từ từ rút chiếc trứng rung ra khỏi lồn nàng. “Chóc” một tiếng, chiếc máy thoát ra khỏi hang động đào nguyên, nó vẫn đang kêu “o o” như muốn đòi hỏi thêm.
Nhìn cặp mông trắng muốt kia, Tần Thụ nhớ lại cái tát hôm qua của nàng, máu trả thù nổi lên, nó vung tay tát thẳng một phát vào mông nàng: “Bạch!”
Kỷ Dung bịt miệng không dám thốt lên lời nào, nàng tự nhủ lòng mình không được khuất phục nữa, chỉ cần Tần Thụ xuất tinh là xong chuyện.
Tần Thụ đưa chiếc trứng rung ướt nhầy dâm thủy tới trước mặt nàng, nàng nhục nhã nhắm nghiền mắt không dám nhìn. Tần Thụ đặt nó sang một bên rồi tập trung vào cặp mông của nàng. Cặp mông nàng có đường cong hoàn hảo, trắng trẻo và đầy đặn, toát lên vẻ quyến rũ chết người của một người phụ nữ thành thục.