Chương 14
Ba người đi thêm được một đoạn, Điền Đại Hải bảo: “Anh biết một con đường khác lên núi. Hai dì cháu theo anh nào.”
Kỷ Dung đứng yên tại chỗ không nhúc nhích: “Anh lại định giở trò gì đấy?”
Điền Đại Hải bước lại gần nàng bảo: “Đã đi chơi thì phải đi con đường nào lạ lạ mới vui chứ.” Vừa nói ông vừa kéo tay Kỷ Dung đi vào một con đường đất, nàng không còn cách nào khác đành lủi thủi đi theo sau.
Con đường này tuy có hơi hẹp nhưng đứng từ đây có thể thu hết cảnh đẹp của núi rừng vào tầm mắt, cây cối xanh tươi bát ngát, quả thực là một cảnh tượng đẹp mắt và mang lại cảm giác rất khác lạ.
“Con đường này tuy tốn thời gian hơn nhưng bù lại thì cảnh sắc tuyệt đẹp đúng không?”
Tâm trạng của Điền Đại Hải cực tốt, bắt đầu kể lại mấy chuyện thời trẻ trâu, nào là hồi đó leo núi Trường Nhạc chỉ mất có chưa tới một tiếng đồng hồ, nào là cầm cung lên núi săn lợn rừng này nọ. Kỷ Dung cười mắng nó đúng là đồ mặt dày, bốc phét không biết ngượng. Hai vợ chồng cứ thế trêu đùa nhau suốt dọc đường đi.
Tần Thụ lẳng lặng đi phía sau cười hì hì, mắt nó dán chặt vào bóng lưng của nàng. Để tiện leo núi, Kỷ Dung đã mặc một bộ đồ thể thao: thân trên là chiếc áo phông trắng ôm sát, bên dưới là chiếc quần đùi đen ngắn cũn cùng đôi giày thể thao màu vàng. Bộ đồ này tôn lên trọn vẹn thân hình hoàn mỹ của nàng, đặc biệt là bầu vú căng tròn và cặp mông căng mẩy cứ thế nhấp nhô theo từng bước chân, trông gợi dục vô cùng.
Đi được khoảng nửa giờ thì thời tiết đột ngột thay đổi, mây đen kéo đến che kín bầu trời với tốc độ kinh người. Điền Đại Hải thầm kêu hỏng bét, vội hối thúc Kỷ Dung và Tần Thụ đi nhanh hơn. Nhưng chỉ vài phút sau, cơn mưa rừng đã ập tới, Điền Đại Hải kéo vợ và cháu nấp vào một lùm cây ven đường. Nhìn mưa càng lúc càng nặng hạt, Tần Thụ bỗng chỉ tay về phía xa: “Chỗ kia có căn nhà kìa chú!”
Hai vợ chồng Kỷ Dung nhìn theo hướng tay Tần Thụ, quả nhiên thấy một căn nhà đất bỏ hoang. Điền Đại Hải hô lớn: “Mau qua đó thôi!”
Điền Đại Hải chạy dẫn đầu, Kỷ Dung chạy giữa, còn Tần Thụ chạy cuối cùng. Cơn mưa xối xả làm cả ba ướt sũng từ đầu đến chân. Tuy căn nhà chỉ cách đó trăm mét nhưng đường núi quanh co, phải đi vòng một đoạn dài mới tới. Mưa tưới xuống làm đường đất trở nên trơn trượt và lầy lội, lúc đang leo lên một con dốc, Kỷ Dung bị trượt chân ngã ngửa ra sau. Tần Thụ đứng ngay sau nên đã kịp thời ôm trọn lấy nàng vào lòng. Điền Đại Hải lúc này đã chạy trước một đoạn xa, nghe tiếng vợ kêu thất thanh thì quay lại nhìn, hơi trách móc: “Sao em không cẩn thận gì thế. Tần Thụ, đỡ dì cho chắc vào con.”
“Vâng ạ.” Tần Thụ nhìn người dì đang nằm trong lòng mình. Mưa lớn làm chiếc áo phông trắng của Kỷ Dung ướt nhẹp, dính chặt vào da thịt và trở nên trong suốt. Nó có thể nhìn rõ mồn một chiếc áo lót màu trắng bên trong đang ôm lấy bầu vú căng mọng, hai núm vú dường như cũng đang cương cứng lên vì lạnh. Nhìn cảnh tượng dâm mỹ này, Tần Thụ nuốt nước miếng ực ực: “Dì Kỷ Dung không sao chứ ạ?”
Nghe lời chồng nói, lòng Kỷ Dung bỗng thấy tủi thân vô cùng, giờ lại đang bị Tần Thụ ôm chặt khiến nàng càng thêm rối bời. Nàng không đáp lời, vội vã thoát khỏi vòng tay của đứa cháu. Nàng định chạy tiếp theo chồng nhưng vừa được vài bước thì bàn tay nhỏ của nàng đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt lấy. Tần Thụ đã vọt lên trước, nắm tay nàng kéo đi. Kỷ Dung định rút tay lại nhưng hễ nàng dùng sức là Tần Thụ lại càng nắm chặt hơn.
Cuối cùng, ba người cũng chạy được vào trong căn nhà đất. Cửa nhà không khóa, Điền Đại Hải đẩy mạnh là mở ra ngay. Bên trong đầy rẫy đồ đạc cũ vứt lung tung, chắc chắn là một căn nhà bị bỏ hoang từ lâu.
Cả ba cùng thở phào nhẹ nhõm. Kỷ Dung thấy tay mình vẫn đang bị Tần Thụ nắm chặt, nàng phải giằng co mấy lần thì nó mới chịu buông ra.
Điền Đại Hải chửi thề một câu: “Tiên sư cái thời tiết quái quỷ này.”
“Tại anh cứ đòi đi con đường này đấy chứ.” Kỷ Dung bực bội gắt lên.
“Ai mà ngờ được cơ chứ…”
Tần Thụ thấy góc phòng có ít củi khô liền bảo: “Chú Đại Hải ơi, hay mình nhóm lửa lên cho ấm đi ạ.”
“Đúng ý chú đấy.” Ông ta cười bảo.
Rất nhanh sau đó, Điền Đại Hải và Tần Thụ đã nhóm được một đống lửa lớn. Cả ba tìm mấy món đồ cũ làm chỗ ngồi, vây quanh đống lửa để sưởi ấm và hơ quần áo. Điền Đại Hải và Tần Thụ đều cởi phăng chiếc áo ướt nhẹp ra. Dưới ánh lửa bập bùng, những khối cơ bắp cuồn cuộn trên người Tần Thụ trông rất nam tính, Điền Đại Hải khen ngợi: “Cơ bắp của cháu cũng khá đấy nhỉ.”
“Dạ cũng thường thôi ạ…” Tần Thụ khiêm tốn.
“Chứ chẳng bù cho chú, già rồi bụng phệ hết cả ra…” Điền Đại Hải xoa xoa cái bụng bia của mình rồi bảo: “Mưa này chắc chỉ là mưa rào thôi, tí là tạnh ngay ấy mà.”
Họ ngồi đó hồi lâu nhưng mưa vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ dừng lại. Chỗ này đang ở lưng chừng núi, tiến thoái lưỡng nan. Nếu đi đường chính thì còn có chỗ mua ô, lại là đường nhựa nên xuống núi rất dễ dàng.
Điền Đại Hải thấy hơi hối hận vì kế hoạch mình ấp ủ bấy lâu lại đổ bể. Sáng ra thì bị hai đứa con phản đối, giờ lên núi lại gặp mưa to thế này. Nhìn trời càng lúc càng tối, mưa càng lúc càng to hơn, ông ta thấy áy náy với vợ và cháu nên bảo: “Hai người cứ ở đây đợi nhé, để tôi chạy đi mua ô.”
“Anh nói cái gì thế.” Kỷ Dung can ngăn: “Đợi tạnh rồi cả nhà cùng đi.”
“Mưa còn lâu mới tạnh, thà một mình tôi ướt còn hơn cả ba cùng ướt.” Nói rồi Điền Đại Hải đứng dậy chuẩn bị đi.
“Chú Đại Hải ơi, hay để con đi cho ạ.” Tần Thụ lên tiếng.
“Con có biết đường đâu mà đi.” Dứt lời, Điền Đại Hải đã lao mình ra ngoài màn mưa xối xả.
Kỷ Dung đứng bên cửa nhìn theo bóng lưng chồng dần khuất xa. Nghĩ lại hơn 20 năm chung sống, vợ chồng nàng hiếm khi cãi vã. Trong mắt mọi người, họ luôn là cặp đôi kiểu mẫu, phần lớn là nhờ sự nhường nhịn của chồng nàng. Nàng luôn nghĩ hạnh phúc đơn giản chỉ là một tình yêu bình lặng như thế.

Nàng bất giác mỉm cười, nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó, cơ thể nàng bỗng cứng đờ.
“Dì Kỷ Dung ơi…” Tần Thụ nhẹ nhàng thì thầm vào tai nàng.
Chuyện này sớm muộn cũng phải kết thúc, Kỷ Dung lấy lại vẻ nghiêm nghị, xoay người lại bảo: “Tần Thụ, dì cháu mình cần phải nói chuyện rõ ràng một lần cho xong.”
Nàng cao 1m7, đứng đối diện với Tần Thụ trông cũng ngang ngửa nhau. Ánh mắt hai người chạm nhau trực diện.
Tần Thụ cúi đầu, làm bộ dạng ngoan ngoãn hối lỗi: “Dì Kỷ Dung, con biết lỗi rồi ạ.”
Nhìn thái độ này của Tần Thụ, Kỷ Dung có chút ngạc nhiên. Dáng vẻ này mặc dù là người mà nàng quen thuộc nhất, nhưng lại chẳng giống Tần Thụ ở trong phòng nàng chiều hôm ấy. Tình cảnh lúc này giống như lúc bình thường Kỷ Dung đang ở văn phòng răn dạy đứa học trò làm sai chuyện, lại cũng giống như những buổi tối Tần Thụ ngồi trên ghế nghiêm túc nghe nàng giảng bài, rồi lộ vẻ áy náy khi làm sai đề.
Kỷ Dung lấy lại bình tĩnh, hỏi tiếp một vấn đề luôn canh cánh trong lòng: “Ngày đó… chuyện con nói về mẹ của con… có phải là thật không?”
Tần Thụ trưng ra vẻ mặt ngơ ngác: “Là ngày nào cơ ạ?”
Kỷ Dung đương nhiên không thể nói huỵch toẹt ra được, đỏ mặt mắng: “Đừng có giả ngốc.”
“Như vậy thì con không nhớ ra được. Hay là chúng ta đổi cách nói chuyện khác nhé?”
“Cái gì? Á…”
Tần Thụ đột ngột ôm chầm lấy Kỷ Dung vào lòng.
“Mau buông dì ra!” Kỷ Dung hốt hoảng.
Tần Thụ bế thốc nàng đến cạnh đống lửa rồi ngồi xuống, thuận thế xoay người nàng lại để nàng quay lưng về phía mình.
Nàng vẫn đang giãy giụa thì Tần Thụ luồn hai tay qua nách, ấp lấy bầu vú căng tròn. Nó vừa bóp vừa nặn, bầu vú nhạy cảm truyền đến từng luồng điện khiến Kỷ Dung nhũn cả người. Tần Thụ phả hơi nóng vào tai nàng: “Dì Kỷ Dung không phải muốn nói chuyện hẳn hoi sao?”
“Con buông tay ra trước đã…” Kỷ Dung vặn vẹo cơ thể.
“Dì đừng động đậy thì con mới buông.” Nói đoạn, Tần Thụ càng ra sức nhào nặn hai bầu vú của nàng.
“Ưmmm… con bỏ ra trước đi… ưmmm…”
Tần Thụ không đáp lời, ngược lại còn tăng thêm lực tay, dùng hành động để biểu đạt lập trường của mình.
Kích thích từ hai bầu vú ngày càng lớn, cảm giác như bầu vú sắp bị Tần Thụ bóp nát, sự hưng phấn mãnh liệt làm những nỗ lực giãy giụa của nàng trở nên yếu ớt. Kỷ Dung tựa hẳn vào ngực Tần Thụ, thở hổn hển, không còn sức để chống cự nữa.
Cảm nhận được sự thay đổi của người dì trong lòng, Tần Thụ chuyển sang xoa nắn chậm rãi: “Dì Kỷ Dung, mình cứ thế này mà nói chuyện tiếp nhé.”
Mặt Kỷ Dung đỏ bừng, nàng biết rằng mình không thể thoát ra được nữa, đành phải thở dài một cái rồi mới nói: “Tần Thụ, con còn muốn lún sâu vào sai lầm đến bao giờ?”
“Ồ?”
“Con làm chuyện đó với dì là phạm tội, phải đi tù đấy.”
“Con có cưỡng hiếp đâu?” Tần Thụ thản nhiên: “Dì Kỷ Dung cứ ngồi yên đã nào.”
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ kỳ, Kỷ Dung tựa vào lòng Tần Thụ không nhúc nhích, sau lưng nàng là làn da trần trụi của nó, hơi thở nóng rực của nó phả vào sau gáy làm nàng thấy tê dại.
Tần Thụ chậm rãi cuốn áo của nàng lên, động tác rất từ tốn và nhẹ nhàng. Kỷ Dung vội vã dùng hai tay che trước ngực, nhưng Tần Thụ dễ dàng gạt tay nàng ra, nàng cũng chẳng bỏ cuộc, lại tiếp tục lấy tay che trước bầu vú.
“Dì Kỷ Dung, chẳng phải dì muốn nói chuyện sao?”
“Con đừng nghịch nữa, cứ thế này mà nói.” Nàng nhượng bộ.
“Cũng được.” Tần Thụ không ép thêm.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Kỷ Dung có quá nhiều điều muốn hỏi, nhưng ở tình cảnh này nàng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tại sao một đứa trẻ hàng ngày luôn ngoan ngoãn lại dám cưỡng hiếp mình? Chẳng lẽ cái vẻ ngoan ngoãn đó chỉ là giả tạo? Vậy sự thật là gì?
Đầu óc Kỷ Dung rối bời: “Tần Thụ, dì muốn nghe con nói thật.”
“Con chưa từng lừa dì điều gì cả.”
Kỷ Dung lắc đầu: “Chẳng phải con đang lừa dì đó sao?”
“Dì Kỷ Dung, dì đã giúp con thủ dâm bao nhiêu lần rồi, chẳng lẽ bản thân dì không có cảm giác gì sao?”
“Không có.” Nàng kiên quyết.
“Dì mới là người đang lừa mình dối người đấy!” Tần Thụ bảo.
“Dì không có!”
“Dì đừng có chối, lồn dì chẳng phải đã ướt đẫm rồi sao?”
Kỷ Dung sửng sốt, lặng người không thốt nên lời.
Tần Thụ đỡ nàng đứng dậy: “Dì đã sờ cặc của con, đã bú cặc của con, chẳng lẽ dì chỉ coi nó là một cái khúc gỗ thôi sao?”
“Đừng nói nữa…” Nước mắt nàng bắt đầu rơi.
“Dì Kỷ Dung, thực ra chẳng có gì thay đổi cả, con vẫn là Tần Thụ đó thôi. Dì vẫn là người dì mà con kính trọng.”
“Vậy tại sao con lại đối xử với dì như thế?”
“Bởi vì con không biết báo đáp dì thế nào, ngoại trừ việc cho dì… hưởng thụ những khoái lạc mà dì chưa từng được nếm trải.”
Kỷ Dung kinh ngạc.
Tần Thụ đẩy nàng về phía cửa, vung tay dùng sức ấn nàng cúi người xuống, hai tay chống lên tường, sau đó nó lột phăng quần đùi và quần lót của nàng xuống tận mắt cá chân.
Nàng sực tỉnh, quay đầu lại hoảng hốt: “Không được thế này, không được đâu…”
Chớp lấy thời cơ, Tần Thụ rút con cặc đã cứng ngắc ra, từ phía sau đâm phập vào cái lồn đã ướt nhầy dâm thủy.
“Ưmmm…” Kỷ Dung khẽ rên lên đau đớn.
Cũng may cái lồn bót chặt của nàng đã có chút quen với vật khổng lồ này, nên khoái cảm mãnh liệt nhanh chóng ập đến.
Tần Thụ nắc mạnh vào tận cùng tử cung của Kỷ Dung, toàn bộ con cặc gân guốc của nó ngập lút bên trong, vách lồn co bóp kẹp chặt lấy vật xâm lăng. Bộ phận sinh dục của hai người gắn kết với nhau một cách hoàn hảo. Tần Thụ sướng đến gầm nhẹ một tiếng, rồi chậm rãi rút ra, chỉ để lại cái đầu cặc bên trong lồn.
“Dì Kỷ Dung, đây chính là khoái lạc mà con muốn dành cho dì…”
Tần Thu bắt đầu ra sức, con cặc cứng ngắc, gân guốc bắt đầu dập liên hồi: “Bạch bạch bạch…” Bụng nó đập mạnh vào cặp môngcăng mẩy, tạo nên những đợt sóng thịt dâm dục, hai bầu vú của nàng cũng theo đó mà rung rinh nhộn nhạo.
Từng luồng điện chạy rần rần lên não Kỷ Dung.
Nàng nhớ lại những buổi tối bổ túc cho Tần Thụ, khi đó nó chỉ là một đứa cháu ngoan ngoãn.
“Bạch bạch bạch…”
Nàng nhớ lại những lúc đứng trên bục giảng dạy cho nó, sau giờ học nó vẫn hay chạy lên hỏi bài.
“Bạch bạch bạch…”
Vậy mà giờ đây Tần Thụ đang chiếm đoạt mình. Con cặc khốn khiếp của nó đang thô bạo đâm xuyên vào tận cùng cơ thể nàng, chinh phục từng thớ thịt mềm mại nhất trong nàng.
Kỷ Dung từ trước đến nay đều không thích rên rỉ, những lần ân ái với Điền Đại Hải càng làm nàng cho rằng rên rỉ là việc của những người đàn bà dâm đãng.
Nhưng bây giờ…
Lồn nàng đang bị kích thích kịch liệt, nàng cần phải tìm kiếm một cách nào đó để phát tiết cái thứ khoái cảm mãnh liệt này.
“Bạch bạch bạch…”
Lực dập từ phía sau càng lúc càng mạnh, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cửa tử cung. Khoái cảm đó như muốn làm tan chảy toàn bộ cái lồn dâm của nàng.
“Ahhh…!” Kỷ Dung rốt cuộc không nhịn được mà hét lên một tiếng.
Tần Thụ như được tiếp thêm sức mạnh, liên tục dập mạnh thêm mấy cái.
Không còn cách nào ức chế nổi nữa, tiếng rên dâm đãng như con ngựa hoang đứt dây cương thoát ra khỏi miệng Kỷ Dung.
“Ưmmm… ưmmm… ahhh… ahhh… ahhh…!”
Nàng vốn tưởng ân ái không bao giờ quá 10 phút.
“Ahhh… ahhh… ưmmm… ahhh… ahhh…!”
Nàng vốn tưởng chuyện lên đỉnh chỉ là lừa người.
“Ahhh… ahhh… ahhh… ưmmm… ưmmm…!”
“Dì Kỷ Dung, sướng thật đúng không?”
“Ahhh… ưmmm… tha cho dì… ahhh…!”
“Con đang giúp dì nếm trải niềm vui thực sự của một người đàn bà mà.”
Con cặc to lớn mỗi lần kéo ra đều làm hai mép lồn lật ra ngoài, kéo theo từng dòng dâm thủy nhầy nhụa.
Dù Kỷ Dung không muốn thừa nhận, nhưng nàng cảm nhận được lồn mình đang nóng rực lên, một thứ cảm giác thăng hoa chưa từng có.
“Ân ái với cháu ruột ở cái nơi thế này, chắc chắn là kích thích lắm nhỉ.”
“Đừng nói nữa… ahhh… ahhh… chú Đại Hải… sắp về rồi…!”
“Thế sao?” Tần Thụ giữ người nàng, để nàng ngó đầu ra ngoài.
Kỷ Dung lập tức hoảng loạn: “Ưmmm… ông ấy về rồi… ahhh… mau rút….. haahh….. ra…!”

“Thật à?” Tần Thụ cũng ngó ra ngoài, thấy một bóng người mờ mờ đang chạy về phía này, chắc khoảng 10 phút nữa là tới nơi.
Nó ra sức địt mạnh thêm mấy cái: “Dì Kỷ Dung, dì không muốn chú nhìn thấy cảnh này đúng không? Trả lời con đi rồi con sẽ xuất tinh ngay.”
Đầu óc Kỷ Dung giờ đã hoàn toàn trống rỗng, nàng vừa lắc đầu vừa gật đầu loạn xạ.
“Con có làm dì sướng không?”
“Ưmmm… ahhh… sướng… ahhh…!”
“Dì có thích được con cặc của con địt dì không?” Tần Thụ đắc ý hỏi.
“Ahhh… không… thích… ahhh… không…!”
Tần Thụ nhíu mày: “Thích hay không?”
Con cặc đang hừng hực nộ khí nắc mạnh vào trong, vừa rút ra đã lại dập mạnh vào tận đáy!
“Ahhh… ahhh… ưmmm… ahhh…!”
“Thích hay không?” Tần Thụ gắt lên hỏi.
“Ahhh… ahhh… ahhh… ưmmm…!”
“Thích hay không?”
Khoái cảm từ lỗ lồn đã hoàn toàn chôn vùi lý trí của Kỷ Dung.
“Ahhh… ahhh… thích… ahhh… dì thích… ahhh…!”
“Vậy thì để con địt dì cho thật đã.”
Tần Thụ không nhịn nữa, sau vài phút dập cặc điên cuồng, cuối cùng nó cũng gồng người xuất tinh đầy vào trong tử cung nàng.
Lúc Điền Đại Hải chạy về tới nơi thì thấy Kỷ Dung và Tần Thụ vẫn đang ngồi sưởi lửa.
“Anh về rồi đấy à.” Kỷ Dung nói.
“Ừ. Sao mặt em đỏ thế kia?”
“Mùa hè mà vây quanh đống lửa thế này, không đỏ mặt sao được?”
Điền Đại Hải đưa ô cho mỗi người: “Chúng ta đi thôi.”
“Chị ơi, chị không biết bơi thì mua cái phao đi chứ, cứ bám lấy vai em làm gì?” Từ lúc xuống nước, Điền Kỳ cứ bám riết lấy Điền Tây.
“Lớn tướng rồi còn mang phao, xấu hổ chết đi được.”
“Thế thì chị ra khu nước sâu làm cái gì không biết.” Điền Tây cạn lời.
“Hừ, em tưởng chị muốn chắc.” Điền Kỳ bảo, “Em không thấy gã kia kinh tởm thế nào à.”
“Đâu?” Điền Tây nhìn theo hướng chị chỉ, thấy cách đó 5 mét có một gã đầu trọc trông rất biến thái, tầm ngoài hai mươi tuổi. Nó thấy Điền Tây nhìn thì còn cười đểu một cái. Điền Tây thấy tởm lợm, hỏi chị: “Chị quen hắn ta à?”
“Quen cái nỗi gì.” Điền Kỳ sưng mặt: “Chị vừa thay đồ bơi ra là hắn ta đã lại gần gạ gẫm, chị không thèm tiếp. Nếu không thấy em ở đây thì chắc hắn ta còn lấn tới nữa đấy.”
“À… ra vậy.” Đúng là nỗi khổ của người đẹp. Gã kia chắc tưởng Điền Tây là người yêu của chị mình. “Thế giờ làm sao?”
Điền Kỳ véo mạnh vào tay Điền Tây một cái: “Ahhh…!” Điền Tây kêu thảm thiết làm bao nhiêu người quay lại nhìn.
“Làm em trai kiểu gì mà không biết giải vây cho chị, lại còn hỏi khó. Nếu chị biết cách thì đã chẳng phải khổ thế này.”
Thật là vô lý hết sức, Điền Tây bực mình: “Liên quan gì đến em.”
“Ahhh…!” Chị lại véo thêm cái nữa.
“Rồi, em sai rồi được chưa…”
“Hừ hừ!”
Điền Tây đành bảo: “Em có cách rồi.”
“Cách gì?” Mắt Điền Kỳ sáng lên.
“Chị… chị buông tay ra đã.”
Điền Kỳ buông cánh tay đã bị véo đỏ ửng của Điền Tây ra, cười bảo: “Đố em dám trốn. Nói đi, cách gì?”
“Trốn không được thì mình đi chỗ khác, công viên nước rộng thế này, thiếu gì chỗ chơi.”
“Đúng là đồ ngốc… hắn ta bám theo chị suốt nãy giờ đấy.”
“Thế để em ra dạy cho hắn một trận.”
“Em á?” Điền Kỳ nhìn Điền Tây đầy nghi hoặc.
“Khinh em thì thôi.”
Điền Kỳ cười khẩy: “Ra đó có mà đi không có ngày về.”
Điền Tây thở dài, sắp phát điên: “Rốt cuộc chị muốn thế nào?”
“Trông em thông minh mà sao chậm hiểu thế.” Điền Kỳ bảo: “Đỡ chị lên bờ đi.”
“Tuân lệnh.” Điền Tây bực bội đáp.
Lên bờ, Điền Kỳ đứng dưới nắng tạo dáng, cười hỏi: “Em thấy chị thế nào?”
Bộ đồ bơi của nàng tuy không quá hở hang nhưng vẫn làm tôn lên thân hình bốc lửa, đôi chân dài trắng nõn nà và bầu vú căng tròn hiện rõ trước mắt Điền Tây. Tim Điền Tây đập loạn xạ, nhưng miệng vẫn cứng: “Cũng tàm tạm.”
Điền Kỳ vỗ vai Điền Tây, cười gian xảo: “Chắc trong mắt em chỉ có con bé người yêu là đẹp nhất thôi chứ gì.”
Nghe câu đó, Điền Tây giật mình, cười gượng: “Chị nói nhăng nói cuội gì thế?”
“Em đừng có giấu, chị biết hết rồi nhé.” Điền Kỳ bảo.
Nàng vỗ lưng Điền Tây thêm cái nữa: “Haha, nhìn cái mặt lo lắng kìa, chị thèm vào mà nói với mẹ. Về thôi, hôm nay mất cả hứng.”
Làm sao chị ấy biết được nhỉ? Nhìn bóng lưng Điền Kỳ, Điền Tây thấy chị mình chẳng khác gì một con hổ cái không biết đường nào mà lần.