Chương 15
Điền Tây cùng Điền Kỳ ở trong phòng đợi mãi đến tận 5 giờ chiều mà vẫn không thấy bố cùng mọi người quay về. Cả hai đều đói bụng đến mức không chịu nổi, vì thế quyết định không đợi nữa. Mỳ ở Trường Nhạc sơn trang vốn rất nổi tiếng, Điền Tây và chị mỗi người chén một bát tô tổ chảng. Lúc quay lại phòng thì nhóm của bố cũng vừa từ trên núi xuống tới nơi.
Cả ba người nhìn vô cùng chật vật, chân tay đầy bùn đất, người ngợm ướt sũng. Điền Đại Hải nhìn thảm nhất, bùn bắn đầy lên tận ống quần. Nhìn tình cảnh này, Điền Tây và chị thầm may mắn vì đã không đi leo núi cùng họ.
Cả nhà thuê hai phòng, Tần Thụ và Kỷ Dung mỗi người một phòng để tắm rửa trước, Điền Đại Hải thì đứng đợi bên ngoài. Ông hỏi Điền Tây: “Chiều nay đi bơi có vui không con?”
“Dạ cũng bình thường ạ, cứ tàm tàm thế thôi…” Điền Tây trả lời.
Điền Kỳ cười nói: “May mà bọn con không đi leo núi đấy.”
Bố cũng cười khổ: “Trời chẳng chiều lòng người gì cả.”
“Vốn dĩ buổi tối ở sơn trang có buổi biểu diễn lớn, nhưng mưa to thế này chắc là hỏng bét rồi.”
Điền Kỳ nháy mắt: “Thế tối nay cả nhà ngồi xem tivi cùng nhau à?”
“Thế thì chẳng thà ở nhà cho xong.” Điền Tây buông một câu oán trách.
Điền Đại Hải có chút lúng túng: “Khụ khụ, cái đám trẻ các con đúng là hiếu động, ngồi yên một chỗ mà cũng không chịu được. Cái tính này phải sửa đi nghe chưa?”
Chẳng liên quan gì cả, Điền Tây bảo: “Được rồi bố, lần sau bố nhớ nghiên cứu kỹ dự báo thời tiết hộ con cái.”
“Người tính không bằng trời tính, ai mà biết trước được.” Bố phân bua.
Cả nhà tán gẫu một lát thì Tần Thụ tắm xong, Điền Đại Hải không đợi được nữa, vội vàng lao ngay vào nhà vệ sinh.
Điền Tây và chị thấy nhàm chán nên đành xem tivi. Điền Tây cầm điều khiển chuyển sang kênh thể thao yêu thích. Điền Kỳ vươn vai, cười híp mắt nhìn em trai. Điền Tây thở dài: “Thôi, em sang phòng bên kia xem cho thoải mái.”
“Không tiễn nhé.” Chị vẫy tay đuổi khéo.
Điền Tây sang phòng của bố mẹ, trong phòng vệ sinh vẫn nghe thấy tiếng nước chảy, xem ra là Kỷ Dung vẫn chưa tắm xong.
Điền Tây ngồi trên giường bật tivi xem kênh thể thao. Một lúc sau, Kỷ Dung bước ra từ phòng tắm. Nàng đã thay một chiếc váy trắng ôm sát, bó chặt lấy cơ thể đẫy đà gợi cảm. Bầu vú E-cup căng mọng cao ngất ngưởng trước ngực, phối hợp với thân hình quyến rũ thướt tha cùng làn da mịn màng như mỡ đông. Dù không còn là thiếu nữ nhưng khí chất thành thục tỏa ra từ trong ra ngoài của nàng giống như một trái táo chín mọng, cộng thêm khuôn mặt kiều diễm đầy mê hoặc. Mái tóc vẫn còn hơi ẩm xõa trên vai tỏa hương thơm ngào ngạt. Kỷ Dung chậm rãi tiến về phía Điền Tây, hôm nay trông nàng dường như có thêm một nét quyến rũ lạ lùng mà Điền Tây chưa từng thấy trước đây, khiến Điền Tây nhìn đến ngẩn cả người.

Kỷ Dung không chú ý đến sự bối rối của con trai, nàng hỏi: “Điền Tây, sao con lại sang bên này?”
“Con sang đây xem tivi ạ.” Điền Tây đáp.
Nàng gật đầu rồi ngồi xuống cạnh Điền Tây: “Chiều nay chơi có vui không con?”
Tim Điền Tây đột nhiên đập lệch một nhịp, mãi một lúc sau mới phản ứng lại được: “Dạ… cũng ổn ạ.”
Nói xong, Kỷ Dung im lặng, Điền Tây thì vừa vờ xem tivi vừa thỉnh thoảng liếc nhìn mẹ mình.
Không hiểu sao Điền Tây cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không thể gọi tên nó là gì. Giống như có một bức màn chắn ngay trước mắt mà Điền Tây không thể nhìn thấu hay chạm vào được. Cảm giác này chưa từng có bao giờ.
“Dì Kỷ Dung ơi.” Tiếng Tần Thụ gọi ở ngoài cửa.
“Chuyện gì thế?” Nàng khẽ nhíu mày.
“Chú Đại Hải gọi dì cùng đi ăn cơm ạ.”
“Được rồi, dì ra ngay.”
Sau khi Kỷ Dung và Tần Thụ đi ăn, khoảng hơn một tiếng sau, nàng một mình quay lại phòng.
“Điền Tây, con sang phòng bên kia đánh bài với mọi người đi.”
“Mẹ, sao mẹ không đi ạ?”
“Mẹ hơi mệt, muốn đi ngủ sớm một chút.”
Điền Tây lưỡng lự: “Dạ, vậy mẹ nghỉ ngơi đi, con đi đây.”
“Ừ.” Nàng nhẹ nhàng đáp.
Điền Tây vừa bước vào phòng bên kia, bố Điền Đại Hải đã vội vã giục: “Sao sang chậm thế con? Ủa, mẹ con đâu?”
“Mẹ bảo mệt nên muốn ngủ trước rồi ạ.”
“Thế à?” Bố khựng lại một chút, “Vậy thôi cứ để bà ấy ngủ, ba cha con mình đánh bài.”
Điền Đại Hải, Điền Kỳ và Điền Tây mỗi người ngồi một góc giường, vẫn còn trống một chỗ. Bố hỏi: “Tần Thụ, sao con không vào chơi?”
Tần Thụ gãi đầu cười gượng: “Dạ con không biết chơi môn này ạ.”
“Không thể nào?” Điền Kỳ liếc nhìn Tần Thụ đầy nghi ngờ: “Đùa à?”
Bố hỏi tiếp: “Tiến lên biết không?” Tần Thụ lắc đầu. “Ba cây thì sao?” Hắn vẫn lắc đầu.
Hai môn này là phổ biến nhất ở đây rồi, bố hỏi: “Thế con biết chơi trò gì?”
Tần Thụ nghĩ một lúc rồi bảo: “Con chỉ biết chơi bài nói dối thôi.”
“Bài nói dối? Là trò gì thế?” Điền Tây hỏi.
“Chỗ em trò này thịnh hành lắm ạ.” Tần Thụ đáp.
“Thôi bỏ đi.” Chị Điền Kỳ gạt đi, “Ba người mình chơi Tiến lên vậy.”
Bố vẫn chưa bỏ cuộc: “Trò này con biết chứ?” Cả ba cùng nhìn Tần Thụ, hắn vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Bố đành chịu thua: “Thôi được rồi Tần Thụ, con tự ngồi xem tivi đi nhé.”
“Vâng ạ.”
Điền Kỳ hỏi: “Thế chơi có thưởng phạt gì không?”
“Ai thua thì chui gầm bàn nhé?” Điền Tây đề xuất.
“Toàn nghĩ ra mấy cái trò trẻ con.” Điền Kỳ giơ một ngón tay lên.
“Ý chị là gì?”
“Một nghìn một ván. Đồ ngốc.”
“Được, được luôn.” Điền Tây hào hứng, “Em đồng ý cả hai tay.”
Bố ngẩn ra một lúc rồi gật đầu: “Quyết định vậy đi.”
“Hê hê.” Điền Tây cười: “Trong túi em còn có 20 nghìn thôi, hai người nương tay chút nhé.”
“Hừ, không có tiền thì cứ lột đồ ra mà trừ nợ.” Điền Kỳ buông một câu.
Câu nói làm cả Điền Đại Hải và Điền Tây đều há hốc mồm kinh ngạc. Bố ho khan hai tiếng: “Con gái con lứa nói năng cho cẩn thận chút.”
Điền Kỳ biết mình lỡ lời nên mặt hơi ửng đỏ. Điền Tây định trêu chị xem có hay chơi kiểu đó không nhưng vì có bố ở đó nên đành nuốt lời vào trong.
Chơi được vài ván, bài của Điền Tây đỏ lạ thường, thắng liên tiếp. Điền Kỳ đòi đổi chỗ, Điền Tây cũng chẳng ngại, đổi thì đổi. Nhưng từ khi đổi chỗ, vận may của Điền Tây bay sạch. Sau khi thua một ván lớn, Điền Tây không bao giờ cầm được bộ bài đẹp nào nữa.
Ba người đang mải mê sát phạt nhau, Tần Thụ ở bên cạnh đã tắt tivi và nằm ngủ từ lúc nào.
Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng nhạc rộn rã. Điền Tây nhìn đồng hồ, đã 7 giờ 45 tối: “Bố ơi, ngoài kia bắt đầu biểu diễn rồi phải không ạ?”
“Ừ, chắc thế.” Bố đáp.
Cả ba cùng bước ra ngoài, hóa ra mưa đã tạnh từ lâu. Đèn điện lung linh, người xem đã vây kín mấy tầng xung quanh sân khấu.
Bố dặn Điền Tây: “Vào gọi cả Tần Thụ ra xem con.”
“Dạ.”
Điền Tây quay lại phòng thấy Tần Thụ đang nằm nghiêng quay lưng ra ngoài. Định gọi nó nhưng lời đã đến cửa miệng Điền Tây lại thôi, chẳng hiểu sao Điền Tây lại không muốn gọi, thế là Điền Tây quay ra.
Bố thấy Điền Tây ra một mình thì hỏi: “Tần Thụ đâu con?”
“Nó đang ngủ say lắm ạ.” Điền Tây đáp.
“Ờ. Thế con sang gọi cả mẹ nữa.”
“Mẹ chẳng bảo muốn ngủ sớm là gì?” Điền Kỳ lên tiếng.
“Để con cứ sang gọi thử xem.” Điền Tây nói.
“Thôi bỏ đi. Mẹ con hôm nay mệt rồi, cứ để bà ấy nghỉ ngơi.” Bố quyết định.
“Thôi đi nhanh lên mọi người ơi, không là mất chỗ đẹp bây giờ!” Điền Kỳ hối thúc.
Thế là ba người cùng nhau chạy vội về phía sân khấu biểu diễn.
Nằm trên giường, Kỷ Dung trằn trọc không thể ngủ nổi, những hình ảnh nhục nhã cứ liên tục hiện ra trong đầu. Cay đắng thay, cơ thể nàng lại phản ứng một cách đáng xấu hổ; cảm giác bị một con cặc to dài đâm sâu tới tận tử cung, lấp đầy cái lồn vẫn còn vẹn nguyên và không tài nào xua tan đi được. Kỷ Dung lắc đầu thật mạnh, cố gạt bỏ những ý nghĩ dâm ô đó ra khỏi trí não. Nàng rời giường, đi vào nhà vệ sinh, vốc nước lạnh dội thẳng lên mặt, hy vọng cái lạnh lẽo ấy sẽ giúp mình tỉnh táo hơn. Nhìn mình trong gương, đôi mắt to ngập nước của nàng tràn đầy sự mê mang. Tương lai rồi sẽ ra sao? Nàng nên làm gì đây? Có nên tố cáo hành vi thú tính của Tần Thụ hay không?
Đầu óc Kỷ Dung quay cuồng với đủ loại ý nghĩ. Cảnh tượng bị nhục nhã khiến nước mắt nàng không tự chủ được mà rơi xuống. Kỷ Dung vốn là một người phụ nữ mạnh mẽ, chưa bao giờ để lộ vẻ yếu đuối trước mặt người khác. Ở nhà, Điền Đại Hải luôn ngoan ngoãn phục tùng nàng; ở cơ quan, công việc của nàng cũng xuôi chèo mát mái. Nàng chưa từng gặp phải biến cố lớn nào, và cũng chưa bao giờ bị nhục nhã đến thế này. Lúc này đây, Kỷ Dung chỉ là một người đàn bà mang nặng tâm tư mà không biết tỏ cùng ai, một người đàn bà đang khao khát một chỗ dựa.
Chẳng biết từ lúc nào, hình bóng Tần Thụ đột ngột xuất hiện trong gương. Kỷ Dung giật mình kinh hãi, vừa định xoay người lại thì đã bị Tần Thụ ôm chặt lấy từ phía sau. Lúc này nàng mới sực nhớ ra, vì Điền Đại Hải quên mang thẻ phòng nên nàng đã không khóa cửa để tránh việc chồng về mà nàng đã ngủ say. Tần Thụ đương nhiên có thể dễ dàng lẻn vào.
“Con… con lại định làm gì?”
Những cảnh tượng dâm ô trước đó vẫn còn rõ mồn một, Kỷ Dung vô cùng hoảng hốt.
Tần Thụ áp sát cái miệng rộng vào vành tai nàng, thì thầm: “Con đến để chơi dì Kỷ Dung, chơi cho dì sướng tê lồn thì thôi.”
Hai tay Tần Thụ luồn qua nách nàng, vươn ra phía trước. Hai bàn tay hắn bóp mạnh lên hai bầu vú của nàng qua lớp quần áo. Kỷ Dung khẽ rên lên “ưmmm”, định giãy giụa nhưng hai bầu vú bị bóp mạnh khiến nàng như một quả bóng bay bị đâm thủng, bao nhiêu sức lực đều tan biến hết. Nàng vặn vẹo cơ thể, nhưng trông không giống như đang phản kháng mà giống như đang khiêu khích thằng cháu trai từ phía sau hơn.
Cơ thể đẫy đà của nàng cọ xát vào ngực, vào bụng Tần Thụ, trong khi đó con cặc* đang cứng ngắc của Tần Thụ cũng ép chặt vào khe mông của nàng.
Tần Thụ càng bóp mạnh, cơ thể nàng càng nhũn ra. Kỷ Dung nhìn mình và Tần Thụ trong gương, ánh mắt nàng dừng lại ở đôi bàn tay to lớn đang điên cuồng nhào nặn hai bầu vú căng tròn của mình. Đôi bàn tay ấy vừa bóp vừa vê, xoa nắn liên tục, mang lại những luồng khoái cảm chạy dọc cơ thể. “Làm sao nó lại dám bóp vú của mình như vậy”, Kỷ Dung xấu hổ đỏ mặt, muốn cử động nhưng chân tay đã rã rời. Lý trí và dục vọng đang đấu tranh kịch liệt trong não bộ nàng.
Bất thình lình, tay phải Tần Thụ chậm rãi di chuyển xuống dưới, mơn trớn vùng bụng bằng phẳng rồi luồn vào trong váy, tấn công thẳng vào cái lồn dâm đãng của Kỷ Dung.
Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào mép lồn, Kỷ Dung thấy gân cốt mình như nhũn ra, đứng không vững nổi nữa. Nàng cảm nhận rõ mồn một ngón tay Tần Thụ đang vẽ những vòng tròn trên lớp quần lót đã thấm ướt dâm thủy, rồi hắn dùng lực ấn mạnh lên lồn nàng, ngón tay len lỏi vào giữa khe lồn.
Từng luồng điện chạy rần rần, cái cảm giác tê tê dại dại ấy từ nơi riêng tư truyền đến.
“Tại sao lại có cảm giác sướng thế này?” Kỷ Dung gào thét trong lòng.
“Dâm thủy ra đầy rồi này, dì Kỷ Dung.” Tần Thụ thầm thì từ phía sau.
Kỷ Dung nhục nhã đỏ mặt, đồng thời cũng uất hận phản ứng dâm đãng của chính cơ thể mình.
Tần Thụ tăng cường xâm phạm vào những điểm nhạy cảm, không ngừng xoa nắn mép lồn và hột le. Sự khiêu khích táo bạo làm dâm thủy tuôn ra xối xả, làm ướt đẫm cả chiếc quần lót.
Nàng đương nhiên cảm nhận được lồn của mình đã ướt nhầy nhụa, không những thế, hình như hai mép lồn còn đang hưng phấn mà mở rộng ra đón nhận.
Tần Thụ hưởng thụ cảm giác mơn trớn cái lồn nhỏ bé qua lớp vải mỏng. Cặp đùi của Kỷ Dung vì bị kích thích mà lúc thì dang rộng, lúc lại kẹp chặt lấy tay hắn. Hơi thở nàng dồn dập, chỉ sợ Tần Thụ mà dùng sức thêm chút nữa là nàng sẽ rên lên dâm đãng ngay lập tức.
Lồn nàng ngày càng ướt, nhiệt độ ngày càng cao. Tần Thụ nhẹ nhàng kéo chiếc quần lót xuống tận đùi. Vậy là toàn bộ vùng kín của nàng đã phơi bày hoàn toàn trước bàn tay dâm ô của thằng cháu.
Chưa bao giờ bị mơn trớn như thế, Kỷ Dung đã quên sạch việc chống cự. Nàng nhắm nghiền mắt, thở dốc khe khẽ. Nếu nói lý trí vẫn đang đấu tranh với dục vọng, thì thực chất toàn bộ cơ thể nàng đã bị dục vọng chiếm trọn. Vợ chồng nàng vốn là những người bảo thủ, chuyện ân ái chỉ theo những tư thế truyền thống và kết thúc trong vòng chưa tới 5 phút. Điền Đại Hải có khi cũng bóp vú vợ, nhưng kỹ thuật thì kém xa Tần Thụ, càng không nói đến việc vừa nhào nặn hai bầu vú vừa dùng ngón tay chơi đùa với cái lồn dâm của nàng như thế này.
Tần Thụ ấn người nàng xuống, bắt nàng hai tay chống lên bồn rửa mặt để hắn dễ dàng hành hạ cái lồn. Hắn dùng ngón tay vạch hai mép lồn ướt át ra, rồi chậm rãi đút một ngón tay vào bên trong.
“Ahhh…!”
Sự thâm nhập đột ngột làm Kỷ Dung rên lên. Ngón tay Tần Thụ càng đút càng sâu, thấy chưa đủ sướng, hắn thọc thêm ngón thứ hai vào rồi bắt đầu móc và quấy liên tục. Những thớ thịt mềm trong lồn Kỷ Dung bị hắn móc đến mức ngứa ngáy, bắt đầu co thắt lại, kẹp chặt lấy ngón tay hắn. Thấy vậy, Tần Thụ lại càng nhấp ngón tay nhanh hơn.
Kỷ Dung không chịu nổi kích thích mãnh liệt này nữa: “Tần Thụ, đừng làm thế nữa… tha cho dì đi con… ưmmm…”
Tần Thụ không đáp, tay hắn trong lồn nàng hơi khựng lại, bắt đầu rà soát khắp nơi.
Kỷ Dung tưởng nó đã nghe lời mình, chợt nhớ ra người nhà đang ở phòng bên, nàng vội vã: “Đừng làm nữa, chú Đại Hải với hai đứa mà thấy thì chết…”
Tần Thụ lên tiếng: “Thế nếu chú không có ở đây thì con được địt dì thoải mái đúng không?”
Nàng định cãi lại thì bất thình lình một cơn khoái cảm cực đại truyền đến từ sâu trong lồn, Kỷ Dung rùng mình dữ dội, bật thốt lên một tiếng kêu đau đớn xen lẫn sung sướng.
Hóa ra Tần Thụ đang tìm điểm G của nàng, và phản ứng vừa rồi cho thấy hắn đã tìm đúng chỗ. Tần Thụ hưng phấn: “Dì Kỷ Dung, dì cứ thích tự lừa mình, nhìn cái mồm dưới của dì xem nó thành thật chưa kìa.”
Nói rồi, hắn tập trung móc liên tục vào điểm G của nàng. Bị tấn công vào nơi nhạy cảm nhất, Kỷ Dung như bị sét đánh, nàng co giật từng đợt, cơ thể hoàn toàn nhũn ra: “Ưmmm! Ưmmm…!”
Kích thích quá lớn làm nàng không kìm được mà hét lên. Cơ thể nàng đã vô thức điều chỉnh tư thế để ngón tay Tần Thụ nhấp vào được thuận tiện nhất.
Tần Thụ liên tục nhấp ngón tay vào lồn, cảm giác ngón tay mình bị bóp chặt bên trong lồn càng làm hắn hăng máu. Một tay hắn giữ chặt người Kỷ Dung, tay kia tiếp tục móc và nhấp điên cuồng.
“Ahhhh…!”
Theo một tiếng rên dài, một dòng dâm thủy lớn phun mạnh ra từ lồn nàng. Kỷ Dung đã lên đỉnh.
Tần Thụ nhấp thêm vài cái nữa rồi mới đắc ý rút tay ra. Kỷ Dung gục xuống bồn rửa mặt trong trạng thái gần như mê man. Tần Thụ đỡ thân trên của nàng dậy, kéo hai dây váy xuống. Cơ thể nàng rã rời, mặc cho hắn làm gì thì làm.
Tần Thụ hì hục một lát cũng lôi được cái áo lót ra khỏi váy, để lộ hai bầu vú căng mọng. Giờ đây, trong bộ dạng quần áo xộc xệch, vú vê phơi bày, trông nàng dâm đãng vô cùng.
Tất cả cảnh tượng đó đều được Kỷ Dung nhìn thấy qua gương. Nhìn chính mình bị trêu đùa mà không hề kháng cự, thậm chí cơ thể còn đang run rẩy vì dư vị của trận lên đỉnh vừa rồi, nàng hoàn toàn suy sụp và bật khóc nức nở: “Dì đã bị con làm nhục thế này rồi, còn chưa đủ sao?”
Nàng khóc lớn, bao nhiêu uất ức và nhục nhã dồn nén bấy lâu nay bùng nổ.
Thấy nàng khóc không thành tiếng, Tần Thụ cũng hơi sững người. Hắn từng nghĩ nàng sẽ phản kháng quyết liệt, và lúc đó hắn chỉ việc dùng con cặc khổng lồ đâm vào lồn là nàng sẽ phải khuất phục. Nhưng phản ứng lúc này của nàng nằm ngoài dự tính của hắn.
Tần Thụ bế nàng ra khỏi nhà vệ sinh rồi đi về phía giường. Hắn để nàng ngồi lên đùi mình, ôm chặt nàng vào lòng. Kỷ Dung chỉ tượng trưng vùng vẫy một chút rồi vùi đầu vào ngực Tần Thụ tiếp tục khóc thút thít.
Nàng oán hận tại sao mình lại bị đối xử như thế này, lại căm ghét chính mình vì không đủ kiên định, thậm chí còn thấy có khoái cảm khi bị trêu đùa. Nàng cũng thầm trách Điền Đại Hải bấy lâu nay đã quá thờ ơ với mình. Đủ mọi cảm xúc đan xen, Kỷ Dung càng nghĩ càng thấy tủi thân, tiếng khóc cũng lớn dần.
Bỗng nhiên, nàng cảm nhận được một sự nóng hổi, mềm mại trên má. Tần Thụ đang hôn đi những giọt nước mắt trên mặt nàng. Hành động của hắn khiến Kỷ Dung thấy cực kỳ không tự nhiên, nàng vội vàng quay mặt đi. Lúc này nàng mới sực tỉnh và nhận ra mình đang ngồi gọn trong lòng Tần Thụ với bộ dạng không ra làm sao cả.
Nàng định thoát ra nhưng vòng tay rắn chắc của Tần Thụ đã khóa chặt lấy nàng. Hắn lên tiếng: “Dì Kỷ Dung, khóc thì cũng đã khóc rồi, dì cứ thuận theo dục vọng của mình đi.”
Câu nói quá đỗi đường đột làm Kỷ Dung không biết trả lời thế nào. Tần Thụ lại bồi thêm: “Thực ra dì được con chơi như thế thấy sướng lắm đúng không?”
“Để con dùng con cặc khổng lồ này để an ủi dì nhé.”
Kỷ Dung ra sức lắc đầu, cố gắng phủ nhận thực tế phũ phàng đó.
“Mọi chuyện đã đến nước này rồi, dì đừng trốn tránh nữa. Chi bằng hãy cứ tận hưởng con cặc của con đi.”
Lúc này, một vật cứng ngắc chĩa thẳng vào giữa hai chân nàng. Kỷ Dung giật mình, nàng thừa biết đó là cái gì.
Tần Thụ nhẹ nhàng nhấc bổng nàng lên rồi hạ xuống. Con cặc gân guốc cứng ngắc thuần thục đâm thẳng vào cái lồn đang ướt nhẫy dâm thủy. Kỷ Dung bắt đầu căng thẳng, mọi sự chú ý đều dồn vào cái đầu cặc to tướng như quả trứng gà đang nong rộng hai mép lồn mình.
Theo đà thâm nhập, thân cặc gân guốc cọ xát vào vách lồn, vò nát những thớ thịt mềm mại mang đến một cảm giác sướng tê tái. Kỷ Dung suýt nữa thì hét lên, đôi bàn tay mềm yếu ớt vô lực chống lên ngực Tần Thụ.
Tần Thụ lúc này cũng sướng đến phát điên, hắn bắt đầu nghi ngờ tuổi thật của Kỷ Dung. Đã sinh hai đứa con mà lồn vẫn còn bót đến thế, từng lớp thịt mềm nhấp nhô bên trong suýt chút nữa làm Tần Thụ không kìm được mà bắn tinh. Hắn thầm nghĩ cái lồn dâm này sinh ra là để chờ hắn tới khai phá và cày cấy.
“Dì Kỷ Dung, nhìn dì giờ ngoan ngoãn chưa kìa.”
Câu nói đó xoáy vào tâm trí Kỷ Dung, nàng lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không thừa nhận.
Tần Thụ nắc thêm vài cái thật sâu, mặt Kỷ Dung đỏ bừng, mồ hôi vã ra như tắm, răng cắn chặt lấy môi đẹp. Đôi bàn tay nhỏ bé của nàng vẫn cố đẩy hắn ra theo bản năng, nhưng cặp mông đang ngồi trên hạ bộ của Tần Thụ lại không ngừng vặn vẹo phối hợp nhịp nhàng.
Khi Tần Thụ bắt đầu dập liên hồi, đôi lông mày Kỷ Dung nhíu chặt, miệng phát ra những tiếng kêu: “Ahhh… ưmmm… ahhh…”
Nghe tiếng rên rỉ, Tần Thụ càng hăng máu dập nhanh hơn, chỉ muốn dùng con cặc khổng lồ này để thu phục hoàn toàn người dì xinh đẹp trong lòng.
Kỷ Dung lắc đầu điên cuồng. Sự khiêu khích trong phòng vệ sinh lúc nãy đã kích phát cơn nứng của nàng, giờ lại bị con cặc cứng ngắc của Tần Thụ đâm thẳng vào tới tận tử cung, cái lồn dâm sau khi được khai phá đã bắt đầu biết mùi sung sướng, dục hỏa bùng lên thiêu rụi chút lý trí còn sót lại của nàng.
Dập thêm hơn trăm cái, Tần Thụ bỗng nhiên rút con cặc ra, điều này làm Kỷ Dung bất ngờ, đôi mắt mê dại nhìn hắn.
Tần Thụ cười dâm đãng, lật người nàng lại, bắt nàng quỳ sấp trên giường.
Ngay trong phòng khách sạn của khu nghỉ dưỡng, Tần Thụ bắt nàng tạo một tư thế dâm ô hết mức: hai bầu vúcăng tròn mọng nước lủng lẳng trước ngực, váy bị vén lên tới tận eo, chiếc quần lót vẫn còn vương lại ở giữa đùi càng làm tăng thêm vẻ dâm mỹ. Nhìn người dì là giáo viên cao quý, thường ngày đứng trên bục giảng nói đạo lý rõ ràng, giờ đây đang quỳ dưới thân mình, Tần Thụ cảm thấy một khoái cảm chinh phục cực đại.
Tuy nhiên, Tần Thụ biết rõ hắn vẫn chưa hoàn toàn thu phục được người đàn bà này. Chỉ khi nào người dì đoan trang này hoàn toàn quy phục dưới con cặc của hắn, hắn mới thực sự là người chiến thắng.
Kỷ Dung bị ép vào tư thế này thì nhục nhã vô cùng, nhưng cơ thể nàng đã nhũn ra, lồn nàng trống rỗng đến phát điên. Nàng cố nén cơn ngứa ngáy từ sâu trong khe lồn. Kỷ Dung nằm mơ cũng không ngờ cơ thể mình lại chìm đắm trong khoái cảm do con cặc của thằng cháu mang lại như thế.
Tần Thụ nắm chặt con cặc, dí đầu cặc vào cửa lồn Kỷ Dung, di nát hai mép lồn đang sưng tấy. Hắn kiên nhẫn cọ xát, thỉnh thoảng lại nhấp đầu cặc vào lỗ lồn một chút rồi lại rút ra, đắc ý nhìn cái miệng lồn đang co thắt nhẹ nhàng như đang oán trách tại sao chưa đút vào.
Cái lồn bị trêu đùa càng trở nên thèm khát, ngứa ngáy điên cuồng.
“Đút vào đi, làm ơn, dù chỉ nhấp một cái thôi cũng được.” – Kỷ Dung thầm gào thét trong lòng.
Nàng không tin nổi mình lại có ý nghĩ dâm đãng đó. Ngay lúc đó, Tần Thụ thừa thắng xông lên, đâm thẳng toàn bộ con cặc vào sâu trong lồn nàng.
“Ahhh…!”
Kỷ Dung rên lên một tiếng đầy sung sướng.
Tần Thụ bám chặt lấy cặp mông căng mẩy của nàng. Theo bản năng, nàng định gạt tay hắn ra nhưng Tần Thụ đã chộp lấy tay nàng, rồi bắt đầu dập cặc điên cuồng như đang cưỡi ngựa.
“Ahhh… ahhh… ahhh… ưmmm…!”
Tiếng rên la dâm đãng của nàng không thể kiểm soát được nữa mà phát ra ngoài.
Kỷ Dung vốn đang ở tuổi hồi xuân sung mãn, nếu cứ sống bình thường thì dục vọng sẽ bị chôn vùi, nhưng Tần Thụ đã thay đổi tất cả. Con cặc của Tần Thụ to và dài hơn của Điền Đại Hải rất nhiều. Thực tế, từ lúc giúp Tần Thụ thủ dâm, dục vọng sâu thẳm trong nàng đã thức tỉnh. Biết bao nhiêu lần sau khi sục cho Tần Thụ xuất tinh, nàng lại cảm thấy trống rỗng vô cùng, quần lót đã ướt đẫm dâm thủy từ lâu mà nàng vẫn cố tình phớt lờ. Mọi dục vọng bùng nổ khi con cặc của Tần Thụ đâm vào lồn nàng lần đầu tiên, không gì có thể che giấu được nữa.
Con cặc của Tần Thụ liên tục nắc vào rút ra trong người Kỷ Dung, lúc sâu lúc nông, xoay tròn liên hồi làm vách lồn nàng co thắt kịch liệt. Khoái cảm như sóng thần nhấn chìm lý trí của nàng: “Ahhh… ahhh… không được… ahhh… ưmmm…”
Tần Thụ vẫn chưa thỏa mãn, hắn dập mạnh cái đầu cặc to tướng vào tận tử cung nàng. Kỷ Dung gục xuống gối, nhắm mắt tận hưởng hương vị tuyệt diệu này. Thấy vậy, Tần Thụ càng hăng máu địt mạnh hơn nữa.
Dâm thủy tuôn ra ngày càng nhiều, tiếng nhóp nhép vang lên chói tai. Một luồng dâm thủy nóng hổi từ trong lồn phun ra, người Kỷ Dung run rẩy kịch liệt, nàng đã lên đỉnh. Tần Thụ thấy cặp mông nàng càng thêm vểnh lên, hắn khoái chí vung tay tát một phát thật mạnh vào mông nàng: “Bạch!”
“Ah!” Kỷ Dung kêu lên vì đau.
Tần Thụ nắc thêm mấy phát, nàng lại rên lên: “Ưmmm…”
Tiếp theo lại là một cái tát nữa: “Bạch!” – “Ahhh!”
Tần Thụ cúi xuống áp sát lưng nàng, thì thầm vào tai: “Con làm dì sướng lắm đúng không?”
“Ahhh… ưmmm… đừng nói nữa… ahhh…” Kỷ Dung khó khăn thốt ra lời. Kích thích trong lồn quá mạnh khiến nàng không thể mở miệng nổi.
“Đang làm chuyện dâm đãng thì phải nói lời dâm đãng chứ dì.”
“Ahhh… ahhh… ưmmm… ưmmm… ahhh…”
“Để con dạy dì cách làm cô giáo nhé.” Tần Thụ bảo: “Nhưng phải thiết lập uy quyền của giáo viên đã.”
Tần Thụ đứng thẳng người, chậm rãi rút con cặc ra, chỉ để lại cái đầu cặc ở cửa lồn. Kỷ Dung yếu ớt quay đầu nhìn lại, Tần Thụ nhếch mép cười rồi dập một cú trời giáng, đâm lút cán vào tận tử cung!
“Ahhh!” Kỷ Dung hét lên vì bị nắc quá sâu.
“Mới có một cú thôi, còn hai cú nữa nhé!”
Tần Thụ lại rút cặc ra, lấy đà rồi dập mạnh hơn, nhanh hơn cú trước: “Bạch!”
“Ahhh!” Kỷ Dung ngửa đầu lên.
Hắn lại rút ra, Kỷ Dung van nài: “Đừng… đừng đút vào nữa…”
“Dì nói gì cơ?”
“Đừng…. nữa… đừng đút vào nữa…”
“Thế con đang đút vào chỗ nào của dì đây?” Tần Thụ vừa hỏi vừa nhẹ nhàng nhấp cặc trong lồn nàng.
“Ưmmm… ưmmm…” Kỷ Dung rên rỉ đầy hưởng thụ.
“Dì Kỷ Dung nói tiếp đi chứ.”
Nàng lúc này đã mê muội hoàn toàn: “Con đang… đút vào… bên dưới của dì.”
“Nói cho rõ xem nào, là cái lồn dâm hay là lỗ đít?”
“Là lồn… ưmmm… ưmmm…”
“Dì thích không?”
“Ưmmm… ahhh… ưmmm…” Nàng chỉ rên rỉ mà không trả lời thẳng.
Tần Thụ nhướn mày, nắc mạnh thêm mấy cái: “Thích hay không thích?”
“Ahhh… ahhh… dì thích… thích lắm…”
Tần Thụ cười đểu: “Sau này có cho con địt dì nữa không?”
“Ahhh… ahhh… có… ahhh… mau… mau… địt dì đi…”
Kỷ Dung đã hoàn toàn chìm đắm trong bể dục vọng.
“Con thích chơi dì lúc nào thì chơi nhé.” Tần Thụ bắt đầu tăng tốc độ dập.
“Ahhh… ahhh… ưmmm… ahhh… mau địt dì đi… ahhh…!”
Tiếng rên la và những lời dâm đãng của nàng làm Tần Thụ sướng đến phát điên, máu trong người sôi sùng sục, một luồng nhiệt chạy thẳng xuống hạ bộ. Hắn biết mình sắp bắn nên bắt đầu cú nắc cuối cùng.
“Ahhh… dì Kỷ Dung… chổng mông cao lên chút nữa…”
“Ahhh… dì không chịu nổi… ahhh… ưmmm…”
Tần Thụ dùng hai tay bóp chặt hai bầu vú của nàng rồi nhấc bổng người nàng lên. Cả lồn và vú cùng bị tấn công, Kỷ Dung rên rỉ điên cuồng: “Ahhh… dì… không xong rồi… ahhh…!”
“Ahhh… con sắp bắn… địt chết dì này… địt cho nát lồn dì luôn…!”
Bất ngờ, từ trong lồn Kỷ Dung trào ra một đợt dâm thủy xối xả, tưới đẫm lên con cặc của Tần Thụ. Bị kích thích cực độ, hắn gầm nhẹ một tiếng, tinh dịch như thác lũ phun trào, bắn xối xả vào sâu trong tử cung nàng. Luồng tinh trùng nóng hổi làm Kỷ Dung sướng đến mức hai mắt trợn lên trắng dã, bật ra những tiếng rên rỉ nũng nịu.
Trận mây mưa kết thúc, Kỷ Dung nằm vật ra giường thở dốc, Tần Thụ từ phía sau ôm lấy nàng, tay vẫn không ngừng mơn trớn bầu vú. Khi lý trí quay lại, nàng nhớ đến cảnh tượng dâm ô vừa rồi mà chỉ muốn độn thổ. Nhưng dư vị của trận lên đỉnh vẫn còn đó, nàng nằm trong lòng Tần Thụ mà thấy vô cùng thoải mái. Nàng định nói gì đó, sau một hồi lưỡng lự, nàng hỏi: “Sau này con định thế nào?”
Tần Thụ bóp mạnh vào bầu vú nàng, khiến nàng khẽ rùng mình, rồi hắn nói: “Dì Kỷ Dung! Trước đây là dì giúp con giải toả. Còn bây giờ thì là hai chúng ta cùng giúp nhau giải toả thôi mà.”