Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Chương 16

Buổi biểu diễn lớn tuy không có người dẫn chương trình chuyên nghiệp, nhưng trong đó có mấy màn nhảy bốc lửa rất đáng chú ý. Hệ thống ánh sáng và âm thanh tại hiện trường cũng vô cùng hoành tráng và chấn động. Sau gần hai tiếng đồng hồ, buổi diễn cuối cùng cũng khép lại. Điền Kỳ trở về phòng của Kỷ Dung còn Điền Tây cùng Điền Đại Hải quay về phòng. Tần Thụ đã nằm trên giường, trông có vẻ như đã ngủ say từ lâu.

Điền Đại Hải sau một ngày mệt mỏi, vừa về phòng là nằm xuống ngủ ngay. Điền Tây cũng đành ngủ theo.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên ngoài trời lại đổ mưa tầm tã.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Điền Đại Hải vẫn còn ôm ảo tưởng trời sẽ tạnh, nhưng mưa lại càng lúc càng nặng hạt. Thấy đã gần 11 giờ trưa mà mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, trong khi sau 12 giờ sẽ bị tính thêm tiền phòng một ngày mới, Điền Đại Hải thở dài một tiếng. Vốn dĩ ông ta định ở lại thêm một đêm, nhưng giờ đành phải dọn đồ về nhà sớm. Nhắc đến chuyện về nhà, lần này cả gia đình đều đồng ý ngay lập tức, điều này khiến Điền Đại Hải cảm thấy khá lúng túng.

Sau khi trả phòng, Điền Đại Hải lái xe đưa cả nhà về. Kết thúc một chuyến nghỉ dưỡng không mấy trọn vẹn tại Trường Nhạc sơn trang.





Về đến nhà, có thể thấy rõ sự thất vọng trên mặt Điền Đại Hải. Ông ta muốn đưa cả nhà đi chơi một chuyến thật vui vẻ, không ngờ lại bị một trận mưa lớn phá hỏng, thật là đen đủi hết mức! Ông trời dường như còn muốn trêu ngươi hơn khi cả nhà vừa về đến nơi không lâu thì mây tan nắng rạng.

Điền Tây chợt nhớ ra mình vẫn còn một đống bài tập chưa đụng đến, bèn lôi từ trong cặp ra một xấp dày cộp. Chỉ riêng đống bài thi tiếng Anh của cô Tô Nhan đã mấy tờ, rồi còn toán, vật lý, hóa học đủ cả. Nhìn đống bài tập mà Điền Tây hoa cả mắt, nghĩ đến việc chỉ còn một ngày rưỡi nữa là hết nghỉ, Điền Tây chỉ còn cách vùi đầu vào làm bài tập.

Đúng lúc này, Tần Thụ đi vào phòng lấy cặp sách, có vẻ nó cũng định làm bài tập. Nhưng cái bàn học duy nhất trong phòng đã bị Điền Tây chiếm mất, nên nó đành lủi thủi xách cặp đi ra ngoài. Điền Tây cũng chẳng buồn quan tâm nó đi đâu.

Một khi đã bắt đầu làm bài, Điền Tây sẽ rơi vào trạng thái quên hết sự đời. Cả buổi chiều trôi qua trong biển đề thi, ăn cơm tối xong, Điền Tây lại tiếp tục chiến đấu xuyên màn đêm.

Đến tận 9 giờ tối, Điền Tây mới giải quyết xong hơn một nửa số bài tập. Thở phào một hơi dài, Điền Tây bước ra khỏi phòng. Điền Kỳ và Điền Đại Hải đều đã ra ngoài, không gian vô cùng yên tĩnh. Cửa phòng của Kỷ Dung đang đóng chặt, Điền Tây định vào nhưng rồi lại thôi, chắc là Kỷ Dung và Tần Thụ đang ở bên trong học bài.

Điền Tây lấy một chai nước từ tủ lạnh, nhấp một ngụm nhỏ, thầm thắc mắc không biết Kỷ Dung và Tần Thụ đang làm gì ở trong đó?

Điền Tây sang phòng của Điền Kỳ, mở máy tính của chị lên. Khi màn hình chào mừng hiện ra, nó lại yêu cầu mật khẩu khởi động máy!

Điền Tây thử vài cái như sinh nhật của chị, số QQ đều không được. Cuối cùng gặp may khi nhập bừa sáu con số 6 thì lại vào được ngay.

Điền Tây mừng rỡ vô cùng. Việc đầu tiên tất nhiên là đăng nhập QQ. Lưu An đã gửi tới mấy tin nhắn, Điền Tây mở ra xem, toàn là hỏi thăm tiến độ làm bài tập. Thấy nó vẫn đang online, Điền Tây nhắn lại: “Tôi thì chắc chắn sẽ làm xong thôi, chỉ sợ ông không chép kịp thôi.”

“Người anh em à, ông làm tôi sắp phát điên rồi đấy.” Lưu An nhắn lại rất nhanh.

“Ông vẫn chưa tin vào tốc độ tay của tôi sao?” Nó bồi thêm một câu.

Điền Tây định gõ chữ trêu chọc thì Lưu An lại gửi thêm một tin nữa: “Hôm qua tôi sắp tinh tận nhân vong rồi.”

“Sao thế?” Tim Điền Tây đập mạnh một cái.

“Kích thích vãi lồn luôn. Ông mau vào trang web đó mà xem.”

Điền Tây lập tức mở cái trang web sex quen thuộc đó ra. Nhập tài khoản mật khẩu xong thì báo sai, Điền Tây liền nhắn tin chất vấn Lưu An.

“Haha, người anh em, ông biến mất bao nhiêu ngày trời làm tôi cứ tưởng ông lờ tôi rồi, nên tôi mới đổi mật khẩu đấy.”

“Tôi đi du lịch mà. Thôi được rồi, mau đưa mật khẩu mới đây.” Điền Tây giải thích.

Lưu An nhanh chóng gửi mật khẩu qua.

Sau khi vào được trang web, Điền Tây mở đồng thời bài đăng của Lý Hân và bộ truyện kia. Bài đăng của Lý Hân vẫn im hơi lặng tiếng, Điền Tây hỏi Lưu An: “Chẳng có gì mới cả à?”

“Gì mà không có, ông nhìn ở trang chủ ấy.”

Hóa ra thứ Lưu An nói không phải là trang của Lý Hân. Trang chủ quả nhiên tràn ngập những video sex kích thích, nhưng Điền Tây chẳng mặn mà gì với mấy cái đó nên nhắn lại: “Giả tạo quá, không muốn xem.”

“Ông đúng là chẳng biết thưởng thức cái đẹp gì cả.”

Bộ truyện kia cuối cùng cũng có chương mới, mà lại còn cập nhật liên tục mấy đoạn ngắn trong ngày hôm nay. Điền Tây xem kỹ thì thấy có 2 đoạn vào buổi chiều và 1 đoạn vừa mới đăng xong. Điền Tây bắt đầu đọc từ đoạn đầu tiên: “Tranh thủ lúc đi vệ sinh vào gõ mấy chữ, không có thời gian viết chi tiết nên sau này rảnh tôi sẽ kể kỹ hơn. Vừa mới địt bà dì dâm đãng của tôi một trận xong, cái lồn của bà ấy cứ vừa mút vừa kẹp chặt lấy con cặc của tôi, sướng vãi lồn. Giờ dì vẫn đang ở trong phòng, đợi tí nữa tôi sẽ lại vào địt bả ấy thêm một trận nữa. Phê đéo chịu được.”

Thời gian đăng bài là 2 giờ 3 phút chiều.

Đoạn tiếp theo được cập nhật vào hơn 4 giờ chiều: “Anh họ chả tôi ở ngay tại phòng bên cạnh, tôi nhiều lần địt lút cán chạm tới tận cửa tử cung, dì tôi phải bịt miệng không dám rên thành tiếng, kích thích vãi lồn. Dì bị tôi chơi đến mức sướng tê người, khi tôi dí cặc vào sát mồm, dì chẳng chút do dự mà ngậm lấy ngay. Tôi thừa biết dì đang tính gì, dì muốn tôi mau xuất tinh để thoát tội chứ gì, ha ha, nhưng dì không biết tôi là ai rồi. Tôi giữ chặt gáy dì, hết nắc bên trái lại dập bên phải, tất nhiên không quên dạy dì kỹ năng bú mút. Dì ấy bú cặc tôi suốt hơn hai mươi phút mà vẫn chưa chịu nhả ra. Tôi bế thốc dì lên bàn học, nắc tới tấp không nghỉ vào lồn dì ấy, dì nhìn tôi u oán, đôi mắt tội nghiệp đó suýt làm tôi bắn tinh ngay lập tức. Tiếp theo tôi bắt dì nằm sấp trên bàn trang điểm rồi địt từ phía sau. Bao nhiêu tuyệt chiêu tôi tung ra hết, tôi còn gác một chân dì lên mặt bàn để dì có thể nhìn rõ mồn một cảnh con cặc vĩ đại của tôi đang dập như mây vào cái lồn dâm của dì. Nhìn bà dì kiêu ngạo bị tôi chơi cho lên đỉnh liên tục, mẹ kiếp sướng không tả nổi.”

Điền Tây xem mà miệng đắng lưỡi khô, lập tức đọc tiếp phần cập nhật buổi tối, bài này đăng lúc 9 giờ tối: “Không ngờ buổi tối lại có cơ hội ngon thế này, phải tiếp tục dạy dỗ bà dì xinh đẹp thôi. Dì giao cho tôi một đống bài tập, tôi bảo không biết làm, dì nhất định không chịu đưa đáp án nên tôi tức mình bắt dì quỳ xuống bú cặc cho tôi. Có người dì dâm đãng thế này phục vụ thì làm bài tập cũng hăng máu hẳn. Nhưng bài tập làm sao sướng bằng việc địt dì. Tôi bắt dì ngồi lên người mình, nhấp đến mức dì mờ mắt vì sướng. Dì vẫn còn chút tỉnh táo, tôi liền hỏi dì thích cặc to hay cặc nhỏ. Dì bảo thích cặc to. Tôi lại hỏi cặc tôi có to không. Dì bảo to. Tôi tiếp tục hỏi dì có thích cặc của tôi không, dì im lặng một lúc, tôi liền nắc mạnh một cái rồi hỏi lại, dì mới chịu thốt ra là: thích. Tôi khoái nhất cái tính rụt rè e thẹn của dì, chinh phục kiểu đó mới kích thích. Giờ 9 giờ rồi, không biết đêm nay còn được dạy dỗ dì thêm bao lâu nữa.”

Đọc xong mấy bài này, Điền Tây thực sự không thể tin nổi chuyện loạn luân như vậy lại có thể xảy ra, người dì lại cam tâm tình nguyện quy phục dưới con cặc của thằng cháu ruột. Điền Tây lướt xem bình luận, rất nhiều người kêu gào chủ thớt đăng ảnh người dì lên. Điền Tây định gõ bình luận nhưng trái tim đang đập loạn nhịp vì chấn động mãi không thể bình tĩnh lại được, nên đành thôi.

Dạo thêm một vòng trang web, Điền Tây lo Điền Kỳ về bắt gặp mình động vào máy tính thì lại rắc rối to, chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi đã thấy toát mồ hôi hột. Điền Tây tắt máy, đi ra khỏi phòng chị. Thấy cửa phòng Kỷ Dung đóng chặt, Điền Tây gõ cửa nhưng bên trong không có động tĩnh gì, cửa không khóa nên Điền Tây đẩy cửa bước vào.

“Điền Tây đấy à.”

Kỷ Dung đang ngồi trên giường, quay đầu nhìn Điền Tây.

Tần Thụ đang ngồi ở bàn học cũng quay lại nhìn.

“Con vào ngó xem mẹ làm gì thôi.” Điền Tây nói.

Nhìn Kỷ Dung mặt đỏ hồng, vẻ mặt rất lạ lùng. Có vẻ nàng bị Điền Tây nhìn chằm chằm nên thấy không thoải mái.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng quỷ dị.

“Bài tập con làm xong chưa?” Kỷ Dung hỏi.

“Con làm được hơn nửa rồi ạ.” Điền Tây đáp.

“Chắc là mệt lắm nhỉ.”

“Vâng, cũng hơi mệt ạ.”

Cảm thấy không khí trong phòng quá ngột ngạt, Điền Tây bảo: “Thôi con ra ngoài đây.”

“Ừ.” Nàng gật đầu.

Ra khỏi phòng ngủ, Điền Tây ra sofa xem tivi. Một lát sau Kỷ Dung bước ra hỏi: “Chị con vẫn chưa về à?”

“Dạ chưa mẹ ạ.” Điền Tây trả lời.

“Lớn tướng rồi mà chẳng để ai yên tâm cả.”

Kỷ Dung quy định Điền Kỳ không được về muộn, tầm này là đã bị coi là muộn rồi. Nhưng hôm nay trông nàng có vẻ rất mệt mỏi, nếu như mọi khi chắc chắn nàng đã nổi trận lôi đình gọi điện giục chị về rồi, nhưng giờ nàng chỉ lẳng lặng đi tắm rồi lại đi vào phòng.

Tivi toàn chiếu mấy bộ phim nhảm nhí, Điền Tây chịu không nổi nên cũng đi tắm rồi về phòng nằm.

Lúc Điền Đại Hải và Điền Kỳ về, cả hai đều bị Kỷ Dung mắng cho một trận tơi bời. Nhưng Điền Tây thấy chị mình có vẻ chẳng để tâm lắm.

Ngày hôm sau, buổi sáng Điền Tây đi chơi bóng rổ với Lộ Tinh, chiều về làm nốt bài tập, một ngày trôi qua nhanh chóng. Ăn tối xong, Điền Đại Hải lái xe đưa Điền Tây, Kỷ Dung và Tần Thụ tới trường.

Nghe mẹ nói nhà trường đã giải quyết được vấn đề thiếu phòng, ngay cạnh khu giáo viên có một dãy nhà cũ được cải tạo thành ký túc xá học sinh. Tần Thụ không cần phải ở tầng hầm nữa.

Vừa về tới phòng ký túc xá, Lưu An đã lao tới vồ lấy Điền Tây.

“Ông định giết người à!” Điền Tây hét lên.

“Người anh em, thiếu một sợi lông chân của ông tôi cũng không cam lòng đâu.”

Điền Tây lôi đống bài tập trong cặp ra: “Nè, cho ông đấy.”

Nhìn đống bài thi đầy đặc chữ đen, Lưu An sướng rơn: “Đỉnh vãi lồn!”

Đỗ Vĩ cũng sán lại: “Cho tôi mượn chép với.”

“Để tôi chép toán trước, mấy môn kia ông chép trước đi.” Lưu An phân chia.

“Cho mượn… bài thi tiếng Anh với.” Trương Tiểu Nghệ bất ngờ lên tiếng.

Nó ngồi trên giường nhìn bọn Điền Tây, vẻ mặt rất ngây ngô. Trương Tiểu Nghệ vốn là học sinh ngoan, lần này lại đi mượn bài tập làm Điền Tây thực sự ngạc nhiên.

Lưu An trêu chọc: “Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.”

“Càng nhiều đồng đạo thì càng vui chứ sao.” Đỗ Vĩ cười bảo.

Trương Tiểu Nghệ có chút ngượng ngùng, ấp úng: “Tại… tiếng Anh lần này hơi khó.”

Điền Tây thấy lạ, hỏi: “Chẳng phải ông vẫn luôn thích môn tiếng Anh sao?”

“Đúng đấy.” Lưu An bồi thêm: “Chẳng phải ông còn bảo cô Tô Nhan là cô giáo xinh đẹp nhất mà ông từng gặp à?”

Trương Tiểu Nghệ đỏ mặt: “Tôi nói thế bao giờ đâu…”

“Ha ha.” Cả Đỗ Vĩ và Lưu An đều cười rộ lên.

“Thôi được rồi.” Điền Tây can: “Người ta chỉ mượn chép bài thôi mà, hai ông chép được chẳng lẽ không cho người khác chép à?”

Đỗ Vĩ bảo: “Thôi không cãi nhau với ông nữa, chép bài là việc trọng đại.”

“Đúng đúng, mau chép đi thôi.”

Hai thằng nó vùi đầu vào đống bài tập, Điền Tây vừa thu dọn đồ đạc vừa để ý Trương Tiểu Nghệ. Nó lững thững từ trên giường xuống, ngồi vào bàn học chép bài tiếng Anh một cách chậm chạp. Sắc mặt nó thay đổi thất thường, thỉnh thoảng lại dừng bút như đang trầm tư điều gì đó rất nghiêm trọng, rồi mãi sau mới tỉnh người lại để chép tiếp.

“Điền Tây!”

Dưới lầu có tiếng người gọi lớn.

Điền Tây nhìn xuống, hóa ra là Lộ Tinh. Điền Tây chạy xuống lầu hỏi: “Ông đến trường từ bao giờ thế?”

“Chơi bóng với ông xong là tôi đến báo danh luôn.” Lộ Tinh bảo: “Tôi chẳng biết ông ở phòng nào nên cứ đứng dưới này gọi bừa.”

“Ha ha, ông không sợ tôi chưa lên à. Mà sáng nay sao không nói với tôi?”

“Quên mất.”

“Phòng ông ở đâu?”

“Phòng 603.” Nó chỉ lên trên.

Ký túc xá của Điền Tây ở tầng 2, cách nhau khá xa. Điền Tây bảo: “Để bậc đàn anh này dẫn ông đi làm quen với trường lớp chút nhé.”

Hai đứa đi dạo một vòng quanh trường, cuối cùng dừng lại ở sân bóng rổ. Nhìn đám người đang chơi bóng bên trong, Điền Tây đoán Lộ Tinh cũng đang ngứa ngáy tay chân lắm. Nhưng trời đã tối mịt, sân bóng lại không có đèn nên hứng thú cũng nhanh chóng tan biến.

Rời khỏi sân bóng, cả hai thong thả đi về phía ký túc xá.

“Điền Tây!”

Tiểu Tĩnh xuất hiện ngay trước mặt.

Vì hôm nay là ngày tựu trường nên Tiểu Tĩnh không mặc đồng phục. Nàng diện một chiếc váy ngắn chữ A phối với áo voan trắng, tóc mái lưa thưa che bớt vầng trán trông vô cùng đáng yêu.

“Nghe bạn cùng phòng bảo anh ra ngoài nên em đi tìm xem sao, không ngờ lại gặp ngay.”

“Chào chị dâu ạ!” Lộ Tinh lém lỉnh chào hỏi.

Tiểu Tĩnh bị gọi một tiếng “chị dâu” thì mặt đỏ bừng lên.

Thằng nhóc này chắc chắn đã lén xem ảnh trong cái thùng đồ Điền Tây gửi rồi. Điền Tây giới thiệu: “Đây là thằng bạn thân của anh, đàn em khóa dưới Lộ Tinh.”

“Lộ Tinh là được rồi, thêm chữ đàn em vào làm gì.” Tiểu Tĩnh mỉm cười: “Chào em, chị là Trần Tĩnh.”

“Chị dâu với anh Điền Tây học cùng lớp ạ?”

“Đừng gọi chị như thế, cứ gọi tên là được rồi.” Tiểu Tĩnh thẹn thùng bảo.

“Không, hai người khác lớp.” Điền Tây đáp lời.

Lộ Tinh vỗ vai Điền Tây cười bảo: “Thôi tôi không làm kỳ đà cản mũi hai người nữa, tôi về trước đây.”

Lộ Tinh đi rồi, Điền Tây và Tiểu Tĩnh sánh vai bước đi bên nhau. Mấy ngày không gặp, giờ được ở cạnh nàng, lòng Điền Tây thấy vừa ngọt ngào vừa hạnh phúc. Nhưng nói thật, đi dạo trong sân trường rủi ro bị bắt gặp là rất lớn, nên cả hai nhanh chóng lẩn vào khu hậu hoa viên vắng vẻ. Tiểu Tĩnh lúc nào cũng kè kè cái máy ảnh, nàng lôi ra khoe với Điền Tây những khoảnh khắc đẹp mà nàng đã chụp được mấy ngày qua.

Chụp ảnh là đam mê lớn nhất của Tiểu Tĩnh, những tấm hình nàng chụp đều rất xuất sắc. Điền Tây không ngớt lời khen ngợi khiến nàng sướng rơn. Nhìn nàng, Điền Tây sực nhớ tới thằng khốn Lý Hân, bèn hỏi: “Cái thằng…”

“Thằng nào cơ?”

“Thằng Lý Hân ấy, sau đó nó còn đến làm phiền em không?”

Tiểu Tĩnh nhìn Điền Tây trân trối: “Có chứ. Nhưng em chẳng thèm để ý đến nó.”

“Thế à.” Điền Tây ậm ừ.

“Cái thằng đó mặt dày thật đấy, em đã bảo là có người yêu rồi mà nó cứ bám theo mãi.” Tiểu Tĩnh khoác tay Điền Tây, cười hì hì: “Nhưng em sẽ kiên trì yêu anh Điền Tây một trăm năm không đổi nhé.”

Hai đứa ngồi xuống một chiếc ghế đá trong chòi nghỉ. Vì Tiểu Tĩnh mặc váy ngắn nên khi ngồi xuống, cặp đùi trắng nõn nà của nàng lộ ra mồn một. Nhìn cặp đùi ấy, lòng Điền Tây ngứa ngáy không chịu nổi, chỉ muốn lột phăng cái váy ra để thám hiểm khu vực tam giác bí ẩn bên trong. Điền Tây giật mình vì ý nghĩ dâm đãng đó của mình, thầm trách chắc tại dạo này xem truyện sex nhiều quá nên đầu óc mới đen tối như vậy. Đang tự kiểm điểm thì Tiểu Tĩnh bỗng tựa đầu vào vai Điền Tây, Điền Tây theo bản năng vòng tay ôm lấy bờ vai nàng.

Tiểu Tĩnh thủ thỉ: “Điền Tây, anh nghĩ sau khi tốt nghiệp mình còn được ở bên nhau không?”

Nghe câu đó Điền Tây thấy mủi lòng: “Trừ khi em bỏ anh thôi, mà kể cả em có bỏ anh thì anh vẫn sẽ yêu em suốt đời.”

“Thật không?” Mắt Tiểu Tĩnh long lanh.

Điền Tây cười: “Anh lừa em làm con chó.”

“Em không muốn yêu chó đâu, nên anh không được lừa em đấy.”

Điền Tây gật đầu, nhìn đôi môi nhỏ xinh đang nũng nịu của nàng, Điền Tây như bị bỏ bùa mê, cúi xuống hôn lấy hôn để. Tiểu Tĩnh nhắm mắt, nhẹ nhàng ôm lấy Điền Tây, để mặc cho Điền Tây vụng về gặm nhấm đôi môi mình. Tim Điền Tây đập liên hồi, bàn tay không tự chủ được mà sờ soạn lên cặp đùi trắng nõn của nàng. Tay Điền Tây run rẩy, đôi chân Tiểu Tĩnh cũng khẽ run lên, cả hai đều cảm nhận rõ nhịp tim đang tăng nhanh chóng mặt.

Điền Tây mải mê đến mức quên cả hôn, bàn tay cứ thế lấn tới, kéo chiếc váy ngắn ngược lên trên. Váy đã bị kéo lên sát tận bẹn, mém chút nữa là chạm vào mu lồn thì Tiểu Tĩnh giật mình thoát khỏi vòng tay Điền Tây, mặt đỏ như gấc chín. Điền Tây cũng theo phản xạ rụt tay lại ngay lập tức.

Cả hai rơi vào im lặng ngượng ngùng. Một lúc sau, Tiểu Tĩnh đứng dậy lí nhí: “Muộn rồi, mình về thôi anh.”

Điền Tây cũng đứng dậy, ôm nàng vào lòng thêm lần nữa: “Cho anh ôm thêm tí nữa đi.”

Tiểu Tĩnh đứng im trong lòng Điền Tây, nheo mắt cười bảo: “Điền Tây, anh hư lắm nhé!”

Sau khi chia tay Tiểu Tĩnh, Điền Tây quay lại phòng ký túc xá. Lưu An và Đỗ Vĩ đã kéo rèm giường, hai thằng đang chúi mũi vào chơi game trên máy tính.

Điền Tây hỏi: “Hai ông chép xong rồi à?”

Lưu An đáp: “Xong từ đời tám hoánh nào rồi!”

Đỗ Vĩ cười hắc hắc: “Mấy bài này muỗi thôi mà!”

Điền Tây thở dài, mình hì hục làm cả buổi mà chúng nó chép loáng cái là xong.

Trương Tiểu Nghệ bỗng lên tiếng: “Tôi vẫn chưa chép xong, cho tôi mượn thêm lúc nữa nhé.”

Điền Tây nhìn sang thấy nó vẫn đang cắm cúi chép bài: “Tôi cũng không vội, ông cứ chép đi, xong thì trả bài thi cho tôi là được.”

“Mẹ kiếp, sao cái bài tiếng Anh của cô Tô Nhan mà nó chép lâu thế không biết.” Điền Tây thầm nghĩ.

Nằm trên giường, nghĩ đến kỳ học mới sắp bắt đầu, Điền Tây thấy trong lòng rạo rực hưng phấn. Tương lai phía trước dù là một ẩn số, nhưng Điền Tây chẳng hề thấy sợ hãi chút nào.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng