Chương 17
Thời gian đi học cứ thế trôi qua tẻ nhạt vô cùng. Lên lớp được ba ngày, đến buổi trưa, cô Tô Nhan với vẻ mặt nghiêm nghị gọi Điền Tây vào văn phòng. Tuy cô đang nghiêm mặt lại nhưng khuôn mặt cực đẹp của cô lại mang một phong vị rất riêng, làm Điền Tây nhất thời quên bẵng đi cái nguy hiểm đang cận kề. Cô Tô Nhan ngồi trên ghế, rút ra mấy tờ bài thi, Điền Tây liếc mắt qua là biết ngay đống bài tập kỳ nghỉ, trong lòng thầm kêu khổ. Cô Tô Nhan lạnh lùng mở lời:
“Trước tiên phải chúc mừng em lại đứng nhất khối trong kỳ thi tháng vừa rồi.” Giọng cô nghe rất lạ, chẳng giống đang chúc mừng chút nào, làm Điền Tây nổi hết cả da gà.
“Em biết tại sao cô gọi em lên đây không?”
Cô Tô Nhan chỉ vào đống bài thi, giọng trách cứ:
“Thật là quá quắt, bài làm giống nhau đến 100%, em coi cô là người mù sao?”
Điền Tây run bắn người, không dám hé răng nửa lời, lúc này im lặng là vàng. Cô nhìn Điền Tây bằng ánh mắt sắc lẹm, chậm rãi nói:
“Đây không phải lần đầu tiên. Em có biết mình sai ở đâu không?”
Điền Tây chột dạ, hơi quay mặt đi không dám nhìn thẳng vào cô Tô Nhan, lí nhí:
“Dạ, em không nên cho các bạn chép bài ạ.”
“Em nghĩ thế là đang giúp họ sao? Không, em đang hại họ đấy!” Cô Tô Nhan gắt lên. Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Hôm nay cô gọi em lên không chỉ để phê bình chuyện này. Còn một việc quan trọng hơn. Trước đây chỉ có mỗi Lưu An chép bài của em, nhà em ấy hoàn cảnh đặc biệt nên cô cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng lần này ngay cả Trương Tiểu Nghệ cũng chép bài của em, chuyện này cô thực sự không hiểu nổi.”
Nói đến đây, thực ra Điền Tây cũng thấy vô cùng khó hiểu. Thành tích của Trương Tiểu Nghệ luôn nằm trong tốp đầu của lớp, thi khối cũng đứng trong nhóm 20 người xuất sắc nhất. Vì thầm thương trộm nhớ cô Tô Nhan nên môn tiếng Anh luôn là môn tủ của nó, thái độ học tập thì khỏi phải bàn, đúng kiểu mọt sách chính hiệu. Việc nó đi chép bài của Điền Tây quả thực là một cú sốc lớn. Cô Tô Nhan nói:
“Cô thấy Trương Tiểu Nghệ dạo này rất lạ, thái độ học tập cực kỳ kém, mấy bài tập gần đây em ấy làm sai be bét hết cả. Em ở cùng phòng với bạn ấy, có nhận thấy điều gì bất thường không?”
Nghe cô nói vậy, Điền Tây mới chợt nhớ ra mấy chuyện kỳ quái. Đêm hôm trước khi Điền Tây và Lưu An đang xem mấy bộ phim sex bốc lửa, Trương Tiểu Nghệ cũng tò mò sấn lại xem cùng. Lúc đó Điền Tây đã thấy lạ, chẳng lẽ mặt trời mọc đằng Tây? Rồi cả ngày hôm qua, sau khi thấy bọn Điền Tây vào cái trang web sex kia, nó cũng cố ý mượn điện thoại của Lưu An. Nửa đêm Điền Tây dậy đi tiểu còn thấy màn hình điện thoại sáng trưng trên giường nó. Xâu chuỗi lại mọi chuyện, quả thực là quá bất bình thường. Điền Tây càng nghĩ càng thấy giật mình. Cô Tô Nhan thấy vậy liền hỏi:
“Em nghĩ ra chuyện gì rồi à?”
Điền Tây biết nói thế nào bây giờ? Chẳng lẽ lại khai thật với cô Tô Nhan là Trương Tiểu Nghệ đang đắm chìm trong đống ảnh **lồn**, ảnh **vú** và phim sex trên mạng đến mức không dứt ra được? Nếu nói ra, kiểu gì Lưu An – kẻ cung cấp công cụ gây án – cũng bị lôi ra ánh sáng, và Điền Tây với tư cách đồng phạm cũng đừng hòng chạy thoát. Điền Tây đành phải nói dối:
“Dạ… em cũng thấy hơi lạ. Dạo này trông bạn ấy thế nào ấy ạ.”
Cô Tô Nhan gật đầu:
“Em nhớ để ý đến em ấy nhiều hơn, có tình hình gì thì báo ngay cho cô. Em cũng nên trò chuyện, thăm dò em ấy xem sao. Lát nữa cô cũng sẽ gọi em ấy lên nói chuyện.”
“Dạ, em biết rồi ạ.”
Sắc mặt cô Tô Nhan đột nhiên thay đổi, cô bảo:
“Em cũng phải tự kiểm điểm đi. Cô sẽ đem chuyện này nói lại với mẹ của em.”
“Hả?”
Điền Tây méo mặt. Thấy vậy, cô Tô Nhan lại dịu giọng hơn, cô đứng dậy vỗ vai Điền Tây:
“Cô làm vậy cũng là vì tốt cho em thôi. Tuy ở trường này em đứng nhất, nhưng đừng quên kỳ thi chung vừa rồi em chỉ xếp thứ 6 toàn thành phố, vẫn còn 5 người giỏi hơn em đấy.”
Điền Tây chẳng còn biết nói gì nữa.
“Được rồi, mau đi ăn cơm đi.”
Cô Tô Nhan xua tay.
“Dạ.” Điền Tây ậm ừ: “Cô không đi ăn ạ?”
Cô Tô Nhan thoáng hiện vẻ khác lạ:
“Em đi trước đi, cô còn ít bài thi chưa chấm xong.”
Điền Tây chào cô rồi bước ra khỏi văn phòng. Đi ngang qua lớp của Tiểu Tĩnh thì thấy lớp nàng vẫn đang học, giáo viên lớp này đúng là “đồ tể”, dạy quá giờ lâu khiếp. Điền Tây dòm qua cửa sổ, nhanh chóng tìm thấy Tiểu Tĩnh đang ngồi ở bàn gần cửa sổ, hàng ghế thứ ba. Tiểu Tĩnh chắc cnó là hoa khôi của lớp đó, nhìn dáng vẻ nàng chăm chú nghe giảng, Điền Tây không khỏi mỉm cười. Điền Tây đứng ngoài hành lang đợi cho đến khi lớp nàng tan học. Tiểu Tĩnh nhìn thấy Điền Tây thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Nàng chạy nhanh ra ngoài:
“Sao hôm nay anh lại đứng đây đợi em thế?”
Thấy sắc mặt Điền Tây không được tốt, Tiểu Tĩnh nắm lấy tay Điền Tây lo lắng hỏi:
“Anh làm sao thế?”
Điền Tây dắt nàng đi xuống lầu, bảo:
“Không có gì đâu. Mình đi ăn thôi.”
“Chắc chắn là có chuyện gì giấu em rồi.”
Tiểu Tĩnh bĩu môi. Điền Tây cười khổ:
“Em cứ hay nghĩ nhiều, anh thì có chuyện gì được chứ.”
Tiểu Tĩnh mỉm cười, đánh lạc hướng:
“Anh giỏi thật đấy, lại đứng nhất khối, bỏ xa người đứng thứ hai một đoạn dài luôn.”
“Hê hê, giờ em mới biết anh giỏi à?”
“Nhìn cái mặt đắc ý chưa kìa. Mấy ngày nữa là phân ban rồi, anh không muốn biết em chọn ban nào à?”
“Xì, anh hỏi em cả tỷ lần rồi còn gì.”
“Em biết anh chọn ban Tự nhiên, nhưng em nghĩ đi nghĩ lại thấy mình không có khiếu học mấy môn tự nhiên cho lắm.”
Điền Tây nhìn Tiểu Tĩnh, gật đầu:
“Em nên chọn ban Xã hội thì hơn.”
“Vâng, em cũng nghĩ vậy.”
Hai đứa vừa đi vừa tán gẫu, chẳng mấy chốc đã đến căn tin. Lúc ăn, Điền Tây thấy Tiểu Tĩnh chỉ ăn một tẹo cơm với rau xanh, chẳng bõ dính răng, bèn hỏi:
“Sao em ăn ít thế?”
Tiểu Tĩnh cười:
“Em đang giảm cân mà… mấy ngày nghỉ vừa rồi em béo lên trông thấy đây này.”
Điền Tây nghiêm mặt:
“Giảm cái gì mà giảm. Không được, em phải ăn cho trắng trẻo mập mạp ra anh mới thích.”
Nói rồi Điền Tây định kéo nàng đi mua thêm đồ ăn.
“Không đâu, em không muốn làm heo đâu.”
“Làm heo anh mới thích, như thế mới không có thằng nào thèm tranh với anh.”
“Anh mới là heo ấy.”
Điền Tây ghé sát tai nàng thì thầm:
“Em ăn ít thế này anh xót lắm. Nghe lời anh, đi lấy thêm thức ăn đi.”
Tiểu Tĩnh đỏ mặt thẹn thùng:
“Thôi được rồi, thêm một món nữa thôi nhé…”
Những khoảnh khắc vui vẻ như thế dù sao cũng chỉ chiếm một khoảng thời gian ngắn ngủi trong ngày, nếu một người chỉ có thể tùy ý cười đùa trong một hai tiếng đồng hồ, lại còn phải lo lắng bị trưởng bối phát hiện, thì chẳng phải rất đáng buồn sao? Học sinh chính là một loại nghề nghiệp như vậy. Người ta thường nói, sướng mà không biết đường sướng, Điền Tây cũng không biết mình có nằm trong số đó không. Học tập thì được giáo viên coi trọng, được xem là hy vọng lớn nhất cho kỳ thi đại học năm sau, sống trong hoa tươi và tiếng vỗ tay, lại có một cô bạn gái mà mình hết mực yêu thương.
Nhưng Điền Tây luôn cảm thấy có gì đó không ổn. Điền Tây nằm trên giường, sau khi tắt đèn, ký túc xá chìm trong màn đêm đen kịt. Điền Tây đưa tay ra quờ quạng trong bóng tối, cảm giác trống rỗng ập đến như thác lũ, nhấn chìm lấy mình.
Trong cơn mê, Điền Tây mơ thấy lúc mình còn học mẫu giáo. Đến giờ tan trường, Điền Tây cùng rất nhiều bạn nhỏ xếp hàng chờ mẹ đến đón. Mẹ mỉm cười bế Điền Tây vào lòng. Rõ ràng đã lớn tướng rồi, vậy mà Điền Tây vẫn cứ như đứa trẻ dính chặt lấy mẹ mình không rời. Nàng bế Điền Tây lên xe, một người đàn ông ngồi ở ghế lái nhe răng cười lớn, khi nhìn rõ mặt nó, Điền Tây kinh hoàng nhận ra đó không phải bố mình, mà là Tần Thụ.
Điền Tây sợ hãi bật dậy trên giường, thở dốc hồng hộc.
Giấc mơ đó giống như một con rắn độc, nó quấn lấy tim Điền Tây, dùng thân thể lạnh lẽo siết chặt lấy mình, hơi thở độc địa của nó ăn mòn tâm trí, khiến Điền Tây sắp nghẹt thở vì áp lực.
Ngày phân ban đã đến, cô Tô Nhan dĩ nhiên không đời nào để Điền Tây chuyển sang lớp khác, cô còn trông cậy vào Điền Tây để lấy thành tích. Kỷ Dung thì lại rất hài lòng khi cô Tô Nhan tiếp tục làm giáo viên chủ nhiệm của Điền Tây. Kỷ Dung và Tô Nhan giờ đây vừa là đồng nghiệp, vừa là chị em thân thiết, hai người đẹp như vậy, khó tránh khỏi việc có sự đồng điệu về tâm hồn.
Tiểu Tĩnh bị phân vào lớp chuyên văn, nghiễm nhiên trở thành con át chủ bài của lớp đó.
Nhưng khi Điền Tây thấy Lý Hân cũng được phân vào lớp của Tiểu Tĩnh, nụ cười trên môi Điền Tây cứng đờ. Không chỉ vậy, Lý Hân còn trở thành bạn cùng bàn với Tiểu Tĩnh. Điền Tây tự trấn an mình rằng đây chỉ là trùng hợp, chẳng có gì to tát cả.
Điền Tây tự nhủ không được thiếu tự tin, không được không tin tưởng Tiểu Tĩnh.
Chiều hôm đó sau khi tan học, Điền Tây qua ký túc xá của mẹ để ăn cơm. Kỷ Dung đang ở trong bếp nấu nướng, Điền Tây nhìn từ phía sau, thân hình quyến rũ thướt tha của nàng vẫn đẹp như ngày nào, cặp mông mẩy bị chiếc váy ngắn bó sát hơi nhếch lên, khiến người ta không khỏi nảy sinh những ý nghĩ dâm dục. Cảnh tượng trong giấc mơ đột ngột hiện ra trong đầu, Điền Tây ra sức lắc đầu xua đi.
Tần Thụ cũng tới, nó chào Điền Tây một tiếng nhưng Điền Tây chẳng buồn đếm xỉa.
Khói bếp hơi nồng nên Điền Tây ra ngoài ngồi trên ghế, lật xem mấy cuốn sách trên bàn làm việc của mẹ. Tần Thụ thì đon đả đòi vào bếp giúp một tay.
Kỷ Dung và Tần Thụ ở trong bếp. Trong đầu Điền Tây bỗng lóe lên một hình ảnh: Tần Thụ đứng sau lưng mẹ mình, đưa bàn tay dâm ô ra vuốt ve cặp mông căng mẩy của nàng qua lớp váy ngắn.
Ý nghĩ đó đáng sợ đến cực điểm, khiến tim Điền Tây đập thình thịch liên hồi.
Điền Tây đứng dậy, lòng bồn chồn không yên, từng bước một tiến về phía nhà bếp.
Trong bếp vọng ra tiếng của Tần Thụ: “Dì Kỷ Dung ơi, cho thêm tí dầu nữa ạ.”
Sau đó là tiếng Kỷ Dung khẽ “Ừm” một tiếng.
Tim Điền Tây đập càng dữ dội hơn, Điền Tây đứng nép bên cửa, tay chạm vào tường, do dự mãi không biết có nên vào không.
“Con làm gì ở đó thế?” Kỷ Dung bỗng bước ra, ngạc nhiên nhìn Điền Tây.
Điền Tây lúng túng: “Dạ không có gì ạ, con vào ngó tí thôi.”
Nàng cầm lấy mấy thứ đồ rồi lại quay vào bếp. Điền Tây đứng ở cửa nhìn hai người bận rộn bên trong, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Tại sao mình lại có những giấc mơ hoang đường như vậy? Chẳng lẽ là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy sao?
Điền Tây quay lại ghế ngồi, đợi mẹ nấu xong xuôi. Điền Tây hoàn toàn không biết trong bếp đang diễn ra chuyện gì.
Tần Thụ đang sờ vào đùi Kỷ Dung, bàn tay nó mơn trớn trên làn da mịn màng, rồi dần dần luồn vào bên trong chiếc váy ngắn màu xám. Mặt nàng đỏ bừng, đưa tay nắm lấy cánh tay Tần Thụ ngăn lại.
Tần Thụ thì thào: “Con chỉ sờ một tí thôi mà.” Nó gạt tay nàng ra.
Giọng cô Kỷ Dung nhỏ xíu: “Đừng mà con…”
“Thức ăn sắp cháy rồi kìa dì.” Tần Thụ nhếch mép cười trêu chọc.
Nàng hốt hoảng đảo tay chảo, Tần Thụ nhân cơ hội đó áp sát bàn tay lên cặp mông căng mẩy của nàng, liên tục xoa nắn qua lớp quần lót.
“Ưmmm… Điền Tây vẫn còn ở bên ngoài đấy.” Sự kích thích từ nơi cặp mông khiến nàng phát ra tiếng rên khẽ qua mũi. Nghĩ đến con trai đang ở ngoài phòng khách, Kỷ Dung run rẩy vì sợ hãi. Nàng sợ bị phát hiện, lại sợ Điền Tây nghe thấy tiếng mình giãy giụa, nên chỉ biết khẽ lắc mông để biểu đạt sự phản kháng yếu ớt.
Thấy cặp mông cong cớn lắc qua lắc lại, Tần Thụ đắc ý vô cùng. Nó xoa nắn thêm vài cái nữa rồi vỗ nhẹ một phát vào mông nàng: “Bạch!” Sau đó nó mới thu tay lại, cười bảo: “Con đã bảo là chỉ sờ một cái thôi mà.”
Kỷ Dung lườm Tần Thụ một cái sắc lẹm, chỉnh lại váy rồi tiếp tục tập trung nấu nướng.
Sau khi ăn tối xong, Điền Tây quay lại lớp để học tự học buổi tối. Tiếp sau đó lại là những ngày tháng dùi mài kinh sử tẻ nhạt.
Nghe nói cô Tô Nhan đã tìm gặp Trương Tiểu Nghệ để nói chuyện, nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì, nó thậm chí còn lún sâu hơn trước.
Nó thường xuyên mượn điện thoại của Lưu An để xem sex thâu đêm suốt sáng, nhiều lần Lưu An nhất quyết không cho mượn. Sự thay đổi của Trương Tiểu Nghệ làm Lưu An cũng thấy lo lắng, nó không muốn thấy một học sinh giỏi như vậy bị hủy hoại vì mấy cái trang web đen.
Về phần Điền Tây, kể từ sau giấc mơ đó, Điền Tây nghĩ chắc tại mình xem nhiều truyện loạn luân, truyện NTR quá nên mới ảnh hưởng đến tâm lý. Tiềm thức của Điền Tây đang ảo tưởng về mẹ của mình giống như các tình tiết trong truyện sex. Điền Tây quyết định phải cai cái trang web đó.
Kể từ đó, suốt bốn năm ngày liền Điền Tây không hề đăng nhập vào cái trang web của hội cùng sở thích kia nữa. Dù rất thích bộ truyện về người dì dâm đãng kia nhưng Điền Tây vẫn cố kìm nén dục vọng, quyết tâm không xem nữa. Mục tiêu của Điền Tây bây giờ là tập trung học hành, coi việc học là thú vui, lúc nào chán quá thì mới đi hẹn hò yêu đương.
Cứ thế trôi qua một tuần. Một tối nọ, sau khi mọi người đã ngủ say, Lưu An thì thầm với Điền Tây: “Tôi nghĩ là tôi biết chuyện này rồi.”
Điền Tây thấy lạ, hỏi: “Ông biết chuyện gì cơ?”
Lưu An bảo: “Về thằng Trương Tiểu Nghệ ấy.”
“Ồ?” Điền Tây tỉnh cả ngủ, “Nói tôi nghe xem nào.”
“Ông còn nhớ con mụ giáo viên bị quay lén không?” Lưu An hạ thấp giọng.
Điền Tây gật đầu.
“Trương Tiểu Nghệ nó cuồng cái bài đăng của thằng ‘Tìm hoa thiếu niên’ nhất.”
Lưu An nói tiếp: “Tôi nghĩ chắc chắn Trương Tiểu Nghệ đã tận mắt chứng kiến cảnh đó tại hiện trường, và nó thừa biết con mụ giáo viên đó là ai.”
“Là ai?” Tim Điền Tây đập loạn nhịp.
“Ông thông minh thế, chắc không cần tôi phải nói huỵch toẹt ra chứ.” Lưu An bình thản đáp.
Điền Tây sững sờ tại chỗ. Trong bóng tối mênh mông của phòng ký túc xá, Điền Tây trừng mắt nhìn vào hư không, cảm giác như mình đang rơi xuống một hố đen không đáy. Điền Tây chậm rãi mở miệng: “Chắc không phải như ông nghĩ đâu…”
Lưu An chỉ thở dài: “Thôi, tôi đi ngủ đây.”
Điền Tây chụp lấy tay nó: “Đó cũng chỉ là phỏng đoán thôi, đúng không?”
“Chắc thế.” Lưu An đáp hờ hững.