Chương 19
Buổi trưa Điền Tây tìm đến Lộ Tinh, nó đang ngủ ở ký túc xá. Hẹn gặp thằng Lý Hân vào buổi tối thì không thể không đề phòng, có Lộ Tinh ở đó Điền Tây mới không sợ thằng khốn kia gọi thêm người giúp đỡ.
Lộ Tinh nhìn Điền Tây với vẻ nghi hoặc, nó ngái ngủ theo Điền Tây ra hành lang. Giờ này, học sinh nếu không ngủ thì cũng đang ngồi đâu đó đọc sách, hành lang vắng hoe chẳng có ai qua lại.
Lộ Tinh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Tôi muốn tìm người đánh nhau.” Điền Tây nói thẳng luôn.
Lộ Tinh hơi giật mình: “Làm sao vậy?”
Vì chuyện này liên lụy đến nhiều người quá nên Điền Tây chỉ nói đơn giản: “Có thằng đang nhắm vào bạn gái của tôi, tôi không thể nhịn thêm được nữa.”
“Tưởng gì, chuyện nhỏ.” Lộ Tinh bảo, “Đợi đến ngày nghỉ, để tôi gọi mười mấy thằng anh em đến cổng trường chặn đường nó.”
“Đừng.” Điền Tây giải thích: “Tôi đã hẹn với nó tối nay ở vườn hoa rồi, tôi muốn tự mình xử lý.”
Lộ Tinh chưa bao giờ thấy Điền Tây giận dữ như vậy, nó mới thực sự cảm thấy sự tình nghiêm trọng, bèn cẩn thận hỏi: “Bạn gái ông chưa bị làm sao chứ?”
“Chưa.” Điền Tây đáp.
Lộ Tinh hơi thắc mắc, hỏi tiếp: “Thằng đó là ai?”
“Nó tên Lý Hân.”
“Lý Hân? Nghe tên này quen lắm.” Lộ Tinh trầm tư một lát rồi hỏi: “Có phải nó mới chuyển đến năm nay không?”
“Chắc vậy.” Điền Tây chợt nhớ lại là nếu Lý Hân muốn nhắm vào Tiểu Tĩnh thì không thể chỉ mới bắt đầu từ kỳ nghỉ hè được.
“Thế thì đúng rồi.” Lộ Tinh cười mỉa mai, “Thằng này cũng có tiếng đấy. Nhưng mà là ngu có tiếng. Nó là con trai Thị trưởng, năm ngoái học ở tỉnh khác, vì phạm tội cưỡng hiếp nên suýt thì đi tù. Nhưng nhà nó lo được nên năm nay nó mới phải chuyển về đây học.”
Hóa ra Lý Hân còn có quá khứ như vậy, Điền Tây càng thêm kiên định quyết tâm.
Lộ Tinh nói: “Thảo nào ông lại nóng máu như vậy, cái loại khốn nạn đó đúng là phải dạy cho một trận ra trò.”
“Tối nay trông cậy vào ông đấy.” Điền Tây bảo.
“Lo gì.” Lộ Tinh cười, “Tối nay cứ coi là tôi đi xem kịch thôi.”
Nghĩ đến điều gì đó, nó bồi thêm: “Tối nay cứ yên tâm mà tẩn nó, đánh cho nó nát gáo thì thôi. Có chuyện gì tôi bảo kê hết, xem nó làm được cái gì.”
Điền Tây biết Lộ Tinh đang nói đến việc Lý Hân có thể trả thù, nhưng lúc này Điền Tây chẳng quản được nhiều thế, Điền Tây chỉ muốn tối nay giải quyết dứt điểm để nó không bao giờ dám bén mảng đến gần Tiểu Tĩnh nữa. Giờ chỉ còn đợi trời tối.
Tan giờ tự học buổi tối, Lộ Tinh đã đợi sẵn ngoài lớp, Điền Tây thấy rất cảm động vì có một người bạn như nó.
Lộ Tinh vỗ vai Điền Tây thay cho lời cổ vũ. Điền Tây cùng nó ra vườn hoa, ngồi trong đình đợi thằng Lý Hân.
Lúc này đã 9 giờ rưỡi, đèn đường mờ mịt, xa xa có một nhóm người đi tới. Điền Tây nghe tiếng bước chân, đếm được 4 đứa. Sắc mặt Điền Tây đanh lại, đúng là thằng Lý Hân, nó còn mang theo người nữa.
Khi Lý Hân lại gần, Điền Tây mới nhìn rõ cái bản mặt hãm lồn của nó, vẫn cái vẻ láo xược như mọi khi. Đám đi cùng nó không cao lắm, chỉ tầm 1m7 và trông cũng chẳng khỏe mạnh gì, Điền Tây nghĩ lát nữa đánh nhau chắc cũng không thiệt thòi lắm vì Điền Tây tin vào bản lĩnh của Lộ Tinh.
Lý Hân nhìn Lộ Tinh, thấy nó cao to lực lưỡng thì hơi khựng lại, rồi quay sang Điền Tây sủa: “Có rắm thì thả mau đi.”
Điền Tây cố nén giận: “Mày tự hiểu trong lòng đi.”
Lý Hân cười đểu: “Con Trần Tĩnh chứ gì, tao lại chẳng lạ gì, cặp mông trắng nõn của nó, hai bầu vú mọng sữa, nhất là lúc tao địt cho nó rên la đến loạn cả lên….”
Điền Tây không nhịn nổi nữa, lạnh lùng bảo: “Có giỏi thì vào đây solo 1v1 với tao.”
Lý Hân hừ một tiếng: “Địt mẹ mày, mày nghĩ mày là ai, tao nhổ vào.”
Bỗng nhiên có đứa lao tới, cầm vật gì đó vụt thẳng vào Điền Tây. Vì đèn tối và mải nhìn thằng Lý Hân nên Điền Tây phản ứng hơi chậm, thấy nó định phang vào đầu, Điền Tây theo bản năng giơ tay trái lên đỡ.
Một vật cứng đập mạnh vào cánh tay, đau điếng người, Điền Tây thấy tay trái mình tê dại mất cảm giác luôn. Lúc này mới nhìn rõ thằng đó cầm một cái đoản côn.
Lộ Tinh giật mình rống lên: “Địt mẹ mày!”
Lộ Tinh tuy cao to nhưng tốc độ rất nhanh, nó bay người đến đạp thẳng vào bụng thằng kia. Cú đạp cực mạnh và chuẩn xác làm thằng đó bay xa cả mét, nằm vật ra đất đau đớn.
Hai thằng còn lại cũng lao lên nhưng bị Lộ Tinh chặn lại. Điền Tây lúc này cũng phát điên, trong mắt chỉ có thằng Lý Hân. Điền Tây nén đau lao vào vồ lấy nó, Lý Hân cũng không vừa, hai đứa ôm ghì lấy nhau rồi lăn ra đất.
Lý Hân tóm đúng vào cánh tay trái của Điền Tây làm Điền Tây đau đến mức thét lên, người nhũn ra. Nó gạt chân làm Điền Tây ngã ngửa, Điền Tây vội vòng tay ôm cổ nó để kéo nó ngã cùng.
Điền Tây gầm gừ để át đi cơn đau thấu xương ở tay trái. Nếu giờ mà bị nó hạ thì thà chết còn hơn.
Lý Hân đè lên người Điền Tây, nó biết tay trái Điền Tây bị thương nên dùng hai tay khóa chặt tay phải của Điền Tây lại.
Tay trái Điền Tây coi như phế rồi, giờ không nhúc nhích nổi.
Lý Hân nhe răng cười đểu: “Cho mày chừa cái thói tinh tướng. Địt mẹ mày, tao muốn tẩn mày lâu rồi.” Nó giơ tay tát Điền Tây một cái, rồi trở tay tát thêm cái nữa.
“Cái này là trả nợ cú đấm lần trước của mày.”
Lúc này Lộ Tinh đã cướp được cái đoản côn, ba thằng kia không dám lại gần. Thấy Điền Tây gặp bất lợi, nó xông đến vụt mạnh cái côn vào lưng Lý Hân. Lý Hân thét lên đau đớn, Điền Tây nhân cơ hội lật ngược tình thế, đè nghiến nó xuống đất. Nhìn cái mặt hãm tài của nó, bao nhiêu uất hận dâng trào, Điền Tây vung nắm đấm nện thẳng vào mặt nó. Lý Hân kêu ahhhh một tiếng, má trái sưng vù lên một cục.
“Đừng đánh nữa… tao xin mày…”
Điền Tây định bồi thêm phát nữa thì tiếng bảo vệ vang lên: “Đứa nào đang đánh nhau đấy?”
Mấy ông bảo vệ đã đứng quanh chòi từ lúc nào. Điền Tây ngơ ngác nhìn họ, tim lạnh toát, phen này rắc rối to rồi.
Vết thương của Điền Tây là nặng nhất nên được đưa vào bệnh viện trường. Bác sĩ trực ban kiểm tra thì may mà không bị gãy xương.
Một lát sau, Kỷ Dung mặt mày xanh mét xuất hiện trước mặt Điền Tây. Nàng vẫn đang mặc đồ ngủ, chân xỏ dép lê, chắc là vội vàng chạy đến đây ngay.
Kỷ Dung ngồi xuống bên cạnh Điền Tây nhưng không nói lời nào. Điền Tây không biết nàng đang suy nghĩ gì, nhưng sự im lặng này ngược lại khiến cậu thấy dễ chịu hơn. Điền Tây đang sợ, cậu sợ phải nghe những lời trách mắng của mẹ.
Nhưng Điền Tây thừa hiểu, với tính cách của Kỷ Dung, chắc chắn cậu sẽ không tránh khỏi một trận lôi đình.
Kỷ Dung nhìn Điền Tây, bỗng nhiên nước mắt nàng rơi xuống.
Điền Tây hốt hoảng, nhìn gương mặt đau khổ của mẹ mình, cậu lí nhí: “Mẹ ơi, là con sai rồi, mẹ cứ mắng con đi.”
“Mẹ còn tư cách gì mà mắng con nữa…” Kỷ Dung vừa khóc vừa nói.
Điền Tây ngơ ngác nhìn nàng, không hiểu ý câu nói đó là gì.
Kỷ Dung nhận ra mình vừa mới lỡ miệng, nàng ngừng khóc, hỏi: “Tay con có sao không?”
“Dạ không sao ạ, bác sĩ bảo chỉ cần một tuần là khỏi.”
Kỷ Dung kiểm tra đi kiểm tra lại cánh tay của con trai, mãi mới thấy yên tâm.
“Vậy thì tốt.” Nàng dừng lại một chút, “Nhưng sao con lại đánh nhau với người ta?”
“Con…” Điền Tây hoàn toàn không biết phải mở lời thế nào.
“Đến cả mẹ mà con cũng không chịu nói sao?” Bàn tay Kỷ Dung đặt lên vai Điền Tây vuốt ve.
Điền Tây gằn giọng: “Nó đáng bị đánh.”
Kỷ Dung nhíu mày: “Sao con lại nghĩ như vậy? Chuyện gì mà chẳng có cách giải quyết, sao cứ phải dùng bạo lực.”
Điền Tây im lặng không đáp.
Nàng hỏi tiếp: “Con quen nó lâu chưa?”
Điền Tây bảo: “Con không quen nó.”
Kỷ Dung nói: “Vậy là vì phụ nữ đúng không?”
Điền Tây kinh ngạc nhìn nàng.
Kỷ Dung thở dài: “Mẹ thật sự không nghĩ ra lý do nào khác để con đi đánh nhau với một người hoàn toàn xa lạ.”
Điền Tây cúi đầu.
“Mẹ nói đúng rồi chứ gì.”
Im lặng thêm một lúc, Kỷ Dung bảo: “Theo mẹ về phòng đi. Tối nay đừng về ký túc xá nữa.”
Điền Tây gật đầu.
Điền Tây rất muốn hỏi chuyện đánh nhau sẽ bị xử lý thế nào, phòng kỉ luật định làm gì, nhưng cậu không dám mở mồm.
Suốt quãng đường Kỷ Dung không nói một lời, chắc đang mải suy nghĩ điều gì đó. Điền Tây chỉ lẳng lặng đi bên cạnh nàng.
Về đến ký túc xá giáo viên, Kỷ Dung bảo Điền Tây đi tắm. Lúc Điền Tây tắm xong bước ra thì nàng đã nằm sẵn trên giường. Căn phòng này chỉ có một chiếc giường duy nhất, nghĩa là tối nay hai mẹ con phải ngủ chung.
Kỷ Dung vẫy tay: “Lên đây đi con, muộn rồi.”
Điền Tây định leo lên giường thì nàng đẩy nhẹ một cái. Điền Tây ngơ ngác nhìn, Kỷ Dung bảo: “Quần áo bẩn hết rồi, không cởi ra mà định mặc cả thế lên giường à?”
Điền Tây có chút ngượng ngùng, Kỷ Dung trách khéo: “Trước mặt mẹ mà còn bày đặt xấu hổ cái gì.”
Điền Tây cười gượng, rồi cũng áo và quần đùi ra, chỉ để lại mỗi cái quần lót. Cậu nhanh chóng chui vào trong chăn. Lúc này đã vào thu, đêm xuống hơi se lạnh nên Kỷ Dung đắp một chiếc chăn lông mỏng. Giường ký túc xá vốn nhỏ, hai mẹ con nằm chung nên cơ thể cứ thế dính chặt vào nhau.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc tỏa ra từ người Kỷ Dung, lại chạm vào làn da mịn màng mát rượi của nàng, Điền Tây bỗng thấy căng thẳng vô cùng.
“Tay còn đau không con?” Kỷ Dung xoay người lại hỏi.
Điền Tây cảm nhận rõ cánh tay phải của mình đang ép chặt vào bầu vú mềm mại của mẹ mình. Tim cậu đập loạn xạ, vội lắc đầu: “Dạ không đau nữa ạ.”
Kỷ Dung chợt thở dài.
Điền Tây thắt lòng lại: “Mẹ ơi, mẹ cứ mắng con đi cho nhẹ lòng.”
“Mẹ vẫn luôn tin tưởng con.” Kỷ Dung dịu dàng nói.
Điền Tây nghe mà cảm động phát khóc, nước mắt chực trào ra.
“Mẹ nghe cô Tô Nhan nói rồi, thằng Lý Hân đó không phải loại học sinh tử tế gì.” Kỷ Dung bảo.
Cô Tô Nhan? Điền Tây thắc mắc hỏi: “Sao cô Tô Nhan lại nói chuyện đó với mẹ ạ?”
Kỷ Dung ngạc nhiên: “Sao lại không chứ? Mẹ là tiền bối của cô ấy, cô ấy gặp học sinh khó bảo thì chẳng lẽ không được hỏi ý kiến mẹ sao?”
Điền Tây sững sờ. Cô Tô Nhan dạy mấy lớp liền nhưng hoàn toàn không dạy lớp của Lý Hân. Tại sao cô ấy lại nói dối?
“Điền Tây, tại sao các con lại đánh nhau ở đó?”
“Là con hẹn nó ra.” Điền Tây không muốn giấu mẹ nữa.
“Tại sao?”
“Thằng Lý Hân đó… nó định giở trò đồi bại với Tiểu Tĩnh.”
Kỷ Dung im lặng hồi lâu mới hỏi: “Sao con biết?”
“Con… chuyện này phức tạp lắm, là Tiểu Tĩnh kể cho con nghe ạ…” Điền Tây bịa đại một lý do.
Bàn tay Kỷ Dung vuốt ve gương mặt Điền Tây, cậu nhắm mắt tận hưởng sự mềm mại từ bàn tay nàng.
“Kể mẹ nghe về Tiểu Tĩnh của con đi.”
Chẳng hiểu sao nhắc đến Tiểu Tĩnh, nước mắt Điền Tây lại tuôn rơi.
“Sao con lại khóc?” Kỷ Dung hơi giật mình.
“Mẹ ơi…” Điền Tây khẽ gọi, rồi vùi đầu vào giữa hai bầu vú của nàng như một đứa trẻ cần được vỗ về.
Lúc này Điền Tây mới nhận ra, mấy ngày qua cậu đã quá mệt mỏi vì chuyện của Tiểu Tĩnh. Lúc nào cũng lo lắng thằng Lý Hân sẽ làm hại nàng, nhưng cậu lại chẳng làm gì được. Tối nay định giải quyết dứt điểm thì bản thân lại bị thương, còn làm liên lụy đến Lộ Tinh. Cậu thấy mình thật bất lực.
“Tiểu Tĩnh ơi, anh phải làm sao mới bảo vệ được em đây?”
Điền Tây càng nghĩ càng thấy đau lòng, sự bất lực bao trùm lấy tâm trí cậu.
Kỷ Dung an ủi: “Trần Tĩnh là một cô bé tốt. Học giỏi lại xinh đẹp, có người yêu như thế con còn mong gì nữa?”
Hóa ra mẹ mình đã tìm hiểu về Tiểu Tĩnh, nghe giọng nàng dường như đã chấp nhận mối quan hệ này khiến Điền Tây vô cùng bất ngờ.
Nàng nhíu mày: “Sao nhìn mẹ ghê thế, chẳng lẽ Tiểu Tĩnh với thằng Lý Hân có chuyện gì sao?”
Điền Tây vội phủ nhận: “Dạ không, tuyệt đối không có chuyện đó ạ!”
Kỷ Dung mỉm cười: “Thế thì tốt. Tiểu Tĩnh có biết chuyện hôm nay không?”
“Dạ không ạ.” Điền Tây hỏi tiếp: “Chuyện đánh nhau sẽ bị xử lý thế nào ạ mẹ?”
Kỷ Dung xoa đầu con trai: “Con là học sinh giỏi nhất trường, chủ nhiệm giáo dục có muốn phạt nặng thì hiệu trưởng cũng không nỡ đâu.”
“Dạ?” Điền Tây giật mình, nếu cậu không bị phạt nặng thì liệu Lộ Tinh có bị vạ lây không?
Nghĩ đến đó, Điền Tây dần bình tĩnh lại. Cậu chợt nhận ra mình đang rúc sâu vào ngực mẹ, đầu tì ngay trên đôi bầuvú căng mọng. Kỷ Dung mặc chiếc váy ngủ lỏng lẻo, cổ áo trễ xuống để lộ hai bầu vú trắng ngần cùng hai núm vú hồng hào ẩn hiện ngay trước mắt.
Điền Tây nhìn mà tim đập thình thịch, máu trong người sôi sục, suýt chút nữa là chảy máu cam.
“Cái thằng quỷ này, con nhìn đi đâu đấy?” Kỷ Dung vội vàng chỉnh lại cổ áo.
Điền Tây ngượng chín mặt, vội rụt người lại giả vờ nhắm mắt ngủ.
Kỷ Dung nhìn con trai với ánh mắt đầy phức tạp.
Ngày hôm sau, quyết định xử phạt được đưa ra. Chủ nhiệm giáo dục định tính vụ việc là tụ tập đánh nhau có tổ chức, mỗi đứa phải kí vào một bản cam kết không tái phạm và bị đình chỉ học 2 ngày về nhà tự kiểm điểm.
Mức phạt này coi như là nhẹ, Điền Tây đoán chắc do cậu học giỏi nhất khối, còn Lý Hân là con trai Thị trưởng.
Hôm nay Điền Tây không gặp Tiểu Tĩnh. Điền Đại Hải nghe tin con trai đánh nhau bị thương thì sáng sớm đã lái xe đến trường. Phụ huynh của những đứa liên quan khác cũng có mặt đông đủ, đặc biệt là bố của Lý Hân với vẻ mặt rất oai phong, tất cả tập trung tại văn phòng chủ nhiệm giáo dục.
Không khí cực kỳ căng thẳng. Điền Tây và Lý Hân chẳng ai nhường ai, nhất quyết không nhận sai. Dù sao thằng động thủ trước cũng không phải Điền Tây, nếu ông chủ nhiệm mà dám thiên vị Lý Hân thì Điền Tây sẵn sàng chuyển trường ngay lập tức.
Cuối cùng mọi chuyện cũng xong xuôi, ai về nhà nấy.
Trên đường về, Điền Đại Hải trách móc: “Trông con cao to thế mà sao đánh nhau lại để bị thương nặng nhất hả?”
Nhớ đến cú đánh lén từ phía sau của thằng khốn kia, Điền Tây bực bội đáp: “Bố ơi, hai chọi bốn đấy ạ.”
Điền Đại Hải liếc nhìn một cái: “Thôi về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
“Vâng.” Điền Tây ngồi phịch xuống sofa khi vừa về đến nhà.
“Trưa nay con tự lo nhé, bố phải đi làm đây.” Điền Đại Hải bảo.
“Vâng, bố cứ đi đi ạ.”
Điền Đại Hải thay giày rồi đi luôn: “Bố đi đây.”
“Con chào bố!”
Hôm nay là thứ Sáu, Điền Tây nhớ tới Điền Kỳ đang học đại học ở gần đây, không biết tối nay chị có về không.
Ngồi trên sofa, Điền Tây chẳng buồn xem tivi. Một lát sau, cậu vào phòng bố mẹ định lên mạng, nhưng vừa ngồi vào máy tính đã lại nghĩ đến thằng Lý Hân nên mất hết hứng thú. Cậu thấy trên bàn có một cuốn album ảnh dày cộp nên cầm lên xem.
Lật từng trang ảnh, bao nhiêu ký ức tuổi thơ ùa về.
Có một tấm ảnh Điền Tây lúc còn ẵm ngửa, Kỷ Dung bế cậu vào lòng với nụ cười hạnh phúc rạng ngời. Lúc đó nàng còn trẻ đẹp vô cùng, vẻ đẹp khiến người ta phải nín thở.
Ngắm nghía hồi lâu, Điền Tây mới lật sang trang tiếp theo. Đập vào mắt là một tấm ảnh đen trắng chụp bốn người trẻ tuổi. Điền Tây nhận ra bố mẹ mình ngay, còn hai người kia, một nam một nữ, người phụ nữ trông rất giống Kỷ Dung, chắc là em gái của mẹ, còn người đàn ông đang khoác vai của bà thì chắc là chồng bà ấy.
Điền Tây nhìn kỹ tấm ảnh của dì và dượng, bỗng thấy có gì đó rất lạ…