Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Chương 21

Thứ Bảy là một ngày tuyệt vời, nắng vàng rực rỡ khiến tâm hồn người ta cũng thấy thư thái hẳn lên. Ru rú ở nhà mà Điền Tây chẳng thấy giống kẻ đang bị phạt chút nào, ngược lại cứ ngỡ mình đang trong kỳ nghỉ lễ.

Buổi sáng, trong khi Điền Tây đang cắm cúi làm bài tập thì Điền Kỳ với nụ cười đầy gian trá bước vào. Điền Tây nhìn chị đầy cảnh giác hỏi: “Chị vào đây làm gì?”

Điền Kỳ vẫn còn khoác trên mình bộ đồ ngủ mỏng manh để lộ ra bầu vú lấp ló sau lớp vải, nàng đứng ở sau lưng Điền Tây, cười hì hì bảo: “Nè, cô người yêu bé nhỏ của em vừa gọi điện tới đấy…”

Điền Tây hơi khựng lại: “Thì cứ bảo em không có nhà.”

“Thật là không có nhà không?”





Điền Tây buồn bã gật đầu xác nhận.

“Nhưng chị lỡ bảo với em ấy là em có nhà rồi!”

Điền Tây nhìn chị mình, cái vẻ mặt đầy âm mưu kia thì chắc chắn chuyện điện thoại chỉ là trò đùa dai để trêu chọc thôi, nên mới gắt lên: “Chị ơi, em không có tâm trạng đùa với chị đâu…”

Điền Kỳ ngồi xuống cạnh Điền Tây, làm cặp mông căng mẩy cong tròn ép chặt xuống mặt ghế, nàng ra vẻ đạo mạo: “Bà chị này là đang muốn khai sáng cho em thôi mà!”

Điền Tây bắt đầu thấy bực: “Chị tha cho em đi có được không!”

“Nói cái giọng gì thế hả.” Điền Kỳ lườm một cái: “Đúng là làm ơn mắc oán.”

“Chị mới là đồ mặt dày ấy.” Điền Tây suy nghĩ một lát rồi tò mò hỏi: “Mà em hỏi thật, làm sao mà chị… biết chuyện của Trần Tĩnh hay vậy?”

Điền Kỳ nhướng mày tinh quái: “Đố em biết đấy.” Điền Tây thực sự chỉ muốn vung tay đấm cho bả một phát.

Thấy sắc mặt Điền Tây hầm hầm, Điền Kỳ mới bật cười giải thích: “Em còn nhớ hồi trước em hay mượn máy tính của chị dùng không?”

“Trên máy chị thì nick QQ của em vẫn còn lưu mật khẩu tự động, cho nên là…”

Điền Tây suýt nữa thì nhảy dựng lên: “Chị dám lén đăng nhập nick của em à!”

“Gì mà sồn sồn lên thế.” Điền Kỳ ngạc nhiên.

Điền Tây túm lấy vai chị mình hỏi dồn: “Thế chị đã dùng nick của em để nhắn tin bậy bạ gì cho người ta chưa?”

Điền Kỳ gạt tay Điền Tây ra, thản nhiên đáp: “Thì cũng chỉ tán hươu tán vượn với mấy em Tiểu Tĩnh, Đại Tĩnh của em vài câu thôi.”

Điền Tây nhẩm tính lại, lần cuối mình dùng máy chị để chat với Tiểu Tĩnh là hồi mới bắt đầu nghỉ hè, bèn lo lắng hỏi: “Chị ơi, chị không có nói gì bậy bạ đấy chứ?”

Điền Kỳ trừng mắt nhìn Điền Tây một cái: “Chị thèm vào mà nói bậy.”

Điền Tây thở phào một cái, lại nghe tiếng Điền Kỳ cười gian xảo: “Nhưng mà chị nói cho nó biết khá nhiều chuyện đấy nhé! Nào là chuyện chính trị, lịch sử, rồi cả chuyện nam nữ riêng tư cũng có luôn!”

“Hả?” Điền Tây nổi đóa! Hóa ra từ tối qua đến giờ chị ấy cứ xoay mình như chong chóng, đùa giỡn đủ kiểu. Đúng là không thể nhịn được nữa. Dù tay trái Điền Tây đang bị thương, nhưng tay phải vẫn còn khỏe chán. Phải cho bà chị này biết tay mới được. Điền Tây vờ bình tĩnh, mỉm cười nhìn Điền Kỳ.

Nàng ngạc nhiên hỏi: “Uống lộn thuốc hả?”

“Chị, lại đây em cho xem cái này hay lắm.”

“Cái gì?”

Điền Tây đi đến mép giường, vẫy vẫy tay: “Chị lại đây.”

“Muốn chị mày xem thì mang qua đây.” Điền Kỳ vẫn ngồi lỳ trên ghế không nhúc nhích.

“Nó nặng lắm, em không mang nổi.” Điền Tây nói.

Điền Kỳ vẫn bán tín bán nghi.

“Em lừa chị làm gì, chị lại đây mà xem này.”

Điền Kỳ nghi ngờ bước lại gần: “Rốt cuộc là cái gì?”

“Ngay ở đầu giường bên kia kìa…” Điền Tây chỉ vào phía gối.

“Dưới gối em hả?” Điền Kỳ vừa cúi người xuống thì Điền Tây nở một nụ cười tà ác, lao tới vật chị mình ngã nhào xuống giường.

“Ah!” Điền Kỳ thốt lên kinh hãi.

Từ nhỏ đến lớn, Điền Tây vẫn luôn nhớ rõ điểm yếu chí mạng của chị mình: đó là cực kỳ sợ bị cù.

Điền Tây đè nghiến lên người chị từ phía sau, tay phải tấn công vùng eo, tay trái thọc vào nách nàng mà cù liên tục.

“Haha… buồn….buồn quá… em gan… gan to thật rồi…”

Với sức mạnh của một thằng con trai, việc khống chế Điền Kỳ mảnh mai là chuyện dễ như trở bàn tay. Cho chừa cái tội hay trêu em, đôi bàn tay Điền Tây không ngừng nhấp nhả, cù vào những chỗ nhạy cảm nhất của nàng. Hừ hừ!

“Haha…” Điền Kỳ giãy giụa trong lòng Điền Tây: “Đừng… đừng cù nữa mà…”

Điền Tây thấy chị mình cười đến chảy cả nước mắt mới chịu dừng lại, nhưng vẫn ôm chặt lấy nàng vào lòng không cho nhúc nhích.

Điền Kỳ lúc này mới quay mặt lại, hai khuôn mặt gần như dán sát vào nhau. Chị giả vờ hầm hừ: “Em dám đánh lén chị à.”

Điền Tây sững lại một chút rồi bảo: “Ai bảo chị suốt ngày bày trò trêu em.”

“Đâu có?” Điền Kỳ vẫn giữ cái vẻ tiểu thư ngạo kiều: “Mau xin lỗi chị ngay. Nếu thái độ tốt thì chị còn xem xét bỏ qua cho.”

Điền Tây cũng chẳng vừa, dùng đúng giọng điệu đó đáp lại: “Chị xin lỗi em đi, rồi em bỏ qua cho chị.”

Điền Kỳ hừ một tiếng rồi quay đi chỗ khác.

Cả hai đột nhiên rơi vào im lặng, bỗng Điền Tây cảm nhận được một luồng cảm giác lạ lùng chạy khắp cơ thể. Hai người đang dính chặt lấy nhau, mùi hương cơ thể quyến rũ trên người Điền Kỳ xộc thẳng vào mũi Điền Tây, những sợi tóc màu nâu của chị cọ vào mặt làm cậu thấy ngứa ngáy. Thân hình thướt tha của Điền Kỳ bị Điền Tây ôm cứng trong lòng. Sau một hồi đùa giỡn, nhiệt độ cơ thể cả hai đều tăng vọt. Nhìn gương mặt tuyệt mỹ của Điền Kỳ ở cự ly gần, Điền Tây bỗng thấy nghẹt thở, một cảm giác dục vọng kỳ lạ len lỏi trong lòng.

Điền Kỳ dường như cũng nhận ra Điền Tây đang mất tập trung, nàng định vùng ra thoát khỏi vòng tay của đứa em.

Theo bản năng, Điền Tây càng siết chặt hơn, Điền Kỳ thì cứ vặn vẹo, cố sức bò về phía trước để thoát thân.

Điền Tây định thọc tay vào nách chị một lần nữa, không ngờ Điền Kỳ bỗng nhích người, tay Điền Tây trượt đi rồi áp thẳng lên một khối thịt mềm mại.

Điền Tây như bị ma xui quỷ khiến, bóp mạnh vào khối thịt mềm mại đó một cái, Điền Kỳ khẽ rên lên: “Ưmmm…”.

Cả hai đứng hình ngay lập tức, không ai dám nhúc nhích lấy một ly!

Điền Tây biết mình vừa chạm vào cái gì, bàn tay bắt đầu run rẩy nhẹ.

Dưới lớp đồ ngủ mỏng manh, Điền Kỳ không hề mặc áo lót. Bàn tay Điền Tây có thể cảm nhận rõ mồn một hai bầu vú căng tròn, ngạo nghễ của chị mình. Cảm giác mềm mại nhưng đầy đàn hồi ấy quá mức tuyệt vời làm Điền Tây nhất thời quên cả suy nghĩ. Cậu chỉ muốn cái cảm giác được bóp vú này kéo dài mãi mãi.

Người Điền Kỳ run rẩy từng đợt, nàng lí nhí: “Buông… buông chị ra.”

Giọng nàng lúc này mềm nhũn, Điền Tây chưa bao giờ nghe chị nói chuyện với tông giọng dâm đãng thế này. Lúc này cậu mới sực tỉnh, nhận ra tay mình không những không thu lại mà còn bắt đầu mơn trớn, xoa nặn trên bầu vú của chị. Cơ thể hai người dán chặt vào nhau như một mồi lửa. Ngọn lửa dục vọng bùng lên trong lòng Điền Tây, và con cặc bên dưới bắt đầu ngóc đầu dậy cương cứng ngắc và chọc vào mông của Điền Kỳ! Điền Tây giật mình hoảng hốt, vội vàng rụt tay lại rồi ngồi bật dậy.

Tim Điền Tây đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt nóng bừng như lửa đốt. Điền Kỳ cũng ngồi dậy, đỏ mặt chỉnh lại quần áo và mái tóc xộc xệch, rồi trừng mắt nhìn Điền Tây trân trối. Cậu chột dạ, lí nhí: “Chỉ là tai nạn thôi…”

Điền Kỳ cốc mạnh vào đầu Điền Tây một phát: “Tai nạn cái đầu em!” Nói xong nàng chạy biến ra ngoài.

Điền Tây ngồi thẫn thờ trên giường, trong đầu vẫn còn vương vấn cảm giác tuyệt vời khi bóp vú chị vừa rồi. Nhắc đến vú thì đầu tiên phải kể đến mẹ của mình, bầu vú của Kỷ Dung là niềm tự hào của nàng, kết hợp với cơ thể thành thục khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng phải thèm nhỏ dãi. Sau đó là Tiểu Tĩnh, dù Tiểu Tĩnh rất xinh nhưng mới 18 tuổi nên vú chưa phát triển hết, vì thế khi ở bên nàng Điền Tây chưa bao giờ nảy sinh ý nghĩ đen tối với bộ ngực đó. Cuối cùng là chị Điền Kỳ, Điền Tây nhìn bàn tay mình, cảm giác hai bầu vú săn chắc của chị vẫn còn như đang rung rinh trong lòng bàn tay. Điền Tây sực tỉnh, tự mắng mình sao lại nghĩ đến mấy chuyện loạn luân nhảm nhí đó.

Điền Tây lắc đầu xua tan những ý nghĩ dâm ô, quay lại bàn học làm nốt bài tập. Nhưng sau vụ đó, cậu không tài nào tập trung nổi, mất tận 3 tiếng mới xong đống bài của cô Tô Nhan, bình thường Điền Tây chỉ loáng cái hơn 1 tiếng là xong.

Trong lúc đó Điền Đại Hải có ghé qua phòng bảo Điền Tây tự túc bữa trưa. Chẳng còn cách nào khác, ngoài Kỷ Dung ra thì chẳng ai chịu vào bếp cả.

Lúc Điền Tây làm xong bài bước ra thì bố và chị đều đã đi vắng. Nhìn đồng hồ đã gần 12 giờ trưa, Điền Tây quyết định ra ngoài ăn. Sực nhớ tới Lộ Tinh, Điền Tây đi lên lầu gõ cửa nhà nó.

Lộ Tinh mở cửa trông rất vội, mồm liến thoắng: “Vào đi, vào mau!”

“Làm sao mà vội thế?”

Điền Tây theo nó vào phòng, thì ra thằng nhóc này đang mải mê cày game online.

“Có chuyện gì không?” Lộ Tinh dán mắt vào màn hình không rời.

Điền Tây trêu: “Định qua xin lỗi ông, mà thấy ông sống vẫn nhăn răng thế này thì thôi vậy.”

“Xin lỗi cái quái gì! Tôi còn phải cảm ơn ông ấy chứ, tự dưng lại được nghỉ hai ngày sướng vãi lồn! Mà tay ông đỡ hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi!” Điền Tây vung tay mấy cái, nhưng Lộ Tinh chẳng buồn ngó qua. Điền Tây hỏi: “Lộ Tinh, tôi tò mò sao ông lại vào trường này học thế? Định hỏi lâu rồi.”

“Tôi có muốn đéo đâu. Tại lão anh họ tôi đấy, lão thuyết phục bố mẹ tôi rồi tống tôi vào cái trường nội trú này.”

Điền Tây đại khái đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, chắc chắn anh họ nó muốn nó học hành tử tế, chứ ở mấy trường ngoài thì Lộ Tinh chắc chắn sẽ quậy phá vô cùng. Chỉ có vào cái nơi khỉ ho cò gáy này mới kìm được nó.

“Học giỏi cũng tốt mà.” Điền Tây bảo.

“Ông biết thừa tôi sợ nhất là học mà, cứ nhìn thấy sách là tôi váng đầu. Thà để tôi đi đánh nhau một trận còn sướng hơn.”

Chơi xong một trận game, Lộ Tinh quay lại, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Điền Tây, nếu ông coi tôi là bạn thì nói thật đi, ông với thằng Lý Hân có nợ nần gì nhau?”

“Tôi á?” Điền Tây hơi ngẩn ra.

“Bọn mình chơi với nhau lâu thế rồi, tôi quá hiểu tính ông, chưa bao giờ thấy ông nóng máu như ngày hôm qua cả!”

Điền Tây thở dài: “Nói thì được, nhưng ông phải giữ kín miệng đấy.”

“Tất nhiên rồi. Tôi cũng nghĩ sau khi đi học lại kiểu gì cũng phải đối đầu với nó, không thể cứ mù tịt mãi được.”

“Tôi cho ông xem cái này.”

Điền Tây dùng máy tính của Lộ Tinh đăng nhập vào cái trang web của hội cùng sở thích kia, rồi mở trang của thằng “Tìm hoa thiếu niên”. Điền Tây cho nó xem những việc thằng Lý Hân đã làm, và cả kế hoạch nó định ra tay với Tiểu Tĩnh.

Lộ Tinh đập bàn cái bốp: “Địt mẹ, là tôi thì tôi cũng đánh chết mẹ thằng chó đẻ đó.”

Điền Tây im lặng, bỗng nghe Lộ Tinh “Ơ” một tiếng.

“Sao thế?” Điền Tây thấy bộ dạng nó hơi lạ.

Lộ Tinh bảo: “Con mụ giáo viên đó không lẽ là chủ nhiệm lớp tôi à?”

“Hả?” Điền Tây kinh ngạc.

Lộ Tinh hắc hắc cười: “Ông không biết cô chủ nhiệm Vương Lệ Đàn của lớp tôi thế nào đâu. Ngày nào cũng phấn son lòe loẹt, nghe đâu còn là góa phụ nữa!”

Lòng Điền Tây bỗng nhẹ nhõm hẳn, bảo: “Kệ con mụ đó đi. Ông tính xem có cách nào trị thằng Lý Hân không.”

“Ông đừng lo quá, tôi chỉ nói thế thôi.” Lộ Tinh cười: “Đã là của ông thì đéo chạy đi đâu được đâu. Tôi thấy chị dâu không phải loại người dễ thay lòng.”

“Ông mới gặp Trần Tĩnh có một lần, nói nhăng nói cuội gì thế…” Điền Tây chợt nhận ra: “Địt mẹ, thằng này lén xem đồ của tôi đúng không?”

Chắc chắn nó đã đọc lén nhật ký và xem hết ảnh trong cái thùng đồ Điền Tây gửi rồi!

“Tai nạn thôi, hoàn toàn là tai nạn!” Lộ Tinh khựng lại rồi nói: “Mà này, Trần Tĩnh đúng là người đẹp cực phẩm thật đấy. Chậc chậc, người anh em dạy tôi cách tán gái với, nhìn tôi đẹp trai phong độ thế này mà vẫn FA, đéo công bằng tí nào.”

“Khụ khụ, nói chuyện chính đi.” Điền Tây đánh trống lảng.

“Thì…” Lộ Tinh nghĩ ngợi: “Tôi có hai cách. Một là thượng sách, hai là hạ sách, ông muốn nghe cái nào trước?”

“Vãi lồn, ông tưởng ông là Gia Cát Lượng chắc!”

“Thế nói hạ sách trước nhé.” Lộ Tinh hắng giọng: “Hạ sách là bọn mình tìm cơ hội tóm thằng Lý Hân, tẩn cho nó một trận ra bã, đánh đến khi nó sợ thì thôi! Xem nó còn dám động vào một sợi lông của chị dâu không!”

“Cái này…” Điền Tây cạn lời: “Đánh nhau thì thôi đi.”

“Sao thế?”

Điền Tây lắc đầu: “Cách này không ổn.”

“Tôi cũng thấy vậy.” Lộ Tinh nói tiếp: “Còn thượng sách là khiến nó tự biết khó mà lui.”

“Nói nghe xem.”

“Thì đó là phương châm thôi!” Lộ Tinh cắn móng tay: “Nhưng tôi nghĩ thằng Lý Hân chắc không dám cưỡng hiếp thật đâu. Năm ngoái nó suýt đi tù rồi, tôi không tin nó còn gan đó.”

“Chưa chắc, biết đâu nó dám thật.” Điền Tây nghĩ ngợi.

Lộ Tinh cười lớn: “Thế thì chỉ còn cách đánh chết mẹ nó thôi!”

“Ông… Thôi cứ giả định là nó không dám đi.”

“Cái loại như thằng Lý Hân, ông có tuyên bố chủ quyền cũng vô dụng. Nó chắc chắn sẽ tìm mọi cách để tấn công Trần Tĩnh.”

“Đúng, nói tiếp đi.”

“Đâm đầu vào nó thì chỉ có lưỡng bại câu thương, vì cái loại rác rưởi đó mà rước họa vào thân thì đéo đáng. Chi bằng mình tập trung vào chị dâu, khiến nó thấy đéo có cửa mà tự rút lui…”

Điền Tây trầm tư một lúc: “Thế tôi phải làm gì?”

“Địt mẹ! Người yêu ông chứ có phải người yêu tôi đéo đâu.” Lộ Tinh cười gian: “Chẳng lẽ ông muốn tôi đi yêu hộ ông à?”

“Cút!” Điền Tây đá nó một phát.

Sau đó Điền Tây ăn cơm trưa ở nhà Lộ Tinh. Nói chuyện xong thấy thoải mái hẳn, Điền Tây ở lại chơi game với nó cả buổi chiều. Lúc về nhà ăn tối, vì mẹ ở lại trường nên Điền Đại Hải về rất muộn, mãi 7 giờ tối mới có cơm. Điền Tây đói đến lộn cả ruột! Chẳng biết giờ này mẹ của mình ở trường làm gì, không lẽ lại đang ở cùng thằng Tần Thụ?

Đêm đến, nghĩ tới việc mai phải quay lại trường, Điền Tây chẳng biết phải giải thích với Tiểu Tĩnh thế nào. Con mụ giáo viên đó rốt cuộc là ai? Kế hoạch bảo vệ Tiểu Tĩnh phải tính sao đây?

Haiz, phiền vãi lồn!

Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên vậy, từ tận đáy lòng, Điền Tây vẫn hoàn toàn tin tưởng vào Tiểu Tĩnh!

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng