Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Chương 22

Điền Tây vừa mới tỉnh dậy đã thấy Điền Đại Hải đứng ngay sát cạnh giường với cái vẻ mặt hầm hầm như thịt băm nấu đông, ông ta trừng mắt nhìn khiến Điền Tây có chút sợ hãi.

Điền Tây giật mình một cái, mới sực nhớ ra hôm nay là ngày phải quay lại trường học.

Điền Đại Hải quát: “Còn chưa chịu dậy à! Nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi!”

Ngoài cửa sổ trời đã sáng rõ, Điền Tây thầm nghĩ thôi hỏng bét rồi, vì thế vội vàng mặc quần áo rời giường, đánh răng rửa mặt qua loa, nuốt vội mấy cái bánh bao rồi leo lên xe của bố để trở về trường. Trước khi đi, Điền Tây còn liếc nhìn phòng của Điền Kỳ, cửa vẫn đóng chặt, chắc là vẫn còn đang say giấc nồng.

Trên đường đi, Điền Đại Hải không ngừng giáo huấn, từ chuyện đại đạo lý nhân sinh cho đến mấy việc vặt vãnh như lông gà vỏ tỏi, cái giọng lải nhải này sắp đuổi kịp mẹ của mình rồi. Điền Tây cũng tung ra chiêu bài tối thượng để đối phó với những bài ca bất hủ của phụ huynh: cứ gật đầu lia lịa rồi “dạ, vâng, à, ừ” cho xong chuyện. Điền Đại Hải nói mãi cũng thấy nản nên thôi.





Đến trường đã là 9 giờ 30 phút sáng, Điền Tây còn đang do dự không biết có nên vào lớp luôn không thì Điền Đại Hải bảo: “Đi nào, con đưa bố vào gặp cô giáo chủ nhiệm của con một lát.”

Làm học sinh thì sợ nhất là cảnh giáo viên gặp phụ huynh, Điền Tây đành thở dài: “Dạ, vâng ạ.”

Điền Tây dẫn bố đến văn phòng, cô Tô Nhan mỉm cười đón tiếp rồi bảo Điền Tây cứ về lớp trước. Điền Tây chẳng biết liệu cô Tô Nhan có mách lẻo gì với bố mình không, nhưng nghĩ lại, nếu cô muốn nói xấu thì đã trực tiếp tìm mẹ mình rồi. Nghĩ vậy nên Điền Tây cũng thấy nhẹ lòng.

Điền Tây đeo cặp đứng trước cửa lớp, hô “Báo cáo”. Thầy giáo dạy Toán trên bục giảng liếc nhìn Điền Tây một cái, gật đầu ra hiệu cho vào. Điền Tây chú ý thấy đám bạn học đều nhìn mình với ánh mắt cực kỳ quái dị, chắc chắn chuyện Điền Tây đi đánh nhau đã được đồn thổi khắp trường rồi. Nếu không phải đang trong giờ học, chắc chắn bọn nó đã xúm lại mà “hỏi han ân cần” rồi.

Điền Tây ngồi vào chỗ, Lưu An lập tức viết một mẩu giấy chuyển sang.

Điền Tây mở ra, thấy dòng chữ: “Ông nổi tiếng rồi đấy.”

Nhìn cái bản mặt hả hê của Lưu An, Điền Tây nhanh chóng viết lại đúng một chữ: “Địt”.

Lưu An lập tức viết một tràng dấu chấm hỏi, tra hỏi Điền Tây về vụ đánh nhau.

Nhìn đống dấu chấm hỏi đó, lại nghĩ đến lát nữa phải đối mặt với Tiểu Tĩnh, Điền Tây bỗng thấy nản hẳn, vo viên mẩu giấy ném trả lại cho nó. Điền Tây thẫn thờ đợi cho đến lúc tan tiết học, quả nhiên, đám bạn học lập tức vây quanh.

Đủ loại câu hỏi dồn dập khiến Điền Tây không kịp ứng phó, đành phải chạy biến ra khỏi lớp.

Điền Tây lén nhìn về phía văn phòng, thấy bố và cô Tô Nhan vẫn đang trò chuyện rôm rả, chẳng hiểu sao lại có nhiều chuyện để nói thế không biết.

“Tiểu Tây…” Phía sau đột ngột có tiếng gọi. Giọng nói này Điền Tây đã quá đỗi quen thuộc.

Điền Tây quay lại, bắt gặp gương mặt đang giận dỗi của Tiểu Tĩnh. Cuối cùng thì điều gì đến cũng phải đến.

“Để em xem cái tay nào.” Tiểu Tĩnh nói với giọng bình thản đến lạ.

Điền Tây lí nhí: “Không sao đâu mà.”

Tiểu Tĩnh nhìn Điền Tây đầy nghi ngờ, nàng bực bội quát: “Em thật không hiểu anh nghĩ gì nữa. Tại sao anh lại đi đánh nhau cơ chứ?”

Điền Tây lắc đầu: “Để trưa mình nói chuyện sau nhé.”

Vừa dứt lời, Tô Nhan và Điền Đại Hải từ văn phòng bước ra, nhìn hai đứa với ánh mắt tò mò.

Điền Tây và Tiểu Tĩnh lâm vào cảnh ngượng ngùng khó tả. Điền Đại Hải ho khan một tiếng rồi hỏi Tiểu Tĩnh: “Cháu là Trần Tĩnh đúng không?”

Tiểu Tĩnh đỏ mặt, khẽ “vâng” một tiếng.

Điền Đại Hải đầy hứng thú đánh giá Tiểu Tĩnh từ đầu đến chân, tựa như đang đánh giá thân thể mới lớn của nàng rồi gật đầu có vẻ rất hài lòng.

Cái thần sắc quái đản của bố làm Điền Tây linh cảm thấy có gì đó không ổn. May mà ông quay sang bảo: “Điền Tây à, con ở lại học cho tốt nhé, bố về đây.”

“Dạ.” Tránh được một kiếp, Điền Tây thở phào nhẹ nhõm.

Đợi Điền Đại Hải đi xa, cô Tô Nhan bất ngờ lên tiếng: “Hai em vào văn phòng gặp cô một lát.”

Tim Điền Tây thắt lại, đành cùng Tiểu Tĩnh lủi thủi đi vào. Phen này chắc bão tố sắp nổi lên rồi.

Lại nói về Điền Đại Hải, sau khi ra khỏi tòa nhà dạy học, ông ta sực nhớ tới vợ mình là Kỷ Dung cũng đang dạy ở đây. Ông rút điện thoại ra gọi cho nàng. “Tút… tút…” Chuông reo một hồi lâu, ngay lúc Điền Đại Hải định tắt máy thì cuộc gọi được kết nối, nhưng đầu dây bên kia tuyệt nhiên không có tiếng động nào.

Điền Đại Hải “Alo” một tiếng nhưng không có lời đáp. Lạ thật, mất sóng à? Ông ta định cúp máy gọi lại.

Đúng lúc đó, từ đầu dây bên kia vọng lại một tiếng “Vâng…” vô cùng nhỏ và run rẩy.

Điền Đại Hải không để ý, cười hỏi: “Vợ à, em đang ở đâu đấy?”

Đợi một lát vẫn chẳng thấy trả lời, ông ta “Ơ” một tiếng: “Alo, em có nghe thấy anh nói gì không?”

“Em… em đang ở ký túc xá…” Kỷ Dung nói, giọng nàng đứt quãng như thể đang phải chịu đựng một sự kích thích mãnh liệt.

“Thế em không có tiết à?” Điền Đại Hải hỏi, vẫn chưa nhận ra sự bất thường của vợ.

“Sáng nay em không có tiết.”

“Ờ, thế để anh qua thăm em nhé.” Điền Đại Hải hào hứng.

“Ahhhh…!”

Điền Đại Hải chưa kịp nói hết câu thì Kỷ Dung thốt lên một tiếng rên rỉ dâm đãng rồi đột ngột cúp máy.

“Kỳ lạ thật.” Điền Đại Hải thu điện thoại lại rồi rảo bước đi về phía khu ký túc xá của cô Kỷ Dung.

Thời gian quay ngược lại 2 tiếng trước, khi trời vẫn còn tờ mờ sáng. Trên chiếc giường đơn trong phòng ký túc xá của Kỷ Dung, Tần Thụ với cơ thể vạm vỡ đang ôm chặt lấy thân hình đẫy đà của người dì. Cả hai đều đang trần như nhộng, trận mây mưa điên cuồng đêm qua khiến họ hoàn toàn kiệt sức và ngủ rất say. Trên cổ tay Kỷ Dung vẫn còn hằn vết dây thừng, nàng cũng không biết Tần Thụ đã cởi trói cho mình từ lúc nào. Từ chiều tối qua đến tận gần sáng nay, Tần Thụ đã bắn tinh vào lồn nàng tới bốn lần, còn nàng thì đã lên đỉnh vô số lần.

Tần Thụ là người tỉnh dậy trước. Đập vào mắt nó là cơ thể trần truồng quyến rũ của người dì: cặp vú căng tròn ngạo nghễ, vùng bụng phẳng lì mịn màng không có lấy một chút mỡ thừa chẳng giống người đã có hai con chút nào. Phía dưới là đám lông lồn rậm rạp che phủ cái mu lồn mũm mĩm vun cao vút, hai mép lồn sưng tấy vẫn còn hơi hé mở. Dọc theo cặp đùi của nàng vẫn còn lại những vệt mờ mờ, là dấu hiệu của hỗn hợp tinh trùng và dâm thủy rỉ ra suốt đêm qua.

Ánh mắt Tần Thụ dừng lại ở gương mặt kiều diễm của Kỷ Dung. Nàng ngủ trông thật bình yên, nhưng nơi khóe môi đỏ mọng vẫn còn dính chút tinh dịch đã khô lại. Dục vọng trong người Tần Thụ lại bùng lên.

Con cặc của nó lập tức phản ứng, cương lên một cách chậm rãi và phồng to dần lên. Tần Thụ nghịch ngợm cầm con cặc vẫn còn hơi mềm dí sát vào đôi môi của nàng mà cọ xát. Có lẽ do bị kích thích, Kỷ Dung khẽ hé môi. Tần Thụ thầm nghĩ chắc dì đã quen với việc bú cặc rồi nên ngay cả trong mơ cũng không quên. Nó định đút thẳng con cặc vào miệng nàng nhưng lại sợ nàng giật mình tỉnh dậy rồi cắn đứt cặc mình thì khốn.

Không dám mạo hiểm, Tần Thụ chuyển sang tấn công hai bầu vú của nàng. Bầu vú săn chắc, căng tròn vểnh cao bị nó nhào nặn liên tục đến biến dạng.

“Ưmmm…” Kích thích mạnh bạo làm Kỷ Dung bừng tỉnh. Vừa mở mắt nàng đã thấy con cặc khổng lồ đang hừng hực nộ khí chĩa thẳng vào mặt mình. Nàng như nghẹn thở, người khẽ run lên.

“Dì Kỷ Dung, cuối cùng dì cũng tỉnh rồi.” Tần Thụ cười quái đản.

Kỷ Dung ấp úng: “Con… mau xuống đi.”

Tần Thụ túm lấy mái tóc dài của nàng, một mặt dí sát con cặc vào môi nàng, một mặt dùng giọng điệu ra lệnh: “Dì mau bú cặc cho con đi. Con không nhịn được nữa rồi.”

Mặt Kỷ Dung đỏ bừng: “Sao lúc nào con cũng chỉ nghĩ đến chuyện này thế?”

“Nào… bú đi dì…” Nó dụ dỗ.

Kỷ Dung ngoan ngoãn thè cái lưỡi mềm mại ra liếm quanh đầu cặc của Tần Thụ khiến nó sướng rên lên. Nàng thuận thế mở miệng ngậm lấy vật khổng lồ đó vào trong. Con cặc gân guốc của Tần Thụ như nhảy múa trong khoang miệng ấm nóng của người dì, rồi từ từ phồng to ra. Tần Thụ vẫn chưa thỏa mãn, nó ra lệnh: “Dùng lưỡi nữa, đừng có quên đấy.”

Nó cảm nhận rõ cái lưỡi dẻo dai của người dì đang mơn trớn lỗ sáo nơi đầu cặc. Dưới sự phục vụ dâm đãng của Kỷ Dung, con cặc của Tần Thụ đã cứng ngắc như đá, to đến mức miệng nàng không chứa nổi nữa, phải khó khăn lắm mới nhả ra được.

Con cặc gân guốc, bóng lưỡng dính đầy nước miếng của nàng, trông vô cùng dâm mỹ.

Kỷ Dung van nài: “Tần Thụ, tha cho dì đi, lát nữa dì còn phải lên lớp.”

Tần Thụ đảo mắt: “Dì quên là sáng nay dì không có tiết à?”

“Nhưng con cũng phải đi học chứ…”

“Dì lại quên nữa rồi, con đang bị ‘ốm’ mà.”

Tần Thụ vừa nói vừa luồn tay xuống mơn trớn cặp đùi của nàng. Kỷ Dung rùng mình nhưng không lên tiếng phản đối. Nó mỉm cười, thọc thẳng ngón tay vào cái lồn trần trụi của nàng làm Kỷ Dung thốt lên một tiếng rên khẽ.

Nó bế nàng lên rồi cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi nàng. Nụ hôn vừa nồng cháy vừa khiêu khích khiến Kỷ Dung nhanh chóng tan chảy, nàng như một con cừu nhỏ ngoan ngoãn bắt đầu đáp lại nụ hôn của đứa cháu trai.

Bàn tay Tần Thụ vẫn không ngừng nghỉ, ngón tay nó liên tục miết lênkhe lồn, thỉnh thoảng lại thọc mạnh vào lỗ lồn làm Kỷ Dung rên rỉ liên hồi. Nó khoái chí khi cảm thấy mình hoàn toàn làm chủ được người đàn bà này. Khi thấy cái lồn của nàng đã ướt sũng dâm thủy, Tần Thụ mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi nàng.

Nó cắn vào vành tai nàng, đưa ngón tay dính đầy dâm thủy nhớp nháp ra trước mắt nàng rồi thì thầm: “Vợ yêu ơi, có muốn con địt dì một trận không?”

Dù đang nứng điên lên nhưng nghe câu đó Kỷ Dung vẫn thấy xấu hổ vô cùng, nàng lí nhí gì đó trong miệng nhưng nhỏ quá không nghe rõ.

“Dì Kỷ Dung, con chỉ thích nghe dì rên la dâm đãng thôi…” Tần Thụ vừa nói vừa đút ngón tay đầy dâm thủy vào miệng nàng.

Kỷ Dung vặn vẹo cơ thể, hai đùi cọ xát vào nhau liên tục. Tần Thụ dùng ngón tay trêu đùa cái lưỡi của nàng, nước miếng nàng rỉ ra bên khóe môi trông thật gợi dục. Biết là cần phải chủ động, Tần Thụ đè nàng ra giường, dạng rộng hai bắp đùi trắng nõn của nàng ra. Nó cầm con cặc gân guốc đập bành bạch vào cửa lồn nàng để kích thích.

Cái lồn dâm đãng của nàng không nghe lời, cứ thế tuôn dâm thủy ra xối xả. Tần Thụ nuốt nước miếng, từ từ đâm đầu cặc bóng lưỡng vào bên trong lồn Kỷ Dung.

Nàng rên lên một tiếng thỏa mãn, đôi mắt mê dại, hai tay nàng vô thức kéo tay Tần Thụ áp vào bụng mình như muốn hối thúc nó hãy đâm sâu hơn nữa. Tần Thụ sướng rơn nhưng lại cố tình rút cặc ra, làm Kỷ Dung hụt hẫng và lo lắng hiện rõ trên mặt.

Tần Thụ nhếch mép cười rồi bất ngờ thúc mạnh hông một cái, con cặc to dài đâm lút cán vào tận cùng cái lồn bót chặt của nàng.

“Ahhhh…!” Kỷ Dung thét lên một tiếng rên rỉ, vừa đau đớn vừa sung sướng tột độ. Khoái cảm chinh phục làm Tần Thụ thấy con cặc mình như phồng to thêm một vòng nữa.

Nó dùng chiêu “chín nông một sâu” để hành hạ nàng. Kỷ Dung liên tục phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng dưới háng thằng cháu. Mỗi khi nó nắc một cú thật sâu, nàng lại rên la dâm đãng đầy sảng khoái.

Nhìn người dì cao quý giờ đây đang quỳ rạp rên rỉ dưới háng mình, Tần Thụ thấy khoái cảm dâng cao đến cực điểm. Nó vẫn không ngừng dùng những lời lẽ dâm ô để dạy dỗ nàng.

Tần Thụ bỗng dừng lại, chỉ để cái đầu cặc ở cửa lồn rồi trêu chọc: “Dì dâm yêu quý, mau cầu xin anh đi, cầu xin anh địt tiếp đi, nếu không anh sẽ đứng im đấy.”

Ý thức Kỷ Dung giờ đã bay đi đâu hết, cái lồn đang trống rỗng như có hàng vạn con sâu đang cắn xé. Tần Thụ bồi thêm mồi lửa bằng cách bóp mạnh lên vú nàng, vân vê lấy hai núm vú nhạy cảm mà xoay vặn liên hồi.

Hai tay Kỷ Dung nắm chặt lấy ga giường, vò nát cả một mảng vải. Nàng không chịu nổi cơn nứng nữa, lí nhí: “Anh ơi… mau chơi em đi…”

Tần Thụ thưởng cho nàng hai cú dập lút cán: “Nói to lên xem nào!”

Nàng bị nắc cho sướng đến mất hết lí trí, hai chân quấn chặt lấy eo Tần Thụ, hét lớn: “Anh yêu ơi… mau địt em đi… lồn em ngứa lắm rồi… mau địt chết em đi…!”

Vừa dứt lời, Tần Thụ liền dập cặc điên cuồng vào lồn nàng. Nó tung hết mọi kỹ thuật, con cặc gân guốc khổng lồ trong lồn Kỷ Dung như cá gặp nước. Những cú thúc mạnh bạo vào tận cửa tử cung làm nàng trào nước mắt vì sướng: “Ahhh… ưmmm… sướng quá anh ơi…!”

Sau hàng trăm cú dập liên hồi, lồn Kỷ Dung co thắt kịch liệt, nàng kẹp chặt đùi vào eo Tần Thụ. Một luồng dâm thủy xối xả phun ra tưới đẫm lên con cặc của Tần Thụ. Nó không kìm được nữa, gầm lên một tiếng rồi gập người xuống, cắn mạnh lên một bên bầu vú của nàng, đầu cặc của nó xuyên mạnh qua cửa tử cung hé mở, đâm mạnh lên vách tử cung. Rồi từ cái lỗ sáo đang nở to ra, từng luồng tinh dịch mạnh mẽ phun trào, bơm căng cái tử cung bé nhỏ của Kỷ Dung làm nàng gào lên trong sung sường.

Hồi lâu sau Tần Thụ mới lồm cồm bò dậy, mỉm cười nhìn Kỷ Dung, còn nàng thẹn thùng quay mặt đi chỗ khác. Nó ghé tai nàng thì thầm: “Dì Kỷ Dung, được chơi dì thế này thì chết con cũng cam lòng.”

Kỷ Dung không chịu nổi tư thế mập mờ này, nàng gượng dậy định đi dọn dẹp đống chiến tích trên giường. Sự tự tôn của một giáo viên đã biến sạch sành sanh, trước mặt Tần Thụ giờ nàng chẳng khác nào một con điếm.

Tần Thụ hỏi: “Dì sao thế?”

Nàng bảo: “Dì không lên lớp nhưng cũng phải ăn cơm chứ.”

Nàng đứng dậy, nhìn thấy ánh mắt thèm khát của Tần Thụ mới sực nhớ mình đang trần như nhộng, liền đỏ mặt chạy lại tủ tìm quần áo.

“Đợi đã.” Tần Thụ cũng chạy lại theo.

“Gì thế con?”

“Để con chọn đồ cho dì.”

Nó liếc mắt thấy chiếc váy ngắn màu vàng có họa tiết, bèn lôi ra ướm thử trước ngực nàng: “Dì mặc bộ này đi, đẹp lắm.”

Kỷ Dung không phản đối, xem như ngầm đồng ý.

“Dì mặc vào đi.” Tần Thụ hăng hái giục.

“Để dì tìm cái quần lót đã…” Nàng lí nhí.

“Ở đây có mỗi hai người chúng ta, mặc quần lót làm gì cho vướng…” Tần Thụ dừng lại một chút rồi nói đầy ẩn ý: “Đằng nào mà chả phải cởi ra.”

Thấy nàng vẫn đứng im, nó thúc giục: “Nhanh lên dì… sao dì còn ngại ngùng thế.”

Kỷ Dung lí nhí: “Dì… dì không chịu đâu.”

Giằng co hồi lâu, Tần Thụ đành phải nhượng bộ, để Kỷ Dung mặc đồ lót vào.

Cuối cùng nàng cũng chịu diện chiếc váy ngắn, nhưng kết quả làm Tần Thụ hơi thất vọng. Chiếc váy nàng mua vốn khá kín đáo, cái gọi là váy ngắn thực chất cũng chỉ cao trên đầu gối tầm 5 cm. Tần Thụ thầm nhủ sau này nhất định phải bắt dì mình mặc những chiếc váy ngắn hơn nữa.

Tiếp đến là phần áo, Kỷ Dung định tự chọn nhưng Tần Thụ nhanh tay lẹ mắt vớ ngay một chiếc áo lót trắng mỏng manh, cười đểu: “Dì Kỷ Dung mặc cái này cho… tiện nhé.”

Dưới sự ép buộc của Tần Thụ, nàng đành ngậm ngùi mặc vào.

Bộ đồ làm tôn lên trọn vẹn những đường cong rực lửa của cơ thể nàng. Thấy dáng vẻ thẹn thùng, e thẹn của người dì, Tần Thụ hận không thể đè ngay nàng ra mà địt thêm một trận. Khốn nỗi “thằng em” sau một đêm chinh chiến vất vả giờ đã hoàn toàn thấm mệt, chẳng chịu ngóc đầu dậy, nên nó đành ngậm ngùi bỏ qua miếng thịt ngon trước mắt.

Với bộ dạng đó, Kỷ Dung đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Tần Thụ ngồi trên ghế, lòng tràn ngập cảm giác đắc thắng như một vị vua. Nhưng sự hả hê đó không kéo dài lâu, nó nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.

Đúng lúc này, điện thoại của Kỷ Dung rung lên trên bàn, vì đang bận rộn trong bếp nên nàng không nghe thấy. Tần Thụ cầm lấy điện thoại, thấy cuộc gọi đến liền thản nhiên bắt máy. Một giọng nữ trong trẻo vang lên ở đầu dây bên kia: “Chị Kỷ Dung ạ.”

Tần Thụ lẻn vào một góc khuất, hạ thấp giọng: “Là em đây.”

Đầu dây bên kia sững sờ, giọng nói bắt đầu run rẩy: “Sao lại là em? Sao em không ở phòng mình mà lại ở phòng chị Kỷ Dung?”

“Cô Tô Nhan à, sao em lại không thể ở đây cơ chứ?”

Bên kia rơi vào im lặng.

Tần Thụ bồi thêm: “Cô đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Tút… tút…” Tô Nhan đột ngột cúp máy.

Tần Thụ nhìn điện thoại, thở dài một cái rồi đặt nó về chỗ cũ. Nó ngồi dựa lưng vào ghế, ngước nhìn trần nhà đăm chiêu như đang toan tính điều gì đó.

Một lúc sau, Kỷ Dung đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng. Cả hai ngồi xuống bàn ăn, Tần Thụ bỗng trở nên rất ngoan ngoãn.

Ăn xong, Kỷ Dung bảo: “Con đấy, người ngợm khỏe mạnh thế mà lại bày đặt giả vờ ốm đau. Phải chi con dành hết tâm sức đó vào việc học thì tốt biết mấy.”

Tần Thụ giả vờ ngây ngô: “Con có tâm tư gì đâu dì?”

Nàng lườm nó một cái sắc lẹm: “Còn chối à.”

“Con biết dì thương con mà, con làm vậy chẳng phải cũng vì dì sao?” Tần Thụ vòng tay qua vai Kỷ Dung, thầm nghĩ cơ hội ngàn năm có một này không thể bỏ lỡ. Các giáo viên khác đều đã lên lớp cả rồi, dù có làm ầm ĩ đến mấy cũng chẳng ai hay biết.

Kỷ Dung gạt tay nó ra, đứng dậy dọn dẹp phòng. Sau trận mây mưa đêm qua, chiếc giường trông thật thảm hại. Nàng khom lưng, chổng cặp mông căng mẩy về phía Tần Thụ để dọn giường. Nhìn cảnh tượng đó, Tần Thụ thấy ngứa ngáy hết cả người, nhưng “vũ khí” của nó vẫn chưa có dấu hiệu hồi phục. Nó thầm nghĩ nếu không có một con cặc cứng ngắc thì làm sao có thể khiến người dì này phục tùng đây?

Dọn dẹp xong xuôi, Kỷ Dung bỗng bảo: “Tần Thụ, dì phải lên lớp đây, con… nếu đã xin nghỉ thì cứ ở lại đây mà nghỉ ngơi nhé.”

Tần Thụ biết nếu không ra tay ngay thì hỏng hết kế hoạch. Một ý tưởng lóe lên trong đầu, nó đột ngột lao tới ôm chặt lấy Kỷ Dung từ phía sau.

Nàng giật mình: “Gì thế con? Sao tự dưng lại…”

“Cơ hội hiếm có thế này, dì ở lại đây với con đi.”

Ánh mắt nàng đanh lại: “Tần Thụ, con buông dì ra đi.”

Tần Thụ bảo: “Dì Kỷ Dung, để con cho dì xem cái này.”

“Cái gì?”

Nó mở ngăn kéo bàn học, lôi ra chiếc trứng rung, một cái trứng rung và một con cặc giả đã chuẩn bị từ trước.

Kỷ Dung há hốc mồm kinh ngạc: “Sao con lại có mấy cái thứ đồ trụy này?”

Tần Thụ cười dâm: “Tất nhiên là đồ chơi để tặng dì Kỷ Dung yêu quý của con rồi.”

“Dì không thèm!” Nói rồi nàng định chạy ra cửa.

Tần Thụ cười nhạt: “Dì định mặc mỗi một cái áo lót mỏng dính thế này mà ra ngoài à?”

Lúc này Kỷ Dung mới sực nhớ ra bộ dạng hớ hênh của mình, làm sao nàng dám vác bộ mặt này đến văn phòng được chứ.

Tần Thụ áp sát sau lưng nàng: “Dì ơi, cái này chơi sướng lắm đấy!”

Nó ra tay trước, cầm chiếc trứng rung ấn thẳng vào vùng kín của nàng. Kỷ Dung giật nảy mình định nhảy dựng lên nhưng đã bị Tần Thụ ôm cứng từ phía sau. Nàng trơ mắt nhìn nó nhét chiếc trứng rung vào bên trong quần lót, rồi nó lạnh lùng bấm nút khởi động.

“Ưmmm…” Cảm giác này nàng không còn lạ gì nữa, chính chiếc trứng rung này đã từng hành hạ nàng đêm hôm đó.

Nhưng Kỷ Dung của hiện tại đã khác trước, sau nhiều lần được Tần Thụ “khai phá”, nàng không còn là người phụ nữ dễ dàng lên đỉnh chỉ vì một chiếc trứng rung nữa.

Dù vậy, vùng kín của nàng vẫn quá đỗi nhạy cảm. Sự rung động của chiếc máy làm cơ thể nàng mềm nhũn, nàng ngả hẳn vào lòng Tần Thụ. Nàng định thò tay lấy vật đó ra nhưng bị nó dễ dàng khống chế.

“O o… o o…” Tiếng trứng rung kêu chát chúa.

Biến những lời phản kháng trong miệng nàng thành những tiếng rên rỉ dâm đãng. Tần Thụ dìu nàng ngồi xuống, bắt nàng ngồi lên đùi mình.

Hai tay nó không ngừng nhào nặn hai bầu vú căng mọng. Dưới sự kích thích kép, Kỷ Dung nhanh chóng chìm vào khoái lạc, nàng nhắm nghiền mắt, lặng lẽ tận hưởng những khoái cảm nguyên thủy nhất.

Đúng lúc đó, điện thoại lại vang lên.

Điện thoại rung bần bật trên bàn, Tần Thụ tiện tay cầm lấy, thấy tên người gọi đến liền mỉm cười. Nó giảm cường độ của trứng rung xuống, rồi dí điện thoại sát mặt Kỷ Dung: “Chú gọi này dì. Để con bắt máy cho nhé.”

Dứt lời, nó nhấn nút trả lời và bật loa ngoài.

Vì chiếc trứng rung đã giảm nhịp, Kỷ Dung dần tỉnh táo lại, nàng khẽ “Alo” một tiếng.

“Vợ à, em đang ở đâu đấy?” Giọng Điền Đại Hải vang lên.

Tần Thụ giở trò xấu, bóp mạnh vào bầu vú nàng một cái. Kỷ Dung vội vàng bịt miệng, suýt nữa thì hét lên thành tiếng.

“Alo, em có nghe thấy anh nói gì không?”

Kỷ Dung cố giữ giọng bình thản, nén cơn nứng lại rồi đáp: “Em… em đang ở ký túc xá…”

“Thế em không có tiết à?”

Tần Thụ nhẹ nhàng mơn trớn bầu vú nàng, cười đểu nhìn phản ứng của dì. Thấy nó không dùng lực nữa, nàng mới thở phào: “Sáng nay em không có tiết.” Nhưng nàng không chú ý thấy bàn tay kia của nó đã thọc vào trong quần lót của mình.

“Ờ, thế để anh qua thăm em nhé.”

Kỷ Dung rụng rời chân tay, định lên tiếng phản đối thì Tần Thụ bất ngờ cầm chiếc trứng rung ấn mạnh vào hột le của nàng.

“O o… o o…” Tiếng rung như đánh thẳng vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của nàng.

“Ahhhh…!” Kỷ Dung không chịu nổi nữa, thốt lên một tiếng rên rỉ đau đớn.

Nàng chộp lấy điện thoại rồi vội vàng cúp máy.

Mặt nàng đầy vẻ hoảng hốt: “Ông ấy sắp đến đây rồi.”

“Đến thì có sao đâu.” Tần Thụ thản nhiên.

“Sao lại không sao chứ?” Kỷ Dung vùng vẫy định thoát khỏi vòng tay của nó.

Tần Thụ ôm chặt lấy nàng, bật nấc rung cao nhất rồi lại ấn vào hột le của nàng lần nữa.

“Ahhh… ưmmm… ưmmm…!” Kỷ Dung ưỡn cong người lên vì sướng.

Tần Thụ vẫn chưa thấy đủ, nó tiếp tục trêu đùa cái lồn mọng nước của nàng, lực tay ngày càng mạnh bạo hơn.

Chẳng mấy chốc, Kỷ Dung lại bị nó thu phục, nàng ngoan ngoãn nằm rạp trong lòng Tần Thụ, thở dốc liên hồi.

Nó càng chơi càng hăng máu, liền thô bạo nhét hẳn chiếc trứng rung vào sâu trong lồn nàng.

Chiếc máy bên trong lồn Kỷ Dung bắt đầu làm loạn, nó rung điên cuồng khiến từng thớ thịt mềm bị kích thích đến mức tê dại, từng luồng khoái cảm bất tận từ trong lồn lan tỏa khắp cơ thể nàng.

Tần Thụ đang sướng rơn khi nhìn thấy người dì cao quý đang từng bước chìm đắm trong dục vọng, thì bỗng nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa: “Em có nhà không?”

Điền Đại Hải đã đến.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng