Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 24)

Chương 24

Kể từ sau lần cô Tô Nhan gọi Điền Tây và Tiểu Tĩnh ra nói chuyện, Điền Tây lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Ít nhất thì cậu không còn phải sống trong lo âu và sợ hãi như trước nữa.
Dựa trên thái độ của bố, mẹ và cả cô Tô Nhan, Điền Tây lờ mờ đoán được dường như họ đã ngầm chấp thuận mối quan hệ này. Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại thì có gì đó không ổn, bởi từ lâu nay chuyện yêu sớm vẫn luôn bị các bậc phụ huynh và giáo viên coi như một tệ nạn cần phải bài trừ, nên việc Kỷ Dung và Tô Nhan dễ dàng bỏ qua như vậy là điều không tưởng.
Dù thế nào đi nữa, Điền Tây vẫn cảm nhận rõ tình cảm giữa mình và Tiểu Tĩnh đã tiến thêm một bước dài. Mỗi ngày, Điền Tây đều dành ra một khoảng thời gian quý báu để được ở bên cạnh nàng.
Đêm đến, trong phòng ký túc xá sau khi đã tắt đèn, Lưu An lại lén lút trốn trong chăn để xem phim sex. Đột nhiên, nó nghé đầu sang giường Điền Tây thì thầm: “Người anh em, có hàng mới cực ‘nóng’ đây này.”
Điền Tây đang thiu thiu ngủ, bị nó làm cho giật mình tỉnh giấc, uể oải mở mắt: “Cái gì thế? Tao đang ngủ mà.”
“Tao có lòng tốt mới gọi mày đấy nhé.” Lưu An cười hì hì: “Chẳng phải mày vẫn đang theo dõi cái bộ truyện đó sao? Có chương mới rồi đấy, nhiều tình tiết kích thích vãi lồn. Đến cái thằng chỉ khoái xem video như tao mà còn thấy nứng đây này.”
Từ đầu kỳ học đến giờ, Điền Tây vẫn chưa xem chương mới nào, cái sự hưng phấn dạo trước giờ đã nguội lạnh hẳn. Cảm giác tò mò thoáng qua rồi biến mất, Điền Tây bảo: “Tao mệt lắm, để lúc khác xem.”
“Thật sự không xem à?” Lưu An vẫn không nản chí, tiếp tục gạ gẫm: “Mày nên xem đi, cái thằng trong truyện nó chơi bà dì ngay tại văn phòng giáo viên, rồi cả trong nhà vệ sinh nữa…”
“Để sau đi…”





“Thật luôn à? Phần sau còn nhiều đoạn ‘phê’ lắm đấy!”
“Lưu An…” Điền Tây kiên quyết: “Thôi, tao không xem đâu.”
Lưu An thấy Điền Tây dứt khoát quá nên đành thở dài im lặng.
Bị thằng Lưu An phá đám, Điền Tây giờ chẳng tài nào ngủ tiếp được, trong đầu toàn là những hình ảnh về bộ truyện sex kia. Cậu nhớ lại những tình tiết về thằng cháu trai trung học đã từng bước chinh phục và địt người dì xinh đẹp của mình như thế nào. Điền Tây bắt đầu tưởng tượng về nhân vật người dì trong đó, liệu bà ta có dáng vẻ ra sao? Cậu đem so sánh với tất cả những người phụ nữ mình biết, và rồi hình bóng của mẹ Kỷ Dung bất ngờ hiện lên.
Điền Tây chợt nhận ra hình tượng của mẹ mình sao mà giống người dì trong truyện đến thế, cứ như cùng một khuôn đúc ra vậy.
Nghĩ đến đây, hình ảnh của Tần Thụ lại hiện ra, đúng lúc hai người cũng là quan hệ dì cháu. Một sự liên tưởng đáng sợ vô thức nảy sinh làm tim Điền Tây đập thình thịch liên hồi. Trong đầu cậu bắt đầu hiện ra những cảnh tượng dâm ô giữa mẹ và thằng cháu họ.
“Không thể nào!” Điền Tây ra sức gạt bỏ cái ý nghĩ điên rồ và kinh tởm đó ra khỏi đầu.
Cậu nhìn lên trần nhà, nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường. Cố gắng trấn tĩnh nhưng hình ảnh của Tần Thụ và Kỷ Dung cứ lởn vởn mãi không tan.
Điền Tây tự nhủ phải nghĩ đến chuyện khác để đánh lạc hướng bản thân. Cậu bắt đầu nghĩ đến Tiểu Tĩnh, nhớ lại những giây phút ngọt ngào bên nàng. Cậu nhớ nụ hôn nồng cháy với nàng trong vườn hoa tối hôm trước, nhớ cảm giác đôi môi và cái lưỡi của hai đứa quấn quýt lấy nhau tuyệt vời thế nào.
Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu thì hình ảnh thằng khốn Lý Hân lại hiện ra, đeo bám lấy tâm trí Điền Tây không rời.
Điền Tây cảm thấy một sự ngột ngạt chưa từng có. Một bên là hạnh phúc ngọt ngào khi ở bên mẹ và Tiểu Tĩnh, một bên là sự công kích mãnh liệt từ sự hiện diện của Lý Hân và Tần Thụ. Những cảm xúc trái ngược ấy mang đến cho cậu nỗi đau khổ, uất ức và bực bội khôn cùng.
Sự sung sướng và nỗi đau đớn cứ thế đan xen, chúng không hề làm Điền Tây gục ngã mà cứ âm thầm hành hạ cậu từng ngày, từng giờ.
Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Điền Tây như một tia chớp xé toạc màn đêm. Một linh cảm chẳng lành cho thấy cậu sắp đánh mất tất cả những gì quý giá nhất của mình.
Nghĩ đến đó, Điền Tây cảm thấy như mình bị rút cạn linh hồn, chỉ biết ngây người nhìn vào bóng tối bao trùm.
Một lúc sau, cậu dần bình tĩnh lại, tự trấn an rằng mình chỉ đang lo hão huyền thôi.
Ngày hôm sau khi lên lớp, tin tức về kỳ nghỉ Tết Trung thu đã được một giáo viên xác nhận sau khi bị đám học sinh dò hỏi ráo riết. Cả lớp vỡ òa trong sung sướng. Có học sinh nào mà lại không thích được nghỉ học cơ chứ?
Việc không được nghỉ lễ chẳng khác nào một sự xúc phạm đối với học sinh. May mà lần này nhà trường không chơi trội, quyết định cho nghỉ theo đúng quy định chung là 4 ngày.
Điền Tây nhẩm tính, chỉ còn 4 ngày nữa là được nghỉ. Cố nhịn thêm 4 ngày nữa thôi! Sau Trung thu lại đến ngay Quốc khánh, hai kỳ nghỉ chỉ cách nhau có một tuần, đúng là sướng hết nấc!
Trong giờ ra chơi, Đỗ Vĩ vừa từ văn phòng bước ra đã sấn lại gần Điền Tây để xả cục tức: “Địt mẹ, tức chết tôi mất.”
Điền Tây ngạc nhiên: “Làm sao mà ông nóng máu thế?”
Đỗ Vĩ liếc nhìn xung quanh rồi hạ thấp giọng bảo: “Lại chẳng vì thằng Trương Tiểu Nghệ.”
“Nó làm sao?” Điền Tây tò mò.
Đỗ Vĩ thở dài: “Mấy hôm trước cô Tô Nhan nhờ tôi để mắt đến nó đúng không? Tôi vừa mới lên báo cáo tình hình cho cô xong thì bị mắng cho vuốt mặt không kịp! Ông bảo tôi có nhọ không cơ chứ?”
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Chuyện đó để sau đi, tôi hỏi thật, ông có thấy thằng Trương Tiểu Nghệ dạo này… nó cứ kỳ quặc thế nào không?”
“Thì ông chẳng biết rồi còn gì, nó dạo này hay mò vào mấy trang web đen xem ảnh vú, ảnh lồn suốt đêm.” Điền Tây vẫn tin rằng mấy thứ văn hóa đồi trụy đó đã làm hư hỏng thằng bạn.
“Không chỉ có thế đâu.” Đỗ Vĩ nói đầy ẩn ý.
“Ồ? Thế còn chuyện gì nữa?”
“Khụ khụ. Cái này thì…”
“Hai ông đang thì thầm to nhỏ chuyện gì đấy?” Lưu An bất ngờ xuất hiện: “Lén lút như mấy thằng ăn trộm thế hả?”
Điền Tây nhịn không được bèn trêu nó: “Nhìn cái bộ dạng héo hon của ông kìa, không đi làm trộm thì hơi phí của trời đấy.”
Đỗ Vĩ cũng hùa theo: “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, giờ chỉ có trộm trên phim mới nhìn lấm la lấm lét thôi, chứ ngoài đời chúng nó ngụy trang nhìn qua chẳng khác gì mấy tay nhà giàu đẹp trai đâu. Lưu béo à, tôi thấy ông nên tiến quân vào giới điện ảnh đi là vừa.”
“Lạy ông, đừng dìm hàng tôi nữa…” Lưu An cầu xin: “Dìm nữa là tôi biến thành than đen luôn đấy.”
Điền Tây cười bảo: “Thành cục than tổ ong thì đúng hơn.”
Mấy thằng cứ thế trêu chọc nhau một hồi, rồi cũng quên bén đi cái đề tài về Trương Tiểu Nghệ lúc nãy.
Buổi tối Điền Tây và Tiểu Tĩnh hẹn hò trong vườn hoa, bàn về chuyện nghỉ lễ Trung thu. Tiểu Tĩnh hỏi: “Trung thu này anh định đi chơi ở đâu?”
Chuyện này thật sự làm khó Điền Tây, sống ở cái thành phố này bao nhiêu năm rồi, còn chỗ nào mà chưa đi chơi qua đâu. Điền Tây bảo: “Trước mắt anh chỉ cầu mong là không có đống bài tập nào thôi.”
Tiểu Tĩnh cũng thở dài: “Đừng nói tới bài tập nữa, chưa nghỉ mà giáo viên đã giao một đống rồi, đến hôm nghỉ thật chắc chết mất.”
Nàng khựng lại một chút rồi dặn: “Nhưng mà lúc nghỉ, em mà gọi là phải có mặt ngay đấy nhé.”
Hà, chuyện này sao mà chắc chắn được, nhưng Điền Tây vẫn gật đầu lia lịa: “Được thôi, nhưng anh phải có thù lao đấy.”
Tiểu Tĩnh giả vờ làm bộ dạng hung dữ: “Em dám cho, chỉ sợ ai đó không dám lấy thôi.”
“Làm gì có chuyện không dám.” Điền Tây bảo: “Gan anh to lắm nhé, để anh lấy trước ít tiền đặt cọc đã nào.”
“Tiền đặt cọc?” Tiểu Tĩnh còn đang ngơ ngác.
Điền Tây đã cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi nàng. Điền Tây giờ đã nếm mùi sướng nên nghiện hẳn, chỉ muốn thưởng thức thêm hương vị ngọt ngào từ miệng nàng, tất nhiên là không thể bỏ qua cơ hội tốt thế này rồi.
Nhìn gương mặt đỏ bừng của Tiểu Tĩnh, cảm nhận sự đáp lại ngây ngô của nàng, Điền Tây thấy sướng tê người.
Trở lại ký túc xá, đến giờ đi ngủ, Lưu An lại cầm điện thoại sang dụ dỗ Điền Tây. Nó chìa máy ra hỏi: “Ông thật sự không xem à?”
Điền Tây lắc đầu, trong đầu vẫn còn đang lâng lâng với dư vị buổi tối ngọt ngào bên Tiểu Tĩnh.
“Đây là chương mới cập nhật hôm nay đấy.” Lưu An thấy Điền Tây không phản ứng liền bồi thêm: “Tiêu đề là ‘Trưa đại chiến cô giáo xinh đẹp, tối dạy dỗ bà dì thành thục’.”
“Hả?” Điền Tây giật mình: “Lại lòi đâu ra một bà cô giáo nữa thế?”
Lưu An cười đểu: “Thì xem đi là biết ngay.”
Điền Tây đưa tay ra: “Đưa đây xem nào.”
Lưu An đặt điện thoại vào tay Điền Tây, hắc hắc cười: “Thấy thái độ phục vụ của tôi tốt không, có thông báo chương mới tận giường, kiểm tra cập nhật tự động, giao hàng tận tay luôn.”
“Vãi lồn, phục ông luôn đấy.” Điền Tây bị nó làm cho câm nín, bèn trêu lại: “Mà cho hỏi, hệ thống này của ông miễn phí vĩnh viễn à?”
Lưu An gật đầu: “Nhưng có cài cắm mấy mục mua hàng nội bộ.”
“Ồ, có món đạo cụ gì ngon không?”
Lưu An cười dâm đãng: “Dễ thôi, tôi thấy bạn gái ông xinh cực phẩm, chỉ cần ông đưa tôi vài tấm ảnh mặc đồ lót hoặc ảnh khoe vú khoe mông của nàng, ông muốn phục vụ kiểu gì cũng có nhé!”
“Cút mẹ ông đi!” Điền Tây đá Lưu An một phát.
Điền Tây nhìn vào điện thoại, phát hiện dưới cái tiêu đề kêu như sấm kia thì dung lượng lại ngắn ngủn: “Địt mẹ, đúng là đồ tiêu đề dỏm!”
Điền Tây lướt qua phần chính văn, chỉ có khoảng một nghìn chữ, đọc loáng cái là xong.
Nội dung kể về hai việc đúng như tiêu đề. Thứ nhất, thằng đó cuối cùng cũng thịt được cô giáo trẻ xinh đẹp, nhanh hơn dự tính. Hai người đã có một trận địt nhau nảy lửa ngay trên xe hơi của cô giáo. Thứ hai là buổi tối nó tiếp tục công cuộc dạy dỗ bà dì dâm đãng. Nó còn không quên nhai lại cái lý luận triết học của mình: mọi người đàn bà thành thục đều che giấu bản chất dâm loàn, chỉ khác nhau ở mức độ thôi, cái họ thiếu là được khai phá. Đàn bà càng đoan trang, cao quý, không thể xâm phạm thì thực chất lại che giấu sự dâm đãng mạnh mẽ nhất. Cuối cùng, nó còn spoil thêm là cô giáo và bà dì có quan hệ rất thân thiết, bước tiếp theo nó sẽ chơi some cả hai, bắt cặp “chị em hoa đào” này cùng quỳ dưới háng phục vụ nó…
Lưu An thấy Điền Tây có vẻ thất vọng, bèn bảo: “Ông phải đọc mấy chương trước mới biết nó lừa cô giáo thế nào chứ.”
“Thôi bỏ đi. Đợi lúc nào nó chơi some hai bà thì tôi xem một thể.”
Lưu An không nói gì thêm, quay về giường tiếp tục công việc “nghiên cứu” của nó.
Điền Tây nhắm mắt lại, trong đầu bỗng hiện lên mấy câu cuối của truyện: cô giáo trẻ xinh đẹp và người dì thành thục rất quen thân với nhau? Điền Tây cảm thấy có gì đó lấn cấn.
Một ý nghĩ đáng sợ thoáng qua trong đầu, nhưng Điền Tây nhanh chóng gạt nó đi.
Bốn ngày cuối cùng, Điền Tây thực sự cảm thấy Trương Tiểu Nghệ đã thay đổi hoàn toàn. Nó trở nên lầm lì ít nói, ở trong phòng chẳng thèm mở mồm với ai, cả ngày cứ lủi thủi một mình, hành tung thì bí ẩn. Điền Tây, Lưu An và Đỗ Vĩ đều thấy rõ điều đó, cũng định hỏi han nhưng lần nào cũng như đem mặt nóng dán mông lạnh. Trương Tiểu Nghệ hứng lên thì “ừ” một tiếng cho có, không thì coi như không nghe thấy gì. Bị bơ vài lần nên cả hội cũng cáu, Điền Tây thầm nhủ sau này thèm vào mà bắt chuyện với nó nữa cho mệt xác.
Mấy ngày nay tình cảm giữa Điền Tây và Tiểu Tĩnh phát triển thần tốc. Cô Tô Nhan và mẹ của mình như không hề biết chuyện, chẳng thấy ai đả động gì đến vấn đề của Tiểu Tĩnh nữa, Điền Tây dĩ nhiên là sướng rơn. Tối nào Điền Tây cũng tấn công dồn dập, không chỉ dừng lại ở hôn môi, đôi tay Điền Tây ngày càng không an phận, sờ soạng khắp nơi trên người nàng, thậm chí có lúc Điền Tây suýt thì không kiềm chế nổi mình mà đòi địt.
Cứ thế trong hạnh phúc, cuối cùng cũng đến ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ Trung thu. Buổi trưa, mẹ của mình tìm gặp Điền Tây bảo chiều nay sau khi tan học thì Điền Tây cứ tự về trước, nàng phải ở lại trường họp hành xong mới về được. Nghe mẹ nói vậy, Điền Tây suýt thì nhảy cẫng lên vì sung sướng. Nghĩa là Điền Tây có thể đưa Tiểu Tĩnh về nhà. Điền Tây báo ngay cho nàng, Tiểu Tĩnh cũng vui mừng khôn xiết.
Chiều tan học, Điền Tây cùng Tiểu Tĩnh leo lên xe buýt về thành phố. Giờ cao điểm học sinh về nghỉ nên xe đông nghẹt, chẳng ai muốn đợi chuyến sau cả. Điền Tây ôm chặt Tiểu Tĩnh vào lòng, mang lại cho nàng cảm giác an toàn và được che chở.
Về đến trung tâm thành phố là 5 giờ chiều. Vì nhà Tiểu Tĩnh và nhà Điền Tây ở hai hướng hoàn toàn trái ngược nên việc đưa nàng về đồng nghĩa với việc Điền Tây sẽ về nhà rất muộn. Suốt dọc đường Điền Tây cứ phải nặn óc nghĩ lý do để giải thích với gia đình.
Hai đứa vừa đi vừa cười nói vui vẻ, mọi muộn phiền dường như tan biến sạch sành sanh.
Nhưng đến lúc đổi xe thì chuyện đen đủi đã xảy ra. Điền Tây và Tiểu Tĩnh bắt gặp mẹ của nàng và thằng em trai Trần Dịch còn vắt mũi chưa sạch trên xe.
Sắc mặt hai đứa cứng đờ, Tiểu Tĩnh lí nhí: “Mẹ.”
Điền Tây đành phải đâm lao thì phải theo lao, sớm muộn gì cũng phải đối diện với mẹ vợ tương lai mà, Điền Tây tự trấn an mình rồi chào: “Dì ạ.”
Nhìn mẹ của Tiểu Tĩnh, Điền Tây cũng đã gặp vài lần trước đây. Phải thừa nhận nhan sắc của Tiểu Tĩnh là được di truyền từ mẹ, trông bà rất trẻ trung, chẳng giống người phụ nữ gần 40 tuổi chút nào. Mẹ nàng mặc bộ đồ len phối với chân váy xám nhìn rất thanh lịch, toát lên vẻ quý phái.
Thằng Trần Dịch đứng bên cạnh thì cứ cười thầm, Điền Tây tự nhủ sau này nhất định phải tẩn cho nó một trận.
Mẹ của Tiểu Tĩnh đánh mắt nhìn Điền Tây một lượt, Điền Tây dĩ nhiên không để mình bị lép vế, bèn đứng thẳng lưng, ưỡn ngực ra vẻ đĩnh đạc. Mẹ nàng có vẻ không vui lắm, vẫy tay gọi Tiểu Tĩnh: “Lại đây với mẹ.”
Tiểu Tĩnh nhìn Điền Tây đầy bất lực, Điền Tây khẽ gật đầu ra hiệu không sao.
Thấy Tiểu Tĩnh đã đứng cạnh mẹ, Điền Tây vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, thầm nghĩ không được để mất phong độ. Nếu Điền Tây tỏ ra sợ hãi thì bà ấy sẽ chê mắt nhìn người của con gái kém, Điền Tây phải chứng minh cho bà ấy thấy lựa chọn của Tiểu Tĩnh là hoàn toàn đúng đắn.
Mẹ Tiểu Tĩnh hỏi: “Cháu tên là gì?”
Điền Tây dõng dạc: “Cháu tên là Điền Tây ạ.”
Bà không nói gì thêm. Đến trạm tiếp theo, mẹ nàng liếc nhìn Điền Tây một cái cuối cùng rồi kéo Tiểu Tĩnh xuống xe. Thằng Trần Dịch đi sau còn quay lại làm mặt quỷ trêu tức Điền Tây.
Điền Tây hậm hực nhưng vẫn cố giữ nụ cười lịch sự.
Nhìn cửa xe đóng lại, Điền Tây mới sực nhớ ra mình cũng phải xuống trạm này mới đúng hướng về nhà. Thế là Điền Tây bị hớ, đi quá mất một trạm.

Ở trường, Kỷ Dung cuối cùng cũng họp xong. Tô Nhan nằng nặc đòi lái xe đưa Kỷ Dung về. Đúng lúc đó Tần Thụ xuất hiện, cả Tô Nhan và Kỷ Dung đều lâm vào tình cảnh vô cùng gượng gạo và lúng túng.
Cuối cùng Kỷ Dung đành cùng Tần Thụ ngồi ở băng ghế sau.
Tô Nhan nổ máy xe, suốt quãng đường không thốt ra một lời nào. Kỷ Dung ngồi ở phía sau thấy bồn chồn lo lắng vô cùng. Không gian trong xe trở nên tĩnh lặng đến phát sợ.


Còn tiếp….

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng