Chương 6
Ăn xong bát mỳ, thời gian đã khuya lắm rồi.
Kỷ Dung bảo: “Tiểu Tây, con mau về ký túc xá đi kẻo muộn.”
“Dạ. Thế Tần Thụ ở phòng nào ạ?” Điền Tây hỏi.
“Em ở ngay phòng dưới hầm tòa nhà này thôi.” Tần Thụ đáp.
“Tầng hầm á? Sao lại không ở ký túc xá chung?” Điền Tây thấy kỳ lạ vô cùng.
Kỷ Dung giải thích: “Chỉ tại năm ngoái kết quả thi đại học của trường mình tốt quá, nên năm nay lượng học sinh đăng ký tăng vọt. Ký túc xá tuy trống nhiều nhưng phải để dành cho học sinh đã đăng ký từ trước.”
“Ở tầng hầm cũng tốt mà anh.” Tần Thụ thêm vào, “Ở đây rất gần dì Kỷ Dung, lại yên tĩnh, tiện cho việc học tập.”
Kỷ Dung gật đầu: “Đúng vậy, TiểuTây con mau về đi.”
“Thế còn Tần Thụ, em không về cùng anh à?” Điền Tây hỏi.
Tần Thụ vẫn ngồi lỳ đó, chẳng có ý định đứng dậy: “Dì Kỷ Dung còn phải giảng thêm cho em mấy đề khó. Lát nữa em về sau.”
“Vậy con về đây. Chào mẹ, chào em.” Điền Tây vẫy tay chào rồi rời khỏi phòng.

Khi tiếng bước chân của Điền Tây đã xa dần, Kỷ Dung quay sang nhìn Tần Thụ với ánh mắt nghiêm nghị, nàng trầm giọng mắng: “Tần Thụ, sao lúc nãy trong bếp con lại dám làm chuyện đó với dì?”
Tần Thụ ngồi trên ghế, hai tay đặt trên đùi, trưng ra bộ mặt ấm ức: “Con tưởng dì sẽ không giận…”
“Con dám cầm cái thứ đó… của con mà đâm vào người dì, làm sao dì không giận cho được!” Kỷ Dung thực sự nổi giận.
“Nhưng mà… nhưng mà dì đã hứa hôm nay sẽ giúp con làm chuyện đó mà. Lúc nãy trong nhà vệ sinh con đã sắp ra rồi thì anh Điền Tây lại đến, Lúc ấy dì cứ tiếp tục giúp con thì anh ấy cũng đâu có biết được đâu.” Tần Thụ thanh minh, “Con khó chịu lắm, nên mới đâm vào chân dì một chút thôi.”
“Con!” Kỷ Dung nghẹn lời, “Con còn dám nói nữa à!”
“Dì Kỷ Dung, con không lừa dì đâu.” Tần Thụ đột nhiên đứng phắt dậy, vội vàng kéo quần xuống. Con cặc to lớn, gân guốc đang cương cứng thoát khỏi sự gò bó của quần lót, nó bật mạnh ra rồi giật liên hồi trước mắt nàng. “Nó cứ cứng ngắc thế này mãi, con đau và khó chịu lắm.”
Kỷ Dung sững sờ trước hành động táo bạo của hắn. Con cặc khổng lồ ấy cứ như đâm thẳng vào mắt nàng, khiến nàng không thể rời mắt khỏi nó. Nàng bàng hoàng một lúc mới lấy lại tinh thần, lạnh lùng bảo: “Mau kéo quần lên ngay!”
Tần Thụ mếu máo ngồi xuống nhưng vẫn không thèm kéo quần, để mặc con cặc khổng lồ cứ rung rinh, giật giật. Hắn nản chí nói: “Hóa ra dì Kỷ Dung cũng không muốn giúp con. Đời con thế là hỏng hẳn rồi.”
Kỷ Dung vốn đang rất giận dữ, nhưng nghe hắn nói vậy, lòng nàng bỗng mềm nhũn đi. Tiếng than thở của cô em gái vẫn như văng vẳng bên tai. Nàng đã lầm khi tưởng giáo dục một đứa trẻ như Tần Thụ là chuyện dễ dàng. Nhưng nếu đơn giản, em gái nàng đã chẳng phải gửi gắm nó đến nơi xa xôi này.
Nàng khẽ liếc nhìn con cặc của Tần Thụ. Nhớ lại cuộc trò chuyện với Điền Đại Hải về việc thủ dâm, chồng nàng bảo chuyện đó rất bình thường, chỉ là do dục vọng cần phải được phát tiết thôi. Với tư cách là dì, là giáo viên, lại mang theo hy vọng lớn lao của em gái, Kỷ Dung nghĩ mình nên gạt bỏ những định kiến cổ hủ để giúp đứa cháu này.
Tần Thụ thấy nàng im lặng, liền bồi thêm: “Dì Kỷ Dung, hay là dì trả lại điện thoại để con tự giải quyết được không?”
“Không được. Con không được xem mấy thứ đồi trụy đó nữa.” Kỷ Dung kiên quyết.
“Nhưng con thế này…” Tần Thụ nghẹn ngào như sắp khóc, “Con sợ mình sẽ làm mẹ và dì thất vọng.”
Thôi thì cứ để nó phát tiết ra vậy, Kỷ Dung thở dài: “Dì đã nói sẽ giúp con bỏ thói xấu đó thì dì sẽ không nuốt lời.”
“Thật không dì?” Giọng Tần Thụ không giấu nổi vẻ hưng phấn.
“Nhưng con không được làm như lúc trong bếp nữa, rõ chưa?”
“Dì ơi con xin lỗi. Con hứa sẽ không tái phạm đâu ạ.”
“Được rồi.” Kỷ Dung ngoài miệng đáp ứng, nhưng khi nhìn vào con cặc thô to đang cửng ngược lên kia, mặt nàng lại đỏ bừng. Hơi thở nàng bắt đầu dồn dập, nàng ngượng ngùng tiến lại gần Tần Thụ.
Tần Thụ đứng dậy, chủ động áp sát nàng. Nó chỉ cao hơn nàng nửa cái đầu nhưng thân hình rất lực lưỡng. Hắn lấy đầu cặc thô kệch nhắm thẳng vào bàn tay nàng mà đâm tới. Theo bản năng, Kỷ Dung rụt tay lại, miệng phát ra tiếng kêu khẽ: “Ahhhhh…”
Tần Thụ phả hơi nóng vào tai nàng: “Dì Kỷ Dung…” Luồng khí ấm áp khiến nàng thấy ngứa ngáy, một cảm giác khô nóng lan tỏa khắp cơ thể. Kỷ Dung cúi đầu, chậm rãi đặt bàn tay mềm mại lên thân cặc gân guốc cứng ngắc.
Cảm giác nóng hổi, cương cứng, ẩm ướt truyền từ lòng bàn tay thẳng đến tim nàng. Nhịp tim tăng nhanh, hai tay Kỷ Dung run rẩy không ngừng. Phải làm sao để nó mau xuất tinh đây? Nàng cúi xuống nhìn chằm chằm vào sự biến hóa của con cặc, bàn tay bắt đầu sục nhanh hơn.
Tần Thụ nhìn biểu cảm của nàng, để nàng sục một lát rồi nó dùng hai tay nâng cánh tay nàng lên, bắt đầu điều khiển theo nhịp điệu mà nó mong muốn. Kỷ Dung không để ý đến hành động của nó, nàng chỉ tập trung vào việc làm sao cho cháu trai nhanh xuất tinh ra. Dòng tinh dịch rỉ ra từ lỗ sáo làm ướt đẫm các ngón tay nàng, tiếng thở dốc của nàng ngày càng lớn.
Tần Thụ lùi dần về phía mép giường rồi dừng lại, nó đặt hai tay lên vai Kỷ Dung, dùng lực ấn mạnh xuống. Bất ngờ bị đè vai, Kỷ Dung theo bản năng định kháng cự. Nàng ngửa đầu nhìn Tần Thụ đầy nghi hoặc. Nhưng trước mắt nàng là một Tần Thụ hoàn toàn khác, đôi mắt nó sắc lạnh, nhìn xuống nàng với vẻ uy quyền như một vị quân vương. Sự biến đổi này làm nàng sững sờ.
Trong giây phút thất thần đó, Kỷ Dung hoàn toàn thuận theo sự áp chế của Tần Thụ. Nàng quỳ rạp hai đầu gối xuống đất. Giờ đây, cái đầu cặc to tướng như một quả trứng gà và bóng lưỡng kia đang chĩa thẳng vào mặt nàng. Nàng kinh hãi nhìn vật khổng lồ trước mắt. Nó chỉ cách mũi nàng vài centimet, mùi đặc trưng của giống đực xộc thẳng vào mũi.
Dù là với chồng mình, nàng cũng chưa bao giờ để cặc chả anh sát mặt mình như thế này. Kỷ Dung thầm gào thét trong lòng.
Tần Thụ đắc ý ngồi trên giường, nhìn người dì xinh đẹp, trí thức đang dâm mỹ quỳ giữa hai chân mình. Lúc này tóc nàng rũ rượi trên vai, hai má đỏ hồng, đôi mắt to tròn mơ màng trống rỗng. Dù bị ép quỳ xuống nhưng tay nàng vẫn không rời khỏi con cặc của nó.
Chỉ nhìn cảnh tượng người dì tôn nghiêm giờ đây đang quỳ rạp dưới háng của mình, Tần Thụ đã sướng đến mức suýt thì xuất tinh.
“Nó lại to hơn, dài hơn rồi.” Kỷ Dung cảm nhận sự thay đổi của con cặc trong tay mà thấy rùng mình. Giờ nàng chỉ muốn hắn mau xuất tinh để kết thúc chuyện này, nên nàng càng ra sức sục mạnh hơn.
Sự kích thích từ bàn tay nàng cộng thêm cảnh tượng đầy dâm dục trước mắt khiến Tần Thụ không nhịn được mà rên rỉ: “Ahhhh…..”
“Sao thế con?” Kỷ Dung dừng lại.
Giọng nói dịu dàng, đứt quãng của nàng càng làm Tần Thụ thêm hưng phấn, hắn vội bảo: “Dì ơi con sướng lắm, dì tiếp tục đi ạ.” Nàng lại cúi đầu sục tiếp.
Tần Thụ đưa tay vuốt ve mái tóc nàng, thấy nàng không phản ứng, hắn thầm mừng rỡ: “Hóa ra cứ chạm vào con cặc là chỉ số thông minh của dì lại tụt xuống số âm thế này.” Hắn nhẹ nhàng vén tóc nàng ra sau tai, rồi đưa tay mơn trớn khuôn mặt nàng.
“Con làm cái gì thế?” Kỷ Dung cảnh giác quay đầu đi.
Tần Thụ vội rụt tay lại: “Dạ không có gì ạ, con thấy có sợi tóc dính trên mặt dì thôi.” Nó không dám manh động nữa, hai tay chống trên giường, hơi ngả người ra sau để tận hưởng đôi bàn tay mềm mại của dì đang phục vụ mình.
“Ahhhh… ưmmm… dì Kỷ Dung… dì làm tốt lắm…” Tần Thụ rên rỉ liên hồi.
Con cặc càng lúc càng nóng ran, Kỷ Dung cũng theo đó mà sục nhanh hơn bao giờ hết.
“Ahhhh… ra… dì ơi con ra đây…!” Theo tiếng gầm nhẹ của Tần Thụ, từng dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra ngoài.
“Ah!” Kỷ Dung không kịp né tránh, hàng chục tia tinh dịch nóng hổi bắn đầy lên mặt và áo sơ mi của nàng.
“Dì ơi để con lấy giấy lau cho dì.” Kỷ Dung nhắm nghiền mắt, nàng định đưa tay lên lau nhưng chợt nhớ ra tay mình cũng đang dính đầy tinh dịch nên lại thôi, đôi tay cứ thế khựng lại giữa không trung.
Những dòng tinh dịch đặc quánh theo sống mũi nàng từ từ chảy xuống. Mùi tanh nồng nặc khiến nàng gần như nghẹt thở.
“Sắp chảy vào miệng mình rồi!” Sự xấu hổ tột cùng khiến Kỷ Dung tỉnh táo lại, nàng mở bừng mắt, vội vàng chạy bổ vào nhà vệ sinh.
Tần Thụ cầm hộp khăn giấy đứng ở cửa, nghe tiếng nước chảy xối xả bên trong, trong đầu hắn chỉ hiện lên cảnh tượng gương mặt dâm đãng của người dì đang dính đầy tinh trùng trắng xóa.
Nằm trên giường, Điền Tây cứ mãi hồi tưởng lại những lời mẹ của mình đã nói. Kỷ Dung nói rất ẩn ý, nhưng Điền Tây thừa hiểu ý của nàng là dù rất thông cảm cho tình cảm của con trai, nhưng nàng vẫn yêu cầu Điền Tây phải chia tay với Tiểu Tĩnh.
Không thể chia tay được. Điền Tây hạ quyết tâm trong lòng. Nghĩ đến đây, Điền Tây gần như quăng luôn chuyện cãi vã với Tiểu Tĩnh ra sau đầu.
Trưa ngày hôm sau, Điền Tây lén dùng điện thoại ở ký túc xá gọi về nhà Tiểu Tĩnh. Điện thoại đổ chuông nhưng không có người nhấc máy. Thật kỳ quái. Điền Tây thử lại thêm hai lần nữa vẫn không ai nghe. Điền Tây đành bỏ cuộc. Rốt cuộc tại sao Tiểu Tĩnh lại xin nghỉ về quê?
Sau giờ tự học buổi tối, Điền Tây và Lưu An lén trốn vào nhà vệ sinh tòa nhà dạy học, đợi đến khoảng hơn 10 giờ, lúc này học sinh và giáo viên về cơ bản đã đi hết sạch.
Các phòng học cũng đã tắt đèn.
Điền Tây và Lưu An lẻn đến trước văn phòng giáo viên, thấy bên trong không bật đèn. Có người ở trong không? Cả hai đều nghi ngờ. Lưu An dán tai vào cửa nghe ngóng một hồi rồi quay lại thì thầm: “Hình như không có ai.”
“Bọn họ vẫn chưa đến sao?” Điền Tây đoán.
“Chắc thế. Hay là chúng ta đợi thêm chút nữa?”
“Đợi ở đâu?” Hành lang thì thẳng tắp, trốn ở đâu để không bị bọn họ phát hiện mà vẫn quan sát được?
Lưu An nhìn quanh quất một hồi cũng đâm ra bí bách.
“Hay lại vào nhà vệ sinh đi.” Điền Tây nghĩ chỉ có chỗ đó là kín nhất.
Mỗi tầng của tòa nhà đều có nhà vệ sinh ở cuối hành lang. Điền Tây và Lưu An đứng nép bên trong, thỉnh thoảng lại thò đầu ra ngó xem có ai đến không.

Đợi thêm 20 phút nữa, Điền Tây bắt đầu mất kiên nhẫn: “Hay là thằng đó không đến?”
“Không thể nào, hôm kia nó chẳng đến đúng giờ là gì?”
“Lưu An, ông dùng điện thoại check trang cá nhân của nó xem.”
“Ờ nhỉ, tí thì quên mất.” Lưu An nhìn vào màn hình điện thoại, vẻ mặt thất vọng tràn trề: “Thôi xong, hôm nay kèo hỏng rồi. Ông nhìn này.”
Lưu An đưa điện thoại cho Điền Tây.
Trên màn hình đúng là trang cá nhân của thằng “Tìm hoa thiếu niên”. Nó viết: “Xin lỗi anh em, hôm nay kế hoạch địt con mụ giáo viên phải hủy vì tôi bận đi săn một em học sinh cùng lớp. Nhưng anh em đừng nghi ngờ bản lĩnh của tôi. Chỉ là vì hạnh phúc lâu dài sau này mà hy sinh chút hạnh phúc nhất thời thôi. Không lâu nữa đâu, hãy đợi xem clip tôi chơi some một già một trẻ, vừa địt cô giáo vừa nắc học sinh nhé!”
Ba chữ “nữ học sinh” đâm mạnh vào tim Điền Tây. Điền Tây chửi thề: “Địt mẹ nó!”
“Địt mẹ nó thật!” Lưu An cũng chửi hùa theo. “Người anh em, chúng ta về thôi.”
Trong đầu Điền Tây vô thức liên tưởng Tiểu Tĩnh với đứa “nữ học sinh” kia. Cơn giận dữ bốc lên khiến người Điền Tây run rẩy.
Lưu An cười, vỗ vai Điền Tây: “Sao thế? Làm gì mà cáu dữ vậy?”
Điền Tây hất mạnh tay Lưu An ra. Vẻ mặt giận dữ của Điền Tây làm Lưu An thấy không ổn, nó cầm lấy điện thoại xem lại lần nữa, lẩm bẩm: “Nó cũng đéo chịu nói xem con mụ giáo viên đó là ai nhỉ?”
Lưu An tất nhiên không biết tại sao Điền Tây lại nổi điên, nhưng nghe hắn nói, Điền Tây vội hỏi: “Ông biết con mụ giáo viên đó là ai đúng không?”
“Thì cũng chỉ đoán thôi…”
“Đoán là ai?”
Vẻ mặt của Điền Tây làm Lưu An hơi sợ: “Tôi nói ra ông đừng có mà nhảy dựng lên đấy.”
“Nói nhanh!”
Lưu An còn đang lưỡng lự định mở mồm thì tiếng hô của bảo vệ vang lên dưới sân: “Còn đứa nào chưa về không? Đóng cửa đây!”
Cả hai giật mình. Lưu An phản ứng trước: “Người anh em, đừng quan tâm mấy thứ đó nữa, chạy mau! Tôi không muốn ngủ lại trong nhà vệ sinh đâu.”
Hai đứa thục mạng chạy xuống lầu. Ông bảo vệ nhìn thấy cười bảo: “Cứ bình tĩnh, đã đóng cửa ngay đâu.”
Ra khỏi tòa nhà, Điền Tây và Lưu An lầm lũi đi về ký túc xá. Trường học lúc này đã vắng lặng, chỉ còn lưa thưa vài người. Đèn đường mờ ảo không soi rõ bóng người.
Dòng trạng thái trên trang web khiến Điền Tây cực kỳ khó chịu. Giờ này Tiểu Tĩnh đang làm gì? Dù thế nào đi nữa, tối nay Điền Tây nhất định phải gọi bằng được cho nàng, nếu không Điền Tây sẽ nổ tung mất.
Đang đi, Lưu An đột nhiên kéo tay Điền Tây lại, ra hiệu im lặng.
Điền Tây nghi hoặc nhìn hắn, Lưu An kéo Điền Tây nấp sau một gốc cây rồi chỉ về phía trước.
Trên chiếc ghế đá đằng kia có một người phụ nữ đang ngồi. Dưới ánh đèn đường, gương mặt nàng hiện lên mờ ảo. Mái tóc dài xõa trên vai toát lên vẻ quyến rũ trưởng thành. Đặc biệt là đôi mắt to long lanh lay động lòng người.
Đó chẳng phải là Kỷ Dung sao? Điền Tây liếc mắt là nhận ra ngay. Hôm nay nàng mặc chiếc váy trắng sát nách, để lộ xương quai xanh gợi cảm. Vì đang ngồi nên vạt váy bị kéo lên cao quá gối hơn 10cm, để lộ cặp đùi trắng ngần.
Và trước mặt Kỷ Dung, Điền Tây nhìn thấy Tần Thụ. Tại sao cái thằng này cứ như âm hồn bất tán bên cạnh mẹ mình vậy?
Tần Thụ đang quỳ dưới chân Kỷ Dung, gác một chân của nàng lên đầu gối hắn, hai tay không ngừng xoa bóp.
Điền Tây nghe thấy tiếng Tần Thụ hỏi: “Dì Kỷ Dung, dì còn đau không?”
Lúc này Điền Tây mới để ý vẻ mặt Kỷ Dung có chút đau đớn. Chân nàng bị làm sao vậy?
“Giờ đỡ nhiều rồi con.” Nàng trả lời.
Kỷ Dung định rút chân lại nhưng Tần Thụ nắm chặt không buông: “Dì chờ chút, để con kiểm tra kỹ lại xem sao.”
“Hử? Kiểm tra gì nữa?” Nàng nghi hoặc hỏi.
“Nếu thấy đau dì phải nói ngay nhé.” Nàng khẽ “Ừ” một tiếng, đôi mắt chăm chú nhìn Tần Thụ.
Tần Thụ nâng chân nàng lên, ấn nhẹ xuống rồi hỏi: “Đau không dì?” Nàng lắc đầu: “Không.”
Kiểm tra cái quái gì thế không biết? Điền Tây phân vân không biết có nên bước ra không, nhưng rồi lại chẳng biết phải giải thích thế nào về sự xuất hiện của mình ở đây.
Phía bên kia, Tần Thụ từ từ nâng cao chân của Kỷ Dung lên. Theo nhịp tay của hắn, đầu gối nàng co lại, chiếc váy cứ thế tuột dần lên trên.
“Dì ráng chịu một chút…” Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Tần Thụ, nàng dường như ngại cắt ngang.
Tần Thụ một tay đặt lên phần đùi trắng nõn của nàng, tay kia đẩy bắp chân vào trong. Tư thế này khiến chân trái bị thương của Kỷ Dung co lại như đang quỳ.
“Địt mẹ, đỉnh vãi! Không ngờ lại vớ được cảnh này!” Lưu An đè thấp giọng thốt lên.
Lưu An không biết đó là mẹ của Điền Tây nên hắn nhìn với ánh mắt thèm thuồng. Điền Tây nhìn kỹ lại, vì tư thế đó mà chiếc váy của Kỷ Dung gần như tuột lên tận bẹn! Hôm nay nàng lại không đi tất chân, toàn bộ đôi chân dài trắng muốt phô bày sạch sẽ!
Nếu nhìn từ hướng của Tần Thụ, chắc chắn hắn đã nhìn thấy quần lót và cả mu lồn của nàng rồi!
Tần Thụ cũng đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào khu vực tam giác huyền bí đó.
Chứng kiến cảnh này, Điền Tây sôi máu định xông ra nhưng Lưu An nhanh tay giữ chặt: “Ông định làm gì?”
Bị giữ lại, Điền Tây chợt tỉnh ra. Nếu giờ xông ra, Lưu An sẽ nghĩ gì về mẹ mình? Hai mẹ con cũng sẽ vô cùng khó xử. Điền Tây lại nhìn về phía đó.
Có vẻ như Kỷ Dung cũng nhận ra điều gì đó, nàng vội vàng rút chân ra khỏi tay Tần Thụ.
“Không đau nữa rồi. Chúng ta về thôi.” Nàng vội vã xỏ giày.
“Dì Kỷ Dung để con đỡ dì.” Tần Thụ nhiệt tình chạy lại bên trái nàng, luồn tay xuống dưới nách nàng để dìu nàng đứng dậy.
Dưới sự nâng đỡ của hắn, Kỷ Dung bước đi rất chậm, có vẻ vết thương ở chân khá nghiêm trọng.
“Dì Kỷ Dung, con xin lỗi. Nếu không tại con thì dì đã không bị thương.”
“Sao lại trách con được, tại dì không cẩn thận thôi.”
“Tại con mà, nếu dì không đi mua bút cho con thì đâu có bị trẹo chân.”
“Vậy thì con phải học cho tốt để báo đáp dì nhé.”
“Con nhất định sẽ báo đáp dì mà.” Tần Thụ dừng lại một chút rồi nói: “Dì ơi, đi thế này chậm lắm.”
Chẳng đợi nàng phản ứng, Tần Thụ một tay vòng qua lưng, tay kia luồn xuống dưới khoeo chân nàng rồi bế thốc nàng lên theo kiểu công chúa.
“Ah!” Kỷ Dung thốt lên kinh ngạc.
“Địt mẹ, tôi sắp chịu không nổi rồi.” Lưu An thọc tay vào đũng quần sờ soạn.
Trong lòng Điền Tây ngổn ngang trăm mối tơ vò, một cảm giác khó tả dâng lên.
Kỷ Dung đẩy nhẹ vào ngực Tần Thụ: “Tần Thụ, mau thả dì xuống.”
“Dì cứ thả lỏng đi, đừng nghĩ nhiều.” Tần Thụ cười bảo.
Nàng vẫn còn giãy giụa, Tần Thụ liền dọa: “Dì mà cử động nữa là ngã đấy.”
Tần Thụ bước đi vài bước, để giữ thăng bằng, Kỷ Dung buộc phải vòng tay ôm lấy cổ hắn. Nàng dịu giọng: “Tần Thụ, con thả dì xuống đi.”
Vì vừa rồi giãy giụa nên chiếc váy của nàng lại tuột lên tận bẹn, cặp đùi trắng như tuyết đập thẳng vào mắt Tần Thụ. Hắn đời nào chịu buông tay: “Dì, đi bộ đau lắm, cứ để con báo đáp dì đi.”
“Người ta nhìn thấy thì chết.” Nàng ngượng ngùng bảo.
“Chúng ta có làm gì xấu đâu mà sợ.” Tần Thụ sải bước đi tiếp.
Điền Tây và Lưu An lén lút bám theo sau.
“Dì Kỷ Dung, dì đẹp thật đấy.”
“Đẹp gì chứ, dì hơn 40 tuổi rồi.”
“Thật mà, con ghen tị với chú quá. Sau này lớn lên con cũng muốn cưới một người vợ xinh đẹp như dì.”
Vì sợ bị phát hiện nên Điền Tây không dám bám quá gần, cuộc đối thoại của họ nghe lúc tỏ lúc mờ, nhưng có thể nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ. Lòng Điền Tây như chìm xuống đáy vực sâu.
Đến ngã rẽ, đường về ký túc xá học sinh và giáo viên khác nhau. Dù rất tin tưởng mẹ mình nhưng Điền Tây không đủ can đảm để nhìn thêm nữa. Lưu An thấy cũng chẳng còn gì hay ho nên cùng Điền Tây đi về.