Chương 9
Tivi ngoài phòng khách bị Điền Kỳ và Kỷ Dung độc chiếm, hai mẹ con đang xem phim đến mê mẩn. Nhà Điền Tây có hai bộ máy tính, một bộ để trong phòng của Kỷ Dung, bộ còn lại ở phòng Điền Kỳ. Khó khăn lắm mới được nghỉ, Điền Tây liền chui vào phòng mẹ để chơi máy tính. Điền Tây không mê game lắm, chủ yếu chỉ lên mạng tán gẫu. Chơi một lúc, Điền Tây chợt nhớ tới cái trang web sex kia. Nghe ngóng động tĩnh bên ngoài thấy an toàn, Điền Tây theo trí nhớ nhập địa chỉ trang web, một khung đăng nhập hiện ra yêu cầu mật khẩu.
Điền Tây vội nhắn tin cho Lưu An đang online: “Cho mượn cái tài khoản vip của ông tí.”
“…” Lưu An gửi lại một tràng dấu chấm.
“Nhanh lên!”
“Người anh em, không cho không được đâu nhé.”
Điền Tây khựng lại, gõ: “Thế ông muốn gì?”
“Thì cũng chẳng có gì, sau này có bài tập hay bài kiểm tra nào thì cho tôi mượn chép là được.”
“Địt mẹ thằng béo, ông còn chép chưa đủ à?”
Lưu An gửi một cái mặt cười đắc ý, kèm theo tên tài khoản và mật khẩu.
“Cảm ơn nhé.”
“Hắc hắc, người anh em cẩn thận kẻo tinh tận nhân vong đấy.”
Điền Tây nhập tài khoản mật khẩu vào trang web, đăng nhập thành công. Lưu An lại gửi thêm một câu: “Bài tập kỳ nghỉ này trông cậy cả vào ông đấy.”
Điền Tây chẳng buồn để ý tới hắn nữa, tập trung vào xem web sex.
“Người anh em?”
“Có đó không?”
“…”
“Địt mẹ, đúng là hạng qua cầu rút ván, qua sông đấm buồi vào sóng.”
Mẹ kiếp, Điền Tây cười thầm, mình mà lại dễ bị uy hiếp thế sao?
Không biết cái truyện sex kia đã cập nhật chương mới chưa, Điền Tây thong thả tìm kiếm trên web.
Một tiếng “Tiểu Tây!” vang lên ngay sát bên cạnh suýt chút nữa làm Điền Tây đứng tim. Điền Tây thần tốc nhấn tổ hợp phím Alt + Tab để ẩn trình duyệt rồi quay đầu lại, thấy Kỷ Dung đã đứng bên cạnh từ lúc nào.
“Đừng có chơi lâu quá nhé con.” Nàng vỗ vai Điền Tây.
Xem ra là không bị phát hiện, Điền Tây thở phào nhẹ nhõm: “Con biết rồi. Chơi thêm một tí nữa là con nghỉ ngay.”
Tủ quần áo nằm ngay cạnh bàn máy tính, Kỷ Dung mở tủ để tìm quần áo đi tắm. Điền Tây giả vờ mở mấy trang tin tức nhưng mắt thì vẫn liếc theo hành động của mẹ. Đúng lúc này, Kỷ Dung khom lưng tìm đồ lót, cặp mông mẩy tròn trịa của nàng cứ thế chĩa thẳng về phía Điền Tây. Dưới lớp váy màu xanh, cặp mông săn chắc gợi cảm cứ lắc lư theo từng cử động tìm kiếm làm Điền Tây nhìn đến ngây người.
Tìm xong quần áo, Kỷ Dung xoay người lại, thấy Điền Tây nhìn mình chằm chằm thì ngạc nhiên hỏi: “Con nhìn gì mà ghê thế?”
“Con…” Điền Tây cười gượng, “Con xem mẹ định mặc bộ nào cho ngày mai thôi mà.”
“Nói bậy, mẹ đang cầm bộ đồ ngủ đây mà.”
“Ha ha, bộ đồ ngủ này đẹp thật đấy mẹ.” Điền Tây nói chữa thẹn.
“Thật không?” Kỷ Dung ướm bộ đồ lên người, đôi mắt đẹp long lanh sóng sánh.
Bình thường Kỷ Dung vốn đoan trang, rất ít khi lộ ra vẻ nũng nịu của một người phụ nữ nhỏ bé như thế này, trông nàng cứ như trẻ ra cả chục tuổi vậy. Điền Tây cười bảo: “Mẹ xinh đẹp nhất, mặc gì mà chẳng đẹp ạ.”
“Con chỉ khéo nịnh thôi.” Nói rồi nàng đi vào phòng tắm.
Phù! Điền Tây nhìn theo bóng nàng rời khỏi phòng rồi mới dám mở lại cái trang web vừa thu nhỏ.
Điền Tây mở trang cá nhân của gã kia nhưng bộ truyện vẫn chưa có chương mới, cảm thấy hơi thất vọng. Chuyển sang không gian của thằng “Tìm hoa thiếu niên”, có ảnh mới! Đó là một tấm ảnh chụp từ phía sau, tiêu điểm là một nữ sinh đang mặc đồng phục trường Điền Tây. Nàng một tay nắm lấy vòng treo trên xe buýt, lưng đeo cái cặp màu hồng. Không ai quen thuộc với bóng lưng đó hơn Điền Tây. Đó chính là Tiểu Tĩnh!
Điền Tây nhìn thời gian đăng bài là 17 giờ 31 phút chiều nay, đúng lúc học sinh bắt đầu ra về để nghỉ lễ. Chắc chắn là Tiểu Tĩnh lúc lên xe buýt đã gặp thằng Lý Hân. Không! Chắc chắn là thằng khốn đó đã theo dõi nàng!
Trong không gian chỉ có duy nhất tấm hình này, nhưng Điền Tây đã đứng ngồi không yên, nhìn đi nhìn lại tấm hình đó. Trong ảnh, Tiểu Tĩnh đang nhìn ra cửa sổ, dường như không hề hay biết thằng Lý Hân đang đứng phía sau. Chiếc váy đồng phục dài đến đầu gối, để lộ bắp chân trắng nõn nà. Đăng loại ảnh này lên web sex, thằng Lý Hân rốt cuộc định làm gì? Hắn đã làm gì nàng trên xe buýt rồi? Trong đầu Điền Tây hiện ra đủ loại truyện sex, kiểu như trên xe buýt đông đúc, nam chính giở trò đồi bại, thò tay vào móc lồn hay day hột le nữ chính.
Điền Tây cố lắc đầu xua tan những ý nghĩ điên rồ đó. Điền Tây phải gọi cho Tiểu Tĩnh ngay! Nhưng phải nói thế nào đây? Mặc kệ, Điền Tây tắt máy tính rồi đi ra phòng khách.
Điền Kỳ vẫn đang ngồi trên sofa xem phim bộ Hàn Quốc. Tần Thụ thì không thấy đâu.
Điền Tây cầm điện thoại gọi về nhà Tiểu Tĩnh.
“Alo.” Giọng một người phụ nữ vang lên nghe rất ngọt ngào.

Điền Tây lấy hết can đảm nói: “Dạ cho hỏi có bạn Trần Tĩnh ở nhà không ạ?” Điền Tây cố hạ thấp giọng vì sợ chị Điền Kỳ để ý.
“Cháu là ai thế?”
“Dạ cháu là bạn học của Tĩnh, cháu có chút việc muốn nhắn cho bạn ấy ạ.”
“À, cháu chờ chút nhé để dì gọi em nó.”
Điền Tây hồi hộp chờ đợi, đoán người phụ nữ kia chắc là mẹ của Tiểu Tĩnh. Nhìn vào nhà vệ sinh thấy Kỷ Dung vẫn đang tắm, chắc còn lâu mới xong.
“Alo?” Tiếng Tiểu Tĩnh vang lên.
“Anh đây.” Điền Tây nói.
“Anh gan to thật đấy, giờ này còn gọi đến đây làm gì?” Tiểu Tĩnh kinh ngạc.
Nghe giọng nàng vẫn bình thường, Điền Tây ướm hỏi: “Anh muốn rủ em mai đi chơi.”
“Thật không?” Tiểu Tĩnh có vẻ rất vui.
Có lẽ là Điền Tây đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Nếu thằng Lý Hân thực sự giở trò thì giọng nàng không thể bình thản thế này được. Nghĩ vậy Điền Tây thấy nhẹ lòng hẳn: “Thật chứ, chẳng phải em luôn muốn đi công viên trò chơi lần nữa sao? Mai mình đi nhé.”
“Vâng, vâng, tốt quá rồi!”
“Vậy quyết định thế nhé, 10 giờ sáng mai gặp nhau ở quảng trường.”
“Cái đó… Điền Tây…”
“Sao thế em?”
“Mai anh mặc bộ quần áo em tặng anh đi nhé?”
“Phải mặc bộ đó sao?” Điền Tây nhớ tới cái bộ áo đôi kia.
“Được không anh?” Tiểu Tĩnh nài nỉ.
Điền Tây tặc lưỡi: “Không thành vấn đề.”
Đúng lúc này Kỷ Dung tắm xong bước ra, Điền Tây vội nói: “Tôi cúp máy đây, mai gặp nhé.”
“Gọi điện cho ai thế con?” Kỷ Dung thuận miệng hỏi.
“Dạ cho bạn học ạ, chúng con hẹn mai đi chơi.”
“Đừng đi đâu cả.” Kỷ Dung đột ngột nói.
“Tại sao ạ? Khó khăn lắm mới được nghỉ, mẹ không cho con đi chơi lấy một ngày sao?” Điền Tây hụt hẫng hỏi.
“Tần Thụ đến nhà mình lâu thế rồi mà chưa được đi đâu chơi cả, mai cả nhà mình đưa em đi chơi.” Nàng bảo.
“Con không đi đâu.” Lại là thằng Tần Thụ, Điền Tây bực bội nói: “Con đã lỡ hẹn với bạn rồi, mai kiểu gì con cũng phải đi.”
“Mẹ ơi, thế cả con cũng phải đi ạ?” Điền Kỳ hỏi.
“Chứ sao nữa.”
“Mai con cũng có hẹn với bạn trai rồi.” Điền Kỳ nói.
Sắc mặt Kỷ Dung sa sầm lại: “Tất cả hủy hết cho mẹ.”
Điền Tây và Điền Kỳ im lặng, không khí căng thẳng như sắp bùng nổ. Đúng lúc này Tần Thụ từ trong phòng Điền Tây bước ra: “Dì Kỷ Dung ơi, mai con ở nhà học bài cũng được ạ. Dì đừng vì con mà làm anh chị không vui.”
Kỷ Dung lườm Điền Tây và Điền Kỳ một cái: “Hai đứa xem lại bản thân mình đi… Mai nói gì thì nói, cả nhà phải đi.”
“Con không đi.” Điền Tây quyết tâm, không thể để Tiểu Tĩnh leo cây được.
Kỷ Dung không ngờ Điền Tây lại dám cãi lời, nàng tức giận nói: “Hừ, lại là con bé đó đúng không? Ngoài con bạn gái ra thì còn đứa bạn học nào làm con phải bận tâm đến thế hả!”
Không khí rơi xuống điểm đóng băng. Điền Tây im lặng không nói gì.
“Mai tuyệt đối không đứa nào được đi đâu hết.” Kỷ Dung thực sự nổi giận.
Đến nước này thì Điền Tây chẳng còn cách nào khác, uất ức đến mức sắp phát khóc.
“Dì Kỷ Dung ơi!” Tần Thụ nài nỉ, “Thực sự không cần đâu dì.”
Kỷ Dung nhìn Tần Thụ một cái: “Không sao. Con cứ để đi nói.”
“Dì Kỷ Dung ơi, dì đừng làm khó anh chị nữa. Dì có lòng nghĩ đến con là con mãn nguyện lắm rồi.” Tần Thụ vẻ mặt rất khổ sở, “Nhưng vì con mà xảy ra chuyện thế này, thì mai có đi chơi cùng nhau chắc cũng chẳng ai thấy vui vẻ gì.”
Sắc mặt Kỷ Dung dịu lại: “Mai dì sẽ đi chơi với con, mình đi ăn ngon và chơi thật sướng cho hai đứa nó phải hối hận mới thôi.”
“Tần Thụ, con đi tắm đi rồi đi ngủ, mai dậy sớm nhé.” Nói rồi nàng đi về phòng ngủ.
Tần Thụ ái ngại nhìn Điền Tây và Điền Kỳ: “Em xin lỗi anh chị, em xin lỗi ạ.”
Điền Tây trong lòng đầy tức giận, nếu không tại hắn thì làm gì có lắm chuyện rắc rối thế này. Vì vậy Điền Tây chẳng buồn đếm xỉa đến hắn.
Điền Kỳ dường như cũng chẳng ưa gì Tần Thụ, chỉ khẽ gật đầu một cái. Tần Thụ đứng đó trông vô cùng lúng túng.
Sau đó Điền Tây đi tắm. Vốn định lên kế hoạch cho buổi hẹn hò ngày mai, ai ngờ lại xảy ra vụ cãi vã đêm nay. Tần Thụ vẫn chưa vào ngủ, Điền Tây chỉ ước gì hắn biến đi đâu cho khuất mắt cả đêm nay. Cứ thế suy nghĩ mông lung hồi lâu, cuối cùng vì mệt mỏi sau một tháng học hành căng thẳng, Điền Tây cũng chìm sâu vào giấc ngủ.
Khoảng nửa đêm, Kỷ Dung đang ngủ say trên giường, ánh trăng xuyên qua cửa sổ khẽ phủ lên gương mặt nàng.
Kỷ Dung chậm rãi mở mắt, nàng thấy buồn tiểu nên định đi vệ sinh. Trong cơn ngái ngủ, khi đi ngang qua phòng khách, nàng lờ mờ thấy một bóng đen đang ngồi trên ghế sofa.
Kỷ Dung nghi hoặc hỏi: “Ai đó?”
“Con đây ạ, dì Kỷ Dung.” Giọng nói khản đặc như rặn ra từ cổ họng.
“Tần Thụ?” Kỷ Dung bật đèn phòng khách. Thấy Tần Thụ đang ngồi thẫn thờ trên sofa như kẻ mất hồn, nàng vội vàng ngồi xuống bên cạnh hắn.
“Tần Thụ, con làm sao thế này?” Cảnh tượng trước mắt làm Kỷ Dung kinh hãi, trông Tần Thụ chẳng khác nào một con chó nhỏ bị dội nước lạnh, ngồi ủ rũ không chút sức sống.
Tần Thụ ngước lên nhìn nàng: “Dì Kỷ Dung, chỉ có dì là yêu con nhất.” Nói xong, hắn khóc nức nở rồi nhào vào lòng nàng.
Kỷ Dung xót xa vuốt ve đầu Tần Thụ, nàng lờ mờ đoán được nguyên nhân nhưng vẫn hỏi: “Tần Thụ, nói dì nghe có chuyện gì vậy con?”
Tần Thụ lắc đầu.
“Có phải vì thái độ của 2 đứa Tiểu Kỳ và Tiểu Tây tối nay không?”
Tần Thụ vùi đầu vào giữa bầu vú nàng, không gật cũng không lắc, xem như ngầm thừa nhận.
Kỷ Dung thở dài: “Dì thay mặt hai đứa nó xin lỗi con.”
Tần Thụ ngẩng đầu nói: “Con đang giận chính mình. Con chỉ trách mình không ra gì thôi.”
“Con đã nỗ lực lắm rồi, dì biết mà.”
“Nhưng chẳng ai yêu con cả.”
“Ai bảo thế, dì chẳng phải rất yêu quý con sao?” Kỷ Dung nhìn thẳng vào mắt Tần Thụ.
“Nhưng mà…”
Nàng mỉm cười dỗ dành: “Dì xin lỗi con rồi mà. Hay là con tha thứ cho dì đi, được không?”
Tần Thụ ngừng khóc, mắt đảo liên hồi: “Con không dễ dàng tha thứ cho dì Kỷ Dung thế đâu.”
Nói rồi Tần Thụ tuột quần ra, để lộ con cặc to lớn đang cương lên: “Dì Kỷ Dung, giúp con cho nó ra đi.”
Mặt Kỷ Dung đỏ ửng, nàng thẹn thùng bảo: “Mấy hôm trước vừa làm xong mà… sao giờ lại đòi nữa.”
Tần Thụ cầm con cặc rung lắc mấy cái: “Cũng mấy ngày rồi mà, con không nhịn được nữa.”
“Suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy thứ này thì học hành sao tốt được.” Kỷ Dung giả vờ nghiêm giọng.
“Dì Kỷ Dung, chẳng phải học lực của con đang tiến bộ đó sao?”
“Được rồi, dì biết con chăm học rồi. Nhưng mấy chuyện này con phải dần dần kiểm soát bản thân, biết chưa?”
“Con biết rồi ạ.”
Nhìn con cặc gân guốc quá đỗi quen thuộc, tim Kỷ Dung đập loạn nhịp.
“Dì Kỷ Dung ơi…” Tần Thụ lại rung rung con cặc khổng lồ.
Nhìn nó giật giật làm Kỷ Dung thấy miệng đắng lưỡi khô. Thôi thì một lần, chỉ một lần cuối cùng này thôi, sau này phải làm công tác tư tưởng cho nó thật kỹ. Nghĩ đoạn, Kỷ Dung vô thức cúi người xuống, gương mặt ngày càng sát lại gần…
“Dì Kỷ Dung.” Tần Thụ bỗng giữ đầu nàng lại. Kỷ Dung thấy hơi lạ.
Vẻ mặt Tần Thụ thay đổi, hắn thì thào: “Dì ơi, con có một yêu cầu nhỏ này.”
“Gì thế con?” Kỷ Dung hỏi.
Tần Thụ từ sau lưng lôi ra một đôi tất da chân, cười gian một cái.
Kỷ Dung nhận ra ngay đó là đôi tất da chân mình vừa mặc hôm nay: “Đây là đôi tất dì vừa thay ra lúc đi tắm mà?”
Tần Thụ gật đầu: “Vốn dĩ con định mượn nó để tự thủ dâm, không ngờ dì lại ra đây.”
“Nhưng đôi tất này vẫn còn tác dụng khác đấy.” Hắn cười gian xảo.
“Tác dụng gì thế con?” Kỷ Dung nghi hoặc, định đưa tay giật lại đôi tất chân.
“Dì cứ đồng ý với con lần này đi rồi con sẽ tha lỗi cho dì.” Tần Thụ giấu đôi tất ra sau lưng.
“Nhưng là chuyện gì?”
“Nhanh thôi con sẽ cho dì biết. Dì quay lưng lại đi.”
Kỷ Dung nửa tin nửa ngờ xoay lưng về phía hắn.
Tần Thụ lập tức chộp lấy hai tay nàng, chẳng để nàng kịp phản ứng, nó đã dùng đôi tất chân quấn chặt trói hai tay nàng ra sau lưng.
Kỷ Dung thốt lên kinh hãi, nàng định giãy ra nhưng đã muộn: “Tần Thụ, mau cởi trói cho dì ngay.”
“Suỵt. Dì Kỷ Dung nhỏ tiếng thôi, kẻo đánh thức hai anh chị bây giờ.”
Kỷ Dung vội vàng hạ thấp giọng: “Tần Thụ, con làm trò gì thế, mau cởi ra cho dì.”
“Dì quỳ xuống đây đi.” Tần Thụ đỡ nàng, ép nàng quỳ rạp dưới sàn ngay trước mặt ghế sofa…
Kỷ Dung lúc này đã mất hết phương hướng, vì muốn hắn mau cởi trói nên nàng hoàn toàn thuận theo sự điều khiển của hắn.
“Mau…” Nàng vừa định mở mồm cầu xin hắn cởi tất chân ra, thì Tần Thụ đã cầm con cặc to lớn dí sát vào môi nàng, chặn họng không cho nàng nói tiếp.
Kỷ Dung vặn vẹo cơ thể, nhưng hai tay bị trói chặt, dù nàng có giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay của Tần Thụ đang ghì chặt vai nàng.
“Sao có thể thành ra bộ dạng này”, một cảm giác nhục nhã dâng lên trong lòng Kỷ Dung.
Con cặc gân guốc khổng lồ tự do miết qua lại trên mặt nàng, để lại những vệt tinh dịch nhầy nhụa. Con cặc cứng ngắc, nóng hổi như nung nóng đôi môi đỏ mọng của nàng, cái đầu cặc to tướng và bóng lưỡng như nghiền nát đôi môi nàng từ trên xuống dưới. Tần Thụ nắm con cặc hất lên trêu chọc môi trên, rồi lại ấn xuống day lên môi dưới.
Đôi môi Kỷ Dung dần dần bị ép phải hé mở.
Nàng bắt đầu không chống đỡ nổi nữa, nhịn không được khẽ thốt lên: “Đừng mà…”
Khóe miệng Tần Thụ nhếch lên, ngay khi miệng nàng vừa hé ra, nó liền đẩy mạnh con cặc vào trong.
“Ưmmm…” Kỷ Dung rên rỉ đau đớn.
Tần Thụ giữ chặt gáy nàng rồi chậm rãi nhấp cặc vào miệng nàng, nó còn thầm thì an ủi: “Dì Kỷ Dung, mình làm bao nhiêu lần rồi, dì thả lỏng ra đi…”
Thấy chuyện đã rồi, Kỷ Dung cũng dần từ bỏ việc chống cự. Sự nhục nhã làm nàng hơi giận, thôi thì cứ để nó xuất tinh xong đã, lần này nó quá quắt quá rồi, lát nữa nhất định phải dạy bảo nó một trận.
Kỷ Dung bắt đầu phối hợp, nàng ngoan ngoãn bú mút con cặc gân guốc của đứa cháu. Vì hai tay bị trói quặt sau lưng nên nàng thỉnh thoảng lại loạng choạng suýt mất thăng bằng.
Tần Thụ thong thả ngồi xuống ghế, khiến Kỷ Dung buộc phải cúi đầu thấp hơn.
“Dì Kỷ Dung, đúng rồi… đầu lưỡi của dì… ahhh… đúng… sướng quá…”
“Chùn chụt… chùn chụt…” Tiếng mút cặc dâm dục vang vọng khắp gian phòng.
Tần Thụ thong thả vén lọn tóc của Kỷ Dung ra sau tai, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Nhìn khung cảnh một người vợ hiền thục như Kỷ Dung bị trói quặt hai tay sau lưng, ngoan ngoãn quỳ xuống bú cặc cho mình, trong lòng Tần Thụ dâng lên một khoái cảm chinh phục mãnh liệt.
Nó nhịn không được lấy tay giữ chặt gáy nàng, tay kia cầm con cặc to tướng nắc thẳng vào tận cổ họng nàng. Miệng nàng lập tức phồng lên một cục. “Ưmmm… ưmmm…” Nàng rên rỉ, ánh mắt yếu ớt nhìn hắn như đang oán trách. Tần Thụ thì đắc ý dùng con cặc của mình để “đánh răng” cho nàng.
“Ưmmm… ưmmm…”
“Cạch…” – Một tiếng mở cửa vang lên.
Tần Thụ và Kỷ Dung giật nảy mình. Tần Thụ vội bế thốc nàng nấp sau ghế sofa.
“Ơ?” Điền Kỳ bước ra, thấy đèn phòng khách bật sáng thì lấy làm lạ. Nàng nhìn thấy đèn phòng mẹ mình cũng đang bật: “Mẹ?”
Vì hai tay bị trói sau lưng, Kỷ Dung sợ bị lộ chuyện nhục nhã, đành phải nửa ngồi nửa quỳ sau sofa, chỉ ló đầu ra: “Tiểu Kỳ đấy à?”
“Mẹ làm gì ở đó thế?”
“Mẹ… mẹ đang tìm đồ.” Kỷ Dung trong cái khó ló cái khôn.
“Nửa đêm rồi mẹ tìm gì thế? Để con tìm giúp cho.” Điền Kỳ tiến lại gần.
Thấy con gái sắp bước tới, Kỷ Dung vội vã ngăn lại: “Mẹ làm rơi mất cái nhẫn, Tiểu Kỳ con vào bếp tìm giúp mẹ với.”
“Mất nhẫn ạ!” Điền Kỳ hốt hoảng: “Để con vào tìm ngay!”
Thấy con gái đã vào bếp, Kỷ Dung thở phào một cái, ngồi thụp xuống bảo: “Mau cởi trói cho dì.”
Bất thình lình, hai tay Tần Thụ đang đặt trên vai nàng đột nhiên ghì chặt lại, kéo nàng ngã ngửa ra. “Ah!” Đầu Kỷ Dung gối ngay lên gốc đùi của Tần Thụ.
“Mẹ, sao thế?” Điền Kỳ gọi vọng ra.
“Không có gì, mẹ không cẩn thận đụng vào cạnh bàn thôi… ưmmm…”
Con cặc gân guốc thừa cơ đâm thẳng vào miệng nàng. Kỷ Dung nằm trên đùi Tần Thụ, nghiêng mặt chịu đựng con cặc của hắn đang nhấp liên tục vào cái miệng nhỏ xinh đẹp.
“Mẹ ơi, mẹ đánh rơi lúc nào thế?”
Tần Thụ liền rút cặc ra để Kỷ Dung kịp đáp: “Mẹ cũng không nhớ để đâu, con cứ tìm kỹ khắp nơi xem… ahhh…”
“Vâng ạ.”
“Dì Kỷ Dung thông minh thật đấy, đúng là cô giáo có khác.” Tần Thụ không chút nương tay, lại tiếp tục nhấp mạnh vào miệng nàng.
Kỷ Dung uất ức đến phát khóc, nhưng tay bị trói quặt sau lưng, ngoài việc vặn vẹo cơ thể dâm mỹ của mình ra thì nàng chẳng còn cách nào khác.
Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh bao bọc lấy thân hình gợi cảm của nàng cứ thế uốn éo trước mắt Tần Thụ, khiến dục hỏa trong hắn bùng cháy. Hắn thọc tay vào bên dưới lớp váy ngủ, thô bạo xốc cái áo lót lên, bàn tay to lớn bóp nghiến lấy bầu vú E-cup căng tròn.
“Ưmmm… ahhh… ưmmm…” Bị tấn công vào ngực, Kỷ Dung càng vùng vẫy dữ dội.
“Dì mà làm ồn là chị Điền Kỳ nghe thấy đấy.” Tần Thụ thì thào đe dọa.
Kỷ Dung lập tức cứng đờ người, không dám cử động mạnh nữa.
“Để con sờ một chút là con sẽ xuất tinh thôi.” Hắn dỗ dành.
Bàn tay Tần Thụ không ngừng nhào nặn bầu vú mềm mại, khiến nó biến dạng liên tục trong lòng bàn tay hắn.
“Ưmmm… ưmmm… ahhh…” Kỷ Dung hết sức chịu đựng, nhưng vẫn không kìm được những tiếng rên rỉ khẽ khàng.
“Ngực của mình… như đang bốc cháy vậy. Đừng sờ nữa… mình chết mất… đừng sờ nữa…” Trong lòng Kỷ Dung gào thét.
Tần Thụ bắt đầu vê lấy núm vú của nàng: “Dì Kỷ Dung nhìn này, núm vú của dì cứng ngắc hết cả rồi…”
Đang ngậm con cặc cứng ngắc trong miệng, Kỷ Dung chỉ biết ra sức lắc đầu. Chút ít tự tôn cuối cùng của nàng đang phải đối mặt với sự nhục nhã ê chề.
“Mẹ ơi, con đi vệ sinh tí đã, lát con ra tìm tiếp cho mẹ…” Điền Kỳ dường như không nhịn được nữa, chạy biến vào nhà vệ sinh.
Áp lực giảm bớt, nhưng Kỷ Dung bỗng thấy một cơn buồn tiểu ập tới. Lúc nãy vì quá kinh hãi mà nàng quên mất, giờ đây cơn buồn tiểu mãnh liệt từ hạ bộ truyền đến làm nàng sắp nhịn không nổi nữa!
Kỷ Dung muốn lên tiếng, nhưng miệng vẫn bị con cặc cứng ngắc của Tần Thụ lấp đầy, hắn không ngừng nhấp cặc một cách đều đặn, bàn tay trên bầu vú cũng chẳng có ý định dừng lại.
Hai tay bị trói, nàng chỉ biết cọ xát hai đùi vào nhau liên tục. Kích thích mãnh liệt từ miệng, từ vú và cả hạ bộ khiến ý thức Kỷ Dung dần mờ mịt.
Tần Thụ thấy vậy liền cười dâm đãng: “Dì Kỷ Dung nhịn không nổi nữa rồi à? Để con giúp dì nhé.” Hắn luyến tiếc rời tay khỏi bầu vú nàng, đưa tay xuống sâu giữa hai đùi trắng muốt. Kỷ Dung định rụt đầu lại nhưng Tần Thụ nhanh tay ghì chặt gáy nàng, đồng thời nắc mạnh con cặc một cái vào tận cuống họng nàng.
“Ahhh…” Nàng rên lên đau đớn.
Tần Thụ buông hai bầu vú ra, cánh tay dài của hắn luồn xuống chạm vào vùng nhạy cảm của nàng.
Cơn buồn tiểu cùng sự kích thích khiến Kỷ Dung không thể nhịn thêm được nữa, nàng chỉ muốn Tần Thụ mau xuất tinh cho xong chuyện, nên nàng bắt đầu chủ động bú mút, liếm láp con cặc của hắn một cách điên cuồng.
“Haha, người dì dâm đãng này cuối cùng cũng động dục rồi.” Tần Thụ cười dâm, vén váy nàng lên tận eo. Hai cái đùi trắng muốt của nàng đang xoắn xuýt lấy nhau, dâm đãng vô cùng! Hắn thọc tay vào giữa hai chân nàng.
Cặp đùi của Kỷ Dung theo phản xạ kẹp chặt lấy tay hắn, miệng nàng dừng bú, đầu khẽ lắc lư. Nhưng cơ thể đã nhũn ra như nước, nàng làm sao kẹp nổi tay hắn. Tần Thụ dùng ngón trỏ ấn mạnh lên lớp quần lót bắng vài bông. “Ưmmm…” Cảm giác tê dại truyền đến làm nàng rên lên.
“Lồn dì ướt đẫm dâm thủy rồi này…” Tần Thụ cười dâm đãng nói.

Hắn dùng ngón tay ấn nhẹ lên khe lồn, rồi chậm rãi di chuyển lên xuống. Hành động dâm ô của hắn phá nát chút lý trí còn sót lại của nàng. Lúc này Kỷ Dung mới nhận ra lồn mình đã nóng ran, dâm thủy tuôn ra xối xả!
Dưới sự trêu đùa của Tần Thụ, chiếc quần lót dần lún sâu vào khe lồn mọng nước, tạo thành một đường rãnh sâu hoắm đầy khiêu khích. cách lớp quần lót Tần Thụ cuối cùng tìm đến được viên trân châu nhỏ xíu, không chút do dự, nó dùng đầu ngón tay ấn chặt lên hột le mà day mạnh liên hồi.
“Ưmmm… ưmmm…” Chồng nàng chưa bao giờ làm như thế này cho nàng cả, một khoái cảm chưa từng có dội thẳng vào não nàng.
“Sắp không nhịn được rồi… đừng làm thế nữa… ahhh… ưmmm… không được… tiểu ra mất!”
Một luồng chất lỏng từ hạ bộ Kỷ Dung phun ra xối xả không ngừng. Tần Thụ trợn mắt há hốc mồm, nhìn dòng nước vàng nhạt theo đùi nàng chảy xuống sàn nhà và lan ra xa.
“Bị mình chơi đến mức vãi cả đái ra rồi…”
Khoái cảm chinh phục dâng trào, Tần Thụ gạt hẳn cái quần lót sang một bên, ấn lấy hột le mà day mạnh, con cặc trong miệng nàng cũng không quên nhiệm vụ mà liên tiếp địt một cách mạnh bạo.
Ý thức của Kỷ Dung lúc này hoàn toàn trống rỗng, kích thích từ hai đầu trên dưới khiến nàng chỉ biết làm theo bản năng, phối hợp với hành động dâm ô của thằng cháu.
“Ưmmm… ưmmm… ahhh… ahhh…” Nàng rên rỉ vô thức.
Nhịp độ của Tần Thụ ngày càng nhanh hơn. “Sắp ra rồi!” Hắn nắc cặc liên hồi như điên dại vào tân cổ họng của Kỷ Dung.
“Ahhhhh!”
Cả hai cùng lúc rên lên đầy sung sướng. Tần Thụ gồng cứng người bắn toàn bộ tinh dịch vào sâu trong miệng Kỷ Dung, đồng thời lồn nàng cũng phun ra một đợt dâm thủy cực khoái làm ướt đẫm tay hắn.
Lúc này Điền Kỳ từ nhà vệ sinh bước ra: “Mẹ ơi…”
Kỷ Dung gục trên đùi Tần Thụ, toàn thân rã rời không đứng lên nổi. Tần Thụ nhanh trí đứng bật dậy: “Chị Điền Kỳ, dì Kỷ Dung về phòng tìm rồi, em cũng đang tìm giúp dì ở đây này.”
“Em dậy từ bao giờ thế?”
“Dạ mới thôi ạ… hi hi…”
“Thế còn chỗ nào chưa tìm không? Để chị tìm nốt…”
“Thôi chị đi ngủ đi, mai chị còn đi hẹn hò mà. Cứ để đấy em lo cho.”
Điền Kỳ đang ngái ngủ, vươn vai một cái: “Thế giao cho em nhé.”
Thấy Điền Kỳ đã về phòng, Tần Thụ mới thở phào. Kỷ Dung chẳng biết từ lúc nào đã đứng dậy, chạy như bay vào nhà vệ sinh. Tần Thụ nhìn vũng nước tiểu trên sàn, rồi đưa tay lên ngửi mùi dâm thủy nồng nặc, lòng ngẩn ngơ một hồi.
Sáng hôm sau Điền Tây dậy sớm, thấy Tần Thụ vẫn đang ngủ say như chết ở đầu giường bên kia. Nhìn cái tướng ngủ của hắn, Điền Tây thấy ghét cay ghét đắng. Chẳng hiểu sao mình lại ghét hắn đến thế, dù hắn chẳng đắc tội gì với mình.
Mặc kệ hắn! Điền Tây lôi từ gầm giường ra chiếc áo đôi mà Tiểu Tĩnh tặng. Mặc áo vào xong, Điền Tây lén lút rời phòng vì mẹ và chị chắc vẫn chưa ngủ dậy. Vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi chải chuốt nhanh chóng, Điền Tây lo mẹ dậy đột ngột thấy mình mặc bộ đồ này thì lại mệt chuyện.
Tiểu tiện xong, Điền Tây vội vã ra khỏi nhà. Không khí sáng sớm thật trong lành, ánh nắng ban mai sưởi ấm tâm hồn. Hình ảnh nụ cười của Tiểu Tĩnh hiện ra trong đầu, Điền Tây tin chắc hôm nay sẽ là một ngày vô cùng hạnh phúc!