Chương 3: Huynh Đệ Cộng Thê – Trừng Phạt Dâm Loạn
Sau khi thu phục Lãnh Huyền Phong bằng thân xác dâm đãng, Hoàng Song Linh nằm trên giường Tây viện, thân thể vẫn nóng ran vì dương khí vừa hấp thụ. Nội lực Hoan Hỉ Song Tu Công đã lên tầng hai, kinh mạch mở rộng, dục vọng càng lúc càng mạnh mẽ. Linh cười thầm: “Ca ca đã nghiện thiếp rồi… giờ đến lượt tam đệ. Thiếp sẽ khiến cả Lãnh gia quỳ dưới lồn mình, hút hết dương khí để thống trị phủ này.”

Sáng hôm sau, tin đồn về “tiểu thiếp thất sủng dâm loạn” lan khắp vương phủ. Đại thiếp và các tiểu thiếp khác ghen tị, thì thầm to nhỏ, nhưng Linh không quan tâm. Nàng mặc y phục lụa trắng mỏng manh, cố ý để lộ bộ ngực căng tròn và đùi trắng ngần, ngồi trong viện chờ đợi. Hắc Vân đứng hầu bên cạnh, mắt không rời khỏi thân thể chủ nhân: “Tiểu thư… nhị công tử đã hứa sẽ mang tam công tử đến. Nhưng… cẩn thận, tam công tử Huyền Vũ nổi tiếng phong lưu, hay chơi nữ tử nhóm.”
Linh liếm môi: “Tốt. Thiếp thích thế. Càng nhiều dương khí càng hay.”
Chưa đầy một canh giờ, cửa viện mở toang. Lãnh Huyền Phong dẫn theo Lãnh Huyền Vũ bước vào. Huyền Vũ trẻ hơn, mặt đẹp trai, thân hình thon gọn nhưng côn thịt nổi rõ dưới lớp áo bào. Hắn cười dâm đãng: “Nhị ca kể muội dâm đãng lắm, để tam đệ kiểm tra xem có xứng ‘xài ké’ theo tục lệ gia tộc không.”
Linh quỳ xuống, giọng ngọt ngào: “Tam đệ… thiếp chờ huynh. Hãy cùng nhị ca… dạy dỗ thiếp đi.” Nàng kéo y phục trễ xuống, lộ ra hai núm vú cương cứng hồng hào. Huyền Phong gầm gừ: “Dâm phụ… hôm nay huynh đệ ta sẽ cùng đụ ngươi đến hỏng.”
Họ đè Linh xuống giường, Huyền Phong đâm côn thịt to lớn vào lồn ướt át từ phía trước, trong khi Huyền Vũ nhét côn thịt vào miệng nàng. Linh rên rỉ: “Ưm… hai huynh… đụ thiếp mạnh đi… lồn thiếp hút chặt đây…” Nàng dùng lưỡi liếm láp côn thịt Huyền Vũ, tay vuốt ve trứng dái hắn, trong khi hông nâng lên đón cú thúc của Huyền Phong. Dâm thủy tuôn ra ướt đẫm giường, tiếng da thịt va chạm vang vọng.
Huyền Vũ cười: “Dâm đãng thật… miệng ngươi liếm hay quá… nuốt sâu nữa!” Hắn thúc sâu vào họng Linh, khiến nàng suýt nghẹn, nhưng khoái lạc dâng trào. Huyền Phong bóp ngực nàng: “Lồn ngươi ướt át… huynh đệ ta sẽ xuất đầy vào ngươi.” Sau vài chục cú thúc cuồng bạo, cả hai cùng xuất tinh – Huyền Phong đổ đầy vào lồn, Huyền Vũ phun vào miệng. Linh nuốt hết, lên đỉnh, hút dương khí từ cả hai, nội lực tăng vọt.
Huyền Vũ thở hổn hển: “Sướng quá… muội đúng là dâm nữ… ta sẽ mang thêm người đến ‘chia sẻ’.”
Linh cười trong khoái lạc: “Tốt… càng nhiều càng hay. Thiếp cần dương khí để sống.”
Nhưng tin đồn lan đến tai đại thiếp, nàng ta mách với Lãnh Huyền Dạ – vương gia đang ở biên ải sắp về kinh. Để “trừng phạt”, Huyền Phong – với tư cách anh hai và tướng quân – quyết định dùng tục lệ gia tộc để “dạy dỗ” Linh. Hắn cười lạnh: “Muội dám dâm loạn trong phủ? Ta sẽ trói ngươi, khao thưởng cho tướng sĩ dưới quyền ta. Để bọn chúng đụ ngươi liên tục, làm nhục ngươi trước mặt huynh đệ.”
Linh giả vờ sợ hãi, nhưng trong lòng vui mừng: “Đây là cơ hội… hút dương khí từ nhiều người, thiếp sẽ đột phá tầng ba.”
Phần cuối chương: Cảnh nhóm anh em và trừng phạt dâm loạn.

Chiều hôm đó, Huyền Phong ra lệnh trói Linh lại. Nàng bị lột trần truồng, tay chân bị dây thừng buộc chặt vào cột gỗ trong doanh trại biên ải gần phủ (hắn dẫn nàng đến đó để “trừng phạt”). Thân thể trắng muốt lộ ra dưới nắng, bộ ngực căng tròn rung rinh, lồn hồng hào đã ướt át vì dục vọng. Linh bị treo lên cao, chân dạng rộng, không thể khép lại, dâm thủy nhỏ giọt xuống đất. Huyền Phong và Huyền Vũ đứng bên, cùng vài cận vệ.
Huyền Phong cười lớn: “Các tướng sĩ! Hôm nay ta khao thưởng công lao các ngươi bằng dâm phụ này. Đây là tiểu thiếp thất sủng của tam đệ, dâm đãng vô độ. Các ngươi thay nhau đụ nàng, làm nhục nàng đến hỏng! Xuất tinh đầy vào lồn, vào miệng, vào hậu môn – theo tục lệ gia tộc, thiếp thất là để chia sẻ!”
Hàng trăm tướng sĩ – những nam nhân cao to, cơ bắp, đầy dục vọng sau trận mạc – reo hò. Linh bị hạ xuống, vẫn trói tay chân, nằm trên bàn gỗ. Đầu tiên là Huyền Phong và Huyền Vũ – huynh đệ cùng đụ. Huyền Phong đâm vào lồn từ phía trước, Huyền Vũ thúc vào hậu môn từ phía sau. Linh rên lớn: “Aaaa… hai huynh… đụ mạnh… thiếp là dâm phụ… sỉ nhục thiếp đi…” Họ thúc cuồng bạo, tay bóp ngực, miệng chửi: “Dâm phụ… lồn ngươi lỏng lẻo rồi… huynh đệ ta sẽ phá hỏng ngươi!”
Sau khi hai huynh đệ xuất tinh đầy vào trong, họ ra lệnh: “Bây giờ đến lượt tướng sĩ! Đụ nàng liên tục bảy ngày bảy đêm, không cho nghỉ! Ai xuất tinh nhiều nhất sẽ được thưởng bạc!”
Tướng sĩ xếp hàng, thay nhau đụ. Người đầu tiên, một đại tướng cao to, đâm côn thịt khổng lồ vào lồn Linh: “Dâm nữ… lồn ngươi ướt át quá… ta sẽ đụ đến ngươi van xin!” Hắn thúc mạnh, tay tát mông nàng, chửi: “Con điếm của Lãnh gia… bị huynh đệ xài ké giờ đến lượt bọn ta!” Linh rên rỉ khoái lạc: “Mạnh nữa… đụ thiếp đi… thiếp nghiện rồi…” Dâm thủy bắn tung tóe, nàng lên đỉnh liên tục, hút dương khí từng người.
Người thứ hai nhét côn thịt vào miệng, buộc nàng nuốt sâu: “Nuốt hết… dâm phụ… mồm ngươi liếm hay quá!” Trong khi người thứ ba đâm vào hậu môn, ba người cùng lúc phá hoại thân thể nàng. Linh bị trói chặt, không kháng cự được, nhưng dục vọng bùng nổ: “Ưm… đầy quá… xuất vào thiếp… thiếp muốn mang thai với dương khí các ngươi…”
Cảnh tượng kéo dài bảy ngày bảy đêm. Ban ngày dưới nắng, ban đêm dưới lửa trại, Linh bị treo lên, nằm xuống, quỳ gối – thay nhau đụ không ngừng. Tướng sĩ thay ca, mỗi ca mười người: đâm vào lồn, hậu môn, miệng, tay, thậm chí dùng roi da quất mông để “sỉ nhục”. Họ chửi rủa: “Dâm phụ thất sủng… bị khao thưởng như con điếm… lồn ngươi chảy nước không ngừng!” Linh bị xuất tinh đầy người – tinh dịch phủ kín ngực, mặt, bụng, lồn tràn ra như suối. Nàng đau đớn nhưng khoái lạc tột độ, mỗi lần lên đỉnh hút dương khí, nội lực tăng vọt.
Đến ngày thứ ba, Linh đã lên tầng ba Hoan Hỉ Công, cơ thể nhạy cảm hơn, lồn co bóp hút chặt khiến tướng sĩ kiệt sức: “Quái vật… lồn nàng hút tinh ta rồi!” Họ thay nhau, không cho Linh ngủ, ăn uống – chỉ cho uống tinh dịch và dâm thủy của chính mình. Linh van xin giả vờ: “Dừng đi… thiếp hỏng rồi…” Nhưng trong lòng: “Sướng quá… hút hết… thiếp sẽ mạnh mẽ hơn vương gia!”

Đến ngày thứ bảy, hàng trăm tướng sĩ kiệt quệ, nằm la liệt. Linh vẫn bị trói, thân thể đầy tinh dịch, nhưng mắt sáng quắc: “Thiếp… nghiện rồi… ai còn muốn đụ thiếp nữa?” Huyền Phong hoảng hốt: “Ngươi… không phải người thường…”
Linh cười dâm đãng: “Phải… thiếp là dâm nữ luyện công. Giờ… đến lượt vương gia chính.”