Chương 4: Vương Gia Lạnh Lùng – Dương Khí Tối Thượng
Sau bảy ngày bảy đêm bị tướng sĩ khao doanh trong doanh trại biên ải, Hoàng Song Linh
được đưa về Lãnh vương phủ trên một cỗ xe ngựa kín. Thân thể nàng đầy dấu tích: da
trắng giờ loang lổ vết roi, vết cắn, tinh dịch khô bám khắp ngực, bụng, đùi và lồn hồng hào
vẫn còn sưng mọng, dâm thủy lẫn tinh dịch rỉ ra không ngừng. Tay chân nàng vẫn bị dây
thừng buộc lỏng (Huyền Phong cố ý để “nhắc nhở” nàng là dâm phụ), nhưng Linh không
đau đớn – ngược lại, khoái lạc và nội lực dâng trào khiến nàng cười thầm trong bóng tối xe
ngựa.
Hoan Hỉ Song Tu Công đã đột phá tầng bốn. Kinh mạch mở rộng gấp đôi, Huyền Âm Thể
càng nhạy cảm: chỉ cần xe rung nhẹ là núm vú cương cứng cọ vào vải lụa, lồn co bóp tự
động, dâm thủy chảy thành dòng. Linh nghĩ: “Bảy ngày bảy đêm… hàng trăm nam nhân
xuất tinh vào thiếp… dương khí dồi dào đến mức này… giờ thiếp có thể đối đầu cả vương
gia.”
Xe dừng trước Tây viện. Hắc Vân – người đã trung thành theo Linh – mở cửa, đỡ nàng
xuống. Hắn nhìn thân thể đầy dấu tích, mắt đỏ hoe: “Tiểu thư… người chịu khổ rồi… nhưng
nội lực người giờ mạnh hơn nô tài gấp trăm lần.”
Linh vuốt ve má hắn: “Không khổ… thiếp sướng lắm. Giờ… chuẩn bị cho thiếp tắm rửa,
thay y phục mới. Vương gia sắp về kinh, thiếp sẽ ‘chữa trị’ cho ngài ấy.”
Tin tức về “trừng phạt” đã lan khắp phủ. Đại thiếp và các tiểu thiếp khác sợ hãi, không dám
đến gần Tây viện. Nhưng Lãnh Huyền Dạ – vị vương gia lạnh lùng – đã về kinh sớm hơn dự
kiến. Hắn nhận được tấu trình từ biên ải: tiểu thiếp thất sủng bị tướng sĩ khao doanh bảy
ngày, nhưng không chết, ngược lại còn “hút cạn dương khí” khiến hàng trăm binh sĩ kiệt
quệ. Huyền Dạ cau mày: “Hoàng Song Linh… dám làm loạn trong phủ bổn vương?”
Hắn triệu Linh đến chính điện vào đêm khuya. Linh được dẫn vào, vẫn mặc y phục lụa trắng
mỏng tang, cổ áo trễ lộ khe ngực sâu, váy xẻ cao lộ đùi trắng đầy dấu cắn. Nàng quỳ xuống
trước ngai vàng, giọng ngọt ngào: “Thiếp tham kiến vương gia.”
Huyền Dạ ngồi trên ngai, áo bào đen, mặt lạnh như băng, mắt sắc bén quét qua thân thể
nàng: “Ngươi dám dâm loạn với huynh đệ bổn vương, rồi để tướng sĩ khao doanh bảy
ngày? Ngươi nghĩ mình là ai?”
Linh ngẩng đầu, mắt long lanh: “Thiếp… chỉ là tiểu thiếp thất sủng. Nhưng vương gia…
thiếp nghe nói ngài bị nội thương từ trận chiến biên ải, kinh mạch bị hàn khí xâm nhập, cần
dương khí thuần khiết để chữa. Thiếp… có Huyền Âm Thể, có thể song tu giúp ngài.”
Huyền Dạ cười lạnh: “Song tu? Ngươi nghĩ bổn vương cần một dâm phụ như ngươi?”
Linh đứng dậy, chậm rãi cởi y phục. Thân thể trần truồng lộ ra dưới ánh nến: ngực căng
tròn, núm vú hồng hào cương cứng, lồn hồng hào vẫn còn sưng mọng, dâm thủy lấp lánh.
Nàng bước đến gần, quỳ giữa hai chân hắn: “Vương gia… hãy thử thiếp đi. Nếu thiếp không
làm ngài sướng, ngài có thể giết thiếp.”
Huyền Dạ nắm tóc nàng, kéo đầu lên: “Dâm phụ… ngươi dám quyến rũ bổn vương?”
Nhưng mắt hắn đã đỏ lên – nội thương khiến hắn khao khát dương khí, và thân thể Linh tỏa
ra mùi hương dâm dục khiến hắn không kìm được.

Linh cười dâm đãng, tay luồn vào áo bào hắn, nắm lấy côn thịt khổng lồ đang cương cứng:
“To quá… nóng quá… vương gia cấm dục lâu rồi… để thiếp hầu hạ.” Nàng cúi xuống, miệng ngậm lấy đầu khấc, lưỡi liếm vòng quanh, nuốt sâu đến tận gốc. Huyền Dạ gầm gừ:
“Ư… miệng ngươi… liếm hay quá…”
Linh dùng kỹ thuật từ fantasy cũ: liếm dọc thân côn thịt, mút trứng dái, rồi nuốt sâu khiến
hắn chạm họng. Huyền Dạ nắm tóc nàng thúc mạnh: “Dâm phụ… nuốt hết… bổn vương sẽ
xuất vào miệng ngươi!” Hắn xuất tinh đầu tiên, tinh dịch nóng hổi phun đầy họng Linh. Nàng
nuốt sạch, lên đỉnh nhỏ, hút một phần dương khí.
Nhưng Huyền Dạ không dừng. Hắn bế nàng lên bàn gỗ, đè xuống, côn thịt đâm thẳng vào
lồn ướt át: “Lồn ngươi… chặt khít… dâm đãng thế này… bổn vương sẽ đụ ngươi đến
hỏng!” Hắn thúc cuồng bạo, tay bóp ngực, miệng cắn núm vú: “Ngươi bị tướng sĩ đụ bảy
ngày… giờ còn dám quyến rũ bổn vương? Dâm phụ!”
Linh rên lớn: “Aaaa… vương gia… mạnh nữa… đụ thiếp đi… thiếp là dâm phụ của ngài…
xuất đầy vào lồn thiếp… chữa nội thương cho ngài…” Nàng quấn chân quanh hông hắn,
hông nâng đón từng cú thúc sâu tận tử cung. Mỗi lần va chạm, nội lực nàng hút dương khí
hắn, đồng thời truyền âm nguyên ấm áp chữa hàn khí trong kinh mạch hắn.
Huyền Dạ gầm gừ: “Ngươi… hút dương khí bổn vương… quái vật…” Nhưng hắn càng thúc
mạnh hơn, thay đổi tư thế: để Linh ngồi lên, cưỡi ngựa. Nàng nâng hông lên xuống, lồn co
bóp hút chặt: “Vương gia… sướng không? Thiếp sẽ khiến ngài nghiện… nghiện lồn thiếp…”
Sau hàng trăm cú thúc, Huyền Dạ xuất tinh sâu bên trong, tinh dịch tràn đầy. Linh cong
người lên đỉnh lớn, âm đạo co bóp hút hết dương khí còn lại, chữa lành hoàn toàn nội
thương hắn. Nội lực nàng đột phá tầng năm.

Huyền Dạ nằm bên, thở hổn hển, mắt không còn lạnh lùng: “Ngươi… không phải người
thường. Từ nay… ngươi là thiếp thân cận của bổn vương. Nhưng… đừng nghĩ có thể thống
trị phủ này.”
Linh cười dâm đãng, vuốt ve côn thịt hắn: “Vương gia… thiếp chỉ muốn hầu hạ ngài… và…
huynh đệ ngài. Tục lệ gia tộc… thiếp sẽ tuân theo.”
Huyền Dạ nắm cằm nàng: “Tốt. Mai… bổn vương sẽ triệu huynh đệ và tướng sĩ thân cận.
Ngươi sẽ ‘phục vụ’ tất cả… theo ý bổn vương.”
Linh nghĩ thầm: “Hoàn hảo… hậu cung lô đỉnh ngày càng lớn. Thiếp sẽ hút hết dương khí,
trở thành nữ vương dâm loạn của Lãnh phủ.”
….
Còn tiếp….