Xe đi được 30 phút ông Hoàng đặt tay lên đùi cô Diệu qua lớp quần âu ôm sát da thịt mịn màng vẫn còn nóng hổi từ những cuộc làm tình dữ dội trước, ngón tay thô ráp vuốt ve nhẹ nhàng lên xuống, chà xát mu lồn gồ lên dưới lớp vải khiến vùng kín sưng đỏ nhói lên đau rát xen tê dại, tinh trùng từ lần bắn cuối còn đọng lại rỉ ra thấm ướt quần lót ren mỏng tanh nồng. Cô Diệu giật mình kẹp chặt đùi lại, giọng thì thầm hoảng hốt nhỏ xíu như muỗi kêu để không bị tài xế nghe:
“Thầy… đừng… trên taxi mà… tài xế thấy bây giờ… em xin thầy dừng đi…”
Nhưng ông cười khẩy, tay không dừng mà chà xát mạnh hơn lên mu lồn qua lớp jeans, ngón cái xoa vòng tròn khiến hang động co thắt rỉ thêm dịch nhờn hòa tinh nhầy nhụa, cô muốn rên lên vì đau sướng bất đắc dĩ nhưng sợ bị phát hiện đành cắn môi kìm nén, tay nắm chặt ghế da đến trắng bệch, cơ thể run bần bật:
“Thầy… em xin… đừng chà mạnh… đau rát quá… xin thầy tha…”
Ông thì thầm dâm đãng vào tai cô, hơi thở nóng phả lên cổ khiến da gà nổi hết: “Sợ gì, ông ta không thấy đâu, còn lâu mới đến anh cho em sướng một lần nữa rồi về với chồng nhé”
Cô cố van xin nhỏ tiếng hơn, giọng run rẩy đứt quãng:
“Thầy… em xin thầy… dừng đi… tài xế liếc gương kìa… em kìm không nổi nữa… aaa…”
Nhưng ông không những dừng lại mà còn đút tay vào bên trong, kéo khóa quần âu khẽ xuống một chút, luồn tay qua lớp quần lót ren ướt nhẹp, ngón tay thô ráp đẩy sâu vào hang động sưng đỏ, móc liên tục quậy ngoáy điểm G khiến âm thanh nước lồn róc rách nhỏ xíu vang lên ẩm ướt tanh nồng, tinh trùng từ lần bắn khi nãy chảy ra ngoài nhiều hơn nhầy nhụa xuống đùi và ghế da, mùi gợi dục lan thoang thoảng khiến cô đỏ mặt xấu hổ. Cô kẹp chặt đùi cố kìm nén, dịch nhờn mới trào ra hòa tinh cũ nhầy nhụa tanh nồng ướt hết quần lót và đùi trong:
“Thầy… đừng móc… em xin… tài xế nghe thấy… aaa… tinh chảy ra hết rồi thầy ơi…” Ông móc nhanh hơn, ngón cái xoa hạt le sưng mọng khiến cơ thể cô giật nhẹ bất đắc dĩ.
Suốt quãng đường taxi chạy êm ru, ông Hoàng móc liên tục không ngừng mặc cho cô Diệu van xin. Gần đến nhà, ông móc nhanh hơn xoáy sâu vào điểm nhạy cảm khiến cô đạt đỉnh bất đắc dĩ, bắn nước tung tóe nhỏ giọt xuống sàn taxi ướt nhẹp tanh nồng, cơ thể co giật run bần bật nhưng cô cắn môi kìm rên chỉ phát tiếng “ưm… ưm…” nhỏ xíu, tinh trùng trào ra ồ ạt ướt hết quần lót và đùi trong nhầy nhụa. Ông rút tay ra liếm ngón tay dính dịch một cách dâm đãng và hẹn “mai chúng ta làm tiếp nhé”.
Sau khi xe dừng trước cổng nhà, cô Diệu lê bước xuống xe với đôi chân run rẩy, vali kéo theo nặng trĩu, quần âu đen ôm sát thấm ướt nhầy nhụa tanh nồng từ tinh dịch rỉ ra liên tục, chảy dọc đùi mịn màng, nhỏ giọt xuống đùi khiến cô đỏ mặt xấu hổ, vùng kín sưng đỏ bỏng rẫy đau nhói, háng tê mỏi lan lên bụng dưới khiến cô đi khập khiễng nhẹ.
Cô mở cổng sắt kẽo kẹt, cố nở nụ cười gượng gạo khi thấy anh Kiên đứng ở cửa với bé Minh 5 tuổi nhảy cẫng vui mừng. Anh Kiên mỉm cười ấm áp, bước ra đón ôm nhẹ cô, hôn má:
“Em về rồi à vợ? Sao trễ thế, anh lo quá.”
Cô giật mình né tránh, giọng run:
“Ừ… em về rồi anh. Họp dài quá, mệt thật…”
Anh cười, xoa đầu cô: “Thôi vào nhà đi em, anh nấu cơm sẵn rồi. Sao em lạ lắm, bình thường về là ôm hun anh lia lịa mà hôm nay né né?”
Bé Minh chạy ùa đến, ôm chân mẹ hun chụt chụt:
“Mẹ ơi, mẹ về rồi! Con nhớ mẹ lắm, con vẽ tranh cho mẹ nè!” Bé kéo quần âu đen của mẹ, khiến tinh rỉ ra thêm, tanh nồng lan thoang thoảng. Cô quỳ xuống ôm con, hôn trán bé:
“Con trai mẹ ngoan quá… Mẹ nhớ con lắm. Tranh đẹp không? Để mẹ xem.”
Nhưng tư thế quỳ khiến tinh chảy ra mạnh hơn, nhầy nhụa tanh nồng thấm đùi. Bé níu tay:
“Mẹ tắm sau đi, con muốn mẹ kể chuyện họp hành cơ! Mẹ mua quà cho con chưa?”
Cô vuốt tóc con: “Mẹ kể sau nhé con. Quà mẹ quên mua, mai mua bù. Con đi chơi với bố đi.” Anh Kiên nhướng mày lo lắng:
“Em sao vậy vợ? Có chuyện gì hả? Hay họp có vấn đề? Kể anh nghe đi, anh lo đấy.”
Cô lắc đầu: “Không… không có gì anh. Em mệt thôi. Để em tắm thay đồ đã.” Cô đứng dậy vội, kéo vali vào phòng ngủ, khóa chặt, rồi sụp xuống sàn khóc nức nở.
Tối đó, sau bữa ăn gia đình đơn giản với món canh chua cá và rau luộc mà anh Kiên đã chuẩn bị, không khí nhà cửa trở nên yên bình hơn. Bé Minh đã ngủ say trong phòng riêng, tiếng ti vi vọng ra từ phòng khách với bản tin thời sự nhẹ nhàng. Cô Diệu ngồi trên ghế sofa, cố gắng tập trung vào cuốn sách giáo án trên tay, nhưng đầu óc cô vẫn hỗn loạn với những ký ức ám ảnh từ buổi chiều. Dòng tinh dịch của ông Hoàng dù đã rửa sạch, nhưng nỗi dơ bẩn vẫn ám ảnh sâu trong tâm trí, khiến cô cảm thấy cơ thể mình không còn thuộc về riêng chồng nữa.
Anh Kiên bước vào phòng ngủ, tắt đèn ngoài hành lang, rồi ngồi sát bên vợ trên giường. Anh mỉm cười ấm áp, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô:
“Em hôm nay lạ lắm vợ ơi, cả bữa ăn cứ ngồi im thin thít. Một đêm không có em ở nhà, anh nhớ em kinh khủng. Giờ con ngủ rồi, mình gần gũi chút đi, thư giãn cho em đỡ mệt.”
Giọng anh dịu dàng, đầy yêu thương, mắt lấp lánh dục vọng sau ngày dài làm việc. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên má cô, tay trượt xuống vai, kéo cô nằm xuống giường một cách nhẹ nhàng.
Cô Diệu giật mình nhẹ, cơ thể cứng đờ, nội tâm hoảng loạn:
“Không… đừng chạm vào em”.
Cô cố nở nụ cười gượng gạo, giọng run run:
“Anh… em mệt thật đấy, họp hành cả ngày dài dằng dặc. Hay để mai đi anh, em buồn ngủ lắm rồi.”
Nhưng anh Kiên không nghe, anh ôm chặt hơn, môi lướt xuống cổ cô, thì thầm: “Mai anh phải dậy sớm đưa con đi học, em ơi. Anh nhớ em quá, em đẹp thế này, để anh yêu em đi mà. Anh sẽ nhẹ nhàng thôi, không làm em mệt thêm đâu.”
Tay anh luồn vào áo ngủ rộng rãi của cô, chạm nhẹ vào vú đầy đặn, bóp nhẹ nhàng như mọi khi, vuốt ve núm vú một cách âu yếm. Cô Diệu giật bắn mình, cơ thể run lên như điện giật, ký ức ông Hoàng bóp cắn vú cô tơi tả trong phòng tắm ùa về dữ dội.
“A… anh… đừng bóp mạnh… em… em đau lắm…”
Cô thì thầm, giọng yếu ớt, tay vô thức đẩy tay chồng ra một chút, nước mắt lưng tròng trong bóng tối.
Anh Kiên ngạc nhiên, dừng lại một chút nhưng vẫn vuốt ve nhẹ hơn: “Sao vậy em? Bình thường em thích anh vuốt ve thế này mà? Em đau thật hả? Hay hôm nay đi công tác có vấn đề gì hả kể anh nghe đi, anh lo đấy”
“Thôi, nếu em mệt thế này thì ngủ đi. Anh không ép đâu. Nhưng mai em phải kể anh nghe nhé, anh thấy em không ổn tí nào.”
Anh tắt đèn, nằm bên cạnh, tay vẫn vuốt lưng cô nhẹ nhàng.
Cô Diệu nằm thao thức suốt đêm, mỗi khi anh Kiên vô tình chạm vào mông cô trong giấc ngủ, cô lại giật mình, nhớ cú vỗ bét bét của ông Hoàng. “Mai gặp ông ta ở trường, mình phải làm sao để giấu?” Cô khóc thầm, cơ thể đau rát nhắc nhở tội lỗi, giấc ngủ chập chờn đầy ác mộng.
Quảng cáo