Sáng hôm sau, cô Diệu tỉnh dậy trong phòng khách sạn, ánh nắng bình minh lọt qua rèm cửa mỏng manh, chiếu lên cơ thể trần truồng đau rát của cô. Toàn thân mỏi nhừ như bị đánh đập, vùng kín bỏng rẫy đau đớn mỗi khi cử động, như bị xé toạc từ những cú thúc mạnh bạo đêm qua, háng tê mỏi lan tỏa lên bụng dưới khiến cô không dám ngồi dậy ngay, vú sưng đỏ nhói đau như kim châm, núm vú tím tái cương cứng bất thường dưới không khí lạnh, mông nóng rẫy đỏ ửng từ những cú vỗ liên hồi, da thịt toàn thân chi chít vết cắn và bầm tím, mùi tanh thoang thoảng từ ga giường ướt nhẹp vẫn ám ảnh. Cô nằm im, nước mắt lại lăng dài, nhớ về đêm qua như một cơn ác mộng sống động: Ông Hoàng đè cô xuống, vật dài ngoằng đâm sâu, nhịp nhấp cuồng bạo khiến cơ thể phản bội tiết nước nhóp nhép, những lời van xin chỉ làm ông hưng phấn hơn, bắn đầy tinh nóng hổi vào trong… “Mình đau quá… lồn rát bỏng không khép lại, háng mỏi nhừ như bị bẻ gãy, vú nhói đau mỗi hơi thở, mông nóng rẫy… Sao mình để ông ta làm thế? Em xin lỗi anh Kiên…” Nội tâm cô tan nát, ghê tởm bản thân.
Cô cố gắng ngồi dậy, cơ thể đau đớn khiến cô rên khẽ, đi vào phòng tắm với bước chân loạng choạng. Trước gương, cô rửa mặt bằng nước lạnh, cố xóa đi vẻ tồi tàn – mắt sưng húp vì khóc, mặt tái mét lem luốc son môi, tóc tai rối bù. Cô tắm lại lần nữa, nước ấm xối xả, kì cọ mạnh bạo vùng kín và vú, tay chà xát da thịt đỏ ửng như muốn lột bỏ lớp da bị ô uế, nhưng nỗi đau vẫn đó, vùng kín co thắt đau đớn, dịch nhờn lẫn tinh còn sót rỉ ra hòa nước.
Sau tắm, cô chọn bộ đồ kín đáo nhất trong vali để che vết tích: Một chiếc áo sơ mi dài tay màu be nhạt ôm sát cơ thể, nút cài cao che kín cổ nhưng lớp vải cotton mỏng manh vẫn tôn lên vòng một đầy đặn căng tròn, kết hợp với chiếc quần âu dài màu xám ôm sát đùi và mông, tôn lên đường cong cơ thể gợi cảm, khiến bộ đồ vừa kín đáo che chắn vết tích của việc làm tình dữ dội, vừa vô tình toát lên nét dâm đãng quyến rũ khi cô di chuyển, tà áo sơ mi bay nhẹ lộ eo thon. Cô trang điểm nhẹ, son môi đỏ mọng để che quầng thâm, cột tóc cao gọn gàng để gột rửa vẻ tồi tàn đêm qua, nhìn gương thấy mình trông đoan trang hơn, cô cũng yên lòng một chút nhưng không biết bây giờ nên làm thế nào cho hợp lý. Cô quyết định sẽ nghỉ việc.
Cô kéo vali xuống sảnh ăn sáng, cố giữ vẻ mặt bình thường, nhưng tim đập thình thịch và cái lồn bỗng nhiên run lên khi thấy ông Hoàng đang ngồi ung dung tự tại ở bàn góc, đọc báo nhấm nháp cà phê đen, khuôn mặt tươi tỉnh như không có chuyện gì xảy ra. Ông ngẩng đầu, nụ cười thân thiện nở trên môi: “Cô Diệu dậy rồi à? Ngồi đi, ăn sáng cùng anh này. Cô muốn trứng ốp la bánh mì hay ăn phở?” Cô ngồi xuống đối diện, mắt cúi gầm, tay run run cầm ly nước: “Dạ… thầy… em ăn ít thôi, bánh mì là được.” Nội tâm cô sợ hãi, căm hận: “Ông ta ung dung tự tại thế, như hể chẳng làm gì tối qua vậy, đồ đê tiện.”

Ông Hoàng hỏi thăm bình thường, như một đồng nghiệp quan tâm:
“Sau chuyến công tác lần này thành công tất cả là nhờ công của em nhé. Ông Lâm thích em lắm đấy hehe”.
Nụ cười có phần hơi bỉ ổi của ông Hoàng. “Con cái em khỏe không?” Cô trả lời gượng gạo, giọng lí nhí: “Dạ… con em khỏe thầy… Em… em ổn ạ.” Ông cười, mắt lướt qua bộ đồ cô:
“Cô mặc đẹp hôm nay, sơ mi ôm sát tôn vú to, quần âu che mông cong, trông vẫn gợi cảm lắm.”
Nhưng ông giữ giọng bình thường, không đề cập đêm qua. Cô đỏ mặt, tránh né ánh mắt: “Dạ… cảm ơn thầy… Em ăn xong rồi.” Ăn sáng trôi qua trong im lặng gượng ép, ông Hoàng ung dung đọc báo, thỉnh thoảng lướt mắt dâm đãng qua cơ thể cô, nụ cười đắc chí ngầm như kẻ chiến thắng sau đêm dục vong hung bạo, còn cô chỉ mong kết thúc nhanh chóng, tay siết chặt khăn ăn che giấu run rẩy, vùng kín vẫn rỉ tinh tanh nồng và đau rát đau rát nhắc nhở từng cú đẩy thô bạo, hai vú thì đau nhức, mông nóng rẫy đỏ ửng khi ngồi.
Khi ăn xong, ông Hoàng đặt báo xuống, giọng nghiêm túc:
“Cô Diệu ngồi lại chút, thầy có chuyện nói.”
Cô giật mình, mắt sợ sệt nhìn ông: “Dạ… thầy… chuyện gì ạ?” Ông nhìn thẳng: “Cô xin nghỉ việc sao? Thầy không đồng ý, cô giỏi giang thế, trường cần cô. Thầy hứa đợt tới tăng lương cho cô, phụ cấp gấp đôi, cô ở lại đi.” Cô lắc đầu, giọng run run:
“Thầy… em xin nghỉ, em… em không làm được nữa… Vì… vì đạo đức của em…” Nước mắt cô lăng dài, khóc lóc: “Em xin thầy cho em nghỉ, em không chịu nổi…”
Ông Hoàng cười đểu, giọng đe dọa:
“Đạo đức à? Cô nghĩ sao nếu thầy nói với chồng cô về… chuyện tối qua? Anh ấy sẽ nghĩ gì về vợ mình bị đụ tơi tả, rên rỉ sướng mê?”
Cô hoảng loạn, khóc nức: “Thầy… đừng… em xin thầy đừng nói với anh ấy… Em khóc lóc van xin thầy… Nhưng em vẫn phải nghỉ, em không thể tiếp tục…” Ông Hoàng gật đầu, nhưng cười châm chọc:
“Thầy chấp nhận, nhưng với điều kiện: Cho thầy chơi cô một lần nữa, rồi cắt đứt hoàn toàn, thầy không nói gì với chồng cô.”
Vừa nói, ông ngồi kế bên, tay ôm eo cô siết chặt, luồn xuống ôm mông bóp một cái mạnh khiến cô đau nhói: “Cô ngon thế này chơi một lần sao đủ mô thầy tiếc lắm.”
Trông họ như cặp tình nhân thì thầm, nhưng thực chất là giao ước quỷ dữ.
Cô Diệu suy nghĩ đắn đo, hình ảnh chồng con ùa về – anh Kiên ôm cô dịu dàng, con cái cười đùa – nước mắt lăng dài: “Gia đình mình… Chồng con thế nào nếu biết… Nhưng nếu đồng ý lần nữa, rồi cắt đứt, mình sẽ tự do…” Cô gật đầu, giọng lí nhí:
“Thôi… đã tối qua rồi thì một lần nữa có là gì, về rửa sạch là được… Sau này sẽ cắt đứt hoàn toàn.”
Nhưng cô đâu biết, điều gì đang chờ đợi mình phía trước – những chuyến công tác khác, những bí mật đen tối hơn.
Sau bữa sáng gượng ép, ông Hoàng lau miệng bằng khăn ăn, nhìn cô Diệu với nụ cười kín đáo: “Cô ăn xong chưa? Trưa mới check out, lên phòng thầy đi, chúng ta nói chuyện thêm.” Cô Diệu giật mình, mắt tránh né, giọng run run: “Dạ… thầy… em phải về sớm…” Nhưng ông cắt lời, giọng nghiêm túc nhưng đầy ẩn ý:
“Cô đồng ý điều kiện rồi mà. Lên phòng, thầy muốn ‘thảo luận’ kỹ hơn về việc hồ sơ nghỉ việc nhé.”
Cô im lặng, nội tâm hỗn loạn: “Chết tiệt mình biết ông ta muốn lên phòng làm gì nhưng mình đồng ý rồi… Một lần nữa thôi, rồi cắt đứt. Nhưng sao tim đập nhanh thế này? Cơ thể mình vẫn đau rát từ đêm qua, lồn còn bỏng rẫy, vú nhói đau… Mình không muốn, nhưng sợ ông ta nói với chồng…” Cô gật đầu yếu ớt, theo ông lên thang máy, vali kéo theo nặng trĩu như gánh tội lỗi.
Trong thang máy chật hẹp, không khí ngột ngạt, ông Hoàng đứng sát cô, tay luồn ra sau bóp mạnh mông cô qua lớp quần âu ôm sát, siết chặt da thịt cong cong khiến cô đau nhói, đỏ ửng từ những cú vỗ đêm qua lại nóng rẫy lên. “Mông cô cong thế này, bóp sướng tay quá,” ông thì thầm vào tai cô, ngón tay đào sâu vào khe mông, vuốt ve thô bạo khiến cô run rẩy. Cô Diệu cắn môi, cố không rên, nội tâm sợ hãi: “Trong thang máy mà ông ta đã thế này… đúng là lão già mất nết.” Cô Diệu muốn đẩy ra nhưng một phần vì không dám chống lại một phần sợ bị camera quay thấy. Cô Diệu la nhỏ:
“Thầy… đừng… ở đây…”
Ông cười đểu: “Sao, cô sợ à? Không ai thấy đâu. Anh massage cho nó tí, đêm qua nó cực khổ rồi.”. Thang máy ding một tiếng mở cửa, cô lao ra trước, tim đập thình thịch.