Chương 12: Đóng kịch thoát thân
Đêm thứ Sáu tại quán karaoke VIP “Golden Lotus” luôn là đêm đông đúc nhất. Ánh neon hồng tím hắt ra từ những ô cửa kính mờ, tiếng nhạc remix ầm ĩ, mùi rượu Chivas quyện lẫn nước hoa đắt tiền và khói xì gà bay lơ lửng trong hành lang dài. Các tiếp viên mặc váy ngắn cũn cỡn, son môi đỏ chót, cười lả lơi dẫn khách vào từng phòng.
Cường vừa xả nước trong nhà vệ sinh nam, kéo khóa quần jean, bước ra hành lang. Gã cao 1m8, nặng đúng 100kg, vai rộng, ngực nở, bụng săn chắc dưới lớp áo sơ mi đen bó sát. Hắn là giáo viên thể dục kiêm “săn mồi” nổi tiếng trong trường THPT – con nhà giàu sụ, xe hơi sang, tiền tiêu xài không biết bao nhiêu. Đêm nay hắn đến đây để “thư giãn” sau một tuần dạy học sinh nữ nhìn bằng ánh mắt thèm thuồng.
Bất chợt, một mùi nước hoa ngọt ngào quen thuộc lướt qua mũi hắn – hoa nhài pha vani, thứ mùi chỉ một người phụ nữ trong trường hắn mới ngửi thấy. Mùi hương ấy từng khiến hắn phải quay đầu mỗi lần Nhi đi ngang hành lang giáo viên.
Cường khựng lại, hít sâu. Mũi hắn nheo lại. Bóng lưng một nữ tiếp viên vừa khuất sau cửa phòng VIP 09. Tà váy đen ngắn cũn cỡn, đôi chân dài trắng nõn, dáng đi uyển chuyển, eo thon, mông cong vút. Tim hắn đập mạnh. Máu săn mồi sôi lên.
“Không thể nào…” hắn lẩm bẩm, nhưng chân đã bước tới.
Hắn dừng trước cửa phòng 09, ghé mắt nhìn qua ô cửa kính nhỏ hình chữ nhật – loại kính một chiều, khách bên trong không thấy, nhưng người ngoài có thể quan sát.
Bên trong, ánh đèn mờ ảo màu tím hồng, sofa da rộng, bàn kính lấp lánh chai rượu. Một gã khách Trung Quốc nhỏ thó khoảng năm mươi tuổi, bụng phệ, đang ngồi ngả lưng trên sofa. Trước mặt hắn là một người phụ nữ đang ưỡn ngực, cười lả lơi.
Cường sững người. Rồi khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười đắc thắng, man rợ.
Đó là Nhi – cô giáo Ngữ Văn đoan trang, kiêu kỳ, luôn mặc áo dài trắng tinh khiết trên bục giảng, luôn khiến đám giáo viên nam trong trường thèm thuồng nhưng không dám động vào. Nàng đang mặc váy đen hở vai, hai dây áo kéo trễ xuống vai, để lộ bra ren đỏ ôm sát bầu ngực căng tròn E-cup. Tà váy xắn cao, lộ đùi trắng muốt và viền quần lót ren cùng tông. Nàng đang ngồi cạnh gã khách, một tay xoa nhẹ cặc hắn qua lớp quần tây, tay kia đặt lên đùi mình, khẽ cọ cọ.
Gã Trung Quốc cười hề hề, tay bóp mạnh vú Nhi qua lớp bra:
“Cởi hết ra cho anh sờ cái nào Nhi.”
Nhi cười duyên, xoa cặc gã chậm rãi, giọng ngọt như mật, mang chút giọng miền Tây mềm mại:
“Còn lâu, em ghét nhất kiểu đàn ông hấp tấp như anh đó, chưa gì đã cứng ngắc vậy nè.”
Nàng ưỡn ngực, kéo hai dây áo trễ xuống hoàn toàn, để lộ bra ren đỏ ôm sát bầu ngực căng tròn, núm vú hồng hào in rõ dưới lớp vải mỏng. Tà váy xắn cao hơn, lộ quần lót ren đỏ lọt khe ôm sát khe mông cong vút. Nàng cọ nhẹ đùi vào háng gã khách, thì thầm bằng giọng lả lơi:
“Nhưng mà nếu anh thật lòng yêu thương em, biết đâu em sẽ suy nghĩ lại… Người ta bảo nếu đàn ông mà thương bạn thật, thì không bao giờ tiếc thời gian hay tiền bạc với bạn.”
Gã Trung Quốc lập tức móc ví da, dốc sạch tiền mặt ra bàn kính – một cọc tiền đô la dày cộm, vài tờ 100 USD rơi lả tả. Nhi cười rạng rỡ, cúi xuống hôn nhẹ lên má gã, tay vẫn xoa cặc qua quần, ngón cái vuốt ve đầu khấc qua lớp vải.
Cường đứng ngoài cửa kính, chứng kiến toàn bộ màn kịch. Hắn thấy rõ: cái vỏ bọc thánh thiện ở trường chỉ là màn kịch. Cô giáo Nhi – người mà học sinh gọi là “đóa hoa tri thức”, người mà đồng nghiệp nam thèm thuồng nhưng chỉ dám nhìn từ xa – giờ đang õng ẹo, bán dâm, dùng chính thân thể và lời lẽ dâm đãng để moi tiền từ một gã khách Trung Quốc nhỏ thó.
Máu săn mồi trong Cường sôi sùng sục. Con cặc to lớn của hắn cứng ngắc trong quần. Hắn rút điện thoại gọi quản lý, giọng trầm thấp nhưng đầy áp lực:
“Điều ngay cô tiếp viên phòng 09 sang phòng tao. Tiền boa gấp đôi. Làm nhanh.”
Nhi vừa làm gã khách Trung Quốc xuất tinh bằng tay, lau sạch tay bằng khăn giấy, xách túi bước ra hành lang thì quản lý đã chờ sẵn, mặt mày tươi cười:
“Phòng 12, khách VIP đặc biệt. Mau lên, khách trả tiền boa rất hậu.”
Nhi gật đầu, đẩy cửa phòng 12. Ánh đèn mờ ảo màu vàng ấm. Một gã đàn ông cao lớn đang ngồi trên sofa, chân vắt chéo, cầm ly rượu Chivas.
Cửa đóng lại sau lưng nàng.
Nhi ngẩng lên. Mặt nàng tái mét, đôi mắt mở to kinh hoàng.
Cường – giáo viên thể dục trường THPT nơi nàng dạy, con nhà giàu sụ, gã khổng lồ 1m8 nặng 100kg – đang ngồi đó, miệng nhếch cười đắc thắng, ánh mắt như sói đói.
“Ồ, Nhi tới rồi à? Anh nghe quản lý bảo em đắt khách lắm ở đây. Đúng không?”
Nhi quay người, định mở cửa bỏ chạy. Cường đứng dậy nhanh như chớp, chặn trước cửa, thân hình đồ sộ che kín lối ra. Hắn cười lớn, giọng trầm thấp nhưng đầy áp lực:
“Sao? Tính bỏ chạy à? Mà có bỏ đi thì cũng chẳng thay đổi gì đâu, haha. Anh biết hết rồi.”
Nhi run rẩy, giọng nhỏ, gần như van xin:

“Anh Cường… đừng nói cho ai khác biết nha. Em có lý do riêng… em xin anh…”
Cường cười lớn, cởi phăng áo thun, để lộ thân hình lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn, ngực rộng, bụng săn chắc. Hắn lột luôn quần jean, con cặc khổng lồ dài hơn 20cm, gân guốc, đầu khấc đỏ au dựng đứng trước mặt Nhi, rung rung như thách thức.
Nhi tròn xoe mắt, choáng ngợp trước kích thước dã thú mà nàng chưa từng thấy – to hơn cả Văn, to hơn rất nhiều so với Huy. Nàng lùi lại một bước, lưng chạm tường, hai tay vô thức che ngực.
Cường sục nhẹ con cặc, giọng khinh miệt, đầy chiếm hữu:
“Anh đến để vui vẻ thôi mà, em có làm tới bến luôn không Nhi? Anh thèm cái lồn của em lâu lắm rồi. Từ cái lần đầu thấy em mặc áo dài trắng đi ngang sân trường, anh đã tưởng tượng cảnh đụ em từ sau rồi.”
Nhi run rẩy, giọng nhỏ:
“Anh… anh cục súc quá đi à… Em không muốn làm chuyện đó ở đây… Em sợ… sợ bị ai nhìn thấy…”
Nàng biết không thể đấu sức với gã. Nàng bước tới, ngồi sát Cường, đặt tay hắn lên ngực mình, giọng ngọt ngào, lả lơi, cố gắng lấy lại thế chủ động:
“Anh Cường nhìn xem, cơ thể em đang nóng lên vì anh đấy… Thực ra, lúc ở trường em cũng đã để ý đến anh rồi. Anh cao lớn, mạnh mẽ, em hay nhìn lén anh khi anh dạy thể dục ngoài sân.”
Cường hơi bất ngờ, nhưng vẫn cười khẩy, tay bóp mạnh vú nàng qua lớp váy:
“Thật không? Hay em chỉ đang diễn kịch để thoát thân?”
Nhi cọ nhẹ đùi vào háng hắn, thì thầm:

“Hơn nữa khi nhìn thấy thứ to lớn của anh trước mặt thế này, em biết phải làm sao đây anh… Em sợ trong đầu mình sẽ luôn là hình ảnh của nó mỗi ngày mất. Nhưng em không muốn làm ở đây… Ở đây ồn ào, em sợ… Em muốn chúng ta làm điều đó ở chỗ riêng tư hơn, chỉ hai ta thôi. Anh muốn em thế nào, em sẽ chiều anh hết.”
Cường cười lớn, nhưng hắn không ép. Hắn nghĩ con mồi đã cắn câu, chẳng mất đi đâu được. Hắn đồng ý buông tha nàng đêm đó, hẹn “chỗ riêng tư hơn vào tuần sau”.
Nhi thở phào, rời phòng với nụ cười giả tạo, lòng thầm nghĩ mình đã qua mặt được gã.
Nhưng những ngày sau ở trường, Nhi liên tục lẩn tránh, phớt lờ những lời gạ gẫm của Cường. Nàng nghĩ mình đã qua mặt được gã.
Cường nhận ra mình bị một con phò qua mặt. Sự tự ái của một gã Alpha bị tổn thương nặng nề. Hắn liên hệ quản lý karaoke, vung tiền đặt trước lịch, chuẩn bị một cái bẫy hoàn hảo để đập nát lòng tự trọng của cô giáo Nhi.