Chương 13: Cuộc chiến kim tiền
Ánh đèn neon hồng tím trong hành lang quán karaoke VIP “Golden Lotus” nhấp nháy như những mạch máu phập phồng, hòa quyện với tiếng bass dồn dập từ dàn loa ẩn, tạo nên một không gian ngột ngạt, đầy mùi mồ hôi, rượu Chivas và nước hoa rẻ tiền pha lẫn khói xì gà Cuba. Đêm thứ Bảy luôn là đỉnh điểm của sự hỗn loạn: các cô gái tiếp viên lả lơi di chuyển như những bóng ma quyến rũ, váy ngắn cũn cỡn ôm sát da thịt, son môi đỏ chót lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo.
Căn phòng VIP 12 nằm ở cuối hành lang, cách biệt với tiếng ồn bên ngoài bằng lớp cửa cách âm dày cộm, nhưng bên trong, nó là một đấu trường riêng tư – nơi những gã đàn ông quyền lực biến phụ nữ thành trò tiêu khiển, và tiền bạc là sợi xích vô hình trói chặt mọi thứ.
Cường ngồi trong phòng vắt vẻo trên chiếc sofa da đen bóng loáng, chân vắt chéo, tay cầm ly Chivas on the rocks, đá viên lạo xạo va chạm thành tiếng lanh canh. Hắn 32 tuổi, cao 1m8, thân hình lực lưỡng như một bức tượng đồng sống – vai rộng, ngực nở nang cuồn cuộn cơ bắp từ những buổi tập gym khắc nghiệt, bụng phẳng lì với những đường gân lồi lộ rõ dưới lớp áo sơ mi đen bó sát. Khuôn mặt hắn góc cạnh, hàm vuông vức, đôi mắt hẹp dài ánh lên sự tự tin của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp.
Là giáo viên thể dục ở trường THPT nơi Nhi dạy, Cường chưa bao giờ thiếu phụ nữ: học sinh nữ nhìn hắn bằng ánh mắt thèm khát, đồng nghiệp thì e dè vì gia thế con nhà giàu sụ – bố hắn là chủ một tập đoàn bất động sản Nha Trang. Nhưng với Nhi, mọi thứ khác. Cô giáo Ngữ Văn ấy, với vẻ ngoài thanh cao trong tà áo dài trắng, luôn khiến hắn sôi máu. Nàng không phải loại dễ dãi; nàng là thử thách, là con mồi kiêu ngạo cần bị bẻ gãy từng khúc. Hôm nay, hắn sẽ khắc sâu dấu ấn của mình vào cơ thể nàng – không chỉ bằng con cặc 20cm khổng lồ, mà bằng sự nhục nhã sẽ ám ảnh nàng mãi mãi.

Cửa phòng bật mở. Quản lý – một gã trung niên mập mạp, vest đen bóng nhẫy – bước vào, theo sau là năm cô gái tiếp viên xếp hàng ngang như những món hàng trưng bày trên kệ. Chúng mặc váy ngắn bó sát, son phấn lòe loẹt, nụ cười thương mại dán chặt trên môi. Nhi đứng ở vị trí thứ ba, tim nàng đập thình thịch như trống trận. Nàng mặc chiếc váy đen hở vai ôm sát thân hình đẫy đà 30 tuổi – bầu ngực E-cup căng tròn lấp ló sau lớp ren đỏ, vòng eo thon nhỏ, hông rộng và cặp mông cong vút khiến váy ngắn kéo căng đến mức đường may hai bên hông gần như muốn bung. Mùi nước hoa hoa nhài vani thoang thoảng từ da thịt nàng, mái tóc búi cao lộ gáy trắng muốt. Nàng đã cố giữ vẻ tự tin: môi đỏ mọng cong lên nụ cười quyến rũ, mắt kẻ eyeliner lúng liếng. Nhưng khi ánh mắt chạm phải Cường, mọi thứ sụp đổ. Hắn ngồi đó như ông hoàng, quét mắt qua hàng ngũ như kiểm tra gia súc.
Ở trường, Cường là gã đồng nghiệp săn đón nàng bằng những lời tán tỉnh nửa vời, ánh mắt thèm khát nhưng không dám vượt rào vì vẻ thanh cao của “cô giáo Ngữ Văn”. Giờ đây, nàng chỉ là một option trong số năm con “đĩ” xếp hàng chờ hắn chọn. Sự chênh lệch giai cấp đập vào mặt Nhi như một cái tát: ban ngày nàng đứng trên bục giảng, học sinh kính trọng gọi “cô Nhi”; ban đêm, nàng quỳ gối xin tiền từ những gã đàn ông như hắn. Nỗi nhục nhã lan tỏa từ dạ dày lên cổ họng, khiến nàng nuốt khan, lồn bất giác co thắt – không phải vì sợ, mà vì một thứ dục vọng bệnh hoạn đã ăn sâu từ thời Văn, thứ khiến nàng ướt át trước sự sỉ nhục.
“Đây, anh Cường, mấy em tới rồi đây,” quản lý cười xun xoe, giọng the thé. “Em gọi những em gái xinh đẹp và tươi tắn nhất cho anh rồi, tùy ý anh lựa chọn.”
Cường nhếch mép, không thèm nhìn quản lý. Hắn rút từ túi áo một cọc tiền dày cộm – ít nhất 20 triệu VND, những tờ 500 nghìn nhàu nhĩ cuộn chặt bằng dây thun – rồi đập mạnh xuống bàn kính lấp lánh, tiếng “bốp” vang vọng át cả nhạc nền. Các cô gái giật nảy, mắt sáng rỡ như sói đói. “Mấy em gái ở đây,” Cường nói, giọng trầm thấp đầy uy quyền, “em nào chịu bung xõa tới bến với anh đêm nay thì bước tới.”
Không khí phòng đột ngột căng như dây đàn. Một cô gái với bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng hiểu ra vấn đề, bước tới gần Cường. Đó là Linh – cô gái 22 tuổi, cao chỉ 1m55, thân hình mảnh mai nhưng cân đối như búp bê: ngực C-cup non tơ lấp ló sau chiếc croptop vàng hở bụng quấn ngang ngực, eo con kiến, mông tròn trịa ôm sát trong váy siêu ngắn cùng tông, mái tóc nhuộm hồng xõa vai lấp lánh dưới đèn neon. Quần lót hồng tone-sur-tone lộ rõ viền khi nàng gác một chân lên ghế sofa, động tác lả lơi phô bày khe đùi trắng nõn và đường lằn quần lót lọt khe. Linh cúi xuống, dùng môi đỏ mọng ngậm lấy một tờ 500 nghìn trên bàn, liếm nhẹ mép giấy trước khi ngẩng lên, mắt long lanh: “Anh ơi, em tên Linh… em thực sự có thể chiều theo mọi điều anh muốn nè.”
Cường cười khẩy, ánh mắt quét từ đầu đến chân Linh như đánh giá món đồ chơi mới. “Thật sao? Nhìn cưng dễ thương đấy chứ.” Hắn vẫy tay với quản lý: “Ok, tất cả lui ra hết đi, trừ em Linh này và cô ta.” Ngón tay hắn chỉ thẳng mặt Nhi, không chút do dự. Quản lý gật đầu lia lịa, xua bốn cô gái còn lại ra ngoài như đuổi vịt. Cửa đóng sầm, để lại ba người trong không gian ngột ngạt.
Nhi và Linh ngồi hai bên Cường trên sofa, mùi nước hoa của chúng hòa quyện – hoa nhài vani nồng nàn của Nhi đối chọi với kẹo dâu ngọt lịm của Linh. Nhi cố giữ bình tĩnh, nghiêng người sát hơn, tay lướt nhẹ lên đùi hắn qua lớp quần jean: “Không ngờ anh hôm nay quay lại tìm em đấy? Anh thích em nhiều vậy sao?” Giọng nàng ngọt ngào, mang chút kiêu kỳ cố hữu, như thể vẫn đang ở trường, nơi nàng là “đóa hoa tri thức” khiến đàn ông phải quỵ lụy.
Cường bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng như sấm, tay hắn vỗ nhẹ lên đùi Nhi nhưng không chút trìu mến – chỉ là sự sở hữu thô bạo. “Haha, con đĩ, bớt diễn đi.” Hắn quay sang Linh, khoác tay lên vai cô ta, ngón tay cái vuốt ve khe ngực lộ ra sau croptop. “Giờ ta vui vẻ thôi nhỉ? Haha.”
Linh không bỏ lỡ cơ hội. Tay nhỏ nhắn của cô ta lướt lên đùi Cường, chạm phải khối u cứng ngắc dưới lớp jean, mắt long lanh ngạc nhiên: “Anh thực sự rất cường tráng đấy, như tên của anh vậy? Bảo sao anh lại tỏ ra tự tin thế, nhìn cặc anh dựng đứng dưới lớp quần jean kìa, trông ấn tượng ghê, hehe.”.
Cường gật đầu hài lòng, tay kia rút thêm vài tờ tiền nhét vào khe croptop của Linh, tay còn lại cầm bàn tay nhỏ nhắn của Linh đặt thẳng vào háng hắn. “Sao nào, tùy thuộc vào cách em thể hiện ngày hôm nay… Tất cả số tiền này có thể sẽ là của em đấy.”
Nàng ta cười khúc khích, giọng lả lơi như mèo con. “Thật sao ạ, nếu vậy thì em lại rất tự tin đấy.” Linh vòng tay ra sau lưng, cởi phăng áo lót hồng bên trong croptop, quăng xuống sàn – chiếc áo lót rơi trúng chân Nhi, vương mùi mồ hôi và nước hoa dâu. Linh kéo croptop trễ xuống, để lộ cặp vú C-cup non tơ, núm vú hồng hào cứng lại dưới không khí lạnh, rồi dạng háng ngồi lên đùi Cường, quần lót hồng lọt khe cọ sát vào khối u của hắn. “Đều là hàng tự nhiên cả đấy? Anh muốn xem không?”
Nhi ngồi bên kia, chứng kiến cảnh tượng như bị tát liên hồi vào mặt. Linh – con bé 22 tuổi thấp bé, ngực nhỏ hơn, mông bé hơn, học thức không bằng một góc của nàng – đang chiếm hết sự chú ý. Cường thản nhiên nhồi nhét từng tờ tiền vào khe ngực Linh, tay nhào nặn cặp vú non tơ như bột bánh, ngón cái vê núm vú khiến Linh rên rỉ khe khẽ: “Ưm… anh bóp mạnh tay quá… sướng…” Hắn phớt lờ Nhi hoàn toàn, như thể nàng chỉ là cái bóng mờ.
Nỗi nhục nhã dâng trào trong Nhi: ở trường, nàng là nữ hoàng, đàn ông xếp hàng ve vãn; ở đây, nàng bị một “con phò non” lấn lướt, cuỗm sạch tiền boa mà lẽ ra phải là của nàng. FOMO – nỗi sợ bỏ lỡ – gặm nhấm tâm trí nàng: nếu để Linh thắng, không chỉ tiền bạc mà cả sự kiêu hãnh của “cô giáo xinh đẹp” sẽ tan vỡ. Lồn nàng bất giác rỉ nước, dâm thủy thấm ướt quần lót ren, không phải vì dục vọng thuần túy, mà vì ghen tị đàn bà – thứ ghen tị độc địa khiến nàng thèm khát được chú ý hơn con bé kia.

Linh liếc sang Nhi, cười mỉa: “Xin lỗi chị Nhi nha, tiền này của anh Cường, em xin hết nhé.” Giọng cô ta ngọt như mật độc, tay vẫn sục nhẹ cặc Cường qua quần. Nhi nuốt khan, mặt nóng ran, cố hát karaoke một bài ballad sáo rỗng để che giấu sự bối rối, nhưng giọng lạc tông, lời ca lạc lõng giữa tiếng rên của Linh.
Cường khoác tay lên vai Nhi một cách chiếu lệ, bàn tay thòng xuống nắn bóp một bên ngực nàng qua váy: “Nhi hát hay đấy nhỉ? Haha, sao không hát tiếp đi.” Rồi hắn vò 4-5 tờ tiền nhàu nhĩ, nhét thô bạo vào khe ngực Nhi, ngón tay cố tình cọ vào núm vú cứng ngắc: “Thôi đi ra, cầm lấy mua gì ngon mà ăn đi, haha.”
Nhi ngồi thừ ra, xấp tiền nóng hổi trong ngực như lửa đốt. Bị xua đuổi như chó hoang, lòng tự trọng của nàng vỡ vụn. Linh cởi nốt quần lót hồng, trườn người lên ngực Cường, liếm láp núm vú hắn trong khi tay sục cặc: “Anh ơi, em chịu không nổi nữa, nứng quá.” Cô ta quay sang Nhi, giọng châm chọc: “Hay là mình để chị ấy ra ngoài đi ha? Như vậy… hai đứa mình mới có không gian riêng với nhau được chứ, đúng không?” Đầu khấc Cường đã ló ra khỏi quần, bị lồn Linh cọ sát, và Linh cười khúc khích: “Em… nghĩ có người ở đây thì ngại lắm đó, hihi, anh xem… nãy giờ mà vẫn còn nguyên quần áo xúng xính kia, trong khi anh và em trần truồng cả rồi.”