Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Góc khuất của cô giáo Nhi (Full)

Góc khuất của cô giáo Nhi (Full)

Chương 2: Đóa hoa tri thức

Hai giờ chiều, nắng Nha Trang như đổ dầu vào lửa. Mái tôn quán cơm bình dân ven quốc lộ nóng ran, tiếng tách tách liên hồi khi những giọt mồ hôi rơi xuống mặt bàn gỗ cũ kỹ. Không khí đặc quánh mùi dầu mỡ chiên đi chiên lại, mùi mắm ruốc, mùi thịt xào hành tỏi và bụi đất đỏ từ những chuyến xe tải công trình chạy ầm ầm ngoài đường. Quạt đứng quay ì ạch, cánh quạt đen kịt bụi, thổi ra thứ gió nóng hầm hập khiến ai cũng phải thở hổn hển. Quán nhỏ, chỉ năm bàn, gian bếp mở thông ra khu vực ăn, khói bếp bay lững lờ, bám vào tường, vào quần áo, vào cả da thịt.

Nhi đang quỳ gối lau sàn gần cửa ra vào.

Chiếc quần thun mỏng màu xám ôm sát vòng ba tròn lẳn, căng mọng đến mức đường may hai bên hông gần như muốn bung ra. Mỗi lần nàng khom lưng đưa tay lau, cặp mông cong vút lại chổng cao, hai má thịt trắng nõn rung nhẹ theo nhịp tay. Quần ướt đẫm mồ hôi, dính sát vào da, lộ rõ cả đường lằn giữa hai má mông và cả hình dáng chiếc quần lót ren mỏng bên trong. Áo phông cổ rộng, màu trắng đã ngả xám vì mồ hôi, dính bết vào lưng và bầu ngực đầy đặn. Hai núm vú hồng hào nổi rõ dưới lớp vải mỏng, quầng thâm sẫm vì chưa từng cho con bú. Mồ hôi lăn dài từ cổ xuống khe ngực sâu hun hút, tạo thành một vệt bóng loáng trên làn da trắng ngần – làn da của một cô giáo Ngữ Văn thường được đám học sinh gọi là “đóa hoa tri thức” của trường.

Nàng hai mươi bảy tuổi, cao một mét sáu mươi, thân hình đã nảy nở đúng điệu đàn bà. Bầu ngực D-cup căng tràn, vòng eo thon nhỏ, hông rộng vừa đủ để bất kỳ người đàn ông nào cũng phải nuốt nước bọt khi nhìn từ phía sau. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt dài mi cong, môi đỏ tự nhiên. Tóc búi cao lộ ra gáy trắng muốt, vài sợi ướt bết vào da. Chiếc tạp dề xanh lấm lem dầu mỡ buộc lỏng trước bụng, càng làm nổi bật sự tương phản: một người phụ nữ thanh lịch, thơm tho, giờ đang quỳ gối lau sàn trong cái quán xô bồ, nóng bức này.

Huy đứng trong bếp, tay cầm muôi xào rau, mắt không rời vợ.





Hắn ba mươi lăm tuổi, thân hình gầy guộc vì làm việc quần quật, khuôn mặt bình thường, tóc đã điểm bạc sớm. Năm năm hôn nhân, từ Sài Gòn về đây, hắn vẫn không nguôi nỗi day dứt. Hồi mới cưới, Nhi 22, hắn 30, nàng đẹp đến mức bạn bè trêu “cô giáo lấy thằng tài xế xe ôm”. Những đêm đầu trong phòng trọ chật hẹp, nóng nực, hắn đè nàng trên chiếc giường tầng, yêu cuồng nhiệt đến mức mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực nàng. Nhi lúc ấy còn ngượng ngùng, hai tay che mặt, nhưng thân thể lại phản bội, ướt át và siết chặt lấy hắn. Những tiếng rên khẽ, những cú nhấp mạnh, tiếng da thịt va chạm… tất cả đều là kỷ niệm ngọt ngào nhất của hắn.

goc khuat cua co giao nhi (2)

Nhưng áp lực tiền bạc đã giết chết tất cả, làm tình dục nguội lạnh dần. Từ một tuần ba lần thành một tháng một lần, rồi có khi ba tháng không đụng chạm. Những lần cuối cùng chỉ là chiếu lệ: Nhi nằm im, mắt nhìn trần nhà, Huy ráng sức vài phút rồi xuất. Không khoái cảm, không tiếng rên, chỉ là nghĩa vụ.

Và rồi tin sét đánh: tinh trùng hắn yếu, loãng, dị dạng cao. IVF hàng trăm triệu. Hai vợ chồng thắt lưng buộc bụng, chắt chiu từng đồng từ quán cơm. Mỗi tối, Nhi ngồi tính tiền, Huy ngồi bên cạnh, cả hai im lặng nhìn nhau, nỗi tuyệt vọng đè nặng.

Huy nhìn vợ cúi lau bàn, cặp mông trắng tròn rung rung. Hắn cảm thấy một luồng nóng chạy dọc sống lưng, con cặc mềm nhũn trong quần lót khẽ giật mình. Ngoài đường, ba gã công nhân đi ngang, huýt sáo dài. Một thằng hét to: “Ối giời ơi, mông bà chủ ngon quá trời! Đụ mẹ, muốn cắn một miếng!”

Những ngày đầu mở quán, chắc chắn Huy sẽ lao ra chửi.

Hôm nay, hắn chỉ nuốt nước bọt, tay siết chặt cán muôi. Một cảm giác lạ lùng, vừa đau vừa sướng, lan từ bụng dưới lên não. Hắn thích. Hắn thích nhìn vợ bị thèm khát. Thích nhìn những ánh mắt thô bỉ quét lên thân thể nàng. Thích tưởng tượng họ đang tưởng tượng đủ thứ chuyện dâm đãng với Nhi. Hắn tự hỏi mình đang nghĩ gì, nhưng không thể phủ nhận: con cặc hắn đang cứng dần.

Cửa quán bị đẩy mạnh.

Bốn gã đàn ông bước vào, sặc mùi mồ hôi, khói thuốc và dầu máy. Đi đầu là Văn – gã Trung Quốc cao to, vai rộng, bụng săn chắc lộ ra dưới áo sơ mi phanh hai nút. Cổ tay dày, ngón tay thô, trên ngực trái là hình xăm rồng đen ngoằn ngoèo. Da ngăm, mắt hẹp, ánh nhìn sắc như dao. Hắn khoảng bốn mươi tuổi, giọng nói trầm, mang nặng giọng Bắc Kinh nhưng tiếng Việt lưu loát, thô tục.

Văn khựng lại ngay cửa.

Đập vào mắt hắn là cặp mông trắng nõn đang chổng cao của Nhi. Quần thun mỏng dính mồ hôi, lộ rõ cả đường lằn giữa hai má thịt. Hắn liếm môi, nuốt nước bọt cái ực. Đàn em phía sau cười khẩy.

“Đụ mẹ, quán này ngon thật anh Văn ơi.”

Văn không đáp, chỉ cười nửa miệng, ánh mắt dán chặt vào Nhi như muốn lột sạch quần áo nàng ngay tại chỗ.

Hắn kéo ghế, ngồi phịch xuống bàn gần nhất, gõ mạnh tay xuống mặt bàn gỗ.

“Bà chủ! Quán còn bán cơm không, hay vắng hoe thế này?”

Nhi giật mình quay lại. Nàng vội vuốt lọn tóc mai bết mồ hôi, nở nụ cười thương mại quen thuộc – nụ cười của cô giáo Ngữ Văn trước lớp.

“Dạ còn anh, giấc này lỡ cỡ nên hơi vắng. Mấy anh ngồi đi ạ, em lấy menu ngay.”

Nàng bước đến, khom người đặt menu xuống bàn. Cổ áo phông rộng hở, hai bầu ngực trắng muốt lấp ló, khe ngực sâu hun hút vì mồ hôi. Văn nhìn chằm chằm, không che giấu. Hắn liếc xuống, thấy rõ cả hai núm vú cứng lại vì lạnh điều hòa yếu ớt.

“Rượu có không?”

“Dạ quán em không bán đồ có cồn ạ. Chỉ cơm nhà thôi.”

Văn cười khẩy, giọng lớn, đầy khinh miệt:

“Biết kinh doanh không? Mấy quán ven đường như này phải biết dùng lồn… à nhầm, dùng cồn để giữ khách chứ? Không rượu thì lấy gì nhậu?”

Nhi đỏ bừng mặt. Lời nói thô tục như tát thẳng vào mặt nàng. Nàng cắn môi, cố giữ giọng lịch sự:

“Dạ… quán em chưa có giấy phép bán rượu, anh thông cảm.”

Văn đứng phắt dậy, hất hàm với đàn em:

“Thế thì đi quán khác. Đụ, phí thời gian.”

goc khuat cua co giao nhi 1 (1)

Huy ở trong bếp nghe rõ từng chữ. Tim hắn đập thình thịch. Lời “lồn” của Văn như dao cứa vào tai. Hắn tức đến run người. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh tiền IVF, tiền thuê mặt bằng, tiền điện nước… ùa về. Nhóm công nhân này ăn khỏe, uống khỏe, mỗi bữa năm sáu người, chi cả triệu. Mất họ là mất nguồn sống.

Huy vội cởi tạp dề, chạy ra, khúm núm:

“Đợi đã mấy anh! Đợi chút!”

Hắn quay sang vợ, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, mang chút cầu xin:

“Nhi, vào dọn cơm và mấy món ngon cho các anh dùng đi. Anh chạy đi mua rượu ngay đây.”

Nhi ngẩng lên nhìn chồng. Đôi mắt nàng thoáng thất vọng, thoáng đau. Nàng muốn nói gì đó, muốn chồng bảo vệ mình, nhưng rồi nàng cũng hiểu chuyện cúi đầu, lẳng lặng bước vào bếp.

Huy dắt xe máy chạy vội ra ngoài nắng gắt.

Trong quán, chỉ còn Nhi và bốn gã đàn ông.

Nàng bưng mâm cơm ra. Mỗi lần khom người đặt đĩa, Văn lại cố tình ngả người ra sau, liếc sâu vào cổ áo nàng. Đàn em cười đểu:

“Bà chủ nên biết điều chứ. Có biết anh Văn là ai không? Đại ca phụ trách mấy công trình bên kia. Bị anh ấy ghét là tụi em tẩy chay quán luôn đấy. Mai mốt không còn thằng công nhân nào ghé nữa đâu.”

Nhi cắn môi đến chảy máu. Nàng khom lưng sâu hơn trước mặt Văn, cố tình để lộ bờ vai trắng ngần và khe ngực. Giọng run run:

“Đây là lần đầu tụi em kinh doanh… Em cũng chỉ thi thoảng mới ra phụ chồng, chưa hiểu chuyện. Mong anh Văn thông cảm…”

Một thằng đàn em cười lớn:

“Nghe nói cô ta là giáo viên cấp ba ở thị xã đó anh. Đụ, giáo viên mà làm bà chủ quán cơm, ngon thật. Học sinh chắc thèm muốn chết.”

Nhi đứng chết lặng trong bếp. Tay nàng run run khi cầm đĩa rau. Tim đập loạn. Nàng cảm thấy một nỗi nhục nhã nóng ran lan từ má xuống cổ, xuống ngực.

Văn vẫn im lặng. Hắn chỉ ngồi dựa lưng, mắt dán chặt vào cặp mông Nhi mỗi khi nàng quay vào bếp. Nụ cười nửa miệng tà ác hiện rõ trên môi. Hắn thì thầm với đàn em, giọng trầm thấp nhưng khiến Nhi không thể nghe rõ:

“Giáo viên à… Nhìn đằm thắm quá. Đụ mấy con trí thức, phá nát cái vẻ thanh cao của nó… có nhiều cái thú lắm. Tao thích nhìn nó khóc, nhìn nó run, nhìn nó cắn môi chịu đựng… rồi cuối cùng nó sẽ quỳ xuống xin tao đụ.”

Văn, hắn đã quyết. Đóa hoa tri thức này… sẽ thuộc về hắn. Và hắn sẽ phá nát nó từ từ, từng lớp một, cho đến khi nàng không còn là cô giáo thanh cao nữa.

Ba tuần trôi qua kể từ ngày Văn và đám đàn em bước chân vào quán.

Quán cơm bình dân ven quốc lộ giờ đã trở thành “căn cứ địa” bất di bất dịch của đội công trình do Văn quản lý. Sáng nào cũng có hai ba chục gã công nhân kéo đến ăn sáng, trưa thì năm sáu bàn đầy ắp, tối lại tiếp tục. Tiền vô như nước. Mỗi ngày Huy ngồi tính tiền, nhìn chồng tiền giấy dày cộm, mắt hắn sáng lên. Quỹ IVF đã tích được hơn bốn mươi triệu – một con số mà hai tháng trước họ còn chưa dám mơ tới. Nhi cũng biết rõ điều đó. Nàng vẫn mặc áo dài dạy học buổi sáng, chiều về lột áo dài, khoác tạp dề, cười niềm nở với khách. Nhưng nụ cười ấy giờ đã khác. Nó cứng nhắc hơn, mệt mỏi hơn, và đầy sợ hãi.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng