Chương 3: Đêm mưa định mệnh
Đám công nhân ngày càng dạn dĩ.
“Ôi trời, bà chủ hôm nay tươi tắn hơn thường ngày nhỉ? Haha.”
“Chẳng lẽ là tới ‘ngày đó’ sao? Nếu bà chủ cảm thấy cô đơn cứ nói với tôi nhé, em chiều bà chủ cả đêm luôn.”
“Đụ mẹ, nhìn cái cặp đùi trắng thế kia, tao thèm muốn xé quần bà chủ ra luôn ấy chứ.”
Nhi chỉ biết cười xòa, gượng gạo: “Thôi đừng chọc em nữa mà…”
Nàng cúi đầu dọn bàn, cố không nhìn vào mắt họ. Mỗi lời thô tục như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của cô giáo Ngữ Văn từng được học sinh kính trọng. Nhưng nàng im lặng. Vì tiền. Vì cái lọ tinh trùng yếu ớt của chồng. Vì giấc mơ có con.
Huy đứng trong bếp nghe hết. Máu ghen ban đầu vẫn còn, nhưng nó bị đồng tiền và một thứ bệnh hoạn khác đè bẹp. Mỗi lần nghe lời lẽ dâm đãng, hắn lại thấy con cặc mình giật giật trong quần. Hắn tự ghê tởm bản thân, nhưng không thể dừng lại. Hắn làm ngơ. Hắn thậm chí còn cố tình kéo dài thời gian lau chùi để nghe rõ hơn.
Văn thì đóng vai “người hùng”. Mỗi khi đám đàn em quá trớn, hắn quát lớn: “Thôi đi! Đừng làm bà chủ khó xử nữa!”
Nhi nhìn hắn với ánh mắt biết ơn. Nàng không biết rằng chính Văn mới là kẻ giật dây. Hắn đang dọn đường. Dọn đường để chính mình được đụ cái “đóa hoa tri thức” mà hắn thèm khát.
Rồi một buổi tối thứ Sáu, 9 giờ đêm. Quán vắng hoe, chỉ còn một bàn duy nhất – bàn của Văn và hai đàn em. Nhi đang lau bàn thì Văn nắm cổ tay nàng, kéo nhẹ.
“Em, ngồi xuống uống một ly đi.”
Nhi giật mình rút tay lại: “Dạ thôi anh, em còn phải làm việc nữa, với lại chồng em không cho đâu ạ.”
Văn cười khẩy, quay phắt ra hô lớn về phía gian bếp:
“Ông chủ ơi! Cho bà chủ ngồi xuống uống chút rượu nhé? Giờ này quán cũng vắng khách rồi!”

Huy bước ra, lau tay vào tạp dề. Hắn nhìn vợ, nhìn Văn, nhìn chồng tiền tip dày cộm trên bàn. Cái lưỡi hắn như bị ai bóp chặt. Cuối cùng hắn nói, giọng nhỏ, run run:
“Dạ… cũng được. Nhi em uống với mấy anh một chút cho vui. Đừng uống nhiều quá nhé, mai còn đi dạy đó.”
Nhi nhìn chồng, mắt nàng đỏ hoe. Đó là khoảnh khắc nàng nhận ra: chồng mình đã bán nàng. Không phải bằng lời, mà bằng sự im lặng hèn mọn vì đồng tiền. Nàng muốn khóc, muốn hét, nhưng nàng chỉ cúi đầu ngồi xuống bên cạnh Văn.
Văn khoác tay lên vai nàng ngay lập tức, cười lớn:
“Ngồi đi bà chủ, hôm nay tôi có chuyện vui nên sẽ tip lớn cho bà chủ, hahaha.”
Dưới gầm bàn, bàn tay to lớn của Văn luồn vào đùi Nhi, bóp mạnh. Nàng giật nảy người, làm đổ một ít rượu ra bàn. Văn cười:
“Bà chủ cầm chai không kỹ là làm rượu ngon rơi vãi đấy, haha.”
Nàng cố đẩy tay hắn ra, nhưng Văn siết chặt hơn. Ngón tay thô ráp lướt qua khe quần lót, cọ nhẹ vào mép âm hộ. Nhi run rẩy, cắn môi, nhưng vẫn ngồi nép sát bên hắn. Vì những tờ tiền 500 nghìn được gấp tư, nhét lén vào túi tạp dề của nàng.
Huy đứng trong bếp lau dọn. Hắn nghe tiếng cười, tiếng thì thầm, tiếng tay Văn vỗ nhẹ lên đùi vợ. Hắn tự dối lòng: “Chỉ là xã giao thôi… Chỉ là xã giao…”
Cuối tuần đó, trời đổ mưa bão suốt từ chiều. Huy phải về quê lo việc gia đình ông bà, để lại Nhi một mình trông quán. Quán đóng cửa từ tối thứ Bảy. Nhi mặc chiếc áo thun mỏng cũ kỹ và quần short ngủ ngắn cũn cỡn, tóc búi lỏng, ngồi dưới ánh đèn vàng vọt soạn giáo án cho tuần sau. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn như trống trận.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa mạnh. Nhi giật mình: “Quán hôm nay đóng cửa anh ơi, thứ Hai tuần sau mới bán lại!”
Nhưng người ngoài vẫn đẩy cửa bước vào. Nhi ngẩng lên, tim đập thình thịch: “Ơ… anh Văn, làm em tưởng ai.”
Văn ướt sũng, mùi rượu nồng nặc, ánh mắt đỏ ngầu dục vọng. Hắn đến chỉ một mình.
“Hôm nay vẫn chưa bán lại hả bà chủ?”
“Dạ anh, chồng em có việc bận, phải nghỉ hai ngày ạ.”
Văn cười, bước sâu vào quán: “Giờ bụng tôi đang đói quá, ngoài trời thì mưa ầm ầm, lại đang thèm rượu nữa. Không hiểu sao lại nhớ cơm của bà chủ thế chứ. Bà chủ chuẩn bị tôi ít đồ ăn và rượu được không?”
Nhi bất an, hai tay siết chặt mép bàn: “Dạ bình thường chồng em nấu không à, em nấu dở lắm, nếu anh không chê…”
“Không chê, sao chê bà chủ đây được. Làm đi, tôi chờ.”
Nhi lầm lũi vào bếp. Nàng muốn đuổi hắn đi, nhưng lời đe dọa ngầm trong ánh mắt Văn khiến nàng không dám. Nàng bật bếp gas, tay run run thái thịt.
Văn âm thầm bước theo. Nhi chưa kịp quay lại đã cảm nhận được hơi nóng sau lưng. Hạ bộ Văn – cứng ngắc, nóng rực – cọ mạnh vào cặp mông tròn chỉ được che bởi lớp quần short mỏng.
Nhi khẽ hét: “Xin đừng tiến gần thêm nữa!”
Văn cười khẩy, một tay nắm tóc nàng ghì nhẹ đầu xuống, tay kia vòng ra trước, vén vạt áo thun lên, bóp mạnh bầu ngực trần không áo ngực.
“Sao vậy? Sao bà chủ không hét lên đi? Chắc bà chủ cũng biết mà nhỉ. Nếu đuổi tôi ra khỏi đây… thì bắt đầu từ tuần sau, nơi này chỉ có ruồi bay lượn thôi.”
Nhi cứng người. Lời đe dọa như búa tạ đập vào đầu nàng. Nàng mím chặt môi, nước mắt lăn dài. Văn cười man rợ, tay phải luồn xuống dưới quần short, vén sang một bên quần lót, chọc hai ngón tay thô ráp thẳng vào khe lồn đã bắt đầu ướt.
“Em có biết ở em lúc nào cũng toát ra một khí chất khiến lũ đàn ông tụi anh thèm khát không hả? Nhưng vẻ học thức của em, sự kiêu kỳ của em, chút ngang ngạnh của em, khiến đa số không dám vượt rào. Còn anh thì khác.”
Nhi giãy giụa: “Làm ơn dừng lại đi!”
Văn túm tóc nàng mạnh hơn, ghì ngực nàng bẹp xuống mặt bàn inox lạnh buốt. Tay trái hắn rút từ túi ra một cuộn dây thừng mỏng – thứ hắn đã chuẩn bị sẵn. Chỉ trong vài giây, hai tay Nhi bị trói chặt ra sau lưng.
“Tưởng em thông minh, nhanh nhạy, hóa ra là vẫn chưa hiểu tình hình à? Con đĩ này, hôm nay mày phải phục vụ tao.”
Hắn cởi khóa quần, móc ra con cặc to lớn, gân guốc, đầu khấc đỏ au. Không một lời báo trước, hắn vén quần lót Nhi sang một bên và đâm thẳng một phát lút cán.
“Aaaa!” Nhi hét lên đau đớn.
“Haha, mẹ kiếp, rốt cuộc cô và thằng chồng có hay làm tình không vậy? Sao lồn cô siết chặt như gái còn trinh thế này? Cái thân thể gợi dục thế này mà không xài thường xuyên, đúng là phí phạm mà, haha.”
Văn vừa nói vừa rút ra đâm mạnh liên tục. Tiếng da thịt va chạm “bốp bốp” hòa lẫn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Nhi cắn môi đến bật máu, cố kìm nén không rên. Nhưng cơ thể nàng phản bội. Cặc Văn quá to, quá dài, đầu khấc cọ đúng điểm G mà Huy chưa bao giờ chạm tới. Mỗi cú thúc mạnh đều khiến nàng giật nảy người. Dâm thủy trào ra ồ ạt, tiếng “lép nhép lép nhép” vang lên rõ mồn một trong gian bếp nhỏ.
Văn cười man rợ: “Đúng là con đàn bà cứng đầu, chịu đựng cũng giỏi phết nhỉ bà chủ. Việc nhịn để không phát ra tiếng rên là chút tự trọng cuối cùng của cô à? Nhưng nghe cái tiếng lép nhép phát ra từ lồn cô mà xem. Cơ thể run rẩy này của cô chẳng phải đang tự chứng minh cô là cô giáo dâm đãng thế nào sao?”
Hắn nâng một chân Nhi lên, đặt lên mép bếp, tư thế chó cái càng lộ liễu. Cặc đâm sâu hơn, nhanh hơn. Nhi không chịu nổi nữa:
“Kh… không… ưm… á… dừng lại!”
Văn lập tức dùng bàn tay to lớn bịt chặt miệng nàng.
“Cô đã không muốn rên, vậy tôi cho cô câm luôn. Bà chủ có biết trong lúc làm tình, mà bị bịt chặt miệng thế này, thì não sẽ tự động nhầm lẫn đau đớn thành khoái cảm không? Mấy con bồn chứa tinh trước đây của anh nói như thế, chắc là không sai đâu.”
Nhi mở to mắt, nước mắt trào ra. Không khí bị chặn lại, đầu óc quay cuồng. Đau đớn và khoái cảm hòa quyện đến mức nàng không phân biệt nổi. Càng bị bịt miệng, lồn nàng càng co thắt mạnh, nước dâm trào ra từng đợt. Văn cười thỏa mãn, tăng tốc.
Suốt hai tiếng đồng hồ, hắn quần thảo Nhi trong gian bếp nhá nhem. Đưa nàng từ tư thế đứng, sang nằm sấp trên bàn, sang bế ngược, sang quỳ gối… Mỗi lần xuất tinh, hắn đều bắn thẳng vào sâu trong lồn, lên mặt, lên vú, lên tóc nàng. Mùi tinh dịch nồng nặc hòa với mùi mưa và dầu mỡ trong bếp.
11 giờ đêm. Văn kéo quần lên, lau cặc bằng chiếc tạp dề của Nhi. Hắn cúi xuống, vỗ nhẹ má nàng: “Tuần sau gặp lại nhé, cô giáo.”
Cửa quán đóng sầm. Nhi nằm bất động trên nền bếp lạnh lẽo. Quần short và quần lót bị xé rách vất sang một bên. Lồn nàng sưng đỏ, tinh dịch trắng đục trào ra từng giọt theo từng cơn co thắt. Vú, mặt, tóc nàng dính đầy tinh. Nàng khóc không thành tiếng.
Nhục nhã. Bế tắc.

Và một khoái cảm tột độ mà nàng chưa từng biết đến – thứ khoái cảm khiến nàng ghê tởm chính mình.
Cô giáo Nhi thanh cao – đã bị phá nát trong chính gian bếp của quán cơm bình dân.
Và cơn mưa vẫn rơi không ngớt ngoài kia.