Chương 4: Bí mật sau khe cửa
Những ngày tiếp sau đó.
Đám công nhân ăn xong, lần lượt buông đũa, lau miệng, đứng dậy. Không khí quán vẫn còn nóng hổi mùi thịt xào và mồ hôi đàn ông. Một gã cao to vỗ vai bạn, cười đểu:
“Ăn no rồi, xin phép đi trước nhé.”
Một thằng khác quay đầu nhìn về phía gian bếp, giọng hạ thấp nhưng đủ để Nhi nghe rõ:
“Ơ, thế anh Văn đâu rồi, sao chưa chịu ra nhỉ?”
“Nghe bảo ảnh có chút việc với bà chủ, haha.”
“Việc à, chẳng phải là làm chuyện đó chứ?”
“Ông Văn đúng là sát gái thật đấy, mỹ nhân như thế mà cũng…, haha.”
Tiếng cười hô hố vang lên. Nhi đang cúi người dọn bàn, tay cầm khay run run. Mặt nàng đỏ bừng, nóng ran như bị tát. Tên Văn đúng là vừa đụ nàng trong phòng vệ sinh xong, hắn còn đang tắm rửa trong đó. Mỗi lời nói của đám công nhân như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng cuối cùng của Nhi. Chúng biết. Tất cả chúng đều biết. Cô – một người phụ nữ có học, giáo viên Ngữ Văn đứng lớp với vẻ thanh cao – giờ đã trở thành “con đĩ” của đại ca chúng. Sự tôn nghiêm bị lột sạch trước đám đàn ông thô lỗ. Nhi cắn chặt môi, nước mắt chực trào nhưng nàng nuốt ngược vào trong. Vì tiền. Vì IVF. Vì không còn đường lui.
Nàng lẳng lặng dọn bàn, giả vờ như không nghe thấy. Nhưng trong lòng, nỗi nhục nhã đã trở thành một phần quen thuộc.
2 giờ chiều. Nắng ngoài quốc lộ vẫn thiêu đốt, nhưng quán kéo cửa hờ, vắng tanh. Huy vừa xách giỏ đi chợ đầu mối như mọi ngày, dặn vợ: “Anh đi khoảng một tiếng, em lau dọn cẩn thận nhé.”
Cửa sau bếp khép hờ. Nhi đang đứng rửa bát, lưng quay ra, chiếc quần thun mỏng ôm sát cặp mông tròn. Nàng mặc áo phông cũ, không mặc áo ngực vì nóng. Mồ hôi lưng ướt đẫm.
Bất chợt, một bàn tay to lớn vỗ mạnh vào mông nàng.
Nhi giật nảy người, quay phắt lại. Văn đứng đó, cười nửa miệng, ánh mắt đầy chiếm hữu. Hắn không cần dùng dây thừng nữa. Không cần đe dọa. Chỉ cần xuất hiện là đủ.
“Quỳ xuống.”
Giọng hắn trầm, ngắn gọn, không cho phép cãi.
Nhi run rẩy. Lý trí nàng hét lên: “Đừng! Đây là quán của chồng mình! Đây là giữa ban ngày!” Nhưng đôi chân nàng đã mềm nhũn. Nàng quỳ xuống sàn bếp lạnh lẽo, hai tay đặt lên đùi, mắt nhìn xuống.
Văn kéo khóa quần, móc ra con cặc to lớn, gân guốc, đầu khấc đã ngẩng cao, còn vương mùi hôi hám từ công trường. Hắn vỗ nhẹ lên má Nhi:
“Mút đi, không được chừa giọt nào đâu đấy.”
Nhi nhắm mắt. Nàng há miệng, môi đỏ run run ngậm lấy đầu khấc nóng hổi. Mùi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi. Lưỡi nàng vô thức quấn quanh, mút nhẹ.
Chỉ cần cặc Văn chạm vào lưỡi, cơ thể nàng đã phản bội. Một luồng nóng ran từ bụng dưới lan ra. Lồn Nhi co thắt mạnh, dâm thủy rỉ ra ướt đẫm quần lót chỉ trong vài giây. Nàng ghê tởm chính mình. “Mình là đĩ thiệt sao? Chỉ bú cặc là ướt thế này?” Nhưng nàng không dừng lại. Miệng nàng mút mạnh hơn, đầu nhấp nhô, nuốt sâu đến họng. Tiếng “chụt chụt” vang lên trong bếp.
Văn giữ đầu nàng, đẩy hông mạnh, đâm sâu vào họng:
“Giỏi lắm. Học trò của mày mà biết cô giáo yêu quý của chúng đang quỳ bú cặc tao giữa ban ngày thì sao nhỉ?”
Nhi rên khẽ trong cổ họng. Lồn nàng co bóp liên hồi, nước dâm chảy dài theo đùi, thấm ướt cả sàn. Cơ thể nàng đã bị huấn luyện: chỉ cần mùi vị, kích thước và giọng nói của Văn là đủ để nàng ướt át, thèm khát. Lý trí vẫn khinh bỉ, nhưng bản năng đàn bà đã đầu hàng hoàn toàn.
Văn rút ra, bắn một dòng tinh đặc quánh vào miệng nàng.
“Nuốt hết.”
Nhi nuốt ực, vài giọt tràn ra khóe môi.
Văn vuốt má nàng, cười khẩy: “Bữa sau gặp lại, cô giáo.” Rồi hắn kéo khóa quần, bước ra cửa sau như chưa từng có chuyện gì.
Gần 3 giờ chiều. Huy về tới quán.
Nhi vừa kịp chạy vào nhà vệ sinh, súc miệng thật kỹ bằng xà phòng, rửa mặt, chải tóc, chỉnh lại áo ngực và quần thun. Khi nàng bước ra, khuôn mặt đã trở về vẻ thùy mị, đoan trang quen thuộc. Nàng mỉm cười dịu dàng, đón lấy làn đồ từ tay chồng:
“Anh đi chợ về có mệt không? Để em cất đồ vào bếp.”
Huy gật đầu, mệt mỏi nhưng hài lòng. Hắn thấy cổ áo vợ hơi xộc xệch, vài lọn tóc rối bết mồ hôi dính bên má, và đôi môi nàng sưng đỏ, bóng loáng một cách bất thường. Nhưng hắn chỉ nghĩ: “Vợ làm việc vất vả quá.” Hắn không hỏi thêm. Hắn không dám hỏi.
Vài ngày sau, cũng vào khung giờ 2 giờ chiều.
Huy đi chợ được nửa đường thì phát hiện quên ví tiền. Hắn quay xe về, tim đập nhanh vì nóng nực. Đến quán, cửa vẫn kéo hờ như mọi lần. Hắn định gọi to “Nhi ơi!” thì nghe từ trong bếp vang ra tiếng sột soạt lạ lùng, xen lẫn tiếng khóc thút thít kìm nén.
Huy khựng lại. Một linh cảm kỳ lạ khiến hắn không gọi. Hắn rón rén đi vòng ra cửa sau, nép sát vào khe vách tôn hở một centimet.
Cảnh tượng đập vào mắt hắn như sét đánh.
Vợ hắn – Nhi, cô giáo Ngữ Văn thanh lịch – đang bị Văn đè sấp lên chiếc bàn inox thái thịt. Chiếc quần thun mỏng bị kéo tuột xuống tận gối, quần lót xé rách vất sang một bên. Cặp mông trắng tròn chổng cao, rung bần bật theo từng cú dập mạnh từ phía sau. Văn đứng sau, hai tay bóp chặt eo Nhi, hông dập như máy. Con cặc khổng lồ của hắn rút ra đến gần đầu khấc rồi đâm lút cán, tiếng “bốp bốp” vang lên rõ mồn một.
Nhi cắn chặt môi, nước mắt lăn dài trên má, nhưng miệng nàng vẫn bật ra những tiếng rên rỉ ngắt quãng: “Ưm… á… đừng… mạnh quá…”
Huy đứng chết trân. Hai chân hắn nhũn ra, phải vịn vào tường mới không ngã. Hắn thấy rõ: lồn vợ ướt đẫm, nước dâm chảy dài theo đùi trắng, nhỏ giọt xuống sàn bếp. Mỗi lần Văn đâm sâu, lồn Nhi lại co thắt mạnh, phun ra một ít nước trong suốt. Tiếng “lép nhép lép nhép” dâm đãng vang lên hòa với tiếng mưa nhỏ ngoài mái tôn.
Đau đớn. Nhục nhã. Tự ti. Tất cả dâng lên tận cổ họng Huy. “Mình là thằng chồng bất lực. Tinh trùng yếu. Không kiếm ra tiền. Không làm vợ hài lòng được.” Hắn nhìn con cặc của Văn – to gấp đôi, dài gấp rưỡi con cặc hắn – đang cày xới sâu trong lồn vợ. Nhìn Nhi – người vợ đoan trang của hắn – đang bị đụ như một con đĩ giữa ban ngày, trên chính bàn ăn của quán.

Nhưng thay vì lao vào, một luồng điện khoái cảm lạ lùng chạy dọc sống lưng Huy. Cặc hắn cương cứng đau đớn trong quần, đầu khấc rỉ ra nước nhờn. Hắn lén lùi lại góc tối sau vách tôn, tay run run kéo khóa quần.
Hắn nhìn.
Hắn nhìn vợ mình bị đụ.
Hắn nhìn dòng nước dâm của vợ chảy lênh láng trên bàn inox – bàn mà chính hắn dùng để thái thịt mỗi sáng.
Hắn nghe tiếng Văn ra lệnh ngắn gọn: “Nhấc mông cao lên.”
Nhi ngoan ngoãn nhấc mông cao hơn, tiếng rên nàng to hơn: “A… sâu quá… ưm…”
Văn cười khẩy: “Nước mày chảy lênh láng ra bàn bếp của chồng mày rồi kìa. Cô giáo mà dâm thế này à?”
Huy sục cặc nhanh hơn. Nước mắt hắn rơi lã chã, nhưng tay không dừng. Hắn so sánh: “Cặc mình chỉ bằng nửa cặc của anh ta… Mình chỉ đụ được vợ vài phút… Anh ta đụ vợ mình không chút nào tỏ ra mệt mỏi…” Khoái cảm bệnh hoạn lan tỏa. Hắn tưởng tượng chính mình đứng đó, nhìn vợ bị chiếm đoạt. Hắn tưởng tượng Nhi quỳ bú cặc Văn mỗi chiều.
Hắn xuất. Tinh dịch của hắn bắn ra sàn đất bụi bặm, ít ỏi, loãng.
Trong bếp, Văn dập mạnh thêm vài chục cái rồi gầm lên, bắn tinh đầy vào sâu trong lồn Nhi. Nàng run bần bật, đạt cực khoái, nước dâm phun ra tung tóe.
Huy lau nước mắt, kéo quần lên, lén lút quay ra đường. Hắn đi chợ như không có chuyện gì.
Khi về nhà, Nhi vẫn mỉm cười dịu dàng: “Anh về rồi à? Để em nấu cơm.”
Huy nhìn vợ, nhìn đôi môi sưng đỏ, nhìn vết hằn mờ trên cổ. Hắn mỉm cười, giọng bình thường: “Ừ, anh mệt quá. Em nấu đi.”
Nhưng trong đầu hắn, hình ảnh vợ bị đụ trên bàn inox vẫn cháy bỏng. Và hắn biết:
Vợ hắn, cô giáo Nhi đã bị phá nát.
Hắn cũng không phải là nạn nhân.
Hắn đã trở thành kẻ đồng lõa.