Chương 6: Khung cửa sổ tội lỗi
Tối muộn. Quán cơm đã dọn dẹp xong từ lâu. Đèn neon ngoài quốc lộ tắt hết, chỉ còn tiếng côn trùng kêu ran trong bụi cỏ ven đường.
Nhi bước ra từ nhà tắm, tóc còn ướt, thơm mùi xà phòng hoa nhài. Nàng mặc một chiếc váy liền thân màu đen mỏng, ôm sát vòng ngực và hông, cổ hơi khoét sâu. Môi đánh son đỏ nhạt, mắt kẻ eyeliner nhẹ. Nàng đứng trước gương, hít một hơi dài, cố nén nỗi lo sợ xen lẫn kích thích đang chạy rần rần trong bụng.
“Anh ơi… hôm nay chị đồng nghiệp ở trường bị ốm nặng, em chạy qua thăm một lát rồi về ngay. Anh đừng chờ em nhé, ngủ trước đi.”
Huy đang ngồi trên giường gác lửng, tay cầm điện thoại giả vờ lướt. Hắn ngẩng lên, nhìn vợ từ đầu đến chân. Chiếc váy ôm sát lộ rõ đường cong, mùi nước hoa thoang thoảng. Hắn biết thừa. Nhưng hắn chỉ gật đầu, giọng bình thản:
“Ừ, em đi cẩn thận. Về sớm nhé.”
Nhi cúi xuống hôn nhẹ lên má chồng, rồi vội vã bước ra cửa. Khi bóng nàng khuất sau ngõ, Huy lập tức đứng dậy. Hắn kéo sập cửa cuốn quán, khóa trái. Lấy xe máy, tắt đèn pha, hắn lặng lẽ bám theo. Tim đập thình thịch, nhưng con cặc trong quần đã cứng ngắc từ lúc Nhi trang điểm.
Nhi không rẽ về hướng thị xã. Nàng rẽ vào khu nhà trọ cao cấp dành cho cai thầu và kỹ sư công trình – những căn nhà nguyên căn nhỏ, có sân riêng, tường cao. Nàng dừng trước căn cuối cùng, gõ cửa ba tiếng ngắn. Cửa mở. Nàng lách người bước vào.

Huy giấu xe sau bụi cây cách đó hai mươi mét. Hắn rón rén tiến lại, nín thở. Căn phòng tầng trệt, cửa sổ nhôm kính kéo ngang khép hờ chỉ một khe nhỏ. Ánh đèn vàng ấm hắt ra, kèm theo tiếng nói chuyện rì rầm.
Huy áp sát mặt vào khe cửa, một mắt nhìn vào.
Bên trong, Văn ngồi trên mép giường, hút dở điếu thuốc, khói bay lững lờ. Hắn mặc áo ba lỗ, cơ bắp cuồn cuộn, quần lót đen ôm sát hạ bộ to lớn. Nhi đứng trước mặt hắn, hai tay run run kéo khóa sau lưng. Chiếc váy tuột xuống, để lộ bộ đồ lót ren đen – thứ nàng chưa từng mặc trước mặt chồng.
Văn ngước lên. Ánh mắt sắc lạnh của hắn quét qua cửa sổ. Hắn khựng lại một giây. Rồi khóe môi nhếch lên nụ cười tà ác. Hắn đã nhìn thấy bóng đen thấp thoáng ngoài khe cửa – chính là Huy.
Thay vì đóng rèm, Văn đứng dậy, đi thẳng tới cửa sổ. Huy hoảng hồn thụp người xuống bậc thềm, tim đập như muốn vỡ. Nhưng Văn không đóng cửa. Hắn kéo toang cánh cửa sổ kính ra, để gió đêm lùa vào phòng. Ánh đèn vàng đổ thẳng ra ngoài, chiếu rõ từng centimet tường gạch.
Nhi giật mình, co rúm người:
“Anh… đóng cửa lại đi, nhỡ ai đi ngang qua thấy thì chết em mất!”
Văn cười khẩy, giọng trầm lạnh:
“Cứ để đó cho mát. Có chó nó mới ra ngoài giờ này. Cởi tiếp đi, trần truồng cho tao”
Nhi cởi tiếp áo ngực, quần lót, đứng trần truồng, hai tay che ngực, mắt nhìn xuống sàn.
Văn quay lại, túm tóc Nhi kéo ra giường. Hắn ép nàng nằm sấp, hai tay chống xuống nệm, mông chổng cao quay thẳng ra cửa sổ. Văn đứng sau, hai tay banh rộng hai má mông trắng nõn của nàng, để lộ cái lồn hồng hào đang rỉ nước. Hắn cố tình gõ gõ hai nhịp ngón tay lên bệ cửa sổ – ám hiệu rõ ràng: “Ngóc đầu lên xem đi, thằng chồng hèn.”
Huy run rẩy. Hắn chầm chậm ngóc đầu lên khỏi bậc thềm. Không còn lớp kính chắn. Cảnh tượng hiện ra rõ mồn một dưới ánh đèn: vợ hắn – cô giáo Nhi – đang chổng mông cao, lồn ướt nhầy. Văn đứng sau, tay cầm con cặc khổng lồ, đầu khấc đỏ au, cọ nhẹ lên khe lồn.
Văn nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chạm thẳng vào mắt Huy. Nụ cười chế giễu, khinh miệt. Hắn không nói gì với Nhi, nhưng từng câu nói sau đây rõ ràng là dành cho người đang đứng ngoài kia:
“Con đĩ giáo viên của tao hôm nay mặc váy đẹp thế này để đi bú cặc à?”
Hắn đẩy hông, đâm lút cán một phát. Nhi hét khẽ, cắn gối để nén tiếng. Văn rút ra chậm rãi, để Huy thấy rõ từng centimet cặc to lớn lấp đầy và rút khỏi lồn vợ hắn. Tiếng “phạch” vang lên rõ mồn một trong đêm khuya.
“Nhìn này… cái lồn mày ngon thế này, thằng chồng mày ở nhà có biết xài không? Nước nôi lênh láng thế này, tao cho ai xem cũng được đúng không con đĩ?”
Văn banh rộng hai má mông Nhi, dập mạnh liên hồi. Tiếng thịt va chạm “bốp bốp bốp” hòa với tiếng gió đêm. Nhi khóc, rên rỉ:
“Úi… anh Văn… sâu quá… rách lồn em mất… nhẹ thôi… ưm… ai nghe thấy thì chết em…”
Văn cười lớn, nhìn thẳng vào mắt Huy:
“Nghe thấy thì sao? Để chúng nó biết cô giáo thanh cao của trường đang bị đụ như đĩ ngoài đường cũng được. Mông ngẩng cao lên nào!”
Hắn đổi tư thế. Bế xốc Nhi lên, hai tay nâng hai đùi nàng, để nàng ngồi bế ngược, lồn hướng thẳng ra cửa sổ. Con cặc vẫn ngập sâu bên trong. Nhi hoảng loạn, hai tay ôm cổ Văn, nhưng lồn co thắt mạnh vì tư thế quá lộ liễu. Huy thấy rõ: lồn vợ bị nong rộng, nước dâm nhỏ giọt xuống sàn, đầu khấc Văn ra vào từng nhịp, kéo theo từng sợi dịch trong suốt.
Nhi rên không kìm được:
“A… a… anh… mạnh quá… em xin anh… ưm… đừng làm em rên to…”
Văn thì thầm nhưng đủ để Huy nghe:
“Rên to đi. Để thằng chồng mày ở nhà nghe được vợ mình đang sướng thế nào. Hay là… nó đang ở đâu đó ngoài kia mà xem cũng nên?”
Huy đứng ngoài trời đêm, sương lạnh buốt nhưng người nóng rực như lửa. Hắn kéo khóa quần, lôi con cặc nhỏ bé, cứng ngắc ra. Tay hắn sục điên cuồng. Mắt hắn không rời cảnh tượng: cặc Văn đâm sâu, rút ra, lồn Nhi co giật, nước dâm bắn tung tóe. Hắn nghe rõ từng tiếng rên của vợ, từng tiếng “lép nhép” dâm đãng, từng lời sỉ nhục của Văn.
Văn tăng tốc, dập mạnh. Hắn gầm lên, bắn tinh. Lượng tinh dịch khổng lồ phun thẳng vào sâu trong lồn Nhi, tràn ra ngoài theo từng nhịp co thắt. Nhi đạt cực khoái, toàn thân run bần bật, nước mắt nước dâm hòa lẫn.
Ngoài cửa sổ, Huy cũng rùng mình. Tinh dịch loãng, ít ỏi của hắn bắn tung tóe lên bờ tường gạch đầy rêu phong, bẩn thỉu. Hắn khóc. Khóc trong khoái cảm đê hèn tột độ.
Văn buông Nhi xuống giường. Nàng nằm bất động, lồn đỏ hỏn, tinh dịch trắng đục chảy ra lênh láng. Văn lau cặc bằng tóc nàng, cười khẩy nhìn ra cửa sổ một lần cuối. Thấy Huy đã rời đi, hắn mới đóng cửa sổ lại.
Huy lủi thủi chạy về quán. Hắn tắm rửa sạch sẽ, lên giường nằm vờ ngủ, quay lưng ra cửa.
Gần một tiếng sau, Nhi mới về. Nàng mở cửa rón rén, bước chân đi nạng rạng vì lồn sưng đau. Mùi tinh dịch nồng nặc theo nàng vào nhà. Nàng lẻn vào nhà tắm, vòi nước xả mạnh.
Huy nằm im, mắt mở to trong bóng tối. Hắn ngửi rõ mùi của Văn trên người vợ. Hắn biết hết. Và hắn sẽ còn biết nhiều hơn nữa.