Chương 8: Khế ước nô lệ
Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn chùm pha lê chiếu xuống sàn gỗ óc chó bóng loáng. Phòng suite cao cấp nhất khách sạn 5 sao ven biển Nha Trang rộng hơn cả quán cơm của hai vợ chồng. Cửa kính lớn mở ra ban công, tiếng sóng vỗ rì rào, mùi muối biển lẫn với hương nước hoa đắt tiền. Nhạc không lời du dương vang lên từ loa ẩn. Tất cả đều xa hoa, sang trọng – hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một cô giáo Ngữ Văn đang quỳ trần truồng trên sàn.
Văn ngồi vắt chân trên sofa da thật, mặc áo choàng tắm lụa đen, tay cầm điếu xì gà Cuba. Khói bay lững lờ. Trước mặt hắn, trên bàn trà kính trong suốt, là một tờ giấy A4 trắng, mực đen rõ ràng, góc dưới có dấu vân tay đỏ chót bằng son môi.
Nhi quỳ sát chân hắn, hai đầu gối chạm sàn lạnh, hai tay đặt trên đùi, đầu cúi thấp. Làn da trắng ngần của nàng nổi bật dưới ánh đèn. Bầu ngực đầy đặn rung nhẹ theo nhịp thở. Lồn vẫn còn hơi đỏ sau những lần trước, hai đùi khép chặt.
Văn hất cằm:
“Cầm lên. Đọc to lên, rõ ràng từng chữ một xem nào.”
Nhi run rẩy với lấy tờ giấy. Nét chữ tròn trịa, nắn nót của chính nàng – thứ chữ từng được học sinh khen “đẹp như in” – giờ đây run run dưới ánh đèn. Nàng hít sâu, giọng vẫn giữ được sự rõ ràng, diễn cảm như khi đứng trên bục giảng đọc thơ cho lớp 12 nghe. Nhưng từng từ thốt ra đều như dao cứa vào tim mình:

“Tôi, Yến Nhi, tự nguyện điểm chỉ tờ khế ước này. Kể từ hôm nay, tôi chính thức trở thành con chó cái, là nô lệ tình dục của Chủ nhân Bác Văn. Nô lệ Yến Nhi cam kết phục tùng mọi mệnh lệnh trong bất cứ trường hợp nào, liên quan đến mọi chuyện đó. Dù ở bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào hay trong tình huống nào, tôi đều không được phép tự ý chống đối, từ chối hay chần chừ trước chỉ thị của Chủ nhân. Nếu vi phạm, nô lệ sẽ phải chịu mọi sự trừng phạt về thể xác lẫn tinh thần do Chủ nhân tùy ý định đoạt mà không được quyền oán trách.”
Giọng nàng nhỏ dần ở những câu cuối. Nước mắt lăn dài trên má. Mỗi từ “con chó cái”, “nô lệ tình dục” đều như một nhát búa đóng đinh vào linh hồn cô giáo từng được kính trọng. Não bộ nàng tự kỷ ám thị: mình đã tự viết, tự điểm chỉ, tự đọc to. Không còn đường quay đầu.
Văn gật đầu hài lòng, khói xì gà bay lên:
“Được. Đặt xuống bàn.”
Nhi đặt tờ giấy xuống, ngước mắt nhìn hắn, giọng nhỏ:
“Vậy được chưa anh?”
Sắc mặt Văn thay đổi tức thì. Từ điềm tĩnh sang tàn bạo. Hắn túm chặt búi tóc Nhi, giật mạnh ngược ra sau. Nàng kêu đau, cổ ưỡn lên:
“Ai cho phép mày gọi tao là ‘anh’? Nô lệ mà dám ngồi chễm chệ ngang hàng, dám hỏi ngược lại Chủ nhân của mình à? Lên giường, quỳ chổng mông lên và dạng chân ra, đó là giá trị duy nhất của mày ở đây.”
Nhi khóc nấc, bò lên chiếc giường King-size trắng muốt. Nàng quỳ sấp, hai tay chống xuống nệm, mông chổng cao, hai đầu gối dạng rộng. Văn bước đến sau lưng, tát nhẹ một cái lên mông nàng:
“Hai tay tự banh cái lồn của mày ra cho tao xem.”
Nhi nhắm mắt, nước mắt rơi lã chã. Mười ngón tay run run vươn ra sau, tự tách rộng hai mép lồn hồng hào, để lộ lỗ lồn ướt nhầy, co thắt theo nhịp thở. Văn quan sát một lúc, rồi lấy từ vali ra tuýp gel bôi trơn và một chiếc butt plug kim loại bóng loáng, kích cỡ trung bình nhưng đầu to.
Hắn bôi gel dày lên chiếc nút hậu môn, rồi dí đầu nhọn vào lỗ đít chưa từng bị chạm tới của Nhi.
Nàng giật nảy người, co rúm lại:
“Á… đừng… Chủ nhân ơi đừng chỗ đó, đau em… làm ơn tha cho em!”
Văn không dừng. Hắn đẩy chậm nhưng chắc, chiếc butt plug nong dần cơ vòng chặt khít. Nhi hét lên thảm thiết, hai tay bấu chặt ga giường, mồ hôi túa ra. Cảm giác xé rách, bỏng rát lan từ hậu môn lên tận sống lưng. Nàng giãy giụa bản năng:
“Đau… đau quá… rút ra… xin Chủ nhân…”
Văn tát mạnh một cái vào mông nàng:
“Không được gì cơ? Khi nô lệ kháng lệnh Chủ nhân, thì phải bị làm sao, nhắc lại tao nghe?”
Lời thề vừa đọc vẫn còn vang vọng trong đầu Nhi. Nàng khóc nức nở, vai run bần bật. Nước mắt nhỏ giọt xuống ga giường. Nàng cắn rách môi, nức nở lặp lại từng chữ trong khế ước:
“Sẽ… sẽ bị Chủ nhân trừng phạt ạ…”
Sự nhục nhã đã đánh gục hoàn toàn. Nhi chủ động vươn tay ra sau, tự tách rộng hai má mông trắng nõn, để lộ lỗ đít hồng hào đang bị nút kim loại chặn nửa chừng. Giọng nàng vỡ òa, vừa đau vừa dâm đãng:
“Vậy nên làm ơn… Chủ nhân hãy trừng phạt em đi… mau cho cặc của ngài vào đít em đi, thưa Chủ nhân.”
Văn cười khẩy. Hắn rút chiếc butt plug ra, lấy dâm thủy từ lồn Nhi xoa lên con cặc khổng lồ của mình, rồi dí sát vào lỗ hậu môn vừa được nong. Không một lời báo trước, hắn đẩy mạnh hông.
“Áaaaaa!!!”
Nhi hét lên thảm thiết, toàn thân co giật. Cặc Văn to lớn, gân guốc đâm lút cán vào lỗ đít chật hẹp lần đầu tiên. Cảm giác xé toạc, bỏng rát như bị dao cứa. Cơ vòng siết chặt lấy cặc hắn, máu đỏ nhạt rỉ ra theo từng nhịp. Nàng khóc đến khản giọng, nhưng Văn bịt chặt miệng nàng bằng bàn tay to lớn, dập mạnh liên hồi.
“Im nào, nô lệ. Đau là phải. Đau mới nhớ được thân phận.”
Hắn rút ra chậm rãi để Nhi cảm nhận từng centimet, rồi đâm mạnh trở lại. Dần dần, gel cũng làm lỗ đít trơn hơn. Đau đớn vẫn còn, nhưng một thứ khoái cảm lạ lùng – khoái cảm của sự phục tùng tuyệt đối – bắt đầu len lỏi. Nhi rên rỉ, mông bất giác đẩy ngược lại. Văn cười man rợ, rút cặc ra khỏi đít, đâm thẳng vào lồn nàng một phát, rồi lại chuyển sang đít, luân phiên hai lỗ.
“Phạch… phạch… phạch…”
Tiếng da thịt va chạm vang lên trong phòng suite sang trọng. Nhi từ chỗ khóc thét chuyển sang rên dâm đãng:
“Chủ nhân… đít em… sướng… lồn em cũng sướng… em là nô lệ của Chủ nhân… đụ em mạnh nữa đi…”
Văn tăng tốc, hai tay bóp mạnh hai má mông, dập như máy. Cuối cùng hắn gầm lên, bắn những luồng tinh dịch nóng rực vào sâu trong bụng Nhi. Rút ra, hắn tiếp tục bắn nốt phần còn lại vào lồn nàng. Tinh trắng đục trào ra cả hai lỗ, lẫn với máu đỏ nhạt từ lỗ hậu môn.
Nhi nằm bẹp trên giường, hai chân dang rộng không khép lại được. Lồn và đít đỏ ửng, sưng tấy, tinh dịch chảy lênh láng xuống ga giường trắng. Nàng thở hổn hển, mắt đờ đẫn, hoàn toàn bị đánh dấu lãnh thổ.
Sáng hôm sau, tại quán cơm ven quốc lộ.
Huy đang quét sàn thì một gã xe ôm công nghệ ghé ngang, đưa cho hắn một phong bì thư kín.
“Anh Huy phải không? Có người nhờ đưa.”
Huy mở ra. Bên trong chỉ có một tờ giấy gấp tư – chính là tờ Khế ước nô lệ. Mực xanh vẫn rõ, nhưng góc dưới dính đầy tinh dịch khô cứng, trắng xóa, bốc mùi nồng nặc.
Huy nhận ra ngay nét chữ. Chữ tròn trịa, thanh thoát, nắn nót – nét chữ của Nhi, người vợ từng ngồi bên bàn học viết giáo án đến khuya. Giờ đây những chữ ấy đang xếp thành hàng: “con chó cái”, “nô lệ tình dục”, “Chủ nhân Bác Văn”.
Nước mắt Huy rơi lã chã xuống tờ giấy, làm nhòe nét mực. Hắn gục đầu xuống bàn gỗ, vai run lên. Trái tim vỡ vụn. Hắn thấy rõ: không chỉ thân thể vợ bị chiếm đoạt, mà cả linh hồn, cả nhân phẩm, cả trí thức của nàng đều đã bị mua đứt.
Nhưng dưới lớp quần, con cặc hắn lại cứng ngắc, đau nhức vì khoái cảm bệnh hoạn.
Huy không xé tờ giấy. Hắn gấp lại cẩn thận, lau nước mắt, nhét sâu vào túi áo ngực gần tim. Như một báu vật nhục nhã. Như bản án mà hắn tự nguyện chấp nhận.