Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Lão Phong (Update Chương 18)

Lão Phong (Update Chương 18)

CHƯƠNG 18 – GHEN

Thằng Phong ân cần lấy chiếc khăn sạch, nhúng nước lau nhẹ nhàng khắp bẹn và đôi chân cho Quỳnh. Cô nhóc tay đưa lên vắt ngang che mặt, không hiểu vì thẹn thùng hay đang cảm động vì cử chỉ quan tâm, ân cần của thằng Phong.

Người Quỳnh trắng nõn nà , mềm mại, thấy rõ cả những đường gân xanh, bên dưới háng sau quãng thời dài cọ xát đã ửng đỏ chưa phai. Phong đưa tay tách nhẹ mép bướm cô bé, chấm chấm lau đi những chất dịch sản phẩm của hai đứa tiết ra một cách cẩn trọng như sợ làm Quỳnh đau, khiến cô bạn cũng phải bật cười.

– Khiếp, chồng lúc nãy thì hùng hục trả quan tâm đến ai, giờ sao cứ như thương xót vợ vậy hả?

Phong phì cười vì câu đùa của Quỳnh, nhưng cũng bởi nó đã nhìn thấy một nốt ruồi ngay vị trí bên dưới lỗ bướm cô bé – nếu không để ý kỹ sẽ rất khó nhận ra, chưa kể lại là nơi kín đáo nhất của người con gái.

Nhớ lại cảm giác hoảng hốt của Quỳnh khi thấy máu, Phong đã phải trấn an rất nhiều bởi cô bé tưởng đã làm nó đau. Tất nhiên nó giấu nhẹm cả chuyện Phương cũng bị thế khi quan hệ với nó, không dại gì khơi lại tổn thương cho Quỳnh sau khi cả hai đã gần gũi như vậy.





Rồi ánh sáng vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng đêm, cả hai đứa trẻ cuộn tròn ôm lấy nhau chìm vào giấc ngủ. Xung quanh quần áo vẫn gấp để riêng một góc, Quỳnh lần đầu tiên được nằm trong vòng tay thằng Phong, cô bé vui lắm, miệng cứ tủm tỉm cười.

Chẳng biết bao lâu, thằng Phong thấy đau nhói ở mặt, nó đưa vội tay phản xạ lên ôm má, tỉnh luôn cả ngủ. Trời đã tờ mờ sáng, màn đêm đen đặc nhường chỗ cho thứ ánh xám trắng nhạt của bình minh len qua rèm cửa, làm mọi thứ trong phòng dần hiện rõ nét hơn.

Phong lồm cồm ngồi dậy, một cẳng chân theo đó lủng lẳng rơi xuống. Nó nhăn mặt rồi bật cười, cô bạn đang ngủ ngon lành, nằm lăn lóc xoay tứ tung. Dạng thè be gác cả chân lên ngực thằng Phong. Chiếc chăn đêm qua hai đứa đắp chung giờ đã bị Quỳnh đạp ra, tay chân duỗi thẳng cẳng, cả cơ thể trắng ngần trong ánh đèn ngủ hắt lên từ phía góc tường. Bướm cô bé khẽ dạng ra trong giấc ngủ vô tư, đầy đặn và hồng hào, như đang say sưa phập phồng theo nhịp thở đều đều. Gương mặt Quỳnh an nhiên lạ thường, không còn chút dấu vết của những cảm xúc hỗn loạn đêm qua.

Đôi môi nhỏ chúm chím, thỉnh thoảng lại chu lên chụt chụt như trẻ con đang bú bình. Những tiếng thở khẽ chiu chiu, phập phồng qua kẽ môi hay cánh mũi, nghe như tiếng gió huýt sáo rất nhỏ nhẹ, hòa vào không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai.

Lần đầu tiên được ngủ với Quỳnh qua đêm, chứng kiến cảnh này nó chỉ biết ngồi chống tay lên đầu gối ngắm nhìn chán chê.

Những tiếng chụt chụt nhỏ nhẹ thỉnh thoảng vang lên khiến thằng Phong chỉ biết cười trừ. Nó nghịch ngợm đưa ngón tay lại giữa hai môi của Quỳnh dò xét. Bất chợt vô thức ngón tay nó bị mút chặt vào bên trong, má Quỳnh hóp nhẹ như trẻ con bú tí, lưỡi còn khẽ quấn quanh đầu ngón một cách vô thức.

Thằng Phong rùng hết cả mình. Cảm giác gai gai khắp người, nó liếm môi rồi chợt lóe lên suy nghĩ. Rút tay ra, thay vào một thứ vừa to vừa dài để xem Quỳnh sẽ như thế nào. Quả nhiên khúc thịt đó cũng bị hút sâu vào bên trong, khiến nó phải rên lên sung sướng không kìm nén được.

Mắt thằng Phong nhắm nghiền, lim dim hưởng thụ những tiếng tóp tép bên dưới háng. Nó tê hết cả người, sáng ra cảm giác sinh lý tràn đầy bức bối, lại thêm được chiếc lưỡi Quỳnh kích thích khiến hông nó vô thức nhấp nhẹ vào cuống họng của cô nhóc.

Quỳnh ngỡ ngàng tỉnh giấc, mở mắt vội vàng , miệng ú ớ, tay vội đưa lên mặt như muốn gỡ bỏ thứ vướng víu trong miệng mình ra. Chạm vào cặp mông thằng Phong khiến cô bé chợt bừng tỉnh, liền liếm nhẹ nhàng khúc thịt bên trong, xoa xoa làn da của cậu bạn.

Bàn tay chuyển lên phía trước, vừa mút vừa vuốt nhẹ khúc thịt đó, sau vài nhịp nhấc nó ra khỏi miệng thổi phù phù.

– Phong hư quá à… Quỳnh đang ngủ mà, nhét cái thứ gì vào miệng Quỳnh thế này.

Nói đoạn lại nhổm đầu mút sâu dương vật thằng Phong vào miệng mình. Được vài nhịp, thằng Phong rút vội ra, quỳ xuống bên háng Quỳnh đâm đánh ót một cái vào sâu bên trong. Cô bé nấc lên, ôm chặt lấy cậu bạn bên trên, chân lại quắp lấy hông Phong đón nhận những cú dập làm tình buổi sáng.

Sau một quãng thời gian cả hai hối hả, mồ hôi đầm đìa Quỳnh lại bộc phát những dòng nước trong cơ thể, bắn hết ra chiếc đệm của thằng Phong. Trong khi nó cũng không kém cạnh gì, phọt ra những dòng nước vào sâu trong lỗ bướm cô bạn khiến cả căn gác xép nhớp nháp đầy mùi dâm dục của mồ hôi, mùi tình dục nồng nàn xen lẫn chút thoang thoảng của nước tiểu.

Hai đứa nằm đó, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại ôm chặt lấy nhau, như chưa muốn rời ra khỏi khoảnh khắc đê mê vừa qua.

Chiếc răng khểnh của Quỳnh cứ lấp ló hiện ra trên khóe môi đầy hạnh phúc ban sớm. Phong cũng biết cô bé đang rất vui nên nó cũng thấy lâng lâng, nhìn sâu vào khuôn mặt đó, tay xoa nhẹ bầu má ân cần hỏi thăm.

– Vợ còn đau chỗ này nhiều không?

Quỳnh nắm lấy bàn tay nó trên mặt mình, ngoan ngoãn trả lời, bởi cô bé thấy mình nhỏ nhoi khi ở bên cạnh nó sau đêm qua.

– Dạ…hông.. Vợ không đau ạ, chỉ sợ nó sưng về mẹ nhận ra thôi.

Phong thở dài, khẽ nghĩ ngợi rồi chợt nói.

– Vậy vợ ở đây mấy hôm đi, chứ về bên đó mẹ nhìn thấy thường xuyên sẽ phát hiện ra đó. Chồng thấy nó to to rùi nè.

Quỳnh hốt hoảng thật sự, nhưng cũng thấy vui khi thằng Phong đề nghị như thế, ánh mắt cô nhóc trùng xuống, thỏ thẻ giãi bày.

– Vợ cũng muốn, nhưng còn mẹ chồng thì sao?… Đâu thể tự dưng vô cớ vợ ở lại được cơ chứ? Hôm qua là mẹ Lan sang nói chuyện với mẹ vợ nhờ sang đây với chồng đó. Chứ đâu có dễ gì mẹ vợ cho đâu.

Nói đến đó, Quỳnh bật ngồi dậy ngay, mặc kệ cơ thể đang lâng lâng sau trận giao hoan vừa xong, quờ quạng tìm quần áo mặc vội vàng.

– Thôi chết, mẹ vợ sắp sang đó, qua mẹ dặn là phải ngủ ở giường bố mẹ chồng nè. Giờ thấy hai đứa thế này chắc mẹ giết chết luôn đó.

Quỳnh hối hả mặc vội vàng quần áo, chạy luống cuống xuống dưới. Nằm vội lên giường bố mẹ Phong, ôm chặt con gấu bông, miệng e ấp cười. Bên trên thằng Phong cũng mặc lại quần áo, sờ đống đệm của mình ướt một góc, dấu ấn của hai trận làm tình đêm qua không khỏi xao xuyến.

Cơ thể trẻ con, sáng ra lại vận động đầy hưng phấn khiến cai nhanh chóng ngủ lịm đi, đến lúc có tiếng gọi cửa Quỳnh mới ngái ngủ ngồi dậy, Bà Thơm bước vào, thoáng nhìn con gái đầu tóc bù xù, lục bục lại leo lên giường nhà người ta ngủ tiếp, bà khẽ thở dài tiến lại gần giường, cúi xuống nói nhỏ, giọng dịu dàng mà kiên quyết:

– Quỳnh, sáng rồi, về nhà đi con…!

Quỳnh lập tức trùm chăn kín đầu, co ro như con sâu, giọng nũng nịu vang lên từ trong chăn:

– Tí con về… Con nấu đồ ăn sáng cho Phong nữa. Giờ mẹ cứ đi làm đi, kệ con mà…!

Bà Thơm bật cười khẽ, đưa tay vỗ nhẹ lên mông con gái qua lớp chăn mỏng, cử chỉ vừa trách móc vừa đầy yêu thương của người mẹ.

– Cha bố cô, con gái con lứa tự dưng ở lì nhà người ta. Bố mẹ Phong về thấy lại cười cho thối mũi. Nếu thích thì bảo Phong sang nhà mình chơi cũng được mà. Thôi, mẹ đi làm đây. Mẹ nấu sẵn xôi ở nhà rồi, hai đứa dậy ăn đi kẻo nguội.

Bà Thơm xoa nhẹ đầu con qua lớp chăn, đặt chùm chìa khóa lên đầu giường rồi quay người bước ra, khẽ khép cửa lại. Quỳnh canh chừng mẹ đi được một lúc, rón rén hé khe cửa nhòm ra, sau yên tâm chốt cửa lại, lạch bạch chui lên gác. Lật tấm chăn chui vào vòng tay thằng Phong, cả hai ôm chặt lấy nhau như không muốn rời.

Cô bé và nó nhìn nhau khúc khích cười hồn nhiên. Phong luồn tay qua áo cô bạn, ngón tay gẩy gẩy nhũ hoa chưa nhú của Quỳnh như muốn trêu đùa, khiến cô bé bản thân rúm ró vì nhột nhạt, vừa cười vừa đẩy tay cậu ra:

– Chồng, vợ nhột.. Coi chừng lại đè ra làm tiếp chuyện ban sáng đấy.

Phong không dừng, trái lại còn đè ngửa Quỳnh ra, hôn vội vàng, bên dưới nó lại cương cứng thúc thúc vào háng cô bạn qua hai lớp quần. Làm Quỳnh kêu vội thảng thốt.

– Thôi Phong ơi, vợ xin.. Vợ thấy đau đau chỗ đó lắm rồi, để khi khác đi mà.

Nghe thế nó mới chịu buông tha, cả hai gấp lại chăn chiếu cả trên gác và dưới giường rồi khóa cửa sang nhà Quỳnh. Bà Thơm đã nấu sẵn một nồi xôi lạc cùng lọ muối vừng thơm nức, cả hai nhanh chóng ngồi giữa nhà ăn uống cùng nhau đầy vui vẻ.

Được một lúc, một bóng người xuất hiện trước cửa nhà Quỳnh, nhìn chằm chằm vào khiến cả hai đứa trẻ phải ngước lên. Quỳnh chợt cúi mặt, còn thằng Phong thì trở lên ngập ngừng khi bên ngoài vang lên tiếng nói.

– Phong…! Về nhà em bảo..!

Đứa đứng đó không ai khác chính là cái Phương, con bé nói xong quay ngoắt đi, thằng nhóc lần khần nhìn Quỳnh, rồi lại nhìn ra cửa, bóng dáng cái Phương không còn đó, nhưng có lẽ hiểu tâm trạng của nó nên Quỳnh đã nhỏ nhẹ.

– Thôi Phong về nhà đi, xem Phương có chuyện gì đến tìm kìa.

Phong mím môi, có nét trầm tư. Cuối cùng, nó cũng đứng dậy, lúng túng xoa xoa đầu cô bạn.

– Chồng về..tí chồng sang ngay nha..!

Quỳnh mỉm cười, nhưng cũng chẳng buồn ngước lên, nên nhìn có vẻ cố gắng gượng ép nét môi của mình. Thằng nhóc nhìn cô bé thêm vài giây, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. Cuối cùng cậu chỉ khẽ thở một tiếng, quay người bước ra cửa. Bước chân cậu chậm chạp, thi thoảng ngoái lại, nhưng Quỳnh vẫn ngồi yên, không ngẩng lên.

Phong đi về nhà, Căn nhà nhỏ bỗng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn Quỳnh một mình bên mâm cơm, miếng xôi lạc dính đầy muối vừng vẫn nằm nguyên trong bát cơm Phong để lại. Cô bé khẽ cắn môi, mắt hoe đỏ, nhưng không khóc. Chỉ lặng lẽ gắp một miếng nhỏ bỏ vào miệng, nhai chậm rãi, như thể đang cố nuốt trôi cả nỗi buồn đang dâng lên trong lòng.

Cái Phương đang đứng trước cửa, nét mặt nó lạnh tanh. Trên chiếc chốt ngang móc khóa, lủng lẳng một túi ni lông đựng cái gì đó. Cái Phương cầm lấy để mặc cho thằng Phong mở cửa rồi bước vào nhà. Thản nhiên cầm chùm chìa khóa mở cửa xuống bếp.

Lúc sau mang lên một bát tô đựng đầy xôi và chả ngon lành. Con bé chủ động mang lên gác, im lặng đặt trước mặt nó không nói tiếng nào, nhìn nó chăm chú. Phong nuốt nước bọt, biết thừa cái Phương đang chờ “vặn vẹo” lý do cậu ở nhà Quỳnh cả buổi sáng. Cậu vội lên tiếng trước, giọng hơi lắp bắp cố tỏ ra tự nhiên:

– Mẹ Quỳnh nấu xôi cho cả anh… Hôm qua mẹ anh sang nhờ bên đó nấu ăn cho anh mà. Không có gì đâu…!

Phương vẫn im lặng, mắt nhìn thẳng vào cậu. Con bé khẽ đẩy tô xôi về phía trước thêm chút nữa, như ra hiệu “ăn đi”. Phong cầm đũa, gắp một miếng chả nhưng chưa kịp bỏ vào miệng, Phương đã cất tiếng, giọng đều đều.

– Xôi nhà Quỳnh ngon lắm phải không?

Phong lặng thinh, chẳng hiểu sao cậu lại có vẻ nhẫn nhịn và nghe lời cái Phương nhiều đến thế. Cậu nhìn con bé, thấy khóe mắt hơi hoe đỏ, dù mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng. Không khí trên gác xép bỗng nặng nề hẳn.

Phương cũng biết tính thằng Phong, nó đã im lặng rồi thì tốt nhất không lên nhắc nhiều đến chuyện nhà Quỳnh nữa. Nếu nó thật sự hối lỗi hay muốn làm lành, nó sẽ có cách của riêng nó.

Quả nhiên nó đi xuống dưới nhà, chốt cửa lại, quay lên đã thấy Phương đang ngồi quay lưng vào tường. Phong nhẹ nhàng đến bên, ôm sau lưng nó như đứa trẻ nũng nịu. Giọng thằng nhóc đã biết lấy lòng người khác.

– Phương..anh nhớ em..!

Cái Phương không trả lời, nó đưa mũi khịt khịt, thản nhiên hỏi lại, khiến thằng bé giật thót mình.

– Sao có mùi khai khai vậy? Em nhớ đã giặt sạch chăn cho anh rồi mà? Rất giống mùi chúng ta làm tình bị vương ra chăn chiếu.

Phương quay ngoắt lại, nhìn thằng Phong trừng trừng, ánh mắt dò xét như muốn tìm ra câu trả lời. Nó cúi xuống ngửi ngửi tấm nệm, hệt như con chó săn dò mồi. Mặt Phong tái mét, tay chân luống cuống nhìn cái Phương ngẩng lên, mắt con bé long lanh ngấn lệ. Giọng Phương như mếu máo.

– Anh ăn cơm nhà Quỳnh, chỗ ngủ của anh lại có mùi làm tình.. Không nhẽ anh và Quỳnh đã làm chuyện đó sao?

Thằng Phong cúi gằm mặt, vậy là Phương biết câu trả lời, nó gạt nước mắt nói trong tiếng nấc nghẹn ngào.

– Bố thằng Minh đang có việc không về nhà, mẹ nó chẳng hiểu sao lại sang gặp bố mẹ em xin cho nó ở nhờ mấy hôm, em không nghe.. muốn sang đây báo cho anh, ai dè mới có một hôm mà anh đã làm thế với Quỳnh.

Phương ôm mặt, vai run lên từng đợt. Giọng con bé nhỏ dần, nhưng từng chữ như đâm vào tim Phong:

– Em chiều anh hết mọi thứ, chỉ vì muốn giữ anh là của riêng em…nhưng nay thế này em bó tay rồi.

Không khí trên gác xép nặng trĩu đến nghẹt thở. Tiếng nấc của Phương vang lên khe khẽ, xen lẫn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Phong vẫn ngồi đó, đầu cúi thấp, tay siết chặt. Cậu nhóc muốn bước tới ôm lấy con bé, muốn nói gì đó để xoa dịu, nhưng cổ họng nghẹn cứng, không thốt nên lời.

Phương lau nước mắt, đứng dậy, không nói dù mắt vẫn đỏ hoe. Con bé bước xuống cầu thang và ra về như vô hồn. Thằng Phong vẫn ngồi im trên gác, nó nhìn bát xôi cái Phương đem sang đang trước mặt. Giờ nó mới thấm thía sự khó khăn khi đứng giữa hai người con gái. Cái Phương và Quỳnh, cô bé nào cũng đều tốt với nó.

Nó ngẩng lên nhớ tới lời cái Phương chuyện thằng Minh muốn sang ở cùng, như vậy chẳng phải hai đứa sẽ ngủ chung một gác xép sao? Nghĩ tới cảnh đêm hôm thằng kia đụng chạm, sờ soạng cái Phương, gáy nó giật giật đầy căm tức.

Thằng Phong phi ngay xuống, chạy ra ngõ cáo dác tìm bóng dáng cái Phương. Không thấy con nhỏ đâu cả, nó để mặc nhà cửa tênh hênh chạy như bay về phía nhà Phương, xồng xộc chạy vào trong. Quả nhiên thấy tiếng con nhóc thút thít trên gác, Phong hấp tấp chạy lên. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Phương, nó nhảy bổ tới, tay chân điên cuồng sờ mó, hôn lấy con bé gấp gáp. Chiếc quần của con Phương bị thằng Phong tháo đến tận mắt cá chân, nó đè con bé nằm sấp xuống, rồi kéo mông nó lên khiến con bé hốt hoảng.

– Không.. cửa..cửa vẫn đang mở kìa.

Nó mặc kệ, di di đầu khấc của mình vào lỗ bướm, rồi đâm đánh ót một cái khiến Phương nhăn nhó bò nhoài xoay người ra hướng cửa. Con bé biết giờ có nói gì cũng vô ích khi thằng Phong đang thở phì phò sau lưng, chỉ biết bặm môi căng mắt nhìn xuống canh chừng.

Tiếng thằng Phong hổn hển khe khẽ phía sau.

– Anh không cho thằng Minh ở đây đâu.. Đêm em ngủ với nó sao anh chấp nhận được?

Cảm giác sợ sệt bị phát hiện, hòa lẫn với sự mạnh bạo và tuyệt vọng của Phong, khiến cơ thể Phương run lên từng đợt. Lỗ bướm con bé co bóp không ngừng, mặt dần lịm đi, đôi mắt hấp háy nhắm mở liên hồi. Con bé vừa sợ vừa đê mê, cánh cửa bên dưới vẫn mở toang hoang, cái Phương lo lắng không nguôi, nhưng cơ thể đã mềm nhũn, chỉ biết đón nhận từng cú thúc mạnh mẽ từ phía sau.

Vụng trộm cùng những lời ghen tuông của thằng Phong khiến con bé kích thích vô bờ, rất nhanh nó đã đưa bàn tay nhỏ bé vội vàng ấn mạnh vào mông thằng nhóc, thúc giục gấp gáp. Chỉ vài cái dập liên hồi, cơ thể con bé đã co giật dữ dội, những tia nước nóng bỏng trào ra ừng ực, cái Phương lên đỉnh chỉ trong chớp mắt.

Thằng Phong sáng đã “xả hết” với Quỳnh, giờ nó không còn sức để tới bến nữa, để mặc Phương nằm bẹp xuống lim dim co giật người. Mãi sau con bé mới hoàn hồn, mở lời hờn trách.

– Anh cũng biết ghen cơ à? Thế còn chuyện anh với Quỳnh thì sao? Em có được quyền ghen không hả?

Phong nhìn ngó xung quanh rồi lấy chiếc khăn tắm, tự tay lau chùi hạ thể cho cái Phương. Giọng ngập ngừng thành khẩn.

– Quỳnh nói sẽ cho bố mẹ em biết chuyện chúng ta vừa làm. Anh không dám trái ý của Quỳnh. Anh sợ chuyện này người lớn biết được. Giờ anh không biết phải làm sao…!

Phương kéo quần lên, nó cũng hoang mang khi nghe Phong nói vậy. Con bé hoảng thật sự, nhưng không biết phải làm sao. Chẳng nhẽ giờ bản thân lại phải san sẻ Phong cho Quỳnh sao? Ý nghĩ ấy khiến cổ họng cái Phương nghẹn lại, vừa tủi thân vừa giận dữ, nhưng lại chẳng dám nói ra thành lời.


Còn tiếp…

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng