Chương 10: Tự cào xước
Nhìn vợ trông tội nghiệp thế, Hoàng Nam hỏi: “Ngoài chuyện ở Côn Đảo, em còn gặp chuyện tương tự nào khác không? Hay chuyện gì tệ hơn nữa?”
“Không có đâu, chỉ lần ấy thôi. Với lại lúc ấy em mặc đồ bơi mà.”
“Hy vọng em nói thật. Không thì anh thất vọng lắm đấy.”
“Anh yêu, em chẳng hiểu anh nói gì cả.”
“Rồi một ngày em sẽ hiểu thôi,” Hoàng Nam nói, “Trời lạnh rồi, vào nhà đi.”
“Tối nay em muốn ngủ với mẹ.”
“Anh chẳng muốn nằm một mình đâu.”
“Chủ yếu là em muốn tám chuyện với mẹ. Lâu rồi chẳng gặp mà,” chủ động khoác tay chồng, Gia Hân nói, “Anh yêu, chờ về Sài Gòn đi, ngày nào em cũng ngủ với anh được. Anh còn tính toán một hai đêm làm gì?”
Hoàng Nam không quan tâm chuyện ngủ cùng vợ hay không. Anh quan tâm là có kiểm tra cơ thể vợ được không.
Vì Hoàng Nam vẫn cảm thấy trên người vợ còn dấu vết khác liên quan đến ngoại tình.
Vết thâm trên cổ tay chỉ chứng tỏ bị trói. Còn vợ anh bảo do chơi thoát phòng.
Giải thích ấy đúng hay sai, mai đi vào trung tâm Đà Lạt là biết ngay.
Còn nếu tìm thấy dấu vết khác trên người vợ, thì cô ấy khó mà giải thích nổi phải không?
Nghĩ vậy, Hoàng Nam nói: “Được thôi.”
“Cảm ơn anh yêu! Anh hiểu ý em ghê!”
Nói rồi, Gia Hân kiễng chân hôn nhẹ khóe miệng chồng.
“Anh chưa nói hết mà,” Hoàng Nam nói, “Tối nay để anh nằm một mình được đấy, nhưng em phải chiều anh một chút đã.”
“Em đang chiều anh đây chứ đâu?”
“Anh muốn không phải kiểu này. Lát nữa em biết ngay.”
Nắm tay vợ, Hoàng Nam dẫn cô ấy xuống lầu.
Dẫn vợ vào phòng, Hoàng Nam khóa cửa lại. Thuận tay bật đèn lên.
Gia Hân dĩ nhiên biết chồng muốn gì. Nhưng vì không muốn anh phát hiện điều lạ, nên cô ấy hơi ngại ngùng.
Cô ấy thuộc kiểu dịu dàng, ít khi từ chối chồng. Nên cô ấy nửa đẩy nửa chiều ngồi mép giường.
Nhờ chiều cao, Hoàng Nam nhìn vào cổ áo vợ đang hở.
Nhìn đôi gò bồng đảo mà chẳng biết bao đàn ông mơ tưởng, nuốt nước bọt cái ực, Hoàng Nam hỏi: “Vợ ơi, em mệt không?”
“Có chút,” dừng một lúc, Gia Hân hỏi, “Vậy mai tính nhé?”
“Em mệt rồi thì để anh chủ động hết đi.”
“Anh yêu, anh tắt đèn đi, em ngại lắm.”
“Người em chỗ nào anh chẳng thấy rồi, còn ngại gì?”
“Vì không phải nhà mình mà!”
“Đây cũng nhà mình chứ.”
“Khác chứ,” hai tay chống giường, Gia Hân nói, “Dù sao anh tắt đèn đi. Không thì em cứ thấy như có ai nhìn trộm ấy.”
“Không phải mẹ em đâu.”
“Không phải mẹ, mà người khác.”
“Có à?”
“Em cứ có cảm giác vậy. Làm em khó chịu lắm.”
Nếu tắt đèn thì thấy gì nữa, nên Hoàng Nam chẳng tắt.
Dùng đầu ngón tay chạm trán vợ, Hoàng Nam đẩy nhẹ.
Bị đẩy thế, Gia Hân hơi yếu ớt nằm ngửa ra giường.
Ôm ấp một lúc, Hoàng Nam vén váy vợ lên.
Thấy vợ khép chặt hai chân, như không muốn bị tụt quần tất, Hoàng Nam dùng sức mạnh đàn ông, một phát kéo cả hai món xuống đến đầu gối.
Và khi thấy cảnh trước mắt, anh hoảng hồn đứng bật dậy.
Vì bên trong đùi trái vợ anh có vết cào dài đến năm phân!
“Cái… cái này là sao vậy?!”
“À vết sẹo này hả?” hơi căng thẳng nhưng cố tỏ ra bình tĩnh, Gia Hân nói, “Em tự cào ra đấy. Đại khái ba hôm trước, tối ngủ ở khách sạn, em chỉ mặc quần lót dưới thôi. Kết quả bị con muỗi độc cắn. Ban ngày em cắt móng tay, cắt không phẳng lắm. Muỗi cắn ngứa quá, em gãi một cái thành ra vậy. Nhưng chẳng sao đâu, đã đóng vảy rồi. Chờ vảy bong ra là hết thấy sẹo luôn.”
Nói xong, mặt đỏ bừng, Gia Hân còn dùng tay che chỗ kín.
Với giải thích của vợ, Hoàng Nam vẫn chẳng tin.
Anh nghĩ vợ bị tình nhân trói. Sau đó tình nhân ép buộc quan hệ với vợ.
Trong lúc ấy, vợ anh chắc giãy giụa. Nên tình nhân mới cào vết trên đùi vợ.
Tiếc là chẳng có chứng cứ chắc chắn. Không thì Hoàng Nam làm vợ câm nín luôn.
“Anh yêu,” giọng Gia Hân dịu dàng hơn, hỏi, “Muốn không?”
“Em đi ngủ với mẹ đi. Anh chẳng hứng thú đâu.”
“Sao vậy?”
“Mệt quá.”
“Vậy anh nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Sáng mai em qua với anh.”
“Ừ.”
Mặc đồ xong, hôn má chồng một cái, Gia Hân mới rời phòng.
Vợ đi rồi, Hoàng Nam hơi bực bội ngồi mép giường.
Với Hoàng Nam, anh từng nghĩ mình cưới được người vợ hiền lành nhất thế gian. Giờ thì chẳng phải vậy.
Vì vợ đẹp người đẹp nết, hai năm đầu Hoàng Nam luôn lo vợ bị ai cuỗm mất.
Sau vì vợ ngoan ngoãn, chẳng dính scandal với đàn ông nào, nên Hoàng Nam dần hết lo. Anh còn nghĩ khả năng ngoại tình của phụ nữ chẳng liên quan đến ngoại hình.
Chính vì nghĩ vậy, Hoàng Nam mới yên tâm với vợ.
Nên dù vợ thỉnh thoảng đi một mình, Hoàng Nam cũng chẳng nghĩ ngợi.
Còn mấy năm nay vợ về Đà Lạt một mình, Hoàng Nam càng chẳng nghĩ gì.
Nhưng vì chưa bao giờ hỏi tình sử của vợ, chẳng biết trước khi quen anh vợ có bạn trai chưa, nên Hoàng Nam thật sự sợ vợ về Đà Lạt là để gặp tình cũ, hay tình cũ cũ, thậm chí tình cũ cũ cũ.
Nghĩ càng nhiều, Hoàng Nam càng thấy mình sắp phát điên.
Anh vốn định dồn sức vào quán lẩu chi nhánh, giờ chưa chọn mặt bằng. Giờ thì phải ưu tiên điều tra vợ có ngoại tình không đã!
Vì điện thoại reo đột ngột, Hoàng Nam giật bắn mình.
Thấy Lan Chi gọi, Hoàng Nam thật sự chẳng muốn nghe.
Nhưng nghĩ có thể qua Lan Chi hỏi tình sử của vợ, Hoàng Nam vẫn nghe máy.