Chương 11: Mấy lần yêu đương
Nghe máy xong, Hoàng Nam hỏi: “Có chuyện gì hả em?”
“Anh rể, anh đang làm gì thế?”
“Ngồi hóng mát thôi.”
“Anh đang lừa em phải không?” Giọng Lan Chi bên kia điện thoại nghe đầy nghi ngờ, “Bây giờ đã tháng mười rồi, ở Đà Lạt mát lạnh thế này chứ có nóng bức gì đâu mà hóng mát? Anh quen sống Sài Gòn nóng nực rồi, đột ngột về đây chắc lạnh run người luôn ấy chứ. Khác biệt thời tiết kinh thế, anh chắc đang muốn mặc thêm áo ấm chứ ngồi thổi gió gì!”
“Em đang dạy anh kiến thức cơ bản à?”
“Em chỉ nói thật thôi mà, hihi.”
“Giờ này em phải đang làm việc chứ, sao gọi cho anh được?”
“Thỉnh thoảng lười biếng tí có sao đâu anh nè!”
“Lười biếng thì được thôi, nhưng đừng kể với anh là ông chủ chứ. Tự chuốc vạ vào thân đấy em ơi.”
“Vậy anh rể định trừ lương em, hay đuổi việc luôn hả? Trời ơi!”
“Hay em sang công ty bạn anh làm đi, lương cao hơn, lại nhàn hơn nhiều.”
“Anh rể, anh đang đùa em phải không? Sao tự dưng đuổi em thế?”
“Anh chủ yếu không muốn em mệt mỏi,” Hoàng Nam nói, giọng hơi lo lắng, “Làm thu ngân thực ra chán lắm, lúc nào cũng phải giữ nụ cười toe toét. Gặp khách khó tính vẫn phải vui vẻ lịch sự. Mệt mỏi kinh khủng luôn ấy chứ!”
“Em có sợ mệt đâu, với lại anh rể đừng nghĩ đuổi em đi nhé. Nếu anh dám đuổi, em sẽ kể hết chuyện anh ôm em ra luôn. Lúc ấy em bảo anh chủ động ôm chặt, còn thì thầm thích em nữa chứ. Em thêm mắm thêm muối tí thôi, chị em chắc chắn cãi um sùm với anh. Lúc ấy nhà cửa tan nát, anh rể đừng trách em nhé, hihi!”
“Em cũng nên tìm bạn trai đi chứ.”
“Chuyện ấy anh rể đừng lo hộ em.”
“Tối ăn cơm, mẹ em còn nhắc đến em,” Hoàng Nam nói, giọng trầm xuống, “Bà bảo ở Đà Lạt này, con gái bằng tuổi em chắc làm mẹ hết rồi. Còn em thì đến giờ vẫn ế chỏng chơ, chưa có mảnh tình vắt vai. Rồi mẹ em còn trách anh với chị em, bảo tụi anh chẳng lo chuyện hôn nhân đại sự cho em gì cả. Anh nghĩ nếu trước Tết em chưa có người yêu, mẹ em chắc chẳng cho anh bước chân vào nhà nữa đâu, haizz.”
“Vậy anh copy một anh cho em đi.”
“Cái gì cơ?”
“Tiếng Anh ấy, copy nghĩa là sao chép chứ gì.”
“Anh biết copy nghĩa gì rồi, anh chỉ trêu em thôi,” cười một cái, Hoàng Nam nói, “Nói thật đi, em nên tìm bạn trai đi chứ, đừng kén chọn mãi.”
“Nếu không tìm được anh chàng giống hệt anh rể, thì em chẳng yêu đương gì hết, càng không lấy chồng đâu. Hứ!”
“Chỉ vì lần ấy anh ôm em, em bám anh mãi à?”
“Không phải đâu, còn lý do khác nữa chứ.”
“Lý do gì?”
“Em không kể anh đâu, bí mật mà!”
“Tùy em thôi, dù sao em chỉ là con bé hay mơ mộng hão huyền thôi.”
“Em không chín chắn bằng chị em, nhưng em trẻ hơn chị ấy chứ,” giọng Lan Chi bên kia hừ một tiếng đầy hờn dỗi, “Anh rể, em nói anh nghe, với con gái tụi em, trẻ trung chính là vốn liếng đấy. Đừng coi thường nhé!”
“Đúng rồi,” vì không muốn tiếp tục chủ đề này với Lan Chi, nên Hoàng Nam hỏi, “Chị em trước kia có yêu đương gì chưa?”
“Có chứ, sao không!”
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi biết vợ từng yêu thật, Hoàng Nam vẫn thấy khó chịu trong lòng, như bị ai đấm vào ngực.
Hít thở nặng nề hơn, Hoàng Nam hỏi: “Vậy chị ấy yêu mấy lần?”
“Tính luôn anh không?”
“Tùy.”
“Thật ra em chẳng biết chính xác đâu.”
“Em không biết chị ấy có yêu chưa à?”
“Em không biết chị ấy yêu mấy lần,” Lan Chi nói, giọng hơi tiếc nuối, “Em với chị em chênh nhau năm tuổi, chị ấy học lớp mười em còn học tiểu học, nên em chẳng rõ chị ấy thời phổ thông có yêu không. Còn lúc chị ấy làm hướng dẫn viên, em chắc chắn chị ấy có yêu. Còn người yêu là ai, hai người họ đi đến mức nào, em phải giữ bí mật với anh rể. Dù sao chuyện ấy chắc chắn ảnh hưởng tình cảm hai người, nên em phải giữ chứ. Mà nói thật, hồi chị em chuẩn bị đến Sài Gòn tìm anh, chị ấy còn dặn em kỹ lắm. Chị ấy bảo nếu anh hỏi, thì nói anh là mối tình đầu của chị ấy thôi.”
Lời Lan Chi nói rõ ràng là để chọc tức Hoàng Nam, nghe giọng em ấy đầy tinh nghịch.
Châm điếu thuốc, Hoàng Nam nói: “Anh biết em mong anh với chị em cãi nhau lắm, nên mới kể hết những gì em biết cho anh.”
“Thật ra em mong hai người ly hôn ấy chứ, hihi!”
“Nếu chị em biết em nghĩ thế, chị ấy đuổi em đến Nam Cực hay Bắc Cực ngay lập tức.”
“Vậy mong anh rể giữ bí mật giúp em nhé, đừng kể chị em nghe.”
“Anh dĩ nhiên giữ bí mật cho em, đồng thời anh cũng mong em đừng kể chị em chuyện anh ôm em.”
“Không vấn đề gì, em hứa đấy!”
“Kể anh nghe đi.”
Nói xong bốn chữ ấy, Hoàng Nam còn rít mạnh điếu thuốc, lòng đầy bực bội.
“Em phải thêm điều kiện nữa.”
“Điều kiện gì?”
“Chờ anh về Sài Gòn, anh phải dẫn em đi Suối Tiên chơi.”
“Em đừng trẻ con thế chứ?” Hoàng Nam nói, giọng hơi cáu, “Mấy thứ ấy dành cho trẻ con mà?”
“Vậy sao năm ngoái anh dẫn chị em đi chơi, nghe bảo hai người chơi vui lắm, cười nói suốt ấy chứ.”
“Anh mời em ăn cơm được rồi, đi Suối Tiên thì miễn đi,” Hoàng Nam nói, “Nếu chị em biết, thì phiền phức lắm.”
“Anh là đàn ông con trai sao sợ chị em thế? Hahaha!”
“Không phải sợ, mà là quan tâm thôi.”
“Nếu anh quan tâm chị em thế, thì đừng hỏi chuyện chị ấy yêu đương trước kia nữa,” Lan Chi nói, giọng nghiêm túc hơn, “Vì anh biết quá khứ chị ấy càng nhiều, anh càng khó chịu. Giống như anh mua cái áo ở cửa hàng, một ngày phát hiện nó là hàng cũ, chắc chắn anh bực mình lắm. Như lúc anh ở khách sạn, anh có hỏi nhân viên cái giường ấy bao nhiêu người ngủ rồi không? Haizz, nghĩ thôi đã thấy buồn.”
“Lan Chi, em đừng lảng sang chuyện khác, cứ kể anh nghe đi.”
“Thật ra em chẳng hiểu sao anh rể đột ngột hỏi em chuyện này.”
“Chỉ đột nhiên tò mò thôi.”
“Nếu không có lý do, sao anh đột nhiên tò mò được? Có gì uẩn khúc hả anh?”
“Thôi, em thích kể thì kể.”
“Đừng dùng chiêu khích tướng chứ, chiêu ấy cũ rích rồi,” Lan Chi nói, giọng cười khúc khích, “Dù sao em chẳng hứng thú ăn cơm với anh rể đâu, em chỉ muốn đi Suối Tiên với anh rể thôi, đặc biệt chơi mấy trò kích thích, như Rồng Bay Núi Tuyết ấy. Trời ơi, nghĩ thôi đã thấy phê!”
“Lúc ấy em sợ tè ra quần mất.”
“Cảm ơn anh rể nhắc nhở, lúc ấy em mang tã đi, hahaha!”
Hoàng Nam nói, giọng mệt mỏi nhưng kiên quyết, “Anh dẫn em đi, được chưa cô nương? em kể nhanh đi, anh muốn nghe.”