Chương 12: Người yêu là sếp
“Em chẳng rõ chị ấy làm hướng dẫn viên thì quen mấy anh chàng đâu,” giọng Lan Chi bên kia điện thoại vang lên, nghe đầy tò mò xen lẫn chút ghen tị, “Nhưng em biết ít nhất một anh chứ. Còn đàn ông theo đuổi chị ấy thì nhiều không đếm xuể luôn ấy anh rể ơi. Dù sao chị em đẹp thật sự, thân hình cũng hơn hẳn hầu hết phụ nữ. Trời ơi, đẹp thế nên có mấy anh chàng si tình, cứ đăng ký đoàn chị ấy dẫn mãi không thôi. Trong chuyến đi thì hay tặng quà vặt lắm, kiểu như kẹo bánh hay hoa hoét gì ấy. Có lúc chị em bực mình kinh khủng, chị ấy đổi ca với hướng dẫn viên khác luôn. Ban đầu chẳng sao cả. Sau vì bị du khách báo cáo, chị ấy mới thôi. Du khách bảo rõ ràng đăng ký đoàn chị ấy dẫn, sao lại đổi người khác, chẳng phải lừa đảo sao? Haizz, thật ra đổi ca bình thường thôi mà. Vậy nên dù bị báo, công ty du lịch cũng chẳng để ý, chỉ nhắc chị ấy đừng đổi nữa thôi, kiểu nhẹ nhàng ấy.”
“Theo đuổi chị ấy mà còn báo cáo chị ấy, chẳng phải hành động ngu ngốc sao?”
“Dưới tình huống chị em tránh né không gặp, nếu muốn gặp chị ấy thì chỉ có theo đoàn thôi. Vậy nên báo cáo là cách mấy thằng ngu tự cho là thông minh, hihi, em nghĩ vậy đấy anh rể.”
“Nếu hồi ấy anh quen chị em rồi, anh chắc chắn khuyên chị ấy nghỉ việc luôn.”
“Chuyện chẳng thể xảy ra, cần gì giả sử chứ? Haizz, anh rể cứ thích mơ mộng.”
“Anh biết,” búng tàn thuốc vào tách trà, Hoàng Nam nói, giọng hơi cáu kỉnh, “Kể anh nghe chuyện chị ấy với người yêu đầu đi.”
“Em chẳng chắc anh ấy có phải người yêu đầu của chị em không. Vì trước khi làm hướng dẫn viên, chị ấy có thể yêu đương rồi, ai biết được, hihi.”
“Kể đi mà.”
“Được rồi,” Lan Chi nói, giọng hào hứng như đang kể chuyện phiếm, “Nếu em nhớ không nhầm, anh ấy tên Phúc Long. Lúc ấy là trưởng phòng tiếp tân ở công ty du lịch. Phòng tiếp tân thật ra là chỗ hướng dẫn viên làm việc. Còn trưởng phòng thì quản lý đám hướng dẫn viên. Có thể nói, hướng dẫn viên có kiếm tiền hay không, phụ thuộc trực tiếp vào cách trưởng phòng sắp xếp. Vì không phải tuyến du lịch nào cũng kiếm được bộn. Ví dụ núi Lang Biang với Sa Pa, rõ ràng Sa Pa kiếm nhiều hơn chứ. Vậy nên từ khi anh Long thành người yêu chị em, chị ấy cơ bản dẫn đoàn đến những chỗ kiếm bộn thôi, kiểu như được ưu ái ấy anh rể ơi.”
“Kiếm bộn nghĩa là dẫn du khách đi mua sắm phải không?”
“Anh rể càng ngày càng thông minh đấy, hahaha!”
“Anh từng nói chuyện với chị em, chị ấy bảo ghét kiểu ấy lắm, nên cơ bản chẳng làm.”
“Vậy anh hỏi chị ấy xem, hồi ấy chị ấy chủ yếu dẫn đoàn đến hồ Xuân Hương, Sa Pa với Buôn Ma Thuột không. Em cá là có đấy!”
“Dù đúng thế, thì chứng tỏ chị ấy lừa du khách sao?” Hoàng Nam nói, giọng hơi bực bội, “Hồi ở Đà Lạt, anh xem các công ty du lịch liệt kê địa điểm. Ngoài ba chỗ em nói, cơ bản chỉ còn núi Lang Biang với hồ Tuyền Lâm thôi. Chẳng lẽ chị ấy chỉ dẫn đoàn đến núi Lang Biang với hồ Tuyền Lâm, không được đi chỗ khác à?”
“Vậy em kể anh chuyện khác nhé,” Lan Chi nói, giọng đầy bí ẩn, “Mẹ em từng bị thương nhập viện. Trước sau tốn hơn năm trăm triệu. Toàn bộ tiền ấy chị em lo. Lúc ấy chị ấy làm ở công ty du lịch bốn năm. Lương cơ bản hơn năm triệu. Một năm tiết kiệm nhiều nhất mười triệu. Bốn năm thế nào cũng không quá bốn mươi triệu. Nhưng ba tháng mẹ nhập viện, chị ấy thật sự bỏ ra hơn năm trăm triệu. Lúc ấy em đang học phổ thông. Em còn hỏi chị ấy tiền đâu ra. Chị ấy bảo kiếm từ làm hướng dẫn viên. Hồi ấy em chẳng nghĩ nhiều. Nhưng vì anh rể hỏi, em nghĩ kỹ lại, em thấy tiền ấy chẳng sạch sẽ gì. Hoặc lừa du khách kiếm được, hoặc anh Long cho. Anh rể chắc hy vọng trường hợp đầu hơn phải không? Vì nếu trường hợp sau, chị em chẳng biết bị anh Long chịch bao nhiêu lần rồi, trời ơi, nghĩ thôi đã thấy buồn.”
Nghe Lan Chi nói vậy, Hoàng Nam im bặt, lòng như bị ai bóp nghẹn.
Vợ anh bảo chưa từng lừa du khách. Vậy tiền ấy từ đâu?
Chẳng lẽ thật sự do thằng đàn ông tên anh Long cho?
Còn chuyện mẹ vợ từng bị thương nhập viện, Hoàng Nam chẳng nghe vợ hay ai nhắc đến.
Để xác nhận thật giả, anh rõ ràng phải hỏi mẹ vợ.
Nhưng trước đó, Hoàng Nam vẫn muốn biết vợ anh với anh Long đi đến mức nào.
Có lẽ vì lần đầu gần gũi với vợ, anh thấy có máu. Vậy nên anh vẫn tin chắc vợ anh trước kia chưa quan hệ với đàn ông khác.
Nghĩ vậy, lòng Hoàng Nam dễ chịu hơn tí, nhưng vẫn nặng trĩu.
Anh hỏi: “Chị em với anh Long thế nào?”
“Chị em từng dẫn anh Long về nhà. Giới thiệu với em và mẹ rằng anh Long là người yêu chị ấy,” Lan Chi nói, giọng đầy tiếc nuối, “Nhưng vì anh Long lớn hơn chị em gần mười tuổi, lại từng ly hôn, nên mẹ em chẳng ưa. Mẹ em chẳng phải người ham tiền. Vậy nên dù biết lúc ấy anh Long là sếp chị em, lại còn lái xe sang về nhà, bà vẫn tìm chị em sau bữa ăn. Bà bảo chị em đừng quen anh Long nữa. Còn chị em trả lời thế nào, em chẳng rõ. Dù sao khoảng một tháng sau, hai người chia tay, buồn thật đấy anh rể ơi.”
“Tối ấy anh Long có ngủ lại nhà em không?”
“Không, ăn tối xong chẳng bao lâu hai người đi luôn.”
“Đi đâu?”
“Bảo về công ty du lịch.”
“Chị em ở đâu?”
“Chị ấy thuê nhà chung với mấy hướng dẫn viên khác, kiểu nhà trọ ấy.”
“Lúc ở nhà em, hai người thân mật không?”
“Chị em chẳng ngu đâu,” giọng Lan Chi bên kia điện thoại, nghe đầy tinh quái, “Dù hai người lúc ấy đã đi đến mức thân mật thật sự, chị ấy ở nhà cũng chẳng thể hiện. Anh nghĩ chị ấy là kiểu thích khoe tình cảm sao? Thích ôm ấp người yêu trước mặt người khác? Dù kết hôn với anh rể rồi, ở chỗ có người khác, chị ấy cũng chẳng chủ động ôm ấp anh rể đâu. Dù em có mặt, chị ấy cũng chẳng làm. Em nhớ Tết Nguyên Tiêu, chị ấy đang nấu ăn trong bếp phải không? Anh đột ngột ôm từ phía sau, chị ấy còn bảo đừng vậy, để em thấy không hay. Lúc ấy em đang ở phòng khách trông con trai hai người. Vậy nên em nghe chị ấy nói vậy. Lúc ấy em thắc mắc lắm. Bị chồng ôm trước mặt em gái có gì không ổn, chứ có phải làm chuyện ấy trước mặt em đâu. Vậy nên em nghĩ, đây là e thẹn, hay giả vờ thôi? Hihi, anh rể nghĩ sao?”
“Vậy em cũng chẳng biết hai người đi đến mức nào?”
“Vì chị em dẫn anh Long về nhà, còn giới thiệu là người yêu, chứng tỏ lúc ấy chị ấy coi anh Long là đối tượng kết hôn, nghiêm túc lắm đấy anh rể.”
“Rồi sao?”
“Dưới tình huống nghĩ anh Long có thể gửi gắm cả đời, chị em có ngại ôm ấp với anh Long không? Trời ơi, nghĩ thôi đã thấy…”
“Đây là em tự nghĩ thôi.”
“Đúng là em tự nghĩ,” Lan Chi nói, giọng đầy châm chọc xen lẫn tiếc nuối, “Anh rể, anh có thể nghĩ chị em lúc ấy là cô gái ngây thơ. Nhưng anh Long chẳng phải chàng trai ngây thơ. Anh ấy từng ly hôn. Vì từng ly hôn, chứng tỏ trước khi ly hôn, anh Long kinh nghiệm chuyện ấy phong phú lắm. Đối mặt với chị em đẹp như hoa hồng, anh nghĩ anh ấy chỉ đơn thuần không đụng chạm chị em sao? Hơn nữa ngành hướng dẫn viên tồn tại quy tắc ngầm nghiêm trọng. Anh Long lại là sếp chị em. Lương chị em cao thấp cơ bản do anh Long quyết. Vậy em nghĩ số tiền năm trăm triệu ấy có phải là… haizz, anh rể hiểu mà, phải không?”
…
Còn tiếp…