Chương 1
Văn phòng lúc này ngập tràn một bầu không khí nghiêm túc đến mức ngột ngạt, như thể cả không gian đang kìm nén đến độ khiến người ta khó thở. Giữa trưa, những tia nắng mặt trời lọt qua khe cửa chớp, loang lổ rơi xuống mặt bàn gỗ đỏ thẫm bóng loáng.
“Vương Bằng! Em nhìn xem thành tích toán lần này của em đi! Có mỗi ba mươi lăm điểm thôi! Em rốt cuộc có chịu đặt tâm vào việc học hay không hả?!”
Một tiếng quát kiều mị nhưng đầy uy nghiêm vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Người đang nói chính là mẹ tôi – Tô Vận, cũng là chủ nhiệm lớp của chúng tôi ở trường cấp hai. Cô đang khoanh tay trước ngực, đứng ngay trước bàn làm việc, cúi xuống nhìn chằm chằm cậu học sinh đang cúi gằm mặt trước mặt.
Tôi ngồi co ro ở góc sofa trong phòng, tay cầm cuốn vở bài tập giả vờ lật xem, nhưng mắt thì tham lam dán chặt vào người mẹ. Mẹ năm nay ba mươi sáu tuổi, đang ở cái độ tuổi trưởng thành nhất, quyến rũ nhất của phụ nữ. Ngày thường cô luôn giữ vẻ đoan trang nghiêm nghị, đeo cặp kính gọng vàng một bên, tóc búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài.
Hôm nay mẹ mặc bộ đồ công sở màu xám đậm cắt may vừa vặn nhưng hơi bảo thủ kiểu OL. Chất vải ôm sát lấy cặp vú to tròn căng mọng của mẹ, mỗi lần cô giận dữ thở mạnh, hai bầu ngực no nê như chứa đầy điện ấy lại phập phồng dữ dội dưới lớp áo, khiến mấy cúc áo căng cứng như sắp bung ra, để lộ ra bầu ngực trắng bóc bên trong.

Tôi không kìm được nuốt nước bọt, ánh mắt từ từ trượt xuống dưới. Chiếc váy bút chì bó sát người siết chặt lấy cặp mông béo mũm mĩm tròn trịa của mẹ, tạo thành đường cong hồ lô dâm đãng đến mức khiến tôi nóng ran cả người. Điều làm tôi càng thêm khô khốc là đôi tất đen dày cộp mẹ đang mang trên chân.
Mẹ là một người phụ nữ cực kỳ bảo thủ – ít nhất là trước mặt người ngoài. Dù mùa hè nóng bức đến mấy, mẹ vẫn kiên quyết mang đôi tất đen dày này, bao bọc chặt chẽ cặp chân mũm mĩm trắng trẻo ấy.
Tôi biết mẹ thực ra là một người rất dâm đãng. Bố tôi quanh năm đi công tác, chẳng thể nào thỏa mãn được cái dục vọng như sói như hổ của mẹ. Nhiều đêm khuya, tôi từng nghe thấy từ phòng ngủ tiếng rên kìm nén nhưng ngọt ngào dâm đãng của mẹ. Đó là lúc mẹ thủ dâm. Sáng hôm sau, nhân lúc mẹ đi làm, tôi lẻn vào phòng mẹ, vớ được chiếc quần lót dính đầy dâm thủy đặc quánh, hoặc đôi tất chân mẹ vừa thay ra còn mang mùi thơm ngai ngái nồng nàn của nữ nhân. Tôi thường đeo chúng lên con cặc cứng ngắc của mình, điên cuồng sục mạnh cho đến khi bắn đầy tinh dịch nóng hổi lên quần áo mẹ.
Cái khoái cảm vi phạm đạo đức ấy khiến tôi nghiện đến mức không dứt ra được. Và giờ đây, nhìn mẹ với vẻ ngoài thánh khiết không thể xâm phạm đang răn dạy học sinh, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh mẹ bị vô số đàn ông điên cuồng đụ tới tấp, khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng ấy biến thành bộ dạng dâm đãng ngu ngơ, miệng há ra chảy nước dãi như heo nái động dục.
Tôi có hẳn một chứng nghiện mẹ – mẹ xanh. (mẹ xanh là kiểu thích nhìn mẹ bị người khác địt ấy, hình như là vậy :)) )
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, chẳng những không làm tôi xấu hổ, mà còn khiến con cặc tôi cương cứng đến mức đau nhức trong quần. Từ nhỏ tôi đã mê mẩn đôi tất chân và giày cao gót của mẹ. Mùi hỗn hợp giữa sữa dâm nồng nàn và mùi mồ hôi chân đặc trưng ấy chính là gia vị không thể thiếu mỗi đêm tôi thủ dâm.
“Cô ơi, em thế này không phải là ngu đâu ạ, cần cô giáo tay bắt tay dạy mới khá được chứ.” Vương Bằng cười cợt nhả.
Có lần trong nhà vệ sinh nam, tôi vô tình liếc thấy con cặc khổng lồ của hắn. Đó là một cây cặc to đến mức không tương xứng với thân hình, lúc mềm cũng đã to như cánh tay trẻ con, chắc chắn là hắn hút hết dinh dưỡng cơ thể vào đó rồi.
Lúc này, cây cặc khủng ấy đang buông thõng trong quần, nhìn như đang tỏ vẻ hối lỗi, nhưng mắt Vương Bằng thì chẳng thèm nhìn xuống đất. Hắn dán chặt mắt vào cặp chân thịt mịn màng được tất đen bao bọc của mẹ, và đôi chân ngọc đang giẫm lên đôi giày cao gót bảy phân, mỗi bước đi đều khẽ chạm đất đầy mê hoặc.
Nhìn thấy hình dáng con cặc khổng lồ đang căng phồng trong quần Vương Bằng, tôi không khỏi nuốt nước bọt. Nếu là thằng này… nếu cây cặc hung ác ấy đâm vào cái lồn khô khít của mẹ, chắc chắn sẽ đụ mẹ đến trắng mắt, chảy nước miếng luôn mất.
“Đừng có cợt nhả với cô!” Mẹ rõ ràng không nhận ra ánh mắt dâm loạn biến thái phía sau lưng, cũng chẳng hay biết dục vọng thú tính trong mắt Vương Bằng. Cô chỉ thấy thằng học sinh này khó dạy quá, “Cuối tuần này em đến nhà cô, cô sẽ kèm riêng cho em! Phải kéo điểm lên cho cô!”
“Đến nhà cô học kèm ạ?” Mắt Vương Bằng lập tức sáng rực, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà ác, “Tốt quá, vậy thì tuyệt thật. Em nhất định… sẽ học thật tốt ạ.” Hắn cố ý nhấn mạnh ba chữ “thật tốt”, ánh mắt đầy ý vị quét qua cặp mông bự mũm mĩm tròn trịa dưới lớp váy của mẹ.
Mẹ khẽ nhíu mày, bản năng cảm thấy một tia nhìn dính dớp ghê tởm đang bám vào cơ thể mình, nhưng vì thành tích học sinh, cô vẫn đè nén cảm giác khó chịu, lạnh lùng nói: “Địa chỉ hỏi Liễu An mà biết, thứ Bảy chín giờ sáng, đừng có đến muộn. Bây giờ, về lớp tự học cho cô!”
“Vâng, cô giáo…”
“Liễu An, con cũng đừng ngồi ngẩn ngơ ở đó nữa.”
Mẹ quay đầu, đôi mắt nghiêm nghị quét về phía tôi.
“Cuối tuần này con cũng phải ở nhà ôn bài cho ngoan, đừng có lêu lổng lung tung. Khi Vương Bằng đến học kèm, hai đứa phải kiểm tra chéo cho nhau, nghe rõ chưa?”
“Dạ biết rồi ạ.”
Tôi khẽ đáp, cố gắng kìm nén con cặc đang cương cứng ngắc trong quần, không để nó nhô lên quá lộ liễu.
Sáng thứ Bảy, nắng mặt trời lười biếng trườn qua cửa sổ, phủ lên phòng khách một lớp vàng nhạt. Không khí thoang thoảng mùi sữa đậu nành, xen lẫn mùi hương nữ thục đặc trưng nồng nàn của mẹ – vừa có vừa không, khiến người ta mê mẩn.
“Vào đi con, thay giày vào nhé.” Giọng mẹ vọng ra từ bếp, mềm mại ngọt ngào hơn hẳn lúc ở trường. Hôm nay mẹ không mặc bộ đồ công sở cứng nhắc nữa, thay vào đó là chiếc áo len vàng nhạt rộng thùng thình, bên dưới là chiếc váy ôm mông bó sát. Cặp chân mũm mĩm vẫn được bao bọc bởi lớp tất đen dày khiến đàn ông phát cuồng, chân mang đôi dép lê lông xù màu hồng phấn. Mỗi bước đi mẹ lại phát ra tiếng “phốc nữu ~ phốc nữu ~❤️”, đó là âm thanh cặp mông thịt dâm đãng va chạm, rung rinh đến mức khiến tim người ta loạn nhịp.

Vương Bằng chẳng khách sáo gì, quăng cặp sách lên sofa, mắt đã gian xảo hướng về phía bếp. Cặp vú to tròn căng mọng của mẹ theo từng động tác cắt hoa quả mà lắc lư dưới lớp áo len, khiến yết hầu thằng nhóc này cứ liên tục trồi sụt.
“Cô ơi, em đi vệ sinh một chút ạ, sáng nay uống nhiều nước quá.” Vương Bằng cười hắc hắc, không đợi mẹ đồng ý đã lẻn thẳng vào phòng vệ sinh như nhà mình.
Tôi nấp sau cửa phòng mình, cửa khép hờ, tim đập thình thịch. Tôi biết trong giỏ đồ bẩn trong phòng vệ sinh có cái gì. Đêm qua mẹ thay ra bộ nội y, và đôi tất chân bị tôi bắn đầy tinh dịch đặc quánh, vẫn chưa kịp giặt.
Cửa phòng vệ sinh không khép kín, để hở một khe nhỏ. Tôi nín thở, lặng lẽ tiến lại gần, nhìn qua khe cửa.
Chỉ thấy Vương Bằng chẳng thèm cởi quần vội, mà như chó săn dí mũi vào ngửi ngửi khắp nơi. Trong phòng vệ sinh tràn ngập mùi dâm mỹ nồng nàn của mẹ – mùi cơ thể mẹ tỏa ra quanh năm, hòa quyện với hương sữa tắm, đúng là liều thuốc kích dục mạnh nhất. Mắt hắn nhanh chóng khóa chặt giỏ đồ bẩn, vươn tay lôi ra chiếc áo ngực ren còn mang hơi ấm cơ thể mẹ.
“Con mẹ nó… cái này cũng quá…” Vương Bằng hạ giọng, dí chiếc áo ngực vào chóp mũi, hít thật sâu, “Xì… lưu ~ thu phốc thu xì xì lỗ lỗ lỗ ~~❤️❤️”, hắn như đang thưởng thức món ngon tuyệt thế, phát ra tiếng chụt chụt dâm đãng như đang bú lồn, mặt say mê, “Mùi này… cái mùi ngai ngái thơm phức nữ nhân này đúng là tuyệt vời… Cô giáo đây là thèm khát đến mức nào mà dâm đãng thế này…”
Tiếp theo, hắn lại lôi ra đôi tất đen. Phần dưới tất có một mảng lớn khô cứng đặc quánh, đó chính là kiệt tác của tôi. Vương Bằng dí sát vào nhìn, lại hít hà, trên mặt lộ ra nụ cười nghiền ngẫm.
“Mùi này… không đúng rồi… một mùi tanh nồng đậm đặc của tinh trùng thối…” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đột nhiên sắc bén, “Nhà này cũng chẳng có đàn ông, vậy đống tinh này… chậc chậc, nhìn cô giáo chủ nhiệm lớp đứng đắn thế này mà chơi cũng đỉnh cao thật. Mà tinh trùng này rõ ràng không phải đêm qua, còn mới thế này… Vậy là ai bắn lên đây?”
Hắn tiện tay ném đôi tất chân vào giỏ đồ bẩn, chẳng buồn đi vệ sinh thật, đẩy cửa bước thẳng ra ngoài. Tôi giật mình thon thót, vội vàng lùi lại phòng mình, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Nhưng rõ ràng Vương Bằng chẳng có ý định bỏ qua bất kỳ manh mối nào. Nhân lúc mẹ vẫn còn bận rộn trong bếp, hắn lén lút, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng tôi.
Tôi ngồi trước máy tính, giả vờ đang chơi game, nhưng tim thì nhảy lên tận cổ họng.
“A, lớp trưởng đại nhân cũng đang ở nhà à.” Vương Bằng cười cười nhìn tôi, tiện tay đóng sập cửa lại. Ánh mắt hắn quét một vòng khắp phòng tôi, cuối cùng dừng lại trên màn hình máy tính. Lúc nãy tôi hoảng quá nên chỉ thu nhỏ cửa sổ trình duyệt chứ chưa đóng hẳn, trên thanh taskbar vẫn còn hiện rõ mấy tiêu đề chói chang: “Thục nữ mẹ”, “Tất chân chân đẹp”, “Xanh biếc mẫu văn”…
Vương Bằng bước tới, chẳng khách sáo gì đẩy tôi sang một bên, mở toang cửa sổ đó ra. Màn hình lập tức hiện lên hàng loạt hình ảnh cơ thể thành thục mũm mĩm dâm đãng, kèm theo những dòng chữ miêu tả tục tĩu khó coi. Hắn còn quay đầu liếc qua đầu giường tôi – mấy cuốn tạp chí người lớn chưa kịp cất đi, bìa toàn là kiểu phụ nữ đẫy đà, thịt béo quyến rũ, dâm tiện.
“Hắc hắc… thì ra là vậy.” Vương Bằng cười quái dị, tiếng cười nghe như một con ngựa giống chưa thỏa mãn dục vọng vừa phát hiện con mồi ngon, “Tôi đã bảo mà, tinh trùng trên đôi tất chân kia sao lại quen mắt thế. Liễu An, mày được lắm, cầm tất chân mẹ ruột mình để thủ dâm à? Còn bị nghiện mẹ xanh nữa chứ?”
Mặt tôi đỏ bừng như sắp nổ tung, muốn phản bác mà cổ họng nghẹn cứng không thốt nên lời. Cảm giác bí mật xấu hổ bị vạch trần hòa quyện cùng một thứ hưng phấn kỳ lạ, khiến cả người tôi run rẩy không ngừng.
“Đừng căng thẳng chứ, đều là đàn ông với nhau, tao hiểu mà.” Vương Bằng vỗ vai tôi một cái thật mạnh, lực tay to đến mức khiến tôi giật mình. Hắn ghé sát tai tôi, hơi thở nóng hổi mang theo mùi nội tiết tố giống đực nồng nặc, “Mày cũng thích nhìn mẹ mày bị đụ đúng không? Vậy thì… mình hợp tác một chút đi? Dù sao mày cũng chẳng dám thật sự động tay với mẹ mày, để tao giúp mày thực hiện nguyện vọng nhé? Biến mẹ mày thành một con heo mẹ ngu ngơ động dục, thế nào?”
Lời hắn nói, mang theo mùi giống đực nồng nặc ấy, như một nhát búa tạ giáng thẳng vào ngực tôi. Hô hấp tôi lập tức dồn dập, cảm giác bí ẩn, vi phạm đạo đức ấy lan tràn như cỏ dại. Tôi nhìn khuôn mặt còn non nớt nhưng toát lên vẻ tà khí của hắn, rồi nhìn xuống đũng quần đang căng phồng, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh cặp vú to mọng dâm đãng của mẹ bị hắn tùy ý sờ soạng, bóp nắn.
“Muốn… tao muốn nhìn.” Giọng tôi run rẩy, gần như bị ép ra từ cổ họng.
Vương Bằng hài lòng nhếch mép cười, nụ cười ấy lộ ra vẻ phá hoại đầy khoái trá, “Hắc hắc, thế là được rồi. Lớp trưởng đại nhân, mày cứ ngồi đó mà xem kịch hay đi. À đúng rồi, đưa tao xem đống ‘tàng hàng’ của mày với, tao phải nghiên cứu xem… ừm, cô giáo Tô nhà mày thích gì.”
Những buổi học kèm sau đó, không khí trở nên cực kỳ quái dị. Mẹ ngồi cạnh Vương Bằng, cầm sách giáo khoa giảng bài, mùi hương nữ thục ngai ngái nồng nàn liên tục chui vào mũi hắn. Vương Bằng diễn sâu lắm, bề ngoài cầm bút hí hoáy ghi chép trên giấy nháp, nhưng đôi mắt gian tà thì dán chặt vào ngực mẹ không rời.
“cô giáo Tô, em vẫn chưa hiểu lắm đề này, cô có thể ngồi sát vào giải thích cho em một chút được không ạ?” Vương Bằng chỉ vào một bài toán, cố ý nghiêng người sát về phía mẹ.
Mẹ chẳng nghĩ ngợi gì, cúi người xuống nhìn đề. Chỉ một cái cúi, cổ áo mẹ mở rộng, cặp vú trắng nõn no tròn lập tức lộ ra trước mắt Vương Bằng. Khe ngực sâu hun hút, mọng nước ấy như muốn hút hồn người ta vào trong.
“Em nhìn chỗ này, phải vẽ một đường phụ trợ…” Mẹ cầm bút chỉ dẫn, giọng mềm mại ngọt ngào.
“À… đường phụ trợ ạ…” Vương Bằng miệng thì đáp, tay thì không thành thật. Giả vờ với lấy cục tẩy, khuỷu tay hắn “vô tình” cọ qua cặp đùi mũm mĩm dày dặn của mẹ.
“Xì… —— ”
Cánh tay hắn cọ mạnh qua lớp tất đen mỏng mịn. Thân thể mẹ rõ ràng cứng đờ một cái, khuôn mặt quyến rũ cao ngạo lạnh lùng thoáng hiện vẻ không tự nhiên, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.
“Tập trung vào!” Mẹ khẽ quát, nhưng giọng chẳng có chút uy lực nào, ngược lại còn mang theo chút kiều mị phóng đãng.
Vương Bằng cười hắc hắc, không những không thu liễm mà còn càng lớn mật. Hắn duỗi thẳng chân, mũi giày lén lút dưới gầm bàn quấn lấy gót chân mẹ – đôi dép lê hồng phấn đang mang. Hắn khẽ hất một cái, chiếc dép tuột ra một nửa, để lộ gót chân mềm mại mẫn cảm của mẹ.
“Cô giáo ơi, đôi tất chân này chất lượng tốt thật đấy ạ, nhìn là biết trơn bóng mịn màng.” Vương Bằng hạ giọng, như đang nói chuyện nghiêm túc, “Em nghe nói bây giờ có mấy app chuyên cho thiếu phụ cô đơn dùng, nhiều dì dượng mặc tất chân kiểu này tự chụp lắm ạ.”

Mặt mẹ đỏ bừng đến mang tai, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện vẻ hoảng loạn, “em… em nói linh tinh gì đấy! Thiếu phụ cô đơn cái gì, app cái gì, làm bài cho nhanh!”
“Ai da cô giáo, em chỉ quan tâm cô thôi mà.” Vương Bằng giả vờ cầm bút xoay xoay, mắt thì dán chặt vào hai núm vú sưng đỏ đang đẩy lớp áo len lên thành hai điểm nhỏ nhô cao, “Cô xem cô kìa, một mình vừa dạy học vừa nuôi con cũng vất vả, bình thường… chắc chắn cũng có nhu cầu chứ ạ? Em nghe nói cái app ‘Mạch Yêu’ đang hot lắm, trên đó toàn mấy thằng con trai trẻ khỏe, to con, sống tốt, chuyên phục vụ mấy bà… ừm, phụ nữ thành thục quyến rũ, đẫy đà thịt béo kiểu như cô…”
“Vương Bằng! Im miệng ngay cho cô!” Mẹ cuối cùng không chịu nổi, bật dậy đứng phắt lên. Cặp vú to mọng dâm đãng lay động dữ dội theo động tác, phát ra tiếng “phốc nữu ~ phốc nữu ~❤️” của mông thịt va chạm. Cô chỉ tay ra cửa, ngực phập phồng kịch liệt,
“em cút ngay cho cô! Ngay bây giờ! Lập tức!”
Ngón tay mẹ run run chỉ ra cửa, khuôn mặt xinh đẹp ngày thường đoan trang nghiêm nghị giờ đỏ bừng vì giận, không phải thẹn thùng, mà là tức giận thực sự. Cặp núi thịt no nê dâm đãng ấy như muốn nổ tung, theo từng nhịp thở mạnh mà lắc lư dữ dội, đẩy lớp áo len rộng thùng thình biến dạng.
“cô tốt bụng cho em học bù, đầu óc em nhét toàn thứ gì? Phân với nước tiểu à? Còn cái gì Mạch Yêu, ước pháo, em coi cô là ai? Gái đứng đường hả?”
Vương Bằng bị tiếng quát bất ngờ làm rụt cổ lại, nhưng đôi mắt gian tà vẫn dán chặt vào hai núm vú đang run rẩy vì giận dữ của mẹ, khóe miệng vẫn treo nụ cười xấu xa khiến người ta chỉ muốn đấm cho một trận.
“Thôi thôi cô giáo bớt giận, đừng tức đến hỏng thân thể ạ. Em đi đây, em đi ngay bây giờ.”
Tiếng cửa đóng sầm “phanh” một cái, căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Mẹ như quả bóng xì hơi, ngồi phịch xuống sofa, hai tay ôm mặt, vai khẽ run run. Khoảnh khắc ấy, cô không còn là cô giáo chủ nhiệm lớp uy nghiêm cao cao tại thượng nữa, chỉ là một người phụ nữ bình thường bị học trò làm nhục mà chẳng biết trút giận vào đâu.
Sáng hôm sau đến trường, Vương Bằng lén lút như kẻ trộm kéo tôi vào góc khuất nhất nhà vệ sinh nam.
“Cầm lấy, đồ tốt đây.” Hắn lôi từ túi quần ra một lọ nhựa nhỏ trong suốt, bên trong chứa nửa bình chất lỏng không màu, “Tao mua ở tiệm đồ chơi người lớn, gọi là ‘nước Nghe lời’ gì đấy, chuyên dùng cho mấy bà thục nữ lãnh đạm rối loạn tình dục. Không màu không mùi, mày cứ nhỏ hai giọt vào nước uống hay canh của mẹ mày mỗi ngày, đảm bảo chưa đầy ba ngày là biến thành chó cái động dục thiếu cặc.”
Mấy ngày tiếp theo, tôi như một đặc vụ ẩn nấp trong chính nhà mình. Canh trứng rong biển buổi tối, sữa nóng trước khi ngủ, thậm chí cả cốc giữ nhiệt mẹ mang đi trường, tôi đều lén nhỏ vào vài giọt chất lỏng đó.
Dược hiệu đến nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.
Tối ngày thứ ba, mẹ ngồi trên sofa xem tivi – một bộ phim gia đình luân lý nhàm chán. Nhưng tôi nhận ra mẹ chẳng hề tập trung vào nội dung. Mẹ mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng, váy vén lên tận bẹn đùi, cặp chân mũm mĩm rắn chắc trắng mịn vô thức cọ xát vào nhau, phát ra tiếng “sa sa” rất khẽ. Mắt mẹ hơi mơ màng, hai má ửng hồng bất thường, như người say rượu.