Chương 1: Khởi Đầu – Phát Hiện Sở Thích Của Bạn Trai.
[MỞ ĐẦU SẼ VIẾT BẰNG GÓC NHÌN CỦA NỮ CHÍNH, NHỮNG CHƯƠNG SAU SẼ ĐỔI LẠI]
Tôi tên là Thúy Liễu, hiện đang là sinh viên năm hai khoa Quản trị Kinh doanh tại trường Đại học Kinh Tế Sài Gòn.
Nếu để tự nhận xét về bản thân, tôi không ngần ngại thừa nhận mình sở hữu một ngoại hình mà bất kỳ cô gái nào cũng phải ao ước. Tôi cao 1m69, dáng người mảnh mai nhưng lại sở hữu những đường cong “chết người” với số đo ba vòng chuẩn chỉ 86-58-91. Trong đám chị em cùng trang lứa, tôi tự thấy mình dậy thì cực kỳ thành công, mọi nét đẹp trên cơ thể đều phát triển một cách hoàn mỹ nhất. Cộng thêm việc tôi là người cực kỳ kỹ tính trong chuyện ăn uống và chịu khó chăm chút da dẻ từng chút một, nên ngay từ những ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường đại học, tôi đã nhanh chóng trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Chẳng mấy chốc, cái danh hiệu “Hoa khôi” của trường Đại học Kinh Tế Sài Gòn đã nghiễm nhiên thuộc về tôi, kèm theo đó là vô số ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ghen tị.
Bình thường ở trường, tôi rất ít khi mở miệng trò chuyện với người lạ. Mấy đứa con gái thì túm tụm xì xào sau lưng bảo tôi chảnh chọe, làm cao. Còn đám con trai, dù rất muốn tiếp cận nhưng lại bị cái vẻ ngoài lạnh băng của tôi dọa cho sợ, họ nghĩ tôi cao ngạo, khó gần như một đóa hoa hồng đầy gai. Nhưng thực ra, họ đâu biết rằng bản chất tôi vốn dĩ không thích bộc lộ cảm xúc ra ngoài mặt. Tôi ghét sự ồn ào và những mối quan hệ xã giao hời hợt, nên thà im lặng giữ hình tượng còn hơn là phải gượng cười lấy lòng người khác.
“Thúy Liễu! Em hết tiết chưa? Anh cũng vừa tan nè, mình cùng về nhé.”
Tiếng gọi quen thuộc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Người con trai đang hớt hải chạy về phía tôi dưới ánh nắng chiều tà là Quốc Bình. Anh ấy sở hữu vẻ ngoài thư sinh, điển trai với nụ cười hiền lành và ánh mắt lúc nào cũng dịu dàng như nước. Ở trường, Quốc Bình không chỉ học giỏi mà còn là một cán bộ lớp gương mẫu, tiếng tăm trong đám bạn học và thầy cô đều cực kỳ tốt. Và quan trọng hơn cả, anh ấy chính là bạn trai của tôi.
Tôi và Quốc Bình quen nhau ngay từ học kỳ đầu tiên của năm nhất, tính đến nay cũng đã gắn bó được gần một năm rồi. Gia cảnh nhà anh ấy rất có điều kiện, nhưng bản tính Quốc Bình lại trái ngược hẳn với mấy gã công tử bột ăn chơi trác táng. Anh thật thà, an phận và rất… lành. Tuy đôi lúc tôi thấy anh ấy hơi hiền quá mức, thậm chí có phần nhút nhát và thiếu quyết đoán, nhưng chính sự chân thành mộc mạc ấy đã len lỏi vào trái tim tôi, làm tôi rung động. Có lẽ, một người con gái quá sắc sảo như tôi lại chỉ thích hợp với kiểu đàn ông hiền lành, dễ nắm bắt như vậy.

Mức độ si mê của Quốc Bình dành cho tôi lớn đến mức, ngay từ lúc mới yêu nhau được vài tháng, anh ấy thậm chí còn nằng nặc đưa cả thẻ ngân hàng cho tôi giữ, mật khẩu cũng đổi thành ngày sinh của tôi. Ban đầu tôi thấy việc này hơi quá đà và không cần thiết, nhưng nhìn cái vẻ mặt kiên quyết muốn chứng minh tình yêu của anh ấy, tôi đành tặc lưỡi cầm hộ cho anh vui lòng.
Hiện tại, để thuận tiện cho việc học hành và cũng để tiết kiệm thời gian đi lại, chúng tôi đã thuê một căn chung cư mini khá tiện nghi nằm ngay sát trường để sống thử. Từ đó, hai đứa dính lấy nhau như sam, đi học cùng đi, về nhà cùng về. Từ trường về nhà chỉ khoảng một cây số, con đường này đã in dấu chân của chúng tôi suốt cả năm qua.
Mang tiếng là người yêu, lại đang sống chung dưới một mái nhà, nhưng đời sống tình cảm của chúng tôi lại khá… trong sáng. Bản tính tôi vốn lạnh nhạt với chuyện xác thịt, tôi không tìm thấy quá nhiều hứng thú trong những cử chỉ thân mật thái quá. Thế nên, dù ở chung, nhưng tôi rất ít khi gần gũi với Quốc Bình. Cùng lắm khi ra đường hẹn hò thì nắm tay, thỉnh thoảng lắm mới có một nụ hôn má phớt qua, chứ đừng nói đến chuyện chăn gối mặn nồng.
Cũng may là Quốc Bình yêu tôi say đắm nên anh ấy tôn trọng mọi quyết định của tôi một cách tuyệt đối, không bao giờ dám đòi hỏi quá trớn hay ép buộc tôi làm điều mình không thích. Có lẽ kiểu tình yêu trong sáng nhẹ nhàng và có phần hơi xa cách này lại tốt cho cả hai, ít nhất là tôi cảm thấy thoải mái với sự cân bằng hiện tại.
“Thúy Liễu này, cái đó…”
“Sao thế? Có chuyện gì à anh?”
Hai đứa đang đi bộ song song trên vỉa hè lát gạch, tận hưởng làn gió chiều mát mẻ thì Quốc Bình bỗng nhiên khựng lại một nhịp. Anh ấy ấp úng, giọng nói ngập ngừng không thoát ra hết câu. Tôi quay sang nhìn, thấy mặt mày anh nhăn nhó, đôi lông mày chau lại, kiểu như đang chất chứa một tâm sự gì đó khó nói lắm, vừa muốn buột miệng lại vừa muốn nuốt vào trong.
“Anh… à không, không có gì đâu. Thôi, mình đi nhanh về thôi kẻo muộn.”
“…”
Thấy cái điệu bộ “muốn nói lại thôi” đầy mâu thuẫn của anh ấy, tôi cũng chẳng buồn gặng hỏi thêm. Tính tôi là thế, ai muốn nói thì sẽ nói, không thì thôi. Hai đứa cứ thế im lặng đi một mạch về nhà, bầu không khí bỗng dưng trở nên gượng gạo lạ thường.
Vừa về đến nơi, thay giày xong là Quốc Bình lao ngay vào bàn học, cắm đầu vào đống tài liệu dày cộp, mặc kệ mọi thứ xung quanh. Tôi thay đồ rồi vào bếp lo cơm tối như thường lệ. Tiếng dao thớt lạch cạch vang lên trong căn bếp nhỏ, nhưng tâm trí tôi lại để ở ngoài phòng khách. Nhìn cái bóng lưng cứng đờ và khuôn mặt bí xị của anh ấy qua khe cửa, tôi bỗng thấy dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. Hay là tôi vô tâm quá nhỉ? Hay anh ấy gặp chuyện gì ở lớp mà không dám kể?
Đến lúc tôi dọn mâm cơm nóng hổi ra bàn, Quốc Bình mới chịu rời mắt khỏi màn hình máy tính. Anh ấy cố tỏ ra tươi tỉnh như thường ngày, vừa và cơm vừa cười nói huyên thuyên về chuyện bài vở, chuyện xã giao vặt vãnh hôm nay. Nhưng là người ở bên cạnh anh đủ lâu, tôi thừa sức nhận ra nụ cười ấy gượng gạo vô cùng, ánh mắt anh cứ lảng tránh, không dám dừng lại trên khuôn mặt tôi quá ba giây.
Tôi đặt đôi đũa xuống, nhìn chằm chằm vào anh, hỏi thẳng: “Này anh, hôm nay anh rốt cuộc là bị sao thế? Nhìn cứ lạ lạ, không giống mọi ngày chút nào…”
Quốc Bình giật mình, suýt nữa thì làm rơi miếng thịt đang gắp. Anh ậm ừ: “Anh… anh có sao đâu. Chắc… ừm, tại bài tập lớn môn chuyên ngành khó quá thôi, làm mãi không ra nên hơi stress ấy mà…”
“Thật không đấy…” Tôi nheo mắt nghi ngờ.
Mặt anh ấy cúi gầm xuống bát cơm, và lùa cơm thật nhanh để che giấu sự bối rối. Anh ấy nói dối dở tệ. Bình thường có chuyện vui buồn gì, dù nhỏ nhặt nhất như con kiến bò qua đường anh cũng kể tôi nghe, hôm nay lại giấu giếm úp mở thế này làm tôi càng tò mò tợn. Một bài tập khó không thể làm Quốc Bình – một sinh viên xuất sắc – mất bình tĩnh đến mức độ này được.
“Thôi không nói thì thôi. Em ăn xong rồi, để em đi rửa bát.” Tôi đứng dậy, giọng hơi dỗi.
“Không cần đâu, để đấy! Hôm nay để anh rửa cho, em cứ vào làm bài tập hay nghỉ ngơi trước đi.”
Quốc Bình vội vàng tranh lấy bát đũa, xua tôi vào phòng. Ăn uống qua loa xong, rửa bát dọn dẹp cũng nhanh như một cơn gió, sau đó anh chui tọt vào phòng ngủ và đóng cửa cái “rầm”.
Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn cánh cửa gỗ đóng kín mà trong lòng cứ lăn tăn không yên. Linh cảm của phụ nữ mách bảo tôi rằng có chuyện gì đó không ổn. Anh ấy học giỏi như thế, mấy cái bài tập vớ vẩn sao có thể làm khó anh ấy đến mức mặt mày tái mét được? Hay là anh ấy giấu tôi chuyện tiền nong? Hay là… có người khác?
Nghĩ đi nghĩ lại, hàng vạn câu hỏi cứ xoay mòng mòng trong đầu. Không thể để cái sự tò mò này hành hạ mình cả đêm được. Tôi hít một hơi sâu, quyết định đứng dậy tiến về phía phòng ngủ để hỏi cho ra lẽ. Hôm nay mà không nói rõ ràng, tôi quyết không để yên.
Tôi rón rén bước đến trước cửa phòng ngủ, bàn tay vừa định giơ lên gõ cửa thì bất chợt khựng lại. Bên trong vọng ra những âm thanh lạ lùng, nghe như tiếng thở dốc nặng nề, dồn dập, xen lẫn tiếng sột soạt của quần áo ma sát.
“Hộc… hộc… ưm… hộc…”
Tiếng thở ấy nghe ồm ồm, nghèn nghẹn như đang cố kìm nén điều gì đó. Rõ ràng không phải là âm thanh của người đang giải bài tập toán cao cấp hay vật lộn với đồ án chuyên ngành. Một linh cảm chẳng lành – hoặc có thể là sự tò mò của con gái – thôi thúc tôi nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. May thay, cửa không khóa chốt, tôi hé ra một khe nhỏ đủ để một con mắt nhìn vào.
Cảnh tượng bên trong khiến tôi đứng hình mất vài giây.
Dưới ánh sáng xanh lét hắt ra từ màn hình máy tính, Quốc Bình đang ngồi đó, lưng hơi khom xuống, cả người căng cứng. Mắt anh dán chặt vào những hình ảnh chuyển động trên màn hình, một tay thò vào trong chiếc quần đùi rộng thùng thình, tay kia đang chuyển động lên xuống với tốc độ liên tục và gấp gáp. Khuôn mặt anh nhăn nhúm, nghiến răng nghiến lợi, mồ hôi lấm tấm trên trán, trông vừa khổ sở lại vừa đê mê.
Dù tôi chưa từng làm “chuyện ấy” bao giờ, kiến thức giới tính cũng chỉ dừng lại ở sách vở, nhưng tôi thừa biết hành động đó là gì. Anh ấy đang tự xử. Nhìn cái cách anh ấy gồng mình lên để giải tỏa cơn bức bối, tôi bỗng thấy xấu hổ thay cho anh, vội vàng khép cửa lại thật khẽ, rón rén quay trở ra phòng khách, tim đập thình thịch.
Ngồi thụp xuống ghế sô pha, tôi thở hắt ra. Hóa ra đây là lý do anh ấy buồn bực, cáu kỉnh lạ thường cả ngày hôm nay sao? Chỉ vì… “nứng” thôi ư?
Tôi lắc đầu cười khổ, nhưng rồi ngẫm lại cũng thấy thương hại. Mang tiếng là có bạn gái hoa khôi, lại sống chung một nhà, “mỡ treo miệng mèo” mà tôi cứ cấm vận anh ấy suốt ngày này qua tháng nọ. Chúng tôi thiếu thốn những tương tác da thịt nồng cháy, quanh đi quẩn lại chỉ có nắm tay với ôm eo hờ hững. Quốc Bình cũng là đàn ông con trai sức dài vai rộng, đang tuổi bẻ gãy sừng trâu, nhu cầu sinh lý cao là chuyện hết sức bình thường. Mấy gã con trai trong trường chỉ cần nhìn thấy tôi đi lướt qua thôi đã thèm rỏ dãi, mắt sáng như đèn pha ô tô, thì Quốc Bình – người nằm ngay cạnh tôi mỗi tối – chắc phải chịu đựng ấm ức lắm.
“Thôi thì…” Tôi tự nhủ, “Thay vì để người yêu mình phải lén lút khổ sở tự sướng trong phòng tối như thế, chi bằng mình làm tròn trách nhiệm của một người bạn gái tâm lý, giúp anh ấy giải quyết một chút.”
Tuy nhiên, nhìn đồng hồ cũng đã muộn, lại vừa bắt gặp cảnh tế nhị kia, nếu bây giờ xông vào nói huỵch toẹt ra thì chắc anh ấy sẽ xấu hổ đến mức độn thổ mất. Chuyện này cần sự tinh tế, để mai tính vậy.
Nghĩ thông suốt, tôi trở về phòng mình, lôi sách vở ra làm bài tập cho xong rồi bắt đầu lên kế hoạch cho “sự kiện” ngày mai. Tôi mở điện thoại, lén lút tra cứu từ khóa “cấu tạo bộ phận sinh dục nam”, rồi lại tìm hiểu “cách dùng tay giúp bạn trai lên đỉnh”. Tính tôi là vậy, làm cái gì cũng phải có cơ sở khoa học, phải nghiêm túc tìm hiểu, dù chuyện này… ừ thì thú thật là rất xấu hổ, mặt tôi nóng ran lên mỗi khi đọc mấy dòng hướng dẫn trần trụi. Nhưng vì người yêu mà, đó là nhu cầu chính đáng, tôi không thể ích kỷ mãi được.

Cơ mà lý thuyết là một chuyện, thực hành lại là chuyện khác. Tôi muốn tìm mấy cái phim người lớn để xem người ta làm thế nào cho trực quan, nhưng loay hoay mãi trên mấy trang web lậu toàn virus, tìm không ra cái nào ra hồn. Muộn quá rồi, mắt díp cả lại, tôi đành tắt máy đi ngủ, tự nhủ: “Tới đâu hay tới đó, chắc cũng như cầm cái chày giã cua thôi mà.”
Sáng hôm sau, tôi vẫn giữ phong cách ăn mặc như mọi khi: áo phông trắng đơn giản, quần jeans, đội mũ lưỡi trai và đi đôi giày thể thao. Trông tôi giản dị nhưng vẫn không giấu được vẻ đepj rạng ngời. Tôi cùng Quốc Bình đi học như chưa từng có chuyện gì xảy ra tối qua. Trong đầu tôi đã ngầm định tối nay sẽ dành cho anh ấy một “bất ngờ” lớn.
Lịch học hôm nay khá nhàn, buổi sáng chỉ có mỗi hai tiết thể dục. Thầy giáo cho cả lớp khởi động qua loa vài vòng sân rồi thả tự do cho sinh viên tự tập luyện. Quốc Bình vốn mê thể thao nên tót ngay ra sân bóng rổ cùng đám bạn, mồ hôi nhễ nhại nhưng trông rất hăng say. Còn tôi, vốn thuộc hệ “lười vận động”, chỉ thích tìm một góc yên tĩnh. Tôi chọn cái ghế đá dưới tán cây bàng rợp bóng mát, lôi quyển tiểu thuyết ra đọc, mặc kệ tiếng hò reo ầm ĩ ngoài sân.
Quốc Bình thi thoảng chạy qua cứ giục tôi ra tập tành cho khỏe người, nhưng tôi chỉ cười trừ lắc đầu. Nắng nôi thế này, chạy nhảy chỉ tổ hỏng hết da.
“Thúy Liễu! Lại đây!”
Đang thiu thiu đọc sách thì tiếng Quốc Bình vẫy gọi từ xa làm tôi giật mình. Anh ra hiệu bảo tôi mang chai nước tới, chắc là đá bóng xong khát khô cổ họng rồi. Tôi gấp sách lại, cầm chai nước khoáng đứng dậy, định băng qua đường chạy để đến chỗ anh.
Mắt tôi đang nhìn về phía Quốc Bình nên không để ý từ phía sau lưng, một bóng đen to lớn lù lù lao tới với tốc độ của một chiếc xe lu mất phanh.
“Á á á?!”
“Ối đệch…!”
Chưa kịp định thần chuyện gì đang xảy ra, tôi đã cảm nhận một cú va chạm mạnh như trời giáng từ phía sau lưng. Cả người tôi mất đà, loạng choạng vài bước rồi ngã sấp mặt xuống nền bê tông. Đầu gối và khủy tay truyền đến cơn đau điếng người.
Tôi nhăn nhó quay lại nhìn thủ phạm. Hóa ra là thằng Chí Vỹ cùng lớp.
Nhắc đến Chí Vỹ là nhắc đến nỗi ám ảnh của cả đám con gái lớp tôi. Thằng này đích thị là thành phần cá biệt và kém cỏi nhất lớp. Người nó béo trục béo tròn, núng nính mỡ, chạy một bước là rung rinh cả người. Đã thế chân tay nó lại ngắn tũn, khuôn mặt lúc nào cũng bóng nhẫy mồ hôi dầu, đôi mắt híp tịt mang cái vẻ dâm dê đê tiện không lẫn vào đâu được. Tôi không phải là người thích trông mặt mà bắt hình dong, nhưng thằng này hội tụ đủ combo: vừa học dốt, vừa ở bẩn, lại vừa có tính dê cụ. Gái xinh trong trường đứa nào lọt vào mắt nó cũng bị nó tia từ đầu đến chân như máy quét, tôi là hoa khôi tất nhiên không thoát khỏi tầm ngắm. Cũng may tôi hay mặc đồ kín đáo, lại lạnh lùng nên nó chỉ dám đứng xa nhìn trộm nuốt nước miếng.
Hôm nay nghe nói nó lười tập nên bị thầy phạt chạy 3 vòng sân. Cái thân xác ục ịch hơn cả tạ thịt ấy chạy được một đoạn là thở như chó thè lưỡi, hoa mắt chóng mặt thế nào mà mất phương hướng đâm sầm vào người tôi.
“Á! Xin… xin lỗi, tớ… tớ không cố ý đâu…”
Thằng Chí Vỹ lồm cồm bò dậy, mồm miệng lắp bắp xin lỗi. Nhưng ngay khi nó nhìn thấy người nó vừa tông phải là tôi – Thúy Liễu hoa khôi nổi tiếng kiêu kì – thì đôi mắt híp tịt của nó bỗng sáng rực lên như bắt được vàng.
Nó vội vàng lao tới, đưa đôi bàn tay múp míp đầy mồ hôi ra đỡ tôi dậy. Miệng thì nói: “Để tớ đỡ cậu, có đau không?”, nhưng hành động của nó lại hoàn toàn trái ngược. Tôi cảm nhận rõ mồn một bàn tay nần nẫn thịt, nhớp nháp mồ hôi của nó đang tranh thủ sờ nắn lung tung trên cơ thể tôi. Từ eo, nó trượt tay lên bóp mạnh vào bầu ngực tôi một cái, rồi lại giả vờ trượt xuống sờ soạng cả mông tôi.
Cảm giác ghê tởm chạy dọc sống lưng khiến tôi rùng mình.
“Cậu…! Buông ra ngay!”
Tôi vùng vằng đứng dậy, hất mạnh tay nó ra khỏi người mình như hất một con đỉa đói.
“Thúy Liễu! Em có sao không?”
Đúng lúc đó, Quốc Bình từ xa hốt hoảng chạy tới. Thằng Chí Vỹ thấy “chính chủ” xuất hiện, lại thấy thái độ gay gắt của tôi nên biết bị lộ tẩy, vội vàng cắp đít chạy biến, cái dáng ục ịch lắc lư trông đến là ghét.
Quốc Bình chạy đến nơi, lo lắng xoay người tôi xem xét. Tôi vừa phủi bụi trên quần áo, vừa nhăn mặt vì đau, trong lòng thầm nguyền rủa tên béo dê xồm kia. Không biết Quốc Bình có nhìn thấy cảnh thằng Chí Vỹ sàm sỡ tôi lúc nãy không, nhưng khi tôi ngẩng lên định than thở, ánh mắt tôi vô tình liếc xuống phần dưới của anh.
Tôi ngớ người.
Ở đũng quần thể thao mỏng của Quốc Bình, chỗ đó đang cộm lên một cục to tướng, dựng đứng sừng sững.
Tôi chớp mắt vài cái, đầu óc bỗng nhiên nhảy số lung tung. Chẳng lẽ… con trai vận động mạnh xong, máu dồn xuống chân thì cũng dồn luôn vào chỗ đó à? Hay là anh ấy thấy tôi bị ngã, lo lắng quá nên sinh lý phản ứng ngược?
Thấy tôi nhìn chằm chằm vào “chỗ hiểm”, Quốc Bình có vẻ chột dạ, vội lấy vạt áo che che, mặt đỏ bừng. Tôi cũng chẳng muốn làm anh ngại giữa sân trường đông người nên không hỏi, uống ngụm nước cho hạ hỏa rồi thôi. Đến tận lúc tan học, tôi cũng không thấy mặt thằng Chí Vỹ đâu nữa, chắc nó sợ bị Quốc Bình “xử đẹp” nên trốn biệt tăm. Kệ thây nó, tôi còn việc quan trọng hơn cần làm tối nay.
Tối hôm đó, tôi ghé qua chợ mua ít thịt bò, hải sản về tẩm bổ, quyết tâm nấu một bữa ra trò. Khi mâm cơm thịnh soạn được dọn ra, Quốc Bình mắt tròn mắt dẹt, ngạc nhiên không ngớt.
“Thúy Liễu? Hôm nay ngày gì mà em nấu nhiều món ngon thế? Lại còn toàn đồ bổ dương thế này?”
Tôi cười bí hiểm, gắp cho anh miếng thịt bò xào: “Cũng coi là ngày đặc biệt đấy. Anh cứ ăn đi, ăn nhiều vào cho có sức. Ăn xong em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”
Quốc Bình gật gù ngơ ngác, nhưng được ăn ngon nên cũng cắm cúi ăn lấy ăn để.

Cơm nước xong xuôi, tôi dọn dẹp nhanh gọn rồi kéo Quốc Bình ra ngồi trên ghế sô pha. Không gian trong phòng trọ im ắng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều. Tôi ngồi sát lại gần anh, có thể ngửi thấy mùi sữa tắm nam tính thoang thoảng.
Tôi hít một hơi sâu lấy can đảm, quyết định đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo tam quốc nữa: “Bình này, em hỏi thật nhé. Dạo này… anh hay tự ‘sóc lọ’ một mình đúng không?”
“Hả? Cái… cái gì cơ?”
Câu hỏi quá sức trực diện làm Quốc Bình sặc nước bọt. Anh ho sù sụ, mặt đỏ lựng lên như gấc chín, lúng túng như gà mắc tóc: “Em… em nói linh tinh cái gì thế? Anh… anh làm gì có…”
“Anh đừng chối nữa. Tối qua em thấy hết rồi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết. “Em thấy anh trong phòng, rất khổ sở.”
Quốc Bình cứng họng, cúi gằm mặt xuống, hai tay xoắn vào nhau vì xấu hổ. Trông cái vẻ tội nghiệp của anh làm tôi vừa thương vừa buồn cười.
“Em xin lỗi vì thời gian qua đã lơ là nhu cầu của anh. Em biết anh là con trai, có những ham muốn là chuyện bình thường.”
Nói rồi, tôi không đợi anh phản ứng, chủ động đưa bàn tay thon dài của mình đặt thẳng lên đũng quần anh. Qua lớp vải kaki thô cứng, tôi có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập và sự phản ứng ngay lập tức của “cậu bé” bên dưới.
“Thúy Liễu… em…” Giọng Quốc Bình run rẩy, nửa muốn đẩy ra, nửa lại muốn giữ lại.
“Suỵt, để im nào.”
Tôi ghé sát tai anh thì thầm, tay kia bắt đầu lần tìm khóa quần và kéo xuống một cách dứt khoát.
“Khoan đã…! Thúy Liễu! Đừng… ngại lắm…”
Quốc Bình yếu ớt phản kháng, hai tay anh nắm chặt lấy gấu áo tôi như muốn ngăn lại, nhưng ánh mắt lại dao động kịch liệt giữa sự xấu hổ và ham muốn.
“Không cần nói nữa. Trước giờ em vô tâm quá, cứ mải mê học hành với giữ gìn hình tượng mà không để ý đến nhu cầu sinh lý của anh. Chúng ta yêu nhau lâu thế rồi, chuyện này là bình thường mà. Hôm nay, để em giúp anh giải tỏa nhé.”
Tôi gạt tay anh ra, dứt khoát kéo lớp vải quần lót sang một bên để giải phóng cho “cậu nhỏ” đang bị giam cầm. Thú thật, ngay giây phút nhìn thấy thứ đó lộ diện dưới ánh đèn phòng khách, tôi đã hơi sững sờ, thậm chí là hụt hẫng một nhịp.
Trái ngược hoàn toàn với vóc dáng cao to, thư sinh 1m78 của Quốc Bình, “thằng nhỏ” của anh ấy lại… khiêm tốn đến mức đáng thương. So với mấy cái ảnh minh họa hùng dũng hay những mô tả trong tiểu thuyết ngôn tình mà tôi từng đọc lén, thì đây đúng là một trời một vực. Nó bé tin hin, trắng ởn và ngắn cũn cỡn, tôi ước lượng bằng mắt thường chắc chỉ dài tầm 8cm là cùng, chu vi cũng chẳng đáng kể. Bàn tay thon dài của tôi vừa cầm vào là đã che lấp gần hết, chẳng còn thấy đâu nữa.
“Á, xin lỗi… anh hơi… bé…” Quốc Bình đỏ mặt tía tai, co rúm người lại, giọng lí nhí như muỗi kêu.
Thấy anh tự ti, tôi vội vàng xua tan suy nghĩ so sánh trong đầu, mỉm cười trấn an: “Không… không sao đâu anh, kích thước không quan trọng, quan trọng là kỹ năng mà. Em sẽ làm anh sướng.”
Tôi tự an ủi bản thân, cố gắng bỏ qua sự thất vọng nho nhỏ về mặt thị giác. Dù sao đây cũng là lòng tự trọng của đàn ông, tôi mà chê bai thì anh ấy trầm cảm mất. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cây xúc xích nhỏ xíu đó, cảm nhận được nó đang giật nhẹ trong lòng bàn tay mình. Hít một hơi sâu nhớ lại mớ kiến thức “lý thuyết suông” đọc được trên mạng tối qua, tôi bắt đầu di chuyển tay, sục lên sục xuống một cách nhịp nhàng.
“Á á ~ hộc ~ ưm…!”
Quốc Bình ngửa cổ ra sau ghế sô pha, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghe rất lạ tai. Trông anh có vẻ phê pha lắm, mắt nhắm nghiền, hơi thở dồn dập. Có vẻ tay nghề “lần đầu làm chuyện ấy” của tôi cũng không đến nỗi tệ. Thấy anh hưởng thụ như vậy, sự tự tin trong tôi dâng lên. Tôi bắt đầu tăng tốc độ, dùng thêm chút lực ở đầu ngón tay cái miết nhẹ vào phần đầu khấc, khiến anh giật nảy mình rên rỉ ầm ĩ.
“Á hộc ~~ từ từ Thúy Liễu! Nhanh quá… Đừng mạnh quá… anh chịu không nổi…”
“Đừng lo, em biết chừng mực mà… Anh cứ thả lỏng đi.”
Tôi vừa tuốt cặc cho anh, người tôi cũng bắt đầu nóng ran lên. Không khí trong phòng trở nên ám muội, hai má tôi đỏ bừng vì ngượng và vì hưng phấn lây. Nhìn khuôn mặt đang đắm chìm trong khoái cảm của Quốc Bình, tôi bỗng nảy sinh một ý định táo bạo. Tôi muốn đánh dấu cột mốc này bằng một nụ hôn nồng cháy, kết hợp cả xúc giác lẫn vị giác.
Tôi rướn người lên, ghé sát mặt anh: “Bình…… chúng ta hôn nhé…”
“Á….! Không được! Anh không chịu nổi nữa! Anh ra mất! Raaaa!”
Tôi vừa mới nâng cằm anh ấy lên, đôi môi mềm mại của tôi còn chưa kịp chạm vào môi anh thì Quốc Bình đột nhiên hét lên thất thanh. Cả người anh giật bắn lên như bị điện giật, sống lưng cong lại.
“Ơ! Cái gì… chẳng lẽ đã….”
Tôi cúi xuống nhìn thì ôi thôi, cảnh tượng trước mắt làm tôi chết lặng. Con cặc nhỏ bé trong tay tôi đã bắt đầu co giật và phun trào rồi. Tôi còn chưa kịp phản ứng để buông tay hay lấy giấy, thì đầu khấc đã trớ sạch một đống chất lỏng màu trắng đục ra ngoài.
Nhưng điều đáng nói là… nó loãng toẹt. Dòng tinh dịch bắn ra yếu ớt, chảy tràn ra tay tôi và nhỏ tong tong xuống sàn nhà, dính dấp và nhớp nháp.
Tôi đơ người tập hai. Rõ ràng tôi mới sóc cho anh ấy được chừng… một phút? Không, có khi còn chưa đến một phút ấy chứ! Sao đã bắn rồi? Mọi thứ diễn ra nhanh như một cái chớp mắt, cụt lủn và lãng xẹt. Con cặc trong tay tôi sau khi “xả lũ” xong thì lập tức mềm oặt ra như sợi bún thiu, nằm im lìm bất động.
“Ô hộc… hộc… Cảm ơn em Thúy Liễu… anh… anh sướng lắm.” Quốc Bình thở hắt ra, giọng vẫn còn run rẩy vì khoái cảm dư âm.
“Nhưng mà… ơ… sao nhanh thế?” Tôi buột miệng, không giấu được sự ngỡ ngàng.
Rõ ràng hôm qua tôi rình thấy anh ấy tự xử trong phòng, tiếng thở dốc kéo dài cũng phải được 3-4 phút cơ mà? Sao hôm nay vào tay tôi lại “chưa đi đến chợ đã hết tiền” thế này? Hay tại tôi làm mạnh tay quá khiến anh bị kích thích quá độ? Tôi nhẹ nhàng vuốt ve “con chim” đang xìu xuống, cố gắng kích thích lại xem sao, nhưng vô vọng, nó hoàn toàn không thể ngóc đầu lên nổi nữa rồi.
Quốc Bình nhìn xuống tay tôi đầy tinh dịch, rồi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi, khuôn mặt anh chuyển từ đỏ sang tái mét vì xấu hổ. Anh vội vàng kéo quần lên che đi sự thất bại thảm hại của mình.
“Thúy Liễu… xin lỗi em… là tại anh… anh yếu quá. Anh làm em mất hứng rồi.”
“Ư… không sao đâu mà…”
Tôi định an ủi, nhưng quả thật tình huống này khó xử vô cùng. Tính giúp anh ấy giải tỏa cho hưng phấn, ai ngờ giờ trông anh ấy còn trầm cảm, tự ti hơn cả lúc chưa làm.
“Thúy Liễu, thật sự cảm ơn em nhiều lắm, anh… anh về phòng trước đây. Mai anh sẽ bù đắp cho em sau…”
Nói rồi, Quốc Bình ôm lấy đũng quần, chạy trốn về phòng và đóng cửa lại cái rầm như bị ma đuổi. Để lại tôi ngồi thẫn thờ trên ghế sô pha, nhìn vệt tinh dịch lỏng như nước lã đang khô dần trên tay mà không nói nên lời.
Có khi nào… Quốc Bình bị yếu sinh lý thật không? Hay là xuất tinh sớm?
Tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh rửa tay, rồi về phòng bật máy tính lên tra cứu điên cuồng. “Thời gian quan hệ trung bình”, “tinh trùng loãng có sao không”, “xuất tinh dưới 1 phút là bệnh gì”… Hàng loạt tab hiện ra khiến tôi hoa cả mắt.
Nếu anh ấy bị bệnh thật thì tôi sẽ cùng anh ấy chữa trị, tốn bao nhiêu tiền cũng được, tôi không phải đứa con gái ham vật chất hay bỏ rơi người yêu lúc khó khăn. Tôi tự trấn an mình bằng mấy câu triết lý sáo rỗng ấy, nhưng sâu thẳm trong lòng, nỗi bất an cứ cuộn trào. Rõ ràng định tiến tới bước nữa để hâm nóng tình cảm, mà lại kết thúc lãng xẹt thế này. Nhỡ sau này lấy nhau về, chuyện chăn gối lạnh lẽo, anh ấy không làm ăn được gì thì đời tôi coi như héo hon à?
Sau một hồi tra nát cả Google, tôi tổng hợp được vài thông tin: Kích thước thì khó cải thiện, nhưng thời gian thì có thể luyện tập. Còn vụ tinh trùng loãng và nhanh ra, khả năng cao là do dạo này anh ấy quay tay nhiều quá, tần suất dày đặc khiến cơ thể không kịp sản xuất, thận yếu nên không kìm được.
“Được rồi, phải cai nghiện cho anh ấy!” Tôi đập bàn quyết định.
Sáng hôm sau, tôi nghiêm mặt giao kèo với Quốc Bình một “thiết quân luật”: Trong vòng hai tuần tới, cấm tiệt chuyện thủ dâm. Anh phải ăn uống tẩm bổ, tập thể dục và tuyệt đối không được đụng vào “thằng nhỏ” trừ khi đi vệ sinh. Tôi hứa hẹn: “Nếu anh nhịn được 2 tuần để hồi phục công lực, em sẽ mặc đồ gợi cảm để thưởng cho anh một bữa ra trò. Lúc đó em sẽ cho anh làm thật, không dùng tay nữa.”
Nghe đến phần thưởng, mắt Quốc Bình sáng rực lên, gật đầu lia lịa thề thốt.