Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Chương 10: Bị Nhét Trứng Run Vào Quần Lót

Cả hai nhìn nhau, cùng bật cười rồi tiếp tục thưởng thức bữa tối. Ăn xong, họ khoác tay nhau tản bộ về nhà. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Thúy Liễu quay sang nhìn Quốc Bình, chợt nhớ đến một điều gì đó. Cô buông tay anh ra, rồi dùng cả hai tay ôm chặt lấy cánh tay anh, để bầu ngực mềm mại của mình cọ sát vào đó, cả người dựa hẳn vào anh đầy nũng nịu.
“Thúy Liễu?” Quốc Bình ngạc nhiên nhìn cô.
“Em nghe nói, đàn ông rất thích kiểu này.” Cô thỏ thẻ, ánh mắt lúng liếng.
Khuôn mặt Quốc Bình lập tức đỏ bừng, anh im lặng không nói gì, nhưng cánh tay thì siết chặt lấy cô hơn. Cứ thế, họ dìu nhau về đến nhà trong bầu không khí ngọt ngào xen lẫn chút ngượng ngùng.
Trước khi đi ngủ, Thúy Liễu cẩn thận tháo sợi dây chuyền ngọc trai ra, cất kỹ vào hộp nhung. Cô thở dài thườn thượt. Ngày mai chắc chắn lại là một ngày dài dằng dặc với những trò quấy rối bệnh hoạn của Chí Vỹ. Đeo dây chuyền quý giá này đi học, nhỡ đâu bị hắn giật đứt hay làm bẩn thì tiếc lắm.
Cô lên giường nằm, chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị, chuẩn bị tinh thần cho “cuộc chiến” ngày mai.
Sáng hôm sau, Thúy Liễu dậy sớm chuẩn bị. Nhớ lời Chí Vỹ dặn là không được mặc tất lưới, cô chọn một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, thiết kế đơn giản nhưng ôm sát, tôn lên những đường cong cơ thể. Dưới chân là đôi giày cao gót màu trắng mũi nhọn, tạo nên một tổng thể thanh thuần, sạch sẽ như thiên thần.
Cô cùng Quốc Bình đến trường như mọi khi. Vừa bước vào cửa lớp, định tìm chỗ ngồi xuống thì cô thấy Chí Vỹ đang đứng ở cửa sau vẫy tay ra hiệu. Hắn nhếch mép cười đểu cáng, ánh mắt hau háu nhìn cô.
Thúy Liễu thở dài ngao ngán, đặt túi xách xuống ghế cạnh Quốc Bình rồi miễn cưỡng đi về phía cửa sau.





“Có chuyện gì thế?”
“Hừm ~ Hôm nay con lẳng lơ này mặc đồ trắng nhìn ngây thơ vãi lồn. Trông ngon thế này thì phải để bố mày kiểm tra hàng họ chút đã.”
Vừa dứt lời, bàn tay thô bỉ của Chí Vỹ bất ngờ luồn xuống dưới váy cô, bóp mạnh vào mông và đùi non.
“Này! Cậu làm cái gì thế!”
Thúy Liễu giật mình, hoảng hốt nhìn quanh. May mà góc này khuất, sinh viên khác đang ồn ào nói chuyện nên chưa ai để ý. Cô vội vàng đẩy tay hắn ra.
“Sắp vào lớp rồi, cậu muốn làm gì thì để hết giờ đi.”
Chí Vỹ cười khẩy, rút tay lại nhưng không buông tha. Hắn lôi từ trong túi quần ra một cục vải đen vo tròn, ném về phía cô.
Thúy Liễu nhìn kỹ, đó chính là đôi tất lưới đen mà hôm qua hắn bắt cô cởi ra đưa cho hắn.
“Cầm lấy. Mặc vào ngay cho tao.”
“Hả? Bây giờ á? Ở ngay đây á?”
“Đúng! Nhanh cái chân lên, lề mề tao xé váy mày ra bây giờ!”
Thúy Liễu cắn môi, nhìn quanh quất. Cũng may có cái bàn học che chắn, cô ngồi xuống thì chắc không ai thấy. Cô cầm lấy đôi tất, nhưng ngay khi tay chạm vào nó, cô rùng mình.
Đôi tất ẩm ướt, nhớp nháp một cách kinh khủng. Nó nặng trịch, sũng nước. Đưa lên mũi ngửi thử, một mùi tanh nồng nặc, chua loét xộc thẳng vào mũi khiến cô suýt nôn ọe. Là mùi tinh trùng cũ đã lên men kết hợp với mùi tinh trùng mới.
“Cậu… cậu đã làm gì với đôi tất này vậy?” Cô nhăn mặt hỏi, giọng run run vì ghê tởm.
“Hê hê, có gì đâu. Đêm qua tao dùng nó làm khăn lau cặc sau khi sục mấy phát, rồi sáng nay lại bồi thêm phát nữa cho nó đẫm. Đừng có nói nhiều! Mặc vào mau!”
Thúy Liễu trừng mắt nhìn hắn đầy căm hận, nhưng không còn cách nào khác. Cô ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, tháo giày cao gót ra.
Cô nhắm mắt lại, nín thở, từ từ luồn chân vào đôi tất lưới kinh tởm đó.
Cảm giác thật khủng khiếp. Bên trong đôi tất sũng nước, lạnh lẽo và dính dớp. Tinh dịch đặc quánh bám chặt lấy da thịt cô, len lỏi vào từng kẽ ngón chân, bao phủ lấy toàn bộ bàn chân và bắp chân.
“Chèm chẹp…”
Tiếng nước lép nhép vang lên khi cô kéo tất lên cao. Tinh dịch thừa bị ép trào ra qua các mắt lưới, chảy dọc xuống chân cô.
Sau khi kéo tất lên tận đùi, cô xỏ chân trở lại vào đôi giày cao gót trắng tinh. Lại một lần nữa, tinh dịch từ tất bị ép chảy xuống, đọng lại trong lòng giày, làm ướt đẫm cả lót giày.
“Ha ha ha! Nhìn mày kìa! Thấy thế nào hả? Được ngâm chân trong tinh hoa của ông mày sướng không? Giờ thì đôi chân ngọc ngà của mày đã được tẩm ướp đậm đà hương vị đàn ông rồi đấy!” Chí Vỹ cười sằng sặc đầy khoái trá.
“Cậu… thật sự là hết thuốc chữa rồi…”
Thúy Liễu chán nản lắc đầu, không thèm đôi co với kẻ biến thái này nữa. Cô đứng dậy, bước đi về chỗ ngồi của mình.
Mỗi bước đi là một cực hình. Tinh dịch trong tất và giày bị ép ra, phát ra tiếng “bạch bạch” nhỏ xíu nhưng đủ để khiến cô đỏ mặt tía tai. Cảm giác ươn ướt, nhớp nháp bao trùm lấy đôi chân khiến cô rùng mình.
Về đến chỗ ngồi, cô ngồi xuống cạnh Quốc Bình.
“Thúy Liễu… Chân em… có ổn không? Nếu em không chịu nổi thì cứ bảo anh…” Quốc Bình nhìn xuống chân cô, ái ngại hỏi nhỏ. Rõ ràng anh cũng ngửi thấy mùi tanh thoang thoảng.
“Em chịu được.”
Thúy Liễu lí nhí đáp, cố gắng ngồi im, không dám cử động chân nhiều. Cô sợ nếu cử động mạnh, tinh dịch sẽ chảy ra sàn nhà hoặc dính vào váy thì nhục nhã ê chề.
Cả tiết học hôm đó, Thúy Liễu như ngồi trên đống lửa. Tinh dịch khô dần gây cảm giác dính rít, ngứa ngáy khó chịu vô cùng. Nó như hàng ngàn cái lưỡi nhỏ xíu đang liếm láp chân cô, khiến cô không thể nào tập trung nghe giảng. Muốn đưa tay xuống gãi cũng không được vì sợ dính bẩn tay.
“Haizz…”
Cô thở dài thườn thượt, chỉ mong sao hết giờ thật nhanh để chạy vào nhà vệ sinh tẩy rửa.
Cuối cùng tiếng chuông hết giờ cũng vang lên. Nhưng chưa kịp mừng thì ác mộng lại ập đến. Chí Vỹ đứng ở cửa lớp vẫy tay ra hiệu cho cô ra ngoài gặp hắn.
Thúy Liễu chán nản đứng dậy. Quay lại nhìn chỗ ngồi, cô hoảng hốt khi thấy trên mặt ghế đệm có dính vài vệt trắng đục lờ mờ. Là tinh dịch từ đùi cô thấm qua váy dính xuống ghế!
Cô nhăn mặt đau khổ. May mà Quốc Bình tinh ý, anh nhanh tay lấy khăn giấy ra lau sạch chỗ bẩn giúp cô.
“Được rồi Thúy Liễu, em cứ đi đi, anh lo chỗ này cho.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Cô cúi xuống hôn nhẹ lên má anh thay lời cảm ơn, rồi quay người bước ra khỏi lớp.
“Con phò lẳng lơ! Lên sân thượng đợi tao!”
Chí Vỹ gầm gừ một câu rồi quay lưng đi trước, vẻ mặt hầm hầm tức giận. Thúy Liễu ngơ ngác không hiểu mình lại làm gì sai khiến hắn nổi điên. Rõ ràng cô là nạn nhân cơ mà?
Cô lầm lũi đi theo hắn lên sân thượng tòa nhà giảng đường. Nơi này khá vắng vẻ, gió thổi lồng lộng. Cô chọn một góc khuất sau bồn nước để tránh bị người khác nhìn thấy.
Vừa đến nơi, Chí Vỹ đã lao vào, quát tháo:
“Quỳ xuống!”
Lại bài cũ soạn lại. Thúy Liễu miễn cưỡng quỳ một gối xuống, ngước mắt nhìn hắn đầy mệt mỏi.
“Cái thằng mặt búng ra sữa vừa nãy là bạn trai phế vật của mày đấy hả?” Hắn hằn học hỏi.
“… Cậu sỉ nhục tôi thì được, nhưng đừng có xúc phạm anh ấy.”
Thúy Liễu lạnh lùng đáp trả. Nghe cô bênh vực người yêu, Chí Vỹ càng điên tiết hơn.
“Á à, con đĩ này còn dám già mồm bênh vực nó cơ à! Trước mặt tao mà dám diễn trò tình cảm thắm thiết, mày coi tao là cái gì hả?!”
“Anh ấy là bạn trai tôi, chuyện của chúng tôi không liên quan đến cậu.”
“Tốt…! Không liên quan à? Được lắm! Để tao cho mày biết thế nào là liên quan!”
Bất ngờ, Chí Vỹ lao tới, thô bạo tốc váy cô lên cao.
“Cậu làm cái gì vậy!” Thúy Liễu hoảng hốt hét lên, cố gắng lấy tay che chắn.
“Câm mồm! Tao phải trừng phạt cái thói lăng loàn, đứng núi này trông núi nọ của mày!”
Hắn rút từ trong túi quần ra một vật thể màu hồng phấn, hình bầu dục, to bằng quả trứng gà.
“Đây là cái gì?! Cậu định làm gì?!”
“Im mồm! Ngoan ngoãn mà nhận lấy hình phạt đi!”
Một tay hắn bóp mạnh vào bầu ngực cô khiến cô đau điếng, tay kia nhanh như chớp luồn vào trong quần lót cô. Hắn thô bạo tách hai mép môi âm hộ ra, ấn mạnh vật thể lạ đó vào ngay vị trí hạt le nhạy cảm.
“Á… Cậu… Nhét cái gì vào đấy thế!”
Một cảm giác lạnh lẽo, cồm cộm áp sát vào “cô bé” khiến Thúy Liễu rùng mình khó chịu.
“Đương nhiên là trứng rung tình yêu rồi! Món quà tao dành riêng cho mày đấy!”
“Trứng rung…”
Thúy Liễu tái mặt. Cô từng nghe nói về thứ đồ chơi tình dục này. Cô vội vàng đưa tay xuống định lôi nó ra, nhưng bị Chí Vỹ giữ chặt tay lại.
“Ai cho phép mày lấy ra! Nghe cho kỹ đây! Không có lệnh của tao, cấm tuyệt đối không được lấy nó ra, nghe rõ chưa!”
“… Được rồi, tôi biết rồi.” Thúy Liễu lí nhí đáp, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì sắp xảy ra.
Chưa kịp thích nghi với sự xâm nhập thô lỗ của vật thể lạ, cô đã cảm thấy một luồng rung động mạnh mẽ truyền thẳng vào điểm nhạy cảm nhất.
“Ưm…!”
Quả trứng rung bắt đầu hoạt động, rè rè rung lên từng nhịp, cọ xát trực tiếp vào hạt đậu nhỏ bé đang sưng tấy của cô. Cảm giác này vừa lạ lẫm, vừa kích thích đến mức khiến đầu óc cô quay cuồng.
Thúy Liễu muốn đưa tay xuống lấy nó ra, nhưng Chí Vỹ đã trừng mắt đe dọa. Hắn cười khẩy, chỉnh lại quần áo cho cô rồi thản nhiên bỏ đi, để lại cô đứng chôn chân trên sân thượng lộng gió với một “món đồ chơi” đang rung bần bật trong quần lót.
Tiếng chuông báo vào lớp vang lên như một gáo nước lạnh tát vào mặt Thúy Liễu, kéo cô trở về thực tại phũ phàng. Cô hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh lại dáng đi sao cho tự nhiên nhất có thể, dù mỗi bước chân di chuyển đều khiến quả trứng rung cọ xát mạnh hơn vào vùng kín ướt át.
Cô bước vào lớp, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Nhưng trong lòng cô đang gào thét. Hy vọng tên khốn Chí Vỹ sẽ buông tha cho cô trong tiết học này, đừng giở trò gì thêm nữa. Nhưng cô biết, hy vọng đó mong manh như ngọn đèn trước gió.
Vừa ngồi xuống cạnh Quốc Bình, Thúy Liễu thở phào nhẹ nhõm một hơi. Ít nhất thì ở bên cạnh người yêu cũng mang lại cho cô chút cảm giác an toàn, dù chỉ là ảo giác. Ở gần tên béo Chí Vỹ kia đúng là cực hình, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.
“Thúy Liễu, em không sao chứ? Sắc mặt em kém quá.” Quốc Bình lo lắng hỏi han, tay đặt nhẹ lên vai cô.
“Em không sao đâu, chỉ là gặp chút rắc rối nhỏ với tên điên kia thôi.” Thúy Liễu gượng cười trấn an.
“Thật không? Anh thấy em có vẻ mệt mỏi lắm. Chắc chắn thằng Chí Vỹ lại làm khó dễ em rồi…”
“Anh yên tâm đi, em…”
“A ưm…!”
Câu nói của cô bị cắt ngang bởi một tiếng rên rỉ không kìm nén được. Đột nhiên, quả trứng rung trong quần lót cô rung lên bần bật với cường độ mạnh gấp đôi lúc nãy! Nó như một con thú hoang đang lồng lộn, húc mạnh liên hồi vào âm vật nhạy cảm của cô.
“Ư… a… Không…!”
Thúy Liễu co rúm người lại, hai tay bám chặt vào mép bàn, móng tay bấu sâu vào mặt gỗ. Cơn khoái cảm ập đến quá bất ngờ và dữ dội khiến cô suýt nữa thì ngã khỏi ghế. Chắc chắn là Chí Vỹ đang giở trò! Hắn đang cầm điều khiển từ xa!
“Thúy Liễu?! Em làm sao thế!?”
Quốc Bình hoảng hốt khi thấy bạn gái đột nhiên run rẩy, mặt đỏ bừng, mồ hôi vã ra như tắm. Anh vội vàng đưa tay đỡ lấy vai cô.
Nhưng ngay khi bàn tay anh chạm vào người cô, quả trứng rung dường như càng trở nên điên cuồng hơn. Nó rung lắc dữ dội, lan tỏa luồng khoái cảm tê dại đi khắp cơ thể, rút cạn mọi sức lực của cô.
“Thúy Liễu! Để anh đưa em xuống phòng y tế nhé?!”
Tiếng của Quốc Bình vang lên đầy lo lắng, thu hút sự chú ý của những sinh viên xung quanh. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai người.
Chết tiệt… Phải làm sao đây… Không được… Đầu óc cô không thể suy nghĩ được gì nữa…
“Em… em chỉ hơi chóng mặt chút thôi… Nghỉ một lát là đỡ…”
Thúy Liễu gục đầu xuống cánh tay, giấu đi khuôn mặt đang méo mó vì khoái cảm. Cô cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng. Bên dưới, cơn sóng tình dục cứ liên tục đánh úp, từng đợt, từng đợt một.
Không ổn rồi… Cô sắp… sắp lên đỉnh mất…
Ngay khoảnh khắc cô sắp không chịu nổi nữa và hét lên, thì đột nhiên, quả trứng rung dừng lại. Im bặt.
“Hộc… hộc…”
Thúy Liễu thở dốc như người vừa chạy marathon. Cô lén lút quay đầu lại nhìn về phía góc lớp. Quả nhiên, Chí Vỹ đang ngồi đó, tay cầm một cái điều khiển từ xa nhỏ màu đen, cười đắc ý nhìn cô. Tay kia hắn cầm máy ảnh, quay lại toàn bộ phản ứng khổ sở của cô nãy giờ.
Tên khốn kiếp…! Hắn đang chơi đùa cô như một con rối!
Thúy Liễu hít sâu vài hơi để lấy lại bình tĩnh. Cô ngẩng đầu lên, thấy giáo sư đã bước vào lớp. Bên cạnh, Quốc Bình vẫn nhìn cô đầy lo âu.
“Xin lỗi anh, làm anh lo lắng rồi. Em đỡ rồi.”
“Không sao… Lát nữa nếu thấy khó chịu ở đâu thì bảo anh ngay nhé! Anh đưa em đi khám.”
“Vâng…”
Vừa dứt lời, quả trứng rung lại bắt đầu hoạt động. Lần này nó rung nhẹ nhàng hơn, âm ỉ nhưng dai dẳng. Thúy Liễu nhận ra quy luật: cứ hễ cô nói chuyện với Quốc Bình là Chí Vỹ lại tăng tần số rung lên để trừng phạt. Hắn đang ghen tuông một cách bệnh hoạn!
Cũng may lần này mức độ rung nằm trong phạm vi chịu đựng được. Nhưng sự kết hợp giữa cảm giác ươn ướt, nhớp nháp của tinh dịch trong tất lưới và sự kích thích liên tục của trứng rung ở vùng kín khiến tâm trí cô hoàn toàn rối loạn. Cô nằm gục xuống bàn, cố gắng cầm cự cho qua tiết học này.
Nhưng trời không chiều lòng người. Giảng bài được một lúc, giáo sư bất ngờ đi xuống phía dưới lớp để tương tác với sinh viên.
“Nào, câu hỏi này có ai xung phong trả lời không? Hừm… Nếu không ai giơ tay thì tôi sẽ gọi bất kỳ nhé.”
Tiếng bước chân của giáo sư ngày càng gần. Thúy Liễu linh cảm có chuyện chẳng lành.
“Mời em nữ sinh ngồi bàn này trả lời xem nào.”
Giáo sư dừng lại ngay cạnh bàn cô, chỉ tay vào Thúy Liễu. Đúng là họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai. Cô bị gọi đúng vào lúc đầu óc đang quay cuồng vì dục vọng, thậm chí còn chẳng nghe rõ câu hỏi là gì.
“Dạ… Thưa thầy… Thầy có thể nhắc lại câu hỏi được không ạ…?” Cô đứng dậy, giọng run rẩy, hai chân kẹp chặt vào nhau để giữ quả trứng rung không bị tuột ra.
“Được thôi. Tôi hỏi là: Cuốn sách nào được coi là tác phẩm đầu tiên về luân lý học phương Tây?”
Thúy Liễu thở phào nhẹ nhõm. May quá, câu này cô biết.
“Dạ thưa thầy, đó là cuốn Đạo đức học Ni-cô-mác… Á!”
Ngay khi cô vừa mở miệng trả lời, quả trứng rung bên dưới đột ngột tăng tốc lên mức cực đại! Cơn chấn động mạnh mẽ đánh thẳng vào điểm G khiến cô giật nảy mình, suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống.
“Hửm? Em nói gì cơ? Tôi nghe không rõ.” Giáo sư nhíu mày.
Cả lớp im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô gái xinh đẹp đang đứng run rẩy, mặt đỏ bừng. Thúy Liễu trợn tròn mắt, hai tay bấu chặt lấy gấu váy, dùng hết sức bình sinh để kìm nén cơn cực khoái đang chực trào.
“Dạ… Là… Đạo đức học… Ni-cô-mác của… Aristot ạ…” Cô cố gắng nói rành rọt từng chữ qua kẽ răng.
“Ừm, chính xác. Rất tốt, mời em ngồi xuống.”
Thúy Liễu ngồi phịch xuống ghế như trút được gánh nặng ngàn cân. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Suýt chút nữa thì cô đã bị phát hiện rồi.
Nhưng tai họa chưa dừng lại ở đó. Khi cô ngồi xuống, tư thế ngồi ép chặt quả trứng rung vào sát hạt le hơn. Cộng với sự thả lỏng tinh thần đột ngột sau cơn căng thẳng, rào chắn cuối cùng của cô sụp đổ.
“Ư… a …!”
Cô đạt cực khoái ngay tại chỗ. Một dòng dâm thủy nóng hổi trào ra, thấm ướt đẫm quần lót. Hai chân cô run lên bần bật, cọ xát vào nhau. Cô vội vàng đưa tay lên che miệng, dựa hẳn người vào lòng Quốc Bình để tìm điểm tựa.
Quốc Bình tưởng cô mệt nên vòng tay ôm lấy cô, vỗ về. Những người xung quanh nhìn thấy chỉ nghĩ là cặp đôi đang âu yếm nhau, không ai nghi ngờ gì cả.
Thật may mắn, sau lần cao trào đó, Chí Vỹ không còn giở trò tăng giảm tần số nữa. Hắn để quả trứng rung ở mức thấp nhất, duy trì sự kích thích âm ỉ cho đến hết giờ học.
Dù chỉ mới qua hai tiết học, nhưng Thúy Liễu cảm thấy như vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử. Thể xác và tinh thần cô đều rã rời.
Buổi trưa, cô và Quốc Bình đi ăn cơm, rồi tìm một băng ghế đá dưới tán cây râm mát trong khuôn viên trường để nghỉ ngơi.
“Hôm nay… mệt thật đấy…” Thúy Liễu than thở, gối đầu lên đùi Quốc Bình.
“Em vất vả rồi. Tranh thủ chợp mắt một lúc đi em.” Quốc Bình vuốt tóc cô âu yếm.
“Vâng… Lát nữa em còn phải đi xem anh thuyết trình nữa mà.”
“Anh nhất định sẽ làm tốt, em nhớ xem nhé.”
Thúy Liễu nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ ngắn. May mắn là Chí Vỹ không xuất hiện quấy rầy, cô có được một khoảng thời gian bình yên hiếm hoi bên người yêu.
Khi cô tỉnh dậy, nắng chiều đã ngả vàng. Quốc Bình vẫn ngồi đó, dùng tay che nắng cho cô, ánh mắt nhìn cô đầy yêu thương.
“Thúy Liễu, em dậy rồi à.”
“Vâng. Mấy giờ rồi anh?”
“Hai giờ rưỡi rồi. Buổi thuyết trình bắt đầu lúc ba giờ, mình đi chuẩn bị là vừa.”
“Vâng, đi thôi anh.”
Sau giấc ngủ trưa, tinh thần Thúy Liễu đã khá hơn nhiều. Nhờ nắng ấm, đôi tất lưới sũng nước ban sáng giờ đã khô đi phần nào, không còn cảm giác ướt sũng khó chịu nữa. Tuy nhiên, lớp tinh dịch khô lại khiến tất dính chặt vào da chân nhưng màng nhện, cảm giác căng rát mỗi khi cử động. Đôi giày cao gót cũng vẫn còn hơi ẩm.
Nhưng so với buổi sáng kinh hoàng, thế này đã là thiên đường rồi. Hơn nữa, quả trứng rung trong người cô cũng đã im lặng, không còn hành hạ cô nữa.
Hai người đi đến hội trường lớn. Sân khấu đã được trang hoàng lộng lẫy, ghế ngồi phía dưới đã bắt đầu kín chỗ. Quốc Bình đi vào hậu trường để chuẩn bị, còn Thúy Liễu tìm một chỗ ngồi ở dãy giữa, gần lối đi.
Trước khi chương trình bắt đầu, Quốc Bình nhắn tin cho cô:
“Thúy Liễu ơi, sau bài phát biểu của MC là đến lượt anh lên đầu tiên đấy nhé.”
“Vâng, em đợi màn trình diễn của anh. Cố lên nhé anh yêu!”
Cô nhắn tin cổ vũ anh, lòng tràn đầy hy vọng. Đèn sân khấu vụt sáng, một nữ sinh MC xinh đẹp bước ra, cầm micro dõng dạc nói:
“Kính thưa các thầy cô giáo, các bạn sinh viên thân mến! Chào mừng mọi người đến với buổi thuyết trình…”
Đúng lúc MC đang đọc lời mở đầu theo kịch bản, bỗng nhiên một mùi hôi thối quen thuộc xộc vào mũi Thúy Liễu. Mùi mồ hôi chua loét, mùi cơ thể đặc trưng của kẻ lười tắm rửa.
Linh tính mách bảo điều chẳng lành, cô quay đầu lại. Quả nhiên, ngay hàng ghế phía sau cô, Chí Vỹ đang ngồi lù lù ở đó, miệng cười nham nhở nhìn cô.
“Sao cậu lại ở đây?” Thúy Liễu kinh ngạc hỏi.
Rõ ràng Thúy Liễu chưa từng hé răng nửa lời với Chí Vỹ về việc hôm nay cô sẽ đi xem Quốc Bình thuyết trình. Với cái tính lười biếng, chỉ thích ru rú ở nhà quay tay của hắn, chẳng đời nào hắn lại chủ động vác xác đến tham dự mấy cái hoạt động văn hóa bổ ích thế này.
“Hừ, đồ chơi của tao đi đâu mà tao lại không biết à? Mày dám lén lút sau lưng tao, hú hí với thằng phế vật đấy, gan mày to thật đấy!”
Chí Vỹ ghé sát vào gáy cô, thì thầm những lời đe dọa đầy mùi ghen tuông bệnh hoạn. Hóa ra hắn đã âm thầm theo dõi cô và Quốc Bình từ nãy đến giờ. Tên này đúng là một kẻ bám đuôi biến thái chính hiệu.
Thúy Liễu cố gắng giữ bình tĩnh, hạ giọng cầu xin:
“… Chương trình sắp bắt đầu rồi. Coi như tôi xin cậu, đừng làm loạn ở đây.”
“Sao? Mày sợ thằng bồ mày mất mặt à? Mày quan tâm đến nó thế cơ à?!” Hắn nghiến răng kèn kẹt.
Thật không hiểu nổi trong cái đầu to xác mà ngu si của hắn đang chứa cái gì. Cô là bạn gái của Quốc Bình, cô không quan tâm đến người yêu mình thì chẳng lẽ lại đi quan tâm đến cái loại cặn bã như hắn sao?
“Tóm lại, lát nữa cậu đừng có mà bật cái trứng rung này lên. Đợi xong chương trình, cậu muốn làm gì tôi cũng được.”
Thúy Liễu quay người lại, ngồi thẳng lưng, mắt hướng lên sân khấu. Người dẫn chương trình đã kết thúc phần giới thiệu mở đầu.
“Và sau đây, chúng ta hãy cùng dành một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để chào đón đại diện sinh viên ưu tú, bạn Nguyễn Quốc Bình, sẽ lên phát biểu khai mạc!”
Tiếng vỗ tay rào rào vang lên khắp hội trường. Quốc Bình từ trong cánh gà bước ra, phong thái đĩnh đạc, tự tin. Anh đã thay bộ vest lịch lãm bằng chiếc áo phông đồng phục của trường, vuốt keo tóc gọn gàng, trông càng thêm phần điển trai, sáng sủa.
Quốc Bình bước đến bục phát biểu, chỉnh lại micro. Anh đảo mắt nhìn một lượt xuống khán đài, và khi bắt gặp ánh mắt của Thúy Liễu, anh mỉm cười rạng rỡ. Cô cũng mỉm cười đáp lại, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ và tự hào.
“Kính thưa các quý vị đại biểu, thưa các thầy cô giáo và toàn thể các bạn sinh viên thân mến! Tôi tên là Nguyễn Quốc Bình, sinh viên năm 3 khoa Kinh tế. Hôm nay, tôi rất vinh dự được đứng đây để trình bày về chủ đề…”
Giọng nói trầm ấm, truyền cảm của Quốc Bình vang lên, lôi cuốn sự chú ý của cả hội trường. Bài diễn văn được anh chuẩn bị kỹ lưỡng, câu từ trau chuốt, lập luận sắc bén. Nhìn bạn trai tỏa sáng trên sân khấu, Thúy Liễu cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi cô đang chăm chú lắng nghe, thì bất ngờ, “cô bé” bên dưới lại rung lên bần bật.
“Ưm…!”
Quả trứng rung quái ác lại bắt đầu hoạt động! Nó rung mạnh đến mức Thúy Liễu suýt nữa thì ngã khỏi ghế. Cô vội vàng khép chặt hai đùi, hai tay bịt chặt miệng để ngăn chặn tiếng rên rỉ chực trào ra.
Lần này, Chí Vỹ không nương tay chút nào. Hắn điều chỉnh tần số rung lên mức cao, khiến quả trứng liên tục húc mạnh vào hạt le nhạy cảm của cô như một mũi khoan điện.
Thúy Liễu đau khổ bấu chặt tay vào đùi, dùng nỗi đau thể xác để lấn át khoái cảm nhục dục đang dâng trào. Nhưng sự kích thích liên tục, dồn dập khiến cô không thể nào chống đỡ nổi. Cả người cô run lên, mồ hôi vã ra như tắm. Cô phải gồng người lên, nín thở, sợ rằng chỉ cần lơ là một giây thôi là sẽ phát ra âm thanh dâm đãng giữa chốn đông người.
“Vì vậy, sinh viên chúng ta cần phải… Hửm?”
Trên sân khấu, giọng nói của Quốc Bình bỗng nhiên khựng lại. Thúy Liễu giật mình ngước lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của anh đang nhìn chằm chằm vào mình.
Chết tiệt… Bộ dạng quằn quại của cô đã bị anh phát hiện rồi…
Quốc Bình đã mất bao công sức chuẩn bị cho buổi thuyết trình này, đây là cơ hội để anh thể hiện năng lực trước toàn trường. Cô tuyệt đối không thể phá hỏng nó.
Thúy Liễu cắn môi đến bật máu, dùng móng tay bấm sâu vào da thịt đùi non. Cơn đau nhói giúp cô lấy lại chút tỉnh táo. Cô cố gắng ngồi thẳng dậy, nở một nụ cười gượng gạo, ra hiệu cho anh rằng mình vẫn ổn.
“À… Sinh viên chúng ta cần phải rèn luyện bản thân, nâng cao ý thức kỷ luật…”
Thấy bạn gái mỉm cười, Quốc Bình yên tâm hơn, tiếp tục bài phát biểu của mình. Nhưng Thúy Liễu biết, cô không thể cầm cự thêm được bao lâu nữa. Tên khốn Chí Vỹ đang ngồi ngay sau lưng cô, chắc chắn hắn đang cười cợt trên nỗi đau khổ của cô.
Nếu vì chuyện này mà ảnh hưởng đến Quốc Bình, cô thề sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn!
Để không làm phân tâm người yêu, Thúy Liễu lén đưa tay xuống dưới váy, định bụng sẽ liều mạng lôi cái quả trứng rung chết tiệt kia ra. Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mép quần lót, quả trứng rung đột ngột chuyển sang chế độ cực đại!
“Rè rè rè!!!”
Nó rung lắc điên cuồng, xoay tròn, chà xát dữ dội vào vách thịt mềm mại bên trong.
“A… Không…!”
Thúy Liễu trợn ngược mắt, đầu óc quay cuồng. Khoái cảm… khoái cảm mãnh liệt quá… Cô không thể nào chống đỡ nổi nữa… Làm sao bây giờ…
Không được… Phải cố lên… Ít nhất cũng phải đợi Quốc Bình nói xong đã…
Thúy Liễu cúi gằm mặt xuống, trốn sau lưng người ngồi trước để Quốc Bình không nhìn thấy khuôn mặt đang méo mó vì dục vọng của mình. Đùi non cô đã bị bấm tím tái, môi dưới rỉ máu. Áp lực khủng khiếp của việc phải kìm nén cực khoái trước hàng trăm con người khiến cô sắp phát điên.
“Bài thuyết trình của tôi đến đây là kết thúc. Xin chân thành cảm ơn mọi người đã lắng nghe!”
“Ư a ưm…! Á ~!”
Đúng khoảnh khắc Quốc Bình dứt lời, cũng là lúc sức chịu đựng của Thúy Liễu vỡ tan. Một luồng điện cực mạnh bắn từ vùng kín lan ra khắp toàn thân, đánh sập hoàn toàn ý thức của cô.
Cô không kìm được nữa, ngửa cổ ra sau và hét lên một tiếng rên rỉ thất thanh.
May mắn thay, đúng lúc đó, cả hội trường đồng loạt vỗ tay rào rào như sấm dậy, tiếng vỗ tay vang dội đã át đi tiếng hét dâm đãng của cô.
Thúy Liễu đổ gục xuống ghế, mềm nhũn như một con búp bê bị rút hết bông. Cô thở hổn hển, mắt lờ đờ, mất một lúc lâu mới định thần lại được.
Khi cô mở mắt ra, Quốc Bình đã rời khỏi bục phát biểu, nhường chỗ cho người khác.
Thúy Liễu lảo đảo đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, đi thẳng vào nhà vệ sinh nữ.
“Hộc… hộc….”
Cô tạt nước lạnh lên mặt, cố gắng làm dịu đi cơn nóng hừng hực trong người. Nhìn vào gương, khuôn mặt cô vẫn còn đỏ bừng dư âm của cơn cực khoái vừa rồi.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng