Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Chương 11: Bị Cưỡng Hôn. Cướp Mất Nụ Hôn Đầu

Cô vào buồng vệ sinh, tốc váy lên, lôi cái quả trứng rung ướt nhẹp ra khỏi quần lót. Quần lót cô đã ướt sũng dâm thủy, chiếc trứng rung màu hồng cũng nhớp nháp chất lỏng. Nhìn vật thể vô tri này, trong lòng cô dâng lên một sự ghê tởm và căm hận tột độ.
Lần này cô phải cảnh cáo Chí Vỹ thật nghiêm khắc. Dù cô chấp nhận làm đồ chơi cho hắn để thỏa mãn Quốc Bình, nhưng không có nghĩa là hắn được phép làm ảnh hưởng đến cuộc sống và danh dự của người yêu cô.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô thấy Chí Vỹ đang đứng dựa lưng vào tường đợi sẵn, vẻ mặt vênh váo tự đắc.
“Con chó cái ra rồi đấy à? Thế nào? Cảm giác lên đỉnh trước mặt cả ngàn người có sướng không hả? Hả!”
Thúy Liễu ném mạnh quả trứng rung vào người hắn, ánh mắt lạnh băng.
“Cậu cầm lấy đồ chơi của cậu đi. Và tốt nhất là biết điều một chút. Hôm nay cậu đã đi quá giới hạn rồi đấy.”
“Hừ, con đĩ này! Cả ngày cứ giả vờ thanh cao, tao chẳng qua là giúp mày lột cái mặt nạ đạo đức giả đó ra, để lộ cái bản chất dâm đãng thật sự của mày thôi!”
“Cậu sỉ nhục tôi thế nào cũng được, nhưng đừng có lôi người khác vào. Đừng làm ảnh hưởng đến anh ấy.”
“Ồ? Người khác à? Ý mày là thằng bạn trai yếu đuối đấy hả?”





“… Cậu im đi.”
Thấy nói lý với tên này cũng bằng thừa, Thúy Liễu quyết định lát nữa về sẽ dùng thân phận “Mộc Thanh” để dạy dỗ hắn một bài học.
“Nó chỉ là một thằng công tử bột, mã giám sinh thôi. Hay là mày bỏ mẹ nó đi, theo tao này. Tao tuy không giàu bằng nó nhưng tao có con cặc to, tao đảm bảo ngày nào cũng địt mày sướng trợn mắt, cho mày ăn tinh trùng thay cơm luôn!”
“Anh ấy không giống loại người như cậu, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện bậy bạ.”
“Hừ, thế nó đã hôn mày bao giờ chưa? Hay là chỉ dám nắm tay?”
“… Thì sao chứ?”
“Thế nghĩa là nụ hôn đầu và cái màng trinh của mày vẫn còn nguyên à? Ha ha, ngon thế này mà nó không dám xơi, tao cá là nó bị gay hoặc bất lực rồi! Hay là mày để dành cho tao đi, tao sẽ khai phá hết cho mày!”
“Cậu bớt ảo tưởng đi. Anh ấy rất yêu tôi, và tôi cũng sẵn sàng dâng hiến tất cả cho anh ấy.”
“Nó có cái đéo gì hơn tao? Con cặc bé tí tẹo của nó làm sao thỏa mãn được cái lồn dâm của mày!”
“Anh ấy là người tốt, đẹp trai, tài giỏi, ga lăng. Còn cậu thì ngược lại hoàn toàn, vừa xấu vừa bẩn vừa vô lại.”
“Mày…! Con đĩ thối tha! Đừng tưởng tao không biết! Cái loại đàn bà lẳng lơ như mày, chỉ cần nhìn thấy con cặc to của tao là đã muốn quỳ xuống bú mút rồi!”
Thúy Liễu khinh bỉ nhìn hắn, không thèm đôi co nữa.
“Thúy Liễu!”
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên. Là Quốc Bình. Anh đã thay xong quần áo và đang chạy đến tìm cô.
“Thôi được rồi, tôi có việc phải đi đây.”
“Cái gì! Mày dám bỏ đi à!”
Thúy Liễu quay lưng bước về phía Quốc Bình. Nhưng bất ngờ, cánh tay cô bị một bàn tay thô bạo giật ngược lại.
“Con đĩ… Mày chỉ có thể là của tao thôi!”
“Cậu định làm cái gì…. Ưm ưm!!?”
Thúy Liễu quay đầu lại, chưa kịp phản ứng thì khuôn mặt to béo, đầy dầu mỡ của Chí Vỹ đã áp sát vào mặt cô. Cái miệng hôi rình, dày bịch của hắn ập tới, cưỡng ép hôn lên đôi môi cô!
“Á ưm!? Cậu….! Ưm….!”
Thúy Liễu còn chưa kịp phản ứng, cả người cô đã bị một lực mạnh mẽ kéo giật lại. Ngay sau đó, cô bị nhấn chìm vào trong lòng ngực to béo, hôi hám của Chí Vỹ. Khuôn mặt đầy dầu mỡ của hắn áp sát, và cái miệng rộng ngoác hôi rình ập xuống, cưỡng ép chiếm lấy đôi môi cô.
Hắn dám… Hắn dám cưỡng hôn cô!
Thúy Liễu trợn tròn mắt kinh hoàng. Tầm nhìn của cô bị che lấp hoàn toàn bởi khuôn mặt xấu xí, lỗ chân lông to đùng của Chí Vỹ. Cô hoảng loạn dùng hai tay đẩy mạnh vào vai hắn, cố gắng thoát khỏi đống thịt mỡ ghê tởm này.
“Ưm ưm ~ Nụ hôn đầu của mày là của tao ~ chụt chụt ~ miệng mềm quá ~”
Mặc cho cô vùng vẫy, thân hình đồ sộ của hắn như một tảng đá đè nặng lên người cô, không xê dịch dù chỉ một ly. Đôi môi cô bị hắn nghiến ngấu, chèn ép đến đau rát. Hơi thở nóng hổi, hôi thối từ cổ họng hắn phả thẳng vào mũi cô, khiến cô bị ép phải hít vào cái mùi vị buồn nôn ấy.
“Ư ư…. Khốn kiếp…! Buông ra! Á ưm…..”
Thúy Liễu bấm móng tay thật mạnh vào lớp da thịt trên vai và lưng hắn, nhưng dường như lớp mỡ dày cả tấc trên người con heo này đã triệt tiêu mọi cảm giác đau đớn. Hắn chẳng hề hấn gì, ngược lại còn ghì chặt cô hơn. Cảm giác ngột ngạt vì thiếu oxy và sự kinh tởm tột độ khi bị cưỡng bức khiến cô như muốn ngất đi.
Kinh khủng hơn, Chí Vỹ bắt đầu tách hàm răng cô ra, thè cái lưỡi to bè, nhớp nháp nước bọt luồn vào trong khoang miệng cô, quấy đảo điên cuồng.
“Chụt ~ ngọt quá ~ hít hà ~ hôn sướng vãi lồn ~”
“A ư… Quốc Bình! Cứu em… ưm…!”
Trong cơn tuyệt vọng, Thúy Liễu gào lên trong tâm trí. Rõ ràng Quốc Bình đang ở ngay phía sau, chỉ cách cô vài bước chân thôi mà? Tại sao anh ấy không lao đến cứu cô? Tại sao anh ấy lại để mặc cho gã súc sinh này cướp đi nụ hôn đầu đời quý giá của cô?
Cái lưỡi của Chí Vỹ như một con sên trơn tuột, liếm láp khắp vòm họng, quấn lấy lưỡi cô mà mút mát. Thúy Liễu rùng mình ớn lạnh. Chợt, cô nhớ ra mình đang đi đôi giày cao gót mũi nhọn.
Không thể chờ đợi sự giải cứu từ ai khác, cô dồn hết sức bình sinh, nhấc chân lên và giậm mạnh gót giày nhọn hoắt xuống bàn chân đang đi dép tông của Chí Vỹ.
“Cốp!”
“Á đụ má! Con chó này dám giẫm bố mày! Mày chết với…”
Cơn đau thấu xương khiến Chí Vỹ rú lên, buông lỏng vòng tay đang kìm kẹp cô ra. Thúy Liễu lảo đảo lùi lại phía sau, thở hổn hển.
“Thằng súc sinh kia!”
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Quốc Bình từ phía sau lao tới như một cơn gió. Anh vung tay, đấm một cú thật mạnh vào mặt Chí Vỹ.
“Bốp!”
Cú đấm trúng giữa mặt khiến tên béo loạng choạng ngã lăn quay ra đất. Máu mũi hắn bắt đầu tuôn ra ròng ròng.
“Á á… Mày… Lũ chúng mày nhớ mặt tao đấy! Đợi đấy!”
Biết mình yếu thế, Chí Vỹ lồm cồm bò dậy, ôm cái mũi đầy máu bỏ chạy thục mạng, không dám quay đầu lại.
“Thúy Liễu! Em có sao không?”
Quốc Bình quay lại nhìn bạn gái, vẻ mặt đầy lo lắng. Nhưng Thúy Liễu không trả lời. Cô đưa tay che miệng, ánh mắt thất thần, rồi quay người chạy thẳng vào nhà vệ sinh nữ gần đó.
“Oẹ…”
Vừa vào đến nơi, Thúy Liễu lao đến bồn rửa tay, vặn vòi nước xối xả. Cô vục nước lên miệng, điên cuồng chà xát đôi môi sưng đỏ.
Cô lấy xà phòng rửa tay, bôi lên môi, rồi dùng nước súc miệng liên tục. Cô muốn gột rửa cái mùi hôi thối, cái cảm giác nhớp nháp kinh tởm mà tên béo kia để lại. Nhưng dù có rửa bao nhiêu lần, cô vẫn cảm thấy bẩn thỉu.
Nụ hôn đầu… Thứ mà cô gìn giữ bấy lâu nay, thứ mà cô mơ mộng sẽ trao cho người mình yêu thương nhất trong một khung cảnh lãng mạn… Vậy mà giờ đây, nó lại bị một con heo nái bẩn thỉu, hạ lưu cướp đoạt một cách thô bạo ngay giữa ban ngày.
Thúy Liễu ngước lên nhìn mình trong gương. Khuôn mặt xinh đẹp giờ đây nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe, đôi môi sưng tấy rỉ máu vì chà xát quá mạnh. Một cơn chóng mặt ập đến, cô cảm thấy trời đất quay cuồng. Sự thật này quá tàn nhẫn, quá khó để chấp nhận.
Cô tức giận đá mạnh vào chân bồn rửa, nước mắt uất ức trào ra. Tại sao cô lại phải chịu đựng những điều này?
“Không được… Quốc Bình đang ở ngoài đợi. Mình không thể để anh ấy lo lắng thêm nữa…”
Thúy Liễu hít sâu một hơi, cố gắng nuốt nước mắt vào trong. Cô chỉnh lại tóc tai, rửa mặt bằng nước lạnh để lấy lại vẻ tỉnh táo. Sau khi đeo lên chiếc mặt nạ bình thản thường ngày, cô bước ra ngoài.
“Thúy Liễu! Anh xin lỗi! Anh đến muộn quá…”
Vừa thấy cô bước ra, Quốc Bình đã lao tới nắm chặt lấy tay cô, khuôn mặt tràn đầy sự hối lỗi và day dứt.
Thúy Liễu nhìn anh, định mở miệng hỏi: “Tại sao anh lại đến muộn như vậy? Rõ ràng anh ở ngay đó mà?”. Nhưng nhìn vẻ mặt bối rối, đau khổ của anh, cô lại không nỡ cất lời trách móc.
“Không sao đâu anh… Là do em không đề phòng. Em không ngờ hắn ta lại dám… làm chuyện đó ngay giữa chốn đông người.”
“Em không sao là tốt rồi… Không sao là tốt rồi.” Quốc Bình lẩm bẩm, như để trấn an chính mình.
Cả hai im lặng một lúc để bình ổn tâm trạng. Khi thấy Quốc Bình đã bớt kích động, Thúy Liễu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nghiêm túc:
“Quốc Bình, chúng ta dừng kế hoạch này lại đi. Giống như anh đã nói hôm qua ấy.”
Trước đây, cô nghĩ rằng chỉ cần nắm thóp được Chí Vỹ thì hắn sẽ không dám làm càn. Nhưng hành động điên rồ hôm nay cho thấy hắn là một kẻ không thể kiểm soát, một con thú hoang sẵn sàng cắn người bất cứ lúc nào. Nếu cứ tiếp tục, cô sợ sẽ xảy ra chuyện tồi tệ hơn nữa. Kế hoạch này cần phải chấm dứt ngay lập tức.
“Hả… À, ừ… Dừng lại… Đương nhiên là có thể dừng! Bất cứ lúc nào em muốn…”
Quốc Bình ấp úng trả lời, nhưng ánh mắt anh lại lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào cô. Trong giọng nói của anh, Thúy Liễu nhận ra một chút gì đó… tiếc nuối?
Lưu luyến? Tại sao anh lại có thái độ đó? Chứng kiến bạn gái bị cưỡng hôn, bị cướp đi nụ hôn đầu, lẽ ra anh phải tức giận tột cùng và muốn chấm dứt ngay lập tức chứ? Tại sao lại do dự?
Một linh cảm chẳng lành dấy lên trong lòng Thúy Liễu. Càng nghĩ, cô càng thấy bất an.
Cô bất ngờ tiến tới, ôm chầm lấy Quốc Bình thật chặt.
“Thúy Liễu?! Em sao thế? Đừng buồn nữa, anh hứa sẽ dừng kế hoạch mà!” Quốc Bình giật mình, vòng tay ôm lấy cô vỗ về.
Thúy Liễu không nói gì, cô ép sát cơ thể mình vào người anh. Vùng bụng dưới của cô cọ sát vào hạ bộ của anh.
Và rồi… sự thật phũ phàng đã được phơi bày.
Một vật cứng rắn, nóng hổi đang chọc vào bụng cô qua lớp quần vải.
Quả nhiên… Anh ấy đang cương cứng. Cương cứng rất mạnh.
Trong suốt quá trình cô bị Chí Vỹ cưỡng hôn, vật lộn trong đau khổ và nhục nhã, Quốc Bình đã đứng nhìn. Và anh ấy không hề tức giận như vẻ bề ngoài, mà ngược lại, anh ấy đã hưng phấn tột độ. Anh ấy đã nứng đến mức dựng đứng cả lên khi thấy cô bị làm nhục.
Sự thật này còn đau đớn hơn cả việc bị cướp mất nụ hôn đầu. Thúy Liễu cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp nghẹt. Cô đã luôn mong chờ được dâng hiến tất cả cho Quốc Bình, được anh trân trọng và chiếm hữu. Nhưng hóa ra, dục vọng của anh lại được thỏa mãn khi thấy cô thuộc về kẻ khác?
Chẳng lẽ tình yêu này chỉ là sự hy sinh đơn phương của cô sao?
Thúy Liễu nhắm mắt lại, che giấu sự thất vọng và đau đớn trong đáy mắt. Cô hít một hơi sâu, rồi buông anh ra, nở một nụ cười gượng gạo nhưng đầy ẩn ý:
“Không… Em chỉ đùa chút thôi. Nếu anh thích… kế hoạch vẫn có thể tiếp tục.”
“Hả… Thật sao em? Em chịu được chứ?” Mắt Quốc Bình sáng lên một tia hy vọng bệnh hoạn, dù anh cố che giấu.
“Vâng. Nhưng lần sau anh nhớ bảo vệ em tốt hơn nhé.”
“Được! Anh hứa! Anh thề sẽ không để nó làm gì quá giới hạn nữa đâu!”
“Ừ… Vậy chúng ta về thôi.”
Thúy Liễu quay đi, bước chân nặng trĩu. Cô biết mình vừa bước thêm một bước sâu hơn vào vũng lầy này, nhưng vì người đàn ông cô yêu, cô chấp nhận nhắm mắt đưa chân.
Quốc Bình và Thúy Liễu dìu nhau trở về nhà trong bầu không khí nặng nề. Dù cả hai không nói gì, nhưng Thúy Liễu cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên lồng ngực, khiến cô khó thở.
Vì tình yêu với Quốc Bình, vì cái sở thích bệnh hoạn của anh, cô vẫn phải tiếp tục đóng vai con rối, để mặc cho Chí Vỹ – cái gã bẩn thỉu vừa cướp đi nụ hôn đầu đời quý giá của cô – tùy ý chơi đùa và sỉ nhục.
Cô không biết mình còn có thể kiên trì được bao lâu nữa? Một tuần? Hay một tháng? Nhưng ít nhất, cô tự nhủ phải cố gắng vượt qua nốt tuần này đã.
Về đến căn hộ, Thúy Liễu ngồi xuống sofa, tháo đôi tất lưới đen dính đầy tinh trùng khô cứng ra khỏi chân. Mùi tanh nồng bốc lên khiến cô nhăn mặt. Cô ném đôi tất vào chậu giặt, rồi lấy khăn ẩm tỉ mỉ lau sạch đôi giày cao gót cũng đang vương vãi “sản phẩm” của Chí Vỹ.
Xong xuôi, cô ngả lưng xuống ghế sofa, nhắm mắt lại, chỉ muốn tìm một chút bình yên. Kể từ ngày dấn thân vào kế hoạch điên rồ này, mỗi ngày đi học đối với cô đều là một cuộc chiến cân não và thể xác, mệt mỏi gấp trăm lần so với trước kia.
Nhưng sự yên tĩnh ngắn ngủi nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại.
Thúy Liễu thở dài, cầm điện thoại lên. Cô biết ngay mà, lại là tin nhắn của Chí Vỹ gửi cho “Mộc Thanh”.
“Đại ca Mộc Thanh ơi! Cứu em với! Hình như em chọc phải ổ kiến lửa rồi! Thằng bồ của con phò kia có vẻ cay lắm…”
Nhìn dòng tin nhắn đầy vẻ hoảng loạn của hắn, Thúy Liễu nhếch mép cười khẩy. Cô ngồi dậy, bắt đầu nhập vai “đại ca xã hội đen” để dạy dỗ tên béo này một bài học nhớ đời.
“Mày vừa cưỡng hôn con Thúy Liễu đúng không?”
“Ách… Sao đại ca biết nhanh thế ạ?”
“Chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là mày có biết hậu quả của việc làm ngu xuẩn đó là gì không?”
“Thì… Chẳng lẽ thằng công tử bột đấy dám làm gì em à?”
Thấy hắn vẫn còn cứng đầu, Thúy Liễu quyết định dọa cho hắn sợ vỡ mật.
“Mày nghĩ nó là ai? Nhà nó có tiền, có quyền, quan hệ rộng khắp thành phố. Nếu nó muốn, chỉ cần một cú điện thoại là mày sẽ bị đuổi học, thậm chí bị tống vào trại tạm giam, lưu hồ sơ đen cả đời vì tội quấy rối tình dục và gây rối trật tự công cộng. Đến lúc đó thì đời mày coi như bỏ đi.”
“Hả?! Nghiêm trọng thế cơ ạ?! Đại ca ơi, đại ca nhất định phải cứu em! Em không muốn đi tù đâu!”
“Đây là quả báo do mày tự gây ra. Tao đã cảnh báo mày bao nhiêu lần rồi? Phải biết điểm dừng, đừng có lộng hành quá trớn. Thế mà mày vẫn chứng nào tật nấy, phá vỡ cam kết.”
“Em sai rồi! Em biết lỗi rồi đại ca ơi! Xin đại ca cho em một cơ hội nữa đi! Em thề từ nay về sau sẽ ngoan ngoãn nghe lời đại ca răm rắp, tuyệt đối không dám làm càn nữa!”
Thúy Liễu lắc đầu ngán ngẩm. Tên này đúng là loại “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”. Mới lúc nãy còn hung hăng đòi cướp người yêu, giờ đã cun cút như con chó bị đánh.
“Được rồi. Nể tình mày cũng gọi tao một tiếng đại ca, tao sẽ cho mày cơ hội cuối cùng. Nhưng tao phải ra điều kiện nghiêm ngặt hơn. Lần này mày mà còn vi phạm thì tự lo liệu hậu sự đi.”
“Vâng vâng! Đại ca cứ nói, em xin nghe hết! Nếu em sai lời thì trời đánh thánh vật!”
“Thứ nhất: Chuyện thằng bồ nó, tao sẽ đứng ra dàn xếp cho yên ổn. Nhưng đổi lại, từ nay về sau mày cấm tuyệt đối không được giở trò sàm sỡ, làm nhục Thúy Liễu ngay trước mặt nó. Càng không được làm ảnh hưởng đến các hoạt động của nó ở trường. Hiểu chưa?”
“Rõ ạ! Em xin chừa! Em sẽ tránh xa thằng đó ra!”
“Thứ hai: Khi mày chơi đùa với Thúy Liễu, phải kín đáo, bí mật. Tuyệt đối không để cho người thứ ba phát hiện hay nghi ngờ. Mày muốn làm gì thì lôi nó vào chỗ kín mà làm.”
“Dạ dạ, em nhớ rồi ạ! Em sẽ cẩn thận hơn!”
“Tốt. Giờ thì gửi video quay được hôm nay cho tao, rồi xóa ngay lập tức.”
Sau khi nhận được video quay cảnh cưỡng hôn, Thúy Liễu xóa tin nhắn rồi tắt máy, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, Thúy Liễu chọn một bộ trang phục có phần kín đáo hơn: áo sơ mi trắng và chân váy dài quá gối, kết hợp với đôi tất da chân màu đen mỏng và giày cao gót trắng. Trông cô thanh lịch và nghiêm túc hơn hẳn mấy hôm trước.
Cả buổi sáng, Chí Vỹ bặt vô âm tín, không thấy bóng dáng đâu. Có lẽ hắn đang “án binh bất động” sau vụ hôm qua. Thúy Liễu cũng được một buổi sáng yên bình bên Quốc Bình.
Đến trưa, sau khi ăn xong, hai người rủ nhau lên thư viện trường để ôn bài. Không gian thư viện yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách sột soạt và tiếng máy lạnh rì rào.
Đang chăm chú đọc sách, bỗng một tràng ho khan ồm ồm, thô thiển vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
“Khụ! Khụ! Khụ!”
Thúy Liễu giật mình quay lại. Ở phía sau một kệ sách, cái đầu to tướng của Chí Vỹ ló ra. Hắn đang giả vờ ho sù sụ, nhưng đôi mắt híp tịt đầy tà dâm thì cứ liếc ngang liếc dọc về phía cô, ra hiệu cho cô đi tới đó.
Mấy sinh viên ngồi gần đó nhăn mặt khó chịu, quay sang nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn. Sợ tên điên này làm loạn ảnh hưởng đến mọi người, Thúy Liễu đành thở dài, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, giả vờ đi tìm sách rồi lén lút đi vòng qua kệ sách phía sau.
Vừa đến nơi, cô đã bị một bàn tay thô bạo kéo tuột vào góc khuất giữa hai dãy kệ sách cao ngất.
“Buông ra!… Cậu lại muốn giở trò gì nữa đây?” Thúy Liễu gạt tay hắn ra, trừng mắt hỏi.
“Hê hê, làm gì mà căng thẳng thế em yêu ~ Anh chỉ muốn ôn lại kỷ niệm xưa chút thôi mà. Nhắc mới nhớ, nụ hôn đầu đời ngọt ngào của em đã thuộc về anh Chí Vỹ này rồi đấy! Chụt chụt ~ Công nhận mồm miệng em ngon thật, ngọt như mía lùi ấy ~”
Nhìn cái vẻ mặt vênh váo, đắc ý của hắn khi nhắc lại chuyện cưỡng hôn hôm qua, Thúy Liễu giận run người. Sao trên đời lại có kẻ vô liêm sỉ đến mức này cơ chứ? Cưỡng hôn con gái nhà người ta, bị ăn đấm vỡ mũi mà vẫn còn coi đó là chiến tích đáng tự hào?
“Đồ bệnh hoạn… Cậu muốn gì thì nói nhanh lên, không tôi đi đây.”
“Ấy ấy, đừng vội thế chứ. Em quên là em còn nắm thóp trong tay anh à? Hôm nay anh còn chưa được ‘chăm sóc’ cơ thể em tí nào đâu đấy!”
“Cậu… Cậu định làm chuyện đó ở đây sao?”
Thúy Liễu hoảng hốt nhìn quanh. Đây là thư viện, nơi yên tĩnh nhất trường. Camera an ninh lắp khắp nơi, sinh viên qua lại nườm nượp. Làm chuyện đồi bại ở đây chẳng khác nào tự sát.
“Không phải cậu đã hứa là sẽ không làm bậy ở nơi công cộng nữa sao?”
“Yên tâm đi, chỗ này là góc chết camera, lại khuất nẻo, chẳng ai để ý đâu. Với lại anh chỉ muốn chơi đùa đôi chân của em tí thôi mà. Sáng nay nhìn em đi đôi tất đen mỏng tang này, cặc anh nó biểu tình dữ dội quá, chịu không nổi!”
Vừa nói, Chí Vỹ vừa chỉ tay vào khoảng trống hẹp giữa bức tường và kệ sách.
“Đứng vào đấy! Úp mặt vào tường, chổng mông ra đây cho anh!”
Thúy Liễu thở dài ngao ngán. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Cô miễn cưỡng bước vào góc tường, chống hai tay lên tường, quay lưng lại phía hắn.
“Thế này được chưa? Cậu vừa lòng chưa?”
“Được rồi! Chuẩn không cần chỉnh! Anh tới đây em yêu!”
Chí Vỹ hí hửng đặt máy ảnh lên kệ sách đối diện, căn chỉnh góc quay cẩn thận. Sau đó, hắn lao tới như một con thú đói mồi.
“Á ưm…! Cậu! Cậu điên rồi à!?”
Thúy Liễu hoảng hốt khi cảm thấy vòng tay to lớn của hắn ôm chặt lấy eo mình từ phía sau. Ngay sau đó, hắn áp sát cơ thể béo ị vào lưng cô, và một vật cứng rắn, nóng hổi thúc mạnh vào mông cô.
“Thằng điên này…! Cậu đừng có làm liều! Tôi hét lên bây giờ đấy!”
“Suỵt! Bé mồm thôi! Khép chặt hai chân lại mau! Tao chỉ muốn kẹp cặc vào giữa hai đùi mày thôi, không phá trinh mày đâu mà sợ. Nhưng nếu mày thích, tao cũng không ngại ‘xử đẹp’ mày ngay tại đây đâu, ha ha!”
“Đồ khốn nạn….”
Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Thúy Liễu đành phải cắn răng làm theo. Cô khép chặt hai đùi lại.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng