Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Chương 13: Bị Ép Ra Nhà Kho Phía Sau Trường

Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã đến thứ Sáu.
Rút kinh nghiệm từ hôm qua, đôi tất lưới đen bị dính tinh dịch sẽ để lại những vệt trắng rất lộ liễu, nên hôm nay Thúy Liễu quyết định thay đổi phong cách. Cô chọn một đôi tất da chân màu trắng tinh khôi, mỏng tang và mịn màng. Kết hợp với đó là đôi giày cao gót màu xanh nhạt, thiết kế dây buộc chéo quanh cổ chân đầy tinh tế và quyến rũ.
Phần trên, cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và chân váy ngắn xếp ly màu xanh, tông xuyệt tông với giày. Trông cô hôm nay vừa thanh thuần, đáng yêu như nữ sinh trung học, lại vừa toát lên vẻ gợi cảm ngầm khó cưỡng.
Không hiểu sao, dù bản thân cô trước đây luôn ăn mặc kín đáo, bảo thủ, nhưng gần đây cô lại bắt đầu thấy thích thú với những bộ trang phục khoe dáng này. Cảm giác lớp tất da trơn láng ôm sát lấy đôi chân thon dài thật ấm áp và dễ chịu. Đôi giày cao gót tuy khiến việc đi lại hơi bất tiện, nhưng bù lại nó tôn lên vóc dáng mảnh mai và đường cong cơ thể cô một cách hoàn hảo. Nhất là khi mặc váy ngắn, đôi chân dài miên man của cô được phô diễn trọn vẹn, thu hút mọi ánh nhìn.
Cũng phải thừa nhận, lòng yêu cái đẹp là bản năng của con gái. Nhưng cứ nghĩ đến việc sự thay đổi này là để phục vụ cho con mắt dâm tà của tên béo Chí Vỹ, Thúy Liễu lại thấy buồn nôn.
Mỗi khi cô bước đi trên sân trường, tiếng gót giày gõ “cộp cộp” xuống nền gạch tạo nên một âm thanh đầy khiêu khích. Những người xung quanh, đặc biệt là đám con trai, không thể rời mắt khỏi cô. Ánh mắt họ hau háu dán chặt vào đôi chân tất trắng nuột nà, vào bộ ngực đầy đặn lấp ló sau lớp áo phông, và vào vòng ba căng tròn đung đưa theo từng bước đi.
Thúy Liễu thừa biết trong đầu họ đang nghĩ gì. Chắc hẳn tối nay, hình ảnh của cô sẽ xuất hiện trong những giấc mơ ướt át của không ít chàng trai, trở thành tư liệu để họ thủ dâm. Nhưng cô đã quá quen với những ánh mắt thèm thuồng đó rồi. Dù sao thì cô cũng đang đi bên cạnh Quốc Bình – hoa đã có chủ, nên bọn họ cũng chỉ dám nhìn chứ không dám làm càn.
Tiết học đầu tiên hôm nay là Thể dục. Tuy nhiên, thầy giáo có việc bận đột xuất nên lớp trưởng cho cả lớp tự do hoạt động. Quốc Bình hí hửng chạy đi chơi bóng rổ cùng đám bạn, bỏ lại Thúy Liễu một mình.
Cô tìm một chiếc ghế đá râm mát ngồi xuống nghỉ ngơi. Vừa định tháo đôi giày cao gót ra để thay giày bệt cho thoải mái, thì từ xa, bóng dáng ục ịch quen thuộc của Chí Vỹ lại xuất hiện. Hắn đứng lấp ló sau nhà kho dụng cụ thể dục, vẫy tay ra hiệu cho cô.





Thúy Liễu thở dài ngao ngán. Lại là hắn. Không ngày nào được yên thân. Cô miễn cưỡng đứng dậy, đi về phía nhà kho.
Khu vực sau nhà kho vắng tanh, chỉ có tiếng ve kêu râm ran.
“Hê hê, hôm nay mặc đồ học sinh nhìn ngon vãi! Tất trắng thế này chắc chắn là mặc để quyến rũ anh rồi đúng không? Nhìn là muốn đè ra địt luôn!”
Vừa thấy cô, Chí Vỹ đã buông lời cợt nhả, ánh mắt dâm dục quét từ đầu đến chân cô.
Thúy Liễu lườm hắn một cái sắc lẹm. Tên này đúng là hết thuốc chữa, mở mồm ra là phun châu nhả ngọc toàn lời bẩn thỉu.
“Bớt nói nhảm đi. Cậu muốn làm gì thì làm nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian đâu.”
“Ái chà, em yêu nôn nóng được anh chăm sóc thế cơ à? Được thôi, anh chiều ngay! Lại đằng kia vịn vào cái cột kia đi!”
Hắn chỉ tay vào một cái cột sắt dùng để căng lưới bóng chuyền. Thúy Liễu ngoan ngoãn đi tới, hai tay bám vào cột, quay lưng lại phía hắn, chổng mông lên theo thói quen.
“Lại định dùng cặc cọ vào chân tôi nữa à?” Cô chán nản hỏi.
“Ha ha, thông minh đấy! Em mặc tất trắng thế này, không địt chân thì phí của giời! Nhưng mà hôm nay anh có món mới cho em đây. Anh sẽ địt cả giày cao gót lẫn tất của em luôn!”
Nói rồi, hắn ngồi xổm xuống. Không vội vàng hành sự ngay, hắn nắm lấy cổ chân trái của cô, nhấc bổng lên cao.
“Cậu làm gì thế?”
Chưa kịp dứt lời, Thúy Liễu đã thấy Chí Vỹ cúi đầu xuống, áp sát mặt vào bàn chân cô. Hắn thè cái lưỡi to bè, ướt át ra, bắt đầu liếm láp điên cuồng lên chiếc giày cao gót và phần mu bàn chân lộ ra của cô.
“Chùn chụt… chèm chẹp…”
Hắn liếm dọc theo gót giày, rồi liếm lên dây buộc, lên lớp tất trắng tinh khôi. Nước bọt dính nhớp nháp bôi đầy lên đôi giày và chân cô.
“Kinh quá…! Cậu bị bệnh chó dại à mà cứ thích liếm láp thế!” Thúy Liễu rụt chân lại nhưng bị hắn giữ chặt.
“Im mồm! Chân em thơm thế này, giày em đẹp thế này, phải liếm cho ướt đẫm mới sướng chứ!”
Sau khi đã bôi trơn đôi giày và chân cô bằng nước bọt ghê tởm của mình, Chí Vỹ mới lôi con quái vật đen sì trong quần ra. Hắn bắt đầu dùng thân gậy cứng ngắc cọ xát, mài miết lên bề mặt giày cao gót, lên mu bàn chân và mắt cá chân của cô.
“Ưm…!”
Cảm giác thô ráp, nóng hổi của cây cặc ma sát qua lớp tất mỏng khiến Thúy Liễu rùng mình. Hắn dùng chính “cậu nhỏ” của mình để lau sạch những vệt nước bọt trên chân cô, đồng thời bôi thêm lớp dịch nhờn rỉ ra từ đầu khấc lên đó.
Cọ xát chán chê, hắn vẫn chưa thỏa mãn. Hắn nâng chân cô lên cao hơn nữa, bẻ gập bàn chân cô lại, tạo ra một khe hở nhỏ giữa lòng bàn chân và đế giày cao gót.
Sau đó, hắn nhắm thẳng đầu cặc vào khe hở đó, nơi có phần dây buộc trang trí cầu kỳ của chiếc giày, và thúc mạnh vào.
“Phập!”
“Cái gì?! Cậu… Đây là kiểu chơi bệnh hoạn gì nữa vậy?!” Thúy Liễu kinh hãi thốt lên.
“Hộc a ~! Cái lồn chân đi giày cao gót này khít vãi đái! Kẹp chặt cặc bố mày sướng tê người!”
Cây cặc khổng lồ của hắn xuyên qua khoảng trống giữa lòng bàn chân và giày, bị chèn ép bởi lớp thịt mềm mại của lòng bàn chân và lớp da cứng của giày. Hắn bắt đầu dập hông điên cuồng, thụt ra thụt vào như đang giao hợp thực sự.
“Bạch… bạch… bạch…”
Tiếng da thịt va chạm với giày tạo ra âm thanh kỳ quặc. Cứng rắn của thân gậy mài miết vào lòng bàn chân non mềm của Thúy Liễu qua lớp tất trắng, khiến cô vừa đau vừa nhột.
“Đụ má! Đôi chân này càng địt càng phê! Quả nhiên loại lẳng lơ như mày sinh ra là để làm đồ chơi tình dục cho đàn ông! Toàn thân chỗ nào cũng là lỗ để địt được hết! A a! Sướng vãi lồn!”
Mỗi cú thúc của hắn lại kèm theo một tiếng rên rỉ thô thiển và những lời lẽ xúc phạm dâm tục.
“Này! Cậu bé mồm thôi! Đừng có la hét như thế! Lỡ có người đi qua thì sao!” Thúy Liễu lo lắng nhắc nhở.
“Sợ cái đếch gì! Con heo cái dâm đãng này, chân địt sướng thế này, giày cao gót địt phê thế này, bố mày phải hét lên cho cả thế giới biết chứ! Hôm nay tao không địt nát đôi chân này của mày thì tao không làm người!”
Hắn càng nói càng hăng máu. Hắn ghì chặt lấy chân cô, ép sát vào hạ bộ mình, tăng tốc độ đút vào rút ra như máy khâu. Một tay hắn thì sờ soạng, bóp nắn bắp đùi thon thả của cô qua lớp tất trắng, tay kia thì giữ chặt lấy eo cô để lấy thế.
Khuôn mặt đầy dầu mỡ của hắn lại dụi vào gáy cô, hít hà mùi hương cơ thể cô, cọ xát bộ râu lởm chởm vào làn da mịn màng khiến cô đau rát.
“Ư…! Cậu điên rồi! Buông tôi ra!”
“Mày cứ rên đi! Rên to vào! Để bọn con trai trong trường biết hoa khôi của chúng nó đang bị tao dùng cặc nện vào chân sướng thế nào! Cả cái trường này thằng nào chả thèm khát được chơi đôi chân này của mày!”
“Đồ khốn nạn…! Cậu không sợ tôi báo công an à!”
“Hừ! Báo cái con khỉ! Con đĩ này bị tao địt chân mấy ngày nay rồi mà có dám báo đâu? Tao thấy mày bị tao dùng cặc to địt chân sướng quá hóa rồ rồi, nghiện rồi chứ gì! Không nỡ báo công an bắt tao đúng không?”
Tên béo này càng nói càng hoang tưởng. Hắn nắm lấy gót giày của cô, thúc mạnh những cú trời giáng, như muốn đâm thủng cả chân lẫn giày của cô.
“Cậu… cậu nói năng hàm hồ cái gì thế! Tôi không phải loại phụ nữ đó!”
“Còn dám già mồm à! Đừng tưởng tao không biết! Hôm qua lúc tao kẹp cặc vào đùi mày, mày đã lén lút lên đỉnh, nước lồn chảy ướt cả quần rồi còn chối à?”
Thúy Liễu chết sững. Tại sao… tại sao hắn lại biết chuyện đó…
“Cậu nói bậy! Cái trò kinh tởm đó làm sao mà tôi có cảm giác được chứ!” Cô đỏ mặt tía tai cãi lại.
“Hừ! Còn không chịu nhận à! Rõ ràng mày đã thèm khát con cặc của tao từ lâu rồi! Thừa nhận đi”
“Hôm nay tao cho mày cơ hội cuối cùng! Bỏ thằng bồ phế vật kia đi, về làm bồn chứa tinh cho tao! Nếu không tao sẽ tung hê hết video mày bị tao địt chân, sờ lồn lên mạng cho cả thiên hạ chiêm ngưỡng đấy!”
Tên béo này quả nhiên mắc chứng hoang tưởng nặng. Hắn thực sự nghĩ rằng sau tất cả những trò đồi bại, cưỡng ép và sỉ nhục này, Thúy Liễu sẽ xiêu lòng và chấp nhận làm bạn gái hắn sao?
“Cậu bớt nằm mơ giữa ban ngày đi! Cái loại cặn bã xã hội, chuyên đi khinh nhờn và chà đạp lên phụ nữ như cậu, có chết tôi cũng không bao giờ làm bạn gái cậu! Cậu không xứng xách dép cho Quốc Bình!” Thúy Liễu hét vào mặt hắn, ánh mắt rực lửa căm hận.
“Mày nói cái gì? mày dám coi thường ông à? Câm cái mồm lại ngay!”
“Cậu đừng có… Ưm ưm!!”
Chưa để cô nói hết câu, Chí Vỹ đã thô bạo túm lấy tóc cô, giật ngược ra sau. Hắn cúi cái đầu to tướng xuống, dùng đôi môi dày bịch, thâm sì và hôi hám của mình bịt chặt lấy miệng cô.
Hắn lại cưỡng hôn cô lần nữa!
Thúy Liễu bị ép chặt vào cột sắt lạnh lẽo, hai tay bị hắn ghì chặt, hoàn toàn không thể phản kháng. Cô chỉ có thể trân trân mắt nhìn khuôn mặt đầy mỡ và mụn của hắn phóng đại trước mắt mình. Hắn điên cuồng mút mát, gặm cắn đôi môi mềm mại của cô như một con thú đói khát.
“Chụt chụt ~ Ưm ~ Đồ đê tiện! Mở mồm ra cho ông!”
“Ưm… Không… Đừng hòng… Ư ưm…!”
Thúy Liễu nghiến chặt hai hàm răng, quyết tâm bảo vệ phòng tuyến cuối cùng này. Cô không thể để cái lưỡi bẩn thỉu của hắn xâm nhập vào khoang miệng mình thêm một lần nào nữa.
Nhưng Chí Vỹ là một kẻ lọc lõi trong việc dùng bạo lực. Thấy cô cứng đầu, hắn bất ngờ đưa tay xuống, vỗ mạnh một cái “bốp” vào mông cô. Cú đánh đau điếng khiến Thúy Liễu giật mình, theo phản xạ há miệng ra để kêu đau.
Chỉ chờ có thế, cái lưỡi to bè, nhớp nháp của hắn lập tức luồn sâu vào trong, khuấy đảo khoang miệng cô.
“Chèm chẹp… Ực…”
Hắn quấn lấy lưỡi cô, mút mát chùn chụt, tham lam hút lấy từng giọt nước bọt ngọt ngào của cô. Kinh tởm hơn, hắn còn dồn nước bọt hôi rình từ miệng hắn, tống sang miệng cô, ép cô phải nuốt xuống thứ chất lỏng tanh tưởi ấy.
“Ưm ~ Ngọt quá… Miệng lưỡi hoa khôi đúng là thơm như kẹo ấy ~ Hít hà ~”
“Ô ô…. Nhả ra…! Cứu với… Không ~!”
Nước mắt Thúy Liễu trào ra vì uất ức và buồn nôn. Cô đang bị một gã đàn ông mà mình ghê tởm nhất trần đời cưỡng hôn, trao đổi nước bọt một cách thô thiển ngay sau khu nhà kho trường học.
“Hừm ~ Dù sao nụ hôn đầu của mày cũng mất vào tay anh đây rồi, giờ hôn thêm mấy cái nữa thì có sao đâu hả em yêu ~?”
Trong khi miệng lưỡi hắn đang bận rộn cưỡng bức cô, thì bên dưới, hông hắn vẫn không ngừng hoạt động. Cây cặc khổng lồ kẹp giữa hai chân cô và đôi giày cao gót vẫn đang thúc mạnh liên hồi. Sự kích thích từ hai phía khiến đầu óc Thúy Liễu quay cuồng.
Đột nhiên, cô cảm nhận được con cặc đang kẹp chặt dưới chân mình giật nảy lên bần bật, trướng to hơn mức bình thường. Hắn sắp bắn!
“Ô… Không… Đừng bắn vào… Ư ưm…!”
Chí Vỹ rút nhẹ cây cặc ra một chút, rồi chĩa thẳng cái đầu khấc đang rỉ dịch vào ngay phần mu bàn chân và khe hở của chiếc giày cao gót xanh nhạt.
“A a a… Tao ra đây! Hứng lấy tinh hoa của tao đi!”
“Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!”
Một lượng tinh dịch khổng lồ, nóng bỏng như dung nham phun trào xối xả. Dòng chất lỏng đặc quánh, trắng đục bắn thẳng vào đôi giày cao gót, lấp đầy mọi khoảng trống bên trong, tràn trề ra cả bên ngoài, dính bê bết lên lớp tất trắng tinh khôi và cổ chân thon thả của cô.
Hơi nóng hừng hực từ tinh dịch lan tỏa qua lớp tất mỏng, bao trùm lấy đôi chân ngọc ngà. Cảm giác bị “tưới tắm” bởi chất lỏng của đàn ông, kết hợp với sự thiếu oxy do nụ hôn kéo dài, đã đẩy Thúy Liễu đến giới hạn chịu đựng.
“Ư a a ~~!”
Cơ thể cô co giật, và một lần nữa, cô lại đạt cực khoái trong sự nhục nhã ê chề. Hai chân cô run rẩy, bủn rủn, không còn sức đứng vững.
Chí Vỹ vẫn chưa buông tha. Hắn ghì chặt cô thêm một lúc lâu, tận hưởng dư vị của khoái cảm cho đến khi giọt tinh dịch cuối cùng được vắt kiệt lên chân cô, hắn mới chịu nhả đôi môi sưng tấy của cô ra và lùi lại.
“Hộc… hộc…”
Mất đi điểm tựa, Thúy Liễu trượt dài theo cây cột sắt, ngã ngồi xuống nền đất bẩn thỉu. Váy áo xộc xệch, tóc tai rối bù, đôi môi sưng đỏ rỉ máu, và đôi chân mang giày cao gót thì dính đầy tinh dịch trắng xóa. Trông cô lúc này thảm hại không khác gì một con búp bê bị chơi chán rồi vứt bỏ.
“Ha ha ha ha! Thấy sự lợi hại của ông chưa! Cho mày làm bồn chứa tinh tự nguyện thì mày không chịu, cứ thích làm vẻ thanh cao cơ. Giờ thì sao? Mày nhìn lại mày xem, khác gì con nô lệ tình dục không? Nhiệm vụ duy nhất của mày là banh chân, vạch vú ra cho tao địt, hiểu chưa!”
Chí Vỹ đứng sừng sững trước mặt cô, vừa kéo quần lên vừa buông lời nhục mạ, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và thỏa mãn.
“A….. Khốn nạn…” Thúy Liễu thều thào, nước mắt lăn dài trên má.
“Đụ má! Nhìn cái bộ dạng tơi tả, dâm dục này của mày, tao lại thấy nứng lên rồi đây này! Có khi phải làm thêm nháy nữa cho bõ công!”
Hắn lại đưa tay định sờ vào khóa quần.
“Ô… Không… Đừng mà…!” Thúy Liễu hoảng sợ lùi lại.
Đúng lúc đó, một tiếng quát lớn vang lên, xé toạc bầu không khí ngột ngạt.
“Buông cô ấy ra! Thằng khốn nạn kia!”
Chí Vỹ giật bắn mình quay lại. Là Quốc Bình! Anh đang lao tới với vẻ mặt giận dữ đằng đằng.
“Mẹ kiếp! Lại là thằng ám quẻ này!”
Biết mình không thể dây dưa thêm, vả lại cũng đã thỏa mãn xong, Chí Vỹ vội vàng xốc lại quần áo rồi ba chân bốn cẳng chạy biến ra phía sau nhà kho, trốn thoát.
“Thúy Liễu! Thúy Liễu! Em có sao không?”
Quốc Bình chạy đến, quỳ xuống đỡ Thúy Liễu dậy. Anh nhìn bộ dạng thảm thương của cô, ánh mắt dừng lại ở đôi chân dính đầy tinh dịch, đồng tử co rút lại. Nhưng lần này, thay vì hỏi han dồn dập, anh chỉ im lặng ôm chặt cô vào lòng.
Thúy Liễu kiệt sức, cô gục đầu vào ngực anh, rồi mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Cô ngất đi vì quá căng thẳng và mệt mỏi.
Khi Thúy Liễu tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái, xung quanh nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Là phòng y tế của trường.
“Thúy Liễu! Em tỉnh rồi! May quá… Em làm anh sợ chết khiếp.”
Quốc Bình đang ngồi bên cạnh, thấy cô mở mắt liền vội vàng bưng một cốc nước ấm đến.
“Em… em không sao.” Cô yếu ớt trả lời, đón lấy cốc nước uống một ngụm để làm dịu cổ họng khô rát.
Chợt nhớ đến tình cảnh lúc nãy, cô hốt hoảng tung chăn lên nhìn xuống chân mình.
“Đừng lo, anh đã lau sạch sẽ cho em rồi. Anh cũng đã mua tất mới và váy mới cho em thay. Đôi giày bẩn kia anh gói lại rồi, lát về mình xử lý sau.” Quốc Bình nhẹ nhàng trấn an.
Thúy Liễu thở phào nhẹ nhõm. Nhìn sự ân cần, chu đáo của Quốc Bình, lòng cô lại dấy lên một nỗi chua xót.
“Cảm ơn anh… Quốc Bình.”
“Đừng nói vậy. Tất cả là lỗi tại anh. Là anh hại em… Nếu anh không có cái sở thích bệnh hoạn đó, thì em đã không bị thằng súc sinh kia làm nhục đến mức này…” Giọng Quốc Bình chùng xuống, đầy vẻ hối hận. “Thôi, bất kể thế nào đi nữa, chúng ta hủy bỏ kế hoạch này đi. Anh không muốn em chịu đựng thêm nữa.”
“Vâng… Em nghe anh.”
Lần này, Thúy Liễu đồng ý ngay. Sự việc hôm nay đã đi quá giới hạn chịu đựng của cô. Tên Chí Vỹ này thực sự là một con thú hoang không thể thuần hóa, càng nhượng bộ hắn càng lấn tới. Cô cần phải cắt đứt hoàn toàn với hắn.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc cho lại sức, Thúy Liễu lấy điện thoại ra. Cô quyết định dùng thân phận “Mộc Thanh” để cảnh cáo hắn một lần cuối, trước khi thực hiện bước đi tiếp theo.
“Kế hoạch của chúng ta chấm dứt tại đây. Từ giờ cấm mày không được bén mảng đến gần hay làm phiền Thúy Liễu nữa.”
Tin nhắn vừa gửi đi, Chí Vỹ đã trả lời ngay lập tức, giọng điệu vẫn ngông nghênh như cũ:
“Hả? Tại sao thế đại ca? Em đang dạy dỗ con chó cái đấy rất tốt mà! Hôm nay em bắn cho nó ngập cả giày, sướng tê người!”
“Mày hôm nay làm quá trớn rồi. Tao nghe tin Thúy Liễu ngất xỉu phải vào phòng y tế, thằng bạn trai nó đang điên tiết lên, định báo công an và thuê giang hồ xử mày đấy.”
“Xời, đại ca cứ khéo lo. Em thấy con phò đấy chả dám làm gì em đâu. Nó bị em địt chân sướng trợn mắt lên cơ mà. Còn thằng bồ công tử bột của nó thì làm được cái đếch gì, dọa hơi tí là sợ vãi đái ra quần ngay.”
“Mày đừng có chủ quan. Tóm lại tao bảo dừng là dừng. Mày còn lén phén đến gần nó là tự chuốc họa vào thân đấy.”
“Rồi rồi, biết rồi khổ lắm nói mãi. Em không tìm nó nữa là được chứ gì?”
Đọc tin nhắn trả lời của hắn, Thúy Liễu biết thừa tên này chỉ hứa suông. Hắn không hề biết sợ, và chắc chắn sẽ còn quay lại quấy rối cô. Dùng thân phận “Mộc Thanh” giờ cũng không còn đủ sức răn đe hắn nữa rồi.
Muốn thoát khỏi hắn hoàn toàn, cô cần một kế hoạch triệt để hơn, một đòn “chí mạng” khiến hắn phải biết khó mà lui, hoặc biến mất khỏi cuộc đời cô mãi mãi.
Và cuối tuần này chính là thời cơ tốt nhất.
“Đúng rồi Quốc Bình, cuối tuần này anh có hẹn đi chơi với bạn phải không?” Thúy Liễu quay sang hỏi.
“Ừ, tối mai thứ Sáu, mấy đứa bạn cấp 3 của anh rủ đi hát KTV. Sao thế em?”
“Em muốn đi cùng anh.”
“Thật á? Bình thường em không thích mấy chỗ ồn ào mà? Nhưng nếu em muốn đi thì tốt quá, anh cũng muốn giới thiệu em với bạn bè, để họ biết anh có cô bạn gái tuyệt vời thế nào!”
Thúy Liễu mỉm cười, ánh mắt lóe lên một tia tính toán lạnh lùng.
“Vậy anh hãy mời cả Chí Vỹ đi cùng nhé.”
“Hả? Mời thằng đó? Tại sao? Anh tưởng em muốn tránh xa nó?” Quốc Bình ngạc nhiên tột độ.
“Đúng là em muốn tránh xa nó. Nhưng tên này dai như đỉa đói, không dùng biện pháp mạnh thì nó không buông tha đâu. Anh tin em đi, tối mai tại KTV, em sẽ có cách khiến hắn phải cạch mặt chúng ta ra, vĩnh viễn không dám làm phiền nữa.”
“Em… em định làm gì?”
“Anh cứ làm theo lời em là được. Hãy mời hắn đi, nói là muốn giảng hòa hoặc gì đó. Hắn ham vui và sĩ diện, chắc chắn sẽ tới.”
“Được rồi… Nếu em đã nói thế thì anh sẽ đi sắp xếp. Em cứ nghỉ ngơi đi.”
Quốc Bình tuy vẫn còn thắc mắc nhưng tin tưởng vào sự thông minh của bạn gái nên đi ra ngoài gọi điện thoại.
Còn lại một mình trong phòng, Thúy Liễu mở phần ghi chú trong điện thoại ra. Cô bắt đầu vạch ra từng bước cho kế hoạch ngày mai.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng