Chương 15: Bị Ép Hôn Môi 5 Phút – Kế Hoạch Không Thành
Cánh cửa phòng VIP mở ra, Chí Vỹ bước vào với vẻ mặt vừa lấm lét vừa đắc ý. Hắn liếc nhìn Thúy Liễu, nụ cười trên môi trở nên dâm đãng hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy ba gã bạn của Quốc Bình đang ngồi trong phòng, vẻ hung hăng thường ngày của hắn lập tức biến mất. Hắn co rúm người lại, đứng đực ra đó như trời trồng. Dù sao thì bản chất hắn cũng chỉ là một tên nhát gan, chỉ dám tác oai tác quái khi bắt nạt được kẻ yếu thế hơn mình.
“Bình, cái thằng béo ị này là ai thế?” Một gã tóc xanh lên tiếng hỏi, giọng điệu không mấy thiện cảm.
“À, đây là Chí Vỹ, bạn cùng lớp đại học của tao. Tao mới mời nó đến chơi cho vui. Nào, Chí Vỹ, vào đây ngồi đi, đừng ngại.” Quốc Bình đứng dậy, vỗ vai Chí Vỹ một cái rồi chỉ vào chỗ trống bên cạnh Thúy Liễu.
Nghe thấy được mời, Chí Vỹ mắt sáng rực lên. Hắn lạch bạch chạy tới, đặt mông ngồi phịch xuống ngay sát Thúy Liễu, khiến cô phải nhích người ra xa một chút để tránh cái mùi cơ thể nồng nặc của hắn.
Vừa ngồi xuống, hắn đã vội vàng cầm đũa gắp lia lịa thức ăn trên bàn, nhét đầy mồm nhai nhồm nhoàm như chết đói, thức ăn rơi vãi tung tóe. Ba gã bạn của Quốc Bình nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ, nhưng cũng không nói gì thêm vì nể mặt Quốc Bình.
Thúy Liễu thầm nghĩ, tên này đúng là loại “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Hắn nhanh chóng bắt chuyện với ba gã kia về chủ đề anime, manga và game. Thật bất ngờ, bốn gã đàn ông xa lạ lại tìm được tiếng nói chung, huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển về các nhân vật nữ 2D, về những bộ hentai đang hot…
“Uầy! Mày cũng thích em Rem à? Tao là fan cứng của ẻm đấy!”
“Chuẩn cơm mẹ nấu! Nhìn cái bộ đồ hầu gái hở ngực hở đùi đấy nứng vãi chưởng!”
“Tao thì khoái em Asuna hơn. Tóc hồng, mặt lạnh lùng nhưng bên trong dâm đãng ngầm”
Bọn họ bàn tán sôi nổi, nước bọt bắn tung tóe. Thúy Liễu và Quốc Bình chỉ biết nhìn nhau cười trừ, cảm thấy lạc lõng giữa cái hội nghị bàn tròn về văn hóa phẩm đồi trụy này.
Nhân lúc mọi người đang mải mê chém gió, Thúy Liễu ghé sát tai Quốc Bình, thì thầm:
“Quốc Bình, nhớ kỹ kế hoạch nhé. Lát nữa tìm cơ hội đổi ly nước của em và hắn.”
“Ừ, anh biết rồi. Em cứ yên tâm.” Quốc Bình gật đầu, ánh mắt kiên định.
Một lúc sau, gã tóc xanh vẫy tay gọi nhân viên phục vụ mang vào mấy két bia và rượu mạnh. Hắn bật nắp một chai rượu ngoại, rót đầy ra các ly.
“Nào anh em! Hôm nay gặp nhau là duyên số, lại có cả hot girl Thúy Liễu ở đây nữa, chúng ta phải uống cho say mới được! Không say không về!”
“Dzô! Không say không về!”
Mọi người đồng thanh hô lớn, nâng ly lên cụng.
“Nào, anh em mình lâu ngày không gặp, phải làm một ly cối mới được!” Gã đeo khuyên tai rót đầy tràn một cốc bia lớn đưa cho Quốc Bình.
Quốc Bình không từ chối được, đành ngửa cổ uống cạn một hơi.
“Tốt! Tửu lượng khá lắm! Nào, mời em một ly! Chúc em ngày càng xinh đẹp, mặn nồng với anh Bình nhé!”
Gã đeo kính định rót rượu cho Thúy Liễu, nhưng cô vội vàng lấy tay che miệng cốc.
“Dạ em xin lỗi, em không uống được rượu ạ. Em xin phép dùng nước lọc thay rượu nhé.”
“Thôi được rồi, con gái con lứa uống nước ngọt cũng được. Nào Chí Vỹ, đến lượt mày! Làm một ly cho nóng người đi!”
Gã đeo kính quay sang ép Chí Vỹ uống. Nhưng Chí Vỹ lắc đầu quầy quậy.
“Thôi, tao không uống đâu. Tao uống nước lọc thôi.”
Hôm nay hắn có “nhiệm vụ quan trọng” là cưỡng hiếp Thúy Liễu, nên hắn quyết tâm giữ tỉnh táo. Hắn không muốn cơn say làm hỏng chuyện lớn.
“Vãi cả lúa! Đàn ông con trai gì mà hèn thế! Đến đây chơi mà uống nước lọc thì về nhà bú tí mẹ cho nhanh!”
“Mày nói cái đéo gì! Tao có việc quan trọng phải làm nên không uống được thôi! Đừng có ép tao!” Chí Vỹ gắt lên.
Thấy không khí căng thẳng, gã đeo khuyên tai vội vàng giảng hòa.
“Thôi thôi, anh em cả. Thằng béo này nhìn thế thôi chứ chắc gan nhiễm mỡ rồi, uống vào sợ đột quỵ thì bỏ mẹ. Thôi tha cho nó, anh em mình uống!”
Thế là ba gã kia lại quay sang chuốc rượu Quốc Bình. Chỉ một lúc sau, mặt Quốc Bình đã đỏ gay, mắt bắt đầu lờ đờ.
Thúy Liễu lo lắng, véo nhẹ vào tay anh.
“Quốc Bình! Anh đừng uống nữa. Hôm nay có việc quan trọng mà, anh quên rồi à?”
“Anh biết… Nhưng mà… bạn bè lâu ngày gặp lại… không uống nhiệt tình thì chúng nó lại bảo mình khinh người…” Quốc Bình lè nhè đáp.
“Nhưng anh mà say thì ai giúp em?”
“Yên tâm… tửu lượng anh tốt lắm… chưa say được đâu…”
Thấy khuyên bảo không được, Thúy Liễu đành đổi chiến thuật.
“Thôi mọi người đừng uống nữa, vào đây hát hò đi chứ! Đến KTV mà không hát thì phí tiền à?”
Cô đứng dậy, đi ra chỗ chọn bài hát. Đám đàn ông nghe thấy thế cũng hưởng ứng nhiệt liệt.
“Đúng rồi! Hát đi! Bình với Thúy Liễu ca mở màn đi nào!”
Quốc Bình lảo đảo đứng dậy cầm micro. Anh chọn một bài tình ca lãng mạn. Tiếng nhạc du dương vang lên.
“Em không là nàng thơ
Anh cũng không còn là nhạc sĩ mộng mơ…”
Trong khi Quốc Bình đang say sưa hát, Thúy Liễu vẫn không quên nhiệm vụ quan sát. Qua khóe mắt, cô thấy Chí Vỹ đang lén lút thò tay vào túi quần. Hắn nhìn quanh quất, thấy mọi người đang chú ý lên màn hình, liền nhanh tay lôi ra một lọ thuốc nhỏ. Hắn mở nắp, đổ thứ dung dịch màu tím nhạt vào cốc nước cam của Thúy Liễu.
“Hừm, trúng kế rồi.” Thúy Liễu thầm cười lạnh trong bụng.
Sau khi hát xong bài song ca, mọi người vỗ tay rầm rầm. Thúy Liễu và Quốc Bình quay trở lại ghế sofa ngồi.
Sau đó gã đeo khuyên tai đề nghị chơi trò “Sự thật hay Thử thách” (Truth or Dare).
“Luật chơi thế này: Tao sẽ chia bài. Ai bốc được con bài nhỏ nhất thì phải trả lời câu hỏi hoặc làm theo yêu cầu của người bốc được con bài lớn nhất. Ok chưa?”
Gã đeo khuyên tai lấy ra bộ bài tây, xào bài điệu nghệ như dân chuyên nghiệp. Hắn chia cho mỗi người một lá.
Thúy Liễu lật lá bài của mình lên. 2 cơ. Nhỏ nhất bộ bài. Cô thở dài, đúng là đen đủi.
“Ha ha! Tao được K bích! Tao to nhất!” Gã tóc xanh đắc ý giơ lá bài lên. “Nào, em chọn Sự thật hay Thử thách?”
“… Em chọn Sự thật.” Thúy Liễu đáp, cô không muốn làm mấy trò thử thách quái đản của bọn này.
“Được! Câu hỏi của anh là: Em thủ dâm bao lâu một lần?”
Câu hỏi thô thiển khiến Thúy Liễu đỏ mặt. Đám đàn ông nhao nhao cười hô hố, ánh mắt hau háu chờ đợi câu trả lời.
“Em… Một tuần một lần. Được chưa ạ?” Cô lí nhí trả lời bừa cho xong chuyện.
“Hê hê, thật thà đấy! Tiếp tục nào!”
Đám bạn của Quốc Bình cười hô hố, hùa theo lời nói của gã tóc xanh. Chúng nháy mắt với nhau đầy ẩn ý, rõ ràng đang bày trò trêu chọc cặp đôi này.
Lần chia bài tiếp theo, Quốc Bình lại đen đủi bốc trúng con bài nhỏ nhất, trong khi gã đeo kính nắm con bài lớn nhất.
“Bình, đến lượt mày rồi! mạo hiểm nhé!”
Gã đeo kính rót đầy một cốc rượu mạnh, đặt cái “cạch” xuống trước mặt Quốc Bình.
“Luật chơi là luật chơi, uống hết cốc này đi!”
Quốc Bình không còn cách nào khác, đành nhắm mắt uống cạn ly rượu cay nồng. Cứ thế, mấy ván bài trôi qua, Thúy Liễu nhận ra có điều bất thường. Dường như ba gã bạn của Quốc Bình đang chơi bài bịp. Lần nào cô hoặc Quốc Bình cũng bốc phải con bài nhỏ nhất, còn một trong ba tên kia luôn nắm con lớn nhất. Mục đích của chúng là chuốc say Quốc Bình và moi móc những chuyện riêng tư của cô.
“Thôi, chơi nốt ván này rồi nghỉ nhé, cũng muộn rồi.” Thúy Liễu lên tiếng đề nghị, cô cảm thấy không khí càng lúc càng không ổn.
“Ok, chốt ván cuối! Chia bài nào!”
Gã đeo khuyên tai lại xào bài điệu nghệ. Lần này, Thúy Liễu lật bài lên… Rô 3. Lại là con bài nhỏ xíu. Cô thở dài ngán ngẩm. Chắc chắn lại là trò bịp bợm của chúng nó.
Đúng lúc đó, một tiếng rú man dại vang lên bên cạnh cô.
“Á đù!!! Tôi bốc được con Joker rồi! to nhất! Ha ha ha!”
Thúy Liễu giật mình quay sang. Là Chí Vỹ! Tên béo này đang giơ cao lá bài Joker, cười như điên dại.
Chuyện quái gì thế này? Lần này người thắng cuộc lại là Chí Vỹ? Thúy Liễu nhìn quanh, thấy ba gã kia cũng ngớ người ra, nhưng rồi nhanh chóng nháy mắt với nhau đầy ăn ý.
“Được rồi, Chí Vỹ thắng! Thúy Liễu thua! Nào, em chọn Sự thật hay Thử thách?”
“Haizz… Tôi chọn Thử thách.”
Thúy Liễu chán nản đáp. Mấy vòng trước bị hỏi toàn chuyện tế nhị như màu quần lót, số đo ba vòng… khiến cô phát ngượng. Lần này chọn Thử thách cho xong chuyện. Dù sao Chí Vỹ cũng chỉ là tên nhát gan, chắc hắn cũng chỉ dám yêu cầu mấy trò trẻ con như bắt chước tiếng mèo kêu thôi.
“Hê hê hê, Thử thách đúng không? Được lắm! Vậy thì… Hôn tôi đi! Hôn môi nút lưỡi trong vòng 5 phút!”
“Cái gì?! Cậu điên rồi à?!”
Thúy Liễu trợn tròn mắt, không tin vào tai mình. Tên này dám đưa ra yêu cầu bệnh hoạn như thế ngay trước mặt mọi người, và đặc biệt là trước mặt Quốc Bình sao?
Cô quay sang nhìn Quốc Bình cầu cứu. Nhưng anh ấy đã say mềm, mặt đỏ gay, gục đầu xuống bàn ngủ li bì, chẳng biết trời trăng gì nữa. Lay mãi cũng không tỉnh.
Còn ba gã bạn của anh thì sao? Chúng nhìn nhau cười cợt, rồi đồng thanh hô hào cổ vũ:
“Đúng rồi! Luật chơi là luật chơi! đã chọn Thử thách thì phải làm thôi!”
“Hôn đi! Hôn đi! Ngại gì chứ, chỉ là trò chơi thôi mà!”
“Bình say rồi, không biết gì đâu! Thoải mái đi em ơi!”
Rõ ràng lũ khốn này đang hùa vào, muốn xem kịch hay. Chúng muốn nhìn thấy cô bị làm nhục.
Được đà lấn tới, Chí Vỹ không chờ đợi nữa. Hắn chồm người tới, vòng tay ôm chặt lấy Thúy Liễu.
“Nào, thực hiện hình phạt đi chứ!”
“Buông ra… Không… Ưm…!”
Thúy Liễu nghiêng đầu né tránh, nhưng bàn tay thô bạo của hắn đã túm lấy gáy cô, giữ chặt không cho cô nhúc nhích. Khuôn mặt to béo, đầy mồ hôi dầu ập xuống, bịt kín đôi môi cô.
“Chụt chụt… Ưm… Môi hoa khôi mềm quá… Ngọt quá…”
Hắn điên cuồng mút mát, gặm cắn đôi môi cô. Thúy Liễu nhắm nghiền mắt, cố nén cơn buồn nôn. Không chỉ xâm phạm đôi môi, bàn tay hư hỏng của hắn còn luồn xuống dưới gầm bàn, sờ soạng lên đùi cô qua lớp tất da đen mỏng manh.
Ba gã đàn ông ngồi đối diện hau háu nhìn cảnh tượng này. Mắt chúng sáng lên đầy dục vọng, đũng quần gồ lên thấy rõ. Gã đeo kính thậm chí còn lén lút thò tay vào trong quần sóc lọ.
Trong khi đó, Quốc Bình vẫn ngủ say như chết trên ghế sofa. Kế hoạch tráo ly nước coi như phá sản vì không có ai hỗ trợ.
Thúy Liễu liếc mắt nhìn hai cốc nước trên bàn. May quá! Trong lúc hỗn loạn ban nãy, cô đã nhanh tay đẩy cốc nước của mình sang phía Chí Vỹ, và kéo cốc của hắn về phía mình. Hắn không hề hay biết gì cả.
Dù sao thì việc quan trọng nhất vẫn là làm cho hắn uống cốc nước đó.
“Ưm… ưm…”
Lưỡi của Chí Vỹ như con rắn độc luồn lách vào khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, ép cô phải nuốt từng ngụm nước bọt hôi hám của hắn. Hắn hôn ngấu nghiến, tham lam như muốn hút cạn sinh khí của cô.
5 phút trôi qua dài đằng đẵng như 5 thế kỷ. Cuối cùng, khi đã thỏa mãn cơn thèm khát, Chí Vỹ mới chịu buông tha cho đôi môi sưng tấy của cô.
“Hà ~! Phê vãi lồn! Hôn em sướng quá đi“
Hắn liếm mép, vẻ mặt mãn nguyện. Thúy Liễu vội vàng đẩy hắn ra, hất bàn tay đang đặt trên đùi mình xuống.
“Thế nào Thúy Liễu? Hôn thằng béo này có sướng hơn hôn Quốc Bình không?”
“Tiếp đi! Làm ván nữa đi! Tao cũng muốn được hôn!”
Đám bạn của Quốc Bình nhao nhao đòi “phần”. Thúy Liễu biết nếu ở lại thêm phút nào nữa thì cô sẽ bị chúng xâu xé mất.
“Đủ rồi!… Tôi đi vệ sinh một chút.”
Cô đứng phắt dậy, cầm lấy cốc nước trước mặt (cốc mà cô nghĩ là nước lọc sạch), rồi chạy vội ra khỏi phòng.
Vào trong nhà vệ sinh, Thúy Liễu súc miệng liên tục. Cô cảm thấy ghê tởm tột độ. Đã bị cưỡng hôn bao nhiêu lần rồi? Cái mùi hôi thối của tên béo đó cứ ám ảnh mãi không thôi.
Cũng may là hôm nay sẽ kết thúc tất cả. Chỉ cần Chí Vỹ uống cốc nước đó, hắn sẽ xong đời.
Cổ họng khô rát vì bị cưỡng hôn, Thúy Liễu đưa cốc nước lên uống cạn một hơi. Dòng nước mát lạnh trôi tuột xuống cổ họng, làm dịu đi cơn khát và sự ghê tởm.
“Được rồi, quay lại thôi. Chắc giờ thuốc bắt đầu ngấm rồi.”
Thúy Liễu chỉnh trang lại quần áo, hít một hơi sâu rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Vừa bước ra hành lang, một bóng đen to lớn bất ngờ lao tới, ép chặt cô vào tường.
“Á!”
Là Chí Vỹ! Hắn đã đi theo cô ra đây từ lúc nào.
“Em yêu định đi đâu thế? Vào đây để anh chăm sóc đôi vú này nào!”
Hai tay hắn thô bạo bóp mạnh vào bầu ngực cô, nhào nặn điên cuồng.
“Buông ra! Đồ biến thái!”
“Câm mồm! Đã cho hôn rồi thì cho sờ tí có sao đâu! Vú to thế này mà không bóp phí của giời!”
Hắn vùi mặt vào cổ cô, hít hà đầy bệnh hoạn.
“Bỏ ra! Tôi là bạn gái Quốc Bình! Anh ấy sẽ giết cậu!”
“Hừ, thằng phế vật đấy say bí tỉ rồi, biết cái đếch gì! Hôm nay tao phải địt mày cho bằng được!”
Thúy Liễu vùng vẫy, nhưng sức cô không lại.
“Không được… Ở đây là hành lang… Có người…”
“Hê hê, em nứng rồi đúng không? Muốn địt thì đi khách sạn với anh! Anh sẽ chiều em tới bến!”
Nói rồi, hắn ôm eo cô, lôi xềnh xệch cô đi về phía cửa sau quán KTV, nơi dẫn thẳng sang khách sạn bên cạnh.
Vào trong thang máy, Thúy Liễu thở phào nhẹ nhõm. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự tính. Thuốc chắc chắn đã bắt đầu có tác dụng, nên hắn mới nứng sảng và hành động lỗ mãng như vậy. Chỉ cần đưa hắn vào phòng, đẩy hắn lên giường rồi lấy thẻ phòng chạy ra ngoài khóa cửa lại là xong.
Thang máy dừng ở tầng 11. Cửa mở ra.
Thúy Liễu bước ra ngoài. Nhưng vừa đi được hai bước, chân cô bỗng nhiên mềm nhũn.
“Bịch!”
Cô quỵ ngã xuống thảm hành lang.
“Ư…! Sao… sao thế này…?! Người mình… nóng quá…”
Một ngọn lửa lạ lùng bùng lên từ bụng dưới, lan tỏa khắp cơ thể. Đầu óc cô quay cuồng, choáng váng. Chân tay bủn rủn, không còn chút sức lực nào.
“Ha ha ha! Trúng kế rồi! Thuốc của đại ca đúng là hàng xịn!”
Tiếng cười man rợ của Chí Vỹ vang lên trên đầu cô.
Thúy Liễu kinh hoàng nhận ra sự thật. Cô… cô đã uống nhầm cốc nước có thuốc?!
Không thể nào! Rõ ràng cô đã nhìn thấy hắn bỏ thuốc vào cốc của cô, và cô đã tráo đổi vị trí hai cốc rồi mà? Tại sao?
Chẳng lẽ…
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh lúc chơi bài. Lúc mọi người cười đùa ầm ĩ khi Chí Vỹ kẹp chai bia đi vòng quanh, có ai đó đã lén đổi lại cốc nước về vị trí cũ mà cô không để ý? Hay là… ngay từ đầu cô đã nhầm lẫn?
Nhưng giờ không còn thời gian để suy nghĩ nữa. Dục vọng đang thiêu đốt cơ thể cô, khiến lý trí dần tan biến.
“Được rồi em yêu, giờ thì em là của anh! Vào phòng thôi nào, anh sẽ chọc nát cái lồn dâm của em!”
Chí Vỹ cúi xuống, bế bổng cô lên. Hắn bế cô đi dọc hành lang, tiến về phía căn phòng 1101.