Chương 17: Phá Trinh
Thúy Liễu nằm trên giường. Dù lý trí vẫn còn le lói sự tỉnh táo và sợ hãi, nhưng cơ thể cô lại nóng ran, ngứa ngáy một cách kỳ lạ.
Hắn nhìn xuống cái lồn trinh nguyên đang phơi bày trước mắt mình với ánh mắt hau háu của một con thú đói. Đó là một cái lồn tuyệt đẹp, mép lồn hồng hào, khép chặt vào nhau thành một đường chỉ mỏng manh, chưa từng bị bất cứ thứ gì xâm phạm. Những sợi lông mu thưa thớt, mềm mại càng tôn lên vẻ trắng trẻo, non nớt của vùng cấm địa.
“Đẹp… Đẹp thật! Không ngờ cái lồn của hoa khôi lại đẹp tuyệt vời thế này. Hôm nay ông sẽ là người đầu tiên khai phá nó!”
Chí Vỹ nuốt nước bọt ừng ực. Hắn không vội vàng đâm vào ngay. Hắn cầm con cặc đen trũi, gân guốc đang cương cứng cực độ của mình, gí sát vào cửa mình của Thúy Liễu.
Quy đầu to bè, tím ngắt như một cái nấm độc cọ xát vào hai mép môi lồn xinh đep. Hắn bắt đầu thực hiện động tác cạ con cặc lên xuống trên mép lồn. Đầu khấc nóng hổi, ướt át dịch nhờn trượt lên trượt xuống dọc theo khe thịt khép kín.
“Ư… Không… Đừng mà…” Thúy Liễu rên rỉ yếu ớt, cố gắng khép chân lại nhưng bị hai bàn tay hộ pháp của hắn giữ chặt, banh rộng ra hai bên.
Cảm giác quy đầu thô ráp, nóng rực cọ xát vào cửa mình non nớt khiến cô rùng mình. Nó vừa ghê tởm, vừa mang lại một sự kích thích lạ lẫm do thuốc mang lại. Hắn dùng đầu cặc day day vào hạt mồng đốc, rồi lại trượt xuống lỗ tiểu, và cuối cùng dừng lại ở cửa hang đang đóng kín mít. Hắn cố tình ấn nhẹ vào, rồi lại rút ra, bôi trét thứ nước nhờn nhớp nháp của đàn ông lên bông hoa thanh khiết.
“Thấy chưa? Lồn mày đang run lên này. Nó đang sợ con cặc của ông đấy, hay là đang thèm khát?” Chí Vỹ cười khùng khục.
Chí Vỹ quyết định không chờ đợi thêm nữa. Hắn nắm chặt lấy eo Thúy Liễu, lấy thế, rồi nhắm thẳng cái đầu khấc khổng lồ vào lỗ nhỏ xíu kia.
“Chuẩn bị đi, tao vào đây!”
Hắn dồn toàn lực, thúc mạnh hông xuống.
“Phập!”
“Á Á Á…!!! ĐAU QUÁ…!!! CỨU TÔI VỚI…!!!”
Tiếng hét thất thanh, xé lòng của Thúy Liễu vang vọng khắp căn phòng. Cú thúc thô bạo của Chí Vỹ như một mũi dao cùn, cố sức xé toạc lớp màng trinh mỏng manh chắn ngang cửa động.
Cảm giác đau đớn khủng khiếp truyền từ hạ bộ lên tận não bộ khiến Thúy Liễu trợn ngược mắt, toàn thân co rúm lại. Cô cảm tưởng như cơ thể mình đang bị xẻ làm đôi. Màng trinh bị chọc thủng, rách toạc ra một cách tàn nhẫn.
Nhưng con cặc của Chí Vỹ quá to, còn cái lồn trinh trắng của cô thì quá bé và chặt chội. Hắn mới chỉ đưa được một nửa cái quy đầu vào trong thì bị mắc kẹt lại. Vòng cơ âm đạo của Thúy Liễu theo phản xạ tự vệ đã co thắt dữ dội, siết chặt lấy đầu cặc hắn như gọng kìm, cố gắng đẩy dị vật ra ngoài.
“Mẹ kiếp! Chặt vãi lồn!”
Chí Vỹ nghiến răng, mồ hôi trên trán hắn nhỏ tong tỏng xuống bụng Thúy Liễu. Sự chật chội, khít khao đến ngạt thở này khiến hắn phát điên vì sung sướng. Hắn không hề thương hoa tiếc ngọc, ngược lại, sự kháng cự của cơ thể cô càng làm thú tính trong hắn trỗi dậy.
Hắn không rút ra, mà tiếp tục dùng sức, nghiền nát lối vào. Hắn xoay hông, ấn mạnh thêm từng milimet một.
“Rách… Rách mất…Tha cho tôi… Đau quá… Hu hu…”
Thúy Liễu khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa. Hai tay cô bấu chặt vào ga giường. Cô cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu để ngăn những tiếng thét đau đớn. Bên dưới, nơi giao hợp, máu trinh đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ vết rách, hòa lẫn với ít dâm thủy ít ỏi do thuốc kích thích tiết ra, tạo thành một hỗn hợp màu hồng nhạt, chảy dọc theo thân cặc gân guốc của Chí Vỹ.
“Nhìn đi! Máu trinh của mày đấy! Đẹp chưa kìa!” Chí Vỹ cúi xuống, nhìn ngắm chiến tích của mình đầy đắc ý. Hắn liếm môi, rồi lấy đà, thúc một cú chí mạng.

“PHỤT!”
Lần này, đầu khấc to tướng đã phá vỡ hoàn toàn rào cản, trượt sâu vào bên trong âm đạo chật hẹp. Những nếp gấp thịt non nớt bên trong, vốn chưa từng bị chạm tới, nay bị cưỡng ép phải giãn nở hết cỡ để chứa chấp cây cặc khổng lồ.
“Hự…!!!”
Thúy Liễu không hét lên được nữa, tiếng kêu tắc nghẹn trong cổ họng. Cô mở to mắt, há hốc mồm, cảm giác như nội tạng bị đảo lộn. Con cặc nóng hổi, cứng như đá chèn ép lên thành âm đạo, cọ xát thô bạo vào từng thớ thịt nhạy cảm. Nó quá to, quá dài, chiếm đoạt toàn bộ không gian bên trong cô, không chừa lại một chút khe hở nào.
Sự xâm nhập này mang lại một nỗi đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô đau vì bị xé rách, bị banh rộng. Nhưng cô còn đau hơn vì sự nhục nhã. Sự trong trắng mà cô gìn giữ bao năm qua cho người mình yêu, nay lại bị một gã béo xấu xí, hôi hám lấy đi không thương tiếc.
“Sướng! Lồn trinh sướng quá! Khít rịt!”
Ban đầu, vì quá chặt nên hắn di chuyển khá khó khăn. Hắn phải dùng sức, rút ra rồi lại đóng mạnh vào để nong rộng đường đi. Mỗi cú rút ra là một lần ma sát cháy da cháy thịt. Mỗi cú đâm vào là một lần Thúy Liễu cảm thấy bụng dưới mình như bị dùi đục khoét sâu.
“Bạch… Bạch… Bạch…”
Tiếng da thịt va chạm bắt đầu vang lên, khô khốc và tàn nhẫn. Dần dần, máu trinh và dâm thủy đóng vai trò như chất bôi trơn tự nhiên, giúp con cặc di chuyển trơn tru hơn. Chí Vỹ bắt đầu tăng tốc độ. Hắn giữ chặt hai đùi cô, ép gập lên ngực, để lộ hoàn toàn vùng kín đang bị giày xéo.
Hắn dập như máy khâu. Cây hàng khủng bố liên tục ra vào, cày xới nát bấy bên trong cô. Nó va chạm, nghiền nát những điểm nhạy cảm, chà xát vào thành vách âm đạo.
“Ư a a…! Đừng… Đừng làm mạnh thế… chết mất…!”
Thúy Liễu lắc đầu quầy quậy, tóc tai rũ rượi. Cô cố gắng giãy giụa nhưng vô ích, cơ thể to lớn của Chí Vỹ đè chặt lên người cô như một tảng đá.
Đột nhiên, Chí Vỹ hưng phấn tột độ, hắn gầm lên một tiếng rồi thúc một cú thật sâu, lút cán.
“Oái!”
Đầu khấc to bè của hắn đâm sầm vào cổ tử cung của Thúy Liễu – nơi sâu kín và nhạy cảm nhất của người phụ nữ. Cú va chạm mạnh bạo này khiến Thúy Liễu giật bắn người, mắt trợn ngược, toàn thân co giật như bị điện giật.
Một cảm giác thốn đến tận óc, nhưng ngay sau đó, một luồng khoái cảm kỳ lạ, mãnh liệt bùng nổ từ điểm va chạm đó, lan tỏa ra khắp cơ thể. Tác dụng của thuốc kích dục, cộng với sự ma sát điên cuồng và cú thúc trúng bản năng tình dục tiềm ẩn trong cô.
“A a a… Cái gì thế này…?”
Thúy Liễu hoảng loạn nhận ra sự thay đổi của cơ thể. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng nó đang dần bị lấn át bởi một cơn sóng khoái lạc đê mê. Âm đạo cô, dù đang bị tàn phá, lại bắt đầu co bóp theo nhịp điệu của con cặc, mút mát lấy nó, tiết ra càng nhiều nước nhờn hơn.
“Ha ha! Thấy sướng rồi hả? Lồn mày đang bú cặc tao này! Đúng là đồ lẳng lơ, bị địt đau thế mà vẫn nứng được!”
Chí Vỹ nhận ra sự thay đổi đó. Hắn càng đắc ý, liên tiếp giã mạnh vào cổ tử cung cô, không cho cô một giây phút nghỉ ngơi.
“Không… Không thể nào… Á á á… Đừng đâm vào đó… Sâu quá… A a a… Sướng… Sướng quá…!”
Lý trí Thúy Liễu sụp đổ hoàn toàn. Cô không muốn thừa nhận, nhưng cơ thể cô đang phản bội cô một cách trắng trợn. Cô bắt đầu rên rỉ theo từng cú thúc, tiếng rên pha lẫn giữa đau đớn và sung sướng. Hai chân cô quắp chặt lấy lưng hắn, móng tay cào vào da thịt hắn, không phải để đẩy ra, mà là để kéo hắn vào sâu hơn.
“Lên đỉnh đi con chó cái! Bắn nước đi!”
Chí Vỹ thúc mạnh liên hồi, tạo thành một chuỗi va chạm dồn dập. Cổ tử cung bị tấn công tới tấp khiến Thúy Liễu không chịu nổi nữa.
“Á Á Á ~~~!! KHÔNG!!!…!!!”
Thúy Liễu hét lên, người cong lại như con tôm. Bên trong, tử cung cô co thắt dữ dội, phun trào một dòng dâm thủy ồ ạt, tưới đẫm lên quy đầu đang xâm lấn. Cô đạt cực khoái – một cơn cực khoái đau đớn, nhục nhã.
“Hà hà! Nhìn xem này! Con chó cái dâm đãng! Mới bị địt mấy cái đã sướng đến phun nước lồn rồi! Mồm thì kêu đau mà lồn thì sướng run lên đúng không? Ha ha ha!”
Được dòng dâm thủy bôi trơn, cây cặc của Chí Vỹ càng di chuyển trơn tru hơn. Hắn ra vào như chỗ không người, tiếng bạch bạch vang lên giòn giã khắp căn phòng.
Sự bài xích, ghê tởm ban đầu biến mất, thay vào đó là sự quy phục. Cô cảm thấy mình như đang tan chảy dưới thân hình to lớn của gã béo, trở thành nô lệ cho dục vọng của hắn.
“Thế nào chó cái? Rên to lên! Rên cho anh nghe xem mày sướng thế nào! Bị cặc to địt nát lồn sướng không?”
Những lời nói dâm tục của hắn như liều thuốc kích thích, khiến cô càng thêm hưng phấn. Sự nhục nhã tột cùng lại mang đến khoái cảm cực độ. Cô chỉ muốn hắn giày vò mình thêm nữa, chà đạp lên nhân phẩm của mình thêm nữa.
Bất ngờ, khuôn mặt đầy mỡ của Chí Vỹ ập xuống. Cái miệng rộng ngoác, hôi rình mùi thức ăn ôi thiu và cao răng lâu ngày không đánh chụp lấy đôi môi mỏng manh của cô.
Hắn cưỡng hôn cô một cách thô bạo nhất có thể.
“Chụt chụt… Ực…”
Mùi hôi chua xộc thẳng vào mũi họng khiến Thúy Liễu muốn nôn ọe. Nhưng dưới tác dụng của thuốc, cô lại vô thức mở miệng, đón nhận cái lưỡi to bè của hắn. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, đảo lộn điên cuồng.
Hắn mút mát lưỡi cô, hút hết nước bọt ngọt ngào, rồi nhổ toẹt nước bọt hôi thối của mình vào miệng cô, ép cô phải nuốt xuống.
“Ưm… ực…”
Vừa bị địt tơi bời ở bên dưới, vừa bị cưỡng bức đường miệng ở bên trên. Hai luồng kích thích song song khiến Thúy Liễu không chịu nổi.
Chí Vỹ mút mạnh lưỡi cô một cái chùn chụt, rồi bên dưới thúc một cú trời giáng vào tận tử cung.
“Á á á ~~~!!!!”
Thúy Liễu hét lên, mắt trợn ngược, toàn thân co rúm lại. Cô lên đỉnh lần thứ hai chỉ trong vòng vài phút. Dâm thủy phun ra xối xả, ướt đẫm cả ga giường.
“Hộc hộc ~ Vừa địt vừa hôn sướng vãi lồn!”
Chí Vỹ không cho cô nghỉ ngơi. Hắn tiếp tục guồng máy tình dục điên cuồng của mình. 10 phút… 20 phút trôi qua… Hắn vẫn hì hục cày cuốc như một con trâu mộng không biết mệt.
Thúy Liễu đã kiệt sức, mắt lờ đờ, chỉ biết rên rỉ yếu ớt. Cô không hiểu tại sao tên béo này lại dai sức đến thế. Bình thường nhìn hắn ục ịch, tưởng yếu sinh lý, ai ngờ lại kinh khủng vậy.
“Ư a ~… Nhanh quá… Chậm lại đi… không chịu nổi nữa…~!”
Tốc độ của hắn tăng lên chóng mặt, khiến hơi thở cô loạn nhịp. Nhưng sự sung sướng thì không thể chối cãi.
Đột nhiên, Chí Vỹ giảm tốc độ, rồi dừng hẳn lại. Cây cặc vẫn cắm sâu lút cán trong âm đạo cô.
“Đụ má… Lồn mày kẹp chặt quá, định vắt kiệt tinh anh à? Đã thế thì ông bắn đầy vào trong cho mày chửa hoang luôn nhé!”
Thúy Liễu nghe thấy thế thì hoảng hồn, tỉnh cả người.
“Ưm a ~ Cái gì… cơ…? Không được… ~ Không được bắn vào trong…”
“Hả? Tại sao không? Lồn mày ngon thế này, không bắn vào trong thì phí phạm quá!”
Hắn thúc nhẹ vào tử cung cô, khiêu khích.
“A a a ~! Em… Hai hôm nay là ngày nguy hiểm… Bắn vào trong… sẽ có thai mất… A…!”
“Ngày nguy hiểm á? Ha ha! Thế thì càng tốt! Tao phá trinh mày xong, tiện thể gieo giống luôn! Cho mày mang thai con của tao! Cho thằng bồ mày nuôi con tao. Ha ha ha!”
Chí Vỹ cười khoái trá, bắt đầu dập mạnh trở lại, quyết tâm thực hiện ý đồ đê hèn của mình.
“Y a a a ~! Không được đâu ~ Cái gì cũng được, nhưng cái này thì không ~! Tuyệt đối không được mà!”
Thúy Liễu giãy giụa trong tuyệt vọng. Cô có thể mất trinh, có thể bị làm nhục, nhưng mang thai con của tên súc sinh này thì thà chết còn hơn!
“Hừ, muốn tao không bắn vào trong à? Thế thì cầu xin tao đi! Cầu xin như một con chó cái ngoan ngoãn ấy! Nếu chủ nhân vui thì may ra chủ nhân tha cho!”
“Ô ô…”
Hắn lại đang giở trò hành hạ tinh thần cô. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
“Ba giây! Không nói tao bắn luôn! Ba!”
“Đợi… Đợi đã…”
“Hai!”
Không được… Tương lai của cô… Vì Quốc Bình…
“Một!”
“… Em nói!… Con chó cái cầu xin chủ nhân… Đừng bắn tinh vào trong em…”
Thúy Liễu nức nở, thốt ra những lời nhục nhã nhất cuộc đời mình.
Nhưng Chí Vỹ nghe xong vẫn không dừng lại, hắn tiếp tục thúc mạnh.
“Chưa đủ thành khẩn! Tao chưa thấy sướng! Cầu xin tiếp đi! Bao giờ tao thấy lọt tai thì tao mới rút ra!”
Tên khốn nạn này lật lọng! Nhưng cây cặc trong người cô đang giật giật, báo hiệu sắp xuất tinh. Cô hoảng loạn tột độ.
“Chó cái… cầu xin chủ nhân…! Toàn thân chó cái đều là để phục vụ chủ nhân…! Xin chủ nhân… Đừng làm em có thai… Xin chủ nhân hãy bắn ra ngoài…!”
“Ồ? Vậy chó cái nói xem chủ nhân nên bắn vào đâu? Con chó cái dâm đãng này định dùng lỗ nào để chứa đựng tinh dịch của chủ nhân đây!”
Chí Vỹ ghé sát tai cô, giọng điệu cợt nhả đầy ác ý.
Thúy Liễu hoảng loạn tột độ. Tử cung cô đang bị đe dọa, tương lai của cô đang ngàn cân treo sợi tóc.
“A… Chó cái dùng miệng, dùng tất chân… Thậm chí dùng giày cao gót để hứng tinh dịch của chủ nhân cũng được ạ…! Cầu xin đừng bắn vào tử cung… Em van xin chủ nhân ~!”
“Gọi chủ nhân!”
“… Chủ nhân!” Thúy Liễu nức nở, lòng tự trọng vỡ vụn từng mảnh.
“Ô ha ha ha! Thật là một con chó ngoan! Đã thế thì chủ nhân sẽ thưởng toàn bộ tinh hoa này cho mày!”
Chí Vỹ cười man dại. Hắn bất ngờ chồm người lên, dùng hai tay bóp mạnh vào hai bên đùi cô, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể trăm cân đè nghiến lên người cô. Hắn ấn chặt hông xuống, đóng cọc cây cặc khổng lồ vào sâu tận cùng tử cung, như muốn đóng đinh cô xuống giường. Quy đầu to lớn banh rộng cổ tử cung non nớt, bịt kín mọi lối thoát.
“Ô! Sao lại…! Không…! Đừng mà a a a a ~~!!!”
Thúy Liễu gào lên tuyệt vọng, giãy giụa điên cuồng nhưng vô ích. Cô như con bướm bị ghim chặt trên bàn mổ.
Cây cặc trong người cô giật mạnh từng hồi. Và rồi…
“Phụt! Phụt! Phụt!”
Một lượng tinh dịch khổng lồ, nóng bỏng như dung nham từ lỗ sáo phun trào xối xả. Dòng tinh chất đặc quánh, mang theo sức mạnh của dục vọng dồn nén, bắn thẳng vào vách tử cung mỏng manh của cô.
“Á á á ~~~!!!!”
Thúy Liễu cong người lên, mắt trợn ngược. Sức công phá của dòng tinh dịch cộng với nhiệt độ nóng hổi khiến tử cung cô co thắt dữ dội, đẩy cô lên đỉnh cực khoái một lần nữa.
Tinh dịch thô bạo xâm chiếm tử cung, lấp đầy mọi ngóc ngách trong tích tắc. Nhưng Chí Vỹ vẫn chưa dừng lại. Hắn vẫn ghim chặt cây cặc ở đó, tiếp tục bơm từng đợt, từng đợt tinh dịch vào sâu bên trong, quyết tâm biến cô thành cái máy đẻ của hắn.
Quá trình xuất tinh kéo dài đến cả nửa phút mới kết thúc. Lượng tinh dịch quá lớn khiến bụng dưới của Thúy Liễu phồng lên một cục nhỏ, căng tức và nóng ran.
Xong rồi… Tất cả đã kết thúc…
Nhiều tinh dịch thế này… Chắc chắn cô sẽ mang thai…
Hôm nay… cô không chỉ bị tên heo mập này phá trinh, cướp đi sự trong trắng, mà còn bị hắn sỉ nhục, bắt ép phải vứt bỏ tự trọng để cầu xin, gọi hắn là chủ nhân. Vậy mà cuối cùng, hắn vẫn tàn nhẫn gieo rắc mầm mống tai họa vào người cô.
Nụ hôn đầu, lần đầu tiên, danh dự, nhân phẩm… tất cả những gì quý giá nhất của người con gái đều bị tên súc sinh này cướp đoạt sạch sẽ.
Cảm giác tủi nhục, uất ức và bất lực dâng trào. Thúy Liễu nhắm nghiền mắt, nước mắt tuôn rơi như mưa, ướt đẫm gối. Cô muốn chết đi cho xong.
Chí Vỹ không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào. Dù đã bắn xong, hắn vẫn không chịu rút ra. Hắn cứ nằm đè lên cô, tận hưởng cảm giác được bao bọc trong sự ấm nóng, chật chội của âm đạo gái trinh. Hoặc có lẽ, hắn muốn đảm bảo từng giọt tinh trùng đều bơi sâu vào trong, không cho chúng có cơ hội chảy ra ngoài.
Thúy Liễu nằm bất động dưới thân xác to lớn của hắn, run rẩy từng cơn. Dâm thủy và tinh dịch hòa quyện vào nhau, rỉ ra từ kẽ hở, nhớp nháp và tanh nồng.
“Hà ~! Sướng tê người! Vừa dâm vừa đẹp, địt sướng thế này mà lại được miễn phí! Ha ha ha! Đúng là món hời nhất đời tao!”
“A ô… Ô ô…..”
Mãi một lúc lâu sau, khi cây cặc đã bắt đầu mềm đi đôi chút, Chí Vỹ mới chịu nhấc cái mông nặng trịch lên và rút ra.
“Phụt…”
Tiếng giác hút vang lên khi đầu khấc rời khỏi cửa mình. Một dòng hỗn hợp trắng đục và đỏ hồng ồ ạt trào ra từ lỗ lồn sưng tấy, chảy xuống đùi, xuống ga giường.
Thúy Liễu nằm xụi lơ, chân tay bủn rủn, không nhấc nổi một ngón tay. Hai tay vẫn bị trói chặt vào đầu giường, hai chân dang rộng trong tư thế mời gọi, phơi bày toàn bộ sự ô nhục.
“Này này! Ngất xỉu à? Sao yếu nhớt thế con chó cái!”
“Chát!”
“A!”
Chí Vỹ vỗ mạnh vào đùi cô một cái đau điếng, khiến cô giật mình tỉnh lại.
Vừa mới hoàn hồn, cô kinh hoàng nhận thấy một điều bất thường. Cây cặc vừa mới xìu xuống của hắn, sau khi cọ xát vào đùi cô vài cái, bỗng nhiên lại cương cứng trở lại, dựng đứng lên hùng dũng như chưa từng xuất tinh!
“Cái gì…! Không thể nào… Rõ ràng vừa bắn nhiều như vậy… Sao lại nhanh thế…!” Thúy Liễu hoảng hốt thốt lên.
“Hừ, mày tưởng ông mày một phát là xong à? Đêm nay còn dài lắm em yêu! Ông sẽ chơi mày thâu đêm suốt sáng!”
Hắn cười gằn, bất ngờ lật úp người cô lại.
“Á! Cậu làm gì thế?!”
“Đương nhiên là đổi tư thế rồi! Phải địt từ đằng sau mới sướng!”
Chí Vỹ bắt cô quỳ bò trên giường, chổng mông cao lên về phía hắn. Hắn vén váy cô lên, đỡ lấy cặp mông trắng nõn nà, rồi không báo trước, thúc mạnh cây cặc đang cương cứng vào lút cán từ phía sau.
“Phập!”
“Á á á ~!! Chờ đã a a a ~!”
Thúy Liễu chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị xâm nhập lần nữa. Lượng tinh dịch vừa bắn vào chưa kịp chảy hết ra đã bị cây cặc chặn lại, đẩy ngược vào trong.
Được bôi trơn bởi tinh dịch và dâm thủy, con cặc khổng lồ ra vào trơn tru hơn, tốc độ và lực đạo cũng mạnh bạo hơn. Hắn điên cuồng dập vào lỗ lồn đang sưng đỏ của cô.
“A a ~ Đừng mà ~ Tha cho tôi đi… Tôi không chịu nổi nữa đâu…”
“Tha cho mày? Mơ đi con!”
“Chát!!”
Chí Vỹ gầm lên, vung tay giáng một cái tát trời giáng vào mông cô.
“A a a ~~~!” Cơn đau rát bỏng lan tỏa khắp bờ mông.
“Con đĩ khốn nạn! Dám bày mưu tính kế hãm hại ông à? Nếu ông không tỉnh táo thì đã bị mày lừa vào tròng rồi!”
“Chát!!”
Hắn vừa chửi vừa đánh. Mỗi câu chửi là một cái tát nảy lửa vào mông cô.
“Mày dám in tin nhắn của tao ra để làm bằng chứng à? Mày dám định quay lén tao à?”
“Chát! Chát!”
“A ô! Xin lỗi…! Tôi sai rồi… Tôi không nên làm thế… a ~!”
“Giờ biết sai thì đã muộn rồi! Đêm nay tao sẽ biến mày thành cái bao chứa tinh của tao! Cả đời này mày chỉ xứng làm nô lệ tình dục cho tao thôi!”
“Chát!”
“Lúc nãy mày nên quỳ xuống ngay từ đầu! Nên liếm cặc tao, cầu xin tao địt mày ngay từ đầu thì đâu đến nỗi này!”
“Chát! Chát! Chát!!”
Chí Vỹ điên cuồng quất vào đôi mông trần của cô, để lại những vết hằn đỏ chói trên làn da trắng mịn. Thúy Liễu đau đớn quằn quại, nước mắt lưng tròng.
Nhưng… kỳ lạ thay…
Trong cơn đau rát đó, một cảm giác khoái cảm kỳ dị bắt đầu len lỏi. Mỗi cú đánh như một luồng điện kích thích chạy dọc tủy sống, lan tỏa khắp toàn thân. Sự đau đớn và nhục nhã hòa quyện vào nhau, đánh thức một con quỷ dâm dục đang ngủ say trong sâu thẳm tâm hồn cô – máu khổ dâm.
Cơ thể cô không hề co rúm lại vì sợ hãi, mà ngược lại, cô vô thức cong mông cao hơn, ưỡn người ra đón nhận những cú đánh tiếp theo. Dâm thủy chảy ra ồ ạt hơn, lỗ lồn co thắt mạnh hơn, kẹp chặt lấy cây cặc đang ra vào.
“Hửm? Con heo cái đê tiện này! Tao đánh mày mà mày lại sướng à? Lồn mày kẹp cặc tao chặt thế này? Hóa ra mày là một con khổ dâm, thích bị bạo dâm à!”
Chí Vỹ nhận ra sự thay đổi của cô. Hắn cười khoái trá, một tay túm tóc cô giật ngược ra sau, ép cô ngửa mặt lên trần nhà, tay kia càng đánh mạnh hơn vào mông.
“Như thế nào… Khổ dâm cái gì… Tôi…” Thúy Liễu lắp bắp, không dám thừa nhận sự thật đáng xấu hổ này.
“Hừ, còn chối à? Cơ thể mày đang nói thật đấy! Nhìn cái lồn mày co bóp kìa, sướng muốn điên lên rồi đúng không?”
Hắn thúc mạnh liên hồi, cây cặc va chạm chan chát vào hai mép lồn. Hắn muốn đâm xuyên qua tử cung cô, muốn phá nát cô từ bên trong.
“a a ~~ Sướng… Sướng quá ư ~~ A … ôi~~~♥”
Cuối cùng, Thúy Liễu không kìm nén được nữa. Tiếng rên rỉ dâm đãng thoát ra khỏi miệng cô, thừa nhận sự khoái lạc bệnh hoạn này.
“Đấy thấy chưa! Lộ bản chất rồi nhé! Cứ giả vờ thanh cao làm gì! Rên to lên! Rên cho thằng bồ mày ở nhà cũng nghe thấy!”
Trong căn phòng khách sạn kín mít, chỉ còn lại tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ đầy nhục dục. Hình tượng hoa khôi trong sáng đã sụp đổ hoàn toàn, thay vào đó là một con búp bê tình dục đang bị giày vò và tận hưởng sự giày vò đó.
Không biết đã qua bao lâu, không biết đã lên đỉnh bao nhiêu lần. Thúy Liễu chỉ biết mình đang trôi trong một biển khoái cảm và đau đớn. Mắt cô mờ đi, đầu óc trống rỗng. Mông cô tê dại vì bị đánh, tóc tai rối bù. Cô ôm chặt lấy gối, mồ hôi nhễ nhại, hòa cùng nhịp điệu điên cuồng của gã béo.
“Hộc… hộc… Đụ má sướng quá! Chó cái, tao sắp ra nữa rồi! Nói mau! Lần này bắn vào đâu?”
“A ừ, tùy… Tùy chủ nhân…… a ~”
Thúy Liễu thều thào, không còn sức để suy nghĩ.
“Nói mau! Không nói tao đánh cho bây giờ!” Chí Vỹ gầm lên, thúc một cú trời giáng.
Cây cặc đã cắm sâu lút cán, đầu khấc lại một lần nữa tì chặt vào cổ tử cung. Hắn không hề có ý định rút ra. Hắn muốn ép cô phải tự miệng nói ra điều đó, để chà đạp nốt chút tự trọng cuối cùng của cô.
Dù sao… thì cũng đã bị bắn vào trong một lần rồi… Thêm một lần nữa thì có sao đâu…
“Xin… Xin chủ nhân hãy bắn vào… trong lồn của chó cái…”
“Chưa đủ!”
“…. Chủ nhân ~! Van cầu chủ nhân bắn vào trong lồn con chó cái khổ dâm này đi ạ! Dùng tinh trùng mạnh mẽ của chủ nhân bắn đầy cái tử cung đê tiện này đi…!”
Vừa dứt lời, Chí Vỹ gầm lên một tiếng thỏa mãn, phóng thích dòng thác lũ thứ hai vào cơ thể cô.
Lượng tinh dịch lần này cũng không kém gì lần trước. Tử cung vốn đã chứa đầy tinh dịch cũ, nay lại phải đón nhận thêm một đợt tấn công mới. Bụng dưới Thúy Liễu căng phồng lên, cảm giác no nê và chật chội đến mức khó thở.
Cơn cực khoái ập đến mạnh mẽ, nhấn chìm cô vào bóng tối êm dịu. Ý thức cô dần tan biến, mọi thứ trước mắt nhòe đi.
Trong giây phút cuối cùng trước khi ngất đi, cô cảm nhận được bàn tay của Chí Vỹ đang xoa nhẹ lên bụng cô. Rồi bất ngờ, hắn ấn mạnh xuống.
“Ọc!”
Dòng tinh dịch hỗn hợp trào ngược ra từ cửa mình như suối phun, ướt đẫm ga giường và đùi cô. Thúy Liễu giật nảy mình, lên đỉnh thêm một lần nữa trong vô thức.
Bên tai cô văng vẳng tiếng cười man rợ của hắn:
“Chó cái, đêm còn dài lắm, tao sẽ chơi mày suốt đêm. Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi….”
Cô biết… Cơn ác mộng này sẽ còn kéo dài mãi…