Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Chương 2: Thằng Béo Chí Vỹ

Để chuẩn bị cho “đêm định mệnh” sau hai tuần nữa, tôi đã bí mật tham khảo ý kiến của đám bạn thân sành sỏi. Sau khi nghe tư vấn, tôi đặt may riêng một bộ váy ngủ cực kỳ… đĩ thỏa, theo đúng ngôn ngữ của bọn nó.
Đó là một chiếc váy hai dây làm bằng lụa mỏng tang màu đen tuyền, ngắn cũn cỡn chỉ che được 2/3 đùi, mỗi bước đi là lấp ló nội y bên trong. Phần ngực được khoét sâu táo bạo, thiết kế để nâng và khoe trọn cặp vú căng tròn của tôi. Tôi còn sắm thêm một đôi giày cao gót dây pha lê và vài món phụ kiện lấp lánh đeo ở cổ chân. Lũ bạn bảo bộ này là sự kết hợp hoàn hảo giữa “ngây thơ và dâm đãng”, đảm bảo Quốc Bình nhìn thấy là máu mũi tuôn trào, không chịu nổi 3 giây.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cuối cùng cũng đến một ngày trước cái hẹn.
Hôm nay là Chủ nhật, Quốc Bình đi tham gia hoạt động tình nguyện ở Hội sinh viên đến tối mịt mới về. Căn phòng trọ vắng lặng, chỉ còn mình tôi. Tôi hồi hộp lấy hộp quà giấu dưới đáy tủ ra, lôi bộ đồ ấy ướm thử lên người.
Đứng trước gương lớn, tôi từ từ trút bỏ quần áo thường ngày, khoác lên mình lớp lụa mỏng manh.
“Chà…” Tôi tự thốt lên.
Công nhận ngon thật. Trong gương là một Thúy Liễu hoàn toàn khác: quyến rũ, ma mị và đầy khiêu khích. Làn da trắng sứ của tôi nổi bần bật trên nền vải đen. Đôi chân dài miên man được tôn lên nhờ đôi cao gót, ngực mông đâu ra đấy, đường cong chữ S hiện lên rõ mồn một. Tôi xoay người, ngắm nghía đủ mọi góc độ, cảm thấy vô cùng hài lòng.
Tôi rút điện thoại, tạo dáng chụp vài kiểu ảnh “tự sướng” trước gương, che mặt rồi gửi vào nhóm chat kín với đám bạn thân.
Tin nhắn nổ ting ting liên tục: “Ôi mẹ ơi, mlem mlem quá bà ơi!” “Thế này thì bố thằng nào chịu nổi! Cẩn thận lão Bình ngất ra đấy nhé.” “Chuẩn bị thuốc trợ tim đi là vừa haha.”





Đọc tin nhắn của lũ bạn, tôi cười thầm, lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Không biết công sức nhịn quay tay 2 tuần qua của Quốc Bình có hiệu quả không, hay lại… “chưa đến chợ đã hết tiền” như lần trước? Nhưng nhìn mình trong gương, tôi tự nhủ: “Với giao diện này, dù anh ấy có yếu đến đâu thì cũng phải dựng đứng lên thôi!”
“Không biết Quốc Bình nhìn thấy sẽ có biểu cảm gì đây? Chắc là mắt tròn mắt dẹt, sướng rơn cho mà xem.”
Tôi tủm tỉm cười, tự tin ngắm mình trong gương thêm một lần nữa. Nhưng rồi sực nhớ ra vẫn chưa nấu cơm, tôi vội vàng cởi bộ đồ “chiến đấu” ra, cất kỹ vào đáy tủ như một báu vật, rồi thay lại bộ quần áo ở nhà thoải mái. Đang định đi xuống bếp thì bất chợt…
“RẦM!”
Một tiếng động mạnh vang lên từ phòng Quốc Bình làm tôi giật bắn mình. Tiếng động nghe như vật gì đó khá nặng rơi xuống sàn nhà.
“Hửm? Tiếng gì thế nhỉ…?”
Tôi tò mò bước về phía phòng anh. Cánh cửa phòng mở hé, tôi đẩy nhẹ vào xem xét. Trên sàn nhà gỗ, nằm chỏng chơ ngay dưới chân giá sách là một cuốn sổ bìa da màu nâu sẫm, trông khá cũ kỹ. Có lẽ do tôi đi lại hoặc gió lùa làm nó bị trượt từ trên nóc giá sách xuống. Tôi định bụng nhặt lên cất lại cho gọn gàng, nhưng khi cầm cuốn sổ trên tay, dòng chữ nắn nót “Nhật ký của Bình” đập vào mắt khiến tôi khựng lại.
Một sự tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong lòng tôi. Lý trí mách bảo rằng đọc trộm nhật ký của người khác là hành vi xâm phạm quyền riêng tư, là điều tối kỵ. Nhưng nghĩ đến tình trạng “yếu sinh lý” khó hiểu của anh ấy, nghĩ đến những biểu hiện lạ lùng gần đây, và cả tương lai hạnh phúc của hai đứa… sự tò mò đã chiến thắng tất cả. Tôi muốn hiểu rõ tâm tư anh ấy, xem rốt cuộc anh đang giấu tôi điều gì.
“Chỉ đọc một chút thôi… để hiểu anh hơn mà…” Tôi tự biện minh, run run lật mở trang mới nhất, ngày tháng ghi ngay hôm qua.
Đập vào mắt tôi là những dòng chữ viết vội, nét chữ nguệch ngoạc đầy bức bối:
“Ngày… tháng… năm… Thúy Liễu đẹp thì đẹp thật, phải nói là hoàn hảo. Nhưng mà em ấy thanh cao quá, lúc nào cũng giữ kẽ, bình thường muốn chạm vào người một tí cũng phải rón ra rón rén như chạm vào bà hoàng. Có con bồ ngon như heo quay, da trắng bóc, ngực tấn công mông phòng thủ thế này mà mình chỉ biết nhìn rồi chui vào phòng quay tay với cái màn hình máy tính vô tri. Ức chế vãi cả lồn! Làm thằng đàn ông mà hèn thế này sao?”
Hóa ra anh ấy bức xúc thật. Những dòng chữ trần trụi khiến mặt tôi nóng ran. Tôi nuốt nước bọt, tiếp tục đọc xuống dưới, và rồi đôi mắt tôi mở to hết cỡ, miệng há hốc kinh ngạc:
“Nhưng hôm nay có biến lớn! Thúy Liễu lại chủ động dùng tay sóc lọ cho mình! Trời ơi, bàn tay mềm mại, thon dài của em ấy nắm lấy con cặc mình, bóp nhẹ… cảm giác sướng tê người! Lúc đấy mình tưởng lên thiên đường rồi. Nhưng… không hiểu sao vẫn thấy thiêu thiếu cái gì đấy. Nó không đủ đô? Hay tại mình bị chai sạn cảm xúc rồi? Ngược lại, sáng nay lúc Thúy Liễu bị thằng Chí Vỹ béo ú đâm ngã ở sân trường, cái tay dâm dục, múp míp của thằng béo đó sờ soạng khắp người em ấy, bóp vú, sờ mông em ấy… Mình đứng từ xa nhìn thấy cảnh tượng đó, máu trong người sôi lên sùng sục. Nhưng thay vì lao vào đấm vỡ mặt thằng béo, thì con cặc mình lại phản chủ, nó cương cứng ngắc như đá, giật bần bật trong quần. Cảm giác hưng phấn đến tột độ, còn phê hơn cả lúc Thúy Liễu sục cho mình! Chẳng lẽ…”
Tay tôi run rẩy, suýt làm rơi cuốn sổ. Tôi cố trấn tĩnh đọc tiếp đoạn kết luận:
“Đúng rồi… Mấy truyện sex NTR, “cắm sừng” Cuckold trên mạng mình hay đọc cũng toàn nội dung thế này. Nghĩ kỹ lại, nếu được tận mắt nhìn Thúy Liễu bị một thằng đàn ông khác – bẩn thỉu, thô lỗ càng tốt – đè ra chơi đùa, làm nhục, chắc chắn mình sẽ phê tận nóc! Đm… chẳng lẽ mình có máu khổ dâm Cuckold – thích bị cắm sừng, thích nhìn người yêu ngoại tình thật sao? Tuy đã thề thốt hứa với Thúy Liễu là cấm dục 2 tuần, nhưng ngày nào nhìn em ấy lượn lờ trước mặt với cái quần đùi ngắn cũn, trong đầu mình toàn tưởng tượng cảnh em ấy bị thằng khác đè ra chịch nát lồn. Cứ nghĩ đến đấy là nứng không chịu nổi, về nhà là phải lén lút chui vào toilet sóc hai phát cho hạ hỏa, không thể nhịn nổi…”
Đọc đến đây, tôi cảm giác trời đất quay cuồng, cả người lạnh toát rồi lại nóng ran. Cuốn sổ rơi bộp xuống sàn. Tôi lùi lại vài bước, lưng chạm vào tường, thở dốc như người sắp chết đuối.
“Tại sao lại… Quốc Bình… sao anh ấy lại có suy nghĩ bệnh hoạn như thế này?”
Tôi không thể tin vào mắt mình. Người yêu tôi – một Quốc Bình hiền lành, thư sinh, cán bộ lớp gương mẫu, người luôn nâng niu tôi như trứng mỏng – lại có cái sở thích quái đản là muốn nhìn người yêu mình bị thằng khác… làm nhục?
Để kiểm chứng thêm, tôi lao đến bàn máy tính của anh. Màn hình đang ở chế độ ngủ, tôi lắc chuột, máy đòi mật khẩu. Với một tia hy vọng mong manh là mình đoán sai, tôi nhập thử dãy số ngày sinh của tôi – cũng là mã thẻ ngân hàng anh đưa.
“Tách.” Màn hình mở ra.
Tôi bật trình duyệt web lên, tay run run click vào phần lịch sử duyệt web. Và rồi, sự thật trần trụi đập vào mắt tôi như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt.
Lịch sử truy cập dày đặc toàn web khiêu dâm. Nhưng không phải là phim tình cảm nam nữ bình thường. Hàng tá trang web được anh đánh dấu cẩn thận với những từ khóa khiến tôi buồn nôn: “Cắm sừng”, “NTR” “Dâng vợ cho sếp”, “Mời trai lạ đụ vợ”, “Vợ ngoại tình trước mặt chồng”…
Trong đó có rất nhiều truyện tranh sex, phim ảnh ngắn về chủ đề người chồng trốn trong tủ quần áo nhìn vợ bị thằng hàng xóm, thằng giao gas, hay thậm chí là một ông già… quan hệ. Anh ấy đều lưu lại hết, thậm chí còn có cả những folder ảnh ghép mặt tôi vào thân hình những cô diễn viên phim cấp 3 đang bị làm nhục.
Tôi ôm miệng, cố kìm nén tiếng nấc nghẹn. Tôi không thể nào chấp nhận nổi sự thật này. Tại sao? Tại sao Quốc Bình lại có cái sở thích bệnh hoạn, biến thái đến thế? Rõ ràng anh ấy yêu tôi cơ mà? Hay đây chính là cách anh ấy yêu? Sự dịu dàng, ngoan ngoãn bấy lâu nay chỉ là vỏ bọc cho một con quỷ dâm dục thích khổ dâm bên trong?
Tôi chạy vội về phòng mình, khóa trái cửa lại. Tôi ngồi thụp xuống giường, cố ép bản thân phải bình tĩnh, hít thở sâu. Sau một hồi trấn tĩnh, tôi mở điện thoại lên, bắt đầu tìm hiểu nghiêm túc về cái gọi là “Cuckold” và tâm lý của những người đàn ông này.
Hóa ra, trên thế giới có rất nhiều người giống anh. Họ tìm thấy khoái cảm tột độ trong sự đau khổ, ghen tuông và sự tủi nhục khi nhìn người phụ nữ của mình thuộc về kẻ khác. Đó là một dạng tâm lý lệch lạc nhưng lại gây nghiện cực mạnh.
Tôi trầm ngâm suy nghĩ suốt cả đêm. Chia tay? Tôi yêu anh, và anh cũng yêu tôi. Nếu bỏ anh chỉ vì chuyện này thì có vẻ hơi tàn nhẫn khi chưa cho anh cơ hội. Hơn nữa, sâu thẳm trong tôi, một sự tò mò đen tối cũng nhen nhóm. Liệu… nếu tôi thử chiều theo ý anh một lần, chuyện gì sẽ xảy ra?
Sau một đêm dài trằn trọc, tôi đưa ra quyết định táo bạo. Ngày mai, tôi sẽ “thử lửa” anh ấy lần cuối cùng để xác nhận thái độ thực sự. Dù kết quả có thế nào, tôi cũng cần phải biết rõ con người thật của anh.
Đến ngày hẹn, hôm đó là một buổi sáng cuối tuần đẹp trời.
Tôi lôi bộ váy “chiến đấu” đã chuẩn bị từ trước ra: chiếc váy hai dây đen tuyền, ngắn cũn cỡn, khoét sâu ngực. Tôi trang điểm kỹ càng, kẻ mắt sắc sảo, tô son đỏ mọng, xịt thêm chút nước hoa quyến rũ. Xỏ chân vào đôi giày cao gót dây pha lê, tôi đi lại vài vòng trong phòng cho quen chân, rồi xách túi bước ra phòng khách với phong thái của một nữ hoàng.
Quốc Bình đang ngồi đợi, vừa nhìn thấy tôi, anh đứng bật dậy, mồm há hốc, mắt chữ O.
“Thúy Liễu… Em… Em mặc bộ này… đẹp quá! Sexy quá!”
“Hừm ~ Anh thích không?” Tôi xoay một vòng, cố tình để tà váy bay lên, lộ ra cặp đùi trắng nõn.
“Đương nhiên là thích rồi! Thích lắm! Trước giờ anh ít thấy em mặc hở hang… à không, gợi cảm thế này.”
Mắt Quốc Bình dán chặt vào cơ thể tôi, nhìn không chớp mắt, cứ như bị dính keo 502 vào khe ngực và cặp đùi tôi vậy. Ánh mắt anh rực lửa, pha trộn giữa ham muốn và sự ngưỡng mộ sùng bái.
Chúng tôi đi bộ ra phố. Người đi đường xung quanh ai cũng phải ngoái lại nhìn chằm chằm. Đàn ông thì nhìn với ánh mắt thèm thuồng, đàn bà thì ghen tị, xì xào. Có vẻ như bộ dạng của tôi hôm nay quá nổi bật, quá “hư hỏng”. Nhưng tôi đếch quan tâm đến bọn họ, mục tiêu của tôi là người đi bên cạnh.
Tôi liếc nhìn Quốc Bình, thấy anh không hề tỏ ra khó chịu hay ghen tuông khi thấy người khác nhìn ngực tôi, ngược lại, mặt anh còn có vẻ… hưng phấn?
“So với quần áo… chắc anh còn thích cái khác hơn nhỉ?” Tôi ghé tai anh thì thầm đầy ẩn ý.
“Hả? Cái… cái gì cơ?” Quốc Bình ngơ ngác, chưa kịp hiểu.
Tôi nhếch mép cười bí hiểm, không giải thích. Thay vì đi đến rạp chiếu phim hay quán cà phê sang chảnh như dự định, tôi rẽ ngoặt, bước đi uyển chuyển như một con mèo hoang về phía cổng trường đại học. Quốc Bình đành lủi thủi đi theo sau như một cái đuôi.
“Thúy Liễu, chẳng phải mình đi hẹn hò sao? Sao lại đi ra khu trọ gần trường làm gì? Ở đây toàn sinh viên, bụi bặm lắm.”
Tôi không trả lời, mắt đảo quanh như rada tìm kiếm “con mồi” thích hợp cho màn thử thách. Và trời không phụ lòng người, ngay tại quán bún bò vỉa hè đối diện cổng trường, cái bóng dáng quen thuộc đến phát ghét đập vào mắt tôi.
Là thằng Chí Vỹ.
Thằng béo Chí Vỹ trọ ngay gần trường, hôm nay cuối tuần nó mò ra ăn sáng muộn rồi chắc định về nhà cày game cả ngày. Nó mặc cái áo phông rộng thùng thình in hình anime wibu lòe loẹt, quần đùi hoa với đôi dép lê lẹt quẹt, móng chân đen sì. Mỡ bụng nó tràn ra khỏi cạp quần thành từng ngấn, cái mông to bè phè đè bẹp dí lên chiếc ghế nhựa đỏ bé tí, trông đến là thảm hại và dơ dáy.
Nhớ lại vụ va chạm lần trước và những dòng nhật ký của Quốc Bình, tôi xác định: Đây chính là thứ tốt để thử long anh ấy. Không còn ai hợp hơn nó.
Tôi hít sâu, ưỡn ngực, đi thẳng về phía Chí Vỹ với những bước chân tự tin. Khi ra đến ngay sau lưng nó, nhân lúc nó đang húp nước lèo sù sụp, tôi giả vờ vấp té, nhưng thực chất là giơ chân đá nhẹ vào chân ghế nhựa của nó.
“Rầm!”
Trọng tâm cơ thể ục ịch của nó bị lệch đi, cả người lẫn ghế ngã ngửa ra sau.
“Đụ má! Cái đéo gì thế!” Chí Vỹ hét lên.
“Á á ~~~ Ối!”
Tôi thuận đà “ngã” luôn lên người thằng Chí Vỹ. Một cú ngã đầy tính toán. Lưng và đầu nó đập xuống đất làm đệm thịt cho tôi, còn tôi thì nằm đè hẳn lên cái bụng mỡ và đôi chân to như cột đình của nó. Bát bún bò ăn dở trên bàn đổ tung tóe xuống đất, nước lèo bắn cả vào quần nó.
“Cậu có sao không… Á…”
Thằng Chí Vỹ lồm cồm định chửi đổng, nhưng khi quay lại, thấy người đang nằm trong lòng mình là một cô gái xinh đẹp, sexy hết nấc thì mắt nó sáng rực lên. Hai tay nó theo phản xạ vội vàng ôm lấy bắp chân trần trụi của tôi, rồi tranh thủ sờ soạng, bóp nắn điên cuồng.
“A… bạn Vỹ à? Xin lỗi nha, tớ đi đứng không cẩn thận, không nhìn thấy cậu…”
Tôi ngước đôi mắt ướt át, giả vờ ngây thơ vô số tội nhìn nó. Chí Vỹ nhận ra tôi – Thúy Liễu hoa khôi – thì sướng run cả người, mặt đần thối ra. Lần trước là tai nạn, còn lần này… là “mỡ dâng miệng mèo”.
“Không… không sao, hì hì… Tớ không sao đâu.”
Nó cười hề hề, nước dãi như sắp chảy ra. Lần này, biết tôi đang ở thế yếu, nó làm tới luôn. Bàn tay núc ních thịt, thô ráp của nó sờ nắn công khai từ bắp đùi non, trượt lên mông, rồi lướt qua eo và thậm chí “vô tình” chạm mạnh vào bầu ngực đang phập phồng của tôi.
Tôi cắn răng chịu đựng sự ghê tởm, không phản kháng, cứ đứng im như trời trồng để mặc cho nó chấm mút chán chê.
“Bữa sáng của cậu đổ hết rồi… Tiếc quá. Để tớ đền cho cậu nhé.”
Tôi lùi lại, chỉnh lại váy áo (cố tình kéo váy cao hơn một chút), rồi rút trong túi xách ra tờ 50 ngàn đưa cho nó, mặt tỏ vẻ hối lỗi chân thành.
Nó cười híp mắt, cầm lấy tiền nhưng ngón tay vẫn cố tình vuốt ve mu bàn tay tôi: “Hại, có gì đâu mà khách sáo! Mà Thúy Liễu này, cậu ăn sáng chưa đấy?”
“Ưm… Chưa, tớ cũng vừa mới ra khỏi nhà, đang định tìm gì ăn.”
“Thế ăn cùng tớ đi! Quán này ngon lắm, lại rẻ nữa! Tớ mời!” Nó vỗ ngực, ra vẻ ga lăng.
Tôi liếc mắt nhìn về phía cột điện cách đó không xa. Quốc Bình đang đứng nấp ở đó. Quả nhiên, anh ấy đứng im như tượng, mắt dán chặt vào cảnh tượng vừa rồi, không hề có ý định lao vào ngăn cản hay bảo vệ người yêu. Thậm chí, tôi còn thấy tay anh ấy đang cho vào túi quần… cử động?
Thất vọng, nhưng cũng thỏa mãn vì đã đoán đúng. Thế là tôi quyết định diễn tiếp vở kịch của mình đến cùng.
“Được thôi, thế thì phiền cậu nhé. Mình ăn cùng đi.”
Tôi kéo cái ghế nhựa, cố tình ngồi sát sạt vào thằng Chí Vỹ, đùi chạm đùi. Tôi gọi hai bát bún mới. Trong suốt bữa ăn, thằng béo này không thành thật chút nào. Nó cứ cố tình cọ cái đùi đầy lông lá của nó vào chân tôi, rồi tìm đủ thứ chủ đề xàm xí về game, anime để bắt chuyện.
“Cậu thích anime không? Tớ có xem nhiều bộ xịn lắm.”
“Ưm… cũng có biết qua chút ít.”
“Thế cậu có thích bộ…!”
Tôi nén sự chán ghét, hùa theo câu chuyện nhạt toẹt của nó, giả vờ cười nói nhiệt tình, thỉnh thoảng còn khen nó vài câu làm nó phổng cả mũi. Thằng Vỹ dĩ nhiên là đầu óc đơn giản, hoàn toàn không nhận ra tôi đang diễn, cứ ngỡ mình có số đào hoa, cua được hoa khôi đến nơi rồi.
Ăn xong, thấy tình hình đã hòm hòm, “thính” đã thả xong, tôi đứng dậy cáo từ.
“Cảm ơn bữa sáng nha Vỹ. Tớ phải đi có việc chút.”
“Ơ… đi sớm thế? Cho tớ xin số điện thoại được không? Để hôm nào… mình bàn luận tiếp về anime?” Nó trơ trẽn đề nghị.
“Được chứ.”
Tôi không từ chối, lấy bút ghi ngay số điện thoại vào tờ giấy ăn rồi đưa cho nó kèm một cái nháy mắt. Trước khi tôi quay lưng đi, cái thằng biến thái này còn to gan tranh thủ vỗ đét một cái vào mông tôi rõ kêu, cười hô hố.
Tôi rùng mình, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi. Không những mất tiền đền bát bún, còn bị nó sờ soạng cả buổi, đúng là thiệt thòi vãi chưởng. Nhưng nhìn sang phía Quốc Bình đang đứng run rẩy ở góc đường kia, tôi biết mục đích của mình đã đạt được rồi. Con thú trong người anh ấy đã được đánh thức.
Tôi quay lại chỗ Quốc Bình đang đứng núp sau cột điện. Khuôn mặt anh đỏ gay, vừa có chút xấu hổ, lại vừa có chút bực bội dồn nén. Anh hầm hầm chất vấn tôi ngay khi tôi vừa bước tới:
“Thúy Liễu! Em làm cái quái gì thế hả? Chúng ta đã nói rõ ràng là đi hẹn hò riêng, tại sao tự nhiên em lại chạy ra đó, ngồi ăn uống cười nói hớn hở với cái thằng Vỹ béo ú, bẩn thỉu đó!?”
Giọng anh run lên vì tức giận, nhưng tôi thừa biết đó chỉ là lớp vỏ bọc yếu ớt. Tôi nhếch mép cười, hỏi ngược lại:
“Thế sao anh không ra ngăn cản? Anh đứng lù lù ở đây, nhìn thấy bạn gái mình bị thằng khác sàm sỡ, sờ đùi sờ ngực công khai mà anh không hề có động thái gì bảo vệ?”
“Anh… anh…!”
Quốc Bình cứng họng, ấp úng không thốt nên lời. Tôi không để anh kịp thở, nhân cơ hội này tiến sát lại, ép sát thân thể mềm mại của mình vào người anh. Một tay tôi luồn thẳng xuống đũng quần anh, nắm trọn lấy “bằng chứng” không thể chối cãi.
Quả nhiên, con cặc anh ấy đang cương cứng ngắc như đá, giật nảy lên trong tay tôi.
“Anh nhìn xem, miệng thì nói ghen tuông, nhưng cơ thể anh lại thành thật hơn nhiều đấy. Anh thích nhìn em bị thằng khác sàm sỡ, làm nhục lắm phải không?”
“A! Đâu có… Anh không có! Em đừng nói bậy!” Quốc Bình chối đây đẩy, nhưng mặt đã đỏ bừng như gấc chín.
“Thế tại sao lúc em bị thằng Vỹ bóp vú, sờ mông, anh không những không ra can thiệp đấm vỡ mặt nó, mà con cặc lại cương cứng đến mức muốn nổ tung thế này hả? Anh giải thích đi?”
“Cái này…. anh…”
Tôi khoanh tay trước ngực, nhìn cái đầu Quốc Bình càng lúc càng cúi thấp xuống như một đứa trẻ phạm lỗi. Không khí giữa hai người ngượng ngùng vãi đái, im lặng bao trùm lấy con phố nhỏ. Nhưng nếu đã xác nhận được tâm tư đen tối của anh ấy rồi thì tôi cũng chẳng việc gì phải xoắn hay e ngại nữa. Tôi cần phải làm chủ cuộc chơi này.
“Thôi được rồi, không cần giải thích nữa. Em hiểu cả rồi. Đi thôi, tiếp tục buổi hẹn nào.”
“…. Ừ.”
Tôi chủ động nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Quốc Bình, kéo anh đi tiếp. Buổi hẹn hò sau đó diễn ra trong bầu không khí khá gượng gạo. Chúng tôi đi xem phim, ăn uống, nhưng mỗi người đều theo đuổi một suy nghĩ riêng, chẳng nói với nhau được mấy câu hồn nhiên như trước. Trong đầu tôi lúc này đã bắt đầu hình thành một kế hoạch táo bạo để “chiều lòng” người yêu.
Mọi chuyện sau đó dường như quay lại quỹ đạo bình thường. Chúng tôi vẫn đi học, vẫn về nhà cùng nhau, nhưng giữa hai đứa luôn tồn tại một sự ngầm hiểu đầy ám muội. Cho đến một buổi sáng nọ, khi tôi đang đi bộ một mình ở hành lang trường thì thằng Chí Vỹ bất ngờ xuất hiện, chặn đường tôi.
Nó dúi vội vào tay tôi một phong thư màu hồng phấn sặc mùi nước hoa rẻ tiền, rồi đỏ mặt tía tai chạy biến đi mất dạng.
Khỏi cần mở ra đọc cũng biết thừa là thư tình. Cái thằng béo hoang tưởng này, mới cho nó chút ngọt ngào hôm nọ là nó đã tưởng bở ngay, nghĩ mình có cơ hội “cưa đổ” hoa khôi. Bộ nó không thèm tìm hiểu xem tôi đã có bạn trai đàng hoàng chưa hay sao? Vốn dĩ tôi định vò nát rồi vứt nó vào sọt rác cho rảnh nợ, nhưng nhớ đến cái sở thích “Cuckold” của Quốc Bình, trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý tưởng đen tối. Tôi nhếch mép cười, cất kỹ lá thư vào túi xách.
Đến trưa, cơm nước xong xuôi, tôi và Quốc Bình đang ngồi nghỉ ngơi ở phòng khách. Tôi lôi lá thư tình của thằng Chí Vỹ ra, đặt ngay ngắn lên bàn trước mặt anh.
“Đây là… Thư tình của thằng Vỹ…? Sao em lại đưa cho anh xem…” Quốc Bình cầm lên, tay hơi run.
“Anh đọc đi. Nó tỏ tình với em đấy.” Tôi bình thản nói, mắt quan sát từng biểu cảm trên gương mặt anh. “Anh đã thích nhìn em bị thằng khác dâm loạn, chiếm đoạt như thế, thì em cho anh quyền lựa chọn. Nếu anh thực sự muốn, em sẵn sàng… thỏa mãn ước mơ được ‘cắm sừng’ của anh.”
Quốc Bình trố mắt nhìn tôi, nuốt nước bọt “ực” một cái rõ to. Mắt anh dán chặt vào những dòng chữ sến súa trong lá thư, hơi thở bắt đầu dồn dập. Đối mặt với lời đề nghị hoang đường và điên rồ này từ chính miệng bạn gái, vậy mà anh ấy lại không thể mở mồm từ chối dứt khoát.
“Thật… thật sao… Em thật sự muốn… thỏa mãn sở thích bệnh hoạn đó của anh ư…? Em không khinh bỉ anh sao?”
Nhìn vẻ mặt Quốc Bình vừa do dự, dằn vặt, lại vừa hưng phấn tột độ, ánh mắt lấp lánh như đang mong chờ một điều gì đó kích thích, tôi khẽ thở dài trong lòng. Tình yêu đúng là làm con người ta mù quáng, hoặc điên rồ.
“Em không khinh anh. Em yêu anh nên em muốn anh vui. Nếu đó là điều anh thực sự khao khát, thì mình bắt đầu thôi…”
Nói rồi, tôi giật lại phong thư trên tay anh.
“Thúy Liễu? Em định làm gì? Em đi đâu đấy?”
“Đi trả lời tình cảm của nó chứ sao.”
Tôi cầm phong thư, đứng dậy đi thẳng ra cửa tìm thằng Chí Vỹ. Quốc Bình thấy thế cũng vội vàng xỏ dép đuổi theo, vừa lo lắng vừa hồi hộp.
Đi loanh quanh một hồi trong khuôn viên trường, cuối cùng tôi cũng thấy bóng dáng thằng béo đang ngồi chơi game trên điện thoại ở ghế đá hành lang khu giảng đường. Tôi hít sâu một hơi, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng băng giá thường ngày, đi tới vỗ nhẹ vào vai nó.
“Á! Thúy Liễu…” Chí Vỹ giật mình quay lại. Thấy tôi cầm thư tình tìm đến tận nơi, mắt nó sáng rực lên. “Chẳng lẽ cậu… cậu đồng ý…?”
Nó tưởng bở tôi đến để nhận lời làm bạn gái nó thật. Nhưng nụ cười háo hức trên mặt nó tắt ngấm ngay lập tức khi nhìn thấy vẻ mặt ghẻ lạnh, khinh bỉ đến tận cùng của tôi.
“Cậu định tỏ tình với tôi bằng cái thứ rác rưởi này à?” Tôi giơ phong thư lên, giọng sắc lạnh.
“Tớ… tớ thật lòng mà…!” Nó lắp bắp.
Tôi khoanh tay trước ngực, hất cằm nhìn xuống nó bằng ánh mắt miệt thị như nhìn một con sâu bọ, đúng chuẩn “gái chảnh” kiêu kỳ mà mọi người hay đồn đại.
“Trước khi đưa thư tình cho con gái nhà người ta, cậu có bao giờ soi gương xem mình trông như thế nào, tác phong lôi thôi lếch thếch ra làm sao không? Chưa kể là cả cái trường này ai cũng biết tôi đã có bạn trai rồi. Cậu bị mù hay bị điếc?”
Ánh mắt tôi như dao găm, xoáy sâu vào cái thân xác núc ních mỡ đang run rẩy của nó. Tôi không thèm giấu giếm sự kinh tởm nữa, xả hết những bực bội bấy lâu nay.
“Cậu không cảm thấy cái loại đàn ông thất bại như cậu mà đi tỏ tình với hoa khôi là đang làm phiền, xúc phạm người khác à? Nhìn cái bản mặt đầy mụn với cái bụng mỡ rung rinh của cậu xem, nội tâm bên trong chắc cũng tởm lợm, đen tối y hệt bề ngoài thôi. Đừng có mơ tưởng hão huyền nữa!”
Trước ánh mắt ngỡ ngàng, sốc đến tận óc của Chí Vỹ và đám sinh viên hóng hớt xung quanh, tôi xé nát lá thư tình tâm huyết của nó ra làm trăm mảnh vụn. Sau đó, tôi vo tròn đống giấy vụn ấy lại, ném thẳng vào cái thùng rác bên cạnh một cách dứt khoát.
“Nếu còn chút tự trọng nào thì làm ơn tránh xa tôi ra, và đừng có lại gần bất kỳ đứa con gái nào nữa, trừ khi cậu muốn làm ô nhiễm nòi giống của nhân loại.”
Nói xong, tôi lườm nó một cái cháy mặt rồi quay lưng bỏ đi thẳng, để mặc thằng Chí Vỹ ngồi đần mặt ra đấy như trời trồng, nhục nhã ê chề. Đám bạn học xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ cười cợt nó.
Quốc Bình đứng từ xa chứng kiến tất cả, vội vàng chạy theo tôi.
“Thúy Liễu? Em… em làm thế để làm gì? Sao lại sỉ nhục nó nặng nề thế?”
Quốc Bình vẫn chưa hiểu ý đồ của tôi. Anh ấy nghĩ tôi sẽ đồng ý, hoặc ít nhất là từ chối nhẹ nhàng để “câu dẫn” nó. Anh thấy lạ vì sao tôi lại gay gắt, đạp đổ tự trọng của nó như vậy. Nhưng tôi không giải thích nhiều, chỉ cười bí hiểm:
“Sắp tới anh sẽ hiểu thôi. Muốn chơi trò này thì phải có kịch bản, có lớp lang đàng hoàng. Chiều nay anh không có tiết đúng không? Mình về nhà trước đi, em có việc quan trọng cần anh giúp.”
Quốc Bình gật đầu ngoan ngoãn đi theo.
Về đến cửa nhà, tôi thấy có một cái thùng các-tông shipper vừa giao đến để sẵn ở đó. Tôi hí hửng bê vào nhà, mở ra. Bên trong là một chiếc máy ảnh xịn xò (tôi mượn của đứa bạn trong CLB nhiếp ảnh) và một túi quần áo mới toanh.
“Thúy Liễu, em mua mấy cái này à? Mình định đi du lịch sao?” Quốc Bình tò mò hỏi.
“Đừng hỏi nhiều. Cái máy ảnh này anh biết dùng không? Tí nữa anh sẽ là nhiếp ảnh gia riêng cho em. Chụp cho em vài kiểu thật nghệ thuật vào nhé.”
Tôi cầm túi quần áo đi thẳng vào phòng ngủ đóng cửa lại, để mặc Quốc Bình ở ngoài loay hoay nghiên cứu cái máy ảnh. Đợi anh ấy chỉnh chọt thông số xong xuôi thì tôi cũng vừa thay đồ xong.
“Cạch.” Cửa phòng mở ra.
“Hà… Thúy Liễu! Em… em mặc thế này là….!”
Quốc Bình há hốc mồm, chiếc máy ảnh suýt rơi khỏi tay.
Bước ra khỏi phòng là một Thúy Liễu nóng bỏng đến nghẹt thở. Trên người tôi là một chiếc áo sơ mi trắng bó sát, mỏng tang, lấp ló nội y đen bên trong. Bên dưới là chiếc chân váy bút chì màu đen ngắn cũn cỡn, ôm trọn lấy vòng mông căng tròn và eo thon. Điểm nhấn chết người chính là đôi chân dài miên man được bọc trong lớp tất lưới đen mắt cáo gợi cảm, kết hợp với đôi giày cao gót mũi nhọn 10 phân.
Trông tôi bây giờ y hệt mấy cô thư ký dâm đãng, lẳng lơ chuyên đi quyến rũ sếp trong mấy bộ phim người lớn mà Quốc Bình hay xem trộm.
“Bình, em mặc thế này trông có ngon không?” Tôi uốn éo, tạo dáng khiêu khích.
“Ngon… đẹp lắm… Quá tuyệt vời! Chưa bao giờ anh thấy em mặc sexy, hư hỏng thế này! Em mặc riêng cho anh xem à?”
Tôi cười khẩy, bước đến vuốt ve ngực anh. Với cái máu thích bị cắm sừng của anh ấy, thì dù tôi có mặc đẹp đến mấy, nếu chỉ để một mình anh ấy ngắm trong phòng kín thì chắc chắn anh ấy sẽ không thấy thỏa mãn đâu.
“Vâng, nhưng cũng không hoàn toàn là cho anh ngắm đâu.”
Tôi chưa định nói toẹt hết kế hoạch ra vội, cứ để anh ấy từ từ tận hưởng cảm giác hồi hộp.
“Lại đây chụp ảnh cho em đi. Nhớ là chỉ tập trung chụp chân và mông thôi nhé.”
“Hả? Em định chụp ảnh làm mẫu chân hay gì à? Em kiếm việc làm thêm sao?”
“Cũng gần như thế, nhưng không phải làm thêm kiếm tiền, mà là để… gửi cho thằng Chí Vỹ.”
Quốc Bình ngớ người ra một lúc, tiêu hóa thông tin. Rồi đột nhiên mắt anh sáng rực lên như vớ được vàng, hơi thở gấp gáp hơn.
“Ý em là….! Để anh – bạn trai em – chụp ảnh sexy của em, rồi gửi cho thằng Vỹ – cái thằng vừa bị em sỉ nhục – xem á? Thế… thế để làm gì?”
“Hừm, chẳng phải anh thích để thằng khác ngắm cơ thể em lắm sao? Suốt ngày anh cứ muốn dâng em cho thằng khác. Làm thế này chẳng phải đúng ý nguyện bệnh hoạn của anh quá còn gì? Vừa sỉ nhục nó, lại vừa trêu ngươi nó bằng thân xác này.”
“Hơn nữa, những tấm ảnh này còn là do chính tay anh chụp đấy nhé. Cảm giác thế nào?”
Mặt Quốc Bình đỏ bừng lên, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi cảm nhận rõ là anh ấy đang nứng lắm rồi, “thằng nhỏ” trong quần lại bắt đầu biểu tình dữ dội.
“Được! Được! Ý tưởng tuyệt vời! Mình bắt đầu đi em!”
Quả nhiên không sai, việc dâng hiến hình ảnh cơ thể tôi cho gã đàn ông khác chính là liều thuốc kích dục mạnh nhất với Quốc Bình.
Tôi bắt đầu đứng trước ống kính, bắt chước mấy tư thế dâm dục, khêu gợi mà tôi đã cày nát trên web sex mấy đêm nay. Tôi uốn éo, xoắn hai chân vào nhau, chổng mông về phía máy ảnh, tạo dáng sao cho đôi chân đi tất lưới đen hiện lên một cách khiêu gợi nhất. Thấy anh ấy chụp hăng say, bấm máy lia lịa, tôi cũng bạo dạn hơn. Tôi đưa tay kéo nhẹ cạp tất lưới lên cao, rồi thả ra để nó bật “tách” vào da thịt trắng ngần, tạo nên một âm thanh đầy kích thích.
“Thúy Liễu… trời ơi… anh cứ tưởng em là gái ngoan hiền thục, không ngờ em cũng… dâm thế này.” Quốc Bình vừa nuốt nước bọt vừa khen.
“…”
Em làm thế này là vì ai hả giời? Tôi thầm nghĩ nhưng không nói ra. Nhìn bộ dạng hưng phấn tột độ của Quốc Bình, tôi quyết định tăng thêm “đô”.
Tôi ngồi xuống ghế sô pha, ngả người ra sau, gác một chân lên thành ghế, chĩa thẳng đôi chân dài miên man về phía ống kính máy ảnh, đũng quần lấp ló đầy mời gọi.
“Hộc…! Thúy Liễu! Anh chết mất!”
Quốc Bình không chịu nổi nữa, một tay cầm máy ảnh, tay kia đã thò vào trong quần, bắt đầu tự sướng điên cuồng ngay trước mặt tôi.
“Hừm ~ Chụp đẹp vào nhé anh yêu ~ Đảm bảo lúc gửi cho thằng Vỹ xong, nó cũng sẽ giống anh bây giờ thôi. Nó sẽ nhìn chân em, tưởng tượng ra đủ thứ trò đồi bại, rồi sóc lọ điên cuồng cho xem.”
Nghĩ đến cảnh những tấm ảnh nóng bỏng này lọt vào tay thằng béo Chí Vỹ, nghĩ đến cảnh thằng béo đó đang thèm khát bạn gái mình, con cặc của Quốc Bình lại càng cương cứng, gân guốc nổi lên cuồn cuộn.
Tôi tách rộng hai chân ra hơn nữa, tay nhẹ nhàng vén cái váy bút chì lên cao. Vốn dĩ váy đã ngắn, giờ bị vén lên, toàn bộ đôi chân, từ gót giày cao gót cho đến tận vùng bẹn trắng nõn nà đều phơi bày trọn vẹn trước ống kính háu đói của anh.
“Chụp đi anh, chụp cận cảnh vào…” Tôi thì thầm.
Tiếng “tách… tách…” vang lên liên hồi, xen lẫn với tiếng thở dốc ồm ồm như trâu rống của Quốc Bình.
Lúc này, Quốc Bình đã hoàn toàn mất kiểm soát. Một tay anh vẫn cố giữ chặt chiếc máy ảnh đắt tiền để bắt trọn từng khoảnh khắc, tay còn lại thì hoạt động hết công suất nơi hạ bộ, quay tay hùng hục như một cái máy. Tôi nằm nghiêng ngả ngớn trên chiếc ghế sô pha dài, ưỡn cong tấm lưng ong mềm mại, cố tình chổng cái mông được bọc trong lớp tất lưới đen mỏng tang về phía ống kính.
Dĩ nhiên, chiếc váy ngắn cũn cỡn đã bị vén lên tận eo, phơi bày trọn vẹn chiếc quần lót lọt khe bé xíu, mỏng manh như sợi chỉ, chẳng che chắn được là bao da thịt bên trong.
“Hộc… hộc… Thúy Liễu… cơ thể em… trời ơi… sao mà dâm đãng quá…!”
Quốc Bình vừa rên rỉ vừa nuốt nước bọt ừng ực. Thấy anh phấn khích như vậy, tôi quyết định diễn cho trót. Tôi chậm rãi co một chân lên cao, đầu ngón tay thon dài sơn móng đỏ chót lướt nhẹ nhàng từ gót giày cao gót nhọn hoắt, trượt dọc lên bắp chân săn chắc, qua vùng đùi non trắng nõn nà, rồi dừng lại ở bờ mông căng tròn, y hệt mấy cô ả đào đang mơi khách trong phim.
Quốc Bình rõ ràng là đã phê đến tận óc. Không chịu nổi sự cám dỗ chết người này nữa, anh lôi tuột hẳn “cậu nhỏ” ra ngoài không khí. Nó đỏ lựng, gân guốc nổi lên, đang giật đùng đùng theo từng nhịp tay sục liên hồi của chủ nhân ngay trước mặt tôi. Cái máy ảnh trên tay anh cũng rung bần bật, nhưng anh vẫn không nỡ bỏ xuống, mắt dán chặt vào màn hình ngắm như muốn nuốt chửng lấy tôi.
Nhìn bộ dạng mất kiểm soát, vừa hèn mọn lại vừa đói khát của anh ấy, tôi vừa thấy buồn cười, lại vừa thấy chua xót trong lòng. Cuối cùng thì tôi cũng tìm ra cách làm anh ấy thỏa mãn tột độ, điều mà những cử chỉ âu yếm bình thường không làm được. Nhưng cái giá phải trả là gì? Có lẽ cuộc sống bình yên, trong sạch của chúng tôi sắp đảo lộn hết cả rồi… Chúng tôi đang bước vào con đường không có lối về.
“Haizz…”
Nghĩ đến đấy, tôi khẽ thở dài bất lực. Nhưng thôi, đã đâm lao thì phải theo lao, đã quyết định chiều người yêu thì phải chơi lớn luôn cho anh ấy nhớ đời.
Tôi ngồi dậy, nhìn thẳng vào ống kính với ánh mắt lờ đờ, ướt át đầy khiêu khích. Đôi tay tôi từ từ đưa lên hàng cúc áo sơ mi trắng, chậm rãi cởi phanh hai cúc đầu tiên. Lớp vải tách ra, khoe trọn khe ngực sâu hoắm và nửa bầu vú trắng nõn, căng tràn sức sống đang phập phồng theo nhịp thở.
“Á! Thúy Liễu! Em… em định… Ôi đệt…!” Quốc Bình hét lên thất thanh, tay càng sục nhanh hơn.
Tôi không dừng lại ở đó. Tôi đưa hai tay nâng lấy hai bầu vú của mình, lắc lắc nhẹ trước ống kính tạo thành những làn sóng thịt mềm mại, rồi tự mình xoa nắn, bóp nhẹ để chúng biến dạng đầy kích thích. Bên dưới, hai chân tôi vẫn không ngừng uốn éo, mở rộng ra như mời gọi.
“Chụp đi anh, chụp cận cảnh vào chỗ này này…”
“Á… á… Thúy Liễu…! Anh… anh không chịu nổi nữa! Ra mất! Anh bắn đây!”
“Bắn đi! Bắn hết lên người em này! Phụt hết tinh trùng của anh ra đi!” Tôi hét lên, giọng lạc đi vì hưng phấn lây.
Tay Quốc Bình tuốt cặc nhanh như máy khâu, cả người anh căng cứng, rồi giật nảy lên bần bật.
“Phụt…!”
Một dòng tinh dịch trắng đục bắn ra từ đầu khấc. Nhưng… than ôi. Dù anh đang đứng cách tôi chỉ khoảng 30cm, và dù anh đã rất cố gắng, nhưng dòng tinh trùng ấy vẫn yếu ớt, không đủ lực để vươn tới cơ thể tôi như trong tưởng tượng. Nó chỉ bắn được một chút, rồi rớt tong tỏng xuống sàn nhà gỗ, tạo thành một vũng nhỏ nhầy nhụa.
Tôi nhìn cảnh tượng đó mà hơi hụt hẫng. Tuy lần này cũng giống lần trước, bắn xong là “thằng nhỏ” mềm nhũn ngay lập tức như cọng bún thiu, nhưng ít ra lượng tinh trùng bắn ra đã nhiều hơn và thời gian chịu đựng của anh cũng khá hơn một chút so với kỷ lục 1 phút hôm nọ. Có vẻ như phương pháp “kích thích mạnh” này có hiệu quả thật.
Bắn xong, Quốc Bình ngã phịch xuống ghế đối diện, trông có vẻ thỏa mãn tột cùng nhưng cũng mệt phờ râu trê, thở hồng hộc như vừa chạy marathon. Tôi nán lại tạo dáng thêm vài kiểu cuối cùng cho đủ bộ sưu tập rồi mới dừng lại.
Tôi đứng dậy, lấy hộp khăn giấy trên bàn, đi tới lau sạch sẽ cho “cậu nhỏ” bé tí của anh ấy một cách dịu dàng, rồi cúi xuống dọn dẹp bãi chiến trường trên sàn nhà. Trong lúc đó, Quốc Bình ngồi thẫn thờ, tay bấm bấm xem lại đống ảnh vừa chụp trong máy.
Không gian chìm vào im lặng. Sự hưng phấn qua đi, lý trí quay trở lại.
“Thúy Liễu…” Giọng Quốc Bình vang lên, đầy vẻ do dự và lo lắng. “Mấy cái ảnh này… hở quá… em định gửi cho thằng Vỹ thật à…?”
Tôi mím môi, vứt nắm khăn giấy dính đầy tinh trùng vào thùng rác cái “bộp”. Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm giọng:
“Bây giờ anh mới sợ à? Nếu anh hối hận, cảm thấy không chịu nổi khi người khác nhìn thấy cơ thể bạn gái mình, thì giờ xóa đi vẫn kịp. Chỉ cần bấm nút Format là xong hết. Còn nếu đã quyết định gửi, thì sau này không quay đầu lại được đâu. Anh chọn đi.”
Quốc Bình nhìn cái máy ảnh trên tay, rồi lại nhìn tôi. Sự đấu tranh tư tưởng thể hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh vừa sợ hãi, vừa xấu hổ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, ngọn lửa kích thích bệnh hoạn vẫn chưa tắt hẳn. Anh nhớ lại cảm giác đê mê vừa rồi, cái cảm giác dòng máu nóng chảy rần rần trong người khi nghĩ đến cảnh thằng khác thèm khát tôi.
Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, anh hít một hơi sâu, run rẩy đưa chiếc máy ảnh về phía tôi.
“Gửi… Gửi cho thằng Vỹ đi… Anh muốn nó nhìn thấy. Anh nghe theo em…”
Tôi nhếch mép cười, cầm lấy chiếc máy ảnh nặng trịch. Tôi vỗ vỗ nhẹ vào ngực anh như khen thưởng một đứa trẻ ngoan:
“Được rồi. Nghỉ ngơi đi. Phần còn lại để em lo.”
Nói rồi tôi xách máy ảnh đi thẳng về phòng, để mặc Quốc Bình đứng ngẩn tò te ở đó, tay sờ sờ vào con chim đang ngủ đông, chìm vào những suy tư hỗn độn.
Về đến phòng riêng, tôi khóa trái cửa lại. Ngồi trước màn hình máy tính, tôi cắm thẻ nhớ vào và bắt đầu xem lại thành quả.
Mặt tôi nóng ran lên. Dưới ống kính nghiệp dư nhưng đầy dục vọng của Quốc Bình, những tấm ảnh hiện lên sắc nét và chân thực đến trần trụi. Tư thế của tôi trong ảnh quả thực quá táo bạo, ánh mắt lẳng lơ, quần áo xộc xệch, còn dâm hơn cả mấy con streamer chuyên khoe hàng trên mạng để câu donate. Có đến hơn hai trăm tấm, đủ mọi góc độ từ chân, đùi, mông cho đến ngực.
Cho Quốc Bình – người yêu mình xem thì không sao, nhưng nghĩ đến việc gửi những hình ảnh riêng tư này cho cái thằng béo dê cụ, bẩn thỉu như Chí Vỹ… Tôi rùng mình, cảm giác ghê tởm dâng lên cổ họng. Nhưng tôi cắn răng, hạ quyết tâm. Đã hứa giúp Quốc Bình thỏa mãn cái thú vui bệnh hoạn này, đã diễn vai “gái hư” thì phải diễn cho trót. Đây là liều thuốc duy nhất để cứu vãn sự tự tin đàn ông của anh ấy.
Tôi nhanh chóng copy ảnh sang máy tính, lọc ra những tấm “chất lượng” nhất, rồi nén lại thành một file zip đặt mật khẩu. Sau đó, tôi tháo cái sim chính chủ ra, lắp cái sim rác mới mua ngoài tiệm tạp hóa vào chiếc điện thoại phụ để bắt đầu kế hoạch “thả mồi”.
Tôi lục trong túi xách, tìm lại tờ giấy ăn nát bươm ghi số điện thoại thằng Vỹ hôm nọ. Hít một hơi sâu, tôi nhắn cho nó một tin nặc danh đầu tiên.
“Ting.”
Tôi: “Chí Vỹ.”
Bên kia trả lời cực nhanh, chắc nó đang ôm điện thoại chơi game.
Chí Vỹ: “Mày là ai? Sao biết tên tao? Tao không mua bảo hiểm đâu nhé.”
Tôi: “Bây giờ mày đang cay cú lắm đúng không?”
Chí Vỹ: “Liên quan đéo gì đến mày? Con chó nào đấy? Nói mau mày là ai, không bố mày báo công an tội quấy rối!”
Thằng này vẫn còn to mồm lắm. Tôi cười khẩy, gõ phím tanh tách.
Tôi: “Vừa bị hoa khôi làm nhục trước bàn dân thiên hạ, thư tình thì bị xé nát vứt vào thùng rác như giẻ rách, chắc giờ mày đang hận con bé Thúy Liễu đó lắm nhỉ? Nhục mặt đàn ông thật đấy.”
Bên kia im lặng mất vài giây, rồi tin nhắn rep lại đầy vẻ hung hăng:
Chí Vỹ: “Cái gì? Đm mày cũng ở đấy à?! Mày là thằng nào trong đám hóng hớt sáng nay?”
Tôi: “Con đàn bà đấy không những không đáp lại tình cảm của mày, còn chửi mày như tát nước vào mặt trước đám đông, chê mày béo, chê mày tởm. Giờ chắc cả trường đang cười vào mũi mày đấy, thằng béo ạ.”
Chí Vỹ: “Câm mồm! Cái đấy bố mày biết thừa, đéo cần mày nhắc lại để chọc tức bố! Đm mày là thằng nào, đừng có giả thần giả quỷ, ngon thì ra mặt đây, để tao bắt được tao sút gãy chân mày!”
Thấy nó điên tiết, lồng lộn lên như vậy là đúng bài rồi. Càng cay cú, lý trí càng giảm sút. Để tránh việc nó block tôi luôn vì tưởng tôi là kẻ thù, tôi quyết định lật bài ngửa.
Tôi: “Bình tĩnh đi người anh em. Tao không phải kẻ thù của mày. Ngược lại, tao có thể giúp mày trả thù.”
Chí Vỹ: “Mày nói cái gì? Giúp tao?”
Tôi: “Nhìn cái này đi. Quà làm quen.”
Tôi chọn một tấm ảnh “nhẹ đô” nhất trong bộ sưu tập vừa chụp gửi qua Zalo cho nó. Đó là tấm tôi chụp đôi chân dài miên man đi tất lưới đen, gác lên thành ghế, váy bị vén lên lộ một khoảng đùi trắng nõn, nhưng chưa lộ mặt và điểm nhạy cảm.
Bên kia im bặt. Khoảng 2-3 phút trôi qua không có động tĩnh gì. Tôi đoán chắc nó đang zoom lên soi từng pixel, mắt dán chặt vào màn hình.
Tôi upload file nén chứa toàn bộ hơn 200 tấm ảnh sexy, hở hang vừa chụp lên một trang chia sẻ file nặc danh, đặt mật khẩu là “thuylieuhoakhoi”, rồi copy đường link gửi thằng Chí Vỹ.
Nhìn dòng chữ “Đã xem” hiện lên, tôi tắt điện thoại, tháo sim vứt đi. Tôi ngả người ra ghế, tim vẫn đập thình thịch. Vậy là xong bước đầu tiên.
Quốc Bình à, hy vọng những hành động đồi bại tiếp theo đây của thằng béo Chí Vỹ sẽ làm anh thỏa mãn. Vở kịch này… mới chỉ bắt đầu thôi.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng