Chương 4: Kế Hoạch Của Thúy Liễu
“Quốc Bình, anh nhìn xem, hôm nay em mặc bộ này thế nào? Có kích thích không?”
Thúy Liễu đứng trước mặt bạn trai, xoay một vòng chậm rãi để anh ấy có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn “tác phẩm” của ngày hôm nay. Trên người cô là một chiếc áo dài cách tân được đặt mua trên mạng, loại chuyên dùng cho mấy trò phòng the.
Chất vải lụa mỏng tang, bó sát lấy từng đường cong cơ thể, ôm trọn lấy bộ ngực đầy đặn và vòng eo con kiến. Điểm “chết người” nhất chính là đường xẻ tà cao chót vót, xẻ dọc từ chân lên tận hông, mỗi khi cô cử động là lộ ra cả mảng đùi trắng nõn nà và lấp ló phần dây của chiếc quần lót lọt khe bé xíu bên trong.
Quốc Bình nuốt nước bọt cái ực, mắt dán chặt vào những khoảng hở táo bạo trên người Thúy Liễu, tay cầm máy ảnh mà run run vì hưng phấn.
“Đẹp… Đẹp lắm! Bộ này… thực sự rất hợp với em! Nhìn em dâm đãng vô cùng!”
Mấy ngày qua, để phục vụ cho kế hoạch điên rồ là gửi ảnh khiêu dâm cho thằng béo Chí Vỹ, Thúy Liễu đã phải lùng sục khắp các shop online để mua về hàng tá bộ đồ ngủ, đồng phục mang nhãn mác “gợi dục”. Nào là đồ y tá khoét ngực, nữ sinh váy ngắn, và hôm nay là áo dài mỏng xẻ tà.
Cô mặc những bộ đồ thiếu vải này lên người, tạo đủ mọi tư thế lẳng lơ trước ống kính của Quốc Bình. Ngày nào hai người cũng chụp cả trăm tấm. Thúy Liễu bắt chước những cô người mẫu trên web đen, uốn éo, dạng chân, chổng mông, thậm chí dùng tay tự sờ soạng cơ thể mình để anh ấy chụp lại.
Quốc Bình dường như không biết mệt mỏi là gì. Càng chụp, anh ấy càng hăng say, càng bị kích thích. Thấy anh ấy như vậy, cô cũng chẳng còn gì để e ngại hay giữ gìn nữa. Thúy Liễu phóng túng hơn, táo bạo hơn, sẵn sàng phơi bày những điểm nhạy cảm nhất của cơ thể mình trước ống kính, cốt để thỏa mãn cái thú vui bệnh hoạn của anh ấy.
Tuy nhiên, chụp ảnh mãi cũng chán. Cô biết thừa cái khao khát sâu kín trong lòng Quốc Bình không chỉ dừng lại ở đây.
Sau khi chụp xong bộ ảnh, Thúy Liễu không đi thay đồ ngay. Cô bước đến gần Quốc Bình, tay nhẹ nhàng vén tà áo lên cao, để lộ đôi chân dài miên man đi tất lưới, rồi nhìn thẳng vào mắt anh ấy.
“Được rồi Bình, từ ngày mai chúng ta có thể dừng việc chụp ảnh này lại được rồi.”
Quốc Bình đang mải mê xem lại ảnh trên màn hình máy quay, nghe cô nói vậy thì giật mình ngẩng lên, vẻ mặt hụt hẫng thấy rõ.
“Hả? Sao thế em? Sau này không chụp nữa sao? Anh thấy… vẫn còn nhiều kiểu chưa thử mà…”
Thúy Liễu mỉm cười, một nụ cười vừa chiều chuộng lại vừa có chút thương hại cho sự biến thái của người yêu mình.
“Vâng, không chụp nữa. Vì em nghĩ lại rồi, chỉ chụp ảnh rồi gửi cho thằng Chí Vỹ nhìn để nó dùng mà sóc lọ, thì đối với anh vẫn là chưa đủ đô, đúng không?”
“Chuyện này…”
Quốc Bình cúi đầu, không dám thừa nhận nhưng cũng không thể phủ nhận. Cô bước tới, nâng cằm anh ấy lên, buộc anh phải nhìn thẳng vào cô.
“Thôi nào, đừng có cố tỏ ra mạnh mẽ hay giấu giếm em nữa. Chúng ta đã đi đến nước này rồi. Anh đã có cái đam mê thích bị cắm sừng, thích nhìn bạn gái mình bị thằng khác chơi đùa, thì em sẽ chiều anh tới bến. Em sẽ trực tiếp đi gặp thằng Chí Vỹ, làm chút ‘phục vụ’ đặc biệt cho nó.”
Nghe đến hai chữ “phục vụ”, đồng tử Quốc Bình co rút lại. Khuôn mặt anh ấy hiện lên sự giằng xé dữ dội, vừa đau khổ, ghen tuông lại vừa có sự mong chờ, kích thích bệnh hoạn.
“Nhưng mà… Thúy Liễu, em định làm gì? Em… em thật sự định làm bạn gái của cái thằng béo bẩn thỉu đó sao? Em định cho nó… chạm vào người em thật à?”
Nhìn vẻ mặt rối rắm và lo lắng của anh ấy, Thúy Liễu khẽ thở dài. Dù sao thì đây cũng là người đàn ông cô yêu, thấy anh ấy khổ sở vì chính sở thích của mình, cô cũng chạnh lòng. Cô đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh, giọng dịu dàng trấn an:
“Anh yên tâm đi, em biết chừng mực mà. Em đâu có ngu. Dù em có làm gì thì anh mới là bạn trai chính thức của em, là người em yêu nhất. Em chỉ vì muốn anh vui, muốn thỏa mãn anh nên mới chấp nhận đi phục vụ thằng Chí Vỹ thôi. Thể xác này có thể cho nó mượn tạm để anh vui, nhưng sự trong trắng trong tâm hồn em thì vẫn luôn thuộc về anh.”
Những lời nói nghe có vẻ mâu thuẫn và đầy lý lẽ cùn của cô, vậy mà lại khiến Quốc Bình có vẻ an tâm hơn đôi chút. Mặc dù sự chua xót trên gương mặt anh ấy vẫn chưa tan biến hết, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoảng loạn.
“Vậy… cái máy ảnh này thì làm sao? Em không cần dùng nữa à?” – Anh ấy chỉ vào chiếc máy ảnh trên tay.
Thúy Liễu cầm lấy chiếc máy ảnh từ tay Quốc Bình, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm.
“Giao nó cho em đi. Nó đã hoàn thành nhiệm vụ chụp ảnh rồi, giờ nó còn có một tác dụng quan trọng hơn nhiều trong kế hoạch sắp tới.”
Cô cất chiếc máy ảnh đi, rồi quay trở vào phòng ngủ. Như mọi khi, cô chọn ra những tấm hình gợi cảm nhất, dâm đãng nhất trong bộ áo dài vừa chụp, gửi qua tin nhắn cho thằng Chí Vỹ để “nhử mồi” nó thêm một lần nữa.
Làm xong xuôi mọi việc, Thúy Liễu trút bỏ bộ đồ lẳng lơ trên người, mặc lại bộ quần áo ở nhà kín đáo, rồi xuống bếp chuẩn bị bữa tối cho Quốc Bình như một người vợ hiền thục, cứ như thể cuộc hội thoại đầy mùi dâm dục ban nãy chưa từng xảy ra. Nhưng cô biết, sóng gió thực sự giờ mới bắt đầu.
Kế hoạch dụ dỗ thằng béo Chí Vỹ diễn ra đúng như dự tính. Cô gửi cho nó cái máy ảnh và hẹn Thứ Bảy này sẽ có trò hay cho nó, tất nhiên một thằng vừa ngu vừa dâm như nó sẽ răm rắp nghe theo.
Lo sợ cái thằng Chí Vỹ ngu si tứ chi phát triển, đầu óc chỉ toàn bã đậu không biết sử dụng đồ công nghệ cao, cô cẩn thận nhét thêm cả cuốn sách hướng dẫn sử dụng dày cộp vào trong hộp máy ảnh. Chuẩn bị xong xuôi đâu đấy, Thúy Liễu xách túi đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.
Quốc Bình đang ngồi trên ghế sô pha xem tivi, nhưng mắt thì lờ đờ, tâm trí rõ ràng đang để ở đâu đâu. Thấy cô ăn mặc chỉnh tề định đi, anh ấy ngơ ngác hỏi:
“Thúy Liễu? Muộn thế này rồi em còn định đi đâu thế?”
Cô dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn anh, nở một nụ cười đầy ẩn ý:
“Em có chút việc quan trọng cần phải đi làm ngay.”
“Việc quan trọng…? Là việc gì?”
“Là việc… sẽ làm cho anh sung sướng đến phát điên đấy.”
Quốc Bình ngẫm nghĩ một giây, rồi như bị điện giật, anh ấy trố mắt nhìn cô, giọng run run:
“Chẳng lẽ… chẳng lẽ em định đi tìm cái thằng…”
Ngay khi cái tên đó sắp thốt ra khỏi miệng anh, Thúy Liễu nhẹ nhàng bước tới, đưa ngón trỏ đặt lên môi anh, chặn lại những lời còn dang dở.
“Suỵt… Đừng nói toẹt ra như thế. Trong lòng anh tự hiểu là được rồi.”
Cô cố tình bỏ lửng câu nói, để lại cho anh một khoảng không gian mênh mông để tha hồ tưởng tượng những điều đen tối nhất. Sau đó, cô quay người, bước ra khỏi cửa một cách dứt khoát.
Vừa nghe tiếng cửa đóng lại “cạch” một cái, Thúy Liễu đoán chắc Quốc Bình ở trong nhà đã bắt đầu đứng ngồi không yên. Sự ghen tuông pha lẫn hưng phấn bệnh hoạn sẽ khiến cơ thể anh nóng ran lên. Chắc chắn anh ấy sẽ tắt tivi ngay lập tức, và cái tay hư hỏng kia sẽ lại thò vào trong quần để tự xử lý cơn nứng đang trào dâng…
Cô lần theo địa chỉ ghi trên tờ giấy, tìm đến khu chung cư A. Gọi là chung cư cho sang mồm chứ thực ra đây là một khu tập thể cũ nát, xập xệ nằm tít trong ngõ hẻm. Tường vôi bong tróc, dây điện chằng chịt như mạng nhện, và tất nhiên là chẳng có lấy một cái camera an ninh nào. Địa điểm lý tưởng cho những việc mờ ám.
Đến nơi, cô mới ngớ người ra. Cái khu này có tới mấy dãy nhà, mà thằng ngốc Chí Vỹ lại quên béng không ghi rõ nó ở tòa nào. Thúy Liễu đứng giữa sân chung cư, nhìn quanh đầy ngán ngẩm, đành phải tìm người thổ địa ở đây mà hỏi thăm.
Đúng lúc đó, một bác gái tầm năm sáu mươi tuổi, tay xách làn đi chợ đi ngược chiều tới. Cô vội vàng nở nụ cười thân thiện nhất, bước tới chào hỏi:
“Dạ cháu chào bác ạ. Bác cho cháu hỏi thăm chút, bác có biết bạn Chí Vỹ sống ở đâu không ạ?”
Bác gái nheo mắt nhìn cô, rồi nhíu mày:
“Thằng Vỹ? Có phải cái thằng béo ục ịch, người lúc nào cũng hôi rình, gặp người lớn chẳng bao giờ biết chào hỏi không?”
Thúy Liễu thầm cười khẩy trong bụng. Quả nhiên tiếng xấu đồn xa, cái nhân cách rẻ rách của thằng này ai cũng biết.
“Dạ vâng, đúng là bạn ấy đấy ạ. Bác có biết bạn ấy ở tòa nhà nào không bác?”
“À, cái thằng dở hơi ấy nó ở ngay cái tòa nhà cũ bên tay phải kia kìa. Cháu cứ đi lên tầng hai, phòng đầu tiên bên tay phải là nhà nó.”
“Dạ cháu cảm ơn bác nhiều lắm ạ.”
Bác gái chỉ tay về phía dãy nhà lụp xụp. Cô gật đầu cảm ơn, định rảo bước đi ngay thì bị bác ấy gọi giật lại.
“Khoan đã! Này cô bé, cháu tìm thằng Vỹ có việc gì thế?”
Bác gái nhìn cô từ đầu đến chân với ánh mắt nghi hoặc. Cũng phải thôi, một cô gái xinh đẹp, ăn mặc sành điệu như Thúy Liễu lại đi tìm cái thằng “cặn bã xã hội” ở cái khu ổ chuột này thì ai mà chẳng thắc mắc.
“Dạ… Cháu là bạn cùng lớp đại học của bạn ấy ạ. Hôm nay bạn ấy để quên vở bài tập quan trọng ở lớp, cháu tiện đường ghé qua đưa cho bạn ấy thôi ạ.”
“Bạn học á?”
Bác gái nhìn cô đầy vẻ hoài nghi, nhưng cũng không ngăn cản nữa. Thúy Liễu tranh thủ lúc bác ấy đang phân vân, nhanh chân bước về phía cầu thang.
Sau lưng cô, bác gái vẫn đứng đó lẩm bẩm, rồi quay sang túm tụm với mấy bà hàng xóm đang ngồi hóng mát gần đó:
“Lạ thật đấy các bà ạ. Cái cô bé kia trông xinh xắn, lễ phép, người ngợm ngon nghẻ thế kia, sao lại dây dưa với cái thằng Vỹ ngốc nghếch đó nhỉ? Trông như tiên nữ với củ ấu ấy.”
“Ừ, tôi cũng thấy lạ. Hôm trước nghe thằng Vỹ nó khoác lác là có hoa khôi trong trường thích nó, bọn mình còn cười vào mũi nó. Chẳng lẽ… lời nó nói là thật?”
Mặc kệ đám bà tám đang bàn tán xôn xao, Thúy Liễu leo lên tầng 2, tìm đến phòng 203. Cánh cửa gỗ sơn xanh tróc lở đóng im lìm. Cô không gõ cửa, cũng không gọi tên nó. Cô nhẹ nhàng lấy cái túi đựng máy ảnh, treo cẩn thận lên tay nắm cửa, rồi rón rén quay người chạy biến xuống lầu như một con mèo.
Xong việc, cô bắt taxi trở về nhà.
Vừa mở cửa bước vào, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cô là Quốc Bình vẫn ngồi im ở vị trí cũ trước tivi, nhưng tivi thì đã tắt ngóm từ đời nào. Anh ấy ngồi thẫn thờ, mặt mũi đỏ gay, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Thúy Liễu liếc mắt nhìn vào cái thùng rác nhỏ đặt cạnh chân bàn. Quả nhiên, trong đó lù lù một đống khăn giấy vo tròn vứt bừa bãi. Cô mỉm cười đắc ý, rồi thản nhiên đi vào bếp chuẩn bị bữa tối, coi như không thấy gì.
Đến lúc ngồi vào bàn ăn, Quốc Bình không nhịn được nữa, anh ấy ấp úng hỏi, giọng đầy vẻ lo âu:
“Thúy Liễu, vừa nãy em… em đi gặp thằng Chí Vỹ thật sao?”
Cô vừa gắp thức ăn vừa trả lời bâng quơ:
“Thì coi như là thế đi.”
“Hai người… hai người không làm gì ở bên ngoài đấy chứ?! Em đi lâu như vậy…”
Nhìn cái bộ dạng sốt sắng, vừa ghen tuông vừa tò mò của anh ấy, cô không nhịn được cười. Thúy Liễu buông đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Sao thế? Anh nghĩ em với thằng Vỹ lôi nhau ra bụi rậm hay nhà nghỉ nào đó để ân ái sau lưng anh à?”
“Không… Không phải! Anh chỉ… anh chỉ lo lắng cho em thôi…”
Cô đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn, ghé sát vào tai Quốc Bình. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào vành tai anh khiến anh rùng mình. Cô thì thầm:
“Lo lắng cho em thật à? Thế nếu lo lắng cho em, thì tại sao cái thùng rác kia lại đầy ắp khăn giấy dính tinh trùng thế kia hả anh yêu? Thực ra trong lòng anh đang mong chờ, đang tưởng tượng ra đủ thứ cảnh tượng dâm dục giữa em và nó đúng không?”
“Cái này!? Anh… anh không có!”
Quốc Bình đỏ mặt tía tai, chối đây đẩy nhưng ánh mắt lảng tránh đã tố cáo tất cả. Nhìn vẻ mặt quẫn bách đáng yêu của anh ấy, cô quyết định tha cho anh lần này, không trêu chọc quá đà nữa.
“Thôi được rồi, em đùa chút thôi. Em chỉ đến đó để treo cái máy ảnh trước cửa nhà nó thôi, em với nó còn chưa chạm mặt nhau đâu. Anh yên tâm chưa?”
Quốc Bình thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân.
“Hóa ra là thế… Mà khoan đã, sao tự nhiên em lại tặng cái máy ảnh đắt tiền thế cho nó làm gì?”
Thúy Liễu nhếch mép cười, một nụ cười bí hiểm và đầy toan tính.
“Thứ Bảy này anh cứ đi cùng em đến trường. Đến lúc đó, em sẽ cho anh thấy một màn kịch hay, đảm bảo là một ‘bất ngờ’ cực lớn dành cho anh đấy.”
“Lại là bất ngờ à… Được rồi, anh sẽ chờ.”
Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng cô biết trong đầu Quốc Bình lúc này đang rối bời với hàng vạn câu hỏi và những tưởng tượng bệnh hoạn không thể kiểm soát.
Quốc Bình đưa tay lên gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn đầy nghi hoặc, nhưng rồi cũng cúi xuống tiếp tục và miếng cơm cuối cùng. Có lẽ vì quá căng thẳng và mệt mỏi với những suy diễn trong đầu, ăn xong và tắm rửa chưa được bao lâu, anh ấy đã lăn ra ngủ say như chết. Chẳng lẽ là do chiều nay “hoạt động tay chân” quá sức nên giờ kiệt sức rồi sao?
Thấy tiếng ngáy đều đều vang lên từ phòng ngủ, Thúy Liễu mới dám rón rén bước lại gần ghế sô pha. Nhìn kỹ vào cái thùng rác nhỏ, vẫn là cái mùi tanh nồng đặc trưng giống hệt lần trước cô giúp anh ấy thủ dâm. Nhưng nhìn số lượng khăn giấy vo tròn vứt bừa bãi kia, có thể thấy rõ ràng một điều: lần này Quốc Bình xuất ra nhiều hơn hẳn so với lúc được cô trực tiếp chăm sóc.
Quốc Bình à… Chỉ mới nghĩ đến việc cô đi gặp thằng Chí Vỹ thôi mà anh đã hưng phấn đến mức này rồi sao…?
Xem ra, đúng là chỉ khi Thúy Liễu dấn thân vào con đường sa đọa, để mặc cho thằng béo đó chơi đùa thân xác, thì anh mới thực sự cảm thấy thỏa mãn.
“Được rồi. Nếu anh đã khao khát nhìn thấy em sa ngã, trụy lạc với người đàn ông khác đến thế, thì em sẽ chiều anh tới bến.”
Cô đứng áp tai vào cửa phòng ngủ, nín thở lắng nghe một lúc lâu để chắc chắn rằng Quốc Bình đã ngủ say. Sau đó, cô nhẹ nhàng trở về phòng mình, khóa trái cửa lại và kéo kín rèm cửa sổ.
Ngồi xuống mép giường, đầu óc Thúy Liễu bắt đầu vạch ra những bước tiếp theo của kế hoạch. Để mọi thứ diễn ra suôn sẻ và tự nhiên nhất trước mặt “khán giả”, cô quyết định… cần phải luyện tập trước một chút.
Cô nhắm mắt lại, đặt tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp tim đang đập nhanh hơn bình thường. Cảm giác này thật lạ lẫm và nặng nề. Dù đã từng giúp Quốc Bình giải tỏa, nhưng tự làm chuyện này cho chính mình thì… đây vẫn là lần đầu tiên trong đời.
Để quan sát rõ hơn phản ứng của cơ thể, Thúy Liễu hì hục kéo chiếc gương toàn thân lớn từ góc phòng ra đặt ngay trước giường ngủ.
Mang theo tâm trạng rối bời và hồi hộp, cô run run cởi bỏ dây buộc của chiếc váy ngủ lụa mỏng manh. Tấm lụa trượt xuống sàn, để lộ cơ thể cô chỉ còn lại bộ đồ lót màu đen tuyền đầy khiêu khích.
Thúy Liễu chọn mặc một chiếc áo lót size nhỏ hơn bình thường một chút để ép chặt bộ ngực đầy đặn của mình, tạo nên khe ngực sâu hun hút. Nhìn mình trong gương, cô bỗng thấy chạnh lòng một cách khó hiểu.
Khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, đôi chân thon dài miên man, cùng với vòng một và vòng ba nảy nở… Với điều kiện ngoại hình xuất sắc như thế này, cô thừa sức khiến bao gã đàn ông ngoài kia phải thèm khát, mơ mộng. Ấy vậy mà, trớ trêu thay, tất cả những thứ này lại không đủ để làm cho người bạn trai cô yêu cảm thấy thỏa mãn. Anh ấy lại cần một sự kích thích bệnh hoạn từ người ngoài… Nghĩ đến đây, sống mũi cô cay cay.
Cô đưa tay ra sau lưng, cởi móc áo lót. “Bật” một cái, hai bầu ngực trắng nõn, căng tròn như được giải phóng, nảy nhẹ lên đầy sức sống. Tiếp đó, cô cúi xuống, kéo chiếc quần lót ren đen xuống tận mắt cá chân rồi đá sang một bên.
Giờ đây, Thúy Liễu hoàn toàn trần trụi trước tấm gương. Cô ngồi xuống mép giường, từ từ tách rộng hai chân ra, phơi bày khu vực tư mật nhất của mình trước hình ảnh phản chiếu trong gương.
Có lẽ do cơ địa bẩm sinh, vùng kín của cô sạch sẽ vô cùng, không hề có một sợi lông nào che khuất. Hai mép môi âm hộ hồng hào, e ấp lộ ra giữa hai đùi trắng muốt, tạo nên một hình ảnh vừa ngây thơ lại vừa dâm đãng đến nghẹt thở.
Cô đưa ngón tay run rẩy chạm vào vùng cấm địa. Cảm giác lành lạnh của đầu ngón tay tiếp xúc với làn da nóng hổi khiến cô khẽ rùng mình. Cô nhẹ nhàng vuốt ve phần mu, rồi từ từ trượt ngón tay xuống khe rãnh ẩm ướt.
Không biết có phải do tâm lý mong chờ hay không, mà dù chưa tác động nhiều, cô đã cảm thấy hơi thở của mình bắt đầu dồn dập, cơ thể nóng ran lên như có lửa đốt.
Thúy Liễu cẩn thận dùng hai ngón tay tách nhẹ hai mép môi nhỏ ra, để lộ viên trân châu nhỏ xíu đang ẩn mình bên trong. Đầu ngón tay cô chạm nhẹ vào nó.
“Ưmmm ~!”
Một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan ra khắp tứ chi khiến cô bủn rủn. Trời ơi, đây chính là điểm G nhạy cảm của phụ nữ sao?
Cô bắt đầu dùng ngón tay vẽ những vòng tròn nhỏ xung quanh hạt đậu, lúc nhanh lúc chậm. Cảm giác ngứa ngáy, đê mê bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt. Đầu ngón tay cô ướt át bởi dịch nhờn bắt đầu tiết ra.
Cơ thể Thúy Liễu dường như nhạy cảm hơn cô tưởng rất nhiều. Chỉ mới trêu chọc nhẹ nhàng bên ngoài thôi mà cô đã thấy tê dại cả người. Cô cắn chặt môi, dùng phần thịt mềm của ngón tay chà xát trực tiếp lên hạt đậu đang cương cứng. Khoái cảm ập đến dồn dập khiến cô không kìm được mà cong người lên, miệng bật ra những tiếng rên rỉ khe khẽ.
“Ư… a ~! Sao lại… nhạy cảm thế này…”
Cô thở hổn hển, cố gắng thích nghi với sự kích thích quá độ này. Cô muốn dừng lại, sợ mình sẽ mất kiểm soát, nhưng bản năng và sự khao khát sâu kín trong cơ thể lại thôi thúc cô tiếp tục. Bàn tay còn lại của cô không tự chủ được mà đưa lên, nắm lấy bầu ngực căng tròn, nắn bóp đầy thèm khát để xoa dịu cơn ngứa ngáy bên dưới.
Ngước mắt nhìn vào gương, Thúy Liễu hoảng hốt khi thấy khuôn mặt mình lúc này. Đôi mắt lờ đờ, ngập nước vì khoái cảm, gò má đỏ bừng như say rượu, miệng hé mở thở dốc… Trông cô bây giờ dâm đãng và mất kiểm soát đến mức chính cô cũng thấy xấu hổ.
“A a… Cái bộ dạng lẳng lơ này… Thật là mất mặt quá đi…”
Trước đây, cô luôn tránh né những câu chuyện về thủ dâm của đám bạn gái, coi đó là chuyện tế nhị và có phần dung tục. Nhưng giờ đây, khi trực tiếp trải nghiệm, cô mới bàng hoàng nhận ra khoái cảm mà nó mang lại mãnh liệt đến nhường nào. Nó như một cơn sóng thần cuốn phăng mọi lý trí và sự e dè của cô.
Dục vọng càng lúc càng dâng cao. Cô không thể chịu nổi nữa, ngón tay bên dưới tăng tốc chà xát mạnh bạo hơn, trong khi tay trên véo nhẹ vào đầu ngực đang cương cứng.
Hai luồng khoái cảm từ ngực và vùng kín cùng lúc bùng nổ, đánh úp lấy tâm trí cô.
“Á á á ~~~!!!”
Thúy Liễu hét lên một tiếng thất thanh, lưng cong vút lên như con tôm, mông nhấc bổng khỏi mặt giường. Hai đùi cô kẹp chặt lấy nhau, cả người co giật liên hồi. Bên dưới, một dòng dịch ấm nóng trào ra ồ ạt, tưới đẫm ngón tay cô.
Cô nằm vật ra giường, thở dốc như người sắp chết đuối vớ được cọc. Phải mất một lúc lâu, cô mới dần dần lấy lại được ý thức.
Nhìn xuống dưới, cô thấy hai đùi mình ướt nhẹp, ga giường loang lổ một mảng nước lớn. Thậm chí, trên mặt gương đối diện cũng lấm tấm vài giọt dịch bắn xa. Mặt cô nóng bừng lên vì xấu hổ.
“Không ngờ… cơ thể mình lại dâm đãng đến mức này…”
Cô chưa bao giờ nghĩ việc giải tỏa sinh lý lại mang đến cảm giác sướng đến tê dại như vậy. Chẳng lẽ là do bấy lâu nay cô đã kìm nén quá nhiều?
Thôi kệ, dù sao cũng đã xong. Thúy Liễu vội vàng lau dọn sàn nhà, lau gương và thay bộ ga giường mới. Xong xuôi đâu đấy, cô lăn ra ngủ một giấc ngon lành, không mộng mị.
Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã đến thứ Bảy.
Sáng sớm, Thúy Liễu chọn mặc một bộ đồng phục nữ sinh váy ngắn xếp ly, đi tất trắng dài qua gối. Trông cô bây giờ chẳng khác gì một cô nữ sinh ngây thơ trong mấy bộ phim người lớn Nhật Bản.
Cô dẫn Quốc Bình đến trường, lẻn vào một phòng học trống trên tầng 6 của khu giảng đường.
“Thúy Liễu, mình đến đây làm gì thế em?” – Quốc Bình ngơ ngác hỏi.
“Anh đừng hỏi nhiều. Anh trốn vào cái tủ đựng đồ đằng kia kìa. Nhớ giữ im lặng tuyệt đối đấy nhé. Một lát nữa sẽ có kịch hay cho anh xem.”
Quốc Bình ngoan ngoãn chui vào chiếc tủ sắt ở góc phòng. Cánh tủ có những khe hở nhỏ giúp anh ấy có thể quan sát toàn bộ khung cảnh bên ngoài mà không bị phát hiện.
Còn Thúy Liễu, cô thong thả bước đến ngồi xuống một chiếc bàn ở dãy trên cùng, ngay sát cửa sổ. Vị trí này rất đắc địa, từ cửa sau có thể nhìn thấy rõ mồn một mọi hành động của cô.
Ổn định chỗ ngồi xong, điện thoại cô rung lên báo tin nhắn đến. Là của Chí Vỹ.
“Đại ca, em đến khu giảng đường rồi.”
“Mang máy ảnh theo chưa?”
“Mang rồi ạ.”
“Tốt. Giờ mày lên tầng 6 ngay.”
“Tầng 6 á? Vâng…”
Một lát sau, lại có tin nhắn: “Em lên đến nơi rồi, giờ làm gì nữa đại ca?”
“Mày đi đến cuối hành lang, phòng học cuối cùng ấy. Đứng ở cửa sau, nhìn vào trong và dùng máy ảnh quay lại tất cả những gì mày thấy.”
“Ơ… Vâng, để em làm.”
Canh thời gian vừa chuẩn, Thúy Liễu cất điện thoại đi. Cô từ từ vén chiếc váy ngắn lên cao, luồn tay vào trong quần lót, bắt đầu vuốt ve “cô bé” giống hệt như lúc tập luyện tối qua.
“Ưm a… Ưm ~ ngứa quá ~”
Cô cố tình rên rỉ khe khẽ, đủ để người đứng ngoài cửa có thể nghe thấy.
“Đụ má!”
Một tiếng chửi thề thốt lên từ phía cửa sau. Cái giọng ồm ồm, thô thiển này đích thị là của thằng béo Chí Vỹ.