Chương 6: Bị Ép Thổi Kèn
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân huỳnh huỵch vang lên. Chí Vỹ hớn hở chạy từ cửa sau vào, mặt mũi hăm hở, mắt sáng rực lên như con thú đói mồi vừa bắt được thịt ngon.
“Ái chà chà, ai đây nhỉ? Chẳng phải là hoa khôi Thúy Liễu cao quý đây sao? Sao giờ này em còn ở đây thế hả ~?”
Thúy Liễu giả vờ giật mình, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Cô khoanh tay trước ngực, ngước lên nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, khinh bỉ. Nhưng sự lạnh lùng đó càng làm cho khuôn mặt đang hưng phấn đến méo mó của Chí Vỹ thêm phần kích thích.
“Chí Vỹ, cậu có việc gì không?”
“Tôi tình cờ đi ngang qua thôi. Không biết cô hoa khôi đang làm trò gì ở đây thế nhỉ?” Hắn cười hô hố, tiến lại gần bàn cô, ánh mắt hau háu nhìn vào bộ ngực đang phập phồng sau lớp áo.
“Tôi có việc riêng cần giải quyết, không liên quan đến cậu. Mời cậu đi cho.”
“Ồ? Việc riêng à? Việc riêng gì mà phải mặc bộ váy thủy thủ ngắn cũn cỡn, lẳng lơ thế này? Tôi thấy cô giống con gái hạng sang đang hẹn khách đến chơi thì đúng hơn đấy!”
Chí Vỹ vừa nói vừa rút chiếc máy ảnh ra, giơ lên trước mặt Thúy Liễu với vẻ đắc thắng, nụ cười trên môi hắn trở nên dâm đãng và đểu cáng hơn bao giờ hết.
Ngay khi nghĩ rằng mình đã nắm được đằng chuôi, Chí Vỹ liền lột bỏ hoàn toàn cái vẻ ngoài khúm núm thường ngày, thay vào đó là sự trâng tráo và dâm dục không che giấu. Ánh mắt hắn ta như hai cái đèn pha, quét dọc quét ngang khắp cơ thể Thúy Liễu, hau háu nhìn vào đôi chân dài miên man và bộ ngực phập phồng sau lớp áo, như thể muốn lột trần cô ra ngay tại chỗ.
“Nếu như không có chuyện gì khác thì tôi xin phép đi trước.” Thúy Liễu lạnh lùng nói, định quay người bước đi.
“Đứng lại đó! Đừng có vội thế chứ, con lẳng lơ! Mày vừa mới đứng đây thủ dâm sướng trợn mắt lên cơ mà!”
Thúy Liễu cau mày, ánh mắt thoáng dao động, giả vờ như đang chột dạ.
“Cậu nói năng linh tinh cái gì thế? Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”
“Mày còn dám già mồm à! Tao đã quay lại hết rồi! Cảnh mày banh háng ra móc lồn, rồi rên rỉ dâm đãng như con mèo cái động dục, tao đều ghi lại không sót một giây nào!”
“…”
Hắn đắc ý vung vẩy chiếc máy ảnh trên tay, cười hô hố đầy vẻ thắng thế. Mặc dù lúc này trong thẻ nhớ máy ảnh chẳng còn cái quái gì vì hắn đã gửi cho “Mộc Thanh” và xóa sạch theo lệnh, nhưng Thúy Liễu vẫn phải diễn trọn vai diễn của mình.
“Thì sao? Mày định làm gì? Đến lúc tao tung cái video này lên mạng cho cả trường xem, để xem cái mặt nạ hoa khôi của mày còn giữ được không nhé! Lúc đó xem mày còn dám vênh mặt lên với ai!”
“Nói xong chưa?”
“Hả?” Chí Vỹ ngớ người ra trước thái độ bình thản đến lạ lùng của cô.
Thúy Liễu nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt sắc lạnh như dao, hoàn toàn không hề có chút sợ hãi nào trước lời đe dọa của hắn.
“Nếu cậu nghĩ chỉ dựa vào một cái video quay lén vớ vẩn mà có thể uy hiếp được tôi, thì cậu quá ngây thơ và không biết tự lượng sức mình rồi đấy. Cậu nghĩ tôi là ai? Tôi là Thúy Liễu, nhà tôi có tiền, có quyền. Chỉ cần tôi nói một tiếng, cậu sẽ bị đuổi học và tống cổ khỏi cái thành phố này ngay lập tức vì tội quấy rối và bôi nhọ danh dự người khác.”
Chí Vỹ bị khí thế của cô làm cho chùn bước. Mặt hắn đỏ gay lên vì tức giận và xấu hổ, nắm đấm siết chặt lại. Nhưng rồi, như sực nhớ ra “bảo bối” mà đại ca Mộc Thanh vừa trao cho, hắn đột nhiên cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ đê tiện và nguy hiểm.
“16892. còn nhớ cái dãy số này chứ?”
“Cái… cái gì…? Sao… sao cậu lại biết dãy số đó!”
Thúy Liễu giả vờ kinh ngạc tột độ, khuôn mặt thoáng chốc tái mét đi, đôi mắt mở to đầy vẻ hoảng loạn.
Thấy phản ứng “trúng tim đen” của cô, Chí Vỹ càng thêm đắc thắng. Hắn tiến lại gần cô hơn, giọng điệu trở nên đầy vẻ hăm dọa và hả hê.
“Tao biết thừa rồi! Mày tưởng mày giấu được ai hả con đĩ? Trước đây mày từng làm người mẫu chân, chuyên mặc mấy bộ đồ lót gợi dục, banh háng khoe lồn, khoe chân để câu dẫn đàn ông kiếm tiền trên mạng đúng không? Cái mã số 16892 đó chính là mã số quản lý ‘đào’ của mày trên web đen chứ gì!”
“Không… Không thể nào! Tôi đã xóa hết ảnh trên web đó rồi! Hơn nữa tôi chưa bao giờ lộ mặt, làm sao cậu biết được là tôi? Cậu đang bịa đặt!” Thúy Liễu lắp bắp, giọng nói run rẩy đầy vẻ sợ hãi.
“Hừ, mày đừng có chối! Tao đã điều tra kỹ lắm rồi. Giờ tao mà tung cái tin này ra, kèm theo cái video mày thủ dâm trong lớp học, thì đảm bảo cả cái trường này sẽ biết bộ mặt thật của mày. Rồi sẽ có cả đống thằng đàn ông tìm đến mày xin chịch đấy. À, quan trọng nhất là, mày nghĩ cái thằng bạn trai thiếu gia nhà giàu của mày sẽ nghĩ sao khi biết mình đang yêu một con phò chuyên bán thân trên mạng? Liệu nó có chấp nhận dùng chung ‘hàng’ với cả thiên hạ không nhỉ? Ha ha ha!”
Chí Vỹ càng nói càng hăng, nước bọt bắn tung tóe. Thấy thời cơ đã chín muồi, Thúy Liễu quyết định hạ màn kịch kháng cự yếu ớt xuống. Cô cúi gằm mặt, vai run lên bần bật như đang khóc.
“Cậu… cậu muốn gì? Cậu muốn tôi phải làm sao thì mới chịu buông tha cho tôi?”
“Muốn gì à? Hê hê, đơn giản thôi. Từ giờ trở đi, mày phải ngoan ngoãn nghe lời tao, làm con chó cái của tao! Tao bảo gì mày phải làm nấy, cấm được cãi nửa lời. Nếu mày phục vụ tao sướng, tao sẽ suy nghĩ đến việc giữ bí mật cho mày.”
“Cậu! Đồ khốn nạn… đồ mất dạy…”
“Mày nói cái gì? Nhắc lại xem nào? Tao ấn nút gửi video cho thằng bồ mày ngay bây giờ đấy!” Chí Vỹ quát lên, tay lăm lăm cái điện thoại.
Thúy Liễu cắn môi, nuốt nhục nhã vào trong, lí nhí đáp:
“Tôi… tôi nghe cậu. Xin cậu đừng làm thế.”
“Ha ha ha ha!!!”
Thấy cô hoa khôi kiêu ngạo cuối cùng cũng phải cúi đầu khuất phục, Chí Vỹ cười phá lên man dại. Hắn cảm thấy mình như một ông vua vừa chinh phục được cả thế giới.
“Tốt lắm! Quỳ xuống! Quỳ xuống ngay cho tao, con chó cái!”
Hắn bắt đầu màn sỉ nhục. Thúy Liễu liếc nhìn xung quanh lớp học vắng vẻ, rồi từ từ quỳ hai đầu gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngước mắt lên nhìn hắn với vẻ cam chịu.
Chí Vỹ đứng sừng sững trước mặt cô, hai chân dang rộng. Hắn đưa bàn tay thô kệch vò nát mái tóc được chải chuốt cẩn thận của cô, nụ cười trên mặt hắn trở nên dâm loạn tột cùng.
“Ngoan lắm. Giờ thì tự tay cởi quần tao ra. Tao muốn dùng con cặc của tao để trừng phạt cái miệng xinh đẹp này của mày!”
Thúy Liễu run rẩy đưa tay ra, chạm vào cạp quần rộng thùng thình của hắn. Ngay khi cô vừa kéo nốt chiếc quần lót xuống, một mùi hôi nồng nặc, chua loét xộc thẳng vào mũi khiến cô suýt nữa thì nôn ọe. Mùi mồ hôi lưu cữu, mùi bựa sinh dục tích tụ lâu ngày… thật kinh khủng.
“A! Mùi… nặng quá….” Cô nhăn mặt, phải nín thở để không bị choáng.
“Sao thế? Chê à? Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, tao đã nhịn tắm gần hai tuần rồi đấy! Mày phải thấy vinh dự khi được ngửi mùi đàn ông đích thực của tao chứ!”
Chí Vỹ cười hô hố, dí sát vùng kín vào mặt cô. Phải mất một lúc lâu, khi mũi đã quen dần với cái mùi khủng khiếp đó, Thúy Liễu mới dám mở mắt ra nhìn.
“Cái… cái này… Sao mà… to thế…!”
Đập vào mắt cô là một con quái vật thực sự. Một cây cặc khổng lồ, đen trùi trũi, to bằng cả cổ tay cô và dài ước chừng hơn 20cm! Nó cương cứng, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh. Những đường gân xanh ngoằn ngoèo nổi lên cuồn cuộn trên thân gậy, trông như những con giun đất đang bò lổm ngổm. Cái đầu khấc tím đỏ, to như quả trứng gà, đang rỉ ra những giọt dịch nhờn trong suốt. Phía dưới là hai hòn bi to tướng, lúc lắc theo từng cử động của hắn.
Thúy Liễu bàng hoàng. Cô chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì to lớn và đáng sợ như vậy. So với “cậu nhỏ” khiêm tốn của Quốc Bình, thì của Chí Vỹ quả là hàng khủng. Cơ thể cô theo bản năng mà run lên bần bật… Không ngờ cái gã béo bẩn thỉu, vẻ ngoài ghê tởm này lại sở hữu một “vũ khí” đàn ông hùng dũng đến thế…
“Ha ha. Sợ vãi đái ra quần rồi đúng không? Chưa bao giờ nhìn thấy con cặc nào to và ngầu như của tao phải không? Cái loại lẳng lơ như mày, nhìn thấy hàng khủng thế này chắc chắn là nứng lồn, chỉ muốn quỳ xuống mà bú mút thôi đúng không!”
Thấy phản ứng sợ hãi pha lẫn kinh ngạc của cô, Chí Vỹ càng thêm hưng phấn và tự mãn. Hắn ưỡn hông ra trước, quất mạnh cây cặc vào mặt cô.
“Bốp!”
Cây cặc cứng như thép quất thẳng vào má Thúy Liễu, để lại một vệt đỏ ửng trên làn da trắng mịn.
“Ư… a! Cậu… đau quá…”
“Đau cái gì mà đau! Còn không mau dùng tay sục cho tao? Làm con chó cái mà không có tí ý thức phục vụ nào à? Hả? Có làm không thì bảo!”
Bị tát vào mặt bằng bộ phận sinh dục của một gã đàn ông xa lạ, nỗi nhục nhã ê chề dâng lên trong lòng Thúy Liễu. Cô là hoa khôi, là cành vàng lá ngọc, vậy mà giờ đây lại bị đối xử như một con vật. Chí Vỹ dường như tìm thấy khoái cảm tột độ trong việc hành hạ cô, hắn lại quất liên tiếp mấy cái nữa vào má cô, cười sằng sặc.
Thúy Liễu liếc nhìn về phía khe cửa tủ, hy vọng Quốc Bình sẽ lên tiếng ngăn cản hoặc ra hiệu dừng lại. Nhưng không, không gian im phăng phắc. Anh ấy vẫn im lặng quan sát tất cả.
Được rồi, nếu anh muốn xem đến cùng, thì em sẽ diễn đến cùng.
Thúy Liễu nén nỗi tủi nhục, đưa hai tay ra nắm lấy cây cặc khổng lồ.
“Á… ưm…! Nóng quá…”
Ngón tay cô vừa chạm vào thân gậy, liền cảm nhận được sức nóng hừng hực tỏa ra từ nó. Nó cứng ngắc như một thanh sắt nung đỏ, nóng bỏng tay. Vì nó quá to, hai bàn tay nhỏ bé của cô không thể nào nắm hết được chu vi của nó, chỉ có thể cố gắng ôm trọn lấy phần thân, rồi bắt đầu di chuyển lên xuống.
“Ô hô hô ~~! Con chó cái này, tay mềm phết nhỉ! Sục mạnh lên! Nhanh nữa lên cho tao! Hộc ~ sướng quá!”
Chí Vỹ đặt tay lên đầu cô, vò rối mái tóc đen mượt, thỉnh thoảng lại vỗ vỗ mấy cái như đang khen thưởng con thú cưng ngoan ngoãn. Hắn thực sự coi cô là con chó của riêng mình.
Thúy Liễu dồn sức vào đôi tay, tuốt mạnh cây cặc lên xuống. Chí Vỹ ngửa cổ lên trời, rên rỉ những âm thanh thô thiển đầy khoái lạc.
“A hộc ~~! Phê vãi ~ ừm ừm ~~!!”
Cái đầu khấc to tướng dí sát vào chóp mũi cô, mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi. Theo nhịp tay cô sục, đầu lỗ sáo rỉ ra càng lúc càng nhiều dịch nhờn, dính nhớp nháp lên tay cô.
Thúy Liễu cố gắng tuốt thật nhanh, mong hắn sớm xuất tinh để kết thúc màn tra tấn này. Nhưng lạ thay, cô đã sục mỏi cả tay, phải đến hơn 5 phút rồi mà hắn vẫn trơ ra đó, chưa có dấu hiệu gì là sắp bắn. Sao có thể thế được? Bình thường cô chỉ cần làm cho Quốc Bình một hai phút là anh ấy đã đầu hàng rồi…
Vì kích thước của nó quá lớn, cộng thêm việc chưa từng có chút kinh nghiệm nào trong chuyện giường chiếu, tốc độ tay của cô bắt đầu chậm dần. Các ngón tay mỏi nhừ, cơ cổ tay đau mỏi khiến những nhịp sục trở nên yếu ớt, gượng gạo.
Cảm nhận được sự hời hợt từ bàn tay cô, Chí Vỹ lập tức nhíu mày, khuôn mặt phệ mỡ nhăn nhó tỏ vẻ không hài lòng. Hắn thô bạo vung tay, giật phăng bàn tay cô ra khỏi hạ bộ của mình. Rồi không một chút thương xót, hắn vặn hông, vung thẳng cây gậy thịt gân guốc, nặng trịch quất mạnh một cái “Bốp!” vào ngay bên má phải của Thúy Liễu.
“Mẹ kiếp, mới sục được mấy cái mà đã hết hơi rồi à? Đúng là cái loại vô dụng! Tay mỏi rồi thì dùng cái mồm dâm đãng của mày mà liếm cho tao! Liếm sạch sẽ từ gốc đến ngọn, không sót một chỗ nào nghe chưa!”
Cú quất bằng khối thịt nóng hổi để lại một vệt đỏ ửng trên gò má trắng ngần của cô hoa khôi. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự sợ hãi và kinh tởm nhìn chằm chằm vào vật thể gớm ghiếc đang lủng lẳng ngay tầm mắt mình.
Đó là một con quái vật thực sự. Nó to thô lố, đen sì và nổi cộm những đường gân xanh chằng chịt như rễ cây cổ thụ. Lớp da bên ngoài nhăn nheo, thô ráp, trong khi phần đầu khấc thì to bè ra như một cây nấm độc, sưng tấy một màu đỏ tím đáng sợ. Đáng kinh tởm hơn cả là thứ mùi vị bốc ra từ nó. Bởi vì tên lợn béo này vô cùng ở dơ, con cặc của hắn tỏa ra một mùi hôi chua loét, quyện lẫn mùi khai nồng của nước tiểu đọng lại chưa được rửa sạch, và cả mùi tanh tưởi của thứ dịch nhờn rỉ ra từ lỗ sáo. Chỉ cần hít phải một chút không khí quanh khu vực đó, dạ dày Thúy Liễu đã cuộn lên, một cơn buồn nôn ập đến chực trào ra khỏi cổ họng.
Bắt cô phải dùng cái miệng sạch sẽ, thơm tho của mình để ngậm lấy thứ dơ dáy, tởm lợm này ư?
Thúy Liễu cắn chặt môi. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, cô vô thức xoay đầu, ném một ánh mắt cầu cứu đầy bi thương về phía chiếc tủ sắt ở góc lớp. Bên trong cái tủ tối tăm và chật hẹp đó, Quốc Bình đang trốn. Cô chờ đợi cánh cửa sắt ấy bật tung, và người yêu cô sẽ lao ra như một người hùng để đấm gục tên cặn bã này, cứu cô khỏi sự ô nhục.
Nhưng đáp lại ánh mắt tuyệt vọng của cô chỉ là sự im lặng. Chiếc tủ sắt vẫn đóng im ỉm. Quốc Bình vẫn trốn trong đó, hèn nhát, nhu nhược, trơ mắt chứng kiến bạn gái mình sắp sửa phải ngậm cặc cho một kẻ khác. Sự phản bội và bất lực này còn đau đớn hơn cả việc bị sỉ nhục thể xác. Giây phút ấy, chút ánh sáng hy vọng cuối cùng trong mắt Thúy Liễu vụt tắt. Cô biết, mình đã bị dồn vào đường cùng.
Không còn cách nào khác, cô đành nhắm mắt đưa chân. Thúy Liễu nuốt nước bọt cái ực, cố nén cơn buồn nôn. Cô quỳ thẳng người lên một chút, vươn hai bàn tay đang run rẩy ra, nắm lấy gốc của con cặc để cố định nó lại, bởi nó quá to và nặng. Cố gắng không thở bằng mũi, cô từ từ cúi gập đầu xuống. Đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, cô thè chiếc lưỡi thơm hồng hào, nhỏ nhắn của mình ra, rụt rè và đầy gượng gạo chạm nhẹ lên cái đầu khấc tím đỏ.
Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào bề mặt nhầy nhụa của quy đầu, một luồng điện ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô. Vị mặn chát, ngai ngái của dịch nhờn đàn ông hòa lẫn với vị mặn đắng của mồ hôi và mùi khai khai đâm thẳng vào vị giác. Thúy Liễu nhắm tịt mắt lại, lồng ngực nhấp nhô dữ dội vì phải kìm nén phản xạ nôn ọe. Vì chưa từng làm chuyện này bao giờ, động tác của cô vô cùng lóng ngóng, vụng về. Cô không biết phải bú mút thế nào, chỉ biết dùng đầu lưỡi liếm quệt loạn xạ lên xuống như một đứa trẻ đang liếm một que kem có mùi vị tồi tệ. Thậm chí, vì quá run rẩy và căng thẳng, hàm răng trắng bóc của cô thỉnh thoảng lại vô tình cạ vào phần da mẫn cảm của hắn khiến hắn phải rít lên.
“Mẹ nó, răng mày cạ vào cặc tao rồi! Mở to cái mồm ra! Giấu răng đi! Dùng lưỡi và môi thôi con ngu này!” Chí Vỹ gắt gỏng chửi thề, nhưng sâu trong ánh mắt hắn lại lóe lên một tia thỏa mãn biến thái. Việc chứng kiến một nàng hoa khôi kiêu kỳ đang phải hạ mình, vụng về học cách bú cặc cho hắn mang lại một khoái cảm chinh phục tột độ.
“À đúng rồi, mải dạy dỗ con chó cái này, suýt nữa thì quên mất việc chính…”
Đang tận hưởng sự liếm láp ướt át, Chí Vỹ chợt nhớ ra “nhiệm vụ” mà cái tài khoản nặc danh Mộc Thanh đã giao phó. Hắn vội vàng đưa tay với lấy chiếc máy ảnh đang đặt trên bàn học bên cạnh. Bật nguồn, hắn chĩa thẳng ống kính đen ngòm về phía Thúy Liễu, chọn góc quay cận cảnh nhất để ghi lại toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp đang bị con cặc của hắn làm cho biến dạng.
Nhìn thấy ống kính máy quay chĩa thẳng vào mặt mình, sự nhục nhã trong Thúy Liễu dâng lên đến tận đỉnh điểm. Cô đang bị ghi hình. Cái khoảnh khắc đê tiện, rẻ rúng nhất trong cuộc đời cô sẽ bị lưu lại vĩnh viễn. Nếu đoạn video này lọt ra ngoài, danh dự, tương lai của cô sẽ hoàn toàn chấm dứt. Sự sợ hãi tột độ biến thành một thứ áp lực vô hình, ép cô phải vứt bỏ nốt chút tự tôn cuối cùng để làm hài lòng tên dâm tặc.
Thúy Liễu giả vờ như không thấy cái máy quay, cô cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, mở to khoang miệng hơn để giấu đi hàm răng. Cô dùng đôi môi mềm mại bọc lấy phần đầu khấc to như quả táo, bắt đầu mút nhẹ. Nước bọt trong miệng cô tiết ra ngày càng nhiều, hòa quyện với thứ dịch nhờn đục ngầu của hắn, tạo thành chất bôi trơn nhầy nhụa.
Trong không gian yên tĩnh của lớp học trống, những âm thanh “chùn chụt”, “chóp chép” dâm đãng vang lên rõ mồn một. Cô bắt đầu dùng đầu lưỡi xoay tròn, miết dọc theo rãnh quy đầu, rồi nuốt trọn sự ghê tởm, dùng lưỡi xoáy thẳng vào cái lỗ sáo đang không ngừng rỉ nước. Bị ép phải phục vụ, cô dùng lực hút của hai bên má, mút mát phần đầu cặc tạo ra những âm thanh nhớp nháp đến đỏ mặt. Vì kích thước của nó quá lớn, hai khóe miệng của Thúy Liễu bị nong rộng đến mức đau mỏi, hàm dưới mỏi nhừ, nước dãi không kiểm soát được mà chảy tràn ra khóe môi, kéo thành sợi rỏ xuống cằm.
“Hộc a ~! Tốt! Tốt lắm! Cái lưỡi này điêu luyện phết rồi đấy! Sướng… sướng tê cả da đầu! Chóp chép mạnh nữa lên! Quả nhiên cái loại lẳng lơ giả danh thánh thiện như mày sinh ra là để quỳ gối bú cặc cho đàn ông mà!”
Chí Vỹ một tay cầm máy quay, một tay túm lấy mái tóc đen mượt của Thúy Liễu, dập hông đẩy thẳng con cặc vào sâu trong họng cô. Sự thô bạo của hắn khiến chóp cặc chạm vào tận họng, làm Thúy Liễu nghẹn thở, nước mắt ứa ra giàn giụa. Mùi hôi thối đặc trưng và vị tanh tưởi bủa vây khiến đầu óc cô quay cuồng, lờ mờ như sắp ngất đi. Nhưng cô không dám dừng lại. Cô cứ thế nhắm mắt, như một cái máy vô hồn, dùng môi, lưỡi và hai bàn tay phục vụ khối thịt khổng lồ đó không biết bao lâu.
Cho đến khi, Thúy Liễu cảm nhận rõ rệt bề mặt thân gậy trong tay và trong miệng mình bắt đầu giật giật liên hồi. Những đường gân xanh nổi lên căng cứng như sắp đứt tung. Nhiệt độ của nó tăng lên đột ngột. Cô biết, thời khắc kinh khủng nhất sắp ập đến.
“Ô hô ~~! Sắp ra rồi! Nứng quá! Tao bắn đây! Mở to mắt ra mà nhìn tao ban phát tinh trùng đầy mặt mày đây con đĩ!”
Chí Vỹ gào lên một tiếng khàn đục như dã thú. Nhận thấy sự nguy hiểm, theo phản xạ sinh tồn tự nhiên, Thúy Liễu vội vàng nhả con cặc ra, định quay ngoắt mặt sang một bên để tránh né cơn mưa chất lỏng dơ bẩn.
Nhưng cô đã quá ngây thơ. Chí Vỹ đã lường trước điều đó. Ngay khoảnh khắc cô định ngoảnh đi, bàn tay đang luồn trong mái tóc cô của hắn đột ngột siết chặt lại. Hắn thô bạo túm lấy một nắm tóc sau gáy, dùng sức giật ngược đầu cô ra phía sau. Lực giật mạnh đến mức cổ Thúy Liễu ngửa hẳn lên trời, khuôn mặt xinh đẹp, trắng trẻo bị ép phải ngước lên, đón nhận trực diện cái họng súng đang chĩa thẳng vào mình.
“Ư… thả… ứ ứ!!” Thúy Liễu vùng vẫy trong tuyệt vọng, đôi mắt mở to đầy kinh hãi.
Và rồi, sự kìm nén bao lâu nay của gã trai béo phệ bùng nổ.
“Phụt! Phụt! Phụt!”
Từ cái lỗ sáo đỏ au, từng đợt, từng đợt tinh dịch trắng đục, đặc quánh như sữa đặc bắn ra xối xả với một áp lực kinh hoàng như vòi rồng xịt nước. Lượng tinh trùng dồn nén lâu ngày của hắn nhiều đến mức khó tin.
Dòng chất lỏng nóng hổi, mang đậm mùi tanh nồng đặc trưng của giống đực bắn thẳng tắp vào khuôn mặt kiều diễm của Thúy Liễu. Bãi tinh dịch đầu tiên tát thẳng vào trán cô. Bãi thứ hai dính chặt lên sống mũi và hàng lông mi dài cong vút. Bãi thứ ba, thứ tư bắn tung tóe vào hai bên gò má và trượt thẳng xuống đôi môi đang hé mở vì kinh hãi.
Sức bắn quá mạnh khiến Thúy Liễu phải nhắm tịt mắt lại. Cô cảm nhận rõ sự nóng rực, dinh dính và nhầy nhụa đang bao phủ lấy toàn bộ khuôn mặt mình. Thứ chất lỏng đục ngầu đó bết dính vào hàng mi, nhỏ tong tỏng xuống gò má, chảy vào cả khóe môi, mang theo vị mặn chát xộc vào tận cuống họng. Ngay cả mái tóc đen nhánh, mượt mà bồng bềnh của cô cũng bị văng trúng, dính bết lại thành từng lọn nhớp nháp.
“Ha ha ha! Nhìn mày xem! Còn đâu cái vẻ người đẹp lạnh lùng, hoa khôi vạn người mê nữa hả! Giờ trông mày đích thị là một con đĩ dâm dục dưới háng tao! Bình thường cứ giả vờ thanh cao, giờ mặt mũi đầy tinh trùng thế này mới hợp với bản chất lẳng lơ của mày! Để xem hôm nay tao dạy dỗ mày thế nào!”
“Khụ khụ, khụ!”
Ngay khi Chí Vỹ đang định tiếp tục trò đồi bại, bỗng từ trong góc phòng vang lên hai tiếng ho khan khô khốc, rõ mồn một.
“Khụ! Khụ!”
Chí Vỹ giật bắn mình, mặt cắt không còn giọt máu.
“Đụ má! Cái đéo gì thế! Có người à!”
Hắn hoảng hồn, vội vàng kéo quần lên che đi “của quý”, mắt láo liên nhìn quanh. Hắn nhớ như in lời cảnh báo của “đại ca Mộc Thanh”: tuyệt đối không được để người thứ ba phát hiện, nếu không sẽ rũ tù.
“Mẹ kiếp! Coi như hôm nay mày đỏ! Lần sau tao sẽ chơi chết mày!”
Chí Vỹ ba chân bốn cẳng chạy biến ra khỏi phòng học như một con chuột cống bị đuổi đánh. Căn phòng giờ chỉ còn lại một mình Thúy Liễu đang quỳ sụp dưới sàn, khuôn mặt lấm lem thứ chất lỏng trắng đục nhớp nháp.
Cô từ từ đứng dậy, đôi chân hơi tê dại vì phải quỳ lâu. Lấy trong túi ra một xấp khăn giấy, cô tỉ mỉ lau sạch từng vệt tinh dịch trên mặt, trên cổ. Nhưng cái mùi tanh nồng đặc trưng của đàn ông thì đã bám chặt vào mái tóc đen dài của cô, e rằng chỉ có về nhà gội đầu thật kỹ mới mong tẩy sạch được. Tuy nhiên, khi cái “nguồn phát mùi” hôi hám là Chí Vỹ đã biến mất, không khí trong phòng cũng trở nên dễ thở hơn hẳn.
Thúy Liễu chỉnh trang lại váy áo, rồi bước về phía cửa chính. Cô nhẹ nhàng hé cánh cửa tủ mà Quốc Bình đang ẩn nấp. Cảnh tượng bên trong không nằm ngoài dự đoán của cô.
Quốc Bình đang ngồi bệt xuống sàn tủ chật hẹp, dựa lưng vào vách, quần đã tụt xuống tận đầu gối. Tay anh vẫn đang nắm chặt lấy “cậu nhỏ”, vuốt ve trong vô thức dù nó đã mềm oặt sau khi xuất tinh. Dưới sàn tủ, một vũng tinh dịch trắng đục loang lổ, nhìn lượng chất lỏng này, có thể đoán chắc anh ấy đã “lên đỉnh” ít nhất hai, ba lần trong suốt màn kịch vừa rồi.
Thúy Liễu mỉm cười, một nụ cười vừa chua chát vừa thỏa mãn.
“Xem ra anh thực sự rất thích thú khi nhìn thấy bạn gái mình bị gã đàn ông khác làm nhục nhỉ?”
Quốc Bình giật mình ngẩng lên, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tội lỗi, nhưng ánh mắt vẫn còn vương vấn dư vị của khoái cảm bệnh hoạn.
“Ách… anh… anh xin lỗi… Đúng là như thế…”
Thúy Liễu không trách móc gì thêm. Cô giúp anh chỉnh đốn lại trang phục, lau dọn qua loa rồi cả hai cùng nhau đi bộ về nhà.
Trên đường về, Quốc Bình tỏ ra khá áy náy. Anh liên tục liếc nhìn Thúy Liễu, lo lắng hỏi han xem cô có ghê tởm không khi phải bú liếm cho tên béo đó. Nhưng sâu trong đáy mắt anh, Thúy Liễu vẫn nhận ra một tia hưng phấn kỳ lạ, tâm trạng anh rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều so với mấy ngày ủ dột trước đó.
Trái ngược với sự hưng phấn của bạn trai, đầu óc Thúy Liễu lại ngập tràn những hình ảnh về chuyện vừa xảy ra. Không phải là nỗi nhục nhã khi bị ép buộc bú cặc, mà là hình ảnh về cây “hàng khủng” của Chí Vỹ.
Dù không muốn so sánh, nhưng sự thật vẫn cứ đập vào mắt cô. Cây cặc của Chí Vỹ to gấp đôi, thậm chí gấp ba lần của Quốc Bình cả về kích thước lẫn độ cứng. Nó như một con quái vật thực sự so với “cậu bé” ngoan hiền của người yêu cô. Chưa kể đến lượng tinh dịch bắn ra như vòi rồng, độ đậm đặc và thời gian cương cứng của hắn cũng vượt trội hoàn toàn.
Thúy Liễu lắc đầu thật mạnh, cố xua đi những suy nghĩ tội lỗi đó. Cô tự nhủ mình yêu Quốc Bình vì con người anh, chứ không phải vì tình dục. Nhưng sự tương phản quá lớn về mặt thể xác giữa hai người đàn ông cứ lởn vởn trong đầu cô, như một hạt giống đen tối vừa được gieo xuống.
“Vừa nãy nhìn em bú… sướng lắm phải không anh?”
Thúy Liễu bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng trên đường về.
Quốc Bình đỏ mặt, lí nhí đáp:
“Ừm… Quả thật… đã lâu lắm rồi anh mới có cảm giác sướng như vậy! Nhìn em phục vụ nó… anh chịu không nổi…”
Nhìn vẻ mặt hưng phấn, dường như vẫn còn chưa thỏa mãn của Quốc Bình, Thúy Liễu cười bất lực.
“Xem ra, từ giờ trở đi, ngày nào em cũng phải để cho thằng Chí Vỹ sỉ nhục thì anh mới vui lòng nhỉ?”
“Chuyện này…”
Dù Quốc Bình ấp úng không dám thừa nhận, nhưng biểu cảm mong chờ trên mặt anh đã nói lên tất cả. Anh đã nghiện cái cảm giác này rồi.
“Được rồi, em hiểu rồi.”
Về đến nhà, trời cũng đã sẩm tối. Thúy Liễu vào bếp, cố tình nấu món sườn xào chua ngọt mà Quốc Bình thích nhất. Hôm nay anh ấy đã “xả” nhiều như vậy, chắc chắn cần tẩm bổ để hồi phục sức lực cho những “trận chiến” tiếp theo.
Trong bữa cơm, Quốc Bình ăn rất ngon miệng, nhưng thi thoảng lại ngẩn người ra, đũa khua khoắng trong bát cơm mà tâm trí thì để đâu đâu.
“Đúng rồi Thúy Liễu, anh nhớ em có nói là thằng Chí Vỹ sẽ gửi video quay được cho em đúng không?”
Thúy Liễu thầm thở dài. Quả nhiên, ngoài chuyện đó ra thì trong đầu anh chẳng còn gì khác.
“Vâng, em đã dặn kỹ rồi. Nó không dám giữ lại đâu.”
“Vậy… em có thể gửi cho anh xem một bản được không?”
“… Được.”
Thúy Liễu lấy điện thoại ra kiểm tra. Quả nhiên, tài khoản “Mộc Thanh” đã nhận được một đoạn video từ Chí Vỹ. Cô bấm vào xem thử. Đoạn video quay rất nét, ghi lại trọn vẹn cảnh cô quỳ gối bú liếm cây cặc khổng lồ của hắn, kèm theo cả những tiếng rên rỉ dâm đãng và tiếng chửi rủa thô tục của Chí Vỹ. Âm thanh sống động đến mức khiến người xem phải đỏ mặt tía tai.
Quốc Bình ngồi đối diện, nghe thấy những âm thanh dâm dục phát ra từ điện thoại thì mắt sáng rực lên. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy khao khát và mong chờ.
Thúy Liễu chuyển tiếp đoạn video sang máy của Quốc Bình. Nhận được “báu vật”, anh ấy mừng như bắt được vàng, vội vàng và vài miếng cơm cho xong bữa rồi buông bát đũa.
“Cảm ơn em Thúy Liễu! Anh đi rửa bát đây!”
Anh rửa bát nhanh như một cơn gió, rồi tót ngay vào phòng ngủ đóng cửa lại. Khỏi cần đoán cũng biết, anh ấy lại chuẩn bị một màn “tự sướng” hoành tráng với cái video nóng hổi vừa ra lò kia.