Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Nàng hoa khôi và thằng béo may mắn (Update Chương 19)

Chương 8: Bị Sờ Bóp Ngay Trong Giờ Học

Gần đến giờ vào lớp, sinh viên đã ngồi kín chỗ. Thúy Liễu lấy sách vở và bút ra, giả vờ xem bài.
Bỗng nhiên, một mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi. Từ cửa sau, một bóng dáng to béo, phục phịch bước vào. Vẫn là cái bản mặt đáng ghét, đầu tóc bết bát dầu mỡ và bộ quần áo xộc xệch quen thuộc. Là Chí Vỹ.
Hắn đảo mắt nhìn quanh lớp một lượt, khi thấy Thúy Liễu đang ngồi ngoan ngoãn ở góc lớp, khuôn mặt hắn giãn ra thành một nụ cười dâm đãng và đểu cáng. Hắn đi thẳng đến chỗ cô, không nói không rằng đặt phịch cái mông to bè xuống chiếc ghế ngay bên phải cô.
“Con chó cái, hôm nay mày ăn mặc dâm thật đấy.”
Chí Vỹ ghé sát cái miệng hôi rình vào tai cô, thì thầm một câu thô tục khiến Thúy Liễu rùng mình ghê tởm. Hắn cố tình ngồi sát sạt, cọ cái thân hình đầy mỡ vào người cô. Mùi hôi nách chua loét, nồng nặc tỏa ra từ người hắn làm cô muốn nín thở. Rõ ràng là hắn vẫn chưa chịu tắm rửa gì cả.
Thúy Liễu nhích người sang bên trái một chút, quay mặt đi hướng lên bục giảng, cố gắng lờ hắn đi. Giảng viên đã bước vào lớp, bắt đầu bài giảng.
“Mẹ kiếp, con phò lẳng lơ này, còn định giả vờ thanh cao với ông à? Hôm trước chưa kịp hưởng thụ hết cơ thể mày, hôm nay bố mày sẽ chơi cho đã!”
Chí Vỹ lôi chiếc máy ảnh từ trong túi xách ra, đặt lên bàn, khéo léo dùng chồng sách che đi nhưng vẫn để hở ống kính hướng về phía đùi cô. Hắn bật chế độ quay phim.
Ngay sau đó, bàn tay thô kệch, chai sạn của hắn luồn xuống dưới gầm bàn. Không chút do dự, hắn đặt bàn tay to lớn lên đùi Thúy Liễu, bắt đầu vuốt ve lên xuống.





“Hà… Cặp giò này ngon thật, mềm mại vãi lồn. Mày biết không, mấy hôm nay tao nhìn ảnh chân mày trên điện thoại mà sục cặc đến mòn cả tay. Giờ được sờ tận tay thế này, sướng đéo chịu được!”
Bàn tay của Chí Vỹ vừa ngắn vừa thô, lòng bàn tay ram ráp ma sát trên lớp tất lưới mỏng manh tạo ra một cảm giác vừa ngứa ngáy vừa ghê rợn. Cũng may là có lớp tất ngăn cách, chứ nếu để da thịt hắn chạm trực tiếp vào da mình, chắc Thúy Liễu sẽ nổi da gà toàn thân.
Hắn bóp mạnh vào phần đùi non mềm mại, ngón tay cái miết dọc theo đường gân tất.
“Hừ, nhìn xem này, đùi thì trắng, tất thì đen, lại còn ngắn cũn cỡn thế này. Quả nhiên mày là cái giống đàn bà lẳng lơ, thích bị đàn ông nhìn chằm chằm vào háng đúng không? Sao hả? Bị cả trường nhìn hau háu thế có thấy lồn chảy nước không? Hả con hoa khôi dâm đãng? Ha ha ha!”
Thúy Liễu cắn môi, cố nén sự tủi nhục và ghê tởm, lí nhí đáp lại:
“… Rõ ràng là cậu bắt tôi phải mặc như thế này mà.”
“Á à, còn dám già mồm cãi lại à? Một con chó cái mà cũng dám bật chủ nhân sao?”
Nói rồi, bàn tay dưới gầm bàn của hắn đột ngột luồn sâu hơn, lần mò về phía háng cô, ngón tay thô bạo ấn mạnh vào vùng tam giác bí ẩn qua lớp vải váy mỏng tang.
Thúy Liễu cố nén cảm giác kinh tởm, quyết định lờ đi bàn tay bẩn thỉu của Chí Vỹ đang sờ soạng trên đùi mình. Cô quay mặt lên bục giảng, giả vờ chăm chú lắng nghe lời giảng viên, tay cầm bút ghi chép lia lịa vào cuốn vở, mặc dù trong đầu cô lúc này chẳng nhét được chữ nào.
Nhưng sự nhẫn nhịn của cô dường như lại là sự khích lệ đối với Chí Vỹ. Hắn thấy cô im lặng chịu đựng thì càng được nước lấn tới. Bàn tay thô kệch của hắn bắt đầu trườn lên cao hơn, vượt qua ranh giới của chiếc váy ngắn cũn, trực tiếp chạm vào phần đùi non trắng nõn bị lộ ra.
Da thịt chạm da thịt. Cảm giác ram ráp, ấm nóng từ lòng bàn tay hắn truyền trực tiếp lên làn da nhạy cảm khiến Thúy Liễu rùng mình. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô có thể cảm nhận rõ từng vết chai sần trên tay hắn đang ma sát trên da thịt mình, như thể có hàng ngàn con kiến đang bò lên người.
Không thể chịu đựng thêm được nữa, cô quay sang, trừng mắt nhìn hắn, gằn giọng thật khẽ:
“Này, cậu sờ đủ chưa?”
Chí Vỹ nhe răng cười, để lộ hàm răng ố vàng khấp khểnh.
“Hê hê, cặp giò ngon thế này thì ông đây sờ cả ngày cũng không chán. Mày mặc thế này chẳng phải để cho tao sờ sao?”
Tưởng rằng sự phản kháng yếu ớt của cô sẽ khiến hắn chùn bước, ai ngờ hắn lại càng táo tợn hơn. Bàn tay hư hỏng ấy không dừng lại ở mặt trên đùi nữa, mà bắt đầu luồn sâu vào mặt trong đùi, tiến dần về phía vùng cấm địa.
“Á…! Cậu làm cái gì thế!” Thúy Liễu giật bắn người, suýt chút nữa thì hét lên.
“Sao thế? Được chủ nhân vuốt ve sướng quá nên rên à? Hê hê hê!”
Ngón tay hắn di chuyển đầy khiêu khích, vuốt ve vùng da non mềm mại nhất ở bẹn đùi. Hắn thậm chí còn cả gan luồn hẳn tay vào trong ống quần lót ren, chạm nhẹ vào phần lông tơ mịn màng.
Chết tiệt… Hắn dám sờ vào chỗ đó ngay trong lớp học…
Thúy Liễu cắn chặt răng, cố nén cảm giác ngứa ngáy và nhục nhã đang dâng lên. Cô nghiêng đầu lườm hắn cháy mặt, nhưng đáp lại chỉ là vẻ mặt đắc ý, hưởng thụ của tên béo biến thái.
“Cậu đừng có mà quá đáng… Ư a!”
Cô định đưa tay xuống kéo váy, ngăn cản bàn tay ma quỷ kia lại. Nhưng Chí Vỹ nhanh hơn, hắn nhéo mạnh một cái vào phần thịt mềm ở đùi trong của cô.
Cú “tập kích” bất ngờ khiến Thúy Liễu đau điếng, theo phản xạ úp mặt xuống bàn, miệng bật ra một âm thanh kỳ lạ. May mắn thay, tiếng giảng bài đều đều của thầy giáo và tiếng xì xào của sinh viên đã át đi tiếng rên của cô, không ai chú ý.
“Hầy a, rên nghe cũng dâm đấy chứ. Rên to thêm mấy tiếng nữa cho ông nghe xem nào.”
Khi Thúy Liễu còn chưa kịp hoàn hồn, Chí Vỹ đã chồm người sang, vòng tay qua eo cô, thô bạo kéo cô ngả vào người hắn. Cơ thể mảnh mai của cô bị ép chặt vào đống mỡ núc ních, hôi hám của hắn.
“Ưm, người của gái đẹp thơm thật đấy ~ Hít hà ~”
Hắn dúi mũi vào mái tóc cô, hít lấy hít để như một con chó đánh hơi thấy mùi thịt. Kinh tởm hơn, hắn còn thè cái lưỡi ướt át, nhớp nháp ra liếm dọc theo vành tai và cổ trắng ngần của cô.
Cái gã này… Thật sự là đê tiện đến cùng cực! Hắn coi cô là cái gì? Là món đồ chơi tình dục để hắn muốn làm gì thì làm sao?
“Mà này, sao vú vẫn chưa hở ra nhiều thế? Tao đã ra lệnh là phải lộ ít nhất một nửa cơ mà! Con chó cái không nghe lời này, phải phạt cho chừa mới được!”
“A ưm… Đồ khốn…!”
Một tay hắn vẫn đang sờ soạng đùi cô, tay kia thì vòng qua nách, luồn vào trong cổ áo sơ mi rộng thùng thình, trực tiếp bóp nắn bầu ngực mềm mại của cô.
Rõ ràng đang là giờ học nghiêm túc, xung quanh là hàng trăm sinh viên, vậy mà gã này lại dám giở trò đồi bại trắng trợn như chốn không người?! Hắn không sợ bị đuổi học sao? Hắn không sợ bị đi tù sao?
Cũng may là vị giáo sư già trên bục giảng mắt kém, lại chỉ chăm chăm nhìn vào giáo án, ít khi quan tâm đến sinh viên phía dưới. Chứ nếu không…
Thúy Liễu cắn chặt môi để không phát ra tiếng. Cô liếc nhìn xung quanh đầy lo lắng. Chỉ mong không có ai quay xuống nhìn thấy cảnh tượng nhục nhã này.
Cổ cô ướt nhẹp nước bọt của hắn, ngứa ngáy khó chịu. Đùi và ngực thì bị bàn tay thô bạo giày vò. Mùi hôi cơ thể nồng nặc của hắn bao trùm lấy cô, khiến cô buồn nôn. Đây chẳng khác nào một màn tra tấn tinh thần và thể xác.
Cô cố gắng tập trung nhìn lên bảng, đếm từng con chữ để phân tán tư tưởng. Nhưng những kích thích xác thịt cứ liên tục ập đến khiến đầu óc cô quay cuồng, chân tay bủn rủn.
Mãi một lúc lâu sau, khi đã sờ chán chê, Chí Vỹ mới chịu buông cô ra.
“Cậu… sờ đủ chưa?” Thúy Liễu thở hổn hển, vội vàng chỉnh lại quần áo xộc xệch.
Cô cứ tưởng hắn đã thỏa mãn rồi, ai ngờ khi nhìn sang, vẻ mặt hắn còn bỉ ổi và dâm dục hơn lúc trước gấp bội. Và điều tồi tệ nhất là, phần đũng quần soóc của hắn đang gồ lên một túp lều khổng lồ.
Linh cảm chẳng lành ập đến…
“Con chó cái, sờ mày sướng quá làm tao nứng hết cả người rồi đây này. Giờ dùng cái tay xinh đẹp của mày sục cặc cho tao mau.”
“Cậu… Cậu đừng có mà được nước lấn tới!”
Khuôn mặt hớn hở của Chí Vỹ lập tức tối sầm lại, trở nên hung dữ và đáng sợ.
“Sao? Mày lại muốn bật tao à? Con phò này không muốn sống yên ổn nữa đúng không? Có tin tao gửi ngay cái video cho thằng bồ mày không…”
“Được rồi, được rồi! Tôi làm là được chứ gì!”
Sợ hắn làm liều, Thúy Liễu đành phải xuống nước. Thôi thì làm cho xong chuyện, miễn là không bị ai phát hiện. Dù sao thì chỉ cần hắn không làm gì quá giới hạn là được.
Cô đưa tay xuống gầm bàn, run rẩy cởi khóa quần hắn ra, rồi lôi con quái vật đó ra ngoài…
Dù đây là lần thứ hai nhìn thấy nó, nhưng Thúy Liễu vẫn không khỏi choáng váng. Cây cặc đen sì, to dài ngoại cỡ, gân guốc nổi đầy mình, trông thật… phi lý và đáng sợ.
“Sao thế, nhìn đến ngây người ra à? Bị hàng khủng của bố mày dọa cho sợ mất mật rồi chứ gì? Còn không mau sục cho tao!”
Miệng thì quát tháo, nhưng nhìn cái bản mặt vênh váo đắc ý của hắn là biết hắn đang sướng âm ỉ vì phản ứng của cô. Thật là một tên đàn ông tự mãn rẻ tiền.
Thúy Liễu nắm lấy thân gậy. Hơi nóng hừng hực từ nó truyền sang tay cô. Cô siết chặt tay, bắt đầu di chuyển lên xuống.
Tuy nhiên, “cậu nhỏ” của Chí Vỹ khá khô, lại to quá khổ nên tay cô ma sát rất khó khăn, cảm giác rát tay. Thấy cô làm chậm, Chí Vỹ vỗ vỗ vào đùi cô, nháy mắt ra hiệu.
“Ách…”
Hiểu ý hắn, Thúy Liễu nuốt nước bọt, rồi nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay. Nhờ có chất bôi trơn tự nhiên, cô dễ dàng tuốt lộng cây gậy thịt khổng lồ hơn.
“Đấy, phải thế chứ. Thế mới là con chó ngoan.”
Thúy Liễu quay mặt đi, nhìn thẳng lên bảng, tay dưới gầm bàn thì hoạt động liên hồi. Cô chỉ mong sao hắn nhanh ra để kết thúc màn tra tấn này. Chỉ cần hắn bắn một hai lần là sẽ xìu xuống ngay thôi, lúc đó cô sẽ được yên thân.
Chí Vỹ ngả người ra ghế, nhắm mắt tận hưởng khoái cảm. Tuy tay hắn vẫn táy máy trên đùi cô, nhưng ít ra cũng đỡ quậy phá hơn lúc nãy.
Thúy Liễu lén quay đầu lại nhìn Quốc Bình. Anh ấy đang ngồi cách đó vài hàng ghế, vai run lên bần bật, tay để dưới gầm bàn cử động liên hồi.
Trời ạ! Quốc Bình cũng đang lén lút thủ dâm!
Thúy Liễu cảm thấy xấu hổ vô cùng. Rõ ràng đang ở trong lớp học, nơi tôn nghiêm của tri thức, vậy mà cả ba người bọn họ lại đang làm những chuyện đồi bại, trái luân thường đạo lý này…
Nhìn kỹ hơn, cô nhận ra vẻ mặt của Quốc Bình lúc này còn hưng phấn, kích động hơn cả lúc cô trực tiếp giúp anh ấy. Điều này thật quá đỗi kỳ lạ và trớ trêu. Nhìn bạn gái mình sục cặc cho thằng khác mà lại sướng hơn cả được chính bạn gái sục cho mình? Cái sở thích “cắm sừng” này rốt cuộc có ma lực gì mà ghê gớm đến vậy?
Tuy hiện tại cô có thể dùng tên béo này để giúp Quốc Bình thỏa mãn dục vọng, nhưng về lâu về dài thì sao? Tên này tham lam vô độ, lại bẩn thỉu đê tiện, sớm muộn gì cô cũng phải tống khứ hắn đi. Đến lúc đó, cô biết làm thế nào để thỏa mãn bạn trai mình đây?
“Này này! Con chó cái kia, mày đang nghĩ cái gì đấy hả? Đang phục vụ chủ nhân mà dám lơ đễnh à? Sục nhanh cái tay lên cho tao!”
Chí Vỹ thấy cô giảm tốc độ, liền nhéo mạnh vào đùi cô một cái đau điếng.
Thúy Liễu giật mình, vội vàng tăng tốc độ tay, sóc liên tục. Nhưng lạ thay, cô đã làm mỏi nhừ cả cổ tay, tuốt đến nóng ran cả da tay mà cây cặc kia vẫn cương cứng như đá, chẳng có dấu hiệu gì là sắp xuất tinh.
Tại sao tên béo này dai sức thế nhỉ?
“Sao cậu mãi không bắn thế?” Cô sốt ruột hỏi nhỏ.
Chẳng lẽ lại phải dùng miệng như hôm trước thì hắn mới chịu ra? Nhưng ở đây là lớp học, cúi xuống gầm bàn thì lộ liễu quá.
“Cái tiết học này chán bỏ mẹ, mày cứ sục đều đều thế này thì bao giờ tao mới sướng được.”
Chí Vỹ vươn vai một cái, rồi quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy tà ý.
“Hay là… mày cho tao thêm tí gia vị kích thích đi!”
“Hả ~?! Cậu muốn gì…”
Chưa dứt lời, bàn tay đang để trên đùi cô của hắn đột ngột trượt lên cao, luồn thẳng vào trong váy, xuyên qua lớp quần lót mỏng, chạm trực tiếp vào “cô bé” đang ướt át của cô.
Hắn thô bạo dùng ngón tay ấn mạnh vào hạt đậu, rồi chọc thẳng một ngón vào trong lỗ nhỏ. Cú đánh úp bất ngờ cộng với khoái cảm như điện giật khiến Thúy Liễu không kịp phòng bị, người cô cong lên, mặt úp xuống bàn.
“Này! Cậu đừng có mà quá đáng!”
“Quá đáng cái gì? Con đĩ này, lồn mày ướt nhẹp ra rồi đây này, còn giả vờ thanh cao cái gì! Tay đừng có dừng, sục tiếp cho tao! Nhanh!”
“…”
Cơ thể Thúy Liễu dường như đã phản bội lại lý trí của cô. Ngay giữa lớp học, trong tình cảnh bị cưỡng ép và sỉ nhục như thế này, “cô bé” của cô lại tự tiện tiết ra những dòng dâm thủy trơn ướt, thấm đẫm cả đáy quần lót.
Mỗi khi cô định đưa tay xuống ngăn cản hành động sàm sỡ của Chí Vỹ, hắn lại lập tức dùng ngón tay ấn mạnh, bóp nghiến lấy hai mép môi âm hộ nhạy cảm qua lớp vải, khiến cô đau điếng và phải rụt tay lại.
Không còn cách nào khác, Thúy Liễu đành trút giận lên cây cặc đang nằm trong tay mình. Cô siết chặt lấy nó, tuốt lộng một cách thô bạo như muốn vắt kiệt sức lực của hắn, hy vọng hắn mau chóng xuất tinh để kết thúc màn tra tấn này. Nhưng trớ trêu thay, nhìn cái bản mặt đang phê pha, hưởng thụ đến mức dâm dục của hắn, cô lại càng thêm tức tối.
“Hừ… ưm…”
Ngón tay thô ráp của Chí Vỹ không theo bất kỳ quy luật nào, cứ thế chọc ngoáy, khiêu khích cửa mình của cô. Dù vẫn còn cách một lớp vải quần lót, nhưng sự ma sát và hơi ấm từ tay hắn truyền đến khiến cơn ngứa ngáy từ vùng kín lan ra khắp cơ thể, hoàn toàn không thể kìm nén được.
Chưa để cô kịp thích nghi với cảm giác xấu hổ này, Chí Vỹ đã luồn tay vào sâu hơn. Hắn thô bạo kéo lệch chiếc quần lót ren mỏng sang một bên, để lộ hoàn toàn đóa hoa ướt át, rồi trực tiếp chạm tay vào da thịt trần trụi.
“Dừng lại… Không được!” Thúy Liễu hoảng hốt thì thầm, hai chân kẹp chặt lại hòng ngăn cản sự xâm nhập.
“Yên tâm đi, tao không phá trinh mày đâu. Cái màng trinh quý giá đấy của mày, tao phải để dành cho cây cặc to như cổ tay của tao đục thủng vào một ngày đẹp trời nào đó chứ, ha ha ha!”
Mặc cho cô cố gắng khép chặt hai đùi, sức lực của một gã đàn ông to béo vẫn áp đảo hoàn toàn. Chí Vỹ dễ dàng tách hai mép môi lớn ra, ngón tay sần sùi bắt đầu vuốt ve, chà xát lên những nếp gấp mềm mại, ẩm ướt bên trong.
“Ư! Đừng… Chỗ đó là…!”
“Ồ? Nhìn mày giật nảy lên thế này, chắc là tao tìm đúng điểm yếu rồi nhỉ? Hê hê, thế thì tao không khách sáo đâu!”
Ngón tay hắn đột ngột tấn công vào hạt đậu nhỏ đang cương cứng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến Thúy Liễu không kìm được mà bật ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.
Cảm giác khi tự mình chạm vào và bị người khác sờ soạng hoàn toàn khác biệt. Điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể cô đang bị gã đàn ông thô lỗ này tùy ý giày vò, ma sát không thương tiếc.
“Ô a… Đừng… Đừng chạm vào chỗ đó nữa…!”
Chí Vỹ dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lấy hạt le của cô, vê vê, day day liên tục. Khoái cảm ập đến mạnh mẽ gấp bội so với lúc cô tự thủ dâm, khiến lý trí cô dần tan biến. Cô muốn đẩy tay hắn ra, nhưng khoái cảm tê dại từ hạ bộ truyền lên khiến toàn thân cô bủn rủn, không còn chút sức lực nào. Lông mày cô nhíu chặt, hai má đỏ bừng, đầu cúi gằm xuống bàn, cố gắng vặn vẹo eo để né tránh sự kích thích quá độ này, nhưng vô ích.
“Hừm ~ Cái bộ dạng lẳng lơ, quằn quại này hợp với thân phận đĩa điếm của mày lắm đấy. Tay dưới kia làm việc mạnh lên cho tao!”
Bị gã béo bẩn thỉu này trêu đùa đến mức thảm hại, chật vật không chịu nổi, nhưng tay cô vẫn phải nhẫn nhục sục cặc cho hắn. Cảm giác khuất nhục tột cùng này khiến Thúy Liễu muốn phát điên!
Trước đây, cô cũng từng tưởng tượng đến cảnh âu yếm, thủ dâm cho Quốc Bình, nhưng chưa bao giờ thực hiện. Vậy mà giờ đây, lần đầu tiên làm chuyện ấy lại là ở ngay trong lớp học, với một kẻ mà cô ghê tởm nhất trần đời. Đối với hắn là sự hưởng thụ, còn đối với cô là sự tra tấn kép cả về thể xác lẫn tinh thần.
Ngón tay Chí Vỹ càng lúc càng day mạnh, tốc độ càng lúc càng nhanh. Cơn sóng khoái cảm dồn dập ập đến, cuốn phăng mọi sự tỉnh táo còn sót lại. Thúy Liễu cảm thấy mình đang tiến rất gần đến đỉnh điểm. Cô vội vàng đưa tay lên bịt chặt miệng, sợ mình sẽ lỡ miệng rên to thành tiếng.
Bàn tay đang cầm cặc hắn cũng vì thế mà buông lỏng, không còn sức để tuốt lộng nữa.
“Đụ má! Vô dụng vãi lồn! Có mỗi việc sục cặc cho đàn ông cũng làm không xong. Mày học hành giỏi giang để làm cái đếch gì? Thà bỏ học đi học cách làm phò, học cách bú cặc, phục vụ đàn ông cho giỏi vào còn hơn!”
Thấy tay cô dừng lại, Chí Vỹ bực bội chửi thề. Hắn bắt đầu tự mình di chuyển hông, thúc mạnh cây cặc vào lòng bàn tay đang nắm hờ của cô, coi tay cô như một cái máy sục cặc tự động.
“A… A ưm….”
Thúy Liễu thực sự không chịu nổi nữa rồi. Hạt le bị hắn chà xát điên cuồng, kết hợp với hình ảnh cây cặc đang thụt ra thụt vào trong tay mình… Cô sắp không giữ được mình nữa… Chẳng lẽ cô lại lên đỉnh ngay trong giờ học, dưới bàn tay của tên béo này sao?
“A ư ư….!!!”
Một luồng khoái cảm tê dại chạy dọc từ xương cụt lên tận đỉnh đầu. Đầu óc Thúy Liễu trống rỗng, trắng xóa. Toàn thân cô run lên bần bật, rồi mềm nhũn ra như một vũng nước, gục hẳn xuống bàn.
“Hả? Ra rồi à? Nhanh thế? Xem ra mày dâm đãng hơn tao tưởng nhiều! Ha ha!”
Chí Vỹ cười khẩy đắc ý. Hắn nắm lấy cổ tay cô, ép bàn tay cô siết chặt lấy cây cặc đang căng cứng của hắn, rồi bắt đầu dập mạnh liên hồi.
Thúy Liễu gối đầu lên cánh tay, mắt lờ đờ, mặc kệ hắn dùng tay mình để thỏa mãn dục vọng. Từng cú thúc mạnh bạo khiến người cô rung lên theo nhịp. Cuối cùng, một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn vọt ra, phủ đầy lòng bàn tay cô, nhớp nháp và tanh nồng. Màn kịch dâm loạn trong giờ học cuối cùng cũng kết thúc.
“Hà ~! Sướng vãi! Thế nào hả, bị tao chơi trước mặt bao nhiêu người thế này, mày có thấy sướng không, hả?!”
Thúy Liễu mệt lả, chẳng còn hơi sức đâu mà trả lời hắn. Cô nằm gục trên bàn thở dốc, chờ đợi từng giây từng phút trôi qua.
May mắn thay, tiếng chuông báo hết giờ cuối cùng cũng vang lên cứu rỗi cô. Thúy Liễu bật dậy như lò xo, không nói không rằng lao nhanh ra khỏi lớp, chạy thẳng vào nhà vệ sinh nữ.
Trong khi đó, Chí Vỹ vẫn ngồi ung dung tại chỗ. Hắn thản nhiên lục túi xách của cô, lấy ra chiếc khăn tay thêu hoa tinh xảo mà cô thường dùng, chậm rãi lau sạch tinh dịch trên cặc mình, rồi nhét chiếc khăn dính đầy “sản phẩm” đó vào túi quần hắn làm kỷ niệm.
Trong nhà vệ sinh, Thúy Liễu điên cuồng rửa tay dưới vòi nước lạnh. Cô chà xát mạnh đến mức da tay đỏ ửng lên, cố gắng tẩy sạch mùi tinh trùng bám dính. Sau đó, cô dùng giấy ướt lau sạch những vệt dâm thủy dính trên đùi non.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt còn vương hơi nước trong gương, cô cảm thấy cảm xúc lẫn lộn. Không ngờ bị đàn ông cưỡng ép trêu đùa lại mang đến cảm giác… kích thích mạnh mẽ đến vậy. So với tưởng tượng của cô, nó mãnh liệt và “hư hỏng” hơn nhiều.
Vốn dĩ cô chỉ định để Chí Vỹ sàm sỡ qua loa cho xong chuyện, ai ngờ cơ thể cô lại phản ứng dữ dội như thế. Kiểu này không ổn, nếu cứ tiếp tục nhân nhượng, tên béo đó chắc chắn sẽ được đà lấn tới, đòi hỏi những chuyện quá đáng hơn.
Chờ cho khuôn mặt bớt đỏ, Thúy Liễu mới bước ra khỏi nhà vệ sinh, quay lại lớp học để thu dọn đồ đạc.
“Con chó cái về rồi đấy à? Vừa nãy bị tao chơi cho lên đỉnh sướng quá nên trốn vào nhà vệ sinh tự sướng tiếp à?” Chí Vỹ vẫn ngồi lù lù ở đó, thấy cô về liền giở giọng cợt nhả.
Thúy Liễu không thèm đếm xỉa đến hắn, lạnh lùng nhét sách vở vào túi, rồi quay người định bỏ đi. Nhưng vừa bước được một bước, cổ tay cô đã bị một bàn tay thô bạo nắm chặt lại.
“Mày định đi đâu? Tao cho phép mày đi chưa?”
“Chó cái thì phải có thái độ tôn trọng chủ nhân chứ! Mày tưởng tao dễ dàng buông tha cho mày thế à?”
Thúy Liễu hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, hạ giọng xuống:
“… Cậu muốn gì nữa? Nói nhanh đi.”
“Hừ, thế mới ngoan. Bây giờ, mày cởi ngay đôi tất lưới đang đi ra đây cho tao.”
“… Hả?”
Thúy Liễu ngớ người. Tên này lại giở trò bệnh hoạn gì nữa đây? Nhưng nhìn ánh mắt hau háu của hắn dán vào đôi chân cô, cô thừa biết hắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.
Thôi thì cũng chỉ là một đôi tất, cho hắn cho rảnh nợ.
Cô ngồi xuống ghế, tháo đôi giày cao gót ra, rồi từ từ cuộn đôi tất lưới đen từ đùi xuống mắt cá chân, tuột nó ra khỏi bàn chân ngọc ngà rồi ném về phía Chí Vỹ.
“Cầm lấy đi.”
Chí Vỹ chộp lấy đôi tất còn vương hơi ấm và mùi hương cơ thể của cô, đưa lên mũi hít hà một hơi thật sâu đầy biến thái.
“Ha ha, thơm thật! Chiều nay nếu không có tiết, thì trưa nay gặp nhau ở chỗ cũ nhé. Tao sẽ ‘chăm sóc’ mày kỹ hơn ~”
Thúy Liễu không quay đầu lại, bước nhanh ra khỏi lớp học như chạy trốn khỏi ổ quỷ.
Vừa ra đến cổng trường, cô đã thấy Quốc Bình đang đứng đợi ở một góc khuất.
“Thúy Liễu! Em có sao không?” Anh lo lắng chạy lại hỏi han.
“… Em không sao. Còn anh, chắc là ‘xả’ được một mớ rồi nhỉ?” Cô nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Ách… Đừng nói chuyện đó ở đây! Mình đi thôi, ra thư viện ngồi cho mát.”
Quốc Bình đỏ mặt, vội vàng đánh trống lảng, kéo tay cô đi về phía thư viện trường.
“Ủa? Thúy Liễu, sáng nay em đi tất lưới đen cơ mà? Sao giờ lại chân trần thế này?”
Đi được một đoạn, Quốc Bình chợt nhận ra sự thay đổi trên trang phục của bạn gái.
“Bị thằng Chí Vỹ lấy mất rồi.” Thúy Liễu thản nhiên đáp.
“Hả? Cái thằng bệnh hoạn đó… Nó lấy tất của em chắc chắn là để mang về ngửi rồi sóc lọ đấy…”
Quốc Bình nhăn mặt, tỏ vẻ ghê tởm. Nhưng Thúy Liễu biết thừa, trong đầu anh lúc này đang hiện lên những hình ảnh dâm dục kích thích đó.
“Nó muốn làm gì với đôi tất đó, em không quan tâm. Em chỉ muốn biết một điều thôi.”
Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Quốc Bình.
“Nhìn cảnh em bị nó sờ mó, làm nhục ngay trong lớp học như thế, anh thực sự cảm thấy sướng lắm sao?”
“Cái này…” Quốc Bình cúi đầu.
Trước câu hỏi thẳng thắn và có phần dồn ép của Thúy Liễu, Quốc Bình lúng túng thấy rõ. Anh cúi gằm mặt, tránh né ánh nhìn sắc sảo của bạn gái, hai tay đan vào nhau bồn chồn.
Thúy Liễu không định để anh lấp liếm cho qua chuyện lần này. Việc bị thằng béo Chí Vỹ sàm sỡ, làm nhục ngay trong lớp học là một trải nghiệm quá đỗi kinh khủng và ám ảnh. Nhưng nếu tất cả sự hy sinh, chịu đựng của cô có thể mang lại khoái cảm cho người cô yêu, thì cô cam tâm tình nguyện. Vì vậy, cô cần một sự xác nhận rõ ràng, một lời thú nhận từ tận đáy lòng anh.
“Em cần một câu trả lời thật lòng, Quốc Bình. Đừng giấu em nữa.”
Quốc Bình im lặng một lúc lâu, dường như đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng, anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt cô với ánh mắt phức tạp, vừa tội lỗi lại vừa rực lửa dục vọng.
“Được rồi… Anh sẽ nói thật. Thúy Liễu à, khi nhìn thấy em bị thằng Chí Vỹ sờ soạng, làm nhục như vậy… Ban đầu anh cảm thấy rất tức giận, muốn lao đến đấm vỡ mặt nó. Nhưng rồi… một cảm giác kích thích kỳ lạ cứ thế len lỏi và lớn dần trong anh. Nhìn bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào làn da trắng ngần của em, nhìn em quằn quại trong tay nó… Anh… anh đã có một sự thôi thúc mãnh liệt. Anh hy vọng… hắn ta có thể tiến xa hơn nữa, làm những điều tồi tệ hơn nữa với em…”
Nghe những lời thú nhận trần trụi ấy, Thúy Liễu mỉm cười chua chát. Quả nhiên là như vậy.
“Em hiểu rồi. Nếu đó là điều anh thực sự mong muốn, nếu điều đó khiến anh thỏa mãn, thì chúng ta cứ tiếp tục như thế này đi.”
Buổi sáng hôm đó, lịch học khá thưa thớt. Thúy Liễu và Quốc Bình dành phần lớn thời gian ở thư viện để tự học. Không khí giữa hai người có phần gượng gạo nhưng cũng ngầm hiểu ý nhau. Đến trưa, họ cùng nhau xuống căng tin ăn cơm.
Thúy Liễu vừa ăn vừa lo lắng. Buổi chiều nay có tiết học chung với lớp của Chí Vỹ, cô sợ sẽ lại phải đối mặt với hắn. Nhưng điều cô không ngờ tới là tên béo đó lại “nhiệt tình” đến mức không đợi nổi đến giờ học.
Vừa bước ra khỏi căng tin, đang định đi dạo một chút cho tiêu cơm thì Chí Vỹ bất ngờ xuất hiện chắn ngang đường. Hắn vẫn mặc bộ quần áo nhếch nhác hồi sáng, miệng ngậm tăm, nụ cười trên môi đầy vẻ đểu cáng.
“Hừ hừ, chúng ta lại gặp nhau rồi. Trái đất tròn thật đấy nhỉ.”
Thúy Liễu nhíu mày, chán nản nhìn hắn.
“Cậu lại muốn gì nữa? Sáng nay chưa đủ đô à? Sao cậu hồi phục nhanh thế?”
“Mày nghĩ tao yếu sinh lý như thằng bạn trai phế vật của mày à? Tao là đàn ông đích thực, sức trâu bò lắm. Nhanh cái chân lên, tao đang nứng đây, muốn chơi mày ngay bây giờ!”
Không nói không rằng, Chí Vỹ thô bạo nắm lấy cổ tay Thúy Liễu, lôi xềnh xệch cô đi về phía sau khu giảng đường.
“Này! Cậu làm cái gì thế! Buông tôi ra!” Thúy Liễu giãy giụa, nhưng sức cô không lại với gã béo khỏe như trâu mộng này.
Hắn kéo cô đến một bãi đất trống, cỏ mọc um tùm, khuất sau dãy nhà kho cũ kỹ. Giờ nghỉ trưa nên khu vực này vắng tanh, chẳng có ma nào qua lại.
Chí Vỹ buông tay cô ra, nhanh chóng lấy chiếc máy ảnh trong túi, đặt lên một chồng gạch cũ gần đó để quay phim. Xong xuôi, hắn quay lại, đẩy mạnh Thúy Liễu vào tường.
“Á!”
Lưng cô va mạnh vào tường gạch thô ráp, đau điếng. Chưa kịp định thần, Chí Vỹ đã ngồi thụp xuống đất trước mặt cô. Hắn tóm lấy cổ chân trái của cô, nhấc bổng lên.
“Cậu định làm cái trò gì vậy?!” Thúy Liễu hoảng hốt.
“Đừng có nói nhiều! Câm mồm lại và để tao chăm sóc đôi chân lẳng lơ này của mày!”
Bàn tay thô kệch, đầy mồ hôi dầu của hắn bắt đầu sờ soạng khắp bắp chân trần trụi của cô. Sáng nay đôi tất lưới đã bị hắn lột mất, giờ đôi chân trắng nõn nà của cô phơi bày ra trước mắt hắn, không còn gì che chắn.
Hắn vuốt ve từ mắt cá chân lên đến đầu gối, rồi trượt dần lên đùi non. Cảm giác ram ráp, nhớp nháp từ tay hắn khiến Thúy Liễu nổi da gà. Kinh tởm hơn, hắn còn úp cái mặt đầy mỡ nhờn bóng của mình vào đùi cô, cọ qua cọ lại như một con lợn đang ủi đất.
“Hít hà ~ Thơm quá… Thịt da đàn bà con gái đúng là tuyệt vời…”
Hắn hít lấy hít để mùi hương cơ thể cô, rồi thè lưỡi liếm láp lên da thịt cô. Hành động của hắn chẳng khác gì một con súc vật đang đánh dấu lãnh thổ.
“Cậu… cậu bị bệnh à? Sao lại thích chân phụ nữ đến thế?” Thúy Liễu nhăn mặt, cố gắng rụt chân lại nhưng bị hắn giữ chặt.
“Bố mày thích đấy, thì sao nào? Ai bảo mày có đôi chân đẹp thế này làm gì? Mày còn dùng nó để làm mẫu chân, chụp ảnh khoe hàng kiếm tiền cơ mà. Tao ngưỡng mộ cặp giò này lâu lắm rồi, hôm nay mới có dịp được thưởng thức tận tình!”
Hắn dùng cả hai tay xoa bóp, nắn bóp đôi chân cô từ trên xuống dưới, không bỏ sót một cm nào. Từ bẹn đùi nhạy cảm cho đến mu bàn chân, ngón chân, chỗ nào cũng in hằn dấu tay bẩn thỉu của hắn.
“Giơ cao chân lên!”
Đang sờ soạng say sưa, Chí Vỹ bỗng quát lên làm Thúy Liễu giật mình. Hắn đúng là cái loại điên khùng, lúc thì cười cợt, lúc thì hung dữ.
Thúy Liễu miễn cưỡng nâng cao chân trái lên theo ý hắn. Chí Vỹ một tay nắm chặt lấy bắp chân cô, tay kia đỡ lấy chiếc giày cao gót. Hắn khéo léo tách gót chân cô ra khỏi giày, nhưng vẫn giữ mũi chân cô móc vào trong mũi giày, tạo ra một khoảng trống nhỏ giữa lòng bàn chân và lót giày.
“Soạt!”
Hắn kéo khóa quần, lôi con quái vật đen sì, to tướng kia ra ngoài. Không chần chừ, hắn nhét thẳng cây cặc cương cứng vào khoảng trống giữa lòng bàn chân cô và chiếc giày cao gót.
“Ư… Hộc ~ Sướng quá!”
“A… Cậu… Đây là cái trò quái gở gì vậy…”
Sau khi nhét được “cậu nhỏ” vào vị trí đắc địa, Chí Vỹ bắt đầu di chuyển hông. Hắn dập mạnh, thúc cây cặc vào khe hẹp đó, cọ xát điên cuồng lên lòng bàn chân mềm mại của cô.
Cái đầu khấc to lớn, nóng hổi cọ sát vào da thịt nhạy cảm dưới lòng bàn chân, ép chặt vào lớp lót giày, tạo ra một cảm giác vừa nhột nhạt, vừa thô bỉ đến khó tả.
“Hộc ~ Đạp sướng thật! Lòng bàn chân mày mềm như bún ấy! Đã quá! Tao muốn chơi nát cái chân này của mày!”
Chí Vỹ vừa rên rỉ vừa đẩy hông liên tục, thực hiện hành vi giao cấu với… bàn chân và chiếc giày của cô. Thúy Liễu dựa lưng vào tường, nhắm nghiền mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng bệnh hoạn và kỳ quặc này. Cảm giác bị một gã đàn ông dùng bộ phận sinh dục chà đạp lên chân mình thật sự quá sức chịu đựng.
“Ưm ~ Chân trắng, chân thơm, múp rụp… Chụt chụt ~”
“…?”
Đột nhiên, Thúy Liễu cảm thấy một cảm giác ươn ướt, nham nháp ở trên mu bàn chân. Cô hé mắt nhìn xuống và kinh hãi tột độ. Tên biến thái này đang thè cái lưỡi dài ngoằng ra, liếm láp khắp mu bàn chân và ngón chân cô!
“Đồ khốn… Cậu dám dùng lưỡi liếm…”
Hắn liếm từ ngón chân cái lên đến cổ chân, để lại những vệt nước bọt dính nhớp nháp. Hắn mút mát ngón chân cô chùn chụt như đang ăn kem, ánh mắt dại đi vì khoái cảm.
Thật kinh tởm! Hắn ta đúng là chó chứ không phải người!
Một bên chân thì bị cây cặc thô kệch chà xát, một bên thì bị cái lưỡi ướt át liếm láp. Sự kết hợp của hai cảm giác ghê rợn này khiến dạ dày Thúy Liễu quặn lên. Cô bấu chặt tay vào gấu váy, cố nén cơn buồn nôn đang dâng trào.
“Á hộc ~ Chân em tuyệt vời quá! Xem anh bắn đầy tinh trùng vào đôi giày đắt tiền này của em đây!”
Tốc độ dập của Chí Vỹ tăng lên chóng mặt. Hắn nắm chặt lấy cổ chân cô, giữ chặt chiếc giày, rồi thúc mạnh một cú cuối cùng thật sâu vào trong.
“Phụt! Phụt! Phụt!”
Từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn ra xối xả. Dòng chất lỏng trắng đục lấp đầy khoảng trống trong chiếc giày cao gót, tràn cả ra ngoài mép giày, chảy xuống gót chân cô.
Chưa dừng lại ở đó, Chí Vỹ thô bạo giật phắt chiếc giày còn lại ở chân phải của cô ra. Hắn cầm chiếc giày lên, kê sát đầu khấc vào lòng giày và bắn nốt những đợt tinh dịch còn lại vào đó.
“Á á á ~~ Bắn sướng quá! Đầy ắp rồi! Được rồi con đĩ, đi giày vào đi.”
Hắn nhếch mép cười, ném chiếc giày xuống đất và ra lệnh. Sau đó, hắn cưỡng ép nhét bàn chân trái của cô trở lại vào chiếc giày đang lõng bõng tinh dịch.
“Chèm chẹp…”
Tiếng nước nhớp nháp vang lên khi bàn chân cô chèn vào lớp tinh dịch đặc sệt. Cảm giác ướt át, dính dấp, ấm nóng bao trùm lấy toàn bộ lòng bàn chân và các ngón chân khiến Thúy Liễu rùng mình.
“A… Khó chịu quá…”
“Ha ha! Chiều nay mày cứ đi đôi giày cao gót chứa đầy tinh trùng của tao này mà đi học nhé! Hãy tận hưởng cảm giác được ngâm chân trong tinh hoa của tao, đó là phần thưởng tao dành cho đôi chân dâm đãng của mày đấy ~”
Thúy Liễu đứng dậy, xỏ nốt chân phải vào chiếc giày còn lại. Cảm giác trơn trượt khiến cô đi đứng loạng choạng, suýt ngã. Mỗi bước đi, tinh dịch bên trong lại bị ép trào ra, rỉ qua các khe hở của giày, chảy tong tỏng xuống sàn.
“Ngày mai nhớ kỹ, không được mặc tất lưới đến trường nữa! Tao muốn nhìn thấy đôi chân trần của mày! Nhưng váy ngắn và giày cao gót thì vẫn bắt buộc phải mặc, nghe chưa!”
Đó là mệnh lệnh cuối cùng của Chí Vỹ trước khi hắn buông tha cho Thúy Liễu vào buổi trưa hôm đó. Sau khi bắn đầy tinh dịch vào đôi giày cao gót đắt tiền của cô, hắn còn bệnh hoạn đến mức lôi máy ảnh ra, quay cận cảnh dáng vẻ khập khiễng, khổ sở của cô khi lê bước rời đi với đôi chân nhớp nháp.
“Bạch… bạch…”
Tiếng bước chân lép nhép kỳ quặc vang lên. Chí Vỹ nhìn bộ dạng chật vật, khổ sở của cô thì cười phá lên khoái trá, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện và bệnh hoạn.

Cả buổi chiều hôm ấy, Thúy Liễu phải sống trong địa ngục. Cô mang đôi giày cao gót chứa đầy thứ chất lỏng sền sệt, tanh nồng đi lại trong khuôn viên trường đại học. Mỗi bước chân nhấc lên đặt xuống là một lần cực hình. Tinh dịch bên trong bị ép, trào ra qua kẽ ngón chân, dính chặt lấy lòng bàn chân và gót chân cô, tạo ra những tiếng “bạch bạch” lép nhép đầy xấu hổ mỗi khi cô di chuyển.
Cô chỉ muốn chạy ngay về nhà, vứt quách đôi giày kinh tởm này đi, lao vào phòng tắm và cọ rửa thật sạch sẽ để thoát khỏi cái cảm giác nhục nhã này. Nhưng mệnh lệnh của Chí Vỹ vẫn văng vẳng bên tai: “Mày phải đi đôi giày chứa đầy tinh trùng của tao cho đến khi tan học!”. Hắn dọa nếu cô dám trái lời hoặc thay giày khác, hắn sẽ tung video lên mạng ngay lập tức.
Thúy Liễu không còn cách nào khác, đành phải cắn răng chịu đựng. Cô tìm một chiếc ghế đá khuất nẻo dưới tán cây, ngồi xuống để hạn chế đi lại. Cô lấy laptop ra, cố gắng tập trung vào bài vở để phân tán tư tưởng và giết thời gian.
Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ cô mong thời gian trôi nhanh đến thế. Từng phút từng giây trôi qua dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
Cuối cùng cũng đến giờ vào lớp buổi chiều. Lúc này, tinh dịch trong giày đã bắt đầu khô lại, nhưng điều đó chẳng làm cho mọi chuyện khá hơn. Ngược lại, nó trở nên dính dớp khó chịu hơn, bám chặt vào da thịt như keo dán. Thậm chí, trên bề mặt da giày bóng loáng còn vương lại những vệt trắng đục đã khô cứng của tinh trùng, trông vô cùng phản cảm.
Thúy Liễu bước đi trên hành lang, cảm giác như có ngàn mũi kim châm vào lưng. Dọc đường đi, vẫn có rất nhiều sinh viên quay lại nhìn cô. Một phần vì bộ trang phục gợi cảm quá mức, một phần vì sự thay đổi kỳ lạ: sáng nay cô đi tất lưới đen quyến rũ, giờ lại đi chân trần. Liệu có ai tinh ý nhận ra điều đó không?
Và điều khiến cô lo lắng nhất là… liệu có ai phát hiện ra những vệt trắng đục khả nghi trên giày cô không? Có ai nhận ra dáng đi gượng gạo, thiếu tự nhiên của cô không?
Cảm giác mang theo “sản phẩm” của gã đàn ông khác trong giày, đi lại trước mặt bao nhiêu người, khiến tim cô đập thình thịch. Nếu bị phát hiện, chắc chắn người ta sẽ coi cô là loại con gái lẳng lơ, dâm đãng, và những lời đồn thổi ác ý sẽ lan truyền khắp trường.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, trong lòng Thúy Liễu bỗng dâng lên một cảm xúc hỗn độn khó tả. Vừa lo sợ, bất an tột độ, nhưng sâu thẳm bên trong lại nhen nhóm một sự… kích thích kỳ lạ? Chẳng lẽ cô cũng bắt đầu bị lây cái bệnh hoạn của Quốc Bình rồi sao? Thật là một ý nghĩ nguy hiểm!
Cô lắc đầu xua đi những suy nghĩ điên rồ đó, rảo bước nhanh hơn về phía giảng đường.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng