Thư từ từ ngả người về phía sau tay phải bà dần dần mò vào trong chiếc áo dài mỏng còn tay trái thì vẫn tiếp tục lăn trỏ để xem những hình ảnh nóng bỏng của các chàng trai trẻ trung. Tay bà luồn vào trong áo khiến cho chiếc áo dài căng tràn như sắp rách ra rồi Thư đứng dậy kéo chiếc khoá áo dài xuống để lộ rãnh lưng tuyệt đẹp để lộ chiếc áo lót ren đen tuyệt đẹp nhìn chiếc áo dài từ từ rơi xuống nó vừa quyến rũ, vừa gợi tình biết bao khiến cho lão bảo vệ đứng rình ngoài lỗ thông gió không sao chịu nổi, 1 tay cầm điện thoại lên quay 1 tay thì sờ vào đũng quần. Thư bắt đầu dùng đôi bàn tay mềm mại của mình để nhào nặn bầu vú căng tròn mắt thì không rời khỏi cảnh 1 đám học sinh đang tra tấn tình dục 1 cô giáo trẻ ngay trong phòng học. Tay bà bắt đầu luồn xuống dưới ngón tay khẽ trà xát vào vùng tam giác. Khi cơn nứng đã lên đỉnh điểm bà kéo cạp quần xuống để lộ chiếc quần lót ren, đâu ai có thể ngờ được sau lớp áo dài tím quý phái, trang trọng đó lại là một bộ đồ lót sexy gợi tình như thế. Thư dạng rộng 2 chân ngón tay trắng trẻo của bà đâm thẳng vào trong. Lão bảo vệ vừa nhìn qua cam điện thoại vừa tức ói máu vì góc hướng này không thể nào nhìn thấy lồn bà Thư được. Đang suy nghĩ tìm cách để có thể có 1 góc quay đẹp và bao quát nhất để có thể lấy nó đe doạ bà. Lão còn đang mải mê tính toán thì bất chợt giữa không gian đó ngoài tiếng lép bép vang lên trong căn phòng yên tĩnh đó bỗng phát ra tiếng:
Thư: “Bảo ơi. Địt cô điiii …aaaa!”
Nghe thấy cái tên “Bảo” lão bảo vệ nghe ngơ ngác trong đầu tràn đầy những câu hỏi:
“ Bảo là ai
Thư: “Cô sướng quá …mạnh nữa đi”
Thư: “Cô muốn nữa… cố muốn ….aaaaa”
Theo từng tiếng rên, người bà bắt đầu co giật dữ dội 1 dòng dâm thuỷ phun thẳng lên bàn, người bà từ từ dịu xuống 2 tay bà buông xuôi gương mặt thoả mãn sau một cuộc thủ dâm mãnh liệt nhìn vào bãi chiến trường mà bà Thư bày ra tới lão bảo vệ cũng không thể tin nổi.
Lão: “Nhìn như vậy mà cũng lắm nước thật”
Lão vừa nghĩ tay phải vừa sục để thoả mãn cơn nứng. Ở trong bà Thư bắt đầu lấy lại tinh thần sau cơn hoang lạc giờ đây tâm trạng bà là sự tội lỗi vì đã mơ tưởng đến người khác không phải chồng mình và một chút sự ghê tởm với chính bản thân mình. Bà đứng dậy mặc lại đồ rồi lấy khăn dọn dẹp đống chiến trường mà mình vừa gây ra. Chỉnh đốn quần áo xong bà đứng quan sát xung quanh phòng xem đã về lại nguyên trạng chưa và không quên bỏ chiếc khăn vừa lau vào trong túi sách. Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, bà ra mở cửa, đảo mắt nhìn toàn bộ khuôn viên trường bên ngoài một lượt. Khi cúi xuống xem đồng hồ, bà thấy đã là 6 giờ 20 phút. Không chần chừ, bà đi thẳng ra phòng bảo vệ nhưng bên trong không có một ai. Một cảm giác khó chịu bùng lên, bà liền quát lớn:
“ Ông Vũ đâu. Có ra đây không thì bảo!”
Gọi mãi vẫn không thấy ai phản hồi, cơn tức giận trong bà càng dâng cao. Bà đi quanh khu vực, vừa đi vừa gọi lớn, tìm xem lão ở đâu. Bất chợt, một tiếng đáp vọng lại từ phía sau:
“Tôi đây, tôi đây ạ.”
Thư quay phắt lại, ánh mắt bà lạnh tanh, liếc lão từ đầu đến chân với vẻ chán ghét không hề che giấu. Lão Vũ – bảo vệ của trường – thực chất chỉ được nhận vào làm nhờ mối quan hệ quen biết, chứ chẳng có gì đáng gọi là năng lực.Vũ chừng năm mươi tám tuổi, dáng người lùn tịt, còn thấp hơn cả bà Thư. Cái thân hình béo phị ục ịch khiến lão trông càng thêm nặng nề, cái đầu hói bóng nhẫy lúc nào cũng lấm tấm mồ hôi. Mỗi lần lão mở miệng, mùi thuốc lào hôi khét lại theo hơi thở phả thẳng ra, nồng đến mức khiến người đứng gần chỉ muốn tránh xa. Quần áo thì nhăn nhúm, bẩn thỉu, tác phong cẩu thả, suốt ngày kiếm cớ lẩn tránh công việc.Bà Thư đã không ít lần muốn tống cổ lão đi cho khuất mắt, nhưng vì cùng làng, nể mặt người quen, lại sợ mang tiếng bạc tình nên đành nghiến răng cho lão tiếp tục bám trụ ở đó. Bà Thư quay lại, hai tay chống hông, giọng trịnh thượng, gay gắt:

Thư: Bác đi đâu mà giờ này mới ló mặt ra hả?
Vũ : Tôi đi….
Thư: Chắc bác lại troosn đi hút thuốc chứ gì ( bà chen ngang không để cho lão Vũ nói hết câu ).
Vũ: Cô nói thế oan cho tôi quá.
Thư: Thế bác đi đâu mà tôi gọi mãi mới thưa vậy ?.
Vũ: Dạ… tôi đi ra sau… kiểm tra xem còn ai không.
Thư: Bác đi ra sau kiểm tra hay đi hút thuốc, bác tự biết. Tôi còn lạ gì. ( Thư nói với giọng khinh khỉnh. )
Vũ: Tại lúc tôi ra phía sau… tôi nghe thấy tiếng lạ gần phòng cô nên tôi kiểm tra kỹ một chút.
Nghe vậy, bà Thư thoáng giật mình. Bàn tay đang chống hông khẽ siết lại. Ánh mắt bà dao động trong chớp mắt rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày.
Một ý nghĩ vụt qua khiến tim bà đập mạnh hơn: “Chẳng lẽ lão đã phát hiện ra chuyện gì?”
Nghe vậy, sắc mặt bà Thư thoáng tái đi. Nhưng chỉ trong tích tắc, bà liền cao giọng:
Thư: Tiếng lạ gì? Ở trường này giờ còn ai nữa mà tiếng với chả tăm!
Vũ: Tôi nghe như tiếng nói chuyện vs bóp bép gì đó trong phòng cô ạ.
Bà Thư cười nhạt, nhưng nụ cười cứng đờ.
Thư: Bác già rồi nên tai cũng kém. Làm gì có cái tiếng bóp bép gì ?.
Bà Thư khẽ hắng giọng, quay mặt đi chỗ khác như thể câu nói vừa rồi chẳng đáng bận tâm.
“Thôi được rồi, chuyện đó để mai tính. Giờ cũng muộn rồi, bác lo khóa cổng cho cẩn thận đi.”
Bà cúi xuống chỉnh lại túi xách, động tác hơi vội vàng.
“ Tôi còn có việc phải về trước.”
Nói rồi, bà bước nhanh về phía phòng làm việc. Chỉ vài phút sau, đèn trong phòng phụt tắt. Cánh cửa đóng lại một cách gấp gáp hơn thường lệ.Vũ đứng yên giữa sân trường. Ông nhìn theo bóng lưng bà trên môi nở lên một nụ cười nham hiểm. Ánh mắt ông không còn vẻ rụt rè như trước mà tối lại, sâu và tính toán. Lão hoàn thành nốt việc kiểm tra tất cả các phòng học. Sân trường chìm trong im lặng.Vũ chậm rãi khép cổng. Khi quay lưng lại, trên môi ông hiện lên một nụ cười lạnh.
“Hóa ra… cô cũng có ngày phải sợ.”
Ông rút điện thoại ra, bấm số.
– A lô.
Đầu dây bên kia vang lên giọng bà Thư, có phần gấp gáp:
– Gì thế?
Vũ thong thả đáp:
– Cô để quên ít đồ ở trên trường. Cô có nhà không… tiện đường tôi mang qua cho cô lấy.
– Đồ gì cơ? Tôi có để quên gì đâu.(ngừng một nhịp. Rõ ràng mình đã dọn dẹp sạch sẽ rồi mà.)
– Thôi, để mai tôi lên lấy cũng được.
Vũ khẽ “à” một tiếng, giọng vẫn điềm nhiên:
– Vâng… nếu cô nói không để quên gì thì chắc tôi nhìn nhầm.
Ông ngừng lại một nhịp, rồi nói chậm rãi:
– Chỉ là thứ đó để qua đêm ở trường… tôi thấy không tiện lắm.
Đầu dây bên kia im lặng.Vũ hạ giọng, gần như thì thầm:
– Với lại… không phải ai cũng nên nhìn thấy nó.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Chỉ nghe thấy tiếng thở khẽ.Rồi giọng bà Thư vang lên, cố giữ bình tĩnh:
– Ừ… thôi được. Bác mang qua đây cho tôi. Tôi đang ở nhà.
Bà nói nhanh hơn thường lệ:
– Nhưng bác đi thẳng qua đây luôn nhé. Đừng ghé đâu cả.
Vũ khẽ mỉm cười.
– Vâng. Tôi cũng nghĩ nên trao tận tay cô thì hơn.
Ông tắt máy, ánh mắt không còn vẻ khúm núm như ban chiều. Trong bóng tối, nụ cười nơi khóe môi càng rõ hơn.
Cổng trường khép lại sau lưng. Trong bóng tối, khóe môi lão Vũ khẽ cong lên.