Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Người mẹ yêu dấu (Update Chương 3)

Người mẹ yêu dấu (Update Chương 3)


Lão trèo lên chiếc xe máy 81 cũ mèm. Lớp sơn đã bong tróc loang lổ, yên xe rách được vá tạm bằng băng keo đen. Bụi đường bám dày lên khung sắt han gỉ.Lão đạp cần khởi động mấy lần. Chiếc xe rung lên bần bật, phát ra tiếng nổ khục khặc như muốn tắt lịm. Cuối cùng, động cơ cũng chịu chạy. Vũ kéo tay ga, chậm rãi lăn bánh trong màn đêm. Dáng người thấp đậm trên chiếc xe cà tàn trông càng nhỏ bé hơn giữa con đường dài hun hút. Nhưng ánh mắt lão thì không hề nhỏ bé. Lão hướng thằng về phía nhà Thư nằm giữa làng căn nhà năm tầng sừng sững hiện ra như một khối bê tông sáng rực giữa màn đêm. Mặt tiền ốp đá hoa cương bóng loáng, lan can ban công uốn sắt mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn. Cổng đồng cao quá đầu người, hoa văn cầu kỳ, bên trên gắn camera và đèn cảm biến sáng trắng. Sân trước lát gạch đỏ thẫm, gọn gàng không một hạt bụi. Qua lớp cửa kính lớn tầng trệt, ánh đèn chùm pha lê hắt xuống nền nhà bóng như gương. Chiếc ô tô đỗ gọn trong gara, thân xe đen bóng phản chiếu ánh sáng lấp lóa. Tất cả toát lên vẻ giàu có, chỉn chu và đầy quyền lực. Chiếc xe máy cà tàn của lão Vũ dừng lại trước cổng, tiếng máy khục khặc bỗng trở nên lạc lõng giữa không gian sang trọng ấy. Đứng trước cổng là Huy – con trai thứ hai của bà Thư, học lớp 11.Cậu ta mặc áo thun hàng hiệu, tay cầm điện thoại, tai vẫn đeo tai nghe. Dưới ánh đèn trắng trước hiên nhà, khuôn mặt non trẻ hiện rõ vẻ ngạo nghễ.Khi thấy chiếc xe cà tàn của lão Vũ dừng lại trước cổng, Huy khẽ nhíu mày. Ánh mắt cậu lướt từ đầu đến chân lão, chậm rãi và lạnh nhạt.Khóe môi Huy nhếch lên.

nguoi me yeu dau 4 (1)

– Ông tới đây làm gì?

Giọng cậu ta không có lấy một chút lễ phép. Bỗng bốp! Một cái vỗ mạnh giáng xuống sau đầu Huy.Cậu giật mình quay phắt lại.Phía sau là một bóng người hơi khom lưng. Mái tóc bạc lòa xòa dưới ánh đèn hiên. Đó là ông nội của Huy.Ông chống gậy, ánh mắt nghiêm khắc.

– Ăn nói kiểu gì thế hả?

Giọng ông trầm xuống.





– Gặp người lớn mà không biết chào?

Huy ôm đầu, mặt đỏ lên vì bất ngờ.Ông nội quay sang lão Vũ. Gương mặt già nua thoáng mềm lại.

– Vũ đấy à? Lâu rồi mới qua nhà tôi.

Vũ đứng ngoài cổng, giọng cộc lốc:

Vũ: Gọi mẹ mày ra đây. Tao không rảnh đứng chờ.

Huy vừa định bật lại thì ông nội khẽ giơ tay ngăn.Ông thở dài, ánh mắt không chút ngạc nhiên.

– Thôi… cái tính nó vậy từ xưa rồi.

Rồi ông quay sang Huy:

– Vào gọi mẹ con ra.

Giọng ông không hề trách mắng Vũ, như thể đã quá quen với sự cục cằn ấy. Huy nhíu mày khó chịu nhưng vẫn quay người bước vào nhà. Ông nội chống gậy tiến lại gần, đứng đối diện Vũ. Hai người đàn ông già nhìn nhau trong vài giây im lặng.

– Có chuyện gì mà phải tới tận đây?

Vũ khịt mũi, giọng khàn đặc:

– Có việc thì tôi mới tới.

Cánh cửa kính bật mở.Thư bước ra vội vàng, mái tóc còn hơi rối, nhưng vẫn cố giữ vẻ chỉn chu. Ánh mắt bà lướt nhanh qua Vũ rồi dừng lại, lạnh và dè chừng. Lão nhìn sang ông nội, giọng cộc lốc:

– Bác vào trong đi. Tôi cần nói chuyện riêng với cô Thư.

Ông nội khẽ nhíu mày:

– Có chuyện gì mà phải nói riêng?

Vũ nhếch mép:

– Chuyện này… không tiện có người thứ ba nghe.

Ánh mắt lão cố tình nhìn thẳng vào Thư.Bà thoáng siết chặt tay, rồi quay sang cha mình:

– Ba vào trong trước đi. Con nói chuyện một chút rồi vào sau.

Ông nội nhìn hai người thêm vài giây, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài rồi quay vào nhà. Cánh cửa khép lại. Khoảng sân rộng chỉ còn lại Vũ và Thư.

Thư: đồ của tôi đâu?.

Vũ: cô có chắc là muốn đưa luôn ở đây không ?.

Thư: có gì mà không thể đưa ở đây?.

Vũ: tôi thì không ngại. Chỉ sợ có ai khác thấy thôi.

Thư nhìn xung quanh, tay bà siết chặt.

Thư: ông nói cái gì vậy?. Tôi không hiểu?.

Vũ: tôi với cô ra góc này nói chuyện đi.

Vừa nói, lão đưa tay chỉ về phía góc khuất bên bức tường, nằm giữa hai chậu cây cảnh lớn. Ánh đèn không chiếu tới đó, và camera cũng không thể quét tới.

Thư thoáng sững lại. Ánh mắt bà vô thức liếc lên chỗ mấy chiếc camera, rồi nhìn theo hướng Vũ chỉ. Bà khoanh tay trước ngực, cố giữ giọng bình thản:

Thư: Tôi vẫn chưa hiểu… sao tôi phải theo ông?

Vũ không vội trả lời. Lão chỉ nhìn bà chằm chằm vài giây, ánh mắt không còn vẻ cục cằn thường ngày mà trở nên sắc lạnh.

Vũ: Cô không cần theo tôi cũng được. Tôi đứng đây nói cũng được. Nói to một chút… chắc trong nhà nghe rõ.

Thư khựng lại.

Vũ:Tôi chỉ muốn nói nhỏ thôi. Giữ thể diện cho cô.

Khoảng lặng kéo dài. Bàn tay Thư siết chặt đến trắng bệch.

Thư: Ông… đang dọa tôi đấy à?

Vũ khẽ cười, một nụ cười không thành tiếng:

Vũ: Tôi đâu dám. Thưa bà hiệu trưởng. Nhưng lỡ như tôi hét lên vài chuyện như… “ Bảo ơi. Đi..”

Chưa để lão nói hết câu bà Thư vội cắt ngang:

Thư: vào trong rồi nói.

Ánh mắt bà không còn vẻ cứng rắn như trước.Vũ nhếch môi, không nói thêm. Lão quay người, chậm rãi bước theo lối cửa phụ bên nhà. Thư đi sát phía sau, bước chân gấp hơn bình thường.Thư đứng đối diện lão, giọng thấp nhưng căng như dây đàn:

Thư: Ông đã biết những gì rồi?

Vũ thong thả rút điện thoại từ túi quần ra.

Vũ: Tôi đâu chỉ biết.

Lão bấm mở màn hình.

Vũ: Tôi còn có cái này… thú vị lắm.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt lão, làm nụ cười càng trở nên khó đoán. Một đoạn video bắt đầu chạy. Thư nhìn vào màn hình. Sắc mặt bà dần tái đi. Bàn tay đang cầm mép bàn khẽ run.

Thư: Ông… quay cái này ở đâu?

Vũ không trả lời ngay.Lão chỉ nhìn phản ứng của bà, chậm rãi nói:

Vũ: tôi chưa tính cho cô xem đâu nhưng cái

Vũ tắt màn hình điện thoại cái “tạch”.

Lão nhìn thẳng vào Thư.

Vũ: Tôi chưa định cho cô xem đâu.

Giọng lão chậm lại, không còn cộc lốc mà lạnh lẽo.

Vũ: Nhưng cái thái độ của cô… và thằng con cô ngoài cổng vừa nãy… khiến tôi phải làm vậy.

Thư: Ông đang đổ lỗi cho tôi?

Vũ bật cười khan.

Vũ: Bao năm nay tôi nhịn đủ rồi. Ở trường, cô coi tôi như không khí. Về đến nhà cô, thằng nhỏ cũng nhìn tôi như rác.

Lão bước lại gần hơn một chút.

Vũ:Tôi nghèo. Tôi làm bảo vệ. Nhưng không có nghĩa tôi không có mắt… không có tai. Thư siết chặt tay:

Thư: Ông muốn gì?. Nói ra một cái giá đi.

Vũ: Ý cô là sao?.

Thư nhếch môi, ánh mắt đầy khinh miệt:

– Không phải tiền là thứ ông muốn sao? Nghèo thì chỉ có tiền mới cứu vớt được ông thôi.

Câu nói rơi xuống như một cái tát. Vũ im lặng vài giây. Rồi lão bật cười. Không to. Nhưng đủ để khiến người đối diện lạnh sống lưng.

– Cô nghĩ tôi đến đây chỉ vì tiền?

Lão bước lại gần hơn một bước.

– Nếu tôi chỉ cần tiền… tôi đã không đứng đây nói chuyện nhẹ nhàng với cô.

Thư khựng lại.Vũ chậm rãi tiếp lời:

– Cô giàu thật. Nhà cao cửa rộng. Chức cao quyền trọng.

– Nhưng cô quên một điều.

Lão giơ chiếc điện thoại lên, lắc nhẹ.

– Thứ tôi cầm trong tay… đáng giá hơn tiền nhiều. Nó có thể đưa cô xuống vực sâu đấy.

Thư nuốt khan, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản:

– Ông đang dọa tôi?

Vũ nhếch môi:

– Không. Tôi chỉ đang nhắc cô nhớ… cô đang đứng ở đâu.Lão tiến lại gần hơn, giọng khẽ hạ thấp:

– Chỉ cần một cú chạm tay… là xong hết.

Ngón tay lão lướt nhẹ trên màn hình điện thoại.Thư nhìn theo, tim đập mạnh đến mức gần như nghe thấy. Lúc này, Thư mới thật sự cảm nhận được cái lạnh chạy dọc sống lưng. Câu nói vừa rồi của bà – đầy khinh miệt, đầy tự cao – bỗng như quay ngược lại bóp nghẹt lấy chính mình. Bà hối hận. Không phải vì thương cảm cho Vũ. Mà vì đã quá chủ quan. Bà đã quen với việc đứng trên người khác quá lâu. Quen với việc chỉ cần một ánh mắt là đủ khiến người đối diện cúi đầu. Quen với việc tiền bạc và địa vị có thể giải quyết mọi chuyện. Nhưng lần này… Người đứng trước mặt bà không còn là lão bảo vệ lầm lì ở cổng trường. Mà là người đang nắm thứ có thể phá hủy tất cả. Thư khẽ hít sâu, cố giữ cho giọng mình không run:

nguoi me yeu dau 4 (2)

– Ông… muốn tôi làm gì?

Ánh mắt bà không còn sắc lạnh như trước. Trong đó thấp thoáng sự dè chừng. Vũ nhận ra sự thay đổi ấy. Và lão biết… mình đã thắng thế. Lão Vũ cười khểnh. Không phải kiểu cười hả hê ồn ào. Mà là một nụ cười lệch mép, chậm rãi, như thể mọi chuyện đã nằm gọn trong tay.

– Tôi?

Lão nghiêng đầu, ánh mắt không rời khỏi Thư.

– Tôi đâu cần gì nhiều.

Ngón tay lão gõ nhẹ vào chiếc điện thoại.

– Tôi muốn trong vòng 15p nữa phải thấy bà ở trước phòng bảo vệ. Nếu không… bà tự biết hậu quả.

Thư: nhưng tôi…

Lời nói vừa tới môi thì nghẹn lại. Bà nhìn vào màn hình điện thoại trong tay lão – rồi nhìn thẳng vào ánh mắt không hề dao động ấy. Khoảnh khắc ấy, bà hiểu mình không còn đường lùi. Thư khẽ cúi mặt, giọng trầm xuống:

Thư: … Tôi biết rồi.

Câu nói thốt ra chậm rãi, nặng nề. Lần đầu tiên trong nhiều năm, bà cảm thấy mình ở thế yếu. Vũ cất điện thoại vào túi. Không nói thêm một lời. Chỉ khẽ nhếch môi, rồi quay lưng bước ra cửa. Vừa lúc Thư bước vào lấy túi sách, một giọng nói vang lên từ phía cầu thang:

Huy: Mẹ? Có chuyện gì vậy?

Huy đứng đó, vẻ mặt khó hiểu. Thư khựng lại trong thoáng chốc, rồi lập tức lấy lại vẻ bình thường.

Thư: Không có gì. Công việc ở trường thôi.

Giọng bà cố giữ đều, nhưng bàn tay đang cầm chìa khóa xe hơi siết chặt đến trắng bệch. Huy nhíu mày:

Huy: Giờ này còn ra ngoài à?

Thư: Ừ. Mẹ quên chút việc. Con ở nhà đi.

Bà nói nhanh, tránh ánh mắt con trai. Không chờ thêm câu hỏi nào, Thư bước vội ra cửa. Cánh cổng sắt mở ra. Chiếc ô tô đỗ sẵn trong sân bật đèn pha sáng rực. Thư ngồi vào ghế lái, đóng cửa mạnh hơn thường lệ. Tiếng động cơ vang lên giữa đêm. Chiếc xe lao ra khỏi cổng, rẽ vào con đường tối dẫn về phía trường. Trong khoang xe kín bưng, tim bà đập dồn dập. Mười lăm phút. Chưa bao giờ quãng đường quen thuộc ấy lại dài và nặng nề đến vậy. Chiếc ô tô dừng lại trước cổng trường. Đèn pha quét qua khoảng sân vắng lặng. Thư bước xuống xe. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi ẩm của xi măng và cây cối. Bà nhìn về phía phòng bảo vệ. Đèn vẫn sáng. Nhưng… không có ai. Cánh cửa khép hờ. Bà bước lại gần.

nguoi me yeu dau 4 (3)

– Ông Vũ?

Không tiếng trả lời. Đồng hồ trên tay chỉ còn ba phút nữa là đủ mười lăm phút. Tim bà đập nhanh hơn. Bà đứng đó. Một mình. Trước căn phòng bảo vệ nhỏ hẹp nơi bao năm nay bà chưa từng phải đặt chân đến. Hai phút. Một phút. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim giây nhích từng nhịp. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng bước chân chậm rãi. Cố ý. Thư quay phắt lại. Vũ đang từ trong bóng tối phía dãy hành lang đi ra. Hai tay chắp sau lưng. Ung dung.

– Bà đến đúng giờ đấy.

Lão liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi cười nhạt.

Thư: ông muốn gì? Nói luôn.

Vũ: đơn giản thôi. Bú đi!

Vừa nói lão vừa cởi khoá quần. Khiến Thư sững người 1 lúc mới định hình được. Câu trả lời của lão khác xa những suy đoán của bà.


Còn tiếp…

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng