Phần 46: Nếu Lần Này Con Thi Tốt, Dì Lại Cho Con Chơi Được Không
Có lẽ vì tối qua đã đại chiến một trận với dì rồi lại dậy sớm, sau đó lại bị cô Diễm Hương hành hạ nửa ngày, nên tôi ôm Diễm My ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Soạt, soạt soạt…
Không biết ngủ bao lâu, tôi bị tiếng động bên cạnh đánh thức, mở mắt ra thì thấy Diễm My đã tắm xong và đang mặc quần áo.
“Hào, anh dậy rồi à, vào phòng tắm tắm đi.”
Diễm My thấy tôi tỉnh lại liền nói, cài nút áo sơ mi từ dưới lên trên, sau đó đi chân trần đến bên cửa sổ, kéo rèm ra!
Vù~ Một làn gió nhẹ thổi vào phòng, làm loãng đi một chút mùi hoan lạc còn sót lại trong phòng ngủ.
Ánh hoàng hôn chiếu vào phòng, bao bọc lấy Diễm My đang đứng bên cửa sổ, khiến làn da trắng nõn của cô trông hồng hào như quả táo.
Diễm My chỉ mặc một chiếc quần lót, đôi chân trắng nõn, thẳng tắp cứ thế đứng trên sàn nhà, phần trên là một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, có thể lờ mờ nhìn thấy thân hình yêu kiều, đầy đặn bên trong.
Trên gương mặt bình tĩnh của cô vẫn còn vương lại chút xuân tình chưa được rửa sạch hoàn toàn, kết hợp với bộ trang phục hở hang, cả người trông quyến rũ như một thiếu phụ.
Con bé này mới vừa trưởng thành đã quyến rũ như vậy, đợi đến khi cô ấy lớn hẳn thì còn lợi hại hơn nữa.
“Không lạnh à, mặc áo vào đi.”
Tôi nhặt chiếc áo khoác dưới đất lên, khoác lên người Diễm My, còn mình thì thu dọn quần áo rồi vào phòng tắm.
Lúc tôi tắm xong ra ngoài thì Diễm My đã mặc xong quần áo, ngồi bên giường uống nước. Tôi bước tới, cầm lấy cốc nước trong tay Diễm My rồi uống một hơi.
“Này, em còn chưa uống xong mà anh đã cướp nước của em rồi.”
Diễm My nhìn tôi, bất mãn nói.
Tôi nhìn cô, uống một ngụm nước lớn ngậm trong miệng, rồi cúi xuống, in lên đôi môi anh đào hồng nhuận của cô, đồng thời ấn vai cô một cái, đè cô xuống giường.
“Ưm~”
Diễm My phát ra tiếng rên rỉ bất mãn, nhưng hai tay lại rất tự nhiên vòng qua cổ tôi.
Ực~ ực~ ực~ Tôi truyền hết chất lỏng trong miệng vào miệng Diễm My, cô cũng rất ngoan ngoãn nuốt hết, xong xuôi chúng tôi còn ôm nhau quấn quýt một lúc mới buông tay.
“Đúng là, uống nước thôi cũng làm trò ghê.”
Diễm My lau môi, ghê tởm nói.
“He he, em yêu, ghê mà em vẫn uống hết đó thôi?”
“Còn dám cãi.” Diễm My giơ nắm đấm nhỏ lên, đấm vào ngực tôi một cái, vừa hay trúng ngay vết thương, đau đến nỗi tôi không kìm được mà rên khẽ.
“Sao vậy? Em vừa ra tay cũng không mạnh mà.”
“Không phải, trước khi đến đây anh vừa bị mẹ em đánh cho một trận.”
“Cái gì!”
Diễm My bật dậy ngay lập tức.
“Mẹ em lại tìm anh gây sự à? Còn đánh anh nữa? Không được, em phải gọi điện cho mẹ.”
Vừa nói Diễm My vừa lôi điện thoại ra, ra vẻ muốn hỏi tội.
“Ấy ấy, em yêu, đừng vội, không phải mẹ em tìm anh, mà là anh đến đồn cảnh sát tìm mẹ em.”
Tôi vội vàng ngăn cô ấy lại. Tôi vừa mới hứa với cô Diễm Hương là sẽ hàn gắn quan hệ giữa cô và Diễm My, nếu bây giờ gọi một cuộc điện thoại qua đó thì sau này không còn gì để nói nữa.
“Anh đi tìm mẹ em rồi bị mẹ đánh? Anh bị điên à, khó khăn lắm tụi mình mới yên ổn được mấy ngày, anh đi chọc mẹ làm gì?”
Diễm My nhìn tôi như nhìn một người thiểu năng.
“Còn không phải là vì em sao.”
“Vì em cái gì?”
“Em, anh hỏi em, em có muốn làm hòa với mẹ không?”
Câu hỏi này của tôi đã khiến Diễm My cứng họng. Cô nhìn tôi, ánh mắt thay đổi liên tục, đi đi lại lại trong phòng vài vòng, sau đó quay người lại nhìn tôi nói: “Ừm… nếu mẹ không cản trở chúng ta nữa, thì em thử nói chuyện với mẹ một chút cũng không phải là không được…”
“Hả? Em yêu, không phải em rất ghét mẹ sao? Sao lại…”
Không ngờ Diễm My lại dễ dàng đồng ý như vậy, tôi vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để làm công tác tư tưởng cho cô ấy rồi.
“Ôi, Hào à, thật ra từ lúc mẹ tìm anh, em cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Mẹ phản đối chúng ta cũng có một phần là do em. Nếu quan hệ giữa em và mẹ tốt hơn một chút thì có lẽ đã có thể nói chuyện đàng hoàng với mẹ. Hơn nữa…”
Diễm My nhìn tôi, má hơi ửng hồng.
“Hơn nữa sau này lỡ như tụi mình có, có cưới nhau, thì nhà anh cũng thuộc dạng có máu mặt. Bên em mà quan hệ với mẹ không tốt, nhà cửa lục đục, không khéo lại bị người ta đàm tiếu, anh nói có phải không?”
Vừa nói Diễm My vừa cúi đầu, hai ngón tay đặt trước ngực vẽ vòng tròn, đặc biệt là khi nhắc đến chuyện cưới xin, cô còn rụt rè ngẩng đầu lên liếc tôi một cái.
Trước đây tôi đã từng nói với Diễm My, người phụ nữ của tôi không thể chỉ có một mình cô, và tôi cũng chưa từng hứa với cô sau này đối tượng kết hôn danh chính ngôn thuận sẽ là cô.
Biết đâu sau này gia đình sẽ giới thiệu cho tôi một cô gái môn đăng hộ đối.
Như vậy thì Diễm My sẽ trở thành người tình bí mật của tôi. Cho nên cô quyết định chủ động tấn công, để thử phản ứng của tôi.
Phải nói rằng Diễm My thật sự rất yêu tôi. Với tính cách của cô Diễm Hương, nội tâm của Diễm My chắc chắn không yếu đuối như vẻ bề ngoài cô thể hiện trước mặt tôi.
Chỉ có thể nói là cô đã hy sinh quá nhiều vì tôi, thậm chí có thể bán đứng cả mẹ ruột của mình.
“Em yêu, em yên tâm, sau này anh nhất định sẽ cưới em, đợi lớn lên, vợ danh chính ngôn thuận của anh chính là em.”
Tôi ôm chầm lấy Diễm My vào lòng, tay phải không ngừng vuốt ve lưng cô, an ủi cô.
“Cảm ơn anh, Hào…”
Diễm My cúi đầu, cằm tựa vào vai tôi, hai hàng nước mắt lăn dài trên khóe mi.
…
“À mà, anh đến đồn cảnh sát làm gì mà bị mẹ em đánh ra nông nỗi này?”
Diễm My tò mò hỏi.
Tôi kể lại chuyện sáng sớm tôi đi mua thuốc tránh thai rồi mang đến cho mẹ cô. Diễm My bật cười: “Anh xấu tính ghê, đáng đời bị mẹ em đánh.”
Thấy người mẹ vốn uy nghiêm của mình bị tôi chơi khăm, Diễm My cũng vui ra mặt.
“À mà, anh với mẹ em đã nói những gì? Chẳng lẽ chỉ bị ăn đòn thôi à?”
Tôi kể lại toàn bộ cuộc nói chuyện giữa tôi và mẹ cô ở đồn cảnh sát cho Diễm My nghe, bao gồm cả kế hoạch của tôi cũng nói hết cho cô biết, lúc này cũng không cần phải giấu giếm nữa.
“Cái gì!”
Diễm My nghe xong, mắt mở to.
“Hay lắm, Quốc Hào, hóa ra là anh muốn húp trọn cả mẹ lẫn con à.”
Bộ dạng của Diễm My lúc này không còn một chút dịu dàng nào của lúc nãy, cô véo tai tôi, tức giận nói.
“Ấy, này, chẳng phải ban đầu là em xui anh địt mẹ em à?”
Tôi biện minh.
“Em bảo anh quay video để uy hiếp mẹ, để sau này mẹ không can thiệp vào chuyện của chúng ta nữa. Kết quả thì hay rồi, bây giờ anh còn muốn phát triển lâu dài. Nói! Có phải anh thấy trên giường mẹ em sướng hơn em nên mới tơ tưởng như vậy không? Thảo nào lúc nãy nói ngon nói ngọt, hóa ra là đang nịnh hót em à.”
Ngón tay Diễm My dùng sức, đau đến nỗi tôi suýt chảy nước mắt.
“Em, dừng, dừng lại, em nghe anh giải thích đã. Anh đi tìm mẹ em, mẹ nói thế nào cũng không đồng ý cho anh và em ở bên nhau, nên anh mới phải hạ sách này.”
“Em tin anh cái con khỉ ấy. Em hỏi anh, lúc nãy anh nói sau này sẽ cưới em, lời đó có thật không?”
“Thật mà, thật mà, em yêu, lời đó là từ tận đáy lòng anh đó.”
“Thế thì còn tạm được.” Diễm My cuối cùng cũng buông cái tai đã bị cô véo đỏ ửng của tôi ra.
“He he, em yêu, tính anh thế nào em còn không biết sao, đến dì ruột của mình anh còn muốn. Mẹ em trông còn trẻ như vậy, lại chưa có đàn ông, nếu anh và mẹ cũng thành đôi thì sau này mẹ còn phải cảm ơn em không hết ấy chứ.”
“Đồ dê xồm.” Diễm My khinh bỉ liếc tôi một cái, nhưng không phản đối lời tôi nói.
“Vậy sau này anh định làm thế nào? Có cần em làm gì không? Em cảnh cáo anh trước, không được hạ thuốc mẹ em nữa, thành hay không là phải xem bản lĩnh của anh.”
“Đương nhiên rồi, chắc chắn rồi, sau này em yêu chỉ cần phối hợp tốt với anh là được. Như vậy vừa hàn gắn được quan hệ giữa em và mẹ, giữa chúng ta cũng không còn ai cản trở nữa, anh và mẹ em sẽ thực sự là một gia đình rồi.”
“Phì! Ai lại đi địt người nhà của mình chứ.”
Diễm My nhìn bộ dạng đắc ý của tôi, không nhịn được mà bĩu môi, nhưng trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng sau này cô và mẹ mình cùng nhau phục vụ tôi trên giường: người mẹ vốn uy nghiêm bị người đàn ông của mình đè trên giường tùy ý quất roi, phát ra những tiếng rên rỉ.
Nghĩ đến đây, không hiểu sao cơ thể cô lại nóng ran lên, trong lòng lại hơi mong chờ ngày đó đến…
Reng!
Lúc này điện thoại tôi reo lên, lấy ra xem thì thấy là dì gọi.
“Alo, dì ơi, có chuyện gì vậy?”
“Quốc Hào! Cậu muốn chết phải không, mấy giờ rồi mà còn chưa về?”
Lúc này tôi mới để ý mình đã ở chỗ Diễm My khá lâu, bên ngoài trời đã tối đen.
“Dì ơi, con đang ở ngoài quán net, con về ngay đây.”
Nói rồi tôi không đợi dì phản ứng, cúp máy luôn, tạm biệt Diễm My rồi bắt xe về nhà.
Rầm!
Tôi đóng cửa lại, đèn phòng khách đang bật, nhưng trong nhà im phăng phắc, không có một tiếng động nào.
“Dì ơi?”
Tôi gọi khẽ một tiếng, nhưng không ai trả lời.
“Chẳng lẽ ngủ rồi?”
Tôi nghi ngờ, định vào phòng ngủ của dì xem thử.
“Con còn biết đường về cơ à!”
Đi được nửa đường, một giọng nói lạnh lùng từ bên cạnh vang lên, lập tức khiến tôi đứng hình.
Tôi từ từ quay người lại, thấy dì đang cầm một cây thước kẻ, ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt giận dữ nhìn tôi: “Qua đây cho dì!”
…………
Các bạn thân mến, tôi lão Cửu đây. Bộ truyện này đã full 164 chương, các bạn mua thì liên hệ với tôi qua telegram: Cuulongdiquan123 hoặc fb Cửu Long Di Quan (hình đại diện con chó trắng). Tôi không dùng zalo. Ngoài ra những người khác đang rao bán truyện của tôi đều là lừa đảo hoặc là mua của tôi xong rồi bán lại, hành vi như vậy rất đáng lên án. Có vài anh em đã liên hệ với tôi để báo lại sự việc, kẻ đó bán lại bằng giá của tôi. Mong đọc giả hãy tỉnh táo, mua của chính chủ là tôi Cửu Long Di Quan, bạn mua từ tôi vừa ko bị lừa, vừa được hưởng những ưu đãi, được nhận truyện mới vừa ra lò, vừa được góp ý trực tiếp với tôi những chi tiết trong truyện, vừa ủng hộ tôi vất vả (bởi vì ra 1 bộ truyện như này rất cực khổ, tôi chỉ bán giá 70k thôi). Xin cảm ơn.
……………….
“Qua đây ngay!”
Giọng nói lạnh như tiền vang lên từ chiếc ghế sô pha trong phòng khách. Tôi cứng đờ người, quay lại nhìn bóng dáng quen thuộc đầy quyến rũ đang ngồi trên ghế, không phải dì Mỹ Huyền thì còn ai vào đây nữa?
Dì vắt chéo chân, tay cầm cây roi mây, nheo mắt nhìn tôi, cái thằng nhóc ham chơi này. Một trận cuồng phong bão tố dường như đang chực chờ ập xuống.
“He he, dì, mấy giờ rồi mà còn đợi con thế ạ?”
Tôi gãi đầu cười hề hề.
“Dì bảo con qua đây!”
Giọng dì vừa lạnh lùng vừa đanh gọn, mang một uy quyền không thể chống lại, khiến tôi chẳng dám hó hé cãi lại.
Tôi đành mon men theo mép sô pha, cẩn thận đi tới ngồi xuống cạnh dì. Lúc di chuyển, mắt tôi dán chặt vào cây roi trong tay dì, chỉ sợ dì đột nhiên nổi điên, cho tôi ăn một trận no đòn thì toang.
Soạt!
Tôi vừa đặt mông xuống thì dì đột ngột đứng phắt dậy, làm tôi giật bắn mình, vội vàng ôm đầu thủ thế.
Nhưng đợi mãi chẳng thấy đau đớn gì, tôi ngẩng đầu lên thì thấy dì đang từ trên cao nhìn xuống tôi với vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Quốc Hào, không phải con giỏi lắm sao? Dám cúp máy của dì cơ mà, sao giờ im re rồi?”
“Tại tối qua con dùng hết sức rồi…”
Tôi không dám cãi thẳng, cúi gằm mặt lẩm bẩm.
“Con nói cái gì!”
Giọng dì vút lên, tay nắm chặt cây roi, mặt đằng đằng sát khí nhìn tôi.
“Dạ không có gì, không có gì ạ…”
Trên người vẫn còn mấy vết bầm, tôi không muốn chọc cho dì điên thêm, lỡ mà ăn thêm trận đòn nữa thì chỉ có nước nhập viện.
“Con đi đâu mà giờ này mới về? Có biết mấy giờ rồi không?”
“Con, con ra tiệm net chơi game, dù sao nay cũng Chủ nhật mà, về trễ tí có sao đâu.”
Chuyện ban ngày dĩ nhiên tôi không thể khai thật với dì, đành bịa đại một lý do, kiểu gì dì cũng chẳng tìm ra kẽ hở.
“Chơi game? Bắt đầu từ hôm nay, mỗi tối về nhà con phải học bài đến 9 giờ mới được nghỉ, cuối tuần không được đi đâu hết, ở nhà học cho dì, rõ chưa!”
“Hả? Sao vậy dì?”
Tôi bất mãn ra mặt. Mối quan hệ với cô Diễm Hương mới hơi tiến triển, giờ mà bị cấm túc thì làm sao mà đẩy thuyền được nữa?
“Sao à? Quốc Hào, con nhìn xem hôm nay là ngày mấy rồi? Nửa tháng nữa là thi giữa kỳ rồi đó, con hiểu không? Đừng để học ở đây nửa học kỳ rồi mà chẳng tiến bộ chút nào, lúc đó dì với mẹ con chỉ có nước đội quần!”
Nghe dì nói vậy tôi mới sực nhớ ra mình còn kỳ thi giữa kỳ. Tuy tôi chẳng để tâm lắm, nhưng mẹ tôi lại rất quan tâm đến điểm số, nếu tôi tiến bộ chắc chắn mẹ sẽ vui lắm.
“Thi giữa kỳ… Dì ơi, nếu mấy hôm nay con chăm học, thi tốt thì có thưởng gì không ạ?”
“Thưởng? Ra là con học cho dì đấy à, mà còn đòi thưởng?”
Dì lườm tôi một cái.
“Nếu… nếu con vào được top 15 của lớp thì sao, thưởng một chút cũng không được à?”
Tôi bất mãn lầm bầm.
Lúc tôi mới chuyển đến thì đội sổ, mấy hôm trước nhờ dì và các giáo viên bộ môn phụ đạo, thành tích của tôi đã lên được mức trung bình yếu.
Mà lớp của dì lại là lớp chọn, muốn vào top 15 cũng khá là khoai, nên tôi nói vậy dì chẳng tin chút nào.
“Con mà vào được top 15? Con vào được top 25 là dì mừng lắm rồi, còn ở đó mà mơ…”
“Vậy lỡ con vào được top 15 thật thì sao?”
Tôi nhìn dì nghiêm túc.
“Dì, nếu con thật sự vào được top 15 của lớp, dì có thể thưởng cho con một chút được không?”
Vẻ mặt nghiêm túc của tôi khiến dì dẹp đi thái độ giễu cợt ban đầu, dì tò mò hỏi: “Thưởng? Con muốn thưởng cái gì?”
“Con… nếu con thi được thật, dì… dì cho con… cho con địt dì một lần nữa nha…”
Biết yêu cầu này sẽ khiến dì nổi trận lôi đình, nên giọng tôi càng lúc càng nhỏ, cuối cùng lí nhí như muỗi kêu, nhưng vẫn đủ để lọt vào tai dì.
…
Phòng khách chìm vào im lặng như tờ, tôi cúi gằm mặt nhưng mắt vẫn liếc trộm phản ứng của dì.
Chỉ thấy sắc mặt dì hết đỏ lại trắng, đôi môi căng mọng cũng mím chặt lại.
Điều mà tôi không để ý là bàn tay đẹp đang cầm roi của dì đã lặng lẽ siết chặt.
Chát! Chát! Chát chát!…
“Á, đừng! Dì ơi, con sai rồi, đừng đánh, đừng đánh mà…”
Tiếng roi mây vun vút vang vọng khắp phòng khách, xen lẫn tiếng la hét đau đớn và van xin của một thiếu niên, kéo dài không dứt.
“Hộc~ hộc~ hộc~”
Dì ngồi trên sô pha thở hổn hển, bộ ngực đầy đặn phập phồng dữ dội. Còn tôi thì nằm im bất động dưới sàn, giả vờ như đã bị đánh ngất đi.
“Thằng nhóc trời đánh, dậy ngay cho dì! Đừng có giả chết!”
Dì duỗi chân đẹp ra đá đá vào người tôi, nhưng tôi vẫn không có phản ứng gì.
Chát!
“Ái da!”
Tôi không nhịn được nữa, lồm cồm bò dậy, xoa lấy xoa để mấy chỗ bị đánh, mặt mày bí xị nhìn dì.
“Diễn nữa đi chứ!”
Dì vung vẩy cây roi, nhìn tôi đắc ý. Cái người phụ nữ lạnh lùng kiêu ngạo này, dù đã bị tôi địt hai lần rồi mà vẫn không dẹp bớt được cái tính kiêu căng. Xem ra sau này tôi phải dạy dỗ lại dì cho đàng hoàng mới được.
“Quốc Hào, sao con có thể trơ trẽn như vậy? Con có hiểu câu ‘quá tam ba bận’ không hả?”
Dì dạy dỗ tôi như dạy học sinh, dùng đầu roi chọc chọc vào vai tôi đầy bất lực, làm tôi lảo đảo.
“Dì, con chỉ đưa ra ý kiến thôi mà, mục tiêu của con là top 15 của lớp đó, tiến bộ lớn như vậy mà dì không cho con chút phần thưởng để có động lực à…”
Chát!
“Con nói lại xem!”
Lần này dì không đánh tôi nữa, mà quất cây roi vào cái sô pha bên cạnh để dọa tôi.
“Phần thưởng thì đừng có mơ. Lần thi này con bắt buộc phải vào top 15 của lớp, nếu không thì sau này ra ở ký túc xá, hiểu chưa?”
“Hả? Không có thưởng mà còn bắt con thi top 15? Dựa vào đâu chứ!”
Tôi càu nhàu, không ngờ dì lại coi trọng kỳ thi này đến thế, còn lấy chuyện đuổi tôi đi để uy hiếp.
“Là tự con nói con có tự tin vào top 15, nên lần này con phải đạt top 15. Thi tốt dì sẽ dắt đi ăn một bữa thịnh soạn, còn những thứ khác thì quên đi.”
Trước đó tôi tự đặt mục tiêu top 15, ai ngờ lại bị dì gậy ông đập lưng ông.
Thế là xong, lời hứa trong mơ chẳng thấy đâu, mà tôi còn phải cắm đầu vào học trong thời gian tới, đúng là tính già hóa non.
“Dì, giảm yêu cầu xuống một chút được không ạ…”
“Không được! Đừng có cò kè mặc cả với dì!”
Dì không cho tôi một chút cơ hội thương lượng nào, ra vẻ cứng rắn đến cùng. Tôi nhìn dì với ánh mắt đáng thương một lúc nhưng thấy dì không hề lay chuyển, đành phải bỏ cuộc.
“Thôi được rồi, top 15 thì top 15, con thi là được chứ gì…”
“Vậy còn nghe được.” Dì thấy tôi đã chấp nhận số phận, vẻ mặt nghiêm nghị cũng dịu đi vài phần.
“Nếu chưa ăn tối thì trên bàn có đồ ăn đó, ăn xong rồi tắm rửa đi ngủ sớm, mai còn dậy sớm đi học.”
Nói rồi dì đi thẳng vào phòng ngủ. Cũng muộn rồi, dạy dỗ tôi xong dì cũng cần phải đi ngủ sớm.
“Dì ơi, đồ ăn nguội hết rồi sao mà ăn?”
Tôi gọi với theo bóng lưng dì.
“Tự đi mà hâm lại!”
Dì không thèm quay đầu lại, đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, bỏ lại một mình tôi bơ vơ giữa phòng khách.
“Haizz~”
Một lúc lâu sau tôi mới thở dài, cảm thấy hôm nay mình đúng là xui tận mạng. Đầu tiên là bị cô Diễm Hương huấn luyện một trận, sau đó lại bị cô ấy đánh, về đến nhà lại bị dì cho ăn roi mây.
Nếu không phải thân thể tôi cũng thuộc dạng trâu bò, chắc đã có chuyện rồi.
Tôi cũng lười hâm lại đồ ăn, múc một bát cơm trong nồi rồi ăn với đồ ăn nguội. Ăn xong cũng chẳng thèm rửa bát, lấy quần áo vào phòng tắm tắm rửa rồi đi ngủ sớm.
Những ngày tiếp theo vẫn là cuộc sống học hành khô khan.
Vì sắp thi giữa kỳ nên mấy hôm nay dì kèm tôi rất sát sao, ngày nào cũng bắt tôi học thuộc bài và chép từ vựng.
Dĩ nhiên là việc phụ đạo sau giờ học cũng không thiếu: Toán, Lý, Hóa…
Nhờ mối quan hệ của dì, các giáo viên bộ môn thay phiên nhau phụ đạo cho tôi, ngay cả 10 phút giải lao cũng bắt tôi lên văn phòng chữa bài tập sai. Cả lớp chắc chỉ có mình tôi được hưởng đặc ân này.